Arc 18: Sự kiện cô dâu hoàng gia

Chương 213: Trạm dừng chân — Phần 1

Chương 213: Trạm dừng chân — Phần 1

Những bức tượng bán thân bằng đá cẩm thạch và những bức tranh quý giá treo đầy trên tường của dinh thự quý tộc. Từ sàn nhà, nội thất cho đến trần nhà lấp lánh đèn chùm, tranh vẽ dát vàng, thảm dệt tay dày đến mức bước đi cũng êm ru. Mọi thứ đều phô bày không chút che giấu sự giàu sang quá mức của chủ nhân.

Không chỉ căn nhà được chưng diện kỹ lưỡng, ngay cả chủ nhân của nó và các vị khách cũng đều khoác lên người những bộ y phục lộng lẫy nhất đúng như cách mà giới thượng lưu vẫn thường làm trong những buổi tiệc chỉ dành cho họ.

Giữa buổi tiệc, rượu vang hảo hạng được rót không ngừng, tiếng nói cười xen lẫn những nụ cười giả tạo khiến cả khán phòng đầy mùi giả dối. Những bộ váy lụa tinh xảo kia chẳng thể che giấu bản chất thâm hiểm của những kẻ khoác chúng lên người.

Trong góc phòng, ba gã đàn ông tụm lại với nhau khẽ khàng nói chuyện, dáng vẻ bình thản như thể chỉ đang tán gẫu đôi câu chuyện phiếm.

“Ngươi chắc chứ?” Người đàn ông râu rậm đặt ly rượu xuống liếc nhìn đồng bọn.

“Chắc." Một gã quý tộc lịch lãm nở nụ cười cáo già đáp lại. "Thuộc hạ của ta vừa báo tin. Hắn đã thấy cô ta ở Alfyro. Con nhỏ đã lên xe ngựa và đang trên đường về hoàng đô, chắc chẳng mấy chốc sẽ đến nơi.”

“Alfyro à? Hah! Hợp đấy.” — gã thứ ba, người to béo hơn hẳn hai tên kia khịt mũi. — “Cái thị trấn khỉ ho cò gáy ấy giờ lại do một thằng tép riu trung thành với vua cai quản. Thật đúng là một con chó trung thành của triều đình. Cả hắn lẫn cái giáo hội chết tiệt kia đều ráng sức nâng đỡ ông già ngu ngốc đó. Chúng ta đáng lẽ nên đoán ra sớm hơn mới phải. Một tên lãnh chúa bất tài và một con anh hùng vô dụng, đúng là cặp đôi trông vào phát là ngứa mắt.”

Hắn nhếch mép cười đầy ẩn ý. “Đôi khi ta chỉ ước bọn chúng biến mất cho rồi.”

“Ồ, bạn thân mến của ta” — gã có nụ cười cáo già khẽ nhếch môi đáp lại — “ta nghĩ ngươi sẽ vui khi biết rằng ta đã chuẩn bị vài thứ để chúng biến mất khỏi tầm mắt chúng ta sớm thôi.”

“Nghe thật tuyệt,” — gã béo cười khúc khích. — “Chắc là có liên quan đến đồng bọn mà ngươi mới chiêu mộ hôm trước đúng chứ?”

“Đồng bọn nghe nặng nề quá. Ta thích gọi là tri kỷ hơn. Cả hai chúng ta đều là những kẻ yêu nước chân chính chán ngán với tình trạng hiện nay của vương quốc này mà.”

“Bất cứ kẻ nào sẵn lòng nghe theo tiếng gọi của đồng tiền đều là những người yêu nước đáng tin cậy.” — gã râu rậm bật cười. — “Nhưng ngươi chắc chứ? Tin tức hắn đưa ra có giá trị thật không? Đa phần đám giáo sĩ ủng hộ ta toàn bọn chẳng quyền thế hay hiểu biết gì cho cam.”

“Ngươi yên tâm. Ta bảo hắn là tri kỷ không phải là nói quá đâu. Giống ta, hắn làm việc cho một kẻ có tầm ảnh hưởng rộng lớn.”

“Thế thì tốt.” gã râu rậm gật đầu tỏ vẻ hài lòng. “Xin lỗi nếu ta tỏ ra nghi ngờ quá mức.”

“Không sao, ngươi có lý do để cẩn thận mà. Không phải đồng minh nào của chúng ta cũng có địa vị cao như thế.”

Hai gã cùng phá lên cười sảng khoái, trong khi gã mập chỉ chậm rãi nhấp thêm một ngụm rượu.

“Ta mừng vì ngươi chủ động như vậy, nhưng nhớ cẩn trọng. Con anh hùng ấy vẫn còn nhiều đồng minh. Chúng sẽ tụ tập quanh nó ngay khi nó quay lại.”

“Không sao,” gã cáo già khẽ gật “Ta đã bắt đầu hành động rồi. Việc nó quay về chỉ khiến sợi dây thòng lọng quanh cổ siết chặt thêm thôi. Sớm muộn gì nó cũng sẽ bị nuốt chửng.”

--------------------------

“Ghê thật, chỗ này sang chảnh ghê ta.” tôi huýt sáo khi vừa bước vào sảnh quán trọ. "Dĩ nhiên là chẳng bằng lâu đài của mình rồi, mà....cũng đủ hiểu vì sao ông lãnh chúa ấy lại bảo đây là nơi mấy tay quý tộc chuộng nhất."

Phải nói là đúng chất sang chảnh. Từ hành lang được lót thảm đỏ cho tới trần nhà khảm pha lê, đâu đâu cũng toát ra mùi tiền. Hành lang dày và chắc như pháo đài, lính gác dày đặc, khu đỗ xe ngựa kín tường, cửa đôi khổng lồ và mái che trang nhã — tất cả đều được thiết kế để khách quý có thể ra vào trong tuyệt đối kín đáo.

“Yuki à, em biết lâu đài của anh đẹp thật đấy, nhưng có cần phải khoe mọi lúc mọi nơi không?” Neru thở dài.

“Ờ, Anh không ngờ em lại phản ứng cơ đấy.” tôi cười. “Em thấy đỡ hơn chưa?”

“M-Mhmm…” Neru gật đầu, mắt vẫn nhìn xuống sàn. — “Giờ chắc ổn rồi. Dù vẫn ngượng chết đi được…”

Má em hơi ửng hồng, không phải vì nước mắt mà vì xấu hổ. Dễ hiểu thôi, em ấy vừa mới khóc cạn nước mắt rồi ngủ gục trong tay tôi suốt cả chuyến đi. Nhưng nhờ thế, trông em nhẹ nhõm hơn hẳn, như thể đã dỡ được gánh nặng trong lòng.

Thấy em mỉm cười trở lại, tôi cũng yên tâm phần nào.

Chuyến xe của chúng tôi chạy suốt cả ngày trời. Mặt trời đã khuất và trăng đã lên cao. Nếu cưỡi Rir thì chúng tôi đã đến thủ đô từ lâu, nhưng những con ngựa thồ tội nghiệp này không thể nào so được với cậu ấy. Thế nên, chúng tôi quyết định nghỉ lại qua đêm ở một thành phố cách nửa đường.

Quán trọ này là nơi ông lãnh chúa già hay nghỉ chân. Ờ thì, nói chúng tôi thuê phòng cũng không hẳn đúng, thực ra là người của ổng đang làm thủ tục, còn tôi với Neru chỉ đứng đợi. Dù gì thì cũng đang chờ lấy chìa khóa.

Ông ta vốn thường xuyên phải qua lại giữa lãnh địa và hoàng đô. Hôm nay đi cùng chúng tôi cũng vì chẳng còn cách nào khác. Anh hùng trở về chắc chắn sẽ gây sóng gió, và ông ta buộc phải ra mặt dàn xếp mọi chuyện.

Nghe bảo gần đây ông ta đang được trọng dụng hơn bao giờ hết nhờ khả năng dập tắt khủng hoảng thần sầu của mình.

Này ông già, được thăng chức là chuyện tốt nhưng làm ơn nghỉ ngơi chút đi, tôi nhìn thôi đã thấy ông sắp thành zombie công sở rồi.

“Ma....Khụ” Ông thống đốc giả vờ hắng giọng, vừa kịp nuốt lại cái chữ "Ma Vương" xuống. 

“Ngài Yuki, ngài có thể cho tôi hỏi một chuyện được chứ?”

“Ừ, sao thế?”

“Tôi được biết hai người dự định kết hôn. Vậy… hai người sẽ ở chung phòng chứ?”

“Ờ thì dĩ nhiên rồi, sao lại kh—” Tôi đang nói giữa chừng thì sực nhớ, quay sang hỏi Neru. “Em thấy sao, có phản đối không?”

Cô nàng đỏ mặt như cà chua chín, cúi gằm mặt rồi từ từ gật đầu làm tôi bật cười thích thú.

“E-em biết là không nên ngượng thế này… nhưng tim em cứ đập loạn cả lên. Vì… đây là lần đầu chỉ có hai đứa mình thôi…”

“Hả? Gì cơ, anh không nghe rõ.”

“Không… không có gì hết!” — em vội nói, mặt càng đỏ hơn.

Phản ứng lạ lùng đó khiến tôi nhướn mày nghi ngờ nhưng chẳng hỏi thêm, thay vào đó tôi hỏi em câu hỏi mà mình vừa sực nhớ

“À mà nè, em làm cho giáo hội đúng không?”

“Vâng?”

“Vậy có nghĩa là em là người của giới tu sĩ à?”

“Ờ… chắc vậy?”

“Thế thì anh hỏi cái này. Chuyện mình cưới nhau có phạm điều luật nào của giáo hội không? Anh nghe nói giáo sĩ thường phải giữ mình nghiêm lắm, chưa kể anh đã kết hôn rồi. Không biết tôn giáo của em có chấp nhận đa thê không.”

Phần lớn kiến thức tôn giáo của tôi bắt nguồn từ những gì tôi biết khi còn sống trên Trái Đất. Mà thế giới này trông y chang trái đất thời Trung Cổ, nên tôi đã nghi ngờ rằng việc tu sỹ giữ gìn trinh tiết vì Chúa cũng chẳng phải là một việc gì quá kỳ lạ. Nhưng nói cho rõ, dù có là thần thánh nào đi nữa, tôi cũng không để hắn cấm mình chạm vào Neru được đâu. Em ấy là của tôi. Tôi chỉ hỏi để biết được điều gì là bình thường và đảm bảo chúng tôi giữ được thể diện mà thôi.

Neru mở to mắt nhìn tôi, ngạc nhiên vì tôi bỗng nghiêm túc hẳn. Rồi em bất ngờ bật cười khúc khích.

“C-có chuyện gì buồn cười à?” tôi gãi đầu.

“Không, chỉ là… nghe anh hỏi chuyện đó bây giờ muộn quá rồi ấy.” em cười tươi. “Đáng ra người ta phải nghĩ tới mấy thứ đó từ đầu mới phải chứ.”

“Ờ, xin lỗi nha, anh khác người mà.” Tôi đảo mắt. “Anh quên béng mất là em còn là nữ tu.”

“Em nghĩ anh sẽ chẳng quan tâm dù em có là nữ tu đâu.” Neru tinh nghịch nói. “Chẳng có ma vương nào tỉnh táo lại đi cưới một anh hùng cả.”

“Ờ, nói hay nhỉ. Em mới là người tán tỉnh anh trước còn gì.”

“Em biết.” em lè lưỡi trêu. — “Còn câu hỏi của anh thì yên tâm. Thần của em không khắt khe đến vậy đâu. Đối với Ngài, tình yêu mới là điều quan trọng nhất.”

“Vậy thì tốt quá.” tôi gật đầu.

“Ừm.” em cười đáp lại

Hai đứa tôi nhìn nhau rồi cùng mỉm cười. Trời ạ, con gái gì đâu mà đáng yêu quá trời.

Tôi từ từ đưa tay lên đang định chạm nhẹ vào má em thì bỗng có tiếng ho khan.

Cả hai chúng tôi cùng quay lại chỉ để thấy lãnh chúa vẫn đứng đó, gương mặt đờ đẫn đầy bối rối và bất lực. Rõ ràng là ổng đang nghĩ "làm ơn vô phòng đi giùm tôi cái". Bên cạnh lãnh chúa còn một tên lính đang đứng và giơ ra hai chiếc chìa khóa.

“…Tôi rất vui khi thấy mối quan hệ của hai người vẫn tốt đẹp.” Lãnh chúa cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh rồi nói. “Thuộc hạ của tôi đã mang chìa khóa phòng tới đây.”

“À… xin lỗi nha.” Tôi gãi đầu.

“B-bọn tôi xin lỗi, ngài lãnh chúa.” — Neru lắp bắp nói.

“Tôi thật khó tin hai người lại hợp nhau đến thế.” Ông thở dài, khẽ cười khô khốc. “Thật đấy, ngay cả trong mơ tôi cũng không nghĩ mình lại thấy ấm lòng khi thấy được cảnh một anh hùng và một ma vương yêu nhau đấy”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!