"Con gái mẹ mặc hanbok hợp quá đi!"
Su-a không ngừng chụp ảnh Seo-yeon.
Đúng như lời bà nói, Seo-yeon mặc bộ hanbok đã được chuẩn bị sẵn trông vô cùng đáng yêu. Mái tóc dài thường ngày cũng được búi lên gọn gàng cho hợp với trang phục, lại càng thêm xinh xắn.
"Diễn xuất mà dùng mặt tiền sao?"
"Đã là con ông cháu cha thì nên im lặng mà ngồi một góc đi."
Dĩ nhiên, người duy nhất hoan nghênh Seo-yeon chỉ có Su-a.
Hầu hết mọi người đều tặc lưỡi khi nhìn cô bé.
Ngoại hình ư?
Đương nhiên là đẹp rồi.
Giữa đám diễn viên nhí ai cũng có nhan sắc, ngoại hình của cô bé vẫn nổi bật hẳn lên.
Chính vì vậy, họ lại càng thêm cau có.
Vì trông cô bé giống như vào được đây chỉ nhờ vào mỗi cái mặt.
Vận may cũng tốt thật. Chỉ với một cái CF mà đã đến được đây rồi.
Quảng cáo sữa đậu nành ư?
Dĩ nhiên là họ đã xem.
Rõ ràng đó là một đoạn quảng cáo được quay tốt, nhưng phim truyền hình lại là một chuyện hoàn toàn khác.
"Nghe nói mới sáu tuổi thôi."
"Không biết có thuộc nổi kịch bản không nữa."
"Thôi thì nhờ vậy mà cũng bớt đi được một đối thủ cạnh tranh, không phải sao?"
Vài người quản lý và nhân viên của các học viện xì xào bàn tán.
Nếu nói năng hàm hồ với một diễn viên nhí thuộc công ty quản lý nào đó, có thể sẽ làm mất lòng công ty đó nên họ thường phải kiềm chế.
Nhưng Seo-yeon, vừa nhìn đã biết là một trường hợp may mắn lọt vào mà không có công ty nào chống lưng.
Đối với họ, đây chính là một miếng mồi ngon.
Ngược lại với Seo-yeon, cũng có một diễn viên nhí nhận được sự chú ý theo hướng tích cực.
"Cô bé kia là đứa trẻ đã đóng trong bộ phim truyền hình hàng ngày đó đúng không?"
"À, cái đứa đã hét lên 'Em ghét chị~' ấy hả? Woa, lớn thật rồi."
Nghe thấy những lời đó, khóe môi của nhân vật chính, Jo Seo-hee, cong lên.
Đã thế còn tổ chức thử vai làm gì cho mệt.
Jo Seo-hee rất tự tin.
Dù các diễn viên nhí khác ai cũng tài năng, nhưng so với Jo Seo-hee thì chẳng là gì cả. Cô bé không chỉ đã có kinh nghiệm đóng phim cổ trang một lần, mà còn từng tham gia một bộ phim truyền hình hàng ngày.
Phim truyền hình hàng ngày, đúng như tên gọi, được phát sóng mỗi ngày nên diễn xuất gần như đã trở thành một phần cuộc sống của cô bé.
Không chỉ vậy, ngày nào cũng phải quay phim nên thể lực cũng là một yếu tố cần thiết.
Nhưng vì được phát sóng vào khung giờ vàng nên đây lại là một lợi thế giúp tăng độ nhận diện một cách nhanh chóng.
Chỉ cần nhìn vào sự lan tỏa của bộ phim 'Sự Quyến Rũ Của Chị Dâu' gây sốt vài năm trước là đủ hiểu.
Kinh nghiệm đóng phim cổ trang, cộng với kinh nghiệm diễn xuất vượt trội.
Dĩ nhiên, Jo Seo-hee và người quản lý của cô bé đều không có chút tự tin nào.
Tự tin rằng mình sẽ bị loại khỏi buổi thử vai.
"Ơ, đến rồi!!"
Thế nhưng, có một người duy nhất khiến cả Jo Seo-hee cũng phải dè chừng.
Một cậu bé đang chậm rãi đi tới cùng với người quản lý.
Vài cô bé nhìn thấy cậu liền thốt lên những tiếng trầm trồ nho nhỏ.
"Chà, mới mười tuổi thôi mà đẹp trai quá."
"Thần thái ngời ngời. Đúng là gen trội có khác."
Nhà sản xuất kế hoạch Ha Tae-oh đứng từ xa nhìn cảnh đó cũng mỉm cười hài lòng.
"Tôi rất mong chờ diễn xuất của cậu bé Park Jung-woo. Cứ mỗi lần xem là kỹ năng lại tiến bộ vượt bậc, các diễn viên lớn chắc phải căng thẳng lắm đây. Nếu bị một diễn viên nhí lấn át thì biết làm thế nào?"
Đây không phải là một lời khen sáo rỗng.
Cậu bé là con trai của diễn viên Park Seon-woong, người đã ba lần đóng vai chính trong các bộ phim triệu view.
Thậm chí bản thân Park Jung-woo cũng đã từng có kinh nghiệm tham gia một bộ phim triệu view.
Trong vai một đứa trẻ bị bọn khủng bố bắt cóc, Park Jung-woo đã thể hiện kỹ năng diễn xuất đáng kinh ngạc, khiến cả Hàn Quốc phải ngỡ ngàng.
Tuy chưa có kinh nghiệm đóng phim cổ trang, nhưng tài năng diễn xuất thiên bẩm của cậu bé đủ để thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Woa, đúng là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh.
Seo-yeon nhìn Park Jung-woo cũng thầm kinh ngạc.
Đây đúng là một alpha male* bẩm sinh rồi.
Park Jung-woo không chỉ nổi tiếng hơn nữa nhờ bộ phim Mặt Trăng Che Giấu Mặt Trời này, mà còn thành công vang dội trong bộ phim truyền hình tiếp theo.
Sau đó, cậu bé liên tiếp gặt hái thành công lớn trong các dự án điện ảnh, viết nên một câu chuyện thành công của riêng mình.
Tuy giữa chừng cũng có vài lần vấp ngã, nhưng cậu bé vẫn xứng đáng với danh hiệu con trai của một đại diễn viên.
À, không phải lúc để nghĩ vẩn vơ. Phải học kịch bản trước đã.
Vừa nãy có chút lơ đãng, Seo-yeon vội xem lại kịch bản được phát ở phòng thử vai.
Vì thay đồ muộn hơn nên thời gian xem kịch bản cũng bị trễ đi.
Ơ.
Seo-yeon tròn mắt khi xem kịch bản.
Đây là... cảnh cao trào mà.
Chính xác hơn là cảnh cao trào của tập 2.
Cảnh chia tay giữa nam chính Yoon Seo-il lúc nhỏ và nữ chính Lee Hye-wol lúc nhỏ.
Đây chính là cảnh đã lấy đi nước mắt của cả nước ở tập 2... à không, suýt nữa thì lấy đi.
Hình như... nó hơi nhạt nhẽo thì phải.
Không phải là có ai diễn dở cả.
Tuy là cảnh cao trào, nhưng nó chỉ là một cảnh được thực hiện một cách tròn trịa... có lẽ vậy, cảm giác đại khái là thế.
Seo-yeon vừa nhớ lại cảnh trong bộ phim đã xem ở kiếp trước vừa cẩn thận học thuộc kịch bản.
Cô bé định tham khảo diễn xuất của Jo Seo-hee, nhưng rồi lại lắc đầu.
Bắt chước diễn xuất của người khác thì chẳng được lợi lộc gì.
Chẳng phải đã học được bài học đó từ CF sữa đậu nành rồi sao.
Thấy Seo-yeon lặng lẽ đọc kịch bản, Su-a hỏi Jo Min-tae.
"Seo-yeon có học thuộc được kịch bản không nhỉ?"
"Cái đó thì... tôi cũng không rõ. Chẳng phải chị là người hiểu rõ nhất sao?"
"Con bé cũng hay học thuộc linh tinh lắm, nhưng... tôi không chắc nữa."
Su-a không hề nghi ngờ rằng con gái mình là một thiên tài.
Nhưng lo lắng vẫn là lo lắng.
Jo Min-tae cũng lo lắng về phần kịch bản.
Đối với Seo-yeon, người mới chỉ từng đóng CF, đây sẽ là một thử thách lớn.
Vốn dĩ số lượng lời thoại đã chênh lệch một trời một vực rồi.
"Được rồi! Có vẻ đã đến giờ, chúng ta bắt đầu thôi."
Ngay khi hai tiếng trôi qua, Ha Tae-oh đứng bật dậy và nói.
"Trước tiên, bạn diễn sẽ được chọn bằng cách bốc thăm. Vai Lee Hye-wol sẽ cho tay vào hộp màu đỏ, vai Yoon Seo-il sẽ cho tay vào hộp màu xanh để bốc số. Cùng số sẽ là một cặp."
Trong phần diễn xuất nhóm hai người, bạn diễn vô cùng quan trọng.
Thế nhưng, người bạn diễn quý giá đó lại được quyết định một cách ngẫu nhiên.
Dĩ nhiên, hầu hết mọi người đều không khỏi căng thẳng.
'Làm ơn, đừng bốc trúng Park Jung-woo!'
'Làm ơn, né được Jo Seo-hee!'
Các quản lý và giáo viên của các học viện đều tha thiết cầu nguyện cho đứa trẻ của mình tránh được những "nhân vật nguy hiểm".
Các diễn viên nhí nam thì cầu mong tránh được Jo Seo-hee.
Các diễn viên nhí nữ thì cầu mong không bốc trúng Park Jung-woo.
Bởi vì nếu bạn diễn có diễn xuất quá xuất sắc, chắc chắn sẽ bị lấn át mất sự tồn tại.
'Làm ơn con ông cháu cha. Làm ơn con ông cháu cha, làm ơn con ông cháu cha!!'
Ngược lại, người dễ xơi nhất chính là Seo-yeon.
Bởi vì Seo-yeon đang đứng ngây ra với vẻ mặt khó đoán, trông giống hệt một người qua đường hoàn toàn không nắm bắt được tình hình.
"Được rồi, mời cặp số 1 lên."
Số 1.
Hai đứa trẻ bước lên trong áp lực phải diễn đầu tiên.
Cả hai đều thở phào nhẹ nhõm khi thấy đối phương không phải là "nhân vật nguy hiểm" rồi bắt đầu diễn.
"Hừm..."
Nhà sản xuất Ha Tae-oh cùng với đạo diễn hình ảnh, giám đốc tuyển chọn và nhiều người khác tập trung theo dõi màn trình diễn của cả hai.
"Tiếp theo là số 2."
Cứ thế, hết cặp này đến cặp khác, trôi qua mà không có lời khen đặc biệt nào.
Bởi vì hầu hết đều diễn khá tròn vai mà không có sai sót gì lớn.
"Mời số 7."
Và khi số 7 được gọi, Jo Seo-hee bước lên.
"A..."
Dĩ nhiên, cậu bé bạn diễn của cô mặt mày méo xệch.
Bởi vì giáo viên dạy diễn xuất của cậu đã dặn dò phải tránh Jo Seo-hee bằng mọi giá.
Và rồi, màn trình diễn bắt đầu.
Đây là cảnh Lee Hye-wol và Yoon Seo-il hẹn ước tương lai rồi chia tay.
Một cuộc chia ly đầy lưu luyến giữa Lee Hye-wol và Yoon Seo-il, khi cô phải rời đi nơi xa vì cuộc chính biến.
「Ta sẽ... quay lại. Nhất định, sẽ quay lại...」
Nghe giọng nói run rẩy của Jo Seo-hee, cậu bé bạn diễn đã không thể bắt nhịp được. Dù đã cố gắng, nhưng sự tồn tại của cậu đã hoàn toàn biến mất.
"Không hổ là công chúa của phim truyền hình hàng ngày."
"Đúng vậy ạ."
"Trong thời gian ngắn mà thể hiện được cảm xúc như vậy không phải dễ đâu."
Lần đầu tiên có lời khen được đưa ra.
Jo Seo-hee với vẻ mặt đắc thắng liếc nhìn một vòng phòng thử vai rồi quay về chỗ của mình.
"Được rồi, để xem nào... tiếp tục thôi."
Trong những lần gọi tên tiếp theo, khi số 10 được xướng lên, Park Jung-woo bước lên.
Dĩ nhiên, sự xuất hiện của cậu khiến một số nơi thở phào nhẹ nhõm, còn đương sự thì mặt mày tái mét.
"Ta, ta sẽ... quay lại."
Màn trình diễn tiếp theo thật thảm hại.
Cô bé hoàn toàn bị Park Jung-woo, người đã tuôn ra lời thoại trước, áp đảo đến mức nói lắp.
Cả cách phát âm cũng vậy, không thể gọi đó là diễn xuất được.
"Hừm..., cái này vì bạn diễn quá kém nên cũng khó nói."
"Nhưng mà cậu bé Park Jung-woo đúng là có khí chất khác biệt. Hoàn toàn trên cơ mấy đứa trẻ khác vài bậc."
Lời nhận xét gay gắt khiến vài đứa trẻ giật mình.
Bởi vì nếu chúng bốc trúng Jo Seo-hee hoặc Park Jung-woo thì cũng sẽ rơi vào tình cảnh tương tự.
"Vậy là còn mấy cặp nữa nhỉ? Mời số 11."
Một cậu bé căng thẳng bước lên.
Xui xẻo thay, lại là ngay sau lượt của Park Jung-woo nên rất dễ bị so sánh.
"Ô!"
Cậu bé bất giác thốt lên một tiếng vui mừng rồi vội bịt miệng lại.
Cũng phải thôi, bởi vì cô bé mà mọi người xì xào là 'con ông cháu cha' cuối cùng cũng đã bước lên.
Vì vậy, những diễn viên nhí nam còn đang chờ lượt đều nhìn cậu bé với ánh mắt ghen tị.
'Một cô bé chỉ đóng được vài cái CF rồi may mắn lọt vào mắt xanh của một người trong ngành nên mới có mặt ở đây.'
Một con ông cháu cha được tất cả mọi người ở đây công nhận.
Đó chính là ấn tượng của họ về Seo-yeon.
"Ngoại hình thì... đúng là..."
"CF được quay đẹp cũng có lý do cả. Đúng là có khí chất thật."
Ngay cả những người chế giễu cũng phải công nhận vẻ ngoài của Seo-yeon.
Cái dáng vẻ im lặng đứng đó toát ra một bầu không khí kỳ lạ mà những cô bé cùng trang lứa không thể nào có được.
Thế nhưng, diễn xuất đâu phải là thứ chỉ dùng khí chất hay gương mặt là được.
"Được rồi, vậy thì... bắt đầu đi."
Cùng với lời nói của đạo diễn, cậu bé mặc hanbok chỉnh tề dõng dạc cất lời.
Hướng về phía Seo-yeon đang đứng quay lưng lại.
「Điện hạ, điện hạ. Người định đi đâu vậy!」
Yoon Seo-il vươn tay ra để níu kéo công chúa Yeonhwa, Lee Hye-wol, người sắp phải rời đi nơi xa.
Trên ngọn đồi mà cả hai thường hay lui tới, họ có cuộc đối thoại cuối cùng.
Nghe lời nói của Yoon Seo-il lúc nhỏ, công chúa Yeonhwa cuối cùng cũng chậm rãi...
xoay người lại.
Thứ đầu tiên đập vào mắt là đôi mắt.
Đôi mắt của công chúa Yeonhwa, Lee Hye-wol, khẽ nheo lại như thể đang nhìn vào một thứ gì đó chói lóa.
Đôi mắt nheo lại đó dần mở to ra khi nhìn thấy Yoon Seo-il, người đã gọi mình.
Một đôi mắt chứa đựng sự vui mừng, hân hoan, và cả nỗi buồn cùng sự lưu luyến.
Hình ảnh của cậu bé phản chiếu trong đôi đồng tử đỏ như ráng chiều.
"..."
Trong một khoảnh khắc.
Cậu bé đối diện với cô đã chết lặng.
Cậu đã quên mất lời thoại tiếp theo của mình.
Môi và lưỡi cứng đờ.
Đó là điều hiển nhiên.
Bởi vì trước mắt cậu, là công chúa Yeonhwa đang đứng đó.
0 Bình luận