Quyển 4: Thịnh Niên Bất Trùng Lai
Chương 152: Lặng im hồi lâu
0 Bình luận - Độ dài: 3,354 từ - Cập nhật:
Dù đi cùng bạn bè, thỉnh thoảng Khương Hồng Thược cũng sẽ quay lại nhìn Trình Nhiên, chỉ là cô che giấu rất khéo, không để ai nhận ra xu hướng của mình, đối với Trình Nhiên cũng chỉ là một nụ cười lướt qua, mang một vẻ tâm ý tương thông thầm lặng trong đêm tối này.
Chỉ một nụ cười, dường như có thể giải đáp được rất nhiều điều.
Ví dụ như, toàn là con gái, cậu không tham gia vào được thì tớ cũng đành chịu.
Ví dụ như, đến bến xe thì về nhà sớm đi nhé.
Hoặc ví dụ như, cậu ở phía sau cứ nhìn tớ mãi làm gì.
Chỉ một lúc sau, Tô Hồng Đậu mua đồ xong, mấy cô gái lại tiếp tục đi về phía trước.
Và con người ít nhiều đều có một cảm nhận đặc biệt đối với sự vật, chỉ khác nhau ở mức độ nhạy bén hay chậm chạp. Trình Nhiên như cảm nhận được điều gì, cậu quay đầu lại, nhìn về phía sau.
Ở đó, Dương Hạ cũng đang đi cùng bạn bè, cô đứng trong bóng tối nơi ánh đèn đường không thể chiếu tới.
Nhưng đôi mắt lại tựa như đá obsidian, dù cả người chìm trong bóng tối, vẫn đen láy và sáng trong.
Trên đầu có dải ngân hà lộng lẫy hay không, Trình Nhiên không biết.
Chỉ biết rằng trong hơn hai năm từ khi tái sinh, cậu đã dùng thân phận nhạc sĩ bí ẩn "Cách Cách Vu" (Gargamel) hoặc "Trình Bân", để Tần Tây Trân hát lên rất nhiều ca khúc đi vào lòng người, tạo ra một đỉnh cao đột ngột, cô độc cho làng nhạc Hoa ngữ hiện tại, khiến những người có lòng chỉ có thể đứng từ một góc mà ngước nhìn phong cảnh nơi Tần Tây Trân đang đứng.
Cũng lấy danh nghĩa "Hải Vương" làm vỏ bọc, hô phong hoán vũ trong đợt sóng thị trường 519 (chỉ một đợt tăng giá mạnh của thị trường chứng khoán Trung Quốc vào ngày 19/5/1999), để rồi tạo ra một bí ẩn như hố đen cho đời sau, các loại diễn giải về vị "Vua Tung Hoành Biển Cổ Phiếu" này giờ đây đã liên kết thân phận của vị "Hải Vương" dự đoán chính xác đợt sóng 519 này với một số tay to đang tạo nên những thần thoại giao dịch hiện tại. Có tay to thậm chí vì áp lực dư luận mà phải đứng ra làm rõ. Về sau, trong nhiều đợt sóng thị trường chứng khoán, đều có người hy vọng bóng dáng khuấy động phong vân của vị Hải Vương này sẽ xuất hiện trở lại, và câu cửa miệng được hình thành phổ biến trong giới là, "Vị đó khi nào quân lâm?", vô cùng thành kính hy vọng ngài sẽ dẫn dắt họ tạo ra một làn sóng làm giàu cuồn cuộn nữa.
Cậu cũng mượn danh "Ca Giả" (The Singer), dùng Internet để tạo ra một luồng dư luận vượt qua các phương tiện truyền thông giấy truyền thống, khiến một gia tộc ông lớn ở Hồng Kông phải thất bại thảm hại, để cho thế giới bên ngoài được chứng kiến sức mạnh không thể kiểm soát của hời đại Internet phát triển như vũ bão này, đúng là muôn ngựa tung vó, hồng thủy tràn qua.
Gần như chỉ sau một đêm, trang web Thông Lãng (sóng lớn) nhận được vô số lời đề nghị hợp tác, góp vốn từ các gia tộc và doanh nghiệp lớn của Hồng Kông muốn tham gia vào lĩnh vực Internet, nhiều như cá diếc sang sông.
Một số nhận thức mới đang hình thành, một số cục diện đang thay đổi.
Thế giới trước mắt liệu có giống như bộ phim tên là "Trò chơi của những kẻ dũng cảm" (Jumanji), mình tung xúc xắc, Thế giới rồi sẽ vì thế mà đổi thay — muôn thú tung hoành, lũ lụt tràn về hay đất đai nứt toác, nhưng mấu chốt vẫn là: mỗi lần tung xúc xắc, kết quả không bao giờ nằm trong tầm kiểm soát hay dự đoán của mình.
Thượng Đế không bao giờ tung xúc xắc, và mình cũng không phải Thượng Đế.
Nhưng cậu lại là sự tồn tại có thể gây ra hiệu ứng cánh bướm của thời không. Bước tiếp theo, hành động của cậu sẽ mang lại những thay đổi và ảnh hưởng như thế nào?
Đôi khi nghĩ lại, cũng không khỏi khiến bản thân cảm thấy "càng nghĩ càng sợ".
Mặc dù từ ngày đầu tiên tái sinh, cậu đã tự nhủ kiếp này không hối tiếc và không sợ hãi, nhưng khi thực sự đối mặt với những va đập của cõi trần này, liệu mỗi lần đều có thể thực sự không hổ thẹn với lòng? Mỗi quyết định và hành vi, đều có thể không hối tiếc?
Thế giới này vì sự tái sinh của cậu mà có chút khác biệt, cậu có thể thông qua các loại thông tin, quan trọng nhất là ký ức từ kiếp trước, để phân tích ra tầm nhìn xa về xu thế lớn, nhưng ở nhiều chi tiết, cậu không thể nào biết trước được.
Ví như trong thành phố cuối thế kỷ này, trong màn đêm như thế này, cảnh tượng Khương Hồng Thược ở phía trước quay lại nhìn, còn Dương Hạ ở phía sau nhìn về phía cậu.
...
Thời gian bước vào khối 12, ngoài bầu không khí ngày càng trở nên nặng nề, sự căng thẳng của một ngày cuối cùng cũng sẽ được giảm bớt phần nào vào lúc tan tiết tự học buổi tối. Trong thành phố, rất nhiều quán net nhỏ mọc lên, có quán quy mô không lớn, thậm chí chỉ là một ngôi nhà cũ trên phố cổ, kéo một tấm rèm, bảy tám máy tính, màn hình CRT bụng phệ, bàn phím cơ màu trắng dùng đến mức đen kịt, vài chiếc ghế chắp vá là đã có thể tạo thành một "quán net nhỏ". Lúc này trên cả nước, những quán net nhỏ tương tự nhiều không đếm xuể. Trình Nhiên nhớ đời sau cũng là vì một vụ cháy quán net ở Bắc Kinh mới dẫn đến một cuộc chỉnh đốn quy mô lớn trên toàn quốc và sự ra đời của luật quản lý quán net.
Lúc này cũng có học sinh chui vào quán net trong khoảng thời gian giữa giờ tan học buổi chiều và giờ tự học buổi tối, gọi một suất cơm rang, thường là đến gần giờ vào lớp mới vội vã chạy ra khỏi quán, lao về phía tòa nhà giảng đường ngập tràn ánh đèn huỳnh quang.
Cũng không hẳn là lúc nào cũng chơi game, có người chỉ muốn tranh thủ thời gian này, dùng giao diện chim cánh cụt (biểu tượng của QQ/CQ) đang mở, để trò chuyện thêm vài câu với người đã hẹn online ở đầu bên kia, nói về những trải nghiệm ở các trường khác nhau, nói về những lý tưởng nảy mầm trong thời đại mông lung này, và cả những định hướng tương lai trong nguyện vọng, cũng nói về những người bạn xuất hiện bên cạnh, hoặc cẩn thận hỏi thăm, liệu có người mình thích hay không.
Cộng đồng ảo CQ mà Lý Minh Thạch và nhóm của anh ta làm đã được ra mắt, vừa ra mắt đã gần như chiếm lĩnh các trang chủ của quán net. Kế hoạch Avatar (hình đại diện cá nhân) vẫn còn rất sơ khai, thậm chí có thể thấy cả các điểm ảnh cấu thành nhân vật, nhưng không sao, điều này đã đủ sức hấp dẫn. Mọi người vẫn rất mãnh liệt với mong muốn thỏa mãn khát khao nhập vai hóa thân ảo trên đó, và các hoạt động như chơi game trong cộng đồng ảo để nhận Đồng CQ, hoặc ưu đãi nạp lần đầu Đồng CQ, đã khiến tiền ảo CQ chính thức bắt đầu lưu thông, đồng thời cũng bắt đầu hoàn thành nhiệm vụ dẫn dòng người dùng sang cộng đồng ảo.
Vài trò chơi trong cộng đồng ảo, thiết kế đều do Trình Nhiên đích thân quyết định, thậm chí cậu còn tham gia vào khâu lên kế hoạch. Ngoài các trò chơi giải trí nhẹ nhàng đơn giản như bi-a, đại chiến hoa quả, trong đó có một khu game tên là "Linh Vực", tương đương với web game. Sau khi vào khu game, người chơi có thể tùy chỉnh nhân vật ảo, sau đó có thể tham gia các hoạt động như câu cá, đào khoáng, trồng trọt, thậm chí là PK.
Đương nhiên không thể so sánh với các game nhập vai trực tuyến quy mô lớn có client (phần mềm cài đặt) vài năm sau này, và bản chất của game này thực ra vẫn là sự kết hợp của nhiều game giải trí. Bởi vì trong tay Trình Nhiên căn bản không có đội ngũ có thể phát triển game, nên đã hợp tác với đội ngũ Liên Chúng có kinh nghiệm làm game giải trí để cho ra mắt game của cộng đồng ảo, phương diện này lại khác với Liên Chúng.
Liên Chúng là nền tảng game cờ bài, còn cộng đồng ảo CQ lại toàn là các game giải trí nhẹ nhàng theo mô hình web game. Ngay cả cái gọi là "PK" trong Linh Vực, thực ra cũng chỉ là các nhân vật ảo trên cùng một bản đồ ném đạo cụ vào nhau để giảm máu, một mô hình "quốc chiến" thô sơ.
Đây đã là tiêu chuẩn cao nhất mà đội ngũ hiện tại của CQ có thể đạt được sau khi Trình Nhiên đưa ra ý tưởng. Trong đó để hoàn thành một số hiệu ứng, còn phải chi mấy trăm ngàn thuê một đội ngũ game nước ngoài gia công một số chương trình.
Vừa ra mắt, máy chủ ngay ngày đầu tiên đã đạt đến mức quá tải, mười bốn tiếng sau thì sập. Lý Minh Thạch và nhóm của anh ta phải thức trắng đêm để tối ưu hóa mã lệnh, không ngừng điều chỉnh, kết nối máy chủ dự phòng, mới theo kịp được nhịp độ của đợt này.
Trải qua những trận chiến liên miên, đội ngũ của Lý Minh Thạch đã phát hiện ra một sức hút tựa như hố đen, đang bung nở trong thời đại này.
Những cư dân mạng, những con sâu net ngồi trước màn hình máy tính trong các quán net kia, dường như không có chút sức đề kháng nào trước sức hút của sự tương tác trực tuyến được tạo nên từ những mảng màu và dữ liệu đơn giản này.
Mọi người đều có chút phấn khích, có chút cảm giác như đã phát hiện ra một bí mật kinh người nào đó.
Thực tế, rất nhiều sự vật đều là như vậy, thường ẩn giấu trong những quy tắc phổ biến là cánh cửa mở ra một đại dương xanh (thị trường mới, chưa bị cạnh tranh). Có người đã nắm bắt chính xác điểm này, và sau đó mới sinh ra rất nhiều ý tưởng sáng tạo mà đời sau xem là bình thường, nhưng ở thời điểm đó lại có tính đột phá và thay đổi thế giới.
Web game Linh Vực này, ngược lại đã khiến kế hoạch Avatar được ban lãnh đạo cấp cao của CQ long trọng ra mắt bị thất sủng, có chút giống như vô tình cắm liễu liễu lại xanh um.
Thử nghĩ một hai năm sau, game "Truyền Kỳ" (Legend of Mir) với đồ họa thô sơ, âm nhạc đơn giản, cốt lõi là đánh quái nâng cấp, thu thập trang bị, rồi người chơi tương tác PK, một khi ra đời đã biến tất cả các quán net lớn nhỏ trên cả nước thành lò luyện của nó, thì sẽ biết mô hình game này có sức hấp dẫn mạnh mẽ đến mức nào.
Mặc dù "Linh Vực" lúc này khác với Truyền Kỳ, và khi game "Truyền Kỳ" ra đời, có lẽ vẫn sẽ không bị Linh Vực ảnh hưởng, vẫn sẽ bùng nổ như thường. Nhưng điều này không cản trở hiệu ứng mà Linh Vực mang lại khi lần đầu tiên xuất hiện dưới dạng web game với mô hình này nhờ đi trước một bước.
Mọi người sẽ chi Đồng CQ để hoàn thiện nhân vật trong game Linh Vực, mua các loại đạo cụ để tham gia PK.
Và việc phát hành Đồng CQ, lại có một hệ thống sẵn có, đó chính là mạng lưới Tam Quốc Sát mà năm đó cậu cùng Trình Tề xây dựng. Hệ thống tài chính trực tuyến hiện tại gần như không tồn tại, những thứ như thẻ nạp Đồng CQ, chỉ có thể thông qua các kênh phân phối thực tế. Vậy thì hệ thống phân phối mà Tam Quốc Sát đã vun trồng lúc đó, có thể trực tiếp kết nối với các sạp báo, có thể được vận dụng.
Kênh này có thể dùng, nhưng tuyến hành quân này vẫn quá hẹp, muốn phổ biến Đồng CQ, chẳng khác nào mười vạn đại quân chen chúc trên con đường mòn, đợi đến được chiến trường thì hoa kim châm cũng đã nguội lạnh.
Thế nên phải chủ động mở thêm tuyến tiến công. Trình Nhiên cần một đội ngũ bán hàng, đi đến các quán net ở các thành phố, liên hệ với quán net để xây dựng hệ thống phân phối. Đồng thời, đội ngũ này còn phải thường trú tại các quán net, tiến hành khảo sát người dùng, phản hồi nhanh nhất những góp ý của người dùng CQ ở các thành phố lớn, và còn... phải nắm bắt được xu hướng thịnh hành trong các quán net.
Thực ra không cần quá nhiều người, một thành phố chỉ cần một hai người là đủ, phát triển chủ quán net và quản lý net thành tuyến dưới, bán thẻ nạp Đồng CQ có thể nhận được hoa hồng trực tiếp. Nhưng việc này cũng cần tổ chức một đội ngũ ít nhất mười mấy người. Nhiệm vụ này ban đầu định giao cho Lâm Hiểu Tùng, nhưng Trình Nhiên đã giao cho Lâm Hiểu Tùng phụ trách theo dõi dự án của Chương Ngung, không thể điều động anh ta qua đây được, đành phải nhờ đến Triệu Thanh.
Triệu Thanh, người được coi là mưu sĩ trưởng hiện tại của Trình Nhiên, đã trực tiếp tiến cử một người từ công ty Phục Long, tên là Trần Ngọc Trung.
Đây là giám đốc một dự án đã bị hủy bỏ trong quá trình cải tổ IPD (Phát triển sản phẩm tích hợp) của công ty Phục Long. Quản lý dự án của Phục Long là một đội ngũ phụ trách toàn bộ quy trình từ nghiên cứu phát triển, giám sát sản xuất đến tiếp thị. Trần Ngọc Trung không giỏi về mặt kỹ thuật, nhưng sở trường là tiếp thị, do đó dự án anh ta phụ trách đã không kiểm soát tốt về mặt kỹ thuật, dẫn đến các chỉ số kỹ thuật không đạt tiêu chuẩn, cả dự án bị dẹp bỏ, khiến anh ta phải quay lại trung tâm đào tạo của Phục Long để bắt đầu bồi dưỡng về kỹ thuật.
Trần Ngọc Trung và Triệu Thanh có quan hệ tốt, nên Triệu Thanh biết sở trường của người này. Lúc này Trần Ngọc Trung phải rèn luyện lại kỹ thuật mà từ bỏ sở trường tiếp thị của mình, khiến anh ta có chút nản lòng, nảy sinh ý định rời Phục Long, nhưng lại không nỡ cắt đứt đoạn tình cảm này. Triệu Thanh vừa hay cung cấp cho anh ta một con đường, không làm công cho ông Trình tổng nữa, mà đến làm cho cậu Trình tổng.
Trần Ngọc Trung ngay lập tức làm thủ tục thôi việc, đến để xây dựng hệ thống tiếp thị và thông tin cho CQ.
Khi Trần Ngọc Trung gặp Trình Nhiên, anh ta vẫn nhớ là do Triệu Thanh giới thiệu, họ gặp nhau lúc sáu rưỡi tối tại một quán cà phê bên cửa sổ trên tầng ba của Thiên Hành Đạo Quán.
Trần Ngọc Trung đã chuẩn bị rất kỹ từ trước. Khi Triệu Thanh bảo anh ta qua giúp, ban đầu anh ta chỉ mang tâm trạng thử xem sao. Trước đó, anh ta không có ấn tượng gì nhiều về một vị thiếu gia như Trình Nhiên, ấn tượng chỉ là ông Trình tổng thường hay khoe cậu con trai này học giỏi.
Nhưng cũng chỉ có thế mà thôi. Trong nội bộ Phục Long, những người được gọi là "thiên tài" học giỏi nhiều như hoa cỏ ven đường, không cẩn thận là có thể va phải một người. Không nói đâu xa, những nòng cốt kỹ thuật trong đội công phá tổng đài số 8 của Phục Long, ban đầu họ đã phát triển từ 8 mô-đun B lên 16 mô-đun B, 32 mô-đun B, 128 mô-đun B. Dung lượng một mô-đun B là 6688 đường dây, điều này có nghĩa là họ đã nâng dung lượng người dùng mà một tổng đài viễn thông có thể chứa từ mười vạn lên hai mươi vạn rồi lên đến một triệu.
Và vào thời điểm đó, ngay cả công nghệ tiên tiến nhất của các doanh nghiệp đa quốc gia trong ngành cũng chỉ có dung lượng hai mươi vạn người dùng cho một tổng đài.
Phục Long có thể tạo ra tổng đài một triệu cổng, leo lên đỉnh cao nhất của công nghệ tổng đài băng hẹp, đằng sau đó chính là kiệt tác của nhóm nòng cốt kỹ thuật gồm những người thông minh và thiên tài này. Trong đó có không ít người từng là thủ khoa cấp tỉnh và toàn quốc. Trình Nhiên học có giỏi đến đâu, nhiều nhất cũng chỉ đến mức này thôi, những người như vậy, Phục Long có cả đống.
Nhưng khi anh ta nhận được toàn bộ kế hoạch về CQ, anh ta mới hiểu ra, đằng sau vỏ bọc học giỏi của vị cậu Trình tổng này, còn làm những chuyện gì nữa.
Đây giống như một thế giới khác.
Ngày hôm đó, Trần Ngọc Trung nói chuyện với Trình Nhiên một tiếng đồng hồ, trong đó chủ yếu là Trình Nhiên đưa ra kế hoạch, Trần Ngọc Trung ứng đối. Trần Ngọc Trung là một tay lão luyện trong ngành tiếp thị, tuy nhiên những vấn đề Trình Nhiên đưa ra, rất nhiều vấn đề ngay cả một tay lão luyện như anh ta trước đó cũng chưa từng nghĩ tới. Nhưng khi anh ta trả lời dựa trên kinh nghiệm phong phú sau khi suy nghĩ kỹ, Trình Nhiên ngay lập tức đưa ra sửa đổi, cứ như thể những chiêu trò mà mình nghĩ nửa ngày, thậm chí dùng ra sẽ khiến đồng nghiệp phải cảnh giác, Trình Nhiên đã sớm thấu hiểu trong lòng, và còn biết rõ điểm yếu trong đó, đồng thời bổ sung, chỉnh sửa.
Một giờ sau, Trình Nhiên đứng dậy, nói mình phải đi tự học tối rồi, tiền cà phê đã trả, hai người cứ tự nhiên. Trần Ngọc Trung có thể ngày mai đến làm việc ngay, lãnh đạo việc xây dựng đội ngũ nhân viên hiện trường của CQ. Lương và không gian phát triển trong tương lai đều rất hậu hĩnh, sau này khi phát hành thêm cổ phiếu, Trần Ngọc Trung sẽ có cổ phần để mua.
Bóng lưng Trình Nhiên đeo cặp sách rời đi lọt vào mắt Trần Ngọc Trung, khiến anh ta chết lặng hồi lâu.
0 Bình luận