Absolute Duo
Hiiragiboshi Takumi/柊★たくみ Asaba Yuu/浅葉ゆう
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Quyển 3

Chương 3: Em cũng thích anh.

0 Bình luận - Độ dài: 8,572 từ - Cập nhật:

Giữa lúc tôi chưa hết bàng hoàng vì thấy Diệm Nha của hắn, kẻ vận đồ đen đã đạp đất lao đến.

“Khụ…!”

Hắn không cho tôi một giây chớp mắt, rút ngắn khoảng cách mười mấy mét trong tích tắc…

Kẻ vận đồ đen vung Diệm Nha xuống.

Tôi vội lùi lại né tránh, chiếc áo ba lỗ bị chém rách toác.

Thế nhưng, kẻ vận đồ đen không dừng lại, tiếp tục lao tới.

“Khụ! – Diệm Nha!!”

Tôi dùng tấm Khiên đã cụ thể hóa để chặn đứng hai, ba đòn tấn công liên tiếp.

Những đòn công kích nặng nề, dứt khoát.

Sức mạnh và tốc độ của hắn có lẽ ngang ngửa với tôi trước đây – lúc ở Vị Giai cấp II.

Nếu là trước khi thăng cấp lên Vị Giai cấp III, hắn chắc chắn là một đối thủ đáng gờm. Nhưng chỉ cần thăng một Vị Giai thôi, thể chất đã tăng lên một cách kinh hoàng. Đến mức, việc thua một đối thủ từng ngang tài ngang sức vào ngày hôm trước gần như là không thể. Cứ như thể bao nhiêu công sức tích lũy đều trở nên vô nghĩa.

Thế nhưng, tôi vẫn bị dồn vào thế phòng thủ.

Sự bối rối đã làm loạn tâm trí, khiến tôi bị động.

(Sao tên này lại có Diệm Nha chứ…!)

Vũ khí tôi vừa đỡ được là một thanh kiếm cong một lưỡi – có lẽ là một thanh Đao.

Gầm gừ…! Kẻ địch dùng sức ép tới. Tôi dồn lực đẩy lại để không bị lấn tới, kẻ vận đồ đen không hề cố thủ mà nhẹ nhàng bay lùi về sau.

Khi cả hai đối mặt lại ở khoảng cách khoảng năm mét, tôi hỏi:

“Ngươi là ai?”

“…”

Không có câu trả lời. Thế nhưng, tôi không phải là không có suy đoán về thân phận hắn.

Việc hắn sở hữu Diệm Nha chứng tỏ hắn chắc chắn là một Siêu Việt Giả.

Vậy thì, kẻ vận đồ đen này chẳng phải là đồng bọn cũ của Rito, hoặc người có địa vị gần giống như vậy sao?

Đúng vậy, ý nghĩ chợt nảy ra là có thể có một kẻ phản bội, được các quốc gia hoặc tổ chức không ủng hộ sự tồn tại của Siêu Việt Giả thuê, trà trộn vào đội ngũ nhân viên lần này.

Ngoài ra, còn một điểm khiến tôi bận tâm.

(Thanh Diệm Nha đó. Hình như ở đâu đó –)

“– Ư!”

Như thể muốn cắt ngang suy nghĩ của tôi, kẻ vận đồ đen đạp đất lao tới. Hắn không hề e ngại địa hình khó nắm bắt trong khu rừng mờ ảo, mà rút ngắn khoảng cách.

Khác với lúc nãy, lần này hắn lao tới với tư thế thấp người như một cú tắc-lê. Ngay khi lọt vào tầm tấn công của thanh Đao, lưỡi kiếm nhắm vào cẳng chân trái tôi và bổ xuống từ bên trái.

Vừa kịp bay lùi một chút để né tránh, kẻ vận đồ đen lại bước thêm một bước, đồng thời chém ngược thanh Đao. Đó là đòn tấn công hai tầng, tính cả việc tôi có thể bay lên không trung – nhưng tôi đã lường trước điều đó.

Keng!! Tôi vặn mình, xoay người, rồi vung Khiên như thể đập mạnh vào lưỡi kiếm để phòng ngự.

Đối với kẻ vận đồ đen, đó có vẻ là một cú va chạm bất ngờ, hắn loạng choạng và giờ thì tôi là người tấn công.

Cú đấm móc sượt qua má kẻ địch, nhưng chưa đủ để gây sát thương. Thế nhưng, một khi đã áp sát, nắm đấm sẽ lợi thế hơn kiếm.

Tôi liên tiếp ra đòn, hắn dùng chuôi kiếm đỡ được hai cú, nhưng cú đấm móc ngược thứ ba trúng vào vai, khiến hắn loạng choạng.

“Ngay bây giờ!! – Khụ!?”

Định tung cú đá bồi thêm, nhưng tôi khựng lại.

Vì kẻ vận đồ đen dù đang loạng choạng nhưng đã nấp vào bóng cây.

(Chết tiệt, cơ hội tốt thế mà mất toi!)

Ngay khoảnh khắc hắn vừa khuất sau bóng cây, tôi nghe thấy tiếng đạp đất –

Rồi khí tức của kẻ vận đồ đen biến mất vào màn đêm.

Xào xạc…! Vài cái cây xung quanh lay động bất thường, lá xào xạc.

“– Ư!”

Đột nhiên, tôi cảm thấy một luồng khí tức từ phía sau. Quay đầu lại, bóng kẻ vận đồ đen đang vung Đao đã hiện ra.

Cốp!! Chiếc Khiên tôi vội vàng giơ lên chặn được lưỡi kiếm. Nói chính xác hơn, nó chỉ tình cờ nằm ngay trên đường đi của lưỡi kiếm mà thôi.

(Khụ… Đây mới là cách chiến đấu thực sự của hắn sao!)

Tốc độ và sức mạnh không đổi. Cái thay đổi là cách di chuyển.

Kiểu chiến đấu mê hoặc này, lợi dụng mặt đất, thân cây, và cành cây để đạp lên, gợi nhớ đến Rito mà tôi từng đối đầu.

Nhưng lúc đó là một căn phòng vuông vức, còn giờ thì khác. Những cái cây đứng san sát mà không theo một quy luật nào, đương nhiên không cái nào giống cái nào, trở thành vật cản che khuất tầm nhìn. Cứ nghĩ hắn di chuyển sang trái, thì hắn đạp đất bay lên, rồi lập tức đạp cành cây xuống dưới, nhảy sang phải, biến mất khi nấp sau thân cây – rồi đột nhiên xuất hiện từ bụi rậm phía sau.

Keng!! Tôi cố gắng đỡ, nhưng vừa định phản công thì bóng kẻ địch đã không còn ở đó.

Hắn vung kiếm rồi lùi lại, một lần nữa ẩn mình vào màn đêm mờ ảo.

(Hắn ta cứ đánh một đòn rồi rút lui. Một đối thủ khó chịu!)

Hơn nữa, hắn không bao giờ lọt vào tầm đấm của tôi dù chỉ một giây.

Lối chiến đấu bài bản này đủ để san bằng khoảng cách về thể chất.

(Nhưng tôi không thể cứ mãi đối phó với ngươi được…!)

Tôi phải đến chỗ hai cô gái đó.

Tôi điều hòa nhịp thở đang rối loạn, lắng tai nghe, tập trung cảm nhận khí tức.

(Nào, đến đây…!)

Kẻ vận đồ đen sẽ đến từ đâu? Bên phải, bên trái, hay lại từ phía sau, hoặc là –

Xào xạc…! Tiếng động rất gần. Không phải bên phải, cũng không phải bên trái, hay phía sau.

“Trên đầu sao!!”

Kẻ vận đồ đen bẻ gãy những cành cây nhỏ kêu răng rắc, bổ xuống từ trên cao.

Cú chém bổ từ trên cao với thêm trọng lực rơi xuống chắc chắn sẽ có uy lực khủng khiếp.

Dù dùng Khiên để đỡ, tôi cũng không thể đỡ nổi và có thể bị hất bay cả người.

Thế nên – tôi né tránh quỹ đạo của lưỡi kiếm trắng.

Tôi vận dụng kỹ năng Thể Sái mà Tomoe đã dạy và tôi đã luyện tập suốt hai tháng qua kể từ Sinh Tồn Đấu Tranh, để né tránh, đồng thời xoay người áp sát.

“– Ư!”

Trong khoảnh khắc kẻ vận đồ đen bất ngờ, tôi đã nắm lấy cánh tay cầm Đao của hắn – và ném văng hắn đi.

Cùng với chấn động, không khí từ phổi kẻ vận đồ đen bị đẩy ra ngoài. Nhưng tôi không để dòng chảy đó dừng lại, lợi dụng đà ném mà leo lên người hắn.

“Giờ thì… kết thúc thôi!!”

Tôi đè ngực kẻ vận đồ đen để hắn không thể động đậy, rồi vung nắm đấm xuống – đáng lẽ là như vậy.

“Hả…?”

Nắm đấm dừng lại.

Vì lúc bị tôi ném văng, chiếc mũ trùm che mặt kẻ vận đồ đen đã tuột ra.

Vì tôi đã nhìn thấy khuôn mặt dưới chiếc mũ trùm.

Vì khuôn mặt đó – chính là người tôi quen biết.

“Ng… ngươi là…”

Tôi không thể che giấu sự bối rối trước cô gái tóc đuôi ngựa.

Cô ấy chính là –

“Imari!?”

Là đối thủ của tôi trong kỳ thi nhập học Hạo Lăng Học Viện. Trông cô ấy trưởng thành hơn một chút so với lúc đó. Vẫn xinh đẹp, hoạt bát và đáng yêu – đó chính xác là Nagakura Imari.

“A…”

Cô ấy nhìn tiếng kêu của tôi với vẻ mặt ngây người – rồi, cô ấy bật cười sảng khoái.

“A ha ha, bị lộ rồi sao.”

“Ơ, ừm…?”

“Tuy tái ngộ theo một cách kỳ lạ, nhưng – lâu rồi không gặp nhé, Tōru.”

“À, ừ… Lâu rồi không gặp…”

Mọi chuyện diễn ra quá đột ngột, tôi vẫn còn ngây ra mà đáp lại lời chào.

“Aida, lần này mình cũng thua rồi. Cậu vẫn mạnh thật đấy.”

“Không, không… Imari cũng mạnh lên đáng kể đấy chứ.”

“Phì phì, được cậu nói thế tớ vui quá.”

Sau khi gật đầu mãn nguyện với lời nhận xét của tôi –

Vẻ mặt của Imari trở nên hơi khó xử.

“…À mà Tōru. Cậu thả tớ ra được chưa?”

“Thả ra à…?”

Trước câu hỏi của tôi, Imari đưa mắt ra hiệu lý do.

Tôi nhìn theo, thì thấy tay mình vẫn đang đè chặt lên người cô ấy.

Siết chặt lấy vòng ngực mềm mại, cái nơi được coi là biểu tượng của phái nữ...

"Tōru đúng là... đồ biến thái!"

Vừa đứng dậy, Imari lập tức thu lại cây đao của mình.

*(Mình đã từng thấy nó rồi mà...)*

Dù tự hỏi sao mình lại không thể nhớ ra, nhưng chắc hẳn lý do lớn nhất là vì đã nghe nói rằng người thất bại trong 《Nghi thức Tư cách》 sẽ mất đi tư cách của một 《Siêu Việt Giả》 và bị loại bỏ 《Lê Minh Tinh Văn》.

"Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy, phiền em giải thích được không?"

Absolute_Duo_Volume_3_Non-Colour_2.jpg

"Tất nhiên rồi. Nhưng trước tiên thì…"

"Bên này xong xuôi cả rồi này."

Từ trong bóng tối, bóng dáng cô gái tóc vàng kim hiện ra.

Bên cạnh là một cô gái tóc bạc ánh vàng, hoàn toàn đối lập.

"Hai người cũng xong rồi à, Tōru?"

"À, ừm… À mà, cái kia là gì thế?"

Yurie đang vác một thứ gì đó hình người màu đen trên lưng.

"Cô ấy là người đã tấn công bọn em đầu tiên."

"Đó là 《Bán Song Nhận》 của tớ."

Imari giải thích, như bổ sung cho lời của Yurie.

"《Bán Song Nhận》 ư… Không, thật sự là cái quái gì đang xảy ra vậy hả…?"

Yurie để Tōru thay mình vác cái bóng đen đó, rồi bắt đầu đi về phía ánh sáng của tòa nhà. Câu chuyện của Imari bắt đầu trên đường đi đã khiến cậu kinh ngạc ngay từ đầu.

"Phân, phân hiệu á!?"

"Đúng thế, phân hiệu Hạo Lăng Học Viện. Đó là ngôi trường hiện tại của tớ đấy. À này, tòa nhà phía trước mà bọn cậu nhắm tới chính là khu học xá kiêm ký túc xá của bọn tớ đấy."

Những câu chuyện sau đó cũng tiếp tục khiến cậu ngạc nhiên.

Ba tháng trước — sau khi kết thúc 《Nghi thức Tư cách》, Imari và những người thất bại đã rời khỏi giảng đường, được đưa đến một tòa nhà trong khuôn viên và phải đối mặt với một sự lựa chọn. Hoặc là chuyển sang một trường cấp ba bình thường, dù vẫn thuộc cùng hệ thống, hoặc là đối mặt với môi trường khắc nghiệt hơn để một lần nữa trở thành 《Siêu Việt Giả》 bằng cách nhập học vào phân hiệu của Hạo Lăng Học Viện.

Imari không chút do dự mà chọn con đường đến phân hiệu, và lập tức lên đường đến hòn đảo này. Suốt ba tháng kể từ đó, cô đã trải qua những khóa huấn luyện khắc nghiệt, và cuối tuần trước, sau khi hoàn thành nghi thức 《Thăng Hoa Nghi》 để đạt đến 《Vị Giai 2》, cô đã được thông báo rằng các học sinh của trường chính – tức là nhóm của Tōru – sẽ đến hòn đảo này để tham gia khóa học hè. Kèm theo đó là chỉ thị của 《Diệm Nha Mô Phỏng Chiến》, yêu cầu họ phải che giấu thân phận và tấn công nhóm Tōru.

"Ra là vậy… Mình không biết phải nói gì, nhưng dù sao thì cũng tốt quá. Con đường của Imari không bị đứt đoạn, thật sự là…"

"Fufu, chuyện đó đã khiến cậu lo lắng nhiều rồi nhỉ. Cảm ơn nhé, Tōru."

Trước đây Tōru cứ nghĩ rằng chính mình đã cắt đứt con đường của cô ấy, nhưng khi nghe nói không phải vậy, cậu cảm thấy như trút được gánh nặng trong lòng.

"Mà thôi, như mình đã nói lúc nãy, em thật sự đã mạnh lên rất nhiều đó. Nếu 《Vị Giai》 ngang nhau, anh nghĩ mình không thể thắng được đâu."

"Ahahaha, chính vì hoàn toàn có được địa lợi nên em mới có thể chiến đấu tốt như vậy. Hơn nữa, nhờ sống ở hòn đảo này mà mắt em cũng rất thính vào ban đêm. Vì vậy, điều kiện là ngang nhau – không, em nghĩ là bên em còn có lợi thế hơn ấy chứ. …Tuy nhiên, nghĩ lại lần trước mình hoàn toàn không thể chống lại được, nên được khen là mạnh lên thì em vẫn vui lắm."

Nụ cười vẫn không thay đổi so với lần đầu gặp mặt. Khác với sau 《Nghi thức Tư cách》, niềm vui từ tận đáy lòng Imari đã khiến khóe miệng Tōru cũng giãn ra.

"Mà này, Tōru. Cậu giới thiệu hai người bạn của cậu đi? Một người thì tớ đã thấy ở lễ nhập học rồi, nhưng chưa biết tên."

"Ừm? À, đúng rồi. Đây là Yurie, là 《Bán Song Nhận》 của tôi."

"Chào. Yurie Sigtuna. Là 《Bán Song Nhận》 của Tōru. Rất mong được giúp đỡ."

"Rất vui được gặp cậu, Yurie. Tớ là Nagakura Imari."

Yurie và Imari bắt tay nhau—

"《Bán Song Nhận》 ư!?"

Và sau một khoảng thời gian trễ, Imari mới ngạc nhiên thốt lên.

"Chờ đã, ơ, vì đó là con gái mà, ủa!? À… có, có lẽ trường chính khác với phân hiệu, không phải là ở chung phòng sao…?"

"Chúng tôi ở chung phòng."

"Đồ, Tōru… Cậu không làm gì mờ ám sau lưng đấy chứ…?"

"Không có!"

Dạo gần đây, mọi người xung quanh đã quen với việc Tōru và Yurie ở cùng phòng, và không còn trêu chọc nữa, nên đây là phản ứng hiếm hoi. …Tất nhiên, Tōru đã hét lớn để phản bác lại.

"Ra là vậy… Có cảm giác thật sự rất tuyệt vời theo một nghĩa nào đó ấy chứ…"

Tōru không cảm thấy như mình đang được khen, mà có lẽ là không phải vậy.

"À, vậy còn cô gái kia thì sao…"

"Tôi là Lilith Bristol. Hôn thê của Tōru."

"Tự xưng đấy."

"Ra là vậy. Rất vui được gặp, Lilith."

Imari bắt tay với Lilith—

"Hôn thê!?"

"Nên mới nói là tự xưng mà."

Đây là lần thứ hai, nên lần này Tōru phản bác ngay lập tức.

"Tự xưng nghe chẳng thân thiện gì cả. Chúng ta đã hôn nhau rồi còn gì."

"Hô…!?"

Mở to mắt, Imari lộ rõ vẻ kinh ngạc.

"Đó là việc cô đơn phương làm mà không hỏi ý Tōru. Hơn nữa, chỉ là hôn má thôi."

"Nếu vậy, thì tôi sẽ để Tōru tự nguyện hôn. Tōru, hãy hôn tôi đi. Tất nhiên là hôn môi cũng được."

"Không đời nào…"

Cô gái tóc vàng kim đặt ngón tay lên môi mình. Yurie đứng chắn trước Tōru, như muốn bảo vệ cậu khỏi Lilith.

Nhìn hai người như vậy, cô gái tóc đuôi ngựa lên tiếng:

"...Có vẻ như cậu đang có một cuộc sống thú vị nhỉ, Tōru."

"Nhìn cái tình cảnh này mà sao em lại nghĩ thế được chứ…"

Tōru thở dài rồi chuyển chủ đề, khi Imari cứ nhìn chằm chằm bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

"Mà nghĩ lại thì, đúng là một sự trùng hợp ghê gớm. Dù đã có chỉ thị tấn công, nhưng không ngờ anh và Imari lại có thể đối đầu với nhau thêm lần nữa."

Mặc dù đã quyết định rằng học sinh phân hiệu sẽ tấn công học sinh trường chính trong rừng, Imari chắc cũng không nghĩ rằng nó sẽ tái hiện lại 《Nghi thức Tư cách》.

—Tōru vừa nghĩ vậy và hỏi, thì một câu trả lời bất ngờ quay lại.

"À, cái đó có bí mật đấy. Trước khi xuống thuyền, cậu có nhận được vòng tay không? Thật ra nó có gắn bộ phát tín hiệu, nên có thể nhận diện từng người một đấy."

Imari rút một thiết bị di động giống smartphone từ trong túi ra và cho Tōru xem. Màn hình hiển thị một bản đồ, dường như là bản đồ của hòn đảo này. Trên bản đồ có các vòng tròn, bên trong mỗi vòng tròn có số, đó chính là số thứ tự của các học sinh trường chính.

"Nghĩa là mọi hành động của bọn tôi đều bị bên phân hiệu nắm rõ?"

"Đúng vậy. …Mà này, vì em muốn cho Tōru thấy thành quả của ba tháng qua, nên đã nhờ mọi người ưu tiên để em được khiêu chiến trước. …À mà, nhờ Tōru đã đổ bộ xuống một nơi khác với những người còn lại, nên việc tạo ra tình huống một chọi một cũng dễ dàng hơn nhiều."

Imari cười khổ và nói thêm rằng nhờ vậy mà Miwa – cô gái đang đối đầu với Yurie và những người khác – đã phải gánh vác một vai trò khá vất vả.

"Nhưng sao cậu lại đổ bộ từ phía Đông?"

"Vì Yurie không biết bơi. Anh ra giúp thì bị cuốn trôi mất."

"Hừm, Yurie không biết bơi… Nghe có vẻ bất ngờ thật đấy."

Chính vì đã chứng kiến trận chiến của Yurie trong lễ nhập học nên Imari mới càng bất ngờ hơn.

"—?"

Ánh mắt Yurie chạm vào Imari, cô bé khẽ nghiêng đầu, tiếng chuông nhỏ vang lên.

"À phải rồi, Tōru. Nhắc đến vòng tay, em nhớ ra một chuyện. Vừa nãy trong lúc chiến đấu, sao cậu không phát tín hiệu cứu hộ vậy?"

「……À phải rồi, suýt nữa thì quên là có chức năng này.」

「Cậu bị kẻ không rõ danh tính tấn công, nên phải liên lạc ngay lập tức, nhất là trong trường hợp khẩn cấp. Lỡ như chúng tôi thật sự là kẻ muốn lấy mạng cậu và mọi người ở trường chính thì sao? Có những lúc, một tin nhắn thôi cũng có thể cứu được một mạng người đấy.」

「Ưm, gay gắt quá đi mất.」

「Phải tận dụng mọi quân bài mình có, chứ.……Tôi bị Giáo quan ở trường mình nhồi nhét mấy thứ này chán chê rồi.」

Tôi gật gù ra vẻ đã hiểu khi Imari lè lưỡi trêu chọc.

「Thôi nào, tới nơi rồi.」

Tại nơi Imari chỉ, khu rừng dần nhường chỗ cho một tòa kiến trúc lấp ló dưới ánh đèn đường.

Đó là một tòa biệt thự kiểu Tây, có vẻ hơi lạc lõng so với một hòn đảo phía Nam, nhưng lại mang một cảm giác quen thuộc, na ná khu ký túc xá chúng tôi thường ở.

Imari chạy vội vào tòa nhà trước, rồi quay lại nhìn chúng tôi.

「Chào mừng các cậu đến với Phân hiệu Hạo Lăng Học Viện!」

Vừa bước vào biệt thự, Lilith đã vội vã nói rằng sẽ đi thay đồ, rồi cùng quản gia Sara biến mất vào sâu bên trong.

Tôi và Yurie thì theo chân Imari, tiến bước trên hành lang gỗ dù có đèn đóm nhưng vẫn hơi tối.

Tiếng cót két từ sàn nhà vang lên theo từng bước chân, dẫn chúng tôi đến một căn phòng trông như nhà ăn.

Nhìn vào trong, tôi thấy các bạn cùng lớp từ trường chính đã đến từ trước.

「Hình như vẫn chưa có mặt đầy đủ thì phải.」

「Ưm ưm, Tōru và cậu là những người cuối cùng đó. Số người còn thiếu có lẽ là do đã bị nhóm phân hiệu chúng tôi hạ gục và ngất xỉu rồi. Họ hẳn là đang được đưa đến phòng riêng để nghỉ ngơi cho đến khi tỉnh lại.」

Nghe Imari nói, tôi mới sực nhớ ra. Chúng tôi di chuyển từ bãi biển sau khi đã nghỉ ngơi đủ rồi.

Thế nên, việc những người khác đã đổ bộ ở nơi khác và đến đây từ đời nào cũng là điều dễ hiểu.

「Vậy thì, nhóm phân hiệu chúng tôi còn có việc phải chuẩn bị nên xin phép đi trước đây. Gặp lại sau nhé, Tōru, Yurie.」

Dù không biết là chuẩn bị gì, tôi vẫn chào tạm biệt Imari rồi bước vào nhà ăn.

「Yurie, cậu cẩn thận nhé.」

「Vâng, vâng ạ…」

Hành lý của chúng tôi đã được vận chuyển đến nhà ăn này trong ngày.

Yurie lập tức chạy thẳng đến chỗ hành lý đặt ở góc phòng, lấy ra đồ lót của mình.

Trong khi đó, tôi đứng chắn để che khuất tầm nhìn của mọi người xung quanh, tránh để ai nhìn thấy Yurie.

(Không ngờ những gì mình học trong giờ lại có ích trong hoàn cảnh này……)

Thế gian này, ai mà biết được lúc nào cái gì sẽ trở nên hữu dụng cơ chứ.

……Dù đây đúng là một trường hợp hiếm có khó tìm.

Ngay sau đó, Yurie ra ngoài với ý định thay đồ lót trong nhà vệ sinh.

Tôi tiến đến chỗ Tora đang nằm úp mặt ngủ gục trên bàn, cất tiếng gọi.

「Hừm, lâu la ghê nhỉ.」

Vừa mở lời, Tora đã nở một nụ cười như thể muốn nói: "Ta đến trước nên ta thắng rồi!".

……Sao mà bực mình ghê.

「Kokonoe. Cậu cũng đến nơi bình an vô sự rồi nhỉ.」「Ồ, chào cậu, Tōru-kun……」

Hai gương mặt quen thuộc nữa xuất hiện.

「Yurie-chan đi đâu rồi ạ……?」

「Cậu ấy đi vệ sinh rồi.」

Tôi không hề nói dối.

「Mà này, đã có mặt ở phòng này rồi thì có nghĩa là bên các cậu cũng đã đánh bại nhóm phân hiệu rồi à?」

「Là… là Tomoe-chan đã bảo vệ mình…」

「Fufufu, không chỉ mình tôi đâu. Nếu không có Tora và những người khác, tôi cũng không biết mọi chuyện sẽ ra sao nữa.」

Nghe Tomoe kể, nhóm của cô ấy đã hành động theo kế hoạch của Tora, chia thành sáu người một nhóm, và tất cả đều đến được phân hiệu mà không thiếu một ai.

「Muốn nói là ‘đúng là xứng đáng’ nhưng mà cái việc Tora lại bảo rằng mình nên hành động tập thể, chắc là tôi nghe nhầm rồi nhỉ?」

「Là thật đấy.」

Tomoe làm chứng, còn Miyabi thì liên tục gật đầu xác nhận.

「…………Tora, cậu bị lạnh người ngoài biển nên bị sốt rồi à?」

「Làm gì có chuyện đó!! Ta chỉ là nghĩ nếu có đứa vụng về nào bị thương, thì cái tên như ngươi sẽ lại lải nhải mấy cái câu như ‘giá mà ta ở đó’ cho mà xem, phiền phức muốn chết, nên ta mới đề nghị thôi.」

「Ư… Xin lỗi vì đã vụng về… Nhưng mà, cảm ơn cậu, Tora-kun…」

「K-Không cần phải cảm ơn đâu!!」

Có lẽ vì ngượng, Tora quay mặt đi.

「Nhưng mà, đúng như Tora nói thật. Chắc là nếu có ai bị thương, tôi cũng sẽ để tâm. Thế nên──cảm ơn cậu nhé.」

「──! Hừ, hừm, cứ cảm ơn ta thỏa thích đi…!」

Rõ ràng là thái độ với tôi khác hẳn, là sao chứ?

「Tōru, em về rồi đây.」

Đúng lúc đó, Yurie trở về.

Khi những gương mặt quen thuộc đã có mặt đông đủ, chúng tôi vẫn tán gẫu như thường lệ thì──

Dần dần, những người đang nghỉ ngơi ở phòng khác cũng lác đác xuất hiện.

Khi tất cả đã tập trung đầy đủ, Lý sự trưởng cùng thầy Mikuni bước vào phòng.

「Hôm nay mọi người đã vất vả rồi. Từ giờ thầy Mikuni sẽ nói chuyện về thời gian lưu lại đây, nhưng trước đó, tôi có một điều cần phải xin lỗi tất cả.」

Lời xin lỗi của Lý sự trưởng──đó là việc cô đã nói dối trong 《Nghi thức Tư cách》.

「Việc tôi đã nói dối rằng nếu không chiến đấu thì con đường sẽ không rộng mở, và nếu không có ý chí mạnh mẽ để đối mặt thì sẽ không được nhập học, tôi xin gửi lời xin lỗi tại đây.」

Lý sự trưởng cúi đầu thật sâu, khiến cả phòng ít nhiều xôn xao.

Tin đồn rằng học sinh của Hạo Lăng Học Viện chúng tôi là những con chuột bạch thí nghiệm để thử nghiệm thành quả của cô ấy, ai cũng đã từng nghe qua ít nhất một lần.

Dù không biết sự thật ra sao, nhưng cũng không thể khẳng định đó là tin đồn sai sự thật.

Vì dưới lòng đất học viện có một cơ sở nghiên cứu 《Lê Minh Tinh Văn》, và việc Lý sự trưởng là người chịu trách nhiệm ở đó là một sự thật mà học sinh đều biết.

Một người ở vị trí như vậy lại thừa nhận lỗi lầm và cúi đầu xin lỗi, chắc không chỉ mình tôi thay đổi ấn tượng về cô ấy.

Từ một cô gái lạnh lùng với phương châm giáo dục khó hiểu, cô ấy dường như lại là một người thực sự quan tâm đến học sinh, thậm chí không ngại đóng vai phản diện với ý chí mạnh mẽ.

Sau khi Lý sự trưởng kết thúc lời xin lỗi, thầy Mikuni bắt đầu nói về một tuần sắp tới.

Nội dung không có gì mới mẻ, đúng hơn là để xác nhận lại mọi thứ.

Trong một tuần tới, chúng tôi sẽ ở trên hòn đảo này và cùng học sinh phân hiệu tham gia các buổi huấn luyện mà ở trường chính không thể thực hiện được; huấn luyện sẽ tiềm ẩn nguy hiểm nên tuyệt đối không được tháo vòng tay; ngày cuối cùng trước khi trở về sẽ là ngày tự do, v.v…

「Tiếp theo là bữa tối, hôm nay các bạn học sinh phân hiệu đã chuẩn bị sẵn rồi. Mọi người tự giác ra quảng trường ngoài trời.」

Nghe đến từ "bữa tối", rất nhiều học sinh (bao gồm cả tôi) nuốt nước bọt, và ngay khi câu nói kết thúc, liền đứng bật dậy.

「Đúng là cậu, cứ nhắc đến ăn uống là mắt lại sáng bừng lên…」

Tomoe vừa cười khổ vừa tiếp lời.

「Nhưng mà… tốt quá rồi nhỉ, Kokonoe.」

「Cái gì tốt cơ?」

「Chuyện về cô gái tóc đuôi ngựa ấy. Dù là cuộc hội ngộ bất ngờ, nhưng biết cô ấy vẫn cố gắng ở đây, cậu hẳn là đã yên tâm hơn rồi đúng không?」

「À, Imari hả. Phải, đúng là tốt quá rồi.」

Ba tháng trước, tôi đã tự mình khép lại con đường của Imari. Dù cả hai bên đều chấp nhận kết quả đó, nhưng cảm giác tội lỗi vẫn như một chiếc gai nhỏ đâm vào lòng tôi.

Chính vì thế, việc Imari vẫn kiên cường cố gắng ở phân hiệu này khiến tôi cảm thấy vui mừng khôn xiết.

「……À, đúng rồi. Nói về chuyện của Imari, tuy hơi muộn rồi nhưng cảm ơn cậu vì đã cố gắng động viên tôi sau Lễ Khai Giảng nhé. Cảm kích tấm lòng của Tomoe lắm đấy.」

「Hừ, chuyện cũ rích rồi.」

Tomoe quay mặt đi, má cô ấy hơi ửng đỏ.

Bước ra ngoài, một luồng khí nóng khác với cái nóng đêm hè ùa đến. Trên quảng trường, vài chiếc bếp nướng BBQ đã được đặt sẵn, và các học sinh phân hiệu đang bận rộn chuẩn bị.

Tôi cùng mọi người bước ra khỏi tòa nhà kiểu Tây, một người đại diện từ đám học sinh phân hiệu tiến đến khi nhận ra chúng tôi.

"Chào mừng đến với Phân hiệu của Học viện Hạo Lăng!! Tuy có hơi lộn xộn với Lễ khai giảng rồi 《Diệm Nha Mô Phỏng Chiến (Blaze Practice)》 hôm nay, nhưng hãy bỏ qua hết đi, hay cứ xem như nuốt trôi cùng với thịt nướng vậy, mong mọi người giúp đỡ trong một tuần tới nhé!!"

Thật bất ngờ, người đại diện của phân hiệu lại là Imari.

Tuy nhiên, xét đến tính cách hòa đồng của cô nàng thì cũng không có gì lạ. Tôi gật gù đồng ý, chợt thấy một người quen thuộc với đôi tai thỏ giơ cao xiên thịt nướng lên và hô lớn.

"Nói tóm lại, hôm nay chúng ta sẽ có tiệc nướng vừa là bữa tối vừa để tăng thêm tình hữu nghị đó nha, mọi ngườiー♪"

"Khoan đã, chẳng phải thầy Tsukimi sao? Rõ ràng còn chưa khai tiệc mà thầy đã bắt đầu nướng thịt rồi là sao ạ!?"

"Đừng bận tâm làm gì, đuôi sóc bé nhỏ à☆"

Đám học sinh chính hiệu chỉ biết cười gượng hoặc ngán ngẩm (chủ yếu là mấy người xung quanh tôi) trước sự hoảng hốt của Imari và sự vô tư của Tsukimi-sensei. Trong lúc đó, đĩa giấy, đũa và cốc giấy được phát cho từng người.

"Ai lấy cola khôngー? Có cả nước cam nữa nhaー"

"Cho em cola ạー"

"Tôi lấy ô long."

"C、Có sữa bò không ạ...?"

Những cuộc trò chuyện như vậy tiếp diễn giữa học sinh chính hiệu và phân hiệu một lúc lâu──

Cuối cùng, mọi người cũng rót xong nước vào cốc.

Nhân tiện, trong lúc này, mùi thịt nướng của thầy Tsukimi cứ lan tỏa khắp nơi, khiến phần lớn học sinh chính hiệu, bao gồm cả tôi, đều đứng ngồi không yên.

"Vậy thì── nâng ly!"

" " "Cạn ly!!" " "

Vừa uống một ngụm, cả quảng trường bỗng chốc ồn ào náo nhiệt.

"Đừng chen lấnー. Thịt và rau còn rất nhiều đóー"

"Người kia ơi! Thịt đó còn chưa chín đâu!"

"Kệ tao, tao thích ăn tái!!"

"Dân sành điệu là phải thưởng thức hành tây♪"

Không chỉ ồn ào thôi đâu. Đám học sinh đang tuổi ăn tuổi lớn── mà còn vừa bơi lội mặc quần áo giữa ban ngày, lại còn 《Diệm Nha Mô Phỏng Chiến (Blaze Practice)》 với đám học sinh phân hiệu nữa, nên cơn đói đã lên đến đỉnh điểm. Thành ra, mọi người mải mê ăn uống đến nỗi thịt và rau nướng không kịp phục vụ.

"Yurie, em chỉ ăn rau thôi à?"

Sau khi gắp đầy thịt rồi thịt rồi thịt, tôi tiến đến bên cạnh Yurie thì thấy đĩa của cô nàng chỉ toàn rau là rau.

"Vâng. Thực ra em cũng muốn ăn thịt lắm ạ, nhưng vừa mới gắp thì đã hết sạch rồi..."

"À... Ừ thì, đang trong tình trạng tranh giành thịt nướng mà."

Ngay khi bắt đầu thì đó đúng là một trận chiến khốc liệt.

"...... Nếu em không ngại thì ăn của anh nhé?"

"Thật sao ạ?"

"Ừ, em thấy đấy, anh toàn thịt là thịt thôi, bớt đi một ít cũng không sao. Nhưng mà, nhớ giữ bí mật với Tachibana nha."

Tôi liếc nhìn Tachibana đang nói chuyện với học sinh phân hiệu ở đằng xa.

Giống như Imari đối với tôi, hình như đối thủ trong 《Nghi Thức Tư Cách》 của Tachibana cũng ở phân hiệu này, nên cô nàng đang nói chuyện với người đó.

"Vâng, em hiểu rồi ạ. Vậy thì em xin phép lấy cái này và cái này."

Yurie khẽ mỉm cười, tiếng chuông vang lên khe khẽ khi cô gật đầu.

Một cây xúc xích lớn và một miếng thịt bò vuông được chuyển nhượng sang lãnh địa của Yurie.

Cô gái tóc bạc ngậm miếng xúc xích vào cái miệng nhỏ nhắn, nước thịt bắn ra tung tóe.

"Ưm... Nóng, quá..."

"Em không sao chứ? Cẩn thận kẻo bị bỏng."

"Vâng, em sẽ chú ý ạ. Pẹp pẹp... ngon, lắm ạ..."

Yurie dùng ngón tay lau đi giọt nước thịt dính trên má, rồi liếm nó.

Sau đó, cô nàng lại thổi phù phù vào cây xúc xích nóng hổi rồi mới đưa lên miệng.

Có lẽ vì nóng quá, mà hai má cô nàng ửng đỏ khi ngậm cây thịt vào miệng.

"Ăm... ưm... Xúc xích của Toru, nóng mà ngon quá... Ăm, chụt..."

"À, ừm..."

Chỉ là nhìn Yurie ăn xúc xích thôi mà không hiểu sao tim tôi lại đập thình thịch.

Cảm giác như mình đang làm một chuyện gì đó không nên ấy...

"Ưm ưm, của Toru to quá... Ăm, ưm, phù..."

Dù đang trong trận chiến khốc liệt, nhưng tôi vẫn chọn được cây to nhất. Đúng là tôi có khác.

Chỉ có điều, có vẻ như nó hơi quá khổ so với cái miệng nhỏ nhắn của Yurie thì phải.

"Toru, Yurie, hai người đang ăn hả?"

"Ừ. Ăn no luôn."

"Vâng."

Vừa ăn vừa nói chuyện với Yurie thì Imari bưng một đĩa thịt đầy ắp đến.

"Vậy thì tốt rồi. Vẫn còn nhiều lắm đó, ăn no bụng nhé. ... Mà, thịt nhiều ghê ha."

"Đây gọi là vắng chủ nhà gà vọc niêu tôm."

Ánh mắt tôi hướng về phía Tachibana.

"Tớ không hiểu lắm, nhưng có nghĩa là Toru thích ăn thịt đúng không. Hì hì, tớ cũng thích nữa đó."

Nghe Imari nói tôi mới để ý, đĩa của cô nàng cũng toàn thịt là thịt.

"Đúng là đồng đội!!"

"Đúng là đồng đội!!"

Chúng tôi nắm tay nhau thật chặt ở ngang vai.

"Hai người đang làm cái trò gì vậy hả..."

Tora thở dài thườn thượt khi thấy cảnh tượng đó.

"... Ủa, chẳng phải cậu là bạn của Toru sao──"

"Cậu còn nhớ rõ cơ đấy, nhưng tôi không phải bạn của hắn."

Imari thoáng lộ vẻ 'Không phải hả?', nhưng dường như cô nàng đã nhớ lại cuộc trò chuyện trong lễ khai giảng. Cô mỉm cười giới thiệu, Tora cũng đáp lại.

Trong chốc lát, cả ba người cùng nhau trò chuyện.

Dù đối phương là Yurie ít nói hay Tora cục cằn với hầu hết mọi người, Imari vẫn phát huy sự hòa đồng và khả năng giao tiếp trời phú của mình, kết nối câu chuyện một cách khéo léo.

Khoảnh khắc đó, cứ như thể chúng tôi là một nhóm bạn chơi với nhau từ rất lâu rồi vậy.

"Ờ, hết thịt rồi. Để tôi đi lấy thêm."

Nói lại với ba người xong, tôi hướng về một trong số những lò nướng được đặt xung quanh, nơi có ít người hơn.

Thịt có thể tự nướng, hoặc lấy những xiên thịt đã được nhân viên nướng sẵn trên vỉ, và tôi, với bản tính tham lam của mình, đã chọn cả hai.

Vừa tự nướng, vừa với tay lấy xiên thịt mà nhân viên đã nướng sẵn──

Bàn tay tôi chạm vào tay một người khác cũng đang định lấy miếng thịt đó.

"A, xin lỗi."

"K、Không, em mới là người phải xin lỗi── T、Toru-kun!?"

Là Miyabi.

"A..."

Ánh mắt của Miyabi rời khỏi khuôn mặt tôi, di chuyển xuống bàn tay vẫn đang chạm vào nhau──

" "......" "

Và chìm vào im lặng, khoảng ba giây.

"Pyaa────!?"

Miyabi hét lên và giật mạnh cả hai tay lại.

Đương nhiên, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía chúng tôi vì không biết có chuyện gì xảy ra.

"X、Xin lỗi. Tại có con côn trùng bay đến ấy mà. ... Ừ, Miyabi nhỉ."

Gật gật gật gật gật gật.

Tôi vội vàng đưa ra lời giải thích, và Miyabi cũng gật đầu hùa theo. Vì chính người hét lên đã nói như vậy, nên mọi người nhanh chóng quay trở lại thú vui ăn uống và trò chuyện.

"X、Xin lỗi nha, em lỡ lớn tiếng quá..."

"Không sao đâu. Anh mới là người xin lỗi vì đã làm em giật mình."

"Ư... Thì, đúng là em có giật mình thật, nhưng mà..."

Nhìn Miyabi rụt rè như vậy, tôi nghĩ bụng, cũng phải thôi, Miyabi vốn không giỏi giao tiếp với người khác giới mà.

Nếu chỉ xét theo cảm tính, thì tôi nghĩ rằng chúng tôi đã thân thiết hơn rất nhiều trong ba tháng quen biết này.

Nếu chỉ tính riêng điều kiện là bạn bè con trai, thì tôi có thể tự hào mà nói rằng Miyabi là người bạn thân nhất của tôi.

Vậy mà cô ấy lại hét lên, chẳng lẽ──

(Hay là cô ấy nghĩ đến việc giao du với Yurie và Tachibana, nên dù không giỏi giao tiếp với con trai nhưng vẫn cố gắng che giấu và ép mình kết bạn với mình!?)

Nếu thật là vậy thì tôi sẽ rất sốc đấy, nhưng tôi cảm thấy chuyện đó cũng không phải là không thể xảy ra.

(Nhưng mà lúc ở trên thuyền, chính Miyabi đã bảo tôi cho cô ấy mượn vai mà...)

Tôi bắt đầu cảm thấy rối bời.

Liếc nhìn Miyabi, tôi thấy cô nàng đã lấy lại bình tĩnh và đang dùng kẹp gắp thịt và rau vào đĩa.

「Này, Miyabi. Anh có chuyện này muốn hỏi em một chút…」

「Ưm, chuyện gì thế ạ…?」

Tôi hơi băn khoăn không biết nên hỏi thế nào, rồi đành buột miệng hỏi một câu gọn lỏn.

「Em… có ghét anh không?」

「Ặc!?」

Miyabi sững sờ, khẽ nín thở.

Cái kẹp trong tay cô ấy tuột khỏi, rơi “cạch” xuống đất.

「Có, có ý gì… thế ạ…?」

Miyabi mở to mắt, hỏi ngược lại.

「À… có lẽ anh nói hơi cụt lủn quá. Mà thôi, cái chuyện này nghe trực tiếp thì cũng hơi… nhưng mà anh tự hỏi, có phải em vẫn ngại anh như hồi trước không, kiểu thế?」

「À… ra là ý đó ạ… Không, không có đâu ạ… Thật sự, là không có đâu mà…」

Cảm giác như tôi vừa ép cô bé nói ra điều gì đó, khiến tôi hơi hối hận vì đã hỏi.

「Với, với lại…」

Miyabi vừa khom người nhặt cái kẹp, vừa quay lưng về phía tôi, nói tiếp.

「Em… Tôru-kun… em… th, th, th… thích, anh… Em thích anh… với tư cách là bạn bè, là bạn bè ạ…」

Cô bé nhấn mạnh hai lần, như để khẳng định. Dù vậy, tôi vẫn bất chợt giật mình trong khoảnh khắc đó.

「Vậy à. Cảm ơn em nhé, anh cũng thích Miyabi lắm.」

「Pịu!?」

Cái kẹp bay vèo đi mất – nếu tôi nói ra điều đó, chắc cái đêm oi ả này sẽ mát mẻ hẳn lên.

「Làm gì đấy, Miyabi?」

「A, lần này thật sự là có con bọ… ha ha…」

Tôi bật cười vì cái sự cố của cô bé, nhặt lại cái kẹp, rồi quyết định cùng Miyabi quay về chỗ Yurie.

「Tôru, anh ở đây à. Chết thật, em tìm anh mãi đó.」

Khi chúng tôi đang tiếp tục bữa ăn với những gương mặt quen thuộc, trừ Tomoe, Lilith đã thay đồ xong và nhập hội. Đằng sau cô bé như thường lệ, có Sara đi kèm (và lườm tôi).

「Mà cũng lạ, chỉ thay đồ thôi mà lâu thế.」

「Nhân tiện thì tôi có tắm luôn.」

Lilith vừa nói, vừa dùng tay vuốt tóc. Mái tóc vàng óng mượt mà khẽ bay bay trong gió, toát ra một mùi hương dễ chịu, làm mũi tôi hơi nhột.

「Nhắc mới nhớ, đúng là ban nãy chúng ta có bơi ngoài biển nhỉ.」

Đã mấy tiếng đồng hồ trôi qua nên tôi quên béng mất, nhưng khi chạm vào tóc mình, tôi thấy nó hơi khô xơ.

「Hình như nó hơi cứng cứng thì phải…」

Yurie cũng đưa tay chạm vào tóc mình và nhận xét tương tự.

「Ăn xong, em nên đi tắm đi thì hơn.」

「Vâng, em sẽ làm vậy. Miyabi cũng đi cùng nhé.」

「À… X, xin lỗi nhé. Tớ vừa đến đã tắm ngay rồi…」

Nghe kể, hóa ra Tora và nhóm bạn cũng đã tắm xong, chỉ còn lại những người đến muộn như chúng tôi là chưa tắm.

「Một khi đã để ý, tự nhiên cảm thấy nó cứng cứng kinh khủng ấy ạ.」

「Cứng đến thế sao?」

「Anh Tōru muốn thử chạm vào không ạ?」

「À, ừ.」

Chạm vào, tôi thấy đúng là mái tóc bạch kim có vẻ hơi cứng, khác hẳn cảm giác mềm mượt như tơ ban ngày.

「Tôru, đằng nào cũng thế, sao không chạm vào tóc tôi này.」

Vừa nói, Lilith vừa lấy tay vén một lọn tóc của mình lên.

「Trong trường hợp này, chạm vào tóc sau khi đã tắm rồi, có lẽ chẳng có ý nghĩa gì đâu──」

「Thôi nào, cứ chạm vào đi. Tiện thể ngửi mùi cũng được đó.」

「V, vâng, tôi biết rồi…」

Tôi gật đầu, nhưng quả thực không có ý định ngửi. …Cảm giác hơi biến thái.

「Vậy thì, tôi chạm vào nhé?」

「Sao lại phải xác nhận khi chạm vào tóc tôi chứ.」

Tôi đáp rằng "chẳng hiểu sao nữa", rồi chạm vào tóc của Lilith.

…Tôi giả vờ không nhìn vị quản gia đang hiện hình như oán linh phía sau Lilith.

「Woah. Ôi trời, cảm giác thích thật đấy.」

「Fufufu, cảm ơn nhé ♪」

Có vẻ như cô bé rất chăm sóc tóc, nên nó vừa mềm mại vừa óng ả, chạm vào rất dễ chịu.

Tôi thầm nghĩ "Thảo nào cô bé lại tự mình bảo mình chạm vào", thì──

「Ước gì…」

Miyabi lẩm bẩm.

「Gì vậy. Miyabi cũng muốn chạm vào sao?」

「Ể? Ưm, cái, cái đó…!!」

Tôi lên tiếng gọi, khiến Miyabi bối rối. Chắc là vì tôi đã nghe thấy lời lẩm bẩm mà cô bé nghĩ sẽ chẳng ai nghe thấy.

「Lilith. Miyabi cũng muốn chạm tóc cậu kìa. Được không?」

「Miyabi nữa sao? Được thôi, không thành vấn đề.」

「Thế thì tốt quá nhỉ, Miyabi.」

「Ư, ừm…」

Miyabi gật đầu vẻ hơi phức tạp, nhưng khi chạm vào tóc Lilith, biểu cảm của cô bé biến thành ngạc nhiên.

(Đến cả con gái cũng thấy dễ chịu khi chạm vào tóc người khác sao. Tóc Miyabi cũng đẹp lắm, chắc sờ cũng thích lắm đây.)

「…Từ nãy đến giờ anh làm gì thế, Tôru?」

Tôi quay lại, thấy một cô gái với mái tóc đuôi ngựa đang đung đưa.

「Chỉ là tôi được phép chạm vào tóc thôi mà?」

「…………Tôi hỏi cho chắc nhé, cô ấy là bạn gái của anh à?」

「Hả? Cái gì thế?」

「À, ừm. Thôi vậy…」

Ngay lập tức, chính Imari – người vừa hỏi – đã cắt ngang câu chuyện, thở dài một cách ngao ngán.

「Tôru. Anh rảnh không?」

Lilith gọi tôi, tôi quay mặt lại thì thấy cô bé đang đưa đĩa thịt cho tôi.

「Ăn được không?」

「Trong đĩa của anh còn đầy ra đó. Tôi đang bảo anh đút cho tôi ăn đó.」

「Sao lại là tôi… Tự ăn đi chứ.」

「Chuyện được người khác đút cho mới có ý nghĩa chứ.」

「Vậy thì, “a~m” nhé.」

Yurie nhanh tay gắp miếng thịt từ đĩa, đưa đến miệng Lilith.

「Măm măm… Hấp hập… Ưm, khá ngon đó. …Ấy, ai bảo cô đút cho tôi ăn hả!?」

「…………Hai tay Tôru đang bận mà.」

「Một tay thì đang cầm đũa đó chứ!!」

「…………Không, đừng bận tâm. Vậy nên một lần nữa, “a~m” nhé.」

「Ưm, hấp, hấp, măm măm… Ấy, tôi đã bảo cô nghe tôi nói đi chứ!!」

(Dù cằn nhằn thế, nhưng cô bé vẫn ăn hết…)

Miyabi và Imari không nhịn được mà bật cười trước màn đối đáp chẳng khác gì diễn hài kịch.

「Nào, vậy thì──」

「Ơ, ơ? Anh Tôru-kun đi đâu vậy…?」

Khi tôi định đi lấy thêm thịt vì đĩa đã hết sạch, Miyabi gọi tôi lại.

「Anh chưa no hẳn, định lấy thêm một chút nữa.」

「Fufufu, lấy thêm thịt ạ?」

「Ừ. Nhân lúc Tomoe không có ở đây, đây chính là cơ hội để anh ăn trữ thịt.」

「Hừm. Nhân lúc tôi không có ở đây sao.」

「「…………」」

Một giọng nói trong trẻo vỗ vai tôi, tôi từ từ quay lại.

Đúng như dự đoán, người đó chính là Tomoe, đang mỉm cười nhìn tôi.

Tomoe là một người đẹp, nên khi cô ấy cười trông thật lộng lẫy đến mức khiến người ta phải ngắm nhìn.

Nhưng vào lúc này, nụ cười đó trong mắt tôi lại giống như của một con quỷ.

「Kokonoe, ngồi xuống đó đi.」

「Vâng…」

Sau bữa tối, chúng tôi lần lượt tắm rửa, rồi hội ngộ với Yurie và cùng nhau đi đến nhà ăn.

Ở đó, chúng tôi nhận hành lý ký gửi từ nhân viên, rồi lại đi ra ngoài.

Quảng trường đã thay đổi hoàn toàn so với một giờ trước, lều trại được dựng lên khắp nơi.

Suốt kỳ huấn luyện dã ngoại này, chúng tôi sẽ ngủ ngoài trời – đương nhiên, theo cặp 《Bán Song Nhận (Duo)》 – đã được quy định như vậy.

Nhờ đó mà Tomoe và Imari đã dặn dò tôi kỹ lưỡng, không được làm gì kỳ quặc với Yurie.

Tôi đã cố gắng thuyết phục họ rằng tôi không muốn làm trái lòng Yurie, người xem tôi như một người cha, và cuối cùng họ cũng đã tin tưởng tôi phần nào.

– À mà, những lời trêu chọc khác của mấy tên con trai thì tôi cứ thế mà lơ đi.

「Tōru, dừng ở đây có được không ạ?」

「Ừ, làm thế đi.」

Absolute_Duo_Volume_3_Non-Colour_3.jpg

Hai đứa quyết định dựng lều ở rìa quảng trường. Lôi lều từ trong túi ra, tôi thoăn thoắt dựng xong, Yurie là người đầu tiên chui vào, rồi tôi cũng nối gót theo sau.

Cái lều, nơi bọn tôi sẽ ngả lưng trong suốt một tuần tới, rộng cỡ một chiếc giường đôi. Dưới chân đã trải sẵn một lớp thảm lót, nên không lo bị cứng lưng vì nền đất. Trần và vách lều đều có cửa sổ lưới thoáng khí, tránh bị hầm hơi, xem ra rất mát mẻ. Bên ngoài được phủ một lớp vỏ bạt gọi là "flysheet", tạo thành cấu trúc hai lớp vững chãi, đảm bảo kín đáo tuyệt đối.

Bước vào lều, tôi thấy Yurie đang ngồi khoanh chân gọn gàng ở tận phía trong.

Đôi mắt đỏ như ngọc Ruby của em ấy chạm mắt tôi, bất giác tôi tự hỏi.

"...Này Yurie, có phải tôi tưởng tượng không, sao nhìn em có vẻ vui thế?"

Cô gái tóc bạc khẽ nghiêng đầu qua lại, tiếng chuông nhỏ leng keng.

Thấy vậy, tôi chợt nhận ra mình đoán đúng rồi.

Dù biểu cảm không mấy thay đổi, nhưng thật ra, tâm trạng của em ấy vẫn thể hiện khá rõ qua khí chất xung quanh.

──Có lẽ là vì đã ở bên nhau một thời gian dài, nên tôi mới có thể nhận ra điều đó chăng.

Tuy nhiên, tôi vẫn không biết điều gì khiến em ấy vui đến vậy, nên tôi hỏi.

"Thật ra lúc nãy, tôi đã nói dối cô Imari. Khi cô ấy hỏi tôi nghĩ gì về việc ngủ cùng Toule, tôi đã trả lời là không bận tâm đâu ạ—"

(Nãy hai người họ có nói chuyện gì đó, hóa ra là có đoạn này sao?)

Vậy ra câu trả lời của Yurie với Imari là nói dối, nhưng điều đó liên quan gì đến vẻ vui mừng hiện tại của em ấy nhỉ? Tôi chờ em ấy nói tiếp.

"Sự thật là, tôi rất rất bận tâm. Cứ nghĩ đến việc trong suốt một tuần tới, tôi có thể ngủ cùng Toule mà không cần phải lo lắng về lời hứa hẹn kia, tôi thấy vô cùng, vô cùng hạnh phúc!"

"À, vậy à... ừm... tốt quá nhỉ?"

"Ya!"

Dù biểu cảm vẫn chẳng thay đổi là bao, nhưng tôi có cảm giác khí chất của em ấy dường như bừng sáng hơn hẳn.

(...Trước giờ tôi vẫn nghĩ vậy, Yurie cứ như một loài động vật nhỏ bé vậy.)

Nếu Yurie có đuôi, chắc chắn giờ này nó đang vẫy lia lịa theo một tốc độ kinh khủng khiếp.

Đồng thời, tôi cũng thầm nghĩ, giá như em ấy thật sự là một loài động vật nhỏ bé thì mọi chuyện đã dễ dàng đến mức nào.

Mỗi lần ngủ cùng Yurie, em ấy lại cứ rúc vào người tôi, vừa mềm mại vừa tỏa ra mùi hương ngọt ngào, hơi thở thì phả vào cổ tôi, khiến tôi phải căng thẳng hết mức để không chạm vào những chỗ nhạy cảm... Thực sự là một thử thách khó nhằn.

"Mà này Toule, trước khi ngủ tôi có chuyện muốn nói. Hôm nay, cảm ơn Toule rất nhiều ạ. Tôi sẽ cố gắng không lặp lại những lỗi lầm tương tự."

Yurie cúi đầu thật sâu.

"Vì vậy, dù hơi ngượng ngùng, tôi có một điều muốn nhờ Toule."

"Được thôi, chuyện gì?"

Tôi đoán chắc là nhờ tôi dạy bơi hoặc gì đó—nhưng rồi em ấy lại đưa cho tôi một thứ.

"Tôi muốn Toule giữ cái này cho tôi."

Một mảnh vải cuộn tròn.

"Cái gì thế này?"

Tôi mở ra thì thấy—là đồ lót.

"............"

"Toule, đừng có mở ra như thế..."

(À ra thế, ra thế.)

Quả nhiên, lời nhờ vả này đúng là đáng xấu hổ thật.

Nhưng nếu tôi giữ nó, thì dù đồ lót có bị thổi bay đi như hôm nay, em ấy cũng có đồ thay, vậy thì sẽ yên tâm hơn.

Tuy nhiên—

"...Xin lỗi, tha cho tôi đi."

Nếu không khéo, cuộc đời tôi có thể kết thúc mất, nên tôi thẳng thắn từ chối.

Cứ thế, một màn đối thoại mệt mỏi cuối cùng kết thúc, và ngày đầu tiên của khóa học biển đã khép lại.

"Bên này đã chuẩn bị xong rồi ạ."

Một người đàn ông với khuôn mặt đầy sẹo, trông như một binh lính dày dạn trận mạc, đang báo cáo với một cậu thiếu niên da trắng.

"Tôi biết rồi. Vậy hãy bắt đầu nhiệm vụ theo đúng kế hoạch. ...Xin hãy nhớ, cho đến khi mọi chuyện bắt đầu, tuyệt đối không hành động ngoài vai trò được giao. Để đối phương không thể đoán được ý đồ của chúng ta."

"Tôi hiểu rồi, thưa Thượng quan."

Người đàn ông nhận lệnh quay gót và rời khỏi phòng.

Miệng hắn méo mó, nở một nụ cười ti tiện.

(Ha, cứ việc ngoan ngoãn hoàn thành nhiệm vụ thôi. ...Cho đến khi mọi chuyện bắt đầu.)

Trong tâm trí hắn, khuôn mặt của cậu thiếu niên đã khiến hắn nếm mùi cay đắng hai tháng trước hiện lên.

Trong lòng người đàn ông, một cơn bão giận dữ và oán hận đang cuồng nộ.

"Thằng nhóc khốn khiếp... Lần này, tao nhất định sẽ giết mày...!!"

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận