Arc 18: Sự kiện cô dâu hoàng gia

Chương 216: Quái vật chạy loạn — Phần 2

Chương 216: Quái vật chạy loạn — Phần 2

“Ờ… khoan đã, chờ anh tí.”

Yuki quay ngoắt lại, giọng điệu bỗng trở nên thoải mái một cách lạ lùng phá tan bầu không khí căng thẳng mà chính cậu vừa tạo ra.

“Cho anh mượn thanh kiếm của em một chút được không?”

“Kiếm của em á?” Neru  hơi ngẩn người, nhưng rồi vẫn đưa ra ngay không chút do dự. “Vâng, đây ạ.”

Yuki cầm lấy thanh kiếm bằng tay còn lại và nhìn chằm chằm vào nó. Dưới ánh mắt kinh ngạc của Neru, lưỡi kiếm vốn tỏa ra một thứ ánh sáng trắng nhạt nay bắt đầu bừng lên mãnh liệt, chói lòa đến mức khiến cô phải nheo mắt lại. Nhưng không chỉ có vậy, cả thanh kiếm bắt đầu rung mạnh như thể sắp nổ tung.

“Rồi… vậy là đủ rồi.”

“Yuki, anh vừa làm gì với Durandal thế?” Neru  thốt lên, ngỡ ngàng nhìn lưỡi kiếm rực sáng. “Em không nghĩ là nó có thể phát sáng như vậy đâu…”

“À, có gì đâu.” Yuki nhún vai. “Anh chỉ nạp thêm chút mana vào nó thôi. Không có gì to tát cả”

“Anh… làm gì cơ?”

“Nạp năng lượng. Nói chung là, cứ thử phóng năng lượng ma thuật tích trữ trong lưỡi kiếm ra ngoài khi lũ quái xuất hiện xem. Nếu xả hết lượng mana thừa đó cùng lúc, em có thể thổi bay cả một mảng lớn quân địch đấy.”

Yuki  xoay thanh kiếm lại rồi đặt vào tay cô. “Với cả  nếu có gì không ổn, cứ hét lên. Anh sẽ đến ngay. Đừng bận tâm đến những lời anh nói lúc nãy nếu nó khiến em phải tự đẩy mình vào nguy hiểm, được chứ.”

“V-vâng…” Neru gật đầu rồi nhận lại thanh kiếm. “Nếu tình hình vượt tầm kiểm soát, em sẽ gọi anh.”

“Vậy nhé, anh đi đây.”

Yuki vẫy tay chào rồi biến mất vào hư không.

Một trong những phép hoặc kỹ năng của cậu đã che giấu hoàn toàn sự hiện diện, Neru chẳng biết là cái nào. Cô chỉ biết rằng Yuki và cả khí tức mạnh mẽ quanh cậu đều biến mất cùng lúc.

“‘Nạp năng lượng cho vũ khí là cái gì vậy trời” Cô khẽ lẩm bẩm, đưa mắt nhìn thanh Durandal đang rung lên trong tay. “Và làm sao mà anh ấy làm được chuyện đó chứ…”

Câu hỏi của cô chưa kịp có câu trả lời thì một tiếng gầm man rợ xé tan màn đêm, kéo cô về thực tại. Neru ngẩng đầu và thấy chúng.

Trước mặt cô là cả một đội quân khổng lồ.

Tiếng bước chân dội lại như sấm, nện xuống đất đến mức cả mặt đất cũng rung lên từng hồi.

Mải chú ý đến thanh kiếm đã khiến Neru không nhận ra đám quái đang tiến đến. Nhưng cô chắc chắn không quên nó. Áp lực đè nặng nặng từ sự hiện diện của chúng quá lớn khiến cô không thể không nhận ra.

Chúng đang đến gần.

Chỉ còn vài phút nữa là lũ quái vật sẽ tràn đến nơi cô đứng.

Cô siết chặt chuôi kiếm, nhớ lại lời dặn của Yuki.

“Mình không chắc là phải làm gì với đống mana này…” Cô khẽ nâng thanh kiếm. “Nhưng chắc đại khái là thế này…”

Cô hiểu kĩ năng mà Yuki muốn cô sử dụng

Đó là Kiếm Khí — kỹ thuật phát động ma lực qua lưỡi kiếm, tạo thành sóng chém bằng năng lượng, một chiêu thức nổi tiếng gắn liền với tên tuổi của vị quản gia huyền thoại, người từng mang danh hiệu Anh hùng trước cô.

Dù nắm rõ nguyên lý, nhưng Neru không thể thi triển nó trong chiến đấu. Không phải vì cô yếu, mà vì cô không thể kiểm soát nổi sức mạnh của mình.

Nếu dùng chiêu này giữa chiến trường, chắc chắn cô sẽ quét luôn cả địch lẫn đồng minh.

Nhưng giờ, xung quanh cô chẳng có đồng minh nào cả. Không cần phải kiềm chế nữa.

Người duy nhất có thể bị ảnh hưởng vì đòn của cô chính là Yuki thì lại thừa sức tránh được. Vì cậu biết trước chuyện đó sẽ xảy ra, và cũng chính cậu là người đã hướng dẫn cô sử dụng kỹ thuật này. Và ngay cả khi không phải vậy, cô cũng chắc chắn cậu sẽ tránh được, bởi sức mạnh của cậu lớn đến mức khiến cô phải xấu hổ.

Cô hít sâu một hơi, xua tan mọi tạp niệm rồi nâng thánh kiếm lên cao.

Tiếng bước chân dồn dập của kẻ thù bỗng trở nên xa xăm khi cô tập trung toàn bộ tâm trí vào lưỡi kiếm.

Một nguồn sức mạnh khổng lồ dâng trào.

Dòng năng lượng cuồn cuộn chạy qua cơ thể cô rồi đổ dồn vào thanh kiếm trong tay.

Cô ép nó phục tùng ý chí mình, bao bọc nó quanh quanh lưỡi kiếm, mài sắc nó đến cực hạn.

Giữ ý thức tập trung vào thánh kiếm, cô ngẩng đầu nhìn kẻ thù.

Chúng đã thấy cô — kẻ ngu ngốc dám rời tường thành để chờ chết. Trong ánh đêm, cô có thể nhìn rõ bóng dáng chúng đang tới gần, và sự khát máu cuộn trào trong mắt chúng.

Chúng gào lên rồi lao tới phía cô

Đám sói và lợn rừng là những kẻ nhanh nhất lao lên trước, đưa theo cả kẻ cưỡi trên lưng, chỉ trong nháy mắt đã lọt vào tầm kiếm của cô.

Cô vung kiếm.

Một tiếng thét chiến vang bật ra từ sâu trong lồng ngực cô rồi hòa cùng nhát chém toàn thân, giải phóng toàn bộ ma lực thừa trong thanh kiếm.

Nhưng chẳng ai có thể  nghe thấy.

Bởi khoảnh khắc lưỡi kiếm vung xuống, thế giới như mất đi cả ánh sáng lẫn âm thanh.

Một luồng sáng chói lòa như sét, chấn động như sấm gầm, bùng nổ từ thanh kiếm trong tay cô, và cả sức mạnh khủng khiếp như chính người đã truyền năng lượng cho nó.

Cơn sóng xung kích khiến áo giáp cô tung bay dữ dội, cây cối rung bần bật,  đất đá bị cuốn bay.

Những gì còn lại chỉ là một vết nứt khổng lồ trên mặt đất kéo dài đến tận chân trời.

Đội kỵ binh của lũ quái vật biến mất.

Không, đúng hơn là bị xóa sổ. Tất cả những gì còn lại chỉ là những cái xác.

“C-Cái quái gì thế này!?”

“T-Thật vô lý! Sức mạnh gì thế này!”

“Cậu có thấy thanh kiếm không!? Nó đang phát sáng! Khoan đã! Đó chẳng phải là thánh kiếm sao!?”

“Thánh kiếm!? Vậy tức là cô gái dưới kia chính là anh hùng!”

“Ồ...hiểu rồi! Chẳng trách cô ấy lại mạnh đến vậy!”

Tiếng hò reo vang khắp tường thành.

Chỉ trong chốc lát, từ “Anh hùng” lan đi như lửa cháy trên đồng khô — Cả binh lính lẫn dân thường đều hô vang khẩu hiệu ấy, mang theo niềm hy vọng mà họ cần hơn bao giờ hết.

Ngược lại, phía quái vật chỉ còn sự im lặng chết chóc.

Những kẻ sống sót đứng chết lặng, như thể bộ não chúng vẫn chưa thể xử lý nổi cảnh tượng trước mắt.

Và người gây ra tất cả chuyện này, Neru cũng chẳng khá hơn.

Cô đứng sững, miệng hé ra không nói nổi lời nào, mắt nhìn trân trân vào tàn tích khủng khiếp trước mặt.

“Yuki, cái quái gì vậy hả!?”

Cô gào thét trong lòng,mặt đỏ bừng vì choáng váng. 

"Anh đã đổ vào đấy bao nhiêu mana vậy trời!?"

--------------------

Note: bình thường thì tác giả hay dùng ngôi thứ nhất từ Yuki. Không hiểu sao chương này lại đổi sang ngôi thứ ba. Nhưng cơ bản là cũng không ảnh hưởng gì lắm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!