Horizon NEXT BOX HDDD - Quyển Anh Quốc - 1A

Chương 16: 『Giải Pháp Tại Hiện Trường』

Chương 16: 『Giải Pháp Tại Hiện Trường』

『Giải Pháp Tại Hiện Trường』

Mary đã nghe thấy. Phán đoán của người bạn, và kết quả của nó.

Là một kỵ sĩ, cô đã gọi Vua khi nguy hiểm cận kề. Và rồi Vua đáp:

「Ồ, chanh với cam quýt hơi nhiều nhỉ. Phiền phức thật đấy.

Thế thì Nate, được không?」

「Jud.! Phải làm sao đây ạ!?」

Jud., Vua gật đầu.

「Ra cái bồn rửa ở suối đằng kia rửa mặt cho tỉnh táo chút đi, sau đó thì đơn giản thôi.

Bịt mũi lại, cứ thế mà nuốt trọng như nuốt chửng ấy. Thế là qua được.」

「......Chỉ vậy thôi là ổn sao?」

「Ừ. Cái đó của cậu là do khứu giác mà ra.

Miễn là mùi vị và cảm giác nổ tanh tách của thứ ăn trong miệng không xộc lên mũi là được. Thế nên mới phải bịt mũi, hiểu không?」

Ra là vậy, bản thân cô gật đầu.

「Vừa nãy Nhân Lang Nữ Vương-sama gọi đồ ngọt nhiều kem đậm đặc cũng là nhắm vào điều đó. Chất béo sẽ bao bọc các chất gây kích thích, nên thịt nướng nhiều mỡ vẫn có thể ăn kèm với nước sốt nhiều gia vị mạnh.」

「Đúng là khi ăn thịt nướng, dù có cho cả đống wasabi vào nước chấm thì cũng chỉ như gia vị tạo điểm nhấn thôi, có một thời ta cũng nghiện món đó lắm-degozaru......」

Cũng giống như thế.

「Clotted cream (Kem đông) là loại kem dạng rắn và ít nước. Vì cần nhiệt độ trên 40 độ - cao hơn thân nhiệt - để tan chảy hoàn toàn, nên trừ khi ăn cùng đồ ăn nóng, nó sẽ không tan trong miệng mà là loại kem tan trong cơ thể.」

「Nếu ăn cái đó trước rồi mới ăn thịt thì......? Sẽ thế nào-degozaru?」

「Chắc là tráng sẵn trong miệng để "đối phó" với những món kích thích mạnh, hoặc bảo vệ những phần nhạy cảm nối với lưỡi và khoang mũi. Tôi nghĩ bà ấy đang định kỳ đưa kem qua miệng để "bôi trơn và chuẩn bị" giống như dùng kem bảo vệ vết thương vậy.」

Dù việc xử lý đó có làm chậm tốc độ ăn, thì kỹ thuật Two-hand (Hai tay) cũng đủ sức bù đắp.

Nơi đây không phải lãnh thổ của họ. Vì thế, để đề phòng những đòn bất ngờ ngoài dự tính,

「Vừa thưởng thức như đồ ngọt, vừa không lơ là. Là như vậy nhỉ.」

「Giữ cho chất béo của kem không bị đứt đoạn trong miệng, nghĩa là theo nghĩa đen không được "lơ là" (thiếu dầu/mỡ)......」

「Rồi giải tán──. Giải tán──」

「Lo mà nhìn vào cuộc đua đi chứ!」

Đúng vậy.

Hiện giờ, Mitotsudaira đang lắng nghe lời của Vua.

「──Mà, đại khái là thế.

Nếu vẫn thấy khó quá thì dùng cái kia nhé.」

「Cái kia......?」

Ngón tay của Vua cô chỉ về phía bờ đất gần con suối.

Chỉ là một bụi cỏ chẳng có gì đặc biệt. Nhưng cô hiểu. Hơn nữa, con sói nhìn thấy nó cũng──.

「......!」

Mitotsudaira bật dậy khỏi ghế, lao thẳng về phía con suối.

Thí sinh bất ngờ bỏ chạy. Trước hành động trông có vẻ như thế, phía ban quản lý cất tiếng.

「!? ──Đào ngũ trước trận tiền!?」

「Không, là đi rửa mặt và tay......, sao!?」

「Ôi trời, con bé nhà mình, nói chuyện với Vua xong phấn khích quá nên chơi trò "xả lũ" à!」

「Cái cuối cùng tuyệt đối không có làm đâu đấy nhé──!?」

Vừa nhìn con sói đang ăng ẳng với Vua, Adele vừa xác nhận tình hình cuộc đua.

Bản thân cô cũng hay chạy nên cô hiểu, từ đây mới là cú nước rút cuối cùng. Ai nấy đều sẽ dồn sức. Vì thế tình hình sẽ diễn biến rất nhanh,

Địch 1: Ăn Ăn

Địch 2: Ăn Súp

Vắng mặt: Ăn Súp

Đại: Ăn

「Oa! Bên kia đang tăng tốc rồi! Họ dồn lên một lượt!」

Nhưng bất ngờ, từ chiếc bàn ở góc phải, đại diện kỵ sĩ bị thổi bay. Tưởng là chuyện gì,

Địch 1: Đá Ăn

Địch 2: Ăn Súp

Vắng mặt: Ăn Súp

Đại: Ăn

「Số 1 của địch, trong đồ ăn có đá-degozaru! Không ngờ lại là Russian Food Fight!」

「Cái đó là bình thường hả?」

Loại: Đá Ăn

Địch 2: Ăn Súp

Vắng mặt: Ăn Súp

Đại: Ăn

「Úi chà, quả nhiên là không thể nhỉ. Thật là tiếc nuối vô nghĩa! Nhưng mà, gì thế kia? Trông người bên cạnh cũng......」

Loại: Đá Ăn

Loại: Ăn Súp

Vắng mặt: Ăn Súp

Đại: Ăn

「Ara? Người ở vị trí Địch 2 cũng bị loại rồi, ......tại sao vậy?」

「......Thì, cái đó đấy......, có tuổi rồi ăn đồ nặng cũng khó khăn mà?」

「Tăng tốc quá độ mà lị.」

「K-Không phải đâu nhé! Không phải do tuổi tác đâu nhé! Vẫn còn ăn được tốt lắm đấy nhé!?」

「Cái đoạn nói "vẫn còn" là thấy có tự giác rồi đấy, mà sao ngươi lại nói giọng onee thế?」

Nhân Lang Nữ Vương đã bắt đầu xử lý đĩa cuối cùng.

......Quả nhiên là......!

Đĩa bên này đồ ăn kèm cũng là loại cam quýt. Nhờ nỗ lực của chồng, bà cũng đã ăn được kha khá các loại cam quýt. Nhưng quả nhiên, vẫn cần phải có sự chuẩn bị tâm lý tương ứng. Vì thế,

「Phải quyết tâm thôi nào.」

Ngay khoảnh khắc bà lẩm bẩm.

Từ chỗ ngồi phía đối diện, một mái tóc bạc lao vào.

「Tôi đã quay lại rồi đây!」

Là con gái. Cô tuyên bố với nụ cười trên môi.

「Nate "Argent Loup" Mitotsudaira, từ giờ sẽ bắt đầu truy kích!」

Nhân Lang Nữ Vương thầm nghĩ. Chênh lệch số đĩa coi như không có.

Bên này đã dùng gần hết sự hỗ trợ của đồ ngọt để làm dịu các món kích thích. Trong tình trạng đó mà lại gặp phải loại cam quýt.

Đối lại, đứa con gái kia sau khi nhận được kế sách nào đó, lại còn được lời của Vua làm tăng nhuệ khí.

Nếu chỉ dựa vào khí thế thì con bé mạnh hơn. Vậy thì,

「Mình cũng phải đẩy nhuệ khí lên thôi......!」

Yoshiaki nhìn thấy Nhân Lang Nữ Vương lấy ra một tấm vải gấp gọn từ trong ngực áo.

Một tấm vải lanh trắng được gấp lại, trông như khăn tay.

「Gì vậy nhỉ, cái đó?」

Trong lúc đang nói, mẹ của Naimea bắt đầu xử lý hai đĩa còn lại, còn Nhân Lang Nữ Vương đối diện, thay vì ăn, bà lại đưa tấm vải trên tay lên dưới mũi.

Trông như đang che miệng, nhưng không phải. Nhắm mắt lại và tĩnh tâm thế kia là,

「Đang ngửi cái gì à? Hay là hít?」

Trước câu hỏi của Angie, có một tiếng "vâng" đáp lại. Là Naimea. Cô bé khẽ động đậy mũi, khẳng định thứ mà họ đang nhìn thấy là gì.

「Đó là mảnh áo sơ mi mà Cha của Mẫu thân từng mặc! ──Đại Mẫu thân hễ cứ hít hít cái đó là sẽ tăng sức mạnh đấy ạ!」

Hơi bị tụt cảm xúc một chút rồi đấy.

「Hỏi vì tò mò thôi nhé, bé Naimea cũng có item tăng sức mạnh kiểu tiêu hao như thế à?」

「V-Với trường hợp của em thì các món thịt ngon sẽ làm tăng động lực ạ!?」

「Yên tâm hơn chút rồi nên tôi có thể giữ vẻ mặt bình thường được......」

「Được rồi, thế lần tới thử mùi quần áo của ông bố ngốc xem sao! Mùi hương khiến mama của cô đổ đứ đừ thì biết đâu cũng kích thích bản năng tìm về tổ ấm đấy!?」

「Kimi-sama, nhưng mà Toori-sama thời gian khỏa thân dài quá, liệu có mặc suit đủ lâu để ám mùi không nhỉ.」

「Mấy cái có mùi thì ưu tiên chuyển cho Mitotsudaira hết rồi, nghĩ đến việc kiếm chút cháo cũng khó khăn......, cuộc sống của bầy sói vất vả thật ha.」

「A! Xin lỗi Mito! Trước khi tới đây tôi lỡ giặt hết quần áo của Toori-kun rồi......!? Có sao không vậy!?」

「Nghe thấy hết rồi đấy nhé──!?」

Trận đấu diễn ra chớp nhoáng.

Khán giả chứng kiến hai màn nước rút.

Một bên, phái lòe loẹt, vẫn đang xử lý hai miếng thịt có xương cùng lúc.

Bên còn lại, phái màu bạc, đưa món salad trái cây mà cô từng nói là không thích vào miệng,

「────」

Tuy nhiên, chỉ bằng cách lướt nhẹ tay qua trước mặt, cô đã ăn hết sạch.

Không có trở ngại gì. Lời khuyên bịt mũi của Vua cũng không được thực hiện.

Có mánh khóe ở đây.

「Là bạc hà.」

Mary đã nhận ra thứ được chuẩn bị là gì.

Có lẽ là lúc nãy, khi Mitotsudaira được Vua hướng dẫn ra bờ suối.

「Nước Anh là vùng đất sản sinh ra dòng Mitcham, nguyên chủng của bạc hà cay, cả loại trắng và đen, nhưng có vẻ ở con suối kia có loại bạc hà trắng hiếm gặp.」

「Bạc hà cũng được dùng để khử mùi mà. Chắc Nate cũng nhận ra, nếu dùng tay đã rửa sạch vò lá rồi rửa mặt thì sẽ rất hiệu quả. Thế nên cậu ta mới chỉ cho.」

Là như vậy. Đối với salad cam quýt, nếu dùng bạc hà thông mũi từ bên ngoài, thì kích thích từ bên trong miệng sẽ nhạt đi. Việc cô ấy đưa tay lên che mặt, chắc là để mùi hương từ lòng bàn tay đã vò lá xộc thẳng vào mũi mạnh hơn.

「Chỉ là, bạc hà có sức sinh trưởng mạnh, nên tôi nghĩ loại ở suối kia là được nuôi trồng và quản lý để dùng cho việc rửa mặt và sau bữa ăn. Tức là đây là phương pháp quen thuộc với cư dân của căn cứ điểm này, không phải ngẫu nhiên.

Ngoài ra, thực tế thì so với bạc hà cay của Anh, bạc hà của Cực Đông có thành phần menthol cao hơn, nên nếu dùng cách tương tự thì trên Musashi tốt nhất nên dùng bạc hà kiểu Cực Đông.」

「Jud., tận dụng những thứ có tại hiện trường, là vậy sao...... Nhưng mà, cũng tinh ý thật đấy-degozaru.」

Sắc bạc tăng tốc.

Kết thúc đĩa chính, cô lao thẳng sang món tiếp theo.

Khí thế như muốn dọn sạch mọi thứ. Tay cô chạm vào đĩa đồ ngọt.

Ở đó có một núi kem Clotted cream, mứt, và hai cái bánh scone khá lớn.

Con dao được đặt kèm, ý đồ là dùng lưỡi dao để phết mứt và kem lên bánh scone.

Thực tế, mẹ cô cũng đang ăn theo cách đó.

Đồng thời. Người mẹ lòe loẹt kia cũng chuyển động.

「Fufu, bên này cũng tới đây......!」

Thử thách của bà là món cam quýt không hợp khẩu vị. Ba quả trái cây được đặt kèm với miếng thịt cuối cùng.

Sẽ xử lý thế nào đây. Câu trả lời chỉ có một. Sau khi đưa miếng thịt cuối cùng vào miệng, bà vươn tay ra,

「────」

Ăn trọn một quả cam.

Ăn món mình ghét không chút do dự. Phương pháp đó là,

「......Khoảng trống giữa hai miếng thịt có xương khi ăn kiểu Two-hand! Bà ấy nhét cam quýt vào khoảng trống đó sao!?」

Nghĩa là thế nào.

「Nếu nhai cùng với thịt, thì cũng đại khái giống sốt cam quýt thôi! Cái này là cái đó đấy Asama-sama! Lý thuyết "vào bụng rồi thì tất cả cũng giống như Gyoza thôi"!」

「Etto, giải thích chi tiết hơn thì, nếu để mùi xộc lên mũi sẽ dễ bị loại, nên tôi nghĩ bà ấy dùng lưỡi giữ cam quýt lại một chút để tránh việc đó.」

「Kukuku, chuyện không thể làm nếu không có kỹ thuật dùng lưỡi điêu luyện nhỉ.」

「A, Asamachi quả nhiên hiểu rõ mấy vụ đó ghê.」

「? Tomo-boba-sama, tại sao cậu lại biết?」

「Thì tại đêm nào tớ cũng được nếm đồ tốt của Tổng trưởng mà.」

「Đồ ăn đêm của Cha ạ!? Chà, ghen tị quá đi!」

「…………」

「......Kết quả là nice follow?」

「Về tổng thể là hỏng bét rồi......!」

Tuy nhiên, tình hình vẫn tiếp diễn.

Người mẹ lòe loẹt đã ăn thêm một quả, và vươn tay tới quả cam quýt cuối cùng.

Trong tầm mắt của Adele, thắng bại sắp được định đoạt.

Nhân Lang Nữ Vương đang chiếm ưu thế.

Vào thời điểm bà cầm lấy quả cam, Đặc vụ thứ 5 vẫn đang trong trạng thái cầm dao.

Giờ mà phết kem với mứt lên hai cái scone rồi ăn thì không kịp nữa.

「Đặc vụ thứ 5......!」

「Đừng có hoảng!」

Tiếng của tên ngốc vang lên. Câu nói tiếp theo là,

「Nate ấy mà, là kiểu người dù trong lịch trình muộn giờ đi nữa, vẫn sẽ ăn uống tử tế những thứ cần ăn rồi mới ra khỏi nhà đấy......!」

「Eeto, thế nghĩa là......」

Câu trả lời rất rõ ràng. Có sự biến tấu.

「Hơi mất nết một chút, nhưng tôi xơi đây!」

Con dao lướt đi. Hai nhát. Nó chẻ đôi bánh scone từ giữa, rồi cô vứt dao đi,

「Tăng tốc tức thời......!」

Mitotsudaira lần đầu tiên tung ra cú tăng tốc đồng thời cả hai tay tại đây.

Động tác gấp rút. Tiêu lực chỉ ở mức vừa đủ,

「......!」

Hai tay trái phải chộp lấy scone, mở rộng ra trước sau từ vị trí cắt. Diện tích mỗi cái tăng gấp đôi. Với chiếc scone đã trở nên to lớn đó,

「Một hơi, lên nào!」

Kẹp một lượt cả kem và mứt trên đĩa rồi ép nhẹ. Có chút tràn ra ngoài, nhưng chắc vẫn nằm trong quy định. Thứ được tạo ra là "Sandwich kem kẹp mứt" dài ngoằng.

Sau đó chỉ việc tống nó vào miệng,

「────」

Vừa nhai, vừa nuốt trôi qua cổ họng.

Trông có vẻ như đồng thời.

Với cử động của cả hai người Bạc và Lòe Loẹt, chiếc đĩa rung lên, nhưng rồi lại vang lên tiếng đặt xuống bàn ngay ngắn.

Mọi người im lặng đến mức tiếng động nhỏ đó cũng có thể nghe thấy.

Hai đại diện khác ngồi giữa hai người họ không dám cử động.

Mọi thứ đều bị nuốt chửng bởi sự tương phản mà hai người trái phải tạo ra. Và rồi,

「Vâng kết thúc──!」

Trước tiếng nói của Horizon, tất cả mọi người vây quanh quảng trường đều reo hò.

Trong tiếng hò reo và âm thanh náo nhiệt, phán quyết kết thúc được đưa ra với vẻ thỏa mãn.

Về phía quảng trường, có một bóng người bước lên một bước và giơ tay.

Hướng ánh nhìn của mọi người tập trung về đó, người đang đứng đó là,

「Quyết định rồi nhỉ.」

Trước lời của chủ nhân căn cứ điểm, ai nấy đều gật đầu. Và rồi,

「Thắng bại đã phân.」

Lời nói được thốt ra.

「Người chiến thắng là bên này, ──người thay mặt đại diện thuật thức của chúng tôi, quý cô lòe loẹt? Bên đó chiến thắng.」

Có lý do cả. Dù cho có vẻ như đồng thời,

「Vị bên này đã được thêm đĩa đồ ngọt. Tức là dù có cùng lúc, thì người này cũng nhanh hơn. Như vậy là đủ để phán định thắng bại rồi chứ.」

「Thua rồi nhỉ──」

Trong lúc tiếng reo hò của mọi người lại vang lên, mình quay trở về phía Vua.

Nhưng, không có sự cay cú của thất bại. Cũng không có sự cam chịu rằng đối thủ quá mạnh. Chỉ có là,

「Xin lỗi Đức Vua của tôi, không đáp lại được kỳ vọng rồi.」

「Không, vui mà đúng không? Nate.」

「──Jud.」

Thành thật mà nói, đó là lời thật lòng.

「Đã lâu rồi thần mới làm chuyện như thế này cùng Mẫu thân.」

Mitotsudaira nhớ lại. Ngày xưa, trước khi gia nhập Musashi, ở nhà cũ cô thường hay làm những chuyện thế này.

「Chuyện đáng hoài niệm thật.」

Thuở ấy, mẹ là mục tiêu, là tấm gương, là sự tồn tại ngầu lòi và vô địch của cô.

Bản thân cô lúc đó không có ý định ganh đua với mẹ.

Chỉ là, bắt chước mẹ là công việc của trẻ con.

Bắt chước được bao nhiêu, để truyền đạt cho người mà mình tôn kính biết mình giỏi đến thế nào.

Những thử thách non nớt kiểu đó diễn ra như cơm bữa.

Nhưng về sức mạnh thì không thể làm đối thủ được. Cơ thể cũng là sự khác biệt giữa người lớn và trẻ con.

Hơn nữa bản thân mẹ cũng tránh những việc tranh chấp bằng sức mạnh. Có lẽ vì sợ lỡ tay làm cô bị thương, hoặc tạo ra thứ gì đó như "trên dưới".

Tuy nhiên việc ăn uống thì có thể cạnh tranh một chút. Dù sao thì,

「Món ăn thì nguồn cung cũng có giới hạn mà nhỉ.」

Ăn nhanh, tuy là hơi mất nết, nhưng về khoản này miễn là Cha không hắng giọng nhắc nhở, thì mẹ cũng hưởng ứng rất nhiệt tình.

Ăn nhiều, có nghĩa là sẽ dẫn đến sự trưởng thành.

Vì thế.

Hòa theo sức ăn của mẹ, cô cũng ăn rất nhiều.

Giờ ăn là khoảng thời gian vui vẻ.

「Đại loại thế, ──tôi đã nhớ lại chút chuyện ngày xưa.」

Bây giờ đã khác xưa.

Nhưng những phần giống nhau thì vẫn còn đó.

Cô đã dốc toàn lực giống như ngày xưa. Bây giờ, tuy có sự sắp xếp của Vua, nhưng cũng giống như trước kia, những việc cần làm cô đã làm hết. Dù kết quả là không thắng được, nhưng,

「Mẫu thân, ......nói thẳng ra, Đại Mẫu thân có bao giờ cay cú đến mức đó không?」

Đúng là như vậy.

「Mitotsudaira tung ra sức mạnh Vua ban là chuyện thường ngày, nhưng việc Mẹ cậu dùng Two-hand hay Ba cậu dùng sức mạnh hít hít là hiếm lắm nha.」

「Theo những gì ta nghe được, ở Magdeburg lãnh chúa Mito thắng được là nhờ sức mạnh của Vua và thanh Vương Tích Kiếm của Vương nữ Anh Quốc kia. Còn ở Odawara món cà ri thắng được là nhờ sự thiên vị của Tổng trưởng Musashi đằng kia. ......Nhân Lang Nữ Vương luôn phải chiến đấu trong tình thế một chọi nhiều, nhưng lần này chính bà ấy cũng mang cả chồng theo để đấu lại số đông, nghĩa là vậy-zoe.」

Nào, Yoshitsune cười khẽ.

「Là đã dồn bà ta vào chân tường, hay là, đã khiến bà ta phải nghiêm túc đây. ──Chuyện sau này có thắng được bà ta hay không thì tính sau, nhưng lần này là thế đấy-zoe? Không hẳn là các ngươi thua, mà là ý chí của bà ta đã vượt trội hơn, là vậy đấy-zoe?」

「Jud., đúng là vậy.」

Nhưng, điều đó cho cô biết một sự thật.

「......Thần tin rằng Mẫu thân, có lẽ, ngay giữa trận đấu cũng đã nhớ lại chuyện ngày xưa. Thế nên, ──giống như trước kia, bà tuyệt đối không chịu thua.」

Chỉ là,

「Tôi, thế này là khá thỏa mãn rồi, nhưng Đức Vua, có được không vậy?」

「Kỵ sĩ của ta thỏa mãn trở về, thì ta cũng thỏa mãn rồi Nate à.」

Hơn nữa, Vua nói.

「Kết quả mà Nate đưa ra sẽ được xử lý thế nào, đó là việc của đứa khác. ──Đúng không, Seijun?」

Masazumi gật đầu trước lời của tên ngốc.

Thú thực, kết quả là thất bại. Nhưng,

「Việc Mitotsudaira đưa được tình thế đến mức trông như hòa có ý nghĩa rất lớn. Nếu để chênh lệch dù chỉ một đĩa, thì sẽ là một trận thua không thể bào chữa được.」

Nào, cô chỉnh lại cổ áo đồng phục.

「Đấu ba trận thua hai. Việc kết nối điều này tiếp theo thế nào, là công việc của tôi đây.」

Nhưng mà này, Naito lẩm bẩm.

「Giữa trận đấu lúc nãy, có một đoạn tớ kiểu "Hửm? Chỗ đó kể chi tiết xem nào!", là cái đó đó. Tổng trưởng ngủ quên hay gì đó nên đến muộn và phải ăn vội thì hiểu được, nhưng mà ── đến cả cụ Mito cũng phải ăn vội, thì cái đó là......」

「Chỗ đó kể chi tiết xem nào!」

「Quả nhiên là cái đó nhỉ. Phân thân của Tổng trưởng đang mơ màng trên giường và làm mấy trò thơ ca lai láng à. Hay là do kiệt sức sau trận chiến đêm trước nên ngủ say như chết.」

「Có cái gì đó như thông tin cá nhân đang bị soi mói đấy nhé──!?」

「Nhân tiện, việc mọi người cùng đến muộn, đa phần là do nết ngủ dậy của Horizon.」

「Nết ngủ dậy?」

「Jud., khi dậy thì dậy rất nhanh và dứt khoát, nhưng cho đến lúc đó thì dù có dùng đòn bẩy cũng tuyệt đối không dậy. Bật tắt rất rõ ràng, nên gọi là nết ngủ dậy tối thượng.」

「Quả không hổ danh là Horizon-sama không làm chuyện nửa vời-degozaru......」

「Nhưng mà, không định đánh thức cô ấy sao?」

「Sơ sẩy định đánh thức là ăn đòn ngay cả khi cô ấy đang ngủ đấy.」

「Đúng thế. Trước đây, thằng em ngu ngốc đi gọi dậy mà mãi không thấy về, tôi tưởng là có tiết mục xếp hình buổi sáng hay gì nên định kệ. ──Thế rồi, định ra bồn rửa mặt chỉnh trang đầu tóc, thì thấy Horizon đang tung đòn German Suplex lên thằng em ngu ngốc ngoài hành lang trong trạng thái vẫn đang ngủ.」

「Horizon lúc đó uốn cầu vồng đẹp đến mức đầu không chạm sàn luôn......」

「Có tiếng động lớn ngoài hành lang nên tớ đã nhắc nhở Tomo đấy biết không? Thế mà Tomo lại đỏ mặt làm vẻ nghiêm túc bảo "Không được làm phiền đâu đấy, không được làm phiền!".」

「Làm phiền thì sẽ thế nào nhỉ.」

「Chắc là Powerbomb lên Toori-sama đang nằm đo sàn trong khi vẫn ngủ chăng.」

「Quả không hổ danh là Horizon-sama mà Mẫu thân tôn kính-degozaru......」

「Haa~, thỏa mãn quá đi──」

「Hirano-saaaaaaaan! Đừng có bỏ bê công việc về mặt tinh thần chứ!」

Thôi nào, Masazumi tách khỏi mọi người và đi về phía trung tâm quảng trường.

Ở đó, Nhân Lang Nữ Vương đang nhận vật phẩm chúc mừng từ Three Threes như vinh dự của người chiến thắng.

「......Huy chương, sao?」

Ở Châu Âu, từ xa xưa nó đã được coi là bằng chứng cho nhiều thứ. Nghe nói từ thời chưa có giấy, những chiếc huy chương tồn tại vĩnh cửu như chứng minh thân phận hay bằng chứng vinh quang đã là biểu tượng của quyền lực.

Tuy nhiên, trước khi Nhân Lang Nữ Vương nhận lấy nó, cô phải lên tiếng.

「Thất lễ, ──trận đấu vừa rồi. Có yếu tố có thể gọi là sai lầm trong phán quyết. Hãy cho phép tôi biện bạch.」

Quảng trường bất chợt chìm vào im lặng, rồi xôn xao.

Bầu không khí cảnh giác, kiềm chế, và nghi ngờ.

Tuy nhiên, Naruze lại thấy an tâm vì trong đó không có sát khí.

「......"Sự phản đối" kiểu này, có vẻ như được chấp nhận nhỉ.」

「Quả nhiên không có tí gây sự nào thì không phải là lễ hội ha.」

Đúng là "Lễ hội". Cay cú vì thắng thua có thể coi là quê mùa, nhưng chính vì thế mới gọi là lễ hội. Hiện tại thứ phân chia hai điều này là gì,

「Ảnh hưởng của vị đó, Three Threes, là rất lớn nhỉ. Vì thế, khi Masazumi-sama nói lời trái với quyết định đó, cả trường đã cảnh giác.」

Jud., cô tự đáp.

Vương nữ Anh Quốc đang quan sát các tinh linh ở nơi này. Không chỉ tinh linh tự nhiên. Chắc hẳn cô ấy cũng xác nhận được các tinh linh cảm xúc sinh ra từ con người, nên ý kiến vừa rồi của cô ấy là "Chân". Nhưng,

「Nếu vậy, ──chỉ cần thuyết phục được Three Threes là được chứ gì.」

Masazumi hiểu rõ công việc của mình.

Cô có việc cần phải làm.

「Sắp có chiến tranh rồi nhỉ......」

Không phải thế.

「Eh!? Anh Quốc sắp diệt vong sao......?」

Nên bảo là thôi đi. Với lại đừng có cười mà nói thế chứ.

「Uun? Không diệt vong đâu? Chắc sẽ gặp chuyện tồi tệ hơn thế nữa cơ.」

Cái-lũ-này-.

「Mấy người gặp cảnh như bọn tôi thì tốt biết mấy......」

Tất cả đâu phải hoàn toàn do lỗi của tôi đâu chứ?

「Mà, sao cũng được.」

Bản thân cô bước tới trung tâm quảng trường.

Phía đối phương, đoàn chiến binh của căn cứ điểm chú ý tới bên này, nhưng Three Threes đã giơ tay ngăn lại.

Chẳng biết từ lúc nào, âm nhạc lễ hội và mọi thứ đều đã dừng lại.

......Hiện tại, chúng tôi là phe đối nghịch với "Thủ lĩnh phe thứ 3 được mọi người tin tưởng".

Nhưng, phải thể hiện ý chí. Bởi vì,

......Đây là bài kiểm tra.

Lễ hội và cuộc đua này, cô nghĩ đó là bài thi xem họ có thể làm được đến đâu.

Nếu vậy, không thể vì thua mà lùi bước.

Mình có hứng thú với đối phương đến mức nào. Và, mình định can dự đến mức nào, phải thể hiện điều đó ngay tại đây. Vì thế,

「Three Threes, tôi muốn nói chuyện một chút. ──Được chứ?」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!