WN (101-225)
Chương 128 Giành lấy chiến lợi phẩm cùng Inkya
0 Bình luận - Độ dài: 774 từ - Cập nhật:
“Ho. To. Ta.”
Sau khi ném trúng một vòng đầu tiên, tôi sẽ giữ đà và kết thúc luôn. Mấy chuyện thế này thì khí thế rất quan trọng.
Có thể được đấy. Ngay lúc mình nghĩ vậy—
“Uachoo!”
Đúng lúc tôi chuẩn bị vung tay ném, ông chú đầu hói ở quầy hắt hơi một cái cực kỳ khoa trương. Chết tiệt. Đà của tôi bị cắt ngang.
“Ho.”
Chiếc vòng lọt gọn vào cọc. Tốt. Nếu ông ta làm thế lần nữa thì tôi chắc chắn sẽ phản đối là cố ý, nhưng chắc ông ta không làm lại đâu. Vậy nên tranh thủ lúc này…
“To! Ah!”
Tôi ném nhanh. Chiếc vòng móc vào cọc quá nông, rồi do lực ly tâm mà bật ra, bay lệch hướng. Hướng mà Kousei đang đứng. “Chết rồi!” Vừa nghĩ vậy thì Kousei đã đập chiếc vòng bay tới tôi. Không phải đập xuống, mà là một động tác hơi gượng. Chiếc vòng… bay thẳng vào cái đầu hói của ông chú.
“Đau!”
“…”
Kousei thản nhiên di chuyển về phía một nhóm người khác, khéo léo tránh để bị chú ý. Ông chú cũng quay đầu lại rất nhanh, nhưng có vẻ không xác định được là nó bật lại sau khi trúng ai đó, hay là trúng cột lều rồi dội ngược.
Cậu ấy làm được rồi. Tôi cảm thấy như lại yêu cậu ấy thêm lần nữa.
Ông chú quầy hàng xoa nhẹ phía sau đầu với vẻ chán nản. Không, chỉ là trùng hợp thôi mà. Việc ông hắt hơi lúc nãy cũng là trùng hợp, và việc Kousei đập nó vào đầu ông cũng là trùng hợp. Trùng hợp đúng là đáng sợ thật.
“Fufu.”
Tôi thả lỏng cơ thể một cách gọn gàng, rồi sau đó ném hết những vòng còn lại vào cọc. Ông chú không cản trở thêm nữa. Chắc ông ta hiểu rằng nếu làm hai lần thì sẽ bị phản đối. Dù vậy, ông ta cũng đã ngăn tôi đạt điểm tuyệt đối, nên đúng là có chút bản lĩnh.
“Giỏi quá, Seika-san!”
Kousei vui mừng một cách ngây thơ. Ừ, giữa nụ cười dễ thương đó và niềm vui vì đòn tấn công trực diện vào nhân vật chính, tôi cũng được nạp lại đủ năng lượng.
“Khá lắm đấy, cô bé.”
Lộ liễu thật.
“Đây. Phần thưởng cho thành tích suýt hoàn hảo.”
Ông ta đưa cho tôi một túi nhựa màu đen. Nhìn theo hình dáng, có thể thấy bên trong là vật hình chữ nhật.
“O-oh. Cảm ơn.”
Phần thưởng hoàn hảo là cả máy KnaveStation, nên cái này đúng là hạ cấp khá nhiều, nhưng mua một trò chơi với giá 300 yên thì cũng hời. Có lẽ tôi đã nhầm khi nghĩ ông ta keo kiệt. Thực ra lại khá hào phóng?
Tôi và Kousei rời quầy hàng, di chuyển đến chỗ có đèn đường sáng rõ. Mắt Kousei lấp lánh khi nhìn chằm chằm vào túi nhựa. Cậu ấy không chơi game nhiều lắm, nhưng nếu là game mới thì chắc vẫn tò mò.
“Mở ra nhanh đi!”
“Bình tĩnh nào, Kousei-kun.”
Tôi từ từ bóc lớp băng dính dán miệng túi. Đầu Kousei hơi lắc qua lắc lại khi cố nhìn vào bên trong. Sao lại dễ thương thế này?
“Được rồi. Vậy thì cuối cùng.”
“Ừ!”
Tôi thò tay vào túi, nắm lấy hộp ngoài của trò chơi.
“3… 2… 1……”
Tôi tiếp tục đếm ngược để trêu cậu ấy. Và rồi—
“Zero!!”
Tôi trút ra một hơi.
Tôi thấy ánh mắt Kousei tràn đầy mong đợi. Đúng lúc đó, âm thanh quả pháo hoa đầu tiên bay lên trời vang lên. Tôi nghe thấy tiếng reo hò của mọi người xung quanh.
Mình đưa hộp game trước mặt để cả hai cùng nhìn rõ, rồi kiểm tra bìa.
[Đến Đây! Khu Rừng Đe Dọa]
Trên đó ghi vậy.
Khóe miệng Kousei lập tức sụp xuống, ánh sáng trong mắt biến mất. Tiếng pháo hoa nổ ầm vang khắp nơi. Nghĩ rằng có thể mình nhìn nhầm, mình lật mặt sau của hộp.
[Hòn đảo này… là nơi sức mạnh của bạn tỏa sáng!]
Dòng chữ đó đập vào mắt tôi. Tôi cũng thấy hình một con vật dễ thương mặc đồng phục tù nhân. Tôi ngẩng đầu nhìn Kousei trước mặt. Cậu ấy lặng lẽ quay mặt đi.
Âm thanh “hyurururu~” của pháo hoa bay lên trời lại vang lên.
“TÊN ĐẦU HÓI KIAAAAA!!”
Quả pháo hoa thứ hai nổ tung trên bầu trời đêm gần như cùng lúc với tiếng hét của tôi.
0 Bình luận