Nơi chốn để trở về (1)
Những cuộc giao tiếp đứt quãng với dị giới đã nảy sinh ngay trên sân khấu của lễ hội nhạc rock.
Theo thông tin từ Goggoru-chan, sự kiện lần này có vẻ liên quan đến phép thuật triệu hồi của Nipple-denka. Nghe nói vào đúng thời điểm cô ấy thi triển phép thuật, khung cảnh của thế giới bên này đã hiện lên ở thế giới bên kia.
Hơn nữa, không chỉ những người ở Thành phố Rồng như Edita-sensei hay Loligon, mà ngay cả các vị Vua cũng đang hành động vì chúng tôi theo nhiều cách khác nhau. Sự việc lần này cũng là một phần trong chuỗi hành động đó.
Vì vậy, Mặt xấu trai và Tinh Linh Vương-sama quyết định chờ đợi sự tiếp cận từ phía bên kia.
Bởi lẽ chúng tôi đã tung hết những quân bài có thể rồi.
Dù vậy, để chắc chắn, trong thời gian lưu lại địa điểm tổ chức sự kiện, chúng tôi vẫn giám sát sân khấu nơi khung cảnh dị giới từng xuất hiện. Giống như lúc mới đến thế giới này, chúng tôi nhờ cậy vào phép thuật của Tinh Linh Vương-sama để tàng hình trong khi chờ đợi một cách vô vọng.
Tuy nhiên, dù đã đợi cho đến ngày cuối cùng của sự kiện, khung cảnh dị giới vẫn không hiện lên thêm lần nào nữa. Lý do không rõ ràng, nhưng có lẽ Nipple-denka đã rơi vào tình trạng không thể sử dụng phép thuật triệu hồi chăng?
Kết hợp phép thuật triệu hồi của Denka mà bản thân tôi biết với những lời giải thích từ Goggoru-chan, tôi có cảm giác rằng nơi khung cảnh dị giới hiện ra không đâu khác chính là vị trí của Mặt xấu trai này. Nếu vậy, việc ngắm nhìn địa điểm tổ chức sự kiện chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Do đó, cùng với việc lễ hội kết thúc, chúng tôi cũng chấm dứt việc giám sát và quyết định quay trở lại thành phố.
Tin rằng nếu chờ đợi thêm một thời gian nữa, chắc chắn Nipple-denka sẽ lại sử dụng phép thuật.
「Vậy là, tôi đang gặp mặt cô bé này theo lời các người, nhưng mà...」
Vấn đề lớn nhất hiện tại là sự hiện diện của bé gái mới đến từ dị giới.
Làn da nâu, mái tóc bạc óng ả, lại còn có đuôi mọc ra từ mông, đó chính là cô Goggoru. So với tôi hay Tinh Linh Vương-sama, ngoại hình của cô ấy mang đậm chất dị giới hơn hẳn, nên Chủ quán đang đối mặt với vẻ e dè.
「Cô bé này cũng, ừm, sao nhỉ? Là người quen của cậu à?」
「Cô ấy tên là Rocoroco-san. Mong anh có thể cùng chúng tôi chăm sóc cô ấy.」
「...Xin chào, rất vui được gặp.」
Tại không gian phòng khách của căn hộ chung cư dùng làm nhà ở. Mặt nước tương và Goggoru-chan đang đối mặt với Chủ quán qua chiếc bàn thấp. Đã không còn cách nào để che giấu, nên tôi tính toán sẽ giới thiệu trực diện luôn.
Cô Goggoru cúi chào kiệm lời, vẫn lạnh lùng như mọi khi.
「Cũng giống như vị Tinh Linh Vương-sama kia, tôi chả hiểu cô bé đang nói cái gì cả.」
「Cô ấy đang đáp lại là rất vui được gặp anh đấy.」
「V, vậy sao.」
Trong thời gian diễn ra lễ hội, nơi ở của chúng tôi là một phòng đôi chật hẹp trong khách sạn. Bỏ qua tên Mặt xấu trai này, vì còn có khoảng cách với Tinh Linh Vương-sama, nên Goggoru-chan đã được chuyển đến nơi ở này trước bằng phép thuật không gian của tôi.
Vì thế, hôm nay mới là lần đầu tiên cô ấy gặp mặt Chủ quán.
「Tôi sẽ đảm nhận vai trò phiên dịch, nên nếu có chuyện gì anh cứ nói nhé.」
Chủ quán không thể hiểu ngôn ngữ dị giới mà Goggoru-chan nói. Tuy nhiên, cô nàng Lolita da nâu không hiểu tiếng Nhật của Chủ quán lại có thể đọc được nội tâm của anh ta ở mức độ nào đó.
Điều này chắc chắn không sai vì tôi đã xác nhận nhiều lần trong khi ở tại địa điểm tổ chức lễ hội.
Dù đối phương không thông ngôn ngữ, Goggoru-chan vẫn có thể đọc được nội tâm. Có vẻ như tồn tại những suy nghĩ chưa được ngôn ngữ hóa, đó có thể là những cung bậc cảm xúc hỉ nộ ái ố, hoặc sự hồi tưởng về những hình ảnh, âm thanh, mùi vị rời rạc.
Theo lời cô ấy, ngay cả động vật không dùng ngôn ngữ cũng có tư duy đàng hoàng, và cô ấy có thể đọc được chúng. Kiểu như "muốn ăn", chẳng hạn. Có lẽ vì thế, dù là đối tượng thuộc vùng ngôn ngữ khác, cô ấy vẫn có thể nắm bắt nhân tâm đôi chút.
Tộc Goggoru hẳn là những chuyên gia tâm lý bẩm sinh.
Tôi đã nhờ cô ấy đọc suy nghĩ của những người có mặt tại khách sạn làm mẫu để xác nhận trước những điều đó. Nhân tiện, câu trả lời của cô ấy sau khi đọc một loạt nội tâm của tên Mặt nước tương là "cũng không có gì to tát lắm". Lại khiêm tốn rồi.
Tuy nhiên, Chủ quán không hiểu sự thật đó.
Tôi đã đắn đo một chút, nhưng quyết định giữ im lặng về đặc tính bẩm sinh, năng lực đọc tâm tàn nhẫn của tộc Goggoru. Nếu giải thích thành thật, chắc chắn chúng tôi sẽ bị đuổi khỏi chung cư mất.
Ít nhất vào lúc này, Tinh Linh Vương-sama đã rời khỏi bộ ghế sofa và đang đứng bên cửa sổ.
「Vậy, tôi hỏi ngay một câu được không?」
「Xin mời.」
「Cái đuôi đó, nãy giờ cứ cử động mãi, rốt cuộc là sao vậy?」
「Để tôi trả lời, cái đuôi này là một phần cơ thể của cô ấy.」
「Cậu nói thật đấy à?」
「Tôi nói thật đấy.」
Chủ quán vẫn ném cái nhìn nghi ngờ.
Bản thân tôi ban đầu cũng nghi là "phích cắm hậu môn" (anal plug). Nói đến đuôi là nghĩ đến hậu môn, nói đến hậu môn là nghĩ đến đuôi. Đó là chân lý của thế giới này. Nghe nói gần đây còn có những mẫu tích hợp cả pin, mô tơ, thậm chí là cảm biến không dây và hoạt động bằng điều khiển từ xa.
Tôi muốn chọc vào mông Tinh Linh Vương-sama không chịu được.
「Rocoroco-san, xin lỗi nhưng cô có thể cử động nhẹ cái đuôi được không?」
「Đã rõ.」
Goggoru-chan đứng dậy ngay lập tức dù lời đề nghị có phần đường đột.
Phản ứng này hẳn là do cô ấy đã đọc được suy nghĩ của đối phương.
Dọc theo cặp đùi mũm mĩm, chiếc đuôi vươn ra như hất lên từ dưới váy ngắn. Và rồi, cô ấy quay mông về phía chúng tôi, đầu đuôi quất vun vút vào không gian trống rỗng như đang đấm bốc gió (shadow boxing).
Quả là một cảnh tượng gợi cảm làm sao.
Ngắm nhìn chuyển động nhịp nhàng ấy, tôi bỗng bị thôi thúc bởi ham muốn đặt "con chim" của mình vào đó. Tôi cảm thấy xung động muốn được quất vun vút vào người. Nhưng nghĩ đến đó thì sực nhớ ra cơ quan quan trọng ấy hiện không có trên người tôi lúc này. Chết tiệt.
「Q-Quả thực, cái này không phải chuyển động của đồ chơi...」
「Anh hiểu cho là tốt rồi.」
Tôi muốn xem cảnh Goggoru-chan quất đuôi quý giá ấy thêm chút nữa.
Nhưng thấy đối phương đã gật đầu, cô ấy liền ngồi xuống ghế sofa.
「Từ trước tôi đã thấy lạ rồi, nhưng xuất thân của các người có vẻ còn khó tin hơn tôi tưởng tượng. Đã đến nước này rồi thì dù có chuyện gì xảy ra tôi cũng không ngạc nhiên nữa đâu. Đành phải chấp nhận nó là như vậy thôi.」
「Anh làm thế thì chúng tôi biết ơn lắm.」
「Cơ mà, tại sao Tinh Linh Vương-sama nãy giờ cứ đứng mãi thế?」
Chủ quán quả nhiên đã chọc ngay vào chỗ đau.
Ánh mắt anh ta hướng về phía Tinh Linh Vương-sama đang đứng bên cửa sổ ngắm nhìn quang cảnh bên ngoài. Có một khoảng cách nhất định với chúng tôi đang ngồi trên bộ sofa. Một tên Mặt xấu trai bị Goggoru-chan đọc tâm như cơm bữa chỉ cần nhìn qua là hiểu ngay. Ngoài phạm vi đọc tâm.
Nếu giải thích thành thật, chắc chắn Chủ quán cũng sẽ bỏ chạy mất. Không, khi đã tiếp cận gần thế này, khéo mối quan hệ với chúng tôi cũng trở nên nguy hiểm. Nếu vậy, im lặng là vàng.
「Cô bé ấy không hợp với cô bé này lắm. Mong anh đừng để tâm.」
「Hả, cái gì thế. Không phải tự nhiên lại bắt đầu đánh nhau đấy chứ?」
「Tất nhiên là không. Không phải kiểu không hợp đó đâu, anh cứ yên tâm.」
「Vậy thì tốt...」
Cứ thế, một cách miễn cưỡng, Chủ quán đã chấp nhận Goggoru-chan.
May mắn là chỗ ở của chúng tôi đủ rộng. Căn phòng khách còn trống trở thành nơi ở tạm thời của cô ấy. Về các vật dụng gia đình như giường chiếu, Chủ quán đang vui vẻ nhờ thành công của lễ hội đã sắp xếp ngay trong ngày.
Đúng vậy, lễ hội đã thành công rực rỡ.
Ít nhất chúng tôi đã được nghe như vậy sau sự kiện.
Khung cảnh dị giới đột ngột hiện ra hay sự xuất hiện từ hư không của Goggoru-chan, tất cả đều được chấp nhận như một phần của màn trình diễn. Ít nhất thì không gây ra náo loạn đến mức phải gọi cảnh sát.
Chủ quán đã chỉ trích việc tôi lôi Tinh Linh Vương-sama ra sân khấu. Tuy nhiên, khi tôi khăng khăng rằng có lý do không thể tiết lộ, anh ấy đã rút lui một cách bất ngờ và thẳng thắn. Có lẽ anh ấy đã ưu tiên mối quan hệ với chúng tôi.
Kết quả dẫn đến ngày hôm nay.
「Ngoài ra, tôi cũng có chuyện muốn nói với các người.」
「Chuyện gì vậy?」
「Tôi muốn mở cửa lại Live House từ cuối tuần này.」
「Chúng tôi thì không sao, nhưng có làm được không?」
「Tôi nhận được một số lời mời diễn live gộp lại đấy.」
「Là ảnh hưởng của lễ hội hôm trước sao?」
「Ừ, ngay khi kết thúc buổi diễn ngày đầu tiên, liên lạc bắt đầu tới tấp. Tuy không thể làm như ngày thường, nhưng nếu gom lại diễn vào cuối tuần, thì số lượng liên lạc đủ để thành hình đấy.」
Khách khứa vốn đã thưa thớt của Live House dường như đang quay trở lại.
Có lẽ cái mác tham gia một lễ hội có lịch sử lâu đời đã phát huy tác dụng. Vị thế của chúng tôi từ những sinh vật lạ trên mạng đã được nâng cấp lên thành một nhóm có tên tuổi đàng hoàng. Nghĩ đến mục đích ban đầu, đây là điều đáng mừng.
Dù sao thì cơm áo gạo tiền của chúng tôi cũng phụ thuộc vào sự tồn vong của Live House.
「Không phải khách quen, nhưng tôi tìm kiếm sơ qua trên mạng thì khoảng một nửa là các ban nhạc có lịch sử hoạt động kha khá. Số còn lại là những người muốn tổ chức sự kiện sử dụng mô hình 3D, gọi là nhà sáng tạo trên mạng à? Có lời mời từ những người như thế.」
「Vậy thì tốt quá rồi.」
「Đúng thế thật. Tôi thực sự biết ơn các người.」
Chủ quán nói với nụ cười hiền hậu.
Chắc chắn anh ấy không nói những lời sáo rỗng.
「Vì vậy tôi có một đề nghị, các người có thể biểu diễn không? Tôi nghĩ phía đối tác cũng đang mong đợi đấy. Hơn nữa nếu đưa tên các người ra, ngoài fan của ban nhạc, chúng ta có thể kỳ vọng thêm lượng khán giả đến xem.」
「Đã rõ. Nếu là vậy thì chúng tôi xin nhận lời.」
Không có lý do gì để từ chối nên tôi đồng ý ngay.
Tinh Linh Vương-sama chắc cũng không ghét đâu. Có vẻ ngài ấy tận hưởng việc ca hát trên sân khấu một cách bất ngờ. Không, với một người thông minh như cô ấy, có thể chỉ là đang quan tâm đến tên Mặt xấu trai này thôi.
Sau đó, chúng tôi bàn bạc với Chủ quán về lịch trình cuối tuần.
Cuối cùng, sau khi trao đổi xong xuôi, anh ấy rời khỏi nơi ở của chúng tôi. Nghe nói mấy ngày tới sẽ bận rộn chuẩn bị cho việc mở cửa lại Live House, nên hoạt động trên trang đăng tải video cũng tạm dừng.
Chúng tôi coi như có một kỳ nghỉ sau lễ hội cho đến cuối tuần.
*
Để chuẩn bị mở cửa lại Live House, Chủ quán giam mình dưới tầng hầm làm việc tối tăm mặt mũi.
Thế này thì Đội trưởng Nancy chuyên trách vệ sĩ chẳng có việc gì làm. Ngay cả đối tượng được bảo vệ cũng nói rằng cứ bị đi theo kè kè thì không thoải mái, hay đại loại thế. Có vẻ như Chủ quán không phải là đồng chí cùng sở thích.
Vì vậy từ ngày hôm sau, chúng tôi quyết định ra ngoài đi dạo.
Đây là chuyến đi chơi của cả ba người vì Goggoru-chan lần đầu đến Trái Đất.
Kế hoạch là vừa giải thích về thế giới này, vừa mua sắm đồ dùng sinh hoạt cho cô ấy. Cô nàng Lolita da nâu chắc đã hiểu về sự tồn tại của thế giới này nhờ đọc tâm trí của Mặt xấu trai. Nhưng đây là lần đầu tiên cô ấy tận mắt chứng kiến thực tế.
Vì cô ấy sẽ sống ở thế giới này một thời gian, tôi nghĩ nên xác nhận thế giới bên ngoài một lần để điều chỉnh những sai lệch. Nó cũng kiêm luôn việc chuộc lỗi vì đã giam lỏng cô ấy trong nhà suốt thời gian lễ hội.
Và nơi chúng tôi đến là khu vực Asakusa, nơi vẫn còn lưu giữ phong vị thời Edo.
Rời khỏi nhà, chúng tôi cố tình chuyển tàu điện để băng qua nội đô từ Tây sang Đông. Cho cô ấy xem những tòa nhà cao tầng san sát không kẽ hở, mạng lưới đường sắt chằng chịt giữa chúng, rồi đi qua phố Denbouin, phố Nakamise, và đến tận chùa Sensoji.
Vì đang trong kỳ nghỉ hè nên khu vực này khá đông đúc. Nhờ vậy, ban đầu chúng tôi dùng phép thuật của Tinh Linh Vương-sama để ẩn mình, nhưng do va phải người khác vài lần giữa đường, nên giờ chúng tôi trùm mũ và đeo khẩu trang che mặt để hành động.
「Quả thực khung cảnh trải rộng ra không khác gì những lời anh kể. Rất đáng kinh ngạc.」
Nhìn thẳng vào chính điện, Goggoru-chan lẩm bẩm.
Hôm nay cô ấy cũng mặc trang phục kiểu hiện đại. Vì có chiều cao không khác biệt mấy với Tinh Linh Vương-sama hay Đội trưởng Nancy, nên có thể mặc chung quần áo. Trang phục quen thuộc của tổ quốc kết hợp với làn da nâu bóng mượt càng truyền tải vẻ gợi cảm chân thực hơn.
Liệu có ngày nào đó cô ấy mặc sukumizu (đồ bơi học sinh) cho tôi xem không nhỉ.
「Sukumizu là gì?」
「Những chuyện tôi kể ở thế giới bên kia, quả nhiên cô vẫn không tin sao?」
「...Khả năng là lời nói nhảm, tôi cũng có nghĩ đến đôi chút.」
「Không lẽ nào, trong quá khứ cũng có những người như vậy sao?」
「Những người khăng khăng tin những sự việc hay sự vật do mình tưởng tượng ra là hiện thực, có đấy.」
「Ra là vậy.」
Sự thật là Goggoru-chan có thể đã coi tôi là một kẻ nguy hiểm khiến tôi hơi lạnh sống lưng. Đồng thời, tôi cảm thấy chút gì đó xót xa trong lòng cô ấy khi cô ấy vẫn tiếp cận để nói chuyện dù đối phương là người như vậy.
「Khu vực này không khí các tòa nhà khác hẳn nhỉ. Có phải là một quốc gia khác không ta?」
Mặt xấu trai và Goggoru-chan đang đi ngang hàng, khoảng cách gần như chạm vai.
Từ phía sau, giọng nói của Tinh Linh Vương-sama vọng tới, cách một quãng nhỏ.
Dù là để tránh khả năng đọc tâm của tộc Goggoru, nhưng khoảng cách này thật có lỗi với cô ấy. Nhìn từ bên ngoài, trông như thể một mình cô ấy bị cô lập vậy. Nhưng tôi cũng không nghĩ ra cách nào hay hơn, và đã được Tinh Linh Vương-sama chấp thuận.
「Không, khu vực này là địa điểm du lịch, những ngôi nhà cổ và đền chùa của đất nước này được mở cửa cho du khách tham quan. Đất nước này khoảng một trăm năm trước cũng hầu như không có tòa nhà cao tầng, mà san sát những ngôi nhà gỗ như thế này.」
「Vậy là thay đổi nhiều chỉ trong một thời gian ngắn nhỉ.」
「So với thế giới bên kia, quả thực sự thay đổi văn hóa có lẽ nhanh hơn.」
Sau khi đi dạo quanh khuôn viên chùa, dự định là sẽ đến Tokyo Skytree để ngắm toàn cảnh thành phố từ độ cao 634 mét. Đây là lộ trình du lịch Tokyo kinh điển. Đồng thời tôi nghĩ đây cũng là lộ trình giúp xác nhận rõ ràng sự khác biệt văn hóa với dị giới.
Vừa suy nghĩ về lịch trình tiếp theo, chúng tôi vừa đi dạo quanh khuôn viên.
Rồi một lúc sau, Goggoru-chan cất giọng yếu ớt.
「...Cơ mà, nóng quá.」
「Xin lỗi, hiện tại đang là mùa hè.」
Theo dự báo thời tiết tôi xem trước khi đi, nhiệt độ cao nhất hôm nay là 36 độ.
Đúng như cô ấy nhận xét, rất nóng.
Bản thân tôi phải đeo khẩu trang để che mặt, cái này lại càng nóng. Mồ hôi túa ra khiến quần áo đổi màu một nửa. Nghĩ đến khí hậu khá ôn hòa của dị giới, nhận xét của Goggoru-chan là hoàn toàn chính xác.
「Khá là nóng. 'Ningen' (con người) ở đất nước này, thế này là bình thường sao?」
「Không, con người ở đất nước này cũng khổ sở lắm.」
「Thế mà lại đông người vậy.」
「Nóng thì có nóng, nhưng vì là mùa du lịch nên mọi người vẫn cố gắng, đó là đặc tính quốc gia này mà.」
「Không hiểu nổi.」
「Vâng thì, đúng như cô nói.」
Khác với Tinh Linh Vương-sama vẫn bình thản, Goggoru-chan đang kiệt sức vì mùa hè Nhật Bản.
Cơ mà, tại sao nhỉ.
Goggoru-chan ủ rũ vì mùa hè Nhật Bản trông đáng yêu vô cùng.
Bình thường cô ấy luôn tỏ ra lạnh lùng, không để lộ điểm yếu nào, nên giờ càng đáng yêu hơn. Tôi bị thôi thúc bởi xung động muốn liếm láp những giọt mồ hôi trên làn da ấy. Tôi muốn bổ sung lượng muối đã mất do đổ mồ hôi từ tuyến mồ hôi của cô ấy. Muối Goggoru.
Tôi cảm thấy một niềm xúc động khó tả như thể dẫn vị hôn thê ngoại quốc về thăm quê nhà.
「Bắt nạt tộc Goggoru là không tốt đâu.」
「Không, làm gì có chuyện đó.」
Nói thật lòng, bản thân tôi cũng sắp đến giới hạn rồi.
Tôi muốn nghỉ ngơi trong nhà có điều hòa.
「Để lấy lại sự mát mẻ, chúng ta di chuyển thôi. Tinh Linh Vương-sama, được chứ ạ?」
「Ta thì sao cũng được, nhưng tiếp theo đi đâu đây?」
「Tôi định để mọi người ngắm cảnh từ cái tháp cao đằng kia, nhưng mà...」
「Nếu vậy thì bay lên trời có phải nhanh hơn khôông?」
「Chà, thì đúng là vậy nhưng mà.」
Tinh Linh Vương-sama nói huỵch toẹt ra luôn.
Nhưng mà, hoàn toàn đúng như ngài ấy chỉ ra.
Đi bộ giữa đám đông đến Skytree là một việc khá vất vả. Tôi cảm thấy cũng không nhất thiết phải cố chấp với quang cảnh từ đài quan sát. Vì Goggoru-chan hiếm khi lên tiếng đầu hàng, chỗ này Mặt xấu trai nên nhượng bộ thôi.
「Đã rõ. Vậy chúng ta hãy ngắm nhìn thế giới này từ trên cao nhé.」
Thực ra, bản thân tôi cũng hứng thú với việc di chuyển bằng phép bay.
Vì tôi muốn bay trên bầu trời Trái Đất.
Tôi đã tận hưởng bầu trời dị giới kha khá rồi. Tuy nhiên, ở thế giới này tôi hầu như chưa bay bao giờ. Là một Mặt xấu trai có kiến giải riêng về phép bay, quả nhiên tôi muốn bay lượn trên bầu trời quê hương.
Tôi muốn cảm nhận toàn cảnh những phong cảnh mà trước đây chỉ nhìn thấy qua ô cửa sổ nhỏ của máy bay.
Nếu đi cùng Tinh Linh Vương-sama, có thể dùng phép thuật để ẩn mình.
Có thể bay mà không cần bận tâm đến ánh mắt người khác.
「Rocoroco-san, được chứ?」
「Rất được. Tôi muốn mát mẻ nhanh lên.」
「Vậy thì, chúng ta bay ngay thôi nào.」
Ra khỏi khuôn viên chùa, đảm bảo một nơi camera giám sát không soi tới. Nhờ phép thuật của Tinh Linh Vương-sama để che giấu hình dáng. Ra trước mặt người đi đường, sau khi xác nhận đã đánh lừa được mắt người khác, chúng tôi bay ngay lên trời.
Mặt đất nhanh chóng lùi xa.
Chẳng mấy chốc đã vượt qua đỉnh tháp Skytree, di chuyển đến độ cao xa vời vợi.
「Gió mát thật.」
「Tôi đồng ý.」
Gió luồn qua những khe hở của lớp quần áo ẩm mồ hôi.
Trên đầu là bầu trời xanh trải dài vô tận.
Ánh nắng chói chang.
Xa xa là những đám mây tích điện khổng lồ.
Đúng là bầu trời của mùa hè.
Chúng tôi bay giữa không trung ấy với tốc độ giới hạn của xe máy.
「Oaaa, tất cả chỗ này đều là nhà ở của 'Ningen' sao?」
Nhìn xuống mặt đất, Tinh Linh Vương-sama thốt lên đầy kinh ngạc.
Dưới tầm mắt là những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát. Dời tầm mắt ra xa, có thể thấy những dãy nhà lớn nhỏ nối tiếp nhau đến tận chân trời. Dù là người bản địa đã nắm rõ kiến thức và nhìn thấy nhiều lần qua ảnh, nhưng khi nhìn thực tế vẫn không khỏi ngẩn ngơ.
So với thế giới này, quy mô đô thị ở dị giới khiêm tốn hơn. Thủ đô của Cường quốc phương Bắc hay Đế quốc Penny cũng khá lớn, nhưng nếu đứng trước những tòa nhà phủ kín đồng bằng Kanto này, phần thắng có lẽ nghiêng về bên này.
「Thế giới bên này rốt cuộc có bao nhiêu 'Ningen' sống vậy? Nhà cửa cứ xếp sát nhau thế này, không thấy khó thở sao? Hay là 'Ningen' tăng nhiều quá, không còn chỗ nào khác để ở nữa?」
「Đất nước này đồi núi chiếm gần 80% diện tích lãnh thổ, dân cư tập trung ở đồng bằng. Kết quả là sinh ra quang cảnh như thế này. Ngoài ra, vì 'Ningen' đứng đầu hệ sinh thái, nên so với thế giới bên kia thì chắc chắn số lượng đông hơn.」
「Ở thế giới bên kia, nếu 'Ningen' tăng lên thì cũng sẽ thành ra thế này sao?」
「Không thể phủ nhận khả năng đó, nhưng...」
「Về mặt Tinh linh mà nghĩ thì hơi đáng sợ đấy nhá.」
「Nếu được thì mong ngài đừng bắt nạt nhân loại quá.」
「Ta không làm thế đâuuu? Chỉ là, cách gia tăng của 'Ningen' đúng là bài học lớn đấy.」
Tôi sẽ không hỏi cái gì là bài học đâu.
Về vị trí của mỗi người, tôi đi đầu ở giữa tạo thành hình chữ V.
Goggoru-chan và Tinh Linh Vương-sama bay song song hai bên.
Với sự sắp xếp này, bỏ qua tôi, khả năng đọc tâm của người trước sẽ không ảnh hưởng đến người sau.
Cá nhân tôi muốn bay đội hình chữ V ngược để ngắm dưới váy của hai vị. Cơ hội tuyệt vời để chiêm ngưỡng vùng tối của cô Goggoru mà trong quá khứ chưa từng được thấy một lần. Tuy nhiên, như thế sẽ không có người dẫn đường, đành phải từ bỏ.
「Nèèè nèèè, mình đi đâu đấây?」
「Chỗ nào mát mẻ là được.」
Nếu mục đích là tránh nóng, đáng lẽ nên đi về hướng Bắc.
Chỉ là, chứng kiến bầu trời đậm chất mùa hè quá, ý thức tự nhiên hướng về phương Nam. Đã mất công thì đi nghỉ dưỡng ở đảo phía Nam chẳng phải hay sao. Mà nói đúng hơn, tôi muốn ngắm Goggoru-chan và Tinh Linh Vương-sama mặc áo tắm.
Không sao, xuống biển là mát lắm.
Đã nghĩ vậy rồi thì không thể chọn phương án nào khác.
Tạm biệt, Hokkaido.
Xin chào, Okinawa.
Tuy khoảng cách hơi xa, nhưng với những thành viên này thì có thể đến nơi mà không bị kiệt sức. Nếu vội vàng một chút, có lẽ thời gian đến nơi cũng không khác mấy so với đi máy bay. Nếu vậy, thời gian tận hưởng tắm biển cũng được đảm bảo đủ.
Nếu chiều về dùng phép thuật không gian, chúng tôi có thể chơi đến khi mặt trời lặn.
「Xin hãy đi theo hướng này.」
「Vââng ạ!」
「Đã rõ, tôi theo sau.」
Goggoru-chan cũng không có ý kiến gì khác.
Nếu cô ấy hứng thú với việc đi biển thì tôi vui lắm.
Vậy là, từ khi thoát khỏi bầu trời nội đô, chúng tôi tăng tốc phép bay. Bay thấp hơn độ cao máy bay qua lại, ba người duy trì đội hình chữ V bay về phía đích đến.
Vừa ra khỏi nội đô là thấy ngay núi Phú Sĩ. Ngắm nhìn dáng vẻ hùng vĩ ấy lướt qua bên cạnh, đi dọc theo đảo Honshu một lúc thì thấy bán đảo Kii. Nhớ lại chuyến bay từng thấy trên mạng, tại đây chúng tôi rời khỏi Honshu và bay ra biển.
Từ đó trở đi cứ bay thẳng trên biển.
Thông tin vị trí xác nhận bằng chức năng GPS trên điện thoại.
Thế rồi, chuyện gì thế này.
Bay được chừng một tiếng đồng hồ, có bóng máy bay áp sát từ bên hông.
「Nèèè nèèè, từ hướng kia, có cái gì to to đang đến gần phải khôông?」
「Vâng, đúng là có cái gì giống máy bay đang đến gần thật.」
Tinh Linh Vương-sama giảm tốc độ bay, chỉ vào một điểm trên bầu trời và nói.
Đúng như ngài ấy chỉ, trên bầu trời phía Honshu có thể thấy vài chấm đen. Máy bay dân dụng bay đội hình trên biển là chuyện chưa từng nghe thấy. Vậy thì khả năng cao là máy bay của Lực lượng Phòng vệ hoặc Cảnh sát biển.
Đang nghĩ như chuyện người dưng thì đối phương tiếp cận chỗ này trong nháy mắt.
Lao thẳng một mạch không nhìn ngang ngó dọc. Đường bay khiến người ta lo lắng không biết có va chạm hay không. Một lúc sau đã đến khoảng cách có thể nhìn rõ hình dáng máy bay. Là đội hình bốn chiếc xếp hàng ngang.
Không lẽ nào, đây chẳng phải là Scramble (xuất kích khẩn cấp) của Lực lượng Phòng vệ sao.
Mặt xấu trai nói nhanh truyền đạt cho những người đồng hành.
「Cái này có vẻ nguy hiểm đấy. Xin lỗi, làm ơn hãy giữ khoảng cách khéo léo nhé.」
「Đã rõ.」
「Va phải thì xin kiếu nhaa.」
「Làm ơn cố gắng đừng để va chạm.」
Ngay khi tôi cảm thấy nguy hiểm và hét lên, chúng tôi vội vàng thay đổi đường bay. Vừa dứt lời, Tinh Linh Vương-sama và Goggoru-chan vốn đã quen với phép bay, liền điều chỉnh hướng di chuyển trùng với máy bay để giảm tốc độ tương đối.
Giả sử có va trực diện, tôi không nghĩ các cô ấy sẽ bị thương. Vì họ sở hữu năng lực thể chất áp đảo và sự bảo vệ của phép thuật. Có khi những chiếc máy bay trị giá hàng trăm tỷ yên bị rơi vỡ tan tành mới là chuyện lớn.
Sau đó, ba bé gái tản ra giữa không trung.
Lấy hướng di chuyển của máy bay làm trung tâm, tản ra ba hướng bao gồm cả trái phải.
Những chiếc máy bay sơn màu ngụy trang xám lần lượt lướt qua ngay bên cạnh.
Chính xác là máy bay chiến đấu.
Tiếng gầm rú của động cơ phản lực khiến tôi phải bịt tai lại. Nhiệt và áp lực gió dự kiến trước đó dường như đã bị phần lớn lớp rào chắn tạo ra khi thi triển phép bay chặn lại, nên cơ thể không bị tổn thương.
Trên thân máy bay lướt qua, quả nhiên có in hình quốc kỳ nước nhà.
Suýt va chạm với Lực lượng Phòng vệ đang tập luyện.
Vừa tưởng tượng ra sự trùng hợp ngẫu nhiên ấy thì chỉ trong chốc lát.
Goggoru-chan quay lại bên cạnh Mặt xấu trai và nói.
「Mấy 'Ningen' ngồi trong đó, đang tìm kiếm cái gì đấy.」
「Lúc lướt qua, cô đã đọc tâm trí đối phương sao?」
「Đúng vậy.」
「Cảm ơn. Rocoroco-san không bị thương là tốt rồi.」
Khác với Tinh Linh Vương-sama và Mặt xấu trai né sang hai bên, cô Goggoru bay vút lên cao như muốn bám theo buồng lái máy bay chiến đấu. Hành động có phần đáng lo ngại đó hóa ra là để đọc tâm trí phi công.
Để đưa buồng lái vào phạm vi đọc tâm, có vẻ cô ấy đã thực hiện hành động né tránh ở cự ly cực gần. Lúc điều tra thâm nhập Cường quốc phương Bắc tôi cũng đã cảm thấy rồi, quả nhiên cô ấy sở hữu sự can đảm phi thường.
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi mà đọc được đến thế cũng thật đáng nể.
「Giữa bầu trời rộng lớn thế này mà suýt đâm nhau, chắc không phải ngẫu nhiên đâu nhỉì?」
「Về mặt khả năng thì không phải là số không, nhưng mà...」
Tinh Linh Vương-sama cũng ngay lập tức bay đến chỗ chúng tôi.
Vừa lơ lửng giữa không trung, chúng tôi vừa trao đổi ý kiến trong trạng thái tĩnh.
Thế rồi, lại chuyện gì nữa đây.
Những chiếc máy bay chiến đấu vừa lướt qua đã quay đầu bay trở lại khiến tôi kinh ngạc.
「Xin lỗi, hãy di chuyển xuống gần mặt biển để tránh đối tượng nhé.」
「Vââng ạ, sẽ tránh đàng hoàng mà.」
「Đã rõ.」
Sau khi nhận được sự đồng ý của hai người, chúng tôi tản ra đồng thời giảm tốc độ tương đối với đối phương.
Lần này tôi vừa để ý đến hành động của Goggoru-chan vừa thực hiện động tác né tránh.
Thế rồi, cô nàng Lolita da nâu lại tiếp cận máy bay chiến đấu. Cô ấy điều khiển phép bay bám theo chiếc máy bay đang lao tới với tốc độ kinh hoàng, bay song song chỉ trong vài tích tắc. Đang đưa phi công vào phạm vi đọc tâm một cách chính xác nhỉ.
Chỉ cần một người như Tinh Linh Vương-sama hay Goggoru-chan là có thể đơn phương trấn áp cả một đơn vị không quân tấn công diện rộng, sự thật đáng sợ là thế. Bây giờ chỉ tập trung né tránh thôi, chứ nếu giải phóng phép tấn công thì mười hay hai mươi chiếc máy bay chiến đấu cũng không phải đối thủ. Quả thật phép thuật dị giới đáng sợ thay.
Nhờ hoạt động ấy của cô, mục đích của đối phương đã được nắm bắt ngay lập tức.
「Tôi nghĩ không phải tập luyện. Họ đang hoảng loạn vì không tìm thấy gì.」
「Nếu vậy, khả năng cao là họ đã bắt được tín hiệu của chúng ta và đến điều tra.」
「Không lẽ họ nghi ngờ tôi sao? Phép thuật, tôi đang dùng đàng hoàng mà?」
Ba bé gái tản ra và hạ độ cao sau khi giữ khoảng cách với những chiếc máy bay đang tiếp cận nhanh chóng, đã di chuyển xuống vị trí sát mặt biển. Chúng tôi tập hợp lại tại điểm chỉ cách mặt biển hai, ba mét tính từ mũi chân.
「Không phải họ nghi ngờ đâu. Chính vì thế nên tôi nghĩ họ mới hoảng loạn.」
「Aaa, đừng có xấu tính nữa, nói cho tôi biết đi màà. Nghĩa là saao?」
「Chuyện hơi phức tạp, xin lỗi nhưng...」
Có lẽ là đã bị hệ thống radar của Lực lượng Phòng vệ Trên không phát hiện.
Mạng lưới phòng không của nước nhà nghe nói được trang bị những thiết bị khá xịn, có thể bắt được vật thể bay với độ chính xác rất cao. Nghe đâu ngay cả chim bay trên trời cũng hiện lên bình thường, hình như tôi từng xem trong một chương trình đặc biệt trên tivi trước đây.
Chỉ là, bình thường thì chim chóc được khuyến cáo bỏ qua.
Nghe nói hệ thống tự động phán đoán và loại khỏi đối tượng kiểm tra.
Tất nhiên cũng sẽ không có chuyện xuất kích khẩn cấp (scramble).
Nhưng nếu con chim đó đột nhiên bay với tốc độ như máy bay phản lực, thì chuyện thốt lên "Ê ê, chờ chút đã" là điều đương nhiên. Nếu là rồng dị giới thì còn được, chứ loài chim ở Trái Đất làm gì có sinh vật nào hung hăng đến thế.
Mặt khác, ngay cả máy bay tàng hình nếu bị phát hiện trên radar thì cũng chỉ hiện lên kích thước không khác gì loài chim lớn. Nhìn thế này thì cơ thể ba bé gái chúng tôi cũng chỉ cỡ con chim lớn chứ mấy.
Nếu một vật thể bay không xác định như thế bay thành đội hình, ung dung bay trong không phận gần đất liền, thì đối với những người bên Lực lượng Phòng vệ, đây là chuyện lớn có thể lên trang nhất báo chí. Trong trường hợp xấu nhất, cái đầu của người đứng đầu có khi bị thay thế.
Sự hoảng loạn của đối phương mà Goggoru-chan đọc được, có lẽ là do bối cảnh này tác động. Việc không thấy phản ứng gì khi chúng tôi bay chậm trong nội đô cũng phần nào củng cố suy đoán này.
Tôi tóm tắt sơ qua về cuộc tranh giành quyền kiểm soát bầu trời ở Trái Đất cho hai người nghe.
「'Ningen' ở thế giới bên này nắm rất rõ về thế giới mình đang sống nhỉ. Nếu 'Ningen' ở thế giới bên kia cũng bắt đầu làm chuyện tương tự, thì các chủng tộc khác sẽ nghĩ thế nào taa?」
Tinh Linh Vương-sama đưa ra nhận xét vừa như thán phục, vừa như có chút khó xử.
Chắc là hành động không được hoan nghênh lắm đâu.
Vì chính Vua của các tinh linh mới đây thôi còn làm chuyện tương tự mà.
「Thế giới bên kia phép thuật phát triển, nên tôi nghĩ loại kỹ thuật này muốn tiến bộ cũng cần kha khá thời gian. Hơn nữa nghĩ đến sự tồn tại của quái vật, thì việc dễ dàng vươn tay kiểm soát thế giới như thế là bất khả thi.」
Trên đầu, máy bay chiến đấu đang bay lượn hối hả quanh khu vực lân cận.
Có vẻ họ đã mất dấu chúng tôi.
May mà chúng tôi đã dùng phép thuật của Tinh Linh Vương-sama để ẩn mình. Vật thể phản ứng trên radar nhưng thực tế lại hoàn toàn không thể xác nhận được chắc đang khiến họ bối rối lắm. Việc họ lượn vòng liên tục trên vùng biển trống không và suýt va chạm liên tiếp với chúng tôi là bằng chứng rõ ràng.
「Nơi chẳng có gì thế này mà họ điều tra được bằng cách nào, tôi tò mò quá đi mấất.」
「Cơ chế hoạt động xin phép được giải thích vào dịp khác ạ.」
「Lại định đánh trống lảng đấấy à? Có phải khôông?」
「Không, tuyệt đối không có chuyện đó đâu ạ.」
「Nếu cậu nói sự thật, tôi sẽ nghe bất cứ một điều gì cậu nóii!」
「...」
Ra là thế, nếu vậy thì tôi không thể không giải thích rồi.
Tuy chỗ đứng hơi tệ, nhưng tôi xin phép được trình bày cặn kẽ.
「Để đấy. Tôi sẽ giải thích.」
A, chờ chút, Goggoru-chan.
Thế thì gay go lắm.
Cơ hội ngàn năm có một để được Tiểu quỷ ranh ma (Mesugaki) cưỡng bức ngược.
Hơn nữa ngay lúc này, thậm chí chuyện sex đầm đìa mồ hôi giữa mùa hè trong nhà vệ sinh đa năng công viên cũng nằm trong tầm tay.
「Đứng im nóng lắm, đi nhanh thôi.」
「Vâng, đúng thế thật.」
「Aaa trời ơi, lại đánh trống lảng nữa rồii.」
「Tôi muốn hạ độ cao và tiếp tục di chuyển thế này, được chứ ạ?」
「Tôi không phiền đâu.」
「Cảm ơn mọi người.」
Sau đó, chúng tôi bay sát mặt biển để di chuyển.
Trên đường đi, Tinh Linh Vương-sama có gợi ý hay là đi dưới biển luôn cho rồi? Tuy nhiên, sợ lại vướng vào một loại dò tìm khác nên tôi bác bỏ. Nhưng cá nhân tôi cũng muốn thử đi dạo dưới biển trong thời gian tới.
*
Cứ thế, nơi chúng tôi đến là địa điểm du lịch hàng đầu trong nước.
Okinawa rực rỡ ánh nắng giữa mùa hè.
Nơi đầu tiên chúng tôi đáp xuống là Kokusai-dori, khu vực sầm uất nhất trong thành phố Naha. Khu vực với hàng loạt khách sạn, quán ăn, cửa hàng lưu niệm dành cho du khách kéo dài hơn một cây số. Tại đây chúng tôi mua sắm đồ bơi và các vật dụng cần thiết cho kỳ nghỉ.
Tiền nong thì tiền tiêu vặt nhận từ Chủ quán là đủ trang trải.
Sau đó chúng tôi quay ngược lại con đường đã đi để lên phía Bắc.
Hướng về phía thành phố Nago.
Theo thông tin trên mạng, ngay gần Thủy cung Okinawa Churaumi - một thủy cung quốc doanh, có bãi biển Emerald, một trong những bãi tắm quy mô lớn nhất đảo chính Okinawa. Nghe nói đúng như tên gọi, biển xanh ngọc bích là điểm thu hút ở đây.
Nơi này cũng giống như thủy cung là của nhà nước, và ngạc nhiên thay, phí vào cửa miễn phí. Hơn nữa tắm tráng cũng miễn phí. Khuyến mãi thêm, thuê dụng cụ bóng chuyền bãi biển cũng miễn phí nốt. Phục vụ tận răng chính là đây chứ đâu.
Thế là chúng tôi mang theo đồ bơi và dù che nắng, hiên ngang tiến vào.
Chào đón chúng tôi là làn nước biển trong vắt không sai lời quảng cáo. Và bãi cát trắng phau không một cọng rác. Lúc bay trên trời tôi cũng đã xác nhận rồi, rất đẹp. Nhìn gần càng thấy rõ chất lượng nước tốt thế nào.
Nói khiêm tốn thì là tuyệt vời.
Bản thân tôi cũng mới đến lần đầu nên khá xúc động.
Không ngờ tôi lại đến thăm Okinawa theo hình thức này.
「Nhìn từ trên trời tôi đã nghĩ rồi, hòn đảo này có những bãi cát đẹp ở vài chỗ nhỉ? Màu sắc cũng trắng lạ thường, trong khi chỗ khác không thế, rốt cuộc là sao ta? Về mặt Tinh linh mà nghĩ thì quang cảnh này làm tôi thấy bất an đáấy.」
「Vì đó là điểm thu hút du lịch mà.」
「Đừng bảo quang cảnh này cũng là do 'Ningen' tự tạo ra đấấy nhé?」
Tinh Linh Vương-sama, ngài vẫn sắc sảo như mọi khi.
Nghe nói bãi tắm này là bãi biển nhân tạo. Hoàn toàn "Made in Humanity". Thậm chí cát cũng có khả năng được mang từ nước ngoài về. Tôi nhớ từng đọc trên mạng rằng nhiều bãi cát trong nước được rải cát thạch anh nhập khẩu từ Úc hay đâu đó.
Kinh tế toàn cầu thật tuyệt vời.
「Việc có can thiệp chút gì đó chắc là không sai đâu ạ.」
「Ở thế giới bên kia tôi cũng nghĩ rồi, 'Ningen' đúng là toàn làm mấy chuyện kỳ cục. Nỗ lực đó không dùng cho việc khác được saao? Tôi nghĩ còn nhiều việc cần cố gắng ở chỗ khác màà.」
「Dù sao đi nữa, nóng quá.」
「Vâng, đúng vậy. Chúng ta xuống biển ngay thôi.」
「Aaa, lờ tôi đi đấấy à!?」
「Không có chuyện đó đâu, nhưng mà chuyện có vẻ sẽ dài dòng nên...」
Bị Goggoru-chan giục giã, tôi vội vàng chuẩn bị.
Trong lúc Mặt xấu trai dựng dù và làm linh tinh, các cô ấy thay đồ bơi. Nghĩ rằng dùng phép thuật ẩn mình rồi nên không sao, họ bắt đầu cởi quần áo ngay giữa thanh thiên bạch nhật, từ tận đáy lòng xin cảm ơn.
Chỉ là, ngược lại việc thay đồ đường đường chính chính thế này khiến tôi ngại nhìn trộm.
Nên nhìn, hay là nên kiềm chế.
Nghĩ đến việc ngay cả sự dằn vặt đó cũng bị Goggoru-chan đọc được, dù tôi không nhìn trực diện, một khoái cảm khó tả vẫn kích thích toàn thân. Cảm giác như tôi đã bị kéo vào đầm lầy Goggoru đến mức không thể quay đầu lại được nữa.
Và trong lúc tên Mặt nước tương đang đắn đo, họ đã thay đồ xong.
Dù đã được dựng chắc chắn.
Trải tấm bạt dưới mái che, chuyển hành lý lên đó, trông ra dáng khách du lịch tắm biển ra phết. Ngồi phịch xuống đó. Dù là người nhỏ tuổi nhất nhóm, nhưng tôi cảm thấy như vừa hoàn thành công việc của một người bảo hộ.
Trang phục của họ rất đối lập nhau, đáng để chú ý.
Đầu tiên thu hút ánh nhìn là cô Goggoru. Một bộ sukumizu (đồ bơi học sinh) trắng đầy kén chọn. Nó cực kỳ hợp với làn da nâu của cô ấy. Chắc bản thân cô ấy chọn đơn giản vì diện tích vải nhiều. Tuy nhiên, ngược lại trông càng gợi cảm. Tôi muốn gửi lời tán dương đến gu thẩm mỹ đã chọn bộ này của cô ấy.
Mặt khác, Tinh Linh Vương-sama mặc bikini có khăn quấn hông (pareo). Một sự lựa chọn tuyệt vời tôn lên vẻ "tiểu quỷ ranh ma" của cô ấy hết mức. Chiếc quần lót dây chữ V lấp ló sau chiếc khăn quấn cũng là một điểm cộng lớn.
「Tôi sẽ trông hành lý, hai người cứ đi hóng mát đi ạ.」
「Xung quanh hành lý cũng đã dùng phép đuổi người rồi, tôi nghĩ không cần trông đâuu.」
「Tiện lợi quá nhỉ, cái phép thuật đó.」
「Cơ mà với cái gọi là radar cậu nói ấy, hoààn toààn không có tác dụng nhỉ!」
Ngài vẫn tính khí dai dẳng như mọi khi nhỉ, Tinh Linh Vương-sama.
Tôi nghĩ không cần phải chấp nhặt với trạm radar làm gì.
Chỉ là, nguyên nhân thì tôi cũng tò mò.
Có lẽ là loại phép thuật chuyên dùng để đánh lừa mắt người. Đối với máy móc thì không lừa được chăng. Hoặc là có thể đánh lừa ánh sáng khả kiến, nhưng ngoài cái đó ra thì chịu. Có thể nghĩ đến nhiều lý do. Tôi sẽ thảo luận với cô ấy sau.
Quyền được yêu cầu bất cứ một điều gì, tôi rất mong đợi.
「Hơn nữa tôi là Tinh linh màà? Nóng thế này chả xi nhê gì đâuu?」
「Nếu vậy, hay là cùng chơi bóng chuyền bãi biển với Rocoroco-san...」
Tôi định buột miệng nói tiếp "thì thế nào ạ" nhưng nghĩ lại.
Tinh Linh Vương-sama chơi bóng trên bãi biển, hơi đáng sợ.
Hoàn toàn không phải nhân vật kiểu đó.
Với lại, tôi chợt nhận ra.
Không biết từ lúc nào cô Goggoru đã biến mất khỏi bên cạnh Mặt xấu trai.
Đang nghĩ cô ấy đi đâu thì phát hiện ngay ở vùng nước nông gần đó.
Như một bà cụ ngâm mình trong suối nước nóng, cô ấy đang ngồi bệt xuống đó với vẻ mặt vô cùng sảng khoái. Vẫn kiểu ngồi bó gối giống hệt lúc ở nhà cô ấy mà tôi hay thấy. Tôi có cảm giác đó không phải cách tận hưởng biển.
「Trông có vẻ sảng khoái quá nhỉì.」
「Vâng, đúng vậy.」
Xin lỗi vì đã kéo cô ấy đi lòng vòng lâu quá.
Mong cô ấy cứ thoải mái hóng mát.
May mắn là bãi biển không quá đông đúc. Vùng Shonan chắc chắn đông hơn nhiều. Dù đang giữa kỳ nghỉ hè, thời điểm hốt bạc, nhưng Goggoru-chan vẫn có thể bình tĩnh ngâm mình.
Ngắm nhìn dáng vẻ đó, tôi cũng bị thôi thúc muốn xuống biển.
Nếu là phiên bản tộc da vàng mặt phẳng nguyên bản, chắc tôi sẽ ngần ngại khi phơi bày dáng vẻ mặc đồ bơi trước mặt người khác. Cơ thể trung niên được bồi đắp bởi việc đi tập gym thất bại liên miên và những bữa nhậu nhẹt mỗi tối không hiểu sao vẫn duy trì được, chẳng khác nào sự xúc phạm đối với cảnh quan tươi đẹp của Okinawa.
Nhưng, giờ là bé gái.
Hơn nữa còn dùng phép thuật để tàng hình.
Có thể mặc đồ bơi và xuống biển mà không chút mặc cảm nào.
「Xin lỗi, tôi cũng định xuống biển một chút.」
「Nếu thế tôi cũng đi cùng nàào!」
Cởi chiếc áo khoác hoodie đang mặc, tôi bước ra khỏi dù che nắng.
Điểm đến là chỗ cô Goggoru.
Ngồi xuống cạnh cô ấy, tôi cũng xin phép được hóng mát. Làn da cháy nắng ngâm trong nước biển mát lạnh, cảm giác dễ chịu khó tả như khi vào bồn nước lạnh sau khi xông hơi. Quả thực rất sảng khoái.
Tôi buột miệng rên ư ử như ông già.
Thế rồi, chuyện gì thế này.
Tinh Linh Vương-sama cũng đi đến ngay gần chúng tôi.
「Ano, Tinh Linh Vương-sama, có ổn không vậy?」
Chỗ này đã nằm trong phạm vi đọc tâm của Goggoru-chan rồi.
Nếu ước lượng sai khoảng cách thì to chuyện đấy.
Thậm chí Goggoru-chan còn chủ động lùi ra xa một chút.
Tuy nhiên, đáp lại là câu trả lời nhẹ tênh.
「Tại có mỗi tôi bị cho ra rìa màà.」
「Dù ngài có nói vậy...」
Tôi nghĩ dù cách xa một chút vẫn có thể nói chuyện được mà.
Mặt xấu trai trong lòng hơi lo lắng, không biết ngài ấy có thấy Goggoru-chan phiền phức không. Chỉ là, không hề hay biết nỗi lòng này của tôi, Tinh Linh Vương-sama tiếp tục nói bằng giọng nhẹ nhàng.
「Hơn nữa nhờ có cậu, những việc tôi muốn làm đã thành hiện thực rồii? Còn lại giao cho Tinh Linh Vương đời sau là không có vấn đề gì đâu nhỉì? Nói theo kiểu 'Ningen', thì từ giờ là thong thả sống quãng đời còn lại đấấy.」
「Tinh linh cũng có tuổi thọ sao?」
「Nói có thì cũng như có, nói không thì cũng như không?」
「Đại Tinh Linh có vẻ rất bối rối đấy ạ.」
「Không sao đâuu. Chuyển giao thế hệ thì có hơi sớm chút, nhưng tương lai cũng dự định thế, và ta cũng đã dạy dỗ nhiều thứ để chuẩn bị rồi mà. Có vẻ cũng hòa thuận với đồng đội của cậu, nên không cần lo lắng đâuu.」
「Ra là vậy.」
Tinh Linh Vương-sama, có vẻ như đã chuyển sang chế độ ở ẩn rồi. Những yêu cầu vô lý đối với Đại Tinh Linh dường như cũng dựa trên tiền đề thăng chức trong tương lai. Theo nghĩa đào tạo cán bộ. Thế mà chính bản thân cô ấy lại từng sợ hãi cái danh hiệu Tinh Linh Vương.
Cá nhân tôi muốn bị cưỡng bức bởi cô nàng đang làm mưa làm gió với tư cách là Vua cơ.
「Tại sao tiền đề lại là bị cưỡng bức?」
「Không, làm gì có chuyện đó.」
「Aaa, thế nghĩa là saao?」
Cú tọc mạch của cô Goggoru sắc bén chưa từng thấy. Chắc là do tôi chỉ nói chuyện với Tinh Linh Vương-sama nên cô ấy phật ý chăng. Vì người sau thường ngày vốn ồn ào, nên khi ở cùng người trước ít nói, tỉ lệ giao tiếp chắc chắn sẽ bị lệch.
「Tôi yêu cầu nói chuyện bù cho một tháng nay. Thù lao chính đáng.」
「Vì cô đã vắng mặt ở dị giới một thời gian dài rồi mà.」
「Gìì? Nếu muốn nói chuyện, tôi sẽ tiếp cô màà?」
「...Tại sao?」
Ba bé gái, ngồi xếp hàng ở vùng nước nông, vừa ngâm mình trong biển vừa nói chuyện.
Nhìn từ bên ngoài, chắc là một cảnh tượng rất siêu thực.
「Bên này không có Tinh linh, nên tôi cô đơn lắm đấấy. Với lại hôm trước, trên sân khấu chắc cũng đã bị đọc sơ sơ một lần rồi phải khôông? Nếu vậy thì giờ tôi cũng thấy chuyện đó cũng chẳng còn quan trọng nữa rồii.」
Vì Rồng hay Orc đều vắng mặt, nên việc Tinh linh vắng mặt cũng dễ hiểu. Nhờ đó, tôi càng cảm thấy phải đưa Tinh Linh Vương-sama về dị giới. So với việc tôi bị đưa đến dị giới, đối với cô ấy thế giới này mới là sân khách.
Nếu thế giới bị gọi đến không có sinh vật nào có hình dạng giống mình, nghĩ đến đó, tôi cảm thấy vị thế của Tinh Linh Vương-sama thật cô đơn. Ở thế giới này, có khi cô ấy còn cô độc hơn cả Goggoru-chan.
Có lẽ cô nàng Lolita da nâu cũng cảm nhận được nỗi niềm đó, nên tiếp lời bằng sự hòa giải.
「...Nếu cô không chê tôi, nhất định hãy nói chuyện.」
「Nhưng mà cô ấy à, đọc tâm trí tôi xong, có đột nhiên ghét tôi không đấấy?」
「So với gã kia, thì hoàn toàn bình thường. So với những 'Ningen' khác, bình thường hơn nhiều.」
「Vậậy sao? 'Ningen' ghê gớm đến mức nào, tôi tò mò lắm đấấy.」
「Tinh Linh Vương-sama, trong tình huống này mà ngài nhìn tôi thế thì tôi khó xử lắm...」
Tại vì bây giờ tôi cũng đang nghĩ đến chuyện đen tối.
Càng nghĩ là không được nghĩ, lại càng nghĩ đến chuyện đen tối, tôi tự hỏi không biết mình có bệnh không nữa. Chỉ là, tôi cũng nghĩ đàn ông ai chẳng thế này.
Nếu đối tượng mình thích mặc đồ bơi ngay trước mặt, ai mà chẳng suy nghĩ linh tinh chứ.
「Vậy thì tôi với cô, từ giờ là bạn tốt nhé!」
「Cô làm thế, tôi vui lắm.」
Mối quan hệ giữa Tinh Linh Vương-sama và Goggoru-chan mà tôi lo lắng đã được cải thiện là điều may mắn. Tôi lẩm bẩm trong lòng rằng cất công đi xa thế này cũng bõ. Bản thân tôi cũng đúng như dự định ban đầu, thỏa thích ngắm nhìn dáng vẻ mặc đồ bơi của hai người. Tôi khắc sâu hình ảnh những nàng Lolita xinh đẹp vào bộ sưu tập CG trong tâm trí.
Sau đó, chúng tôi tận hưởng kỳ nghỉ ở vùng biển phương Nam cùng các cô ấy cho đến khi mặt trời lặn.
Cá nhân tôi cũng kỳ vọng vào chế độ Gyaru đen cháy nắng của Tinh Linh Vương-sama. Vết cháy nắng của đồ bơi chắc tuyệt lắm nhỉ. Tuy nhiên, đáng tiếc là điều này không thành hiện thực. Cháy nắng được tính là bỏng nhẹ và đã tự động được chữa lành.
*
Cuối tuần, ngày mở cửa Live House đã đến đúng theo lịch trình.
Tấm biển đóng cửa treo suốt bấy lâu nay được lật lại, trở thành mở cửa. Thế là, lượng khách đông đảo xếp hàng trước quán cứ lần lượt kéo vào trong, chà, đến mức Chủ quán cũng phải ngạc nhiên.
Ngày đầu tiên đã thành công rực rỡ.
Chỉ riêng hàng chờ trước giờ mở cửa đã phải hạn chế vào cửa trước khi buổi diễn bắt đầu.
Khán giả của Live House thường đa số là người quen của các nhóm nhạc tham gia. Tuy nhiên, hôm nay hầu hết là khách vãng lai. Do vấn đề chia tiền vé (back), khi hỏi khách đến xem ban nhạc nào, thì bị hỏi lại kiểu "Hả? Phải nói cái đó à?".
Thế là sau khi giải thích tình hình và hỏi đi hỏi lại, sự tồn tại của mô hình 3D linh vật của quán, cũng như Tinh Linh Vương-sama và Đội trưởng Nancy - những người đóng vai bên trong - được nhắc đến. Phần lớn khách hàng là những người đã nhiệt tình thưởng thức các tác phẩm của chúng tôi trên trang đăng tải video.
「Tôi không ngờ ngày đầu tiên lại đông thế này. Tất cả cũng nhờ các người đấy.」
「Đúng như Chủ quán mong muốn, khách hàng tương đối trẻ nhỉ. Cũng thấy lác đác bóng dáng phụ nữ chưa quen với chỗ này. Thế này thì việc sửa sang lại nội thất cũng tìm thấy ý nghĩa rồi còn gì?」
「Khẳng định khách hai mươi tuổi là trẻ, cậu, tuổi thật có khi cao lắm hả?」
「Tùy anh tưởng tượng thôi.」
「Không, tôi định đùa chút thôi mà...」
「Nhân tiện thì Tinh Linh Vương-sama còn nhiều tuổi hơn tôi nhiều đấy.」
「...Dạo này, tôi dần thấy sợ rồi đấy. Cảm giác như đang bị hồ ly tinh trêu chọc vậy.」
Trên mạng, vì đã thực hiện thông báo qua mạng xã hội, nên dự đoán sẽ có hành động phá hoại của đám côn đồ nửa mùa (hangure). Để chuẩn bị cho việc này, Tinh Linh Vương-sama và Mặt xấu trai cũng xuống tầng hầm làm nhiệm vụ cảnh giới từ trước giờ mở cửa.
Thậm chí, còn giúp đỡ ở sảnh cho đến khi đến lượt diễn. Do việc mở cửa lại đột ngột nên chưa tuyển được nhân viên làm thêm. Thay vào đó, tôi cùng Tinh Linh Vương-sama đứng ở quầy bar, phục vụ đồ uống cho khách.
Việc này cực kỳ đắt khách.
Đơn hàng bay tới tấp không ngớt.
「Nàyy, đừng có tám chuyện nữa làm việc đii! Đừng có giao hết cho tôi chứứ!」
「Xin lỗi. Tại Chủ quán bắt chuyện.」
「Vậy, tôi sẽ đi hỗ trợ đám ban nhạc, chỗ này nhờ các cậu nhé.」
Bên cạnh quầy bar có đặt một bộ đếm hiển thị số lượng ly rượu phục vụ. Ngay khi ban nhạc đầu tiên diễn xong, con số này đã sắp chạm mốc ba chữ số, thật đáng sợ.
Bây giờ Tinh Linh Vương-sama cũng đang tất bật chạy ngược xuôi trong quầy bar.
Có những người cố uống hết đồ uống chỉ để được nói chuyện với cô ấy.
「Tôi hỏi Chủ quán rồi. Nghe nói mấy đứa bé đó là con cháu họ hàng đấy.」「Để trẻ con làm việc thế này có được không?」「Nghe bảo không tuyển được nhân viên làm thêm nên đành nhờ giúp đỡ.」「Nếu là giúp việc gia đình thì cũng bình thường mà.」「Hả? Ở đây đang tuyển nhân viên làm thêm thật á?」「Tuyển ở đâu thế? Thế thì tôi chắc chắn sẽ nộp đơn rồi.」
Lắng tai nghe, cuộc trò chuyện của khách hàng lọt vào tai chúng tôi.
Nếu tuyển nhân viên làm thêm, kiểu chị gái sinh viên đại học Lolicon Yuri thì thế nào nhỉ. Có nên gợi ý khéo cho Chủ quán không. Đang nghĩ thế thì bất chợt khuôn mặt mũm mĩm đen tối lướt qua tâm trí.
「Aaa, bận quá đii. Tôi muốn nhờ đứa đang rảnh rỗi ở trên kia giúp quáà.」
「Không thể bắt ép được đâu. Đối với cô ấy thì môi trường này khá tồi tệ mà.」
Nhân tiện thì ban đầu, Goggoru-chan cũng xuống tầng hầm cùng chúng tôi. Tuy nhiên, khi khách bắt đầu vào, cô ấy lập tức quay trở lại tầng nhà ở trên cùng. Có vẻ như cô ấy không chịu nổi mật độ dân số trong cái sảnh chật ních người ngay từ sớm.
Tôi cũng có cảm giác như vậy mà. Tiếng lòng của người khác liên tục dội vào từ bốn phương tám hướng, đối với cô ấy không khác gì sự tra tấn. Trong không gian chật hẹp, việc giữ khoảng cách với người khác cũng là điều cực khó.
「Lần đầu đi Live House, không ngờ vui phết nhỉ?」「Tưởng bẩn thỉu lộn xộn lắm cơ, nhưng sạch hơn tao nghĩ.」「Tay guitar của ban nhạc vừa nãy, đẹp trai vãi chưởng không?」「Guitar cũng được, nhưng tao thấy trống ngầu hơn nhiều?」「Ban nhạc với khách khứa so với chỗ khác cảm giác hỗn loạn ghê.」
Những đánh giá về Live House cũng lác đác nghe thấy.
Nhìn chung là ý kiến tích cực.
Chủ quán đã dốc tiền túi để ném một hòn đá vào ngành công nghiệp đang già hóa. Quyết định và nỗ lực của anh ấy dường như đang dần được đền đáp. Cứ đà này thì ngày hoạt động kinh doanh ngày thường quay trở lại cũng không còn xa.
Nếu còn lo lắng thì chỉ là sự tồn tại của đám côn đồ.
Tôi không nghĩ việc tái quy hoạch khu vực lân cận sẽ bị hủy bỏ. Ở địa phương đất rộng thì không nói, chứ ở trung tâm thủ đô đất chật người đông, chỉ cần xây một tòa chung cư nhỏ thôi cũng đã động đến số tiền khổng lồ. Việc ngăn chặn điều này bằng ý chí của cư dân lân cận là gần như bất khả thi.
「Buổi live ở đây được phát trực tuyến trên mạng thật á?」「Vừa kiểm tra xong, lượng người xem đồng thời (CCV) kinh khủng lắm.」「Thật luôn, hơn mười vạn rồi kìa.」「Đang lên top bảng xếp hạng đấy.」「Nói thẳng ra thì đâu có ban nhạc nào nổi tiếng lắm đâu nhỉ?」「Mục tiêu là tiết mục cuối (vedette) chứ gì nữa. Số lượng đang tăng theo thời gian thực kìa.」
Và rồi cũng đến màn biểu diễn cuối cùng của ngày hôm nay.
Đúng như dự định ban đầu, tiết mục sử dụng mô hình 3D linh vật của Live House. Tinh Linh Vương-sama và Mặt xấu trai rời quầy bar, di chuyển ra phía sau màn hình lớn đặt trên sân khấu. Vừa ẩn mình sau tấm vách ngăn, chúng tôi vừa đảm nhận việc hát và nhảy.
Ngoài ra, hôm nay ngoài mô hình 3D chiếu trên màn hình, trên sân khấu còn có bóng người. Chủ quán, người coi trọng hình thức ban nhạc, đã nhờ những người tham gia khác để điều động guitar, bass và trống.
Nhờ đó, tất cả âm thanh đều là nhạc sống (live).
Đứng ở khu vực âm thanh, anh ấy nở nụ cười rất hạnh phúc.
Tôi nghĩ anh ấy thực sự yêu thích văn hóa ban nhạc.
「Vậy thì mọi người ơi, chúng mình sẽ khuấy động đến phút cuối cùng, mong mọi người ủng hộ nhé!」
Hôm nay MC cũng nhờ Tinh Linh Vương-sama đảm nhận. Cô ấy học thuộc lòng kịch bản từ trước và thông báo đến khán giả. Mặt xấu trai tạo dáng cho mô hình 3D chuyển động theo lời nói của cô ấy.
Thế là, như buổi live của một thần tượng ăn khách, tiếng hò reo "Woa" từ khán giả vang dội.
Một ngày nào đó tôi muốn để Tinh Linh Vương-sama nói những từ ngữ dâm tục cực mạnh bằng tiếng Nhật mà cô ấy không hiểu nghĩa.
Ngay sau đó, đội nhạc cụ bắt đầu chơi nhạc.
Tinh Linh Vương-sama bắt đầu hát.
Mặt nước tương cũng bắt đầu nhảy.
Tôi không thể trực tiếp nhìn thấy quang cảnh hội trường. Nhưng qua tấm vách ngăn đặt sau màn hình lớn, hình ảnh phản chiếu trên bề mặt đó cũng đủ để xác nhận mức độ phấn khích của khán giả. Tiếng hò reo cũng vọng tới rõ ràng.
Thật tuyệt khi thấy những người cầm penlight (đèn phát sáng) hay chemical light (que sáng).
「...」
Việc nhảy trên sân khấu thế này, tôi cũng đã quen lắm rồi.
Thậm chí tôi bắt đầu cảm thấy gắn bó với những ngày tháng sống dưới thân phận Đội trưởng Nancy. Bởi vì, ở trong hình dáng này, mọi người xung quanh rất dịu dàng. Bất kể ai, dù là người lạ mới gặp lần đầu cũng đối xử tốt một cách áp đảo, thật đáng sợ.
Lúc điều tra thâm nhập Cường quốc phương Bắc tôi cũng nghĩ y như thế.
Nhưng ở Nhật Bản hiện đại, mức độ đó khác hẳn một trời một vực.
Giả sử vào thời điểm thích hợp, tôi nâng cấp độ kỹ năng phép biến hình thì sao nhỉ. Biết đâu tôi sẽ trở thành Ikemen (trai đẹp) đúng như mong ước. Và rồi, nếu tôi làm những việc giống như Đội trưởng Nancy hiện tại.
「...」
Đó chính là cuộc đời tôi hằng mong ước không nguôi.
Con đường mà tôi đã cầu xin vị Thần lăng nhăng bao lần vẫn không có được.
Cuộc sống Ikemen tuyệt vời.
Cuộc đời chế độ dễ (Easy mode).
Nó đang ở ngay trong tầm tay.
Nếu tôi muốn, tôi có thể bắt đầu ngay từ ngày mai.
Nhưng để làm được điều đó, cần đủ điểm kỹ năng để nâng cấp phép biến hình. Rốt cuộc cần bao nhiêu thì không biết. Và nếu đặt giả thuyết trở về dị giới, thì sẽ không còn điểm dư thừa.
Tóm lại, chọn một trong hai.
Chỉ có thể chọn một.
「...」
Nếu vậy thì không cần phải suy nghĩ.
Việc đưa Tinh Linh Vương-sama, Goggoru-chan và ngài Cá Thu về thế giới cũ là ưu tiên hàng đầu. Chẳng có gì quan trọng hơn điều này đối với Mặt xấu trai hiện tại. Đây chẳng phải là trách nhiệm phải thực hiện bằng mọi giá với tư cách là nguồn gốc của mọi chuyện dẫn đến ngày hôm nay sao.
Nhưng, tôi chợt nghĩ.
Nếu đưa họ về dị giới được rồi, thì mình sẽ làm thế nào.
Đại loại thế.
Tôi chợt nhận ra muộn màng rằng cũng có lựa chọn không quay lại dị giới.
Giữ vững lập trường ban đầu tại quê hương.
Quyết định theo đuổi cuộc đời Ikemen cũng có thể thực hiện tùy theo tình hình.
「...」
Trên Trái Đất không có cơ hội chạm trán quái vật cấp cao. Cơ hội lên cấp là tuyệt vọng. Nhưng, nếu bằng cách nào đó lên cấp và có được điểm kỹ năng, thế giới mà tôi hằng mong ước bấy lâu sẽ trở thành hiện thực.
Tùy trường hợp, có khi đưa nhóm Tinh Linh Vương-sama về dị giới xong vẫn còn thừa điểm.
Nếu vậy, ngay cả tiền đề cũng bị lung lay.
Thay vì dị giới đầy rẫy nguy hiểm, tôi sẽ ngâm mình trong nước ấm ở Nhật Bản hiện đại, tận hưởng cuộc đời Ikemen cực kỳ dễ dàng. Một kế hoạch cuộc đời hấp dẫn làm sao. Nhớ lại thì ban đầu, hình như tôi cũng tìm kiếm cái đó.
Tại chính quê hương mình, tôi sẽ có được vai diễn mà mình khao khát từ nhỏ.
Nếu cơ hội như vậy bỗng nhiên xuất hiện ngay trước mắt, mình nên làm thế nào đây.
「...」
Không biết.
Vì không biết, nên mới rắc rối.
Nếu quay lại dị giới lần nữa, có thể sẽ không bao giờ quay lại Nhật Bản được nữa. Nếu quyết định ở lại Nhật Bản, có thể sẽ không bao giờ đến được dị giới nữa. Đang nghĩ là "có thể", nhưng khả năng đó không hề nhỏ.
Quả nhiên là chọn một trong hai.
Ngã rẽ định mệnh.
Càng nghĩ, kết luận càng xa vời.
Thậm chí hàng loạt vấn đề cứ thế lôi nhau hiện ra.
Cứ mãi đau đầu suy nghĩ không dứt như thế, bài hát đầu tiên đã kết thúc từ lúc nào không hay.
Điệu nhảy đã luyện tập nhiều lần thấm vào cơ thể, chỉ cần nghe thấy âm nhạc và tiếng hát, cơ thể tự động chuyển động. Tình cờ nghĩ rằng mình có khi hợp với cái này, thì con đường thần tượng cuộc đời Ikemen vừa hoang tưởng lúc nãy lại trở nên thực tế.
Không nhưng mà, cuộc đời có được như thế liệu có thể gọi là thật không.
Tôi tự hỏi tự trả lời những điều nghiêm túc không giống mình chút nào.
Trong lúc đó, tất cả các tiết mục dự định của hôm nay đã kết thúc.
Ngay khi bài hát cuối cùng chấm dứt, Live House cũng đóng cửa. Khi khách đã ra khỏi quán, chúng tôi đánh giá hôm nay không có nguy cơ đám côn đồ ghé thăm. Mặt xấu trai và Tinh Linh Vương-sama cũng rút khỏi tầng hầm và trở về không gian sống ở tầng trên cùng của chung cư.
Không gian phòng khách rộng hơn 20 mét vuông được cách âm tốt nên rất yên tĩnh.
Dù vậy, vẫn có vài tiếng người vọng lại từ bên ngoài, chồng chéo lên nhau.
Tò mò về nguồn gốc của sự ồn ào, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trên đường phố, có thể thấy những người có vẻ là khách của Live House.
「Tao, hay là thử bắt đầu chơi guitar nhỉ?」「Mày nói nghiêm túc đấy à?」「A, đúng thế. Nếu diễn live ở đây, chẳng phải có thể nói chuyện với Tinh Linh Vương-sama sao?」「May mắn thì có thể làm bạn đấy.」「Cái đó thì chịu thôi, không thể nào.」「Tinh Linh Vương-sama là cái gì?」「Là cô bé hát trong nhóm hai người ở quầy bar ấy.」「Hả? Tên kỳ cục thế á?」
Họ đang nói chuyện như thể sự hưng phấn vẫn chưa nguôi.
Vừa nghĩ đêm hôm khuya khoắt thế này có làm phiền hàng xóm không, nhưng nghĩ đến việc đó là bằng chứng họ đã tận hưởng tiết mục của chúng tôi, tôi cảm thấy tâm trạng phấn chấn lên đôi chút. Nhớ lại thì ở thế giới này, tôi chưa từng có kinh nghiệm làm người khác vui vẻ bao giờ.
「Nèè nèè, sao thế? Mặt mày trông ủ dột thế kiaa.」
「Không, tuyệt đối không có chuyện đó đâu ạ.」
「Thật khôông? Trông mặt cậu đáng sợ lắm đấấy.」
「Xin lỗi, tôi đang suy nghĩ chút chuyện ấy mà.」
Kéo rèm che sáng "soạt" một cái, tôi quay lại với Tinh Linh Vương-sama đang đứng ngay bên cạnh.
Thế rồi qua vai cô ấy, hình dáng Goggoru-chan đang bước vào phòng khách lọt vào mắt tôi. Bình thường cô ấy hay trốn trong phòng riêng dành cho khách. Chỉ là, cứ đến tối, cô ấy lại đến chỗ chúng tôi như một thói quen hàng ngày.
「Tôi yêu cầu phần nói chuyện của hôm nay.」
「A, thế thì tôi cũng tiếp chuyện cho nàào!」
「Không sao, tôi nhờ anh ấy.」
「Hảả!? Ba người nói chuyện vui hơn màà?」
Đây cũng là những ngày tháng vô cùng hạnh phúc.
Chính vì thế, tôi mới nôn nóng.
Trước khoảnh khắc lựa chọn có lẽ đang dần đến gần.
*
Việc mở cửa lại Live House đã kết thúc đại thành công.
Video phát lại cảnh đó cũng đạt số lượt xem hàng triệu.
Chủ quán mặt mày hớn hở suốt.
Và rồi đầu tuần đã đến. Chúng tôi nhận được ngày nghỉ như thù lao lao động, đang ngủ nướng tại không gian sống ở tầng cao nhất chung cư. Hôm nay được nghỉ trọn vẹn cả ngày. Đồng hồ báo thức cũng không reo từ sáng sớm.
Khi mở mắt thì mặt trời đã lên cao.
Mỗi người tự ý thức dậy, đúng lúc tất cả tập hợp ở phòng khách thì ăn bữa sáng kiêm bữa trưa. Người nấu ăn là Mặt xấu trai. Tuy nhiên, ngồi vào bàn ăn chỉ có Tinh Linh Vương-sama và tôi. Goggoru-chan vẫn kiên định giữ vững phong cách ăn uống trên sàn nhà ngay cả ở Nhật Bản hiện đại.
Ngay cạnh chiếc ghế mà Mặt xấu trai ngồi, cô ấy ngồi chính tọa chuẩn bị dùng bữa.
Kết hợp với bối cảnh cực kỳ hiện đại, giờ ăn trưa trở nên rất "phi đạo đức".
Thực đơn hôm nay, món chính là cá tuyết áp chảo (Meunière), sốt kem trắng.
Tuyệt đối không phải tôi cố tình đâu.
「Quả nhiên tôi cũng nên học nấu ăn cho biết nhỉì?」
「Việc chuẩn bị bữa ăn tôi sẽ làm, nên Tinh Linh Vương-sama không cần bận tâm đâu ạ. Về mặt phép thuật thì tôi luôn nhờ cậy ngài thường xuyên rồi, nên coi như có qua có lại thì tôi vui lắm.」
「Nhưng mà cậu ấy, có bất mãn với cuộc sống ở đây không đấấy?」
「Chẳng lẽ ngài đang để tâm chuyện tối qua sao?」
「Thì tôi nghĩ, có khi là thế chăng.」
「Tôi sống một mình lâu rồi, nên việc nhà cỡ này chẳngõ bõ bèn gì đâu.」
「Hưừm.」
Làm sao đây, dạo gần đây chất "Vua" của Tinh Linh Vương-sama dần biến mất. Cô ấy thân thiện quá mức, lại còn quan tâm nhiều thứ. Cảm giác "tiểu quỷ ranh ma" (Mesugaki) biết ngại ngùng (dere) một cách vừa phải này, khiến tôi vừa vui vừa buồn, một cảm giác kỳ lạ.
Lại đang âm mưu chuyện gì không tốt chăng.
Nếu vậy, thì vẫn cứ vừa vui vừa buồn.
Đối với loại "tiểu quỷ ranh ma" hàng tự nhiên như cô ấy, trái tim trai tân phức tạp này luôn muốn bị cô ấy vênh mặt lên mặt dạy đời cơ.
「Tiện thể thì, cũng nên có liên lạc từ bên kia rồi chứ nhỉì?」
「Điểm đó bản thân tôi cũng đang suy nghĩ.」
「Theo lời cô bé này, thì cũng đâu tốn nhiều thời gian đâuu.」
Tinh Linh Vương-sama nói, mắt hướng về phía Goggoru-chan đang ngồi trên sàn.
Liên lạc từ bên kia, tức là cuộc giao tiếp giữa các thế giới bí ẩn đột ngột hiện ra giữa hư không tại địa điểm tổ chức lễ hội nhạc rock. Theo lời Goggoru-chan, nguyên nhân là do phép thuật triệu hồi của Nipple-denka.
「Quả thực phản ứng của bên đó vẫn còn nhiều nghi vấn.」
Người trả lời tiếng lẩm bẩm của Tinh Linh Vương-sama chính là nhân vật đang được nhắc đến.
Ý kiến được đưa ra khi ngước nhìn chúng tôi đang ngồi ở bàn ăn.
Sốt trắng dính trên miệng trông gợi cảm ghê.
Ngồi chính tọa trên sàn lại càng gợi cảm hơn.
Dáng vẻ cô ấy đọc được suy nghĩ của Mặt xấu trai rồi vội vàng chùi miệng thật tuyệt vời.
Vì thường ngày bị đọc tâm, nên những cảnh có thể lật ngược tình thế với cô ấy rất quý giá.
「Không biết có vấn đề gì phát sinh không nhỉ?」
「Khả năng người thi triển gặp vấn đề có thể xảy ra.」
「Hiệu quả phép thuật không lường trước được, người thi triển bị quá tải và ngất xỉu, kiểu vậy chăng?」
「Khả năng đó có vẻ hợp lý nhỉ.」
Nghĩ đến các chỉ số đã kiểm tra trong quá khứ, Nipple-denka tuy có tố chất phép thuật, nhưng cũng giống như nhóm team thác loạn, cô ấy thuộc khung nhân loại. Nếu làm quá sức sẽ cạn kiệt ma lực ngay.
Huống chi là sử dụng loại phép thuật không quen thuộc như lần này.
「Nghĩ lại thì, tôi nghĩ phép thuật triệu hồi cũng giống phép thuật không gian, là loại phép thuật kèm theo tác dụng dịch chuyển đối tượng. Tuy nhiên, tôi thấy thắc mắc vì ma lực cần thiết cho người thi triển lại khác biệt quá lớn.」
「Trường hợp phép thuật triệu hồi mà các cậu dùng, ma lực cần thiết để di chuyển không gian là lấy từ chính thế giới đó đúng không? Thế nên, ngay cả 'Ningen' ít ma lực cũng có thể thi triển được! Kiểu như một loại bùng nổ? đại loại thế nhỉì.」
「Ra là vậy, hóa ra là thế sao.」
「Chính vì thế, việc chỉ định đối tượng khá vất vả, tôi nghĩ phần lớn 'Ningen' là gọi đại dựa vào vận may thôi. Nếu người thi triển có mối duyên nào đó thì câu chuyện sẽ khác.」
Vừa quây quần bên bàn ăn, ba người chúng tôi vừa bàn tán chuyện này chuyện nọ.
Trong lúc đó, có sự thay đổi trong phòng ăn.
Bên cạnh chiếc bàn bày biện đồ ăn, cảm giác một phần tầm nhìn bị mờ đi. Bất chợt chú ý và hướng ý thức về đó, không gian như bị cắt ra, một khung cảnh khác hiện lên mờ ảo. Hiện tượng giống hệt như đã chứng kiến tại địa điểm tổ chức lễ hội nhạc rock.
Về vị trí, nó nằm ở vị trí kiểu như cái tivi đặt trong phòng khách.
Tinh Linh Vương-sama và cô Goggoru cũng ngậm miệng lại chú ý.
Chờ khoảng vài giây, khung cảnh mờ ảo đã kết thành hình rõ ràng.
Khung cảnh dị giới xuất hiện từ hư không.
Có vẻ như Nipple-denka đã thi triển phép thuật triệu hồi.
Phản chiếu trên khung cửa sổ không có khung là hội trường từng được sử dụng để tổ chức đại hội võ thuật ở Thành phố Rồng. Đứng trên sân khấu đó là những gương mặt không khác gì trước đây. Họ lập tức tập hợp trước hiện tượng có thể gọi là ranh giới giữa các thế giới.
Ngay sau đó, giọng nói từ phía bên kia vọng tới chỗ chúng tôi.
『Đ-Được rồi! Lại nhìn thấy bọn họ rồi!』
「Liên lạc bị chậm trễ, xin lỗi nhé.」
Người mở miệng đầu tiên là Loligon và Edita-sensei.
Họ đứng gần ranh giới không gian hơn bất kỳ ai, chăm chú nhìn chúng tôi.
*
【Góc nhìn của Sophia-chan】
Hôm nay, Nipple-denka sẽ thi triển phép thuật triệu hồi một lần nữa.
Hiện trường cũng giống như trước, là hội trường đã sử dụng cho đại hội võ thuật. Trên sân khấu, lấy cô ấy làm trung tâm, có các vị Vua đang tham dự Hội nghị các vị Vua, và những người liên quan của các quốc gia đang đứng xếp hàng. Những gương mặt không có gì thay đổi so với cuộc họp lần trước.
Nếu có khác biệt thì là sự hiện diện của bàn tròn và ghế ngồi chăng.
Hôm nay việc Nipple-denka thi triển phép thuật triệu hồi là chính, nên chúng tôi đã dọn dẹp bàn họp và các đồ đạc có vẻ vướng víu. Dù sao cũng là đồ mượn của Hoàng gia Penny, nếu làm hỏng thì to chuyện lắm ạ.
「Lần này nếu tôi dừng lại trước khi ngất xỉu thì, đ, được chứ?」
「Ừm, tuyệt đối đừng quá sức. Hiện tại chỉ có nhà ngươi là hy vọng duy nhất thôi.」
「Bị nói thế, áp lực kinh khủng lắm đấy.」
「Xin lỗi vì đã tạo gánh nặng. Nhưng sự thật vẫn là sự thật mà.」
「T, tôi biết rồi. Với lại tôi cũng muốn Bá tước Tanaka quay lại mà.」
Nghỉ ngơi vài ngày sau lần thử thách trước, tôi nghĩ thể trạng của cô ấy đã hồi phục. Dáng vẻ cô ấy trả lời Elf-san cũng rất vững vàng. Tuy nhiên để chắc chắn, chúng tôi bắt đầu thử thách sau khi mặt trời lên được một lúc, cơ thể đã đủ ấm.
「Đ, được rồi. Vậy thì làm đây!」
Đáp lại sự quyết tâm của Denka, ma pháp trận hiện lên dưới chân.
Nếu cứ thế Tanaka-san được gọi về thì chuyện sẽ nhanh gọn, nhưng quả nhiên không đơn giản như vậy. Thay vào đó, phong cảnh ngay gần đó mờ đi, rồi hình dáng của nhóm Tanaka-san hiện lên giữa không trung.
Cũng giống như trước, một không gian như khung cửa sổ không có khung lơ lửng trên trời xuất hiện.
Hôm trước họ nhảy múa trước khán giả trên sân khấu, nhưng hôm nay có vẻ họ đang dùng bữa trong phòng ăn. Từ bên này cũng có thể nhìn thấy hình dáng họ ngồi vào bàn trước mâm cơm.
Còn nữa, Goggoru-san cũng ở đó.
Như mọi khi, chỉ có một mình cô ấy ăn trên sàn nhà.
『Đ-Được rồi! Lại nhìn thấy bọn họ rồi!』
「Liên lạc bị chậm trễ, xin lỗi nhé.」
Lao về phía đó, Elf-san và Rồng-san cất tiếng gọi.
Những người khác cũng di chuyển dồn về phía sau họ.
Mặt khác, từ phía Tanaka-san cũng có phản ứng.
「Không có gì đâu. Cảm ơn mọi người đã tận lực vì chúng tôi.」
「Bọn tôi cũng đang sống khá vui vẻ, nên không cần quá áp lực đâuu?」
Cách nói chuyện có phần thong dong của bên kia, trước mắt khiến chúng tôi thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, không có thời gian dư dả.
Cần phải hoàn thành những trao đổi cần thiết trước khi ma lực của Nipple-denka cạn kiệt. Tanaka-san cũng lờ mờ đoán được điều đó, nên trước câu hỏi của Elf-san, anh ấy phản ứng ngay lập tức.
「Vào ngay vấn đề thì hơi tệ, nhưng có thể xác nhận về sự việc lần trước không?」
「Về chuyện đó, tôi có một đề xuất.」
「Ừm, rất mong cậu nói.」
「Tôi e là, trong số những phép thuật tôi có thể thi triển, có một phép thuật có khả năng dẫn đến việc quay trở về bên đó. Về phép thuật này, liệu tôi có thể thử ngay tại đây không?」
「Sự việc hôm trước, cũng là do ảnh hưởng của cái đó sao?」
「Vâng, đúng như cô nói.」
「Tuy nhiên, lần trước thì ừm, hình như đã gặp phải sự cố không lường trước...」
Ánh mắt của Elf-san cứ liếc nhìn về phía Goggoru-san.
Cô ấy là người bị thổi bay đến nơi khác tiếp sau nhóm Tanaka-san. Việc nguyên nhân nằm ở một phép thuật nào đó do anh ấy thi triển, người hầu gái này cũng lờ mờ đoán được từ tình hình lúc đó.
「Tôi định sẽ thi triển một phép thuật cấp cao hơn, có độ thành thục cao hơn.」
「Ừm, hiểu rồi. Nếu là vậy, chúng tôi sẽ nghe theo phán đoán của nhà ngươi.」
Việc trao đổi với Tanaka-san được Elf-san đảm nhận xuyên suốt.
Tuy nhiên, Long Vương-sama chen vào giữa.
「Ningen, nếu tin vào lời của kẻ đó, nghĩa là việc các người đến đó là do hành động của kẻ đó gây ra, đúng không? Mục đích gì mà dẫn đến hành động vòng vo thế này, hãy giải thích ngay lập tức.」
「Tôi nghĩ nghi ngờ của Long Vương-sama là có lý. Tuy nhiên, về chiều đi là sự việc xảy ra ngoài tầm kiểm soát của tôi. Có thể ngài không tin, nhưng nguyên nhân là do hành động của bên thứ ba.」
Lời khẳng định của anh ấy, người hầu gái này cũng thấy tò mò. Dù không phải do Tanaka-san, thì ai là người đã làm chuyện này. Chắc chắn mọi người có mặt ở đây đều thắc mắc, chỉ là không nói ra thôi.
「Long Vương-dono, giờ thời gian tranh luận cũng tiếc lắm.」
「...Hiểu rồi. Tuy nhiên, ngay khi kẻ đó quay lại đây, Trẫm sẽ yêu cầu giải thích.」
「Cảm ơn ngài. Vậy thì, tôi xin phép thử phép thuật ngay.」
Xác nhận Long Vương-sama đã rút lui, Tanaka-san đứng dậy khỏi ghế. Tinh Linh Vương-sama ngồi cùng bàn và Goggoru-san ngồi trên sàn ngay gần họ cũng đứng dậy theo.
*
Lần trước, Phép thuật Thứ nguyên (Dimension Magic) đã kết thúc bằng việc gọi Goggoru-chan đến tại địa điểm tổ chức lễ hội.
Lần này tôi sẽ nâng cấp độ kỹ năng và thi triển nó.
Có lẽ, với cái này sẽ quay lại được dị giới.
Hiện tại phép thuật này chỉ là gọi đến một chiều, nhưng nếu nâng cấp độ lên, tôi nghĩ sẽ có thể làm được chuyện kiểu như gửi trả về. Vì các phép thuật khác cũng mở rộng phạm vi khả năng cùng với việc tăng cấp độ kỹ năng.
「Long Vương-dono, giờ thời gian tranh luận cũng tiếc lắm.」
「...Hiểu rồi. Tuy nhiên, ngay khi kẻ đó quay lại đây, Trẫm sẽ yêu cầu giải thích.」
「Cảm ơn ngài. Vậy thì, tôi xin phép thử phép thuật ngay.」
Từ khi đến đây cho đến ngày hôm nay, Mặt xấu trai cũng suy nghĩ nhiều thứ.
Tuy không có nhiều kỷ niệm đẹp, nhưng thế giới bên này vẫn là quê hương của tôi. Nếu chết bất đắc kỳ tử thì còn được, chứ tự mình quyết định Bye-bye mãi mãi, nghĩ lại thì sự phản kháng cũng lớn là sự thật.
Điểm lớn nữa là có phép biến hình, loại phép thuật chắc chắn tạo ra Ikemen, đang nằm trong tay.
Thú thật, tôi khao khát.
Nói thẳng ra, tôi muốn trở thành Ikemen và xây dựng Harem ở tổ quốc.
Sau khi kết hôn, dù ngoại tình bị lộ và trở thành chủ đề bàn tán không chỉ trên mạng mà cả trên sóng truyền hình mặt đất, nhưng không hiểu sao vẫn được cả fan hâm mộ lẫn xã hội tha thứ, sống cuộc sống thuận buồm xuôi gió, tôi muốn sống cuộc đời được cả già trẻ gái trai yêu mến như những nghệ sĩ Ikemen đó.
Không, tôi sẽ không nói những chuyện nhỏ nhặt thế.
Nói tóm lại, tôi muốn làm trai bao cho mỹ thiếu nữ.
Muốn được mỹ thiếu nữ ít tuổi hơn nuôi.
Đó là vùng đất lý tưởng mà cánh đàn ông trên thế giới không ngừng tìm kiếm.
Cách để đến đó, đang nằm trong tay Mặt xấu trai.
Tuy nhiên, khi tận mắt chứng kiến dáng vẻ của các giáo viên đang cố gắng vì chúng tôi, những nguyện vọng đó cũng tan biến. Phía sau các cô ấy, ngoài các vị Vua, còn thấy cả bóng dáng của những người ở Thành phố Rồng. Ai cũng đang chú ý đến chúng tôi.
Không được tiếc rẻ.
Ưu tiên hơn cả là việc trở về của Goggoru-chan và Tinh Linh Vương-sama.
Cả ngài Cá Thu nữa, không được quên.
Vì thế, hãy dừng việc keo kiệt điểm kỹ năng lại.
Cuộc trao đổi với nhóm Edita-sensei thế này cũng không biết kéo dài được bao lâu. Gánh nặng đè lên Nipple-denka chắc cũng khá lớn. Bây giờ cô ấy cũng đang thi triển phép thuật với vẻ mặt vất vả.
Biểu cảm đau khổ đó trông hơi gợi cảm, tuyệt vời.
Vậy thì, cửa sổ kỹ năng, làm ơn nhé.
Passive:
Hồi phục ma lực: Lv Max
Hiệu suất ma lực: Lv Max
Kiến thức ngôn ngữ: Lv 1
Active:
Phép thuật trị liệu: Lv Max
Phép thuật lửa: Lv Max
Phép thanh tẩy: Lv 5
Phép thuật bay: Lv 55
Phép thuật thổ mộc: Lv 10
Phép thuật triệu hồi: Lv 1
Phép thuật không gian: Lv Max
Phép thuật thứ nguyên: Lv 1
Phép biến hình: Lv 1
Điểm kỹ năng còn lại: 253
Các giá trị không thay đổi so với ngay sau khi trở về Nhật Bản.
Cái này——
Passive:
Hồi phục ma lực: Lv Max
Hiệu suất ma lực: Lv Max
Kiến thức ngôn ngữ: Lv 1
Active:
Phép thuật trị liệu: Lv Max
Phép thuật lửa: Lv Max
Phép thanh tẩy: Lv 5
Phép thuật bay: Lv 55
Phép thuật thổ mộc: Lv 10
Phép thuật triệu hồi: Lv 1
Phép thuật không gian: Lv Max
Phép thuật thứ nguyên: Lv 254
Phép biến hình: Lv 1
Điểm kỹ năng còn lại: 0
Dồn hết vào một lần.
Giá trị gần như đạt giới hạn (max cap).
Thế này chắc là ổn rồi.
Nếu không lấy phép biến hình thì đã đạt giới hạn rồi.
「Vậy thì tôi bắt đầu ngay đây.」
Sau khi tuyên bố với mọi người, tôi thi triển Phép thuật Thứ nguyên.
Khung cảnh dị giới hiện lên nhờ phép thuật của Nipple-denka. Tôi dồn hết sức tưởng tượng về một thứ kiểu như Warp (dịch chuyển tức thời) thông đến ngay giữa đó. Vì trong quá khứ đã một lần chứng kiến hiệu quả tại địa điểm tổ chức lễ hội nên không gặp khó khăn trong việc tưởng tượng.
Ở đó, tôi muốn đến đó.
Góc sân khấu cách xa một chút so với chỗ mọi người đang đứng.
Thế rồi, phía dị giới có biến chuyển.
Người nhận ra đầu tiên là Loligon.
『N-Này, đằng kia có cái gì đó xuất hiện kìa!?』
Cũng giống như lần trước, một thứ như vết nứt không gian đã sinh ra.
Hơn nữa so với lần trước, lần này khá lớn.
Và, nó ổn định.
Vị trí xuất hiện biến đổi cũng đúng như ý thức của tôi.
「Có thứ gì đó không rõ nguồn gốc đã sinh ra, bên đó thế nào?」
Nhận được câu nói của Edita-sensei, Mặt xấu trai nhìn quanh mình.
Tuy nhiên, trong phòng không thấy thứ gì giống thế.
Vậy thì tôi chuyển ý thức sang không gian phòng khách, cầu nguyện và niệm chú cho vết nứt dùng để thông thương xuất hiện ở phía bên này. Chỉ là, cái đã xuất hiện ở phía dị giới, dù tôi có niệm chú thế nào cũng mãi không xuất hiện ở thế giới bên này.
「Đ, để tôi thử vào xem sao nhé!」
「Chờ đã Liz, đứng lại! Cả em định đi sang bên kia thì làm thế nào hả!」
Tiểu thư đầu khoan vội vàng ôm chặt lấy Ester-chan vừa bước một bước.
Dù vậy vẫn không ngăn được đà, kéo lê cả người sau đi theo, tôi thoáng thấy cảnh Ki-mo-ron-ge (Tóc dài gớm ghiếc) đưa tay ra. Vẫn là Ester-chan quá sức "gái tốt" (Good woman), khiến tôi khó phản ứng với sự liều lĩnh của cô ấy.
Thay mặt họ, Điểu Vương-sama bước lên.
「Vậy thì chà, ta thử ném nhẹ phép thuật vào xem sao nhé?」
「Vâng, nhất định xin nhờ ngài.」
Trong tay Điểu Vương-sama xuất hiện một cột băng cỡ một vòng tay ôm.
Ông ấy bắn nó từ từ về phía vết nứt không gian. Một con tàu vũ trụ đang lơ lửng trong không gian vũ trụ lao vào thứ gì đó giống như lỗ hổng không gian (Warp hole), một cảnh tượng gợi nhớ đến sự kiện đậm chất viễn tưởng (SF) đã được xác nhận ở phía dị giới.
Cột băng bị vết nứt không gian nuốt chửng một cách dễ dàng.
Từ đầu đến cuối biến mất đâu đó.
Ngay sau đó vết nứt biến mất.
Rồi khoảng vài giây sau, phía chúng tôi có phản ứng.
Vết nứt không gian xuất hiện với quy mô tương đương cái đã hiện ra ở phía dị giới.
Về vị trí là giữa chiếc bàn đặt ở phòng ăn và bộ sofa bố trí ở phòng khách. Vết nứt chạm vào một phần của bộ sofa, sự thật là phần đó bị gọt mất khiến Mặt xấu trai lạnh sống lưng mà không ai hay biết.
Từ trong đó, cột băng mà Điểu Vương-sama gửi đến xuất hiện.
Giống như khi Goggoru-chan đến, nó bị nhổ toẹt ra.
Mất đi điểm tựa, nó rơi xuống sàn phòng ăn phát ra tiếng "cộp". Sàn nhà bị lõm một chút, xin lỗi nhé. Người sống ở nhà thuê lập tức nghĩ ngay đến việc sẽ bị trừ tiền đặt cọc khi chuyển đi.
Và rồi, vết nứt không gian sau khi thải cột băng ra liền biến mất ngay.
Không thể nào có thời gian cho chúng tôi lao vào.
Nói đúng hơn, với tình trạng này, kể cả có lao vào trót lọt, việc có đến được phía dị giới hay không cũng đáng ngờ. Cùng với việc cột băng bị thải ra, không gian tối đen như mực thoáng hiện qua khe nứt. Tôi cảm thấy rõ rệt bầu không khí như thể sẽ bị bỏ lại trong đó.
「T-Thế nào?」
「...」
Edita-sensei, phép thuật của Mặt xấu trai, hỏng rồi ạ.
Tưởng là được, nhưng không có chuyện đó.
「Hưừm, cái này có vẻ không được rồi nhỉì.」
Thay cho tên Mặt nước tương đã cạn lời, cảm tưởng thốt ra từ miệng Tinh Linh Vương-sama.
Ngài ấy khoanh tay nghiêng đầu với vẻ mặt khó xử.
Tình hình có vẻ xấu đi.
Ngực tôi đập thình thịch chưa từng thấy trong quá khứ.
Tuy nhiên, tôi không thể bỏ cuộc ngay được.
「Xin lỗi, cho tôi xác nhận thêm một chút nữa.」
「Ừ, ừm, nên thử thách vài lần xem sao.」
Sau đó, dù lặp lại vài lần, kết quả vẫn không thay đổi.
Phép thuật của Mặt xấu trai chỉ toàn gọi đơn phương sự vật từ dị giới đến. Thậm chí khi tôi bắn phép thuật từ bên này vào vết nứt lúc đang xả đồ ra, phía dị giới cũng không thấy phản ứng gì. Quả nhiên, việc đi lại giữa các thế giới có vẻ là đường một chiều.
Và, phép thuật bắn vào đó dù chờ bao lâu cũng không bao giờ xuất hiện trở lại.
「Thiếp tò mò về điểm đến của phép thuật bị bắn đi từ bên đó.」
「Ở đây cũng... ở kia cũng... không phải, đã bị bắn đến... nơi nào đó... sao?」
「Không không Mộc Vương-san ơi, nơi đó rốt cuộc là nơi nào thế hả?」
「Không phải là âm mưu của tên Tinh linh xấu tính đấy chứ? Cái này, là sao đây...」
「Nếu các người không lừa gạt chúng tôi, thì Trẫm cũng không hiểu nổi hiện tượng này.」
Ngay cả các vị Vua am hiểu về phép thuật cũng hoàn toàn bó tay.
Có lẽ cái này, là loại phép thuật như vậy.
Sự thay đổi đối với việc nâng cấp độ kỹ năng là mở rộng quy mô và ổn định vết nứt không gian. Đặc biệt là về thời gian duy trì có sự khác biệt rõ rệt. Ít nhất tôi đã có thể bố trí vết nứt không gian tại địa điểm mong muốn bao lâu tùy thích.
Nếu vậy, phán đoán của tôi hoàn toàn sai lầm.
Tôi đã lãng phí điểm kỹ năng quý giá.
「Rất xin lỗi, là do tôi tính toán sai.」
Không nhưng mà, cái này tuyệt đối nghĩ là được thì cũng đành chịu thôi chứ.
Đáng lẽ nên nâng cấp độ từng chút một sao.
Tuy nhiên, rốt cuộc việc tiêu tốn tất cả điểm số cũng không thay đổi.
「Đã lãng phí thời gian quý báu, thực sự rất xin lỗi.」
「N, này, sắp đến giới hạn rồi đấy...!」
Ngay lúc Mặt xấu trai cúi đầu, giọng nói đau khổ của Nipple-denka vang lên. Cô ấy cầm cây trượng, nhìn chúng tôi với vẻ mặt quyết tử. Trên trán mồ hôi đầm đìa. Cứ như vừa chạy marathon mãi không nghỉ vậy.
Việc duy trì phép thuật chắc đang đến giới hạn.
Xác nhận dáng vẻ đó, Edita-sensei cũng có phản ứng.
「Xin lỗi, lát nữa sẽ liên lạc lại!」
「Cảm ơn cô. Cô làm thế chúng tôi biết ơn lắm.」
Tình trạng của Denka có vẻ rất nguy kịch.
Sau cuộc trao đổi ngắn ngủi, khung cảnh dị giới biến mất khỏi trước mặt chúng tôi.
Mất đi cuộc hội thoại, phòng khách trở nên yên tĩnh.
Giờ ăn trưa mới nãy còn trôi qua êm đềm. Giờ đây sau khi kết thúc cuộc trao đổi với dị giới, bầu không khí trở nên khó xử. Cảm giác thèm ăn cũng biến mất từ lúc nào. Đồ ăn cũng nguội ngắt rồi.
Mặt xấu trai quay lại cúi đầu trước Tinh Linh Vương-sama và Goggoru-chan.
「Xin lỗi, tôi đã có chút tự tin nhưng mà...」
「Thôi nàào, cũng không cần nghĩ nghiêm trọng thế đâuu?」
「Không vấn đề. Không cần bận tâm.」
「Nhưng nói thật lòng thì, tôi không nghĩ ra cách nào khác nữa.」
「Chúng ta không làm gì thì biết đâu, Hải Vương sẽ xử lý êm đẹp thì saao? Nhìn thế thôi chứ ông ấy là vị Vua rất giỏi sử dụng phép thuật đấấy. So với cậu có thể kém hơn, nhưng ma lực thì cũng khá lắm đấấy?」
「Cảm ơn ngài đã quan tâm.」
Tiểu quỷ ranh ma (Mesugaki) Vương-sama hiền quá.
Tôi sắp đổ đứ đừ rồi.
Dạo gần đây, sao tính khí ngài ấy lại ôn hòa thế.
Trước đây đâu có thế này.
Chẳng lẽ ngài ấy đã từ bỏ việc quay lại dị giới rồi sao.
Dự cảm là ngài ấy đã chính thức bước vào chế độ ở ẩn.
「Đồ ăn nguội mất rồi. Để tôi hâm nóng lại nhé.」
「Hểể? Để thế này cũng được màà.」
「Tôi cũng không sao. Nguội cũng ngon.」
Đang lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên.
Người đến là Chủ quán.
Hôm nay nghe nói nghỉ cả ngày cơ mà, sao thế nhỉ. Cũng không thể lờ đi được, nên tôi mời vào nhà nghe chuyện. Để nguyên đồ ăn trên bàn ăn, chúng tôi chuyển sang không gian phòng khách.
Ngồi trên ghế sofa, anh ấy cười tươi rói hết cỡ.
Qua chiếc bàn thấp, anh ấy chồm người nói với ba bé gái.
「Về việc kinh doanh cuối tuần này, tôi có chuyện muốn bàn với các người.」
「Chuyện gì vậy?」
「Bất ngờ là có đài truyền hình đăng ký phỏng vấn vào hôm đó đấy.」
「...」
「Buổi live của quán chúng ta sẽ được truyền hình trực tiếp, phát sóng đi khắp nước Nhật đấy!」
Trong khi việc quay lại dị giới chưa có manh mối gì, thì hoạt động tại Nhật Bản hiện đại lại thuận buồm xuôi gió một cách lạ thường. Nhìn Chủ quán vui vẻ kể chuyện, dù anh ấy chẳng có lỗi gì, tôi vẫn cảm thấy hơi bực mình.
0 Bình luận