WN (101-225)

Chương 108 Hoàn cảnh của Kutsuzawa Kousei (Phần 1)

Chương 108 Hoàn cảnh của Kutsuzawa Kousei (Phần 1)

Ở lễ hội văn hóa của một trường nam sinh thì chẳng có chuyện phải làm màu trước mặt con gái, nên nói thẳng ra nó chỉ là một đống việc lặt vặt. Có lẽ nếu là một lớp ham vui thì còn khác, nhưng mấy chuyện đó chắc chỉ xảy ra ở năm nhất hoặc năm hai.

Lên năm ba thì khác hẳn. Có một kỳ thi lớn quyết định việc phân lớp khi lên cao trung. Ngoài ra, tuy không nhiều nhưng vẫn có học sinh thi chuyển ra trường ngoài.

Nói ngắn gọn, ai cũng bận. Không có thời gian mà để tâm đến lễ hội văn hóa.

Thế nên họ nghĩ ra cách đẩy những việc tốn công nhất cho người khác. Nhưng chỉ như vậy thì khó mà giải thích với giáo viên, nên họ tự nhận cho mình những vai trò tầm trung trong vở kịch. Như vậy là có thể lừa thầy cô rằng “bọn tôi vẫn tham gia đàng hoàng và cũng bận với vai diễn của mình”.

Thực tế, nếu khối lượng công việc của tôi là 100 thì của họ chắc chỉ khoảng 50–55. Tôi bị họ chơi một vố đẹp.

Dĩ nhiên cũng có vài người định giúp tôi. Mochida-kun là một trong số đó. Nhưng có lẽ cậu ấy cũng chẳng khá hơn tôi là bao, vì nhờ ngoại hình mà bị giao cho vai chính của vở kịch, nên tôi chỉ nhận tấm lòng rồi từ chối.

Sau đó, chuyện tôi từ chối giúp đỡ lan ra, và bắt đầu có người nghĩ kiểu:

“Hừ, nếu đã nói là tự làm được thì cứ để cho cậu ta tự lo đi.”

Tôi không đến mức bị ghét, nhưng có lẽ đã tạo ra một hiểu lầm rằng tôi là kiểu người khó chịu khi liên quan đến việc chế tác. Hơn nữa, việc tôi có thể làm ra những thứ chất lượng cao hơn hẳn so với người khác lại càng đổ thêm dầu vào lửa.

Cũng đúng vào khoảng thời gian đó. Tôi vô tình biết được trong trường có một bảng tin ẩn danh.

…Lẽ ra tôi không nên làm thế, nhưng tôi vẫn tìm thử và vào xem.

Tôi hiểu rõ sự đáng sợ của các bảng tin ẩn danh. Nhưng dù sao đây cũng là một trường dự bị đại học. Tôi đã tin rằng sẽ có chừng mực nhất định. Và hơn hết, trong lớp tôi có cảm giác xa cách nhẹ, không hẳn là bị cô lập, mà giống như bị ngăn cách bởi một lớp màn mỏng trong suốt. Tôi muốn chắc chắn rằng đằng sau đó không có ác ý. Tôi đã bám víu vào một chút hy vọng mong manh.

Nhưng rồi… tôi đã thấy nó.

[Trong lớp có sẵn một thằng thợ mộc tiện lợi mà.]

[Đúng là đỡ thật. Nghe nói ai xin giúp đều bị nó từ chối đó. Ê ê! Nghệ nhân-sama!]

[Thật luôn à?! Trường có loại người thế này cơ á? Cười ỉa. Chuyên nghiệp dữ cho cái lễ hội trường.]

[LMAO]

Chỉ riêng chuỗi trao đổi đó thôi cũng khiến tim tôi đập dồn dập, hơi thở trở nên gấp gáp.

Tôi nên dừng lại ở đó mới phải, nhưng tay vẫn tiếp tục lướt chuột. Tôi tìm kiếm một bình luận kiểu như “đừng nói những lời như vậy” để chấm dứt chuyện này.

Nhưng thứ tôi tìm thấy lại là vô số những lời độc ác, như thể đóng thêm chiếc đinh cuối cùng vào quan tài của tôi.

[Phải cái thằng hay làm mấy tượng lãnh chúa không?]

[Ừ đúng rồi. Tao có mua một cái, bán lại trên Mencari được giá phết.]

[Thiệt hả? Vậy chắc tao cũng kiếm một cái quá. Cứ hỏi thẳng là được nhỉ?]

[Hình như nghe nói xin qua ông anh họ của nó là được thì phải.]

Tôi dừng lại ở đó. Không phải là tôi muốn dừng, mà là tôi không thể xem tiếp được nữa.

Tách… tách…

Nước mắt rơi xuống tấm lót chuột. Tay tôi run lên, tầm nhìn nhòe đi, đến mức không còn nhìn rõ màn hình nữa.

Niềm đam mê ban đầu của tôi, niềm vui khi nhìn thấy nụ cười của người nhận quà — tôi có cảm giác như tất cả đều bị phủ nhận.

Tôi cũng dùng trang chợ đồ cũ đó. Nó tiện cho việc mua nguyên liệu rẻ. Nói cho công bằng thì tôi cũng không hoàn toàn có tư cách lên án họ.

“Nhưng… thứ mà người ta có đặt cả tấm lòng vào hay không… thì… nhìn là biết mà, đúng không?”

Giọng tôi run rẩy, nước mắt càng làm ướt đẫm tấm lót chuột.

Dù vậy, tôi vẫn phải biết sự thật. Tôi vào Mencari và tìm kiếm những món đồ trông giống vậy. Tôi tìm thấy ba cái. Trong đó có hai cái gần như chắc chắn là tác phẩm của tôi. Tôi xác nhận được ký hiệu nhỏ “K.K.” — chữ viết tắt tên tôi — được khắc dưới bệ.

Tôi không nhớ rõ mấy tiếng sau đó mình đã làm gì. Chỉ nhớ rằng, lần đầu tiên trong đời, tôi cố tình phá hủy thứ mình đang làm. Tim tôi đau hơn cả nắm đấm.

.

.

.

Ngày hôm sau, tôi kéo lê đôi chân nặng trĩu và miễn cưỡng đến trường. Càng đến gần lớp học, cảm giác buồn nôn càng dâng lên. Dù vậy, tôi vẫn cắn răng bước tiếp, vì đó là ngôi trường mà bố đã đổ bao mồ hôi công sức để tôi có thể vào học.

Tôi run rẩy mở cửa lớp và bước vào, nhưng chỉ có vài người chào tôi, mọi thứ trông không có gì thay đổi. Nghĩ kỹ thì điều đó cũng dễ hiểu. Không ai có thể biết rằng tôi đã xem bảng tin đó. Nhưng đồng thời, điều đó cũng có nghĩa là có những người đã lợi dụng sự không hay biết của tôi để viết ra những lời ác ý kia.

Trong đó còn có vài bài đăng thể hiện rằng người viết hiểu rất rõ tình hình bên trong lớp. Rất có thể, một trong số họ chính là thủ phạm.

“…Ư…”

Cơn buồn nôn càng dữ dội hơn. Trên bề mặt, phần lớn mọi người vẫn nở nụ cười chào tôi. Nhưng tôi bắt đầu tự hỏi liệu sau những nụ cười đó có ẩn giấu sự khinh miệt hay không. Và khi ý nghĩ đó xuất hiện, tôi đã sợ đến mức không dám nhìn thẳng vào mặt các bạn cùng lớp nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!