Arc 18: Sự kiện cô dâu hoàng gia
Chương 225: Lần thứ hai đến lâu đài của nhà vua
0 Bình luận - Độ dài: 1,558 từ - Cập nhật:
Lão lãnh chúa già bước xuống xe ngựa ngay khi chúng tôi đến cổng thành. Không phải để làm thủ tục, việc đó đã có các hiệp sĩ của ông lo. Ông chỉ liếc nhanh quanh khu vực, rồi lặng lẽ tiến lại gần xe của chúng tôi rồi hạ giọng nói khẽ. Rõ ràng ông muốn giữ bí mật về việc Neru đã trở lại kinh thành.
“Tôi sẽ đến cung điện ngay bây giờ và yết kiến bệ hạ. Hai người có định đi cùng không?”
Neru nhìn sang tôi như chờ ý kiến. Tôi nhún vai.
“Tuỳ em thôi. Anh cũng chỉ đi ké thôi mà.”
“Em cũng muốn ghé qua nhà thờ, nhưng chắc nên đến cung điện trước. Em phải xin lỗi nhà vua.”
“Không cần xin lỗi đâu,” lãnh chúa mỉm cười hiền hậu. “Tôi chắc chắn bệ hạ sẽ không trách đâu, dù cô có khiến ngài ấy phiền lòng chút ít. Nhưng nếu đó là điều cô muốn, tôi sẽ không ngăn cản. Chỉ là… tôi phải nhờ hai người chịu khó ngồi trong xe thêm lát nữa. Chúng ta sẽ đến cung điện sớm thôi.”
Xác nhận chúng tôi đồng ý, Raylow quay lại xe của mình và ra hiệu cho đoàn tiếp tục di chuyển.
“Công nhận, có đồng minh trong mấy tình huống thế này đúng là tiện thật.”
“Ừm,” Neru khẽ đáp, ánh mắt chan chứa biết ơn. “Em thật sự mang ơn ông ấy nhiều lắm. Ông đã giúp em quá nhiều rồi.”
Tôi không nói gì, nhưng trong lòng hoàn toàn đồng ý. Cứ nghĩ chuyện ở Illuna là lần cuối cùng tôi gặp lại ông lão ấy — vậy mà bằng cách nào đó, Raylow lại trở thành một trong số ít con người mà tôi thực sự có cảm tình. Nếu bỏ Neru ra, chắc ông là người tôi thân nhất trong loài người mất.
Ngay khi được phép vào, xe chúng tôi lăn bánh qua cổng thành. Ầm ào, náo nhiệt, tiếng người, tiếng bánh xe, tiếng rao hàng… tất cả ùa vào tai tôi cùng một lúc. Hóa ra khi không trong cảnh chiến loạn, Alshir sôi động chẳng kém gì thủ đô của ma giới. Phố xá chen chúc người, đến mức chỉ cần nhìn ra ngoài thôi cũng đủ khiến tôi thấy ngộp thở. Khác hẳn với ký ức lần trước — khi nơi đây chỉ còn là một thành phố chết.
Tôi liếc nhìn Neru. Em hơi bồn chồn, tay xoắn lấy nhau, trông vừa hồi hộp vừa không thoải mái. Nhưng tôi biết trong ánh mắt ấy vẫn có một thứ gì đó cứng cỏi, một quyết tâm nặng trĩu mà em đang giữ chặt trong lòng. Tôi cảm nhận được rõ ràng. Neru đã thay đổi. Từ một cô gái hay khóc nhè, giờ em thật sự mang dáng dấp của một anh hùng.
Vì thế, tôi chỉ mỉm cười, ngả lưng ra ghế, khoanh tay lặng im.
------------
Đường trong kinh đô rộng và lát đá phẳng phiu, nhưng xe cộ quá đông nên tốc độ chậm như rùa bò. Mất gần nửa tiếng chúng tôi mới tới được lâu đài trắng ngà nằm giữa trung tâm thành phố — vẫn uy nghi như lần đầu tôi thấy nó, đẹp đến mức khiến người ta cảm thấy bé nhỏ khi đứng nhìn..
Sau khi làm xong ít thủ tục ở cổng chính, chúng tôi được phép vào trong. Lần trước tôi đến đây là kiểu lén lút đi cửa sau. Còn lần này là đường hoàng xông thẳng qua cổng lớn. Không phải là phá cửa đâu, nhưng mà...ý là vậy đấy.
Tôi tin tưởng nhà vua, nhưng vẫn phải cảnh giác. Tôi biết có kẻ đang rình rập, tìm cơ hội phá hỏng một ngày yên lành của tôi. Nghĩ vậy, tôi rút chiếc mặt nạ quen thuộc ra khỏi túi đồ và đeo lên trước khi bước xuống xe.
“Cậu vẫn định đeo cái đó sao?” Raylow hỏi.
“Ừ. Ý tôi là, tôi từng nói chuyện trực tiếp với nhà vua rồi, nhưng chưa lần nào tháo mặt nạ trước ông ấy cả. Tôi đoán nếu bỏ ra thì chắc ông ấy còn chẳng nhận ra tôi mất.”
“Cậu gọi là nói chuyện trực tiếp mà còn không để lộ mặt mình à?” ông già nhướng mày.
Ờ thì… đúng là có lý. Nhưng mà vẫn là nói chuyện mặt đối mặt mà, phải không?
“Tôi nghĩ… cậu nên tháo ra thì hơn,” Giọng ông mang chút bối rối xen lẫn buồn cười.
“Hả? Sao vậy?”
Câu hỏi của tôi chưa kịp có lời đáp, thì đã có tiếng khác chen vào.
“M-mặt nạ đó… Ngài là ‘Kiếm Sĩ Đeo Mặt Nạ’ phải không!?”
“Hả? Cái… gì cơ?”
Tôi quay lại và thấy một cậu lính trẻ đang tròn mắt nhìn mình. So với những vệ binh dày dạn quanh lâu đài, cậu ta trẻ hơn hẳn — có khi còn trẻ hơn tôi. À mà khoan, tôi mới có một tuổi rưỡi thôi mà? Ờm, thôi kệ.
“C-cái mặt nạ đó! Tôi nhận ra ngay mà! Đúng là ngài rồi! Ngài chính là vị chiến binh bí ẩn đã cứu lấy Alshir!”
“Ờ… chắc vậy…?”
Kiếm Sĩ Đeo Mặt Nạ?
…Cái quái gì vậy? Họ đặt cho tôi cái biệt danh đó thật à? Tôi hiểu là không còn nhiều lựa chọn vì tôi giấu mặt, nhưng… thiệt à?
“Ôi trời ơi! Không thể tin được! Cuối cùng tôi cũng được gặp ngài bằng xương bằng thịt! Giấc mơ của tôi thành hiện thực rồi!” Cậu lính gần như hét lên. “Ngài… cho tôi xin chữ ký được không ạ!?”
“Ờ… được… chắc vậy?”
Bị khí thế của cậu ta áp đảo, tôi vô thức nhận lấy cây bút và tờ giấy chìa ra. Không biết viết gì, tôi bèn nguệch ngoạc dòng đầu tiên lóe lên trong đầu:
“Đừng mơ, đồ ngốc. Anh đây không ký đâu, biến đi.” — tất nhiên là bằng tiếng Nhật.
“Cảm ơn ngài nhiều lắm! Ngữ dòng chữ này… dù tôi không đọc được, nhưng nhìn mạnh mẽ quá! Thật uy nghiêm! Tôi sẽ giữ nó làm bảo vật của dòng họ!”
“Ờ… nếu là tôi thì… chắc không đâu.”
Nhưng cậu ta chẳng nghe. Hớn hở ôm tờ giấy, vừa đi vừa huýt sáo quay lại chỗ gác.
“Đó… đó có phải là ngài ấy không?”
“Là thật rồi! Chính là Kiếm Sĩ Đeo Mặt Nạ!”
Hiển nhiên, hành động của cậu lính đã khiến toàn đội gác chú ý. Mấy người khác bắt đầu liếc nhìn tôi, xì xào bàn tán, ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa phấn khích.
“Ờ thì…” tôi quay lại nhìn hai người đồng hành. “Có ai định giải thích cho anh chuyện gì đang xảy ra không? Vì hình như anh đang bị cả đống người nhìn chằm chằm đây này.”
“Vì anh nổi tiếng lắm đấy,” Neru khúc khích cười. “Anh trở thành huyền thoại rồi. Gần như ai ở đây cũng biết đến anh.”
“Phải, cậu đã trở thành đề tài sôi nổi trong thành phố,” Raylow tiếp lời. “Không phải không có lý do. Cậu xuất hiện từ hư không giữa lúc đất nước lâm nguy, rồi cứu cả hoàng tộc lẫn vương quốc. Tin đồn về cậu lan đi khắp nơi, đặc biệt trong giới binh sĩ.” Ông liếc quanh. “Rất nhiều người ở đây tự hào khoe rằng họ từng chiến đấu bên cạnh ‘người giải phóng Alshir’.”
“Thậm chí còn có cả kịch nói mà anh là nhân vật chính nữa đó,” Neru khúc khích. “Không biết họ sẽ phản ứng ra sao nếu biết anh thật ra là Ma vương nhỉ.”
“Tôi biết nói thế này hơi thất lễ, nhất là ngay trước mặt cậu,” Raylow cười khô khốc, “nhưng mỗi lần nhìn thấy áp phích quảng cáo mấy vở kịch ấy, tôi vừa buồn cười vừa bất lực.”
Thật luôn à!? Và giờ các người mới nói cho tôi biết sao!? Cái quái gì thế này.
“Lẽ ra… các người nên cảnh báo tôi trước chứ?”
“Tôi có định nói,” Raylow thở dài. “Tôi còn dặn lòng phải nhắc cậu ngay khi thấy cậu đeo lại mặt nạ ở Sengillia. Nhưng sáng nay cậu không đeo nên… tôi quên mất. Thật xin lỗi.”
“Em cũng xin lỗi,” Neru gãi má. “Lâu rồi em không về đây nên quên béng mất vụ đó.”
“…...Thôi được rồi, kệ đi. Mình vào thôi. Anh không muốn đứng đây thêm giây nào nữa — cảm giác như sắp gặp rắc rối to rồi.”
“Tôi đồng ý,” lãnh chúa gật đầu. “Đi theo tôi. Bệ hạ sẽ gặp chúng ta ngay bây giờ.”
“Hở? Ngay bây giờ luôn á? Chúng ta vừa mới đến mà. Tôi tưởng phải chờ ít nhất cả tiếng chứ.”
“Sau khi biết chúng ta có mặt, bệ hạ đã lập tức gác mọi việc khác lại để tiếp kiến,” Raylow giải thích. “Gặp tôi và Neru vốn đã là ưu tiên hàng đầu, và chắc hẳn ngài cũng coi trọng cậu như thế. Nào, đi thôi — không nên để một người như bệ hạ phải chờ đợi.”
Và với lời đó. Chúng tôi tiến về phía lâu đài.
0 Bình luận