Quyển XI Trung

Chương 44 Kẻ ngốc trên vai

Chương 44 Kẻ ngốc trên vai

00017

Giáo Hoàng Tổng Trưởng (Papa-Scoula) bật cười trong cổ họng.

"Ngươi hỏi liệu Cựu Phái (Catholic) và Cải Phái (Protestant) có không đội trời chung ư!?"

......Ra là vậy sao......!

Axel Oxenstierna là một tín đồ Cải Phái cực đoan. Điều này vốn dĩ đã đúng từ thời của bản thể Thần Đại, và đối với một người đứng đầu Cựu Phái như ông ta, đây là một sự tồn tại đáng mong đợi.

......Có kẻ địch bên ngoài là một điều tốt!

Chính điều đó sẽ khiến Cựu Phái, vốn đã tồn tại từ lâu đời, càng trở nên vững chắc, trở thành nơi nương tựa cho tất cả mọi người. Vì vậy, câu trả lời là,

"Aha ha, đúng là thế mà—. Chính vì không đội trời chung nên ta mới ở đây—"

"Tes., đúng vậy. Nếu thế thì bên này cũng có thể yên tâm rồi."

Đó là lúc bản thân ông ta vừa lẩm bẩm xong. Honda Masazumi, người đang ở trước mặt, hít một hơi rồi nói.

"Vậy sao. —Nếu không thể dung hòa, thì vẫn có thể kề vai sát cánh được."

"Không cần phải hòa hợp. Là kẻ thù cũng được. Ghét nhau cũng chẳng sao."

Nhưng, Masazumi nói tiếp.

"Nếu cùng chung một mục đích và được pháp luật bảo vệ, chúng ta vẫn có thể đứng bên nhau."

"Hô," Giáo Hoàng Tổng Trưởng hít một hơi thật sâu.

......Các ngươi, quả nhiên vẫn giương cao đường ranh giới đó.

Số ba.

Trong ngày dài đằng đẵng ấy. Vào thời khắc Công chúa của Musashi được cứu, chính ông ta đã nhìn thấy điều đó.

"Gã Bất Khả Thi" của Musashi, khi đối đầu với một Tự Động Nhân Hình, đã tìm ra một câu trả lời.

Những thứ vốn không thể song hành lại đứng bên nhau, cùng tồn tại, cùng cất bước. Và điều đó,

"Ngươi lại đem chuyện Cựu Phái và Cải Phái ra nói à. Honda Masazumi......!"

Axel không hiểu.

Cô không hiểu Phó Hội Trưởng của Musashi đang nói gì. Bởi vì,

"À—, xin lỗi, đầu óc ta tệ lắm đó—"

Rắc rối rồi.

Có lẽ, đối phương lúc này đang nói một điều gì đó rất hay ho.

Bản thân mình là một tín đồ Cải Phái (Protestant), nửa bộ não đã bay mất và cứng đơ lại rồi.

Vì vậy, cô không thể suy nghĩ những chuyện phức tạp, và cô ghét Cựu Phái (Catholic).

Bởi vì Cựu Phái có đủ thứ lề thói rườm rà, cô không thể nào nhớ hết được.

Khả năng ghi nhớ của mỗi người là khác nhau, việc thích hay ghét những thứ đó cũng tùy người, và việc có thấy quyền uy là đẹp đẽ hay không cũng là do cá nhân. Ấy vậy mà Cựu Phái lại cố gắng thống nhất tất cả, bắt người ta phải tuân theo mọi thứ, phải thừa nhận mọi thứ, cô nghĩ như vậy.

Dĩ nhiên, cũng có người nói rằng không phải tất cả đều như thế, và cô hiểu điều đó.

Vì nếu những gì cô ghét là "sự thật", thì Cựu Phái đáng lẽ đã sụp đổ từ lâu rồi.

Ngay cả một kẻ ngốc cũng biết mình đang phiến diện. Xin lỗi nha—.

Ngược lại, Cải Phái thì tốt hơn.

Không có những ý thức thừa thãi, không quyền uy, không trên dưới, chỉ cần biết ơn những gì viết trong Kinh Thánh là đủ.

Thật đơn giản.

Giống như hệ thống pháo kích, khi tháo rời ra chỉ là sự kết hợp của những thứ đơn giản, Kinh Thánh cũng vậy. Trông thì dài và dày, nhưng thực ra là một tập hợp những câu chuyện nhỏ. Và mỗi câu chuyện nhỏ ấy lại có chức năng riêng.

Đến kẻ ngốc cũng hiểu được điều đó.

Và đối với Cải Phái, chỉ cần như vậy là đủ.

Để tôn thờ điều đó, không cần phải làm nghi lễ, trả tiền, hay xem ai đó là vĩ đại.

Chỉ có thứ mình thích và bản thân mình. Có thể có một mối quan hệ như vậy. Đó chính là Cải Phái.

......Thích thật đó—.

Nhưng đây chỉ là vấn đề của riêng cô.

Cô không xen vào chuyện của người khác.

Giống như cô cho phép bản thân được yêu thích, mọi người cũng nên cho phép bản thân yêu thích những gì họ muốn.

Thật công bằng.

Chỉ là, cô là người Cải Phái, Sueeden là nước Cải Phái, và trong cuộc Chiến Tranh Ba Mươi Năm, kẻ thù là Cựu Phái, nên cứ giữ nguyên như vậy.

Thật đáng tiếc, nhưng đó là quy tắc.

Dẫu vậy, đôi khi cô vẫn tự thấy bản thân thật hèn hạ khi chấp nhận điều đó.

Bởi vì Kinh Thánh đề cao sự bình đẳng, công bằng và nhường nhịn lẫn nhau giữa con người, nhưng tại sao, Cải Phái và Cựu Phái lại phải tranh đấu mà không thừa nhận nhau?

Và phải chăng cô đang viện cớ Tái Hiện Lịch Sử để hả hê khi đánh bại Cựu Phái?

Phải chăng cô đang thay thế cảm giác tội lỗi khi tiêu diệt Cựu Phái bằng chính nghĩa?

Phải chăng cô tin rằng Cựu Phái coi mình là kẻ thù để biến bản thân thành nạn nhân?

Cô không biết.

......Không biết gì hết á—.

Nhưng, cô tự nhủ.

Mình là một kẻ ngốc. Nhưng liệu có phải vì mình ngốc mà đã bỏ qua điều gì đó không?

Axel không hiểu.

Có lẽ ngày xưa cô cũng hiểu được phần nào.

Nhưng sau khi mất đi nửa bộ não, cô thật sự không còn hiểu nữa. Đừng nói là suy nghĩ những chuyện phức tạp, chúng còn không vào nổi đầu cô. Hay đúng hơn là cô làm gì còn đầu để mà nhét vào—.

Thế nhưng, có một điều cô biết rõ.

Mình là sức mạnh.

Là sức mạnh để vận hành toàn lực nhằm hạ gục đối phương khi bóp cò.

Là sức mạnh chỉ để bảo vệ những gì mình yêu thích bằng cách tích lũy những thứ đơn giản.

Một sức mạnh như thế, liệu có được phép "hiểu" những điều phức tạp không?

Đó có phải là khả năng phán đoán mà một Phó Tổng Trưởng không nên có không? Tuy nhiên,

"Đúng vậy. Tôi nghĩ đây là một khái niệm rất khó hiểu. Tuy nhiên, nếu nói theo cảm nhận của cô thì—"

Phó Hội Trưởng Musashi lên tiếng.

"Christina ở lại đất nước của các bạn cũng hoàn toàn không có vấn đề gì. Có lẽ chúng ta có thể làm được điều đó."

"Nhờ cả vào cô đấy."

Tadakatsu ngồi nhích ra mép ghế, lẩm bẩm như thể đang cố giấu mình khỏi mọi người.

"Vợ không thể về nhà mẹ đẻ là chuyện không thể chấp nhận được. —Nhờ cả vào cô, Phó Hội Trưởng."

"Vừa rồi, khi nghe Tổng Trưởng Sueeden nói, tôi đã nhận ra một điều.

Đó là trong nội dung hòa đàm, có những điều Musashi có thể chấp nhận. Nếu vậy thì—"

Masazumi nói tiếp.

"Chuyện đó không nhất thiết phải là hòa đàm, để sau cũng được."

Cô mở khung hiển thị (Sign Frame). Để cho Phó Tổng Trưởng Sueeden có thể nhìn thấy, cô cho hiện ra khoảng ba cái, đủ để những người tham gia khác cũng có thể xem được nếu dùng thuật thức viễn vọng.

Màn hình và dòng chữ do Tsukinowa hiển thị. Trên đó là,

"Đây là nội dung hòa đàm do Tổng Trưởng Sueeden đã suy tính.

- Tự do Thần Tấu và hành động của Cải Phái (Protestant)

- Nhượng lại hoàn toàn lãnh địa của Cựu Phái (Catholic)

- Quyền bầu cử Hội Học Sinh M.H.R.R. (Đế Quốc Thần Thánh La Mã) và Liên Minh Tổng Trưởng

- Tiền bạc

- Hỗ trợ khai phá Ngoại Giới vô điều kiện

Axel Oxenstierna. Đây là những điều kiện dựa trên tiền đề rằng cô sẽ chiến thắng trong trận đấu này."

"Ta không hiểu rõ lắm—"

Gương mặt cô ấy nở một nụ cười gượng gạo, điều đó có nghĩa là cô ấy muốn hiểu, Masazumi phán đoán như vậy.

......Nếu không bị phản đối thì hoàn toàn có thể.

"Được chứ? Mục đầu tiên chính là tiền đề cho những gì tôi vừa nói.

- Tự do Thần Tấu và hành động của Cải Phái

Chúng ta hãy đổi điều này thành tự do hành động cho cả Cựu Phái và Cải Phái, và phía Cải Phái cũng thừa nhận tự do của Cựu Phái.

Làm như vậy, Christina sẽ có thể tự do hành động ở Sueeden."

"Nhưng mà ta có hình tượng là ghét Cựu Phái, thế thì sao đây—?"

"Phó Tổng Trưởng Sueeden, đây là quy tắc được quyết định bởi hiệp ước. Cô có ghét hay không cũng không thành vấn đề. Nếu ghét thì cứ ghét thôi. Nếu muốn thay đổi, hãy cố gắng vận động chính trị để sửa đổi quy tắc."

Đúng vậy, Masazumi tự nhủ.

"Sueeden, dù nhà vua nắm thực quyền, nhưng thời kỳ này đang vận hành theo chế độ Tứ Nghị Viện phải không? Đất nước các người có đủ nền tảng để tiến hành những cuộc đấu tranh chính trị như vậy. Cô thấy sao?"

"Ừm—"

Một tiếng cười khẽ vang lên.

"Cô đang muốn tốt cho ta phải không? —Tại sao vậy?"

"Jud., đơn giản thôi."

Masazumi khẽ dang hai tay.

"Chúng tôi rồi sẽ hướng đến Mặt Trăng thứ hai để giải quyết vận mệnh của mình. Và cũng sẽ tiến hành khai phá Ngoại Giới.

Và chúng tôi có Tổng Trưởng của các bạn, Christina.

Cô ấy có người chồng là Trưởng Lão Tadakatsu ở bên, nhưng nếu có thể, chúng tôi muốn có thêm chiến lực.

Ví dụ như cô, Axel Oxenstierna."

"Nói dễ hiểu hơn đi—"

Vậy thì thế này.

"Chúng tôi muốn các bạn trở thành đồng minh. Hỡi Sueeden."

"Này!"

Masazumi nghe thấy tiếng của Tomoe.

Nhìn sang, cô quỷ nữ đang ngồi khoanh tay ở hàng ghế quan sát viên, gắt lên với vẻ mặt không vui.

"Đây là cuộc hòa đàm để bắt Cựu Phái (Catholic) của M.H.R.R. (Đế Quốc Thần Thánh La Mã) phải thừa nhận thất bại cơ mà! Thế mà lại còn ‘trở thành đồng minh’, các người đang ra vẻ bề trên nói cái gì vậy hả!"

"Jud., xin lỗi. Tôi nói chưa đủ ý."

Masazumi giơ tay về phía Tomoe-gozen và nói.

"Cả Cải Phái (Protestant) nữa, hãy trở thành đồng minh của chúng tôi. Xin các người đấy."

......Con nhóc này......!

Tomoe-gozen thầm cười gượng.

Khác hẳn so với lúc ở Magdeburg. Con bé không còn vẻ dò xét sắc mặt của mình nữa.

Kinh nghiệm đã giúp nó trưởng thành hơn với tư cách một chính trị gia ư? Hay là nó đã ngốc đi? Có lẽ là cả hai, và nếu vậy thì đây chính là loại người phiền phức nhất, cô nghĩ vậy. Tuy nhiên,

......Đúng là, hợp tác với Cựu Phái và Musashi sẽ mang lại lợi ích lớn nhất cho Cải Phái!

Cả Cải Phái lẫn Cựu Phái đều có một điểm yếu lớn nhất ở M.H.R.R. Đó là, xét về mặt địa lý, rất khó để tiến ra biển.

Dù phía Bắc có giáp biển, nhưng lại bị các quốc gia Cải Phái và các cường quốc xung quanh kìm kẹp, khiến việc ra khơi trở nên khó khăn.

Điều này có nghĩa là giao thương bằng đường biển cực kỳ nan giải, nhưng,

"Nếu Musashi thân thiện, môi trường sẽ thay đổi rất nhiều."

Năng lực thương mại của Musashi dĩ nhiên không thể so với một quốc gia, chỉ ở cấp độ một thành phố lớn. Nhưng dù vậy, khả năng vận chuyển đồng loạt của họ vẫn rất đáng tin cậy, và là một phương tiện đủ tốt để tiến ra biển.

Đề xuất vừa rồi của Phó Hội Trưởng Musashi rất đáng để cân nhắc.

......Thừa nhận tự do hành động cho cả Cải Phái và Cựu Phái trong M.H.R.R.!

Nếu hai phe phái đối đầu nhau bị luật pháp cấm giao chiến, môi trường sẽ thay đổi.

Đây là cơ hội để phát triển. Nếu vậy thì được. Hơn nữa,

"Axel Oxenstierna."

Võ Thần màu lam và lục đã hạ thấp trọng tâm.

Trước mặt Phó Hội Trưởng Musashi, cô ấy đang ngồi xuống, hạ thấp dáng vẻ trên vai mình xuống, cố gắng để tầm mắt ngang bằng nhau.

Christina nín thở trước thái độ của Axel.

Phó Tổng Trưởng Sueeden, về cơ bản, không tự mình suy nghĩ mọi chuyện. Nhưng một người như cô ấy lại đang muốn lắng nghe.

Lý do là,

"Họ muốn chúng ta trở thành đồng minh, phải không ạ?"

Và bản thân mình, cô cảm thấy có một điều đáng tự hào. Nguyên nhân khiến Axel có thái độ như vậy chính là mình, và cuộc đàm phán sau hội nghị mà cô đã suy tính, đang kết nối cô ấy với tất cả mọi người.

Vì vậy, cô đã quyết định. Dù đang bị mọi người vây quanh che khuất,

"Xin lỗi, —có thể gọi Tadaka-sama đến giúp con được không ạ?"

Masazumi quyết định sẽ dốc hết lời lẽ.

"—Để tiến hành hòa đàm, điều tiếp theo có thể xem xét là ‘nhượng lại hoàn toàn lãnh địa của Cựu Phái (Catholic)’."

"Nghĩa là sao—?"

"Là Sueeden muốn toàn bộ đất đai của Cựu Phái trong M.H.R.R. (Đế Quốc Thần Thánh La Mã)."

"Làm được không—?"

"Không phải là không thể. Có thể cai trị như một vùng đất biệt lập, hoặc chỉ trao quyền kinh doanh để thu lợi nhuận, những việc như vậy đều có thể."

"Không hiểu rõ lắm nhưng mà làm được nhỉ—?"

"Ừm, đại loại là thế."

"Vậy thì ta nhận—"

"Hả?" Những tiếng kêu ngạc nhiên vang lên từ phía sau. Những tiếng khác cũng vọng đến từ phía Cải Phái (Protestant) của M.H.R.R. Cũng phải thôi. Nếu chuyện thành ra như vậy, ngay cả phe Cải Phái cũng sẽ bị Sueeden bao vây.

Từ hàng ghế quan sát viên bên kia, Guericke đứng dậy.

"Tôi xin phản đối! —Quyết định đó đã phớt lờ ý kiến của phe Cải Phái trong M.H.R.R.!"

"Tôi nói trước nhé, hiện tại tôi đang là đại diện cho Hoàng Đế đấy?"

Im lặng một chút đi.

Sau khi giơ tay ra hiệu cho phía bên kia, Masazumi nói.

"Tôi nghĩ việc nhượng toàn bộ đất đai của Cựu Phái M.H.R.R. cho bên đó là hoàn toàn có thể."

Bởi vì,

"Chúng tôi có Musashi rồi."

"Chết tiệt," Guericke nghe thấy Tomoe khoanh tay tặc lưỡi.

"Phó Hội Trưởng Musashi, phiền phức thật, nhưng lại nghĩ ra một nước cờ hay đấy."

"......Ý ngài là sao, Tomoe-gozen?"

"Nhượng lại toàn bộ đất đai của Cựu Phái M.H.R.R. Nhưng Musashi là một vùng đất độc lập ở Cực Đông, không nằm trong phạm vi đó. Tuy nhiên, —bọn chúng hiện tại cũng là Cựu Phái (Catholic) của M.H.R.R. (Đế Quốc Thần Thánh La Mã)."

Ngươi hiểu không? Tomoe chỉ tay lên trời.

"Cựu Phái M.H.R.R. tuy đã mất nước, nhưng vẫn sẽ tồn tại dưới danh nghĩa Musashi.

Trông có vẻ như một chiến thắng lớn cho phe Cải Phái (Protestant), nhưng Sueeden sẽ mất rất nhiều thời gian để cai quản vùng đất của Cựu Phái. Chúng ta sẽ bị Sueeden bao vây, mất đi sự liên kết với phe Cựu Phái vốn có thể có được nhờ hòa đàm, và kinh tế sẽ suy sụp.

Cứ thử để bọn chúng bắt đầu khai phá Ngoại Giới xem."

Bản thân anh ta đã nói ra viễn cảnh hiện ra từ đó.

"Lãnh thổ của M.H.R.R. ở Ngoại Giới sẽ bị Musashi chiếm hết......"

"Testament., Cựu Phái M.H.R.R. ở Cực Đông bị Sueeden chiếm đóng sẽ tìm đến một vùng đất mới được tạo ra ở Ngoại Giới, và sẽ hợp tác tối đa với Musashi. Trong khi Sueeden ôm lấy một vùng đất đầy nổi loạn và chống đối mà không biết làm gì, thì Musashi, nhờ vào cuộc hòa đàm này, sẽ trở thành một ‘M.H.R.R.’ thống nhất cả Cựu Phái và Cải Phái, tạo ra một M.H.R.R. thống nhất ở Ngoại Giới, và đi trước một bước trong việc giành lấy cả đất đai của Cải Phái về cho phe Cựu Phái. —Kết quả là, chúng ta, sau khi chậm chân trong việc tiến ra Ngoại Giới, sẽ phải cúi đầu trước thế lực Musashi và Cựu Phái M.H.R.R., trả tiền để mua lại những vùng đất đó."

Tóm lại,

"Xét về lâu dài, thắng bại sẽ đảo ngược. —Qua cuộc hòa đàm với Oranda (Hà Lan) và những trao đổi vừa rồi, chúng ta đã nhận ra rằng việc khai phá Ngoại Giới có thể trở thành một quân bài chính trị. Nhưng......"

"Nhưng sao ạ, Tomoe-gozen?"

Tes., Tomoe-gozen thở ra.

"Phó Hội Trưởng Musashi sẽ không định kết thúc ở đây đâu. Sẽ có một câu chuyện đơn giản hơn mà ngay cả Axel cũng có thể hiểu được. Con bé định kết thúc cuộc hòa đàm này ở đó."

Axel đang lắng nghe Phó Hội Trưởng Musashi nói.

"Thì, đại loại là thế, chúng tôi có Musashi rồi nên không sao cả. Không vấn đề gì. Nhưng Sueeden sẽ vất vả lắm đây. Nếu nhận được vùng đất rộng lớn của Cựu Phái M.H.R.R."

"Không phải là hời sao—?"

"Vậy thì, tôi hỏi cô nhé?"

"Hỏi gì cơ—"

"Giả sử cô ra trận với trang bị đầy đủ nhất mà cô có thể sử dụng."

"Ừ, ta sẽ làm thế—"

"Sau khi đánh bại đối thủ, cô được thưởng thêm trang bị. Lượng trang bị tăng thêm khoảng 0.5 lần đi. Cô sẽ làm gì với chúng?"

"......Không dùng được—?"

Cô đang ra trận với trang bị tối đa mà mình có thể xử lý. Dù ngốc đến đâu, nhưng khi nói đến chuyên môn thì cô vẫn hiểu. Nhưng, Phó Hội Trưởng Musashi lại nói.

"Cho đến khi cô có thể sử dụng thành thạo tất cả chúng, cô sẽ không thể tham gia trận chiến tiếp theo."

"Thế thì vô lý quá—"

Việc bảo trì và liên kết hệ điều hành, cấu trúc bên trong và lắp đặt của cỗ máy, cân bằng và cách vận hành đều sẽ thay đổi hoàn toàn. Nếu tăng thêm 1.5 lần so với hiện tại, thì chẳng khác nào chế tạo một cỗ máy mới. Để kiểm chứng hoàn toàn, một năm cũng chưa chắc đã xong. Dù tương lai có thể làm được, nhưng,

"Sẽ tốn nhiều thời gian lắm đó—?"

"Trong lúc đó, đối thủ mà cô đã đánh bại sẽ lái một cỗ máy mới và lập nên thành tích. —Đó chính là chúng tôi và Cựu Phái (Catholic) của M.H.R.R. (Đế Quốc Thần Thánh La Mã). Câu chuyện vừa rồi, tóm lại là như vậy. Dù có được đất đai của Cựu Phái M.H.R.R., cô cũng sẽ mất thời gian để cai quản, và trong lúc đó sẽ chịu tổn thất lớn."

Testament., Axel gật đầu.

"Cô ngốc thật đó—. Không nói ra thì có phải tốt hơn không—. Mấy chuyện như vậy—"

"Tôi không tìm kiếm thắng thua. Tôi muốn có đồng minh."

"Thế à—"

Ha ha, cô bật cười.

Dù không hiểu rõ lắm, nhưng có lẽ bây giờ đang là một cuộc nói chuyện quan trọng. Chắc vậy. Đối phương trước mắt là đại diện của kẻ địch, nhưng lại giải thích đủ điều, cả lợi và hại.

Thật công bằng. Nhưng mà, dĩ nhiên,

"Vì ta ngốc nên có thể đang bị lừa cũng nên—"

"Jud., cách nói của tôi cũng không hoàn hảo. Vì vậy, kết quả có thể sẽ là như vậy, và việc nói trước như thế này cũng là để tạo cớ. ...Có lẽ là vậy chăng."

"A ha ha, nói chuyện phức tạp ta cũng không hiểu đâu—. Nhưng mà này,"

Có một điều cô hiểu được.

"Ta ngốc, nên có bị lừa thì cũng đành chịu thôi—. Nhưng mà cô, cô đã nói chuyện để cho ta có thể hiểu được—"

Cô hiểu rồi.

"Nếu muốn lừa người ta, thì cứ để người ta không hiểu gì cũng được mà, phải không—"

"À, ra là vậy."

Asama nghe thấy anh lẩm bẩm. Cô tự hỏi có chuyện gì, thì ra là,

"Seijun từng làm giảng viên ở phân khu Sơ Đẳng mà. Là vì thế đấy."

"Vì thế? Là sao ạ?"

"À, ngay cả với lũ nhóc Sơ Đẳng, nếu làm qua loa thì cũng bị chúng nó phát hiện ngay. Nên phải làm cho đàng hoàng."

"Tổng Trưởng, vậy là anh đang thực hiện những trò bắt nạt thật sự ở phân khu Sơ Đẳng sao?"

"Không phải bắt nạt! Tao đang thực sự đi đến đó để bị chúng nó ghét đấy!"

Cô cũng cảm thấy đó chính là bắt nạt, nhưng anh ấy cũng có những mặt không thành thật của riêng mình. Tuy nhiên, cô cũng từng liếc qua cảnh đó một lần,

"—Trong giờ học của Masazumi, bọn trẻ đều ngồi yên tại chỗ phải không ạ?"

Việc Phó Tổng Trưởng Sueeden đang ngồi yên, cô cảm thấy có lẽ là vì thế.

"Vậy thì, tiếp theo, là cái này nhé?

- Quyền bầu cử Hội Học Sinh M.H.R.R. (Đế Quốc Thần Thánh La Mã) và Liên Minh Tổng Trưởng

Cô hiểu ý nghĩa của nó không?"

"À—, cái này, hình như ta có nghe qua rồi—"

Thật may quá, Masazumi nghĩ.

......Nếu cô ấy hiểu được những điều cơ bản thì mọi chuyện sẽ khác hẳn.

"Nói tóm lại, khi bầu cử các chức vụ trong Liên Minh Tổng Trưởng và Hội Học Sinh của toàn M.H.R.R., thay vì ưu tiên Cựu Phái (Catholic), chúng ta sẽ công nhận cả Cải Phái (Protestant). Tức là bầu cử các chức vụ một cách công bằng."

"À, đúng rồi, công bằng! Họ có nói thế—"

Nhưng, Axel cùng Võ Thần của mình nghiêng đầu.

"Cái này không liên quan đến Sueeden mà—. Dù nói là Cải Phái, nhưng chỉ là Cải Phái trong M.H.R.R. thôi phải không—"

"Theo tôi thì, về vấn đề này, tôi muốn suy nghĩ một cách linh hoạt."

"Khó hiểu quá—"

"Là ‘tùy cơ ứng biến’ đấy."

- KingMaru: "Không, hình như không phải đâu?"

- Kimee: "Thứ tiếng Anh Cực Đông tệ hại..."

- Hinin: "Phó Hội Trưởng, bài kiểm tra giọng Anh Quốc của cô được bao nhiêu điểm vậy nhỉ?"

- Phó Hội Trưởng: "Ồ, ồn ào quá! Bảy mươi hai điểm đấy, tệ lắm sao...!"

- Ta: "Uầy, mày được bảy mươi hai điểm mà dám gọi tao là ngốc á!? Mày chỉ gấp bốn lần tao thôi mà...! Làm tròn lên thì cũng chỉ gấp không lần tao, không phải mày ngốc thì là gì!?"

- Yutaka: "Cái phong thái như muốn thổ huyết đó thật tuyệt vời..."

Mọi chuyện trở nên sôi nổi hơn rồi nhỉ, cô nghĩ vậy. Nhưng,

"Tôi nghĩ cứ tùy cơ ứng biến là được. Vì vậy, Axel Oxenstierna, —sau khi hòa đàm kết thúc, cô có muốn trở thành Phó Tổng Trưởng của M.H.R.R. (Đế Quốc Thần Thánh La Mã) không?"

"Hả?"

Axel khựng lại. Một lúc sau, cô lại nghiêng đầu cùng với Võ Thần của mình.

"—Lúc nãy, cô vừa nói nhận đất của M.H.R.R. là không tốt mà?"

"À, chuyện đó khác."

"Không, thế thì sao được chứ—"

"Không, hiện tại M.H.R.R. đang thiếu Phó Tổng Trưởng. Vì Shiba Katsurie đã vắng mặt trong trận chiến Shizugatake. Nhưng anh ta thực ra cũng là người được phái đến từ P.A.Oda. Phó Hội Trưởng Hane của chúng tôi cũng vậy thôi?

Cô trở thành Phó Tổng Trưởng cũng không có vấn đề gì cả."

"Hả? Ờm—? Chờ đã—?"

Axel ôm đầu bằng tay trái, còn lòng bàn tay phải thì chìa về phía Masazumi.

"Đang lừa ta à—? Thấy ta ngốc nên lừa ta à—"

"Nói thẳng ra thì, việc chiến lực của Sueeden phải di chuyển đây đó, tôi nghĩ đối với Sueeden là một tổn thất."

"Phải không—? Phải không—? Thế có điểm nào tốt khác không—?"

Để xem nào, Masazumi nói ra những gì mình nghĩ.

"Trong nước, vì Cải Phái (Protestant) và Cựu Phái (Catholic) đã công bằng với nhau, nên về cơ bản sẽ không xảy ra chiến tranh.

Theo tôi, tôi muốn giới hạn việc điều động cô vào việc bảo vệ biên giới."

Đây là kế hoạch do Nesinbara đề xuất.

......Cái kiểu coi các nhân vật như những đơn vị thế này, đúng là sở thích của tên đó mà—.

Dù có hơi quá ưa thích việc bố trí mang tính anh hùng, nhưng với cấp bậc Phó Tổng Trưởng thì chính là anh hùng rồi. Tôi nghĩ anh ta đã đưa ra một đề xuất đúng người đúng việc. Và,

"Nếu cô vắng mặt do trấn áp các cuộc nổi loạn trong nước hoặc chiến đấu cho quê nhà Sueeden, chúng tôi sẽ cử người hỗ trợ."

"À—, thế thì tốt quá—"

Axel mỉm cười. Một nụ cười để lộ cả hàm răng.

Và rồi cô thốt lên như buột miệng.

"Được thôi—"

Axel nhận ra mình đang phấn khích.

Vì cô nhận ra bản thân mình đang nghĩ rằng về phe Musashi sẽ rất thú vị.

Mình là sức mạnh.

Nhưng trong các cuộc thảo luận, có những người sẽ giải thích cặn kẽ để ngay cả một kẻ ngốc cũng có thể hiểu được.

Và mình hiểu được.

Thật tuyệt vời.

"Vì ta ngốc mà—"

Đó là sự thật, cô thực sự rất chậm hiểu. Và vì vị trí Phó Tổng Trưởng, mọi người đều phải giữ kẽ, nên cả những người trong Hội Học Sinh cũng nói,

"Phó Tổng Trưởng cứ như vậy là được rồi ạ."

Đối với điều này, vì mình ngốc và gây phiền phức cho mọi người, cô chỉ có thể gật đầu.

Như vậy là được rồi. Chắc chắn là như vậy cũng được. Nhưng mà,

......Nếu có những lựa chọn khác thì đã tốt biết mấy—.

Ngày xưa cô không ngốc đến thế. Không, cũng khá ngốc, nhưng ít ra còn hiểu được nhiều hơn.

Bây giờ thì cô ngốc thật.

Mọi người nói như vậy là được rồi.

Họ nói cứ ngốc như vậy cũng được. Nhưng mà,

"Axel Oxenstierna, —cô có hiểu những gì tôi vừa nói không?"

Đối phương này lại khác.

Cô ấy đối xử với mình một cách bình thường, dù mình có ngốc.

"Này,"

"Gì vậy?"

"Việc phải giải thích lại đủ kiểu chắc là vất vả lắm nhỉ—"

"Cô cũng sẽ thay đổi vũ trang khi đối đầu với kẻ địch phải không? Vì có vũ khí tối ưu hơn."

"Ừm?"

"Chúng tôi cũng vậy. Và ngôn từ là một công cụ. Nếu có một công cụ tối ưu để cô có thể hiểu được, chúng tôi chỉ cần sử dụng nó thôi. Và chúng tôi đang làm vậy. Cô hiểu chứ?"

"Ngốc. Chừng đó thì ta hiểu mà—"

Bị cười một tiếng "xin lỗi nhé", cô bỗng nhớ ra.

Rất lâu về trước, khi cô chưa ngốc, những cuộc trao đổi như thế này đã diễn ra rất nhiều lần.

Nhưng sau khi bị thương, vì mình đã trở nên ngốc nghếch, cô nghĩ rằng không nên nói như vậy với người khác, và,

......Ừm.

Tại sao mình lại tự đặt bản thân không công bằng, dưới người khác nhỉ?

"————"

Đúng vậy nhỉ, cô nghĩ. Việc Christina cứ ở lại Musashi, có lẽ là vì cô ấy chán ghét chiến tranh, hay vì phu quân của cô ấy dễ thương, và còn nhiều lý do khác nữa, nhưng,

"Các người đúng là một lũ ngốc mà—"

Ở Musashi, có lẽ người ta có thể sống tùy thích mà không cần quan tâm đến thân phận hay địa vị.

Và bây giờ, Phó Hội Trưởng Musashi, người vừa đưa ra một đề nghị điên rồ là muốn đưa mình lên làm Phó Tổng Trưởng M.H.R.R. (Đế Quốc Thần Thánh La Mã), gật đầu một cái rồi nói tiếp.

"Một mình cô sẽ rất vất vả. Vì vậy chúng tôi sẽ cử người hỗ trợ. Về cơ bản là các học sinh năm hai của chúng tôi. Người chính là Fuku Masanori và Ka Kiyomasa."

"Là tại hạ và Kiyo-dono sao ạ?"

Giữa vòng tròn đang trong tư thế thoải mái như một buổi tọa đàm, Fukushima chỉnh lại tư thế khi nghe thấy tên mình, còn Kiyomasa thì thẳng người lên.

"À, ừm, vì nói là ‘về cơ bản’, nên sẽ là luân phiên đúng không ạ?"

Jud., người trả lời là Thư Ký. Cậu ta vẫn ngồi nguyên, khuỷu tay chống ra ngoài và nói,

"Thế lực Hane có lẽ sẽ được lòng Cựu Phái (Catholic) trong M.H.R.R. Trong số đó, hai cậu đã hạ được cựu Phó Tổng Trưởng là Shiba Katsurie, nên tư cách hoàn toàn đầy đủ. Axel Oxenstierna thiên về đối phó với đại quân hoặc các trận chiến trấn áp, nên nếu là các trận chiến cục bộ quy mô nhỏ hoặc trận chiến anh hùng, việc hai cậu ra trận sẽ có tỷ lệ thắng cao hơn."

Hơn nữa, cậu ta nói thêm.

"Katō Kiyomasa, cậu rất có thể sẽ là nhà lãnh đạo tiếp theo của Anh Quốc, và Anh Quốc là một quốc gia Cải Phái (Protestant). —Với vai trò chính, nếu có cậu ở đó, phe Cải Phái cũng sẽ dễ dàng chấp nhận hơn."

"Chà, đúng là, có lẽ vậy thật......"

Đó là lúc bản thân anh và Fukushima trao đổi ánh mắt đồng ý. Phó Hội Trưởng đang nói chuyện ở phía hội trường đột nhiên thêm vào một ý tưởng.

"À, trong trường hợp đó, Phó Hội Trưởng sẽ là Tomoe, còn Thư Ký thì nhờ Guericke làm nhé."

Guericke, người đang nhấp một ngụm nước từ bình sắt, phun cả ra ngoài, trong khi Tomoe-gozen lại đón nhận đề xuất của Phó Hội Trưởng Musashi một cách tích cực.

......Cũng được đấy chứ.......

Nếu trở thành Phó Hội Trưởng, cô có thể đứng ra làm người đàm phán chính với các nước khác.

Trở thành đại diện cho một M.H.R.R. đã thống nhất sau hòa ước, thì việc đứng về phía Cựu Phái cũng chẳng thành vấn đề. Dù gây dựng lại một M.H.R.R. hỗn loạn là một nhiệm vụ khá gian nan, nhưng đây lại là một ván cờ đầy thú vị.

Hơn nữa, nàng thầm nghĩ.

“Nhượng bộ Cải Phái rất nhiều, đồng thời cũng để phía Musashi đưa người sang hỗ trợ… Đó là vì đang mưu tính cho một kế hoạch khác, đúng không?”

Dựa vào những gì Phó hội trưởng Musashi đã đề xuất lúc nãy, hẳn là cô ấy đang tính toán như thế này.

“──Nàng ta muốn dùng sức mạnh của Cải Phái để tái thiết M.H.R.R. vốn đã điêu tàn sau Cuộc chiến Ba mươi năm.”

“──Chuyện là vậy đó. So với Cựu Phái (Catholic), Cải Phái (Protestant) được tự do hơn rất nhiều trong chuyện làm ăn. Ở các vùng duyên hải của M.H.R.R. (Đế quốc La Mã Thần thánh), phần lớn là các quốc gia Cải Phái, nên nếu tính cả sự hợp tác với Hà Lan mà chúng ta vừa đàm phán, ta có thể xây dựng một khối thương mại có thể gọi là Liên minh Hanse thứ hai.”

Trước những lời của Masazumi, Yoshi gật đầu thật sâu.

“Đúng vậy. Các quốc gia Cải Phái như M.H.R.R. Cải Phái, Hà Lan, Thụy Điển và cả Nga cũng đã công nhận giao thương với Cải Phái. Còn nếu nói về các cường quốc châu Âu, Anh Quốc theo Cải Phái, Hexagone Française thì về phe Cải Phái trong Cuộc chiến Ba mươi năm này nên cũng xem như nghiêng về phía họ, xa hơn nữa là Tres España tuy là một quốc gia Cựu Phái, nhưng vừa mới cam kết hợp tác và hữu nghị với Hà Lan xong.

──Có thể nói, toàn bộ phía Bắc châu Âu, từ Tres España cho đến Nga, đều là biển của Cải Phái.”

Điều này cũng mang lại lợi ích cho Mouri, thế lực đang giao thương với châu Âu thông qua Nga.

Nếu khối thương mại Bắc Âu hợp nhất và lớn mạnh, lượng vật tư đổ về đây cũng sẽ tăng lên.

Hơn nữa, đây còn có thể trở thành một phương thức tấn công.

“Ra tay rồi.”

Phó hội trưởng Musashi chỉ vào sơ đồ tổng quan. Các quốc gia ở châu Âu công nhận Cải Phái gần như đã là tất cả, nhưng…

“Chỉ còn mỗi K.P.A.Italia là quốc gia thuần Cựu Phái thôi nhỉ, thế này thì.”

“Khoan đã!”

Matthias đọc kịch bản được đưa cho.

“Ta lệnh cho đình chỉ quyết định đó! Phó hội trưởng Musashi!”

Bị gọi tên, Phó hội trưởng Musashi quay lại. Nàng nheo mắt, nghiêng đầu một cách khó hiểu.

“Hả? Đình chỉ? Ngươi là cái thá gì chứ?”

“Là Hoàng đế! Chuyện đó còn không phải hiển nhiên sao?”

“Khoan khoan nào, Hoàng đế. Hiện tại, ta cũng là người đại diện của Hoàng đế. Vì vậy, với tư cách là người đại diện cho ngài, ta xin nói với ngài rằng. ──Làm ơn im lặng một chút đi. Bên này đang trong một cuộc đàm phán quan trọng đấy.”

“Vậy thì, ta sẽ thu hồi quyền đại diện đó của ngươi!”

“Ngài chắc chứ?”

Phó hội trưởng Musashi cất lời.

“Nếu ngài cách chức đại diện của ta, mọi chuyện sẽ trở nên tồi tệ đấy.”

“? Ý ngươi là sao?”

Jud. Phó hội trưởng Musashi nói tiếp.

“Nếu ngài cách chức đại diện của ta, thì trước hết, quyền đề cử Hội học sinh và Liên minh Tổng trưởng M.H.R.R. (Đế quốc La Mã Thần thánh) của Cải Phái (Protestant) mà chúng ta đang đàm phán sẽ bị vô hiệu. Ngài thấy vậy có được không?”

“A, trước hết là vô hiệu nó đi! Điều đó chẳng mang lại lợi ích gì cho K.P.A.Italia cả.”

“À, ừm, chắc là vậy rồi. Nhưng mà, ngài chắc chứ?”

“...Chắc cái gì?”

Jud. Phó hội trưởng Musashi lặp lại y hệt câu nói vừa rồi.

“Lúc nãy, ta đã quyết định chấp thuận việc nhượng lại hoàn toàn lãnh thổ của Cựu Phái (Catholic).

Nếu ngài cách chức ta ngay bây giờ, việc nhượng lại hoàn toàn lãnh thổ của Cựu Phái sẽ trở thành quyết định cuối cùng đấy.”

“ ──── ”

Khoan đã, Matthias thầm nghĩ.

Kịch bản trên tay mình cũng không có cách đối phó với thông tin vừa rồi.

…Cái quái gì vậy…!

Thú thật thì nãy giờ mình không chú tâm nghe nên chẳng hiểu gì cả, nhưng có vẻ chắc chắn là phe mình đã trúng bẫy của Phó hội trưởng Musashi rồi.

Nếu “hạ bệ” Phó hội trưởng Musashi, lãnh thổ của Cựu Phái sẽ bị nhượng lại hoàn toàn.

Không thể hủy bỏ đàm phán được. Vậy thì đành phải tiếp tục thôi, nhưng…

“Tớ ấy à, không phải là cô bé này thì không chịu đâu──!”

Axel Oxenstierna vừa đung đưa chân vừa làu bàu.

Đối diện với cô bé, Phó hội trưởng Musashi thở dài một cách đầy giả tạo.

“Xin lỗi nhé, Axel Oxenstierna. Nhưng mà đằng kia, Hoàng đế Bệ hạ có vẻ đang phàn nàn gì đó về tiến trình bên này. Nhưng mà này, nếu tớ có bị cách chức ở đây, thì toàn bộ đất đai của Cựu Phái cũng sẽ thuộc về phe cậu cả, nên sau hội nghị này, Thụy Điển và Musashi chúng ta bàn riêng với nhau được không?”

“A! Đúng rồi ha──! Ý hay đó──!”

“Khoan đãããããããããããããããããã 00001 Đừng có tự tiện quyết định hiệp phụ cho hội nghị chứ!”

Đúng lúc hắn hét lên theo kịch bản. Một tiếng cười vang lên từ ghế quan sát viên bên tay phải.

“Ha ha…!”

Là cựu Giáo hoàng Tổng trưởng, Innocentius.

Giáo hoàng Tổng trưởng (Papa Scoula) phá lên cười.

“Ha ha ha…!”

Là nó đấy. Cái cách làm này, cái cách triển khai thế cục này…

“Từ thời Mikawa đến giờ ngươi chẳng tiến bộ chút nào cả! Hon・Masazumi!”

“Ôi chao, Thánh thượng. Ngài đang nói về chuyện gì vậy ạ?”

Ta đáp lại gương mặt tỉnh bơ vừa quay lại của nó.

“Giống hệt như hồi câu giờ vậy! Cài cắm một cái bẫy nhỏ nhặt vào trong lời nói để khiến kẻ bề trên phải chùn bước! Giống hệt như hồi ở Mikawa! Đối phó với Giáo hoàng chưa đủ, giờ ngươi còn giở trò với cả Hoàng đế nữa à!”

“Đâu có đâu ạ, thưa Thánh thượng. Xin ngài xem xét lại.──Chắc chắn Thánh thượng không phải là loại người ngu ngốc đến mức không nhận ra mà vẫn lao đầu vào bẫy khi đó, phải không ạ?”

“Tất nhiên rồi!──Ta chỉ nghĩ đó là cơ hội tốt để dạy cho ngươi một bài học, nên mới lao vào thôi!”

Ta nói chắc như đinh đóng cột.

Một lúc sau, những tràng pháo tay vang lên xung quanh. Ồ, được đấy chứ, này này.

Nhưng dù vậy, ta vẫn phải nói.

“Xem ra có một kẻ ngốc đã mắc bẫy rồi kìa, này.──Hoàng đế!”

・AnG: “Cảm giác như là phiên bản toàn thế giới của mấy trò cãi vã trẻ con ấy nhỉ…?”

・Siêu Chính Nghĩa: “Một vị Giáo hoàng cười nhạo người khác bị dính chiêu y hệt mình, còn vị Phó hội trưởng thì đáp lại bằng một vẻ mặt tự mãn đầy mỉa mai, rốt cuộc là sao đây…”

・Kim Tinh: “À, tinh thần của Seijun thỉnh thoảng sẽ bay mất kiểm soát luôn, nên tốt nhất là cứ cẩn thận nhé.”

・Phó hội trưởng: “Hình như có ai vừa nói gì đó xúc phạm tôi thì phải?”

・Bất Thoái Chuyển: “Đúng là Phó hội trưởng của chúng ta mà…”

・Hắc Lang: “Mà rốt cuộc thì, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây ạ?”

Matthias thở phào nhẹ nhõm khi kịch bản sửa đổi được gửi đến ngay lập tức.

Dù gì mình cũng chỉ là một con rối. Ngay cả một kẻ như mình cũng hiểu được tình hình lúc này có chút không ổn. Rõ ràng là đang trong tình thế nguy hiểm, thế mà…

…Ngay cả việc hoảng loạn như một con rối cũng không được phép…!

Trên cương vị tại hiện trường, sức mạnh bù nhìn của mình đang được phát huy tối đa. Nhưng chính vì diễn quá tròn vai, nên nếu không có kịch bản thì sẽ vô cùng nguy hiểm.

…Mình không được phép hành động sai lầm với tư cách là một con rối…!

Khi ta đang mải mê suy nghĩ, Olimpia quay lại.

“Không sao đâu Matthias. Phản ứng vụng về ở đây sẽ chỉ khiến chàng trông như một tên bù nhìn kém cỏi đang cố tỏ ra tài giỏi thôi, nhưng không làm gì được mà chỉ hơi lúng túng một chút lại trông rất đáng yêu như một con rối bất tài đấy!”

“A, Olimpia. Ta cũng nghĩ rằng như thế trông sẽ ra dáng một kẻ tiểu nhân. Nhưng trong một tình thế quan trọng thế này, trước một người phụ nữ trẻ trung già dặn như nàng, lại có lúc ta không thể thể hiện được bản chất của một con rối thực thụ, thật đáng xấu hổ cho một Hoàng đế bù nhìn.──A, ta muốn được sống trong sự điều khiển…!”

“Cố chịu đựng thêm một chút nữa thôi! Cố lên!”

A! Ngay khoảnh khắc ta gật đầu. Một khung hiển thị (Lernen Figur) xuất hiện trước mặt ta.

…Đến rồi!

Ta cầm lấy, nhìn vào và cất tiếng. Ta đọc những dòng chữ được viết sẵn với một dáng điệu trang trọng.

“Phó hội trưởng Musashi! Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, ta sẽ ban cho ngươi một ân huệ! Việc thu hồi quyền đại diện của ngươi sẽ được hoãn lại. Nhưng thay vào đó, sẽ có một điểm duy nhất do chính ta can thiệp! Được chứ!?”

Ta không cần nghe câu trả lời. Bên này là khách hàng cơ mà. Nếu phải ra tay, thì chính là ở đây.

…Nội dung trong khung hiển thị mà Phó hội trưởng Musashi đưa ra!

“Là ‘Tiền Bạc’!”

Ta tuyên bố.

“Phó hội trưởng Musashi! Tất cả những gì ngươi đã quyết định với Thụy Điển từ trước đến nay, hãy dùng ‘tiền bạc’ để mua lại và hủy bỏ chúng!──Số tiền đó, Cựu Phái (Catholic) của M.H.R.R. (Đế quốc La Mã Thần thánh) chúng ta sẽ chi trả!”

Nói cách khác là,

“Musashi! Hãy dùng tiền để trả cho toàn bộ cuộc đàm phán lần này, và làm cho mọi chuyện như chưa từng xảy ra đi, Musashi!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!