Quyển 4: Thịnh Niên Bất Trùng Lai

Chương 206: Thao tác đến nghẹt thở

Chương 206: Thao tác đến nghẹt thở

Đừng nhìn Trình Phi Dương tỏ ra vững vàng, điềm nhiên đối mặt, thậm chí còn chuẩn bị sẵn các phương án dự phòng cho rất nhiều chuyện, nhưng Trình Nhiên biết, con đường tương lai của Phục Long không hề thong dong, nhẹ nhàng như Trình Phi Dương thể hiện. Trên thị trường GSM (Hệ thống thông tin di động toàn cầu) trong nước, Phục Long đã phải đối mặt với cuộc chiến giá cả khốc liệt do các công ty đa quốc gia khởi xướng, lại còn phải tự mình nghiên cứu công nghệ chip liên quan đến WCDMA (Truy cập phân chia theo mã đa kênh băng rộng). Không chỉ vậy, các khoản đầu tư xoay quanh hệ thống này như sóng radio (RF), baseband (băng tần cơ sở), phần mềm, ăng-ten... cũng vô cùng lớn. Về mặt tài chính... tương lai chắc chắn sẽ giật gấu vá vai, đây sẽ là một giai đoạn khá khó khăn.

Thứ hai, cho dù đã chiêu mộ được nhân vật tầm cỡ như viện sĩ Lý Thái Hành, cũng chỉ là dựng lên được một ngọn cờ trong lĩnh vực công nghệ chip, phần lớn vẫn cần vô số kỹ sư tụ họp dưới ngọn cờ này để cùng nhau phấn đấu. Đồng thời, sự tụt hậu của nền công nghiệp cơ bản trong nước khiến việc đuổi kịp một cách toàn diện gần như là chuyện viển vông.

Phục Long chỉ có thể dựa vào ưu thế công nghệ hiện có của mình, lựa chọn con đường đột phá, cố gắng chiếm ưu thế trong một vài lĩnh vực, từ đó tạo ra năng lực đàm phán với các công ty của Mỹ và nhiều bên liên quan. Nếu có thể cắt đứt được vài mắt xích quan trọng trong chuỗi ngành nghề khiến đối thủ phải như cái gai trong cổ họng, thì đã đủ để thắp hương tạ ơn trời đất rồi.

Cũng chính vì nhìn thấy tương lai gian nan phía trước, Trình Phi Dương mới tiến hành cải cách chế độ cổ phần của Phục Long, chia tách cổ phần ra để trao cho mỗi một người đã cùng Phục Long lớn mạnh.

Áp dụng phương thức công đoàn nắm giữ cổ phần, tất nhiên cũng là để tránh mất đi quyền kiểm soát công ty. Tuy nhiên, ngoài việc nắm quyền kiểm soát tuyệt đối, chiếc bánh lớn mà Phục Long tạo ra đã thực sự được chia cho từng nhân viên, và họ cùng nhau hưởng thụ tương lai của Phục Long.

Điều này không chỉ giải phóng sức sáng tạo và năng suất của nhân viên, mà mặt khác, còn giúp Phục Long có thêm không gian để thở trước áp lực tài chính trong tương lai.

Đối mặt với tương lai khó khăn không còn xa, có thể thấy Trình Phi Dương đã chuẩn bị đủ mọi phương án đối phó.

Đồng thời, khi đã đi đến bước này, họ cũng thật sự không thể tránh khỏi cuộc chiến một mất một còn với Liễu Cao và thế lực tập đoàn đứng sau hắn.

Cho nên, những lời Trình Nhiên nói với Liễu Cao lúc trước chính là như vậy.

Họ sẽ vung búa lên, và đập chết từng người một.

Thế nhưng nhìn lại, họ thực sự... đã trở thành một đạo quân đơn độc.

Vậy thì, ra trận phải có cha con.

...

Suốt cuối tháng Hai, những chuyện xảy ra xoay quanh công ty Phục Long liên tiếp ập đến, gây chấn động tỉnh Tứ Xuyên và cả bên ngoài, sóng gió ngầm cuộn trào cả trong tối lẫn ngoài sáng.

Và giữa những rối ren "nhân gian không đáng" này, vẫn có những đóa hoa nhỏ hé nở giữa kẽ đá.

Sản phẩm Bluepoint Linux của "tứ kiếm khách" khai sinh và nảy mầm từ Thiên Hành Đạo Quán đã chính thức ra lò. "Tịch Mịch Kiếm Khách" Đặng Ngọc, người trước đó đã biến mất khỏi diễn đàn BBS của NetEase và giới công nghệ để đóng cửa mài gươm, nay đã treo kiếm trên "OpenUnix", diễn đàn hỏi đáp chí cao vô thượng của các lập trình viên Linux toàn cầu, gây chấn động thiên hạ.

Trên các diễn đàn Linux của Viện Công nghệ Massachusetts (MIT), diễn đàn Thủy Mộc, cộng đồng ảo NetEase, cộng đồng ảo CQ, khoa Kỹ thuật Điện Đại học Quốc gia Đài Loan... gần như là một cảnh tượng vạn người hành hương.

Những người yêu thích Linux trên toàn cầu tự nguyện thử nghiệm, báo lỗi (bug), và truyền miệng cho nhau.

Trên diễn đàn BBS của Viện Công nghệ Massachusetts, một bài đăng có tiêu đề "Bluepoint Linux quá tuyệt!" có đến hàng trăm lượt bình luận: "Cài Bluepoint xong, tất cả phần mềm đều có thể đọc và ghi ký tự tiếng Trung (mã GB), phông chữ cực kỳ đẹp, khả năng xử lý tiếng Trung chẳng kém chút nào so với Win98, cảm giác vô cùng kỳ diệu!"

Trên diễn đàn Thủy Mộc, một bài viết khác chia sẻ: "Dùng rồi mà tự dưng muốn khóc: Hán hóa nhân hệ điều hành (kernel) không còn là giấc mơ, cảm ơn Biên Thành Lãng Tử, cảm ơn Tịch Mịch Kiếm Khách và các cao thủ khác đã mang đến cho đông đảo người hâm mộ Linux một thứ tuyệt vời như vậy!"

Mộc mạc, ngắn gọn, trực tiếp. Nhưng lại khiến người ta không kìm được mà đọc đi đọc lại những dòng bình luận này.

Đặng Ngọc, Giang Lăng, Liêu Miêu và những người khác, trong văn phòng ở Thiên Hành Đạo Quán, đập tay nhau ăn mừng, mua cả mấy thùng bia, mọi người cùng nhau tu chai, chúc mừng ngày mây tan thấy mặt trời.

Sau khi Bluepoint Linux ra đời, thông qua mạng lưới quan hệ của phần mềm Hoa Chương, CQ và Liên Chúng, Bluepoint đã ký được liền ba đơn hàng lớn. Một là với Hạ Hoa, nhà xuất khẩu PC lớn nhất trong nước, để cài đặt sẵn hệ điều hành Bluepoint tiếng Trung trên các dòng máy tính mới nhất. Đồng thời, họ cũng đạt được thỏa thuận cài đặt sẵn với máy tính Trường Thành và máy tính TCL.

Ưu thế lớn nhất là giá rẻ, phí cài đặt sẵn một bộ Bluepoint chỉ 8 tệ. Dựa trên đơn hàng, mỗi tháng xuất xưởng 150.000 bộ. Doanh thu có thể lên tới 1,2 triệu tệ một tháng, được xem là công ty Linux tiếng Trung đầu tiên kiếm được tiền ở trong nước.

Triệu Thanh, sau khi đi một vòng ở nước ngoài, cũng vừa về nước cùng Liêu Minh vào lúc này. Sau chuyến đi Mỹ với Trình Nhiên, Triệu Thanh đã tách ra, trước tiên đến Quần đảo Virgin thuộc Anh để đăng ký vài công ty hải ngoại (công ty đăng ký tại các thiên đường thuế để hưởng ưu đãi), sau đó hội ngộ với Liêu Minh, tìm được một công ty vỏ bọc tên là Anneda trên thị trường OTCBB của Mỹ.

OTCBB được gọi là hệ thống giao dịch phi tập trung (Over-the-Counter Bulletin Board), hay còn gọi là thị trường bảng tin, là một thị trường vốn cấp ba độc lập và điển hình, cung cấp nền tảng giao dịch và huy động vốn cổ phần cho nhiều doanh nghiệp vừa, nhỏ và siêu nhỏ. Đừng xem thường những công ty khởi đầu không mấy ấn tượng này, Microsoft năm đó cũng chính là từ OTCBB chuyển sàn lên NASDAQ, hoàn thành quá trình lột xác từ vịt con xấu xí thành thiên nga.

Thao tác cụ thể của Triệu Thanh là trước tiên mua cổ phiếu của công ty Anneda để trở thành cổ đông lớn, sau đó phát hành thêm cổ phiếu định hướng cho Bluepoint Linux, tiến hành mua lại ngược (Reverse Merger). Sau khi hoàn tất quy trình, Bluepoint Linux sẽ nắm giữ 90% cổ phần của Anneda. Công ty Mỹ này sẽ lột xác, trở thành bàn đạp để Bluepoint Linux tiến vào thị trường chứng khoán Mỹ.

Toàn bộ quy trình này, tổng thể chưa đến ba mươi ngày là có thể hoàn thành giao dịch, so với việc IPO trên NASDAQ, không chỉ quy trình đơn giản hơn mà còn rẻ và khả thi hơn rất nhiều.

Chi phí ban đầu cho việc IPO trên thị trường NASDAQ là từ 1,5 triệu đô la Mỹ trở lên, trong khi công ty vỏ bọc Anneda mà Triệu Thanh mua được chỉ có giá 60.000 đô la Mỹ, cộng thêm phí luật sư và phí kiểm toán, toàn bộ chi phí cho chuyến đi nước ngoài này của Triệu Thanh chỉ tốn chưa đến 600.000 đô la Mỹ, tức chưa tới 5 triệu Nhân dân tệ.

Tin tức truyền về, Đặng Ngọc, Liêu Miêu, Giang Lăng và những người khác ở Thiên Hành Đạo Quán chìm trong niềm vui cuồng nhiệt.

Tại quán lẩu xiên que ở hẻm Động Tử gần đường Biên Thành của Thiên Hành Đạo Quán, mấy nhân vật hàng đầu của giới Linux Trung Quốc hiện tại đang ngồi trước mặt Trình Nhiên.

Đặng Ngọc, say túy lúy, đập bàn nói với Trình Nhiên: "Lúc đầu tôi quyết định để cậu đầu tư, có phải là vì nhìn trúng khả năng quản lý tài chính của sếp Trình nhỏ không? Nếu tài chính không được quản lý ngăn nắp, làm sao việc kiểm toán ở Mỹ có thể nhanh gọn như vậy? Bây giờ Trình Nhiên cậu nói xem, tôi có tầm nhìn xa trông rộng không!?"

Trình Nhiên gật đầu: "Quá có luôn."

Liêu Miêu không chịu, cười chế nhạo: "Công của mình ông hết à? Người ta kiểm toán còn phải xem thành tích kinh doanh nữa. Nếu không phải nhờ khung chiến lược mà tôi đặt ra ban đầu, giúp công ty vừa đánh chính diện vừa dùng kỳ binh, thì làm sao ký được liên tiếp ba đơn hàng cài đặt hệ thống lớn? Lấy những thứ đó làm nền tảng thành tích thì mới có món ngon dọn lên bàn được chứ, không thì không có bột làm sao gột nên hồ, ông lấy gì mà ghi vào báo cáo của Mỹ?"

Trình Nhiên nhìn sang: "Có lý."

Giang Lăng không phục, nâng ly: "Công của hai người hết rồi đấy nhỉ? Nếu không có tôi âm thầm cày cuốc hỗ trợ phía sau, từng viên gạch từng viên ngói xây dựng làm một người thợ khuân vác, hai người còn có thể vừa đánh chính diện vừa dùng kỳ binh chắc? Tôi đây mới gọi là 'người giỏi đánh trận không cần công lao hiển hách'. Mau khen tôi đi!"

"Xứng đáng kính cậu ba ly." Trình Nhiên giơ ngón cái.

"Này, Trình Nhiên, cậu thế này là không làm mất lòng ai cả!"

Mọi người cười mắng một trận, sau một thời gian tiếp xúc với Trình Nhiên, cái danh xưng "sếp Trình nhỏ" cũng dần bị bỏ đi. Rõ ràng Trình Nhiên nhỏ tuổi hơn họ, nhưng lời nói và hành động của cậu khiến bạn hoàn toàn có thể bỏ qua tuổi tác của đối phương.

Quán lẩu xiên que này là một quán cóc, không gian không lớn, mọi người ngồi túm tụm, khó tránh khỏi chen chúc với các bàn khác. Ấy thế mà ở Dung Thành, đâu đâu cũng thấy những cô gái ưa nhìn, ít nhất thì tỷ lệ cũng rất cao. Thậm chí có lúc người ta còn nghi ngờ mấy cậu trai Bluepoint này cắm rễ ở Thiên Hành Đạo Quán chưa chắc đã phải vì cái lý do "đến nơi khác không tìm được đồ ăn" mà họ luôn miệng nói. Mấy gã trai "ngầm" này có lẽ còn có một ý đồ khác là "sắc đẹp cũng có thể ăn được".

Bên cạnh có mấy cô gái trẻ đang dùng ánh mắt kỳ quặc nhìn nhóm người này. Rõ ràng đang ngồi trong một quán ăn tồi tàn, nhưng miệng lại cứ oang oang nào là niêm yết ở Mỹ. Mấy thanh niên quần áo còn chưa chắc đã sạch sẽ, thỉnh thoảng lại trao đổi ánh mắt với nhau rồi cười giòn tan.

Khiến cho Đặng Ngọc và những người khác đều có chút ngại ngùng. Cũng không thể trách họ ăn mặc không chỉnh tề, sau những ngày làm việc liên tục, ai cũng không có thời gian để ý đến bộ quần áo đã mặc một thời gian dài, có phần bốc mùi. Chắc là bị mấy cô gái kia coi là đám thanh niên ba hoa muốn tán gái rồi.

Và những cô gái trẻ đó, cũng không tránh khỏi liếc nhìn Trình Nhiên vài lần, người trẻ nhất và cũng gần tuổi họ nhất trong nhóm, ánh mắt đầy vẻ "minh châu bị ném cho kẻ mù".

Thế nhưng, đám người này lại chẳng hề hay biết ánh mắt của các cô gái, Đặng Ngọc nâng ly mời rượu.

"Tóm lại, này lão Triệu, lão Liêu, nâng ly! Trình Nhiên, nâng ly!" Đặng Ngọc hô hào, "Nghe nói tin tức đã được tung ra rồi, rất nhiều nhà đầu tư muốn nói chuyện với chúng ta. Cũng phải thôi, hiện tại hệ thống Linux tiếng Trung ở Trung Quốc, chỉ có mình chúng ta độc chiếm thị trường. Bọn Tây còn không phải đang mỏi mắt chờ chúng ta lên sàn sao, cũng sắp rồi... chỉ cần hoàn tất quy trình trong thời gian này. Đợi chúng ta lên sàn ở Mỹ, các vị, từ nay về sau, chúng ta sẽ cùng nhau giàu sang!"

"Giàu sang đừng quên nhau nhé... Đến lúc đó gọi anh là tổng giám đốc Đặng, tổng giám đốc Giang, tổng giám đốc Khang, mời ra ngoài đánh một ván golf, có nể mặt không?"

"Không có chai Romanee-Conti năm 90 thì không nể mặt được đâu nhé."

"Biến đi!"

Mọi người cụng ly vào nhau, rượu văng tung tóe. Một hình ảnh thú vị đối lập với cảnh đó là những cô gái bàn bên cạnh bĩu môi, ánh mắt tỏ vẻ khinh thường, có lẽ họ nghĩ rằng đám chú này đúng là uống say rồi chém gió đến mức không cần cả mặt mũi nữa.

Trình Nhiên cụng ly, thầm nghĩ, đám cao thủ giới Linux Trung Quốc của Bluepoint này, những người ngay từ đầu đã mơ mộng lên sàn, nếu biết được thao tác sắp tới của mình, liệu có đồng thanh hét lên "Trình Nhiên, cái đồ trời đánh nhà cậu" không nhỉ.

Lúc này là ngày 27 tháng 2.

DJIA: 9862.12. NASDAQ: 4696.59.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!