Arc 18: Sự kiện cô dâu hoàng gia
Chương 214: Trạm dừng chân — Phần 2
0 Bình luận - Độ dài: 1,561 từ - Cập nhật:
“Cảm ơn ngài đã giúp chúng tôi lo xong hết giấy tờ thưa lãnh chúa.”
Neru lúng túng dịch chân, rồi nhận chìa khóa phòng từ tay thuộc hạ của ông. “B-bọn tôi xin phép.”
“Ờ… đại khái như cô ấy nói đấy. Hẹn gặp lại nha, ông già. Nhớ giữ gìn sức khỏe đấy.”
Tôi gãi đầu, cố tránh nhìn thẳng vào ông ta, cảm giác như nói gì nữa cũng chỉ càng thêm ngượng.
“Hãy nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ khởi hành ngay khi bình minh lên.”
Sau khi chào tạm biệt, cả hai chúng tôi quay về hướng phòng trọ định bụng nghỉ sớm. Nhưng kế hoạch đó vừa lóe lên thì tan thành mây khói, tôi chỉ kịp đi được nửa hành lang thì dừng khựng lại. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Có thứ gì đó đang đến.
“Yuki? Có chuyện gì à?” Neru quay lại nhìn tôi, vừa kịp thấy vẻ cảnh giác trên mặt tôi chuyển thành bực bội.
"Mẹ kiếp..Muốn nghỉ ngơi một lát mà cũng không yên". Tôi thở dài. “Neru, chuẩn bị kiếm đi. Chắc em sắp phải dùng tới đấy.”
Neru lập tức làm theo. Một tay giữ vỏ kiếm, tay kia đặt lên chuôi, ánh mắt căng thẳng quét khắp xung quanh. Dù chưa cảm nhận được mối nguy mà tôi nói tới, em vẫn phản ứng không chút do dự, hoàn toàn tin tưởng vào lời nói của tôi.
“Có chuyện gì thế?”
Thấy biểu hiện khác thường của chúng tôi, lãnh chúa lên tiếng hỏi từ phía hành lang đối diện với vẻ mặt đầy nghi hoặc.
"Một bầy quái vật khổng lồ đang tiến đến. Chúng đang hướng thẳng đến thành phố này.”
“Cái gì!?”
“Chúng mất bao lâu để đến thành phố?” Neru hỏi.
“Không lâu đâu. Cỡ ba mươi phút nữa là chạm tường thành.”
Tôi mở bản đồ ra xem, và chợt nhận ra một điều kỳ lạ, đám quái vật đang tiến thẳng tới thành phố này từ chính hướng mà chúng tôi đã đi qua lúc đến đây. Chẳng lẽ có kẻ nào đó đang giật dây à?
Bầy quái rất đa dạng — nào orc, ogre, goblin, cùng đủ loại sinh vật nửa người nửa thú không thuộc chủng tộc trí tuệ. Ngoài ra còn có vài con thú khổng lồ, một số tên trong đó thì cưỡi trên lưng quái thú dạng sói hoặc heo rừng, một dạng kị binh quái vật.
Ngay sau lời tôi, âm thanh kim loại chấn động vang khắp thành phố. Âm thanh rền rĩ vang vọng qua tường thành, lan đi khắp từng ngóc ngách như một lời báo động khẩn cấp. Các vị khách trong quán trọ bắt đầu nhốn nháo còn lực lượng canh gác hô hào, cố trấn an và hướng dẫn dân chúng đến nơi an toàn. Tiếng họ to đến mức xuyên cả tường dày của quán trọ.
“Thật khó tin là ngài có thể phát hiện ra bọn chúng nhanh hơn cả đội tuần tra dù chẳng hề nhìn thấy. Quả đúng là sức mạnh của ma vương.” Lãnh chúa nói.
“Sống trong rừng quỷ mà không giỏi phát hiện nguy hiểm thì chết sớm là cái chắc.” Tôi nhún vai. “Mà này ông già, ông là quan chức phải không? Chẳng phải ông nên tránh đi đâu đó an toàn hơn à?”
“Tất nhiên là không. Là một quý tộc, nhiệm vụ của tôi là phải ra mặt vào những lúc như thế này và chiến đấu để bảo vệ nhân dân...Gamdia!”
“Có mặt, thưa lãnh chúa!”
Vị lão tướng mà tôi từng gặp đứng cạnh lãnh chúa nãy giờ lập tức đứng nghiêm chỉnh trước mệnh lệnh.
“Tập hợp toàn bộ binh sĩ. Giờ không phải lúc nghỉ ngơi. Báo với họ rằng chúng ta sẽ hành quân đến dinh thự lãnh chúa Nigel ngay lập tức và hỗ trợ ông ấy phòng thủ.”
“Tuân lệnh! Tôi sẽ cho họ chuẩn bị ngay.”
Vị chỉ huy rời đi với bước chân đầy mạnh mẽ để thực thi mệnh lệnh mà không chút chậm trễ
“...Yuki, làm ơn... Cho em mượn sức mạnh của anh được chứ?” Neru nói.
"Em không cần phải hỏi đâu. Nếu đó là điều em muốn thì anh sẽ làm". Tôi mỉm cười, Neru cũng khẽ cười đáp lại, nét mặt vốn đang căng thẳng cũng dịu đi đôi chút.
“Ngày Yuki, Neru. Tôi sẽ đến dinh thự lãnh chúa Nigel ngay bây giờ. Còn hai người tính sao?” lãnh chúa bước lại hỏi.
“Ờ thì, chúng tôi sẽ hành động. Tôi không ngồi không được, huông báo động thì réo, ngoài kia thì chắc sắp loạn rồi, nằm nghỉ cũng chẳng yên.” Tôi nhún vai. “Với lại, cô anh hùng nhỏ nhắn này đã nhờ rồi nên tôi đâu còn lựa chọn khác. Tôi tính bay vòng quanh xem tình hình rồi sẽ lập kế hoạch.”
“Bọn chúng đến từ hướng nào?” Neru hỏi.
“Cùng hướng bọn mình đến. Mà kỳ lạ thật, lúc trước đi qua đó, chẳng có con nào tỏ vẻ thù địch cả.”
“Nếu vậy thì em sẽ ra cổng thành. Nếu anh có tin gì hãy báo cho em nhé?”
“Ừ, kiểm tra xong anh sẽ qua ngay". Tôi quay sang lãnh chúa. "Vậy nhé, ông lãnh chúa. Bên này tụi tôi sẽ tự hành động.”
“Nếu vậy, tôi sẽ xem như hai người là đồng minh trong trận này.” Ông mỉm cười. “Bình thường trong tình huống thế này, tôi đã phải chuẩn bị tinh thần bỏ mạng rồi, nhưng có hai người ở đây, tôi cảm thấy yên tâm hơn nhiều.”
“Ổn thôi, chúng tôi lo được. Ông cứ yên tâm thư giãn rồi nghỉ ngơi đi, đúng không Neru?”
“Cũng hên xui.” Neru bật cười trêu. “Còn tùy xem anh có vấp cỏ rồi la lối om sòm như mọi khi không đã. Anh mà sơ sẩy là y như rằng có trò vui cho xem.”
“Ờm… thôi nào” tôi xấu hổ tránh ánh mắt đi. “Nhưng mà em nói đúng, lần này anh sẽ cẩn thận hơn.”
“Với tinh thần thoải mái thế này thì tôi chẳng có gì phải lo nữa nhỉ” thống đốc bật cười. “Dù sao thì, chúc hai người may mắn.”
----------------------------
“Ngài Nigel!”
Thống đốc thành Alfyro - Raylow Lurubia xông vào dinh thự của người đồng cấp với vẻ gấp gáp đến mức suýt nữa khiến chủ nhân nơi này tưởng rằng có kẻ tấn công
“Ngài Raylow!? Sao ngài lại ở đây?” Thống đốc thành Sengillia lập tức quay khỏi viên cận vệ đang báo cáo, hướng ánh nhìn về phía cửa.
“Tôi đang trên đường tới thủ đô, tiện nghỉ lại quán trọ gần đây. Nhưng khi phát hiện thành phố gặp nguy hiểm, tôi lập tức đến đây. Xin hãy cho tôi biết nếu ngài cần hỗ trợ, cả tôi và quân lính của mình đều đã sẵn sàng.”
“Thật là tình huống trớ trêu cho ngài, nhưng tôi rất cảm kích. Được chiến đấu bên cạnh người từng được mệnh danh là chiến thần quả thật khiến tôi yên tâm hơn rất nhiều.”
“Chuyện đó… đã từ rất lâu rồi, ngài Nigel.” Raylow bật cười khô khốc. “Ngài có nắm rõ tình hình hiện tại không? Tôi chỉ nghe nói rằng thành phố bị một bầy quái vật tấn công.”
“Đúng là đôi tai của ngài vẫn tinh tường như ngày nào, Raylow. Quả thật chẳng có gì qua mắt được ngài.” Nigel thở dài. “Chuyện đúng như vậy. Một trong những lính gác đã phát hiện một đoàn quái đang kéo về phía thành. Chúng có hàng trăm con, còn chúng ta thì chẳng có bao nhiêu người.”
“Hàng trăm ư? Quả là một con số không nhỏ…”
“Cụ thể thì trong bọn chúng có orc, ogre, goblin và đủ loại kị binh. Phần lớn đều được xếp vào cấp độ thảm họa cực kỳ nguy hiểm.” Thống đốc Sengillia cau mày, tay bóp chặt sống mũi. “Phải nói thật, tình hình chẳng khác nào một cuộc đại bạo động, và nó xảy ra mà chẳng có lấy một dấu hiệu báo trước”
Khuôn mặt Nigel đầy lo âu, ông hiểu rất rõ khả năng mình sẽ mất trắng tất cả — binh lính, dân chúng, thậm chí cả mạng sống của chính mình. Trong thoáng chốc, Raylow cũng cảm thấy cùng một nỗi nặng trĩu ấy. Nhưng khác với Nigel, trong ánh mắt Raylow vẫn còn một tia hy vọng.
“Dù vậy, trong rủi vẫn có chút may,” ông khẽ lẩm bẩm.
“Ý ngài là gì?”
“À… cũng có thể là không, còn tùy cách nhìn nữa.” Raylow thở dài. “Thú thật, tôi thấy khó chịu khi phải đặt gần như toàn bộ hy vọng vào họ. Cảm giác trốn sau một sức mạnh to lớn trước bạo lực thật hèn hạ. Nhưng tôi dám chắc một điều, khi hai người đó đã hành động thì mối lo duy nhất của chúng ta có lẽ chỉ là dọn xác sau trận chiến mà thôi.”
Nigel nhíu mày,ông không hoàn toàn hiểu hết lời Raylow. Câu nói ấy giống như ẩn chứa một bí mật mà chỉ những người trong cuộc mới có thể hiểu được.
—
0 Bình luận