<Góc nhìn Seika>
Rốt cuộc thì sau đó, chắc vì đã khóc quá nhiều nên Kousei kiệt sức và ngủ thiếp đi trên sofa. Tôi lưu lại gương mặt ngủ say đáng yêu của cậu ấy vào “album trong tim” mình, rồi quyết định hôm nay sẽ về. Nói thật thì, tôi cũng nhẹ nhõm khi cậu ấy ngủ. Bởi vì tôi cũng cần một chút thời gian để sắp xếp lại cảm xúc của mình.
Yoshiki-san và Akina-san đề nghị đưa tôi về nhà, nhưng tôi lịch sự từ chối vì mình đi xe đạp đến. Haru-san và Meguru-kun trông cũng muốn nói gì đó, nhưng—
“Khi Kousei tỉnh dậy, con muốn cả gia đình đều ở bên cạnh cậu ấy.”
Tôi nói một câu nghe có vẻ hợp lý như vậy, rồi gần như là chạy trốn về nhà.
Sau đó, tôi tắm rửa rồi lao thẳng lên giường.
“...”
Tiếng điều hòa nghe thật to.
“...”
Trái ngược với căn phòng đang dần mát lên, mặt tôi lại càng lúc càng nóng hơn.
“...”
Tỏ tình.
“Mình đã tỏ tình.”
Ngay khi thốt thành lời, cảm xúc dâng trào như đập nước vỡ tung.
Mình đã làm rồi. Mình đã nói ra rồi. “Tớ yêu cậu.” Hay đúng hơn là… “Tớ yêu cậu” á!? Sao tôi lại bỏ qua “Tớ thích cậu” với “Hẹn hò với tớ nhé” mà nhảy thẳng đến “Tớ yêu cậu” luôn vậy!? Có kỳ quặc quá không? Nhưng mà lúc đó tôi chìm đắm hoàn toàn, tình yêu tràn ngập đến mức chỉ có thể nghĩ ra những lời ấy.
“Aa~, nghĩa là… đó chính là cảm xúc chân thật nhất của mình nhỉ.”
Tất nhiên rồi. Tôi đã vượt qua giới hạn của tình yêu từ lâu rồi mà. Khi đó tôi thật sự đã cảm thấy như mình là người trong gia đình họ rồi, không phải là tự cao gì đâu. Tất nhiên không phải kiểu được Yoshiki-san và Akina-san nhận nuôi, nên “gia đình” ở đây là—
“Vợ.”
Chỉ cần nói ra thành tiếng thôi, mặt tôi lại càng nóng bừng hơn.
“Kutsuzawa… Seika.”
Trước đây tôi từng thử nói cái tên ấy để vẽ ra tương lai chỉ bằng khát vọng của mình. Nhưng bây giờ, nó đã trở nên hơi… không, phải nói là khá thực tế rồi. Khi thử tưởng tượng lại lần nữa… không hề có chút do dự nào. Nếu ngay lúc này Kousei cầu hôn tôi, chắc tôi sẽ đồng ý ngay lập tức.
“...”
Ý là… đối với Kousei, tôi cũng như vậy đúng không? Chắc vậy mà. Chắc là vậy đúng không?
“Nụ hôn… cậu ấy không né tránh.”
Nó kết thúc trong thất bại. Nhưng tôi có cảm giác môi chúng tôi đã chạm vào nhau một chút… dù tôi không chắc lắm, vì có thể đó chỉ là ảo giác do mong muốn của chính tôi tạo ra.
Nhưng dù sao đi nữa, cậu ấy không những không né, mà còn nhắm mắt lại thật chặt. Đó là tín hiệu đồng ý đúng không? Kousei cũng muốn hôn tôi đúng không?
“Nhưng mà, aa… ừm.”
Cũng giống như tôi vừa mới bình tĩnh lại lúc này, đương nhiên khi đó Kousei cũng đâu có bình tĩnh, kể cả một lúc sau khi về nhà. Cảm xúc của cậu ấy đang dâng cao, nên có khi… không nhất thiết phải là tôi, chỉ là cậu ấy đang tìm kiếm một chút hơi ấm…
“…!”
Tự mình tưởng tượng rồi lại tự mình bị tổn thương, đúng là hết thuốc chữa. Ngốc thật.
“Không sao, không sao.”
Tôi tự nhủ. Tôi đã bình tĩnh hơn một chút.
“Nhưng mà… chắc cậu ấy đã rất bất ngờ.”
Tôi chắc rằng cậu ấy đã nhận ra tình cảm của tôi dành cho mình, nhưng chắc không ngờ lại đến mức này. Thành thật mà nói, tôi còn muốn “đánh úp” cậu ấy thêm vài lần nữa trước khi đột nhiên phơi bày tình yêu mãnh liệt như thế. Mà thôi, chắc vì không thể kìm nén được nên mới mãnh liệt như vậy.
Vấn đề là câu trả lời của cậu ấy, đúng không? Tôi nghĩ chín phần mười sẽ ổn. Tôi tin vậy. Nhưng… tình cảm con người thì không có gì là tuyệt đối cả…
“Haa~”
Có một thứ gọi là bói hoa. Trước đây tôi nghĩ nó vô nghĩa, nhưng bây giờ thì hiểu tại sao người ta lại muốn làm thế.
“Rốt cuộc quyết tâm của mình đâu rồi? Quyết tâm đâu rồi~.”
Tôi chắc rằng trước đây mình đã nghĩ dù có bị từ chối cũng sẽ tiếp tục theo đuổi và ở bên cậu ấy. Không phải vậy sao? Này tôi. Tôi muốn lại có được sự mạnh mẽ khi đó. Nó đi đâu mất rồi?
“Mạnh lên, rồi lại yếu đi.”
Khi Kousei đau khổ, tôi luôn tuyệt đối muốn ở bên cậu ấy. Nhưng lần này, khi liên quan đến chuyện của chính mình, tôi lại yếu đuối và chỉ nghĩ đến việc muốn được ở bên cậu ấy vì lợi ích của mình.
“Hay là… cậu ấy sẽ không để mình giữa chừng đâu đúng không? Sẽ cho mình câu trả lời đúng không?”
Lúc đó tôi bắt đầu lo lắng. Nếu như… không bao giờ có câu trả lời thì sao…
“Hm?”
Điện thoại rung. Rine à. Không phải Chika sao?
[Cảm ơn rất nhiều vì hôm nay. Xin lỗi vì đã không tiễn cậu được.]
L-là Kousei. Cậu ấy tỉnh rồi sao? Trước khi ngón tay tôi kịp chạm để trả lời, một tin nhắn khác lập tức đến ngay sau đó.
[Vậy nên, ừm… bốn ngày nữa cậu có muốn đi lễ hội pháo hoa cùng mình không? Ở đó mình có điều quan trọng muốn nói với cậu.]
A-aah… t-thật sao? Cái này… là cái đó đúng không? Mà nếu không phải thì chắc tôi sẽ khóc mất.
Tôi gõ tin nhắn nhanh đến mức tay muốn rã rời rồi gửi một câu trả lời đồng ý.
0 Bình luận