Tập 15

Chương 02 Thế Giới Ban Đầu (2)

Chương 02 Thế Giới Ban Đầu (2)

Thế Giới Ban Đầu (2)

Đã mất công ngủ trọ ở dị giới thì phải ở chỗ nào thật sang trọng. Để đáp ứng nguyện vọng đó của Tinh Linh Vương-sama, gã xấu trai quyết định dẫn cô bé đến một khách sạn cao cấp bậc nhất trong thủ đô.

Xuất phát từ khu vực Jimbocho, chúng tôi hướng về phía Shinjuku.

Đáng lẽ với khoảng cách này thì nên đi tàu điện.

Tuy nhiên, do đã quen với việc đi bộ ở dị giới, cộng thêm việc không một xu dính túi, chúng tôi đành cuốc bộ một cách chật vật. Tinh Linh Vương không hề than vãn tiếng nào. Trái lại, cô bé còn vui vẻ vừa đi vừa ngắm nhìn cảnh quan của thế giới bên này, thỉnh thoảng lại tạt ngang tạt ngửa.

Khi đi qua hào Shin-Mitsuke thì mặt trời cũng đã xế bóng, bầu trời dần tối lại.

Nhiệt độ cũng đã giảm đi đôi chút.

Điều đáng mừng nhất là thoát khỏi ánh nắng trực tiếp.

Dù rằng Tinh Linh Vương vẫn luôn giữ vẻ bình thản từ đầu đến cuối.

Chẳng mấy chốc màn đêm buông xuống, bóng dáng những người có vẻ như vừa tan làm xuất hiện ngày càng nhiều, đường phố trở nên vô cùng nhộn nhịp. Để tránh đám đông, chúng tôi rời đường lớn đi vào đường tắt, len lỏi qua khu vực san sát những tòa nhà đa năng.

Về mặt vị trí thì đây là khu Golden Gai.

Dự tính là sẽ đi xuyên qua Kabukicho để ra cửa Tây Shinjuku.

Khu vực đó tập trung những khách sạn cao cấp hàng đầu thủ đô. Chắc chắn sẽ khiến Tinh Linh Vương hài lòng. Tuyệt đối không phải vì tôi muốn cùng Tinh Linh Vương đi dạo qua khu phố đèn đỏ nơi các cửa hàng người lớn mọc lên như nấm đâu nhé. Quyết không phải vậy. Thật may là không có Rocoroco-chan đi cùng.

「Khu này trông lộn xộn quá nhỉ. Có phải là khu ổ chuột không vậy?」

「Không, không phải khu ổ chuột đâu ạ. Nói đúng hơn thì đây là khu du lịch.」

「Thế à? Con người ở thế giới bên này thích đi xem mấy chỗ kỳ lạ nhỉ.」

「Chắc là do tốc độ phát triển đô thị nhanh quá, nên những thứ hơi cũ kỹ một chút lại trở thành của hiếm.」

「Ra là thế.」

Vượt qua ủy ban quận, chúng tôi tiến vào trung tâm Kabukicho.

Tôi nhận ra rằng so với các cửa hàng phong tục dành cho nam giới, thì biển hiệu và quảng cáo của các Host Club (câu lạc bộ tiếp viên nam) còn nhiều hơn. Những tấm biển khổng lồ in hình các chàng trai đẹp mã (ikemen) được treo khắp nơi. Đèn neon rực rỡ tạo cảm giác vô cùng hào nhoáng. Nếu Tinh Linh Vương mà tỏ ra hứng thú với thứ này, thì gã xấu trai tôi đây sẽ cảm thấy như bị "cắm sừng" (NTR) đơn phương mất.

「Nhiều biển hiệu lấp lánh quá ha! Mà toàn là con đực của loài người nữa chứ!」

「Ở khu vực này, quanh năm suốt tháng đều diễn ra những hoạt động giống như bầu cử vậy. Mọi người đều cố gắng phô trương nhan sắc của mình để thu hút càng nhiều phiếu bầu càng tốt. Tôi có cảm giác quy mô còn lớn hơn so với lần trước tôi đến đây.」

「Hửm?」

Tôi tuyệt đối không nói dối. Thực tế thì xe tải quảng cáo chạy ầm ầm, loa đài ra rả suốt ngày về tổng tuyển cử hay mấy từ khóa kiểu đó. Có điều, thứ bay qua bay lại không phải là lá phiếu, mà là tiền mặt đi kèm với tình yêu giả tạo.

Gã trai tân đê tiện này quyết định thay đổi lộ trình ban đầu, rẽ vào một con hẻm ít cửa hàng hơn.

Tự nhiên lượng người qua lại giảm hẳn, xung quanh ngoài chúng tôi ra không thấy bóng dáng ai khác.

Và rồi sự việc xảy ra ngay trên đường đi.

「...Chưa xong đâu! Thằng chó này! ...Giết chết mày!」

「Đ, đợi đã...! Làm ơn, ...tôi xin các anh!」

Bất chợt có tiếng người vọng lại.

Sự việc diễn ra ngay khi vừa rẽ vào con hẻm.

Phía trước có thể thấy một nhóm người đang tụ tập.

Ba gã đàn ông ăn mặc trông rất côn đồ đang vây quanh một người đàn ông đang co ro dưới đất.

Người đàn ông kia hai tay ôm đầu, lưng cong lại như để bảo vệ vùng bụng. Không nhìn rõ mặt mũi. Anh ta mặc áo khoác denim và quần kaki. Nhìn sơ qua thì có vẻ là một người đàn ông khoảng 30 tuổi bình thường có thể bắt gặp ở bất cứ đâu.

Nhóm ba người kia đang đe dọa anh ta, liên tục buông ra những lời thô bạo. Cả ba đều xăm trổ đầy mình ở những chỗ dễ thấy như cánh tay hay đầu, nhìn qua là biết dân anh chị (outlaw). Trang phục cũng rất bụi bặm.

Những năm gần đây an ninh đã được cải thiện và khu vực này đang được du lịch hóa mạnh mẽ. Ít nhất là trước khi tôi đến dị giới, những vụ lộn xộn kiểu này đã giảm đi đáng kể. Nếu có đánh nhau trên đường phố thì cũng hiếm đến mức bị quay video tung lên mạng làm xôn xao dư luận.

「…………」

Tuy nhiên, nếu là ở dị giới, thì đây là cảnh tượng có thể bắt gặp ở bất cứ đâu.

Ngay cả ở Long Thành, nơi được coi là có an ninh tốt trong Đế quốc Penny, tôi nghĩ những chuyện thế này vẫn xảy ra hàng ngày ở đâu đó. Thậm chí chính tôi cũng từng bị cuốn vào. Tôi vẫn nhớ mình từng tung Fireball vào nhân viên một quán bar chặt chém ở thủ đô Kalis.

Quả nhiên, Tinh Linh Vương trông chẳng có vẻ gì là bận tâm.

Cô bé coi đó là chuyện thường ngày trong cuộc sống của nhân loại. Hơn nữa, cô bé vốn là kẻ mạnh nhất. Dù hiện tại đã mất đi thuộc tính King, cô vẫn là một tinh linh có sức mạnh đáng nể. Trong tình huống mà người bình thường sẽ dừng lại và quay đầu bỏ chạy, cô bé vẫn thản nhiên bước thẳng, coi như không liên quan đến mình.

Theo cảm quan của nhân loại, có lẽ cô bé xem chuyện này giống như mấy con bọ ngựa đang đánh nhau bên vệ đường thôi.

Chính vì thế, khi thấy gã xấu trai bên cạnh dừng bước, cô bé nghiêng đầu hỏi.

「Sao thế?」

「Nếu được thì chúng ta đi đường vòng khác nhé?」

「Hả? Tại sao?」

「Dạ, có vẻ như phía trước đang có rắc rối...」

Trong lúc đang nói chuyện thì phía bên kia đã có phản ứng.

Một trong những gã đàn ông ăn mặc côn đồ nhìn thấy chúng tôi và quát lớn.

「Nhìn cái gì mà nhìn hả con kia! Trẻ con không được đi lại ở chỗ này đâu.」

Hắn cau mày, giọng nói gầm gừ.

Nếu là trước khi đến dị giới, chắc chắn tôi đã quay đầu bỏ chạy thục mạng ngay lập tức. Vì mặt hắn trông đáng sợ cực kỳ. Cảm giác như giây tiếp theo hắn sẽ lao vào đấm mình vậy. Ngay khi bị quát, tôi đã giật mình theo phản xạ.

Tuy nhiên, thói quen thật là kỳ lạ, tôi nhận ra mình vẫn bình tĩnh dù có chút ngạc nhiên.

Cảm giác giống như đang ngắm thú dữ trong sở thú qua một cái lồng chắc chắn vậy.

Tôi quyết định thử kiểm tra chỉ số xem sao. Để xem ở thế giới này, kỹ năng có sử dụng được lên người thứ ba không, cũng nên kiểm tra một lần cho biết. Đối tượng là gã đàn ông đầu trọc đã lên tiếng đầu tiên.

Tên: Yamada Daisuke

Giới tính: Nam

Chủng tộc: Con người

Cấp độ: 12

Nghề nghiệp: Bán tội phạm (Hangure)

HP: 213/250

MP: 0/0

STR: 71

VIT: 88

DEX: 65

AGI: 67

INT: 10

LUC: 33

Nó hoạt động tốt ngay cả với người khác.

Chỉ cần liếc mắt một cái là nắm được tên thật của đối phương, kỹ năng này cực kỳ nguy hiểm trong xã hội hiện đại. Gặp mặt cái là đọc tên họ, áp đảo đối phương ngay từ đầu trong cuộc đàm phán với kẻ lạ mặt, uy lực còn hơn cả bắn Fireball bừa bãi. Cả cái mục nghề nghiệp kia nữa.

Trong khi tôi đang để ý đến cửa sổ trạng thái, đám đàn ông tiếp tục phản ứng.

「Thằng kia, cấm nhìn trộm!」

「Muốn chết à, lũ ranh con này!」

Hai gã còn lại cũng lên tiếng xua đuổi.

Dịch ý của họ ra thì đại loại là: "Biến nhanh đi, lỡ mà gọi cảnh sát thì đừng trách", kiểu vậy. Nếu ngoan ngoãn rời đi thì chắc sẽ không bị làm hại gì đâu.

Dù là côn đồ thì chắc cũng không đến mức làm thật với một bé gái.

Chỉ có điều, cái bối cảnh đằng sau những lời đó chỉ truyền tải được đến những người cùng thế giới này thôi.

「Hình như bọn mi đang dọa nạt cựu Tinh Linh Vương đấy hả? Hả?」

Có dự cảm là Tinh Linh Vương đang hơi cáu.

Do cứ nghe giọng nũng nịu ngọt ngào mãi nên tôi suýt quên, vị tinh linh này có tính cách khá là hổ báo. Thuộc tuýp người nếu bị kẻ yếu cắn thì sẽ không ngần ngại đấm lại. Tôi tự nhiên nhớ lại cái giọng điệu trịch thượng khi mới gặp nhau.

Trong cái rủi có cái may là bất đồng ngôn ngữ.

「Bình tĩnh đi ạ, Tinh Linh Vương-sama. Họ chỉ đang nóng nảy thôi, tuyệt đối không phải đang dọa nạt ngài đâu. Giống như dã thú cảnh báo khi lãnh thổ bị xâm phạm ấy mà, nên xin hãy nhường đường...」

Tôi cố gắng thuyết phục Tinh Linh Vương bằng giọng nhỏ để phía bên kia không nghe thấy.

Đúng lúc đó, người đàn ông đang co ro dưới chân đám côn đồ có động tĩnh.

Anh ta bật dậy và chạy thục mạng về phía chúng tôi.

Cố gắng tận dụng sơ hở để trốn thoát.

Giá mà anh ta chạy về hướng ngược lại thì tốt biết mấy, tại sao lại chạy về phía này chứ. Không màng đến việc lau khuôn mặt bê bết máu mũi, anh ta lao tới với vẻ mặt tuyệt vọng. Biểu cảm kinh hoàng đó cho thấy tình cảnh của anh ta không phải chuyện đùa.

Chỉ va chạm vai trên đường thì chắc không đến mức này đâu.

E là còn có vấn đề gì khác nữa.

「Thằng chó, cấm chạy!」

Đương nhiên, đám côn đồ cũng đuổi theo.

Nạn nhân nam chạy vụt qua bên cạnh chúng tôi.

Đám côn đồ đuổi theo sau lưng anh ta.

Trái ngược với gã xấu trai theo phản xạ né sang một bên nhường đường cho kẻ đang lao tới, Tinh Linh Vương vẫn đứng yên giữa đường quan sát tình hình. Có lẽ thái độ đó làm bọn chúng ngứa mắt. Một tên côn đồ chạy đầu đưa tay định tóm lấy vai cô bé.

「Đừng có ngáng đường, con ranh này!」

Hắn định tóm vai rồi hất cô bé vào lề đường.

Đương nhiên, Tinh Linh Vương không đời nào cho phép hành động đó.

「Á à, làm mạnh bạo thế người ta sợ đó nha!」

Ngược lại, cô bé ngáng chân khiến đối phương ngã lăn ra đường.

Động tác chân cực kỳ đẹp mắt.

「Hự...!」

Nhìn bề ngoài thì Tinh Linh Vương hoàn toàn là một bé gái. Tên côn đồ kia chắc chắn không ngờ mình lại bị phản đòn. Bị bất ngờ, hắn lao mặt xuống đường nhựa theo quán tính. Trông đau điếng người.

Ngay sau đó, tiếng chửi bới vang lên từ hai gã phía sau.

「Mày làm cái quái gì thế con kia!」

「Con ranh, mày giỡn mặt với tao à!」

Nghe tiếng hét của đám côn đồ đang điên tiết, người đàn ông bỏ chạy cũng có phản ứng. Anh ta quay đầu lại nhìn, rồi bất ngờ dừng bước, mắt mở to. Có lẽ anh ta ngạc nhiên khi thấy đám đàn ông lại đi hổ báo với một bé gái.

Ngay trước mắt anh ta, đám côn đồ hành động.

「Mày tưởng là trẻ con thì tao không dám đánh hả!? Hả!?」

Khác với tên đang nằm đo đất, một trong hai tên còn lại vung tay về phía Tinh Linh Vương.

Vốn dĩ đã đang nóng máu, thấy đồng bọn bị ngáng chân ngã, dây thần kinh kiên nhẫn của hắn đứt phựt. Đấm trẻ con là chuyện không bình thường. Nhưng chính vì không bình thường nên mục nghề nghiệp mới ghi là "Bán tội phạm".

Dù danh xưng nghe có vẻ bạo lực bị cắt giảm một nửa, nhưng thực tế thì là tội phạm toàn phần rồi. Một cú đấm không kiêng nể gì như kiểu thêm sốt mayonnaise gấp đôi dù đang ăn kiêng, lao thẳng về phía bé gái trông có vẻ yếu đuối nhưng thực chất là trùm xã hội đen.

「Dám bắt nạt tinh linh yếu ớt thế này, lại còn định đánh nữa, quá đáng ghê cơ!」

Chứng kiến hành động của đối phương, Tinh Linh Vương buông lời sến súa.

Giọng anime cao vút vang vọng trong con hẻm sau Kabukicho.

Nắm đấm lao tới trong tích tắc bị cô bé đỡ gọn trực diện. Bàn tay nhỏ bé của bé gái va chạm với nắm đấm thô kệch của gã đàn ông, tạo ra tiếng "Bốp" vang dội cả khu vực. Người đỡ không hề nhúc nhích, hoàn toàn triệt tiêu lực của kẻ tấn công.

「Cái...」

「V-Vô lý vãi!?」

Đến đám côn đồ cũng phải câm nín.

Như thể không tin vào cảnh tượng trước mắt.

Trong khi đó, Tinh Linh Vương quay sang nói chuyện với gã xấu trai bằng ngôn ngữ dị giới, như một lời biện minh.

「Nếu bọn chúng làm ầm ĩ ở đây, có khi lại có mấy người đáng sợ đuổi theo nữa đấy. Thế thì chúng ta sẽ rắc rối to. Nên là xin lỗi nhé, ta cho chúng nằm im một lúc được không?」

Cấu trúc xã hội Nhật Bản hiện đại mà tôi đã giải thích trước đó.

Tinh Linh Vương thông minh đã hiểu rõ điều đó.

Khoảnh khắc tiếp theo, đám côn đồ ngã gục xuống như thể đứt dây đàn, bất tỉnh nhân sự. Chắc là bị trúng phép thuật gây ngủ hay gì đó. Tôi đoán vậy khi nhìn thấy ngực họ vẫn phập phồng nhẹ dù đã mất ý thức.

「Cho con người kia ngủ luôn không?」

Ánh mắt cô bé hướng về phía người đàn ông bị đám côn đồ tấn công, hiện vẫn đang đứng chôn chân tại chỗ. Anh ta vẫn giữ vẻ mặt kinh ngạc, nhìn đám đàn ông đột nhiên bất tỉnh rồi lại nhìn sang chúng tôi đang đứng cạnh đó.

「Để xem nào...」

Tôi định gật đầu theo phản xạ thì chợt nảy ra ý nghĩ.

Đây chẳng phải là cơ hội sao?

「Khoan, đợi chút đã.」

「Sao thế?」

「Chúng ta đã cứu anh ta khỏi tình huống nguy hiểm, giờ anh ta đã thoát nạn, vậy yêu cầu anh ta trả món nợ này thì sao? Nhìn qua thì có vẻ anh ta đang gặp rắc rối. Nếu là chúng ta thì có lẽ sẽ giúp được gì đó cho anh ta trong tương lai đấy.」

Đối phương có vẻ đang gặp rắc rối với tổ chức xã hội đen.

Qua những lời qua tiếng lại nghe được, dễ dàng đoán ra đằng sau vụ ẩu đả bộc phát này là một mối quan hệ lợi ích nào đó. Nếu vậy, dù chúng tôi đang bị cảnh sát truy đuổi, biết đâu vẫn có thể giúp ích được gì đó.

Lợi dụng điểm yếu đó để có được chỗ ăn ở tạm thời.

Hắn là kẻ định lợi dụng một bé gái không quen biết để một mình bỏ trốn. Dù có lợi dụng lại một chút thì lương tâm tôi cũng chẳng cắn rứt. Cứ để chúng tôi sử dụng anh ta một chút cho mục đích riêng cũng chẳng sao đâu nhỉ.

Thà thế còn hơn là gây rắc rối cho xã hội bằng việc đi ở chùa khách sạn cao cấp.

「Con người đó có ích cho chúng ta không?」

「Nếu không được thì bỏ qua thôi ạ.」

「Chà, cũng được thôi.」

「Cảm ơn ngài đã đồng ý.」

Tất nhiên nếu đối phương cư xử có thiện chí, chúng ta có thể xây dựng mối quan hệ đôi bên cùng có lợi (win-win). Nếu không được thì thiệt hại chúng ta nhận cũng chẳng đáng là bao. Chỉ việc "bye bye" là xong.

Nghĩ đến đó, tôi chợt nhận ra.

Cách suy nghĩ của mình hoàn toàn giống hệt hồi ở dị giới.

So với cả cuộc đời tôi, thời gian ở thế giới bên kia không chiếm quá nhiều. Nhưng tôi ngạc nhiên khi thấy mình chịu ảnh hưởng không nhỏ dù đã ở tuổi này. Điều đó chứng tỏ những ngày tháng đó kích thích đến nhường nào.

「C-Cái quái gì thế này, đứa trẻ này là...」

Người đàn ông mặt đầy máu mũi hoang mang tột độ khi chứng kiến hai bé gái có lai lịch bất minh.

Quay về phía anh ta, gã xấu trai lên tiếng.

「Nếu không phiền, anh có thể cho chúng tôi biết sự tình được không?」

Tinh Linh Vương và tôi đứng giữa con hẻm nhỏ hẹp.

Dưới chân là đám côn đồ đang nằm thẳng cẳng.

Chẳng còn sự tồn tại nào đáng ngờ hơn thế này.

「Tùy theo tình hình, có thể chúng tôi sẽ giúp được anh đấy.」

「…………」

Người đàn ông vẫn cứng đờ người vì kinh ngạc, chỉ biết trân trân nhìn chúng tôi.

*

Trước lời mời mọc từ Đội trưởng Nancy, đối phương không giấu nổi vẻ bối rối.

Đương nhiên rồi.

Một bé gái nhìn như học sinh tiểu học vừa hạ gục cả đám côn đồ, rồi lại lên tiếng như một vệ sĩ chuyên nghiệp. Ở dị giới thì chuyện này có thể xảy ra. Thực tế tôi cũng từng chứng kiến những chuyện tương tự.

Nhưng đây là Nhật Bản hiện đại.

Nếu là tôi, tôi sẽ lẳng lặng bỏ đi ngay lập tức.

Chắc chắn là dàn dựng rồi, kiểu vậy.

Tuy nhiên, có vẻ anh ta quyết định tin vào sự thật mình vừa tận mắt chứng kiến. Dù rõ ràng là do dự, nhưng cuối cùng anh ta cũng chấp nhận đề nghị của chúng tôi. Anh ta bảo rằng nếu cảnh tượng này là thật, thì làm ơn hãy nghe câu chuyện của anh ta.

Lời nói đó cho thấy người đàn ông đang bị dồn vào đường cùng đến mức nào.

Khi đã thống nhất ý kiến, chúng tôi lập tức di chuyển.

Nếu cứ ở lại đây, không biết chừng đồng bọn của đám côn đồ sẽ kéo đến.

Bỏ qua dự định ban đầu là cửa Tây Shinjuku, chúng tôi đi vào ga JR.

Kế hoạch khách sạn cao cấp tạm thời bị hủy bỏ. Tinh Linh Vương làu bàu không hài lòng, nhưng gã mặt nước tương này lại thấy nhẹ nhõm đôi chút. Nếu suôn sẻ thì có thể kiếm được chỗ trọ đêm nay mà không gây phiền phức cho xã hội.

Từ ga Shinjuku, chúng tôi lên tuyến Odakyu đi Shimokitazawa.

Trong lúc di chuyển, tôi có hỏi sơ qua tình hình và biết được cảnh tượng chúng tôi nhìn thấy đúng như tôi dự đoán. Anh ta đến Kabukicho để gặp người quen. Trên đường về thì bị đám côn đồ vô cớ tấn công.

Tuy nhiên, lý do bị tấn công thì bản thân anh ta cũng đoán được lờ mờ.

Về chuyện này thì anh ta muốn đợi đến nơi rồi mới nói.

Sau đó, người đàn ông bắt đầu thăm dò thân thế của chúng tôi. Bố mẹ đâu, trong cái vali kéo mà gã mặt nước tương đang kéo chứa cái gì. Trong lúc tôi lảng tránh những câu hỏi đó, chúng tôi đã đến nơi.

Một tòa nhà đa năng nằm cách ga vài phút đi bộ.

Không gian nằm dưới tầng hầm của tòa nhà đó.

Xuống cầu thang hướng ra mặt đường, cuối đường là một cánh cửa và biển hiệu. Nhìn qua thì giống bề ngoài của một quán bar. Thấy tờ giấy dán bên cạnh cửa ra vào có ghi vé này nọ, gã mặt nước tương lờ mờ đoán ra bản chất của cửa tiệm.

Theo sự hướng dẫn của người đàn ông vào trong quán, đập vào mắt đầu tiên là khu vực quầy lễ tân nhỏ đối diện cửa ra vào. Đi qua đó là quầy bar cùng những dãy bàn ghế. Gần trần nhà có treo vài cái màn hình.

Bên trong quán còn kéo dài sâu hơn nữa, cuối cùng là một cánh cửa cách âm nặng nề.

Qua cánh cửa đó, đúng như tôi tưởng tượng, là hội trường và sân khấu.

「Chà, chỗ này trông chật chội ngột ngạt quá đi.」

「Là Live House (nhà biểu diễn nhạc sống) sao?」

「Tầm tuổi các em mà cũng biết chỗ này à?」

「Vâng, cũng biết chút chút.」

Thậm chí trên sân khấu còn đặt cả bộ trống nữa.

Một không gian tối tăm rộng chừng 30-40 tsubo (khoảng 100-130m2) không có cửa sổ, hội trường chiếm 2/3 diện tích, được thiết kế để đứng (standing) nên không có ghế ngồi. Chỉ có vài cái bàn ghế nhỏ được bố trí ở góc như để cho có lệ, không tương xứng với độ rộng của sàn.

Trên sân khấu đối diện hội trường, ngoài bộ trống còn có amply guitar, chân mic và nhiều thiết bị âm nhạc khác. Sân khấu có vẻ khá sâu, phía sau lấp ló những thiết bị lạ lẫm. Gần trần nhà cũng treo lủng lẳng đủ thứ.

Bên cánh gà là cánh cửa có vẻ thông tới phòng thay đồ. Ngoài ra, ở vị trí đối diện sân khấu qua hội trường là khu vực dành cho nhân viên âm thanh. Chỗ này có cấu trúc khá phổ biến của một Live House.

Điều đáng chú ý là trong phòng rất sạch sẽ.

Nói đến Live House thì thường có hình ảnh khá bẩn. Sàn nhà thường được sơn đen cẩu thả, tường dán chi chít sticker cũ. Góc tường chất đống đồ đạc bừa bãi, dây điện đi trần chạy khắp nơi, kiểu vậy.

Nhưng cửa tiệm này lại mang cảm giác của một club sành điệu.

Dù có cảm giác khép kín đặc trưng của tầng hầm, nhưng dường như dễ chịu hơn đôi chút.

「Trông sạch sẽ quá nhỉ.」

「Em nhận ra sao?」

「Em cũng có chút kiến thức ạ.」

「Bố mẹ em là dân chơi nhạc (bandman) hả?」

「Vâng, đại loại thế.」

Cuộc đối thoại với đối phương chỉ là nói bừa.

Từ hồi đi học cho đến khi đi làm, tôi thường xuyên nhận được lời mời từ những người quen chơi trong ban nhạc đang phải chạy chỉ tiêu bán vé. Các ban nhạc nổi tiếng thì không nói, nhưng đa số các ban nhạc trên đời đều chật vật để hoàn thành chỉ tiêu (norma).

Lý do là vì cung cầu mất cân đối, nên mô hình kinh doanh Live House đang chuyển dịch mạnh mẽ sang hình thức cho thuê hội trường. Nói nôm na là phần mở rộng của Karaoke. Chỉ cần hoàn thành chỉ tiêu bán vé, chỉ cần trả tiền thì ai cũng có thể tổ chức biểu diễn. Khách bằng không cũng chẳng sao.

Những Live House có kiểm duyệt âm nhạc trước chỉ là một số ít quán nổi tiếng thôi.

Tuy nhiên, chẳng mấy ai chịu bỏ ra vài nghìn yên định kỳ để nghe những màn trình diễn nghiệp dư chẳng mấy hay ho. Nếu bị mời nhiều lần trong năm, trừ khi có cùng sở thích, thì dù là bạn bè cũng sẽ thấy ngán ngẩm.

Và một kẻ âm trầm (inkya) không được gái thích như tôi lại là nơi tiêu thụ vé lý tưởng.

Thực tế, dưới sân khấu thường có nhiều người cùng chủng loại với tôi. Kiểu người dương quang (youkya) hay người khác giới chỉ cần bắt chuyện một chút là sướng rơn người. Nói hay thì là người tốt, nói dở thì là dễ dãi.

Nhờ đó mà tôi cũng có chút kiến thức về những nơi như Live House.

Dù bản thân tôi thì mù tịt về nhạc cụ.

「Mới gần đây thôi, anh đã sửa sang lại toàn bộ đấy.」

「Thảo nào trông sạch sẽ thế này.」

「Tụi em còn nhỏ chắc không biết, nhưng dạo gần đây khách đến Live House già hóa kinh khủng. Thế nên anh mới thay đổi thiết bị để tích cực đón đầu xu hướng của giới trẻ, có thể tổ chức cả những buổi biểu diễn kiểu Metaverse nữa.」

「Cụ thể là như thế nào ạ?」

「Thì đấy, biểu diễn ảo này, V-Tuber này, dạo này mấy cái đó đang hot mà đúng không?」

「Xin lỗi, anh là chủ (owner) ở đây ạ?」

「Ừ, đúng rồi.」

Tôi cứ tưởng những hoạt động đó chỉ có ở những tụ điểm lớn được các doanh nghiệp lớn rót vốn thôi chứ. Cá nhân tham gia vào mảng này rào cản cao lắm. Chắc anh ta đã đầu tư một khoản không nhỏ. Nhìn lại đống thiết bị, quả thực trông chúng có vẻ đắt tiền.

「Ngoài ra để thu hút các bạn nữ trẻ tuổi, anh cũng sửa sang lại khu vực quầy bar cho sành điệu hơn. Khách quen cũ thì bảo là mất chất, nhưng ở một nơi suốt mấy tiếng đồng hồ thì sạch sẽ vẫn thích hơn chứ nhỉ?」

「Vâng, đúng vậy ạ.」

Live House cũng phải vật lộn để sinh tồn ghê thật.

Và cá nhân tôi tán thành ý kiến của anh chủ. Nếu có thể thì tôi muốn có thêm nhiều ghế ngồi hơn nữa. Đứng nhìn sân khấu mấy tiếng đồng hồ mệt lắm. Tùy vào trình độ của ban nhạc mà có khi trở thành trò chơi giành ghế với những khách khác, khổ sở vô cùng.

「Chà, nhưng đó lại là nguyên nhân khiến anh gặp rắc rối.」

「Tức là vấn đề tài chính ạ?」

「Kết quả thì đúng là vậy.」

「Anh có thể giải thích cụ thể hơn một chút được không ạ?」

Tôi thẳng thắn nói với anh chủ đang vòng vo.

Anh ta làm vẻ mặt cay đắng và tỏ ra do dự.

Nhưng cũng chỉ trong chốc lát.

「...Đã dẫn đến tận đây rồi thì anh nói thật vậy.」

Nhờ có thời gian sau khi thoát khỏi nguy hiểm, có vẻ anh ta đã lấy lại được chút bình tĩnh. Máu mũi cũng đã lau sạch từ lâu. Và sự hiện diện của hai bé gái trước mặt khiến anh ta lại cảm thấy lo ngại.

Chủ yếu là theo nghĩa bắt cóc trẻ em.

Dù vậy, anh ta có vẻ đã chấp nhận số phận và bắt đầu kể về vấn đề mình đang gặp phải.

「Trẻ con có thể không hiểu, nhưng nói đơn giản thì là...」

Tóm tắt lại thì đúng là vấn đề tiền bạc.

Chỉ là bối cảnh "xã hội đen" hơn tôi nghĩ nhiều.

Đầu tiên, tiền đề là cửa tiệm này bao gồm cả tòa nhà và đất đai đều thuộc sở hữu của anh chủ. Nếu xét giá đất khu vực này thì đó là một tài sản khá lớn. Và cuộc đại tu gần đây được thực hiện bằng cách thế chấp những tài sản đó để vay vốn ngân hàng.

Dù vậy, theo kế hoạch ban đầu, giả sử Live House kinh doanh không tốt và phải đóng cửa, thì tiền thuê nhà từ các đơn vị thuê ở các tầng khác vẫn đủ để xoay sở.

Tuy nhiên, ngay sau khi việc sửa chữa hoàn tất, các đơn vị thuê trong tòa nhà đồng loạt xin chuyển đi. Họ thậm chí còn chấp nhận trả tiền vi phạm hợp đồng không hề nhỏ để chuyển đi ngay lập tức.

Cùng lúc đó, khách hàng của Live House, trong trường hợp này là các nhóm nhạc quen biết thường lui tới quán, cũng đồng loạt không đến nữa. Không một ngoại lệ, họ rời đi như thủy triều rút.

Đương nhiên cửa tiệm rơi vào tình trạng ngừng hoạt động.

Anh ta cũng cảm thấy có điều bất thường.

Không lâu sau, anh ta nhận được thông báo về việc tái quy hoạch khu vực lân cận. So với giá đất xung quanh, mức giá đàm phán được đưa ra rẻ mạt như cho không. Có vẻ anh chủ đã bị nhắm đến làm mục tiêu thu hồi đất (jiage).

Không chấp nhận điều đó, anh ta đương nhiên từ chối di dời. Anh ta cố gắng tiếp tục kinh doanh để trả nợ tiền sửa chữa. Thế là đám côn đồ như chúng tôi vừa thấy bắt đầu tìm đến anh ta.

Và dẫn đến sự việc hôm nay.

Anh ta giải thích nhẹ nhàng như để kể cho trẻ con nghe.

「Sao nào? Anh nghĩ trẻ con như em chắc chưa hiểu được đâu.」

「Đầu tiên em muốn xác nhận một điểm.」

「Hả...」

Anh chủ cười tự giễu hỏi lại.

Tôi mặc kệ và đặt câu hỏi.

「Chuyện đầu tư này ngoài anh ra, anh có nhận được đề xuất từ ai khác không?」

「...Này, chẳng lẽ em định nói là người quen của anh cũng thông đồng với bọn chúng sao?」

「Nếu anh có manh mối thì khả năng đó không thấp đâu.」

「…………」

Dù là lời nói của trẻ con nhưng sắc mặt anh ta lập tức tái nhợt.

Có vẻ trúng tim đen rồi.

Không chỉ những người thuê trong tòa nhà mà bàn tay còn vươn tới cả những mối quan hệ cá nhân của anh chủ, chứng tỏ đối phương đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Vụ tái quy hoạch kia chắc chắn là một dự án với số tiền khổng lồ.

「Thậm chí có khả năng nhân viên ngân hàng cũng thông đồng nữa đấy.」

「C-Cái đó thì vô lý quá...!」

Công ty bình phong của Yakuza thực hiện thu hồi đất, nhân viên ngân hàng bị cuốn vào và bị bắt, tôi nhớ từng xem tin tức như vậy trong quá khứ. Lần này chỉ là cho vay vốn nên chắc không đến mức bị điều tra, nhưng mà...

Chuyện xe tải lao vào cửa tiệm là thời Showa rồi.

Những việc kiểu này ngày càng trở nên tinh vi hơn.

「Tuy nhiên, việc chứng minh điều đó được cho là rất khó khăn. Hơn nữa, giả sử có chứng minh được thì khoản nợ anh đang gánh cũng không thay đổi, và nghĩa vụ trả nợ cũng không bị hủy bỏ đâu.」

「Dù vậy thì đối phương là băng đảng phản xã hội (hansha) kia mà!」

「Có ai tự xưng như vậy đến bắt chuyện với anh không?」

「Không, cái đó thì...」

Dù có người phản xã hội đứng sau lên kế hoạch, nhưng nếu không chứng minh được mối quan hệ của từng cá nhân thì không thể kiện ra pháp luật. Và việc nắm bắt điều này từ vị trí của anh chủ là vô cùng khó khăn.

Báo cảnh sát về đám côn đồ cũng không thay đổi được tình cảnh của anh ta. Vài tên tay sai bị bắt cũng chẳng làm chấm dứt sự quấy rối. Thậm chí việc chọc giận đồng bọn của chúng chỉ khiến sự trả thù tàn khốc hơn.

「Những trường hợp như hôm nay đã từng xảy ra chưa?」

「Có mấy kẻ kỳ lạ bám theo thì có, nhưng bị đánh thì hôm nay là lần đầu.」

「Anh đã báo cảnh sát chưa?」

「Đương nhiên rồi? Anh đã xin tư vấn từ trước. Ngoài ra cũng báo án vài lần rồi. Nhưng họ chỉ đến xem qua loa quanh quán rồi thôi. Họ cứ khăng khăng là nếu chưa có thiệt hại thực tế thì không thể làm gì hơn.」

「Ra là vậy.」

Chuyện này chẳng khác gì so với trước khi tôi đến dị giới. Nếu vụ việc phát triển thành sự kiện có ảnh hưởng xã hội lớn hơn một chút thì có lẽ cảnh sát sẽ vào cuộc điều tra nghiêm túc. Nhưng hiện tại thì cũng chưa phải vụ án lớn lắm.

「Nhưng lần này anh tin họ sẽ hành động.」

「Vâng, đúng vậy.」

Nói xong, anh chủ thở dài thườn thượt.

Cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi rồi.

Cũng phải thôi.

Đến mức kể lể hoàn cảnh với hai bé gái không rõ lai lịch thế này cơ mà.

Có lẽ nhớ ra sự thật đó, anh ta tiếp lời như để bào chữa cho bản thân.

「Nhưng đừng hiểu lầm nhé? Anh cũng có nhiệt huyết lắm đấy. Anh cũng có ý thức về vấn đề của ngành. Nên anh tuyệt đối không nghĩ là mình bị người quen lừa đâu. Việc sửa chữa thiết bị là do anh tự quyết định.」

「Em nghĩ đó là điều rất tuyệt vời.」

「Chính vì thế nên mới càng đau đớn chứ. Dự định tổ chức Live ảo (virtual live) chưa làm được lần nào. Đã bỏ đống tiền thuê làm mô hình 3D (3D model) để làm nhân vật đại diện cho quán, thế mà cái "ruột" (người lồng tiếng/điều khiển) quan trọng nhất lại bỏ chạy mất.」

「Cái "ruột" tức là người lồng tiếng cho mô hình ấy ạ?」

「Đúng vậy. Anh đã cất công nhờ người quen giới thiệu, tổ chức cả buổi tuyển chọn (audition). Tìm được cô bé ưng ý, đã hướng dẫn được một phần rồi. Thế mà giờ đến liên lạc cũng không được.」

「Chắc là bị phía bên kia nắm được việc ra vào quán này rồi.」

「À, chắc là thế rồi.」

Sau khi họp xong, trên đường về nhà bị bám theo, bị đám côn đồ mặt mũi hung tợn đe dọa thì ai mà chẳng bỏ chạy. Là con gái mới lớn, việc cắt đứt liên lạc không lời từ biệt cũng chẳng có gì lạ.

Tùy tình hình, có khi ngay lúc này cũng đang có ai đó theo dõi cửa ra vào quán.

Trường hợp của tôi và Tinh Linh Vương thì dù có bị chọc ghẹo chút đỉnh cũng chẳng xi nhê gì, nên không có vấn đề. Nhưng thay vào đó, sinh mệnh xã hội của anh chủ có thể gặp nguy hiểm. Theo nghĩa giam cầm bé gái ấy.

Thôi thì tùy vào câu trả lời của anh ta mà tính tiếp.

Vì thế trước tiên phải lấy được lời cam kết chắc chắn ở đây đã.

「Em đã nắm được tình hình bên anh.」

「Ờ, ừ.」

Thấy gã xấu trai tỏ thái độ nghiêm túc, đối phương gật đầu nhỏ nhẹ đáp lại.

Anh chủ nãy giờ cứ rụt rè chắc là do chứng kiến những lời nói và hành động không giống trẻ con của chúng tôi. Đã bị nhìn thấy cảnh ẩu đả với côn đồ rồi, đến nước này có giả bộ cũng vô ích.

「Sau khi xác nhận tình hình, em xin đưa ra đề xuất thế này.」

「Đã đi theo đến tận đây rồi, anh sẽ nghe.」

「Nếu anh đảm bảo chỗ ăn ở cho chúng tôi, chúng tôi sẽ làm vệ sĩ (bodyguard) cho anh. Ít nhất là những chuyện như vừa nãy sẽ không xảy ra nữa. Kể cả đối phương có mang dao ra, em cũng đảm bảo an toàn tính mạng cho anh.」

「…………」

Tôi đưa ra đề nghị trực diện.

Anh chủ im lặng với vẻ mặt suy tư. Ít nhất có vẻ anh ta đã tin vào sự hữu dụng của tôi và Tinh Linh Vương. Việc vô hiệu hóa đám côn đồ ngay trước mắt đã có tác dụng. Tuy nhiên, sự tồn tại của chúng tôi quá sức mờ ám.

Trong đầu anh ta chắc đang xoay vần đủ loại nghi ngờ.

「Trước khi trả lời đề xuất, anh muốn xác nhận vài điều.」

「Chuyện gì ạ?」

「Bố mẹ hai đứa đâu?」

「Không có bố mẹ. Không nơi nương tựa. Thậm chí không có hộ khẩu.」

「Cái đó, em nói thật đấy à?」

「Yên tâm đi ạ, chúng tôi cũng sẽ không chạy đến đồn cảnh sát đâu.」

「…………」

Nếu nói dối ở đây thì sau này có vẻ sẽ rắc rối to. Nên tôi quyết định nói thật. Dù từ phía anh chủ thì câu trả lời này khiến anh ta phải đau đầu suy nghĩ.

Cả hai bên đều im lặng.

Nhìn chằm chằm nhau một lúc.

Anh ta là người quay đi trước, hướng mắt sang chỗ khác.

Ở đó có bóng dáng Tinh Linh Vương đang đi loanh quanh trong hội trường cách xa chúng tôi.

Anh chủ hất cằm về phía cô bé và hỏi.

「Nãy giờ toàn thấy em nói, thế cô bé kia có đồng ý không đấy?」

「Đã thống nhất rồi ạ. Tiếng Nhật của cô ấy không tốt lắm, xin anh đừng để tâm.」

「Th-Thế à.」

「Gì thế? Ta cũng nên nói chuyện à?」

「Không, chỗ này cứ để tôi lo. Sắp xong chuyện rồi ạ.」

Tinh Linh Vương quay lại hỏi.

Tôi chẳng giải thích gì mà cô bé vẫn ngoan ngoãn thế này, thật sự cảm ơn rất nhiều. Giả sử người bị cuốn vào không phải cô bé mà là Loligon thì chắc rắc rối to rồi.

Anh chủ quay lại, cau mày với vẻ mặt khó xử. Bắt quyết định ngay tại đây thì hơi tàn nhẫn. Dù vậy có vẻ anh ta đang cân nhắc theo hướng tích cực, tiếp tục có phản ứng.

「Về đề xuất của các em, anh có thể đưa ra điều kiện được không?」

「Tùy điều kiện mà chúng tôi cũng không ngần ngại chấp nhận đâu ạ...」

Quả nhiên là không được sao.

Ngay khi gã xấu trai định bỏ cuộc.

Lời đề nghị từ phía bên kia lại nằm ngoài dự đoán.

「Ngoài việc làm vệ sĩ, các em có thể đảm nhận luôn vai trò "ruột" của linh vật (mascot) quán không?」

「Tức là người bên trong mô hình 3D vừa được nhắc đến ấy ạ?」

「Ừ, đúng vậy.」

Trước câu hỏi của tôi, anh ta gật đầu thật sâu.

Như muốn nói "nhất định phải làm".

「Bên anh đã chuẩn bị cả nguồn âm thanh rồi. Cứ thế này mà kết thúc mà không làm gì thì ức chế lắm. Dù sau này cửa tiệm có ra sao, thì trong lúc vẫn còn trong tay, anh muốn dùng cho đã đống thiết bị đã sắm.」

「Trong tình huống này mà anh còn thời gian cho việc đó sao?」

「Chính vì tình huống thế này nên mới phải làm. Nếu may mắn tạo được tiếng vang, biết đâu khách sẽ quay lại. Lúc đó bọn chúng cũng không dám manh động nữa đúng không? Thời đại này rồi, không có chuyện phóng hỏa để thu hồi đất đâu.」

Anh chủ có tính cách tích cực hơn tôi nghĩ.

Nếu tôi ở trong hoàn cảnh tương tự, chắc chắn tôi không thể quyết định như vậy. Chắc tôi đã khóc lóc chạy đến chỗ phái đám côn đồ tới, đàm phán để họ mua lại đất và tòa nhà với giá cao hơn một chút rồi.

「Xin lỗi nhưng khả năng đó rất thấp đấy chứ ạ?」

「Cái đó thì ngay từ đầu anh biết thừa rồi. Nhưng anh muốn làm cái đó. Môi trường đã sẵn sàng mà lại bị treo niêu làm anh cứ ngứa ngáy suốt. Cơ hội đến rồi thì phải bám lấy như cọng rơm cứu mạng thôi.」

Vì Tinh Linh Vương không nói được tiếng Nhật, nên vai trò chính có vẻ sẽ thuộc về gã xấu trai này. Nói thật lòng là tôi muốn từ chối. Kinh nghiệm hát trước đám đông của tôi chỉ dừng lại ở bài kiểm tra hát trong giờ âm nhạc hồi đi học thôi.

Nhớ lại phản ứng của giáo viên và bạn bè hồi đó làm tâm trạng tôi u ám hẳn.

「Tuy nhiên, em chưa từng hát trước đám đông.」

「Cái đó bên anh sẽ lo liệu nên không cần nghĩ ngợi đâu.」

「Là như thế sao ạ?」

「Hát hay thì càng tốt, nhưng dở một chút thì chỉnh sửa (edit) được hết ấy mà.」

「Ra là vậy.」

Nhưng chúng tôi cũng giống anh chủ, không còn đường lui. Nếu bỏ lỡ cơ hội này, không biết bao giờ mới kiếm được chỗ ăn ở hợp pháp. Được tham gia đàm phán thế này đã là may mắn rồi. Nghĩ vậy, tôi ngại từ chối chỉ vì sự tự ti của bản thân.

Kết quả có gây phiền phức cho xã hội thì xin lỗi nhé.

Cũng đâu có lộ mặt thật đâu.

Chỗ này nên thỏa hiệp thôi.

Cứ thế đi.

「Đã rõ. Cùng với việc làm vệ sĩ, em sẽ nhận làm "ruột" cho mô hình.」

「Thật hả? Tốt quá, vậy là hợp đồng thành lập!」

「Vâng, xin nhờ anh giúp đỡ.」

Cứ thế, gã xấu trai và Tinh Linh Vương đã có được chỗ ở tạm thời.

*

Chỗ ở mà ông chủ Live House cung cấp cho chúng tôi là căn hộ ở tầng cao nhất của tòa nhà chứa cửa tiệm. Nghe nói cho đến tháng trước, giám đốc công ty thuê văn phòng trong tòa nhà này vẫn thuê làm phòng riêng.

Gọi là Penthouse (căn hộ áp mái).

Nhờ thế mà điều kiện khá tốt.

Thiết kế 3LDK (3 phòng ngủ, phòng khách, phòng ăn, bếp). Nghe thì thấy bình thường. Nhưng đây là chất lượng trung tâm thủ đô nơi lắm người giàu. Riêng phòng khách đã rộng hơn 30 chiếu (khoảng 50m2). Phòng ngủ chính cũng hơn 10 chiếu. Có cả ban công sân thượng (roof balcony) rộng rãi.

Chắc tiền thuê còn cao hơn cả mấy căn hộ chung cư cao cấp xoàng xĩnh.

Về khoản này, anh chủ nói anh cũng đã chú trọng để kiếm được người thuê chịu chi. Nghe đâu từ lúc xây tòa nhà xong, phòng này lúc nào cũng kín người thuê. Khi kể chuyện đó trông anh ta có vẻ hơi tự hào.

Anh ta bảo chúng tôi cứ tự nhiên sử dụng cho đến khi có người thuê mới.

Tuy nhiên, đồ đạc đã được chuyển đi hết, trong phòng trống huếch trống hoác. Dù đã được dọn dẹp sạch sẽ để đón người mới. Nhưng không thấy bất cứ thứ gì cần thiết cho sinh hoạt.

Đương nhiên Tinh Linh Vương lên tiếng phàn nàn.

Trước kia ở trong hang động chỉ có mỗi cái ngai vàng, thế mà giờ lắm yêu sách ghê.

Thế là anh chủ lập tức phải đi đến cửa hàng giảm giá tổng hợp mở cửa ban đêm. Mua sắm những nhu yếu phẩm trước mắt, bắt đầu từ đệm hơi. Thậm chí chúng tôi cũng đi cùng và mua sắm đủ thứ.

Nhân tiện thì bản thân anh chủ ưu tiên thu nhập từ tiền thuê nhà nên sống ở chỗ khác.

Kết quả là Tinh Linh Vương cũng hài lòng.

「Tòa nhà thì nhỏ nhưng phòng này ở cũng thoải mái đấy chứ!」

「Ngài thích là tốt rồi ạ.」

Sáng hôm sau khi ngủ dậy ở nhà mới, tôi và Tinh Linh Vương trò chuyện trong phòng ngủ.

Ngồi trên chiếc đệm hơi đặt giữa phòng ngủ rộng thênh thang.

Tiếc thay là có hai cái đệm.

Vận chuyển phiền phức, hai đứa người nhỏ tí thì một cái cũng được chứ sao? Dù anh chủ đã nói thế, nhưng trước mặt Tinh Linh Vương, gã xấu trai vẫn phải xin hai cái, đúng là tự làm tự chịu.

Một cái thì tốt biết mấy.

Muốn ngủ chung một giường.

Nhưng nếu vì thế mà bị cô bé ghét, cuộc sống ở thế giới này sẽ thê thảm lắm. Không thể làm liều được. Tôi đã nhờ chuẩn bị hai phần gối và chăn.

「Nhưng mà chỗ ngủ êm hơn chút nữa thì tốt hơn.」

「Tối qua không kịp chuẩn bị giường tử tế nên đây chỉ là giải pháp tạm thời thôi ạ. Tôi sẽ nhờ anh chủ mua sắm đồ đạc sau. Trong lúc chờ đợi mong ngài thông cảm.」

Tôi cũng tự hỏi liệu tinh linh có khái niệm ngủ hay không. Nhưng ít nhất thì gã xấu trai này đã ngủ rất ngon. Hôm qua bận chuẩn bị cho Hội nghị các vị vua nên chẳng ngủ được mấy.

Nhân tiện, tôi vẫn duy trì phép biến hình ngay cả khi ngủ, giữ nguyên hình dạng Đội trưởng Nancy.

Vì có mắt của anh chủ nên trước mắt tôi sẽ phải sống trong hình dạng này.

Vì thế quần áo cũng phải mua đồ bé gái.

Hiện tại cả hai đang mặc bộ đồ nỉ rẻ tiền thay đồ ngủ. Cổ áo thiết kế hơi rộng nên cứ lấp ló vùng ngực, tuyệt vời thật. Mỗi lần Tinh Linh Vương ngồi đối diện cử động là mắt tôi lại lỡ liếc nhìn.

Cảm giác như con gái nhà DQN (trẻ trâu/ít học).

Sự ngây thơ mang lại cảm giác chân thực.

Cảm giác muốn bị "dạy dỗ" bởi sức mạnh áp đảo đó dâng trào.

「Sao thế? Cứ nhìn chằm chằm ta vậy.」

「Dạ không, tôi thấy ngài xõa tóc xuống cũng đẹp lắm ạ.」

「Nhớ lại thì màu tóc này là ta chỉnh theo người đấy nhỉ. Đến tận nơi mới thấy đúng là quê hương ngươi có nhiều người tóc màu này thật. Những điều ngươi nói trước kia giờ thấy cũng hợp lý ha?」

「Cảm ơn ngài đã thấu hiểu.」

Chế độ thường cột tóc hai bên (twintail) cũng rất tuyệt, nhưng tóc dài thẳng (long straight) cũng vô cùng xuất sắc. Cảm giác "tiểu quỷ cái" (mesugaki) giảm đi đôi chút, thay vào đó sự thanh thuần tăng lên. Dù vậy cái miệng vẫn nói lời cay độc thì không đổi, cảm giác hơi mới mẻ.

Tuy nhiên, thời gian buổi sáng yên bình đó chẳng kéo dài được bao lâu.

Tiếng chuông cửa "Ping pong" vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện của chúng tôi.

「Nè nè, có tiếng gì lạ thế?」

「Là tiếng gọi cửa từ bên ngoài ạ.」

Bộ thu nhận chuông cửa cũng có ở trên tường phòng ngủ.

Vừa hướng dẫn Tinh Linh Vương cách sử dụng, tôi vừa trả lời.

Người đến là anh chủ Live House.

Hai bé gái mặc nguyên đồ nỉ đi ra cửa. Tiếng chân lạch bạch nghe rất vui tai. Mở cánh cửa hướng ra ngoài trời, luồng khí nóng ùa vào căn phòng đang bật điều hòa mát lạnh. Hôm nay vẫn là một ngày nắng nóng.

Trước cửa là bóng dáng người khách như đã thấy qua màn hình.

Anh chủ nhìn chúng tôi và nói ngay câu đầu tiên đầy hào hứng.

「Ngay và luôn nhé, anh muốn các em trả cái giá cho việc ăn ở.」

「Hôm nay anh bảo đi nộp đơn trình báo cho cảnh sát cơ mà?」

「Cái đó anh làm xong từ sáng sớm rồi.」

「Xong nhanh thế cơ ạ?」

「Người phụ trách đang bận nên bảo sẽ liên lạc lại sau.」

「Em nghĩ nên đi bệnh viện lấy giấy chứng thương của bác sĩ nữa.」

「Cũng làm xong luôn rồi.」

「Anh dậy sớm thế.」

「Không, quá trưa rồi còn gì?」

「Xin lỗi, trong phòng không có đồng hồ.」

「...Lỗi tại anh. Trong hôm nay anh sẽ chuẩn bị.」

Hôm qua anh ta bảo ngứa ngáy muốn làm việc, xem ra là lời nói thật lòng không dối trá. Bị người khác bạo hành thì người thường chắc phải suy sụp mấy ngày. Thế mà anh này đầy sức sống.

Sửa soạn xong xuôi, chúng tôi lập tức rời phòng.

Được anh chủ dẫn xuống Live House dưới tầng hầm.

Cảnh tượng hiện trường vẫn y nguyên tối qua. Đúng như lời giải thích là nhân viên đã bỏ đi hết, trong quán không một bóng người. Nghe bảo đã ngừng kinh doanh từ tuần trước, quầy bar đã bắt đầu phủ một lớp bụi mỏng.

Trong bối cảnh đó, anh chủ bắt chúng tôi đợi ở giữa hội trường rồi bắt đầu làm việc.

Theo chỉ thị "đợi một chút", gã xấu trai và Tinh Linh Vương đứng chờ. Nhìn anh ta bận rộn nghịch ngợm máy móc ở khu vực âm thanh, rồi di chuyển vị trí nhạc cụ và loa trên sân khấu.

May là có điều hòa nên không bị nóng.

Một lúc sau, trong hội trường có sự thay đổi.

Đèn tắt phụt, kèm theo tiếng động cơ "vù vù", một màn hình tinh thể lỏng khổng lồ từ từ hạ xuống sân khấu. Nó to đến mức che lấp phần lớn sân khấu. Ngay sau đó hình ảnh hiện lên trên toàn màn hình.

Đó là một mô hình 3D phong cách anime mặc trang phục kiểu idol.

Nó cử động như thể đang sống trên sân khấu.

Cùng lúc đó, âm nhạc bắt đầu phát ra từ các loa đặt khắp nơi.

Một bản nhạc dồn dập với âm bass trầm.

Giai điệu pop sử dụng nhiều synthesizer (đàn tổng hợp) nhưng cũng lồng ghép tiếng guitar ở nhiều đoạn. Có thể thấy ý chí muốn giữ gìn bản sắc Live House dù nhắm đến đối tượng giới trẻ.

Theo điệu nhạc, nhân vật bắt đầu nhảy.

Kết thúc phần dạo đầu, tiếng hát cất lên khớp với chuyển động miệng của nhân vật.

Mô hình là nhân tạo, nhưng giọng hát là của người thật.

「Cái hộp đen hình vuông đằng kia phát ra tiếng to ghê nhỉ.」

「Nếu thấy khó chịu thì ngài có thể quay về phòng trên lầu ạ.」

「Không hẳn?」

Lần đầu đến Live House tôi cũng ngạc nhiên vì âm lượng áp đảo. Với người không quen thì đúng là không gian khá khó chịu. Tùy ban nhạc mà có khi họ vặn volume to đến mức đau cả tai.

Sau khi xem hình ảnh một lúc, anh chủ nói với chúng tôi.

「Giọng hát là lấy từ bản demo (hát thử), nhưng mô hình đang chuyển động và bài nhạc là dùng cho bản chính đấy.」

「Tức là anh bảo diễn cái nhân vật này ạ?」

「Đúng thế.」

Tôi ngạc nhiên vì hệ thống được đầu tư công phu hơn tôi nghĩ.

Mấy thiết bị này phải là cơ sở tổ chức sự kiện lớn lắm mới có. Ít nhất là trước khi tôi đến dị giới thì chỉ có ở những nơi hạn chế. Chính vì thế mà tôi nhớ là nó từng là chủ đề bàn tán.

「Bộ thiết bị này chắc đắt lắm nhỉ?」

「Thế nên quyền sở hữu đất đai và tòa nhà thế chấp mới như ngọn đèn trước gió đấy. Đã thế còn bị bọn côn đồ đánh cho tơi bời, cuối cùng lại phải nhờ vả đứa trẻ lai lịch bất minh như em. Chẳng hiểu ra làm sao nữa.」

Quả nhiên, ngay cả thời nay thì nó vẫn là đồ đắt tiền.

Thái độ tự giễu của anh chủ làm lộ ra số tiền đã đầu tư.

「Xin chia buồn với anh.」

「Nên là anh sẽ dùng cho bằng hết. Em phải theo anh đến cùng đấy.」

「Vâng thì, miễn là anh đảm bảo chỗ ăn ở thì em sẽ theo...」

「Kênh phát sóng và các tài khoản mạng xã hội cũng đã chuẩn bị xong xuôi. Giờ chỉ còn việc thu âm thôi.」

「Đừng nói là anh định thu âm ngay tại đây hôm nay nhé?」

「Trước mắt, em hát thử một chút xem nào?」

「…………」

Gì vậy trời, xấu hổ chết đi được.

Nhưng trước mặt anh chủ đang nói với vẻ mặt nghiêm túc, tôi ngại không dám nói ra cảm nghĩ đó. Thậm chí, ruột là ông chú mà trong lốt bé gái lại còn bày đặt xấu hổ thì tởm lợm quá mức. Vừa ý thức được điều đó, da gà da vịt đã nổi đầy cánh tay.

Chỗ này cứ thản nhiên đáp ứng thôi.

Tất cả cũng vì chỗ trọ trước mắt.

Không hơn không kém.

「Em hiểu rồi. Nếu có lời bài hát (lyrics card) thì cho em xin.」

「Có đây. Dùng cái này đi.」

Anh ta rút tờ giấy photocopy gấp gọn từ túi quần ra đưa cho tôi.

Chuẩn bị kỹ thật.

Được anh chủ thúc giục với ánh mắt kỳ vọng, gã xấu trai đành đứng lên sân khấu, trước micro. Anh ta và Tinh Linh Vương đang nhìn tôi qua bậc thềm nhỏ. Cảm nhận được ánh mắt kỳ vọng từ anh ta, tôi thấy lưng mình thẳng đờ ra.

Loa bên cánh gà bắt đầu phát nhạc đệm.

Đừng nghĩ là một phát ăn ngay nhé.

Tôi xin phép xác nhận lại bài hát vài lần.

Thậm chí còn ngâm nga thử vài câu.

Trong lúc đó, tôi giả vờ không thấy vẻ mặt anh chủ dần trở nên nghi hoặc. Tôi nhận ra mình còn căng thẳng hơn cả lúc đối mặt với các vị vua ở dị giới.

Nói đúng hơn là miệng khô khốc.

Sau khi chuẩn bị tinh thần kỹ lưỡng như vậy, tôi bắt đầu hát.

*

Kết luận lại thì, giọng hát của gã xấu trai tệ hại hết chỗ nói.

Mù âm nhạc.

「Này em, em hát dở thật đấy à? Lạc tông từ đầu đến cuối. Dù có nhắm mắt cho qua cái đó thì cũng chẳng thấy tí dễ thương nào. Nhìn thì là trẻ con, mà cứ như ông chú trung niên đang cố vớt vát thể diện mà hát vậy, cảm giác gượng gạo ở khắp mọi nơi.」

「Ta không biết về thế giới này mà còn thấy cái vừa rồi là hỏng bét đấy.」

「...Em xin lỗi.」

Không chỉ anh chủ mà cả Tinh Linh Vương cũng ném đá tôi.

Hơn nữa, nhận xét của anh chủ quá chuẩn xác.

Đúng là dân chuyên nghiệp.

Một ông chú trung niên đang cố vớt vát thể diện, cố gắng vì miếng cơm manh áo.

Nếu hồi đi học mà hay đi karaoke thì có lẽ đánh giá ở đây đã khác. Nhưng với một thanh xuân chẳng dính dáng gì đến mấy thứ đó thì kết quả này là đương nhiên. Dù vậy, kẻ âm trầm (inkya) vẫn cố nuôi hy vọng mong manh, thật thảm hại.

Nếu có chức năng chấm điểm thì chắc kết quả thê thảm lắm.

Đoạn cuối tôi vừa hát vừa suýt khóc.

Ánh mắt cay nghiệt từ hai người họ thật xót xa.

「Cái này hơi căng, chắc phải nghĩ cách khác thôi.」

「Do lần đầu tiên nên anh cho em xin thời gian luyện tập được không ạ?」

「Xin lỗi nhưng bên anh cũng không có nhiều thời gian rảnh rỗi đâu.」

「Về khoản đó thì anh đã giải thích là có thể chỉnh sửa (edit) được mà.」

「Dù vậy thì cũng có giới hạn chứ?」

「Xin lỗi, làm ơn cho em một cơ hội.」

Tại sao tôi lại rơi vào tình cảnh phải đi cầu xin ngược lại thế này.

Cũng tại miếng cơm manh áo cả thôi.

Không ngờ có ngày giọng hát của mình lại quyết định bữa ăn hôm nay.

Bắt đầu thấy lo lắng.

Nếu tôi bỏ cuộc ở đây, chuyện ăn ở sau này sẽ phải nhờ cậy vào phép thuật của Tinh Linh Vương. Thế là, tại một khách sạn cao cấp nào đó, một nhân viên không quen biết sẽ phải chịu sự trừng phạt vô lý vì sổ sách bị sửa đổi mà không hay biết.

So với tình cảnh của chúng tôi, đó chỉ là nguy cơ nhỏ. Tuy nhiên, trước khi đến dị giới, tôi đã luôn sống trong cái quy mô nhỏ bé đó nên cảm thấy cự tuyệt. Ngay lúc gã xấu trai bắt đầu cảm thấy hối hận vì sự mù âm nhạc của mình.

「Này này này! Ta cũng muốn hát thử xem sao.」

「Hả, cả Tinh Linh Vương nữa ạ?」

Phản ứng đến từ nhân vật không ngờ tới.

Cô bé giơ tay phát biểu đầy hào hứng.

「Tại thấy mỗi các người vui vẻ với nhau, ăn gian quá đi?」

「Không, tôi đang nỗ lực vì cuộc sống tương lai đấy chứ...」

「Thế thì ta càng nên giúp một tay chứ nhỉ!」

「Nếu bản thân ngài đã nói vậy thì tôi hoàn toàn không phản đối đâu ạ...」

Tinh linh có hát được không nhỉ.

Mà khoan, đã giao tiếp được với chúng tôi thế này thì khả năng đó cũng không phải là không có. Tinh Linh Vương từng chủ động giao tiếp với các chủng tộc khác thì chắc cũng có giao lưu văn hóa này nọ.

「Bé gái, cô bé kia nói gì thế?」

「Cô ấy cũng muốn hát thử ạ.」

「Không phải là không nói được tiếng nước này sao?」

「Cô ấy bảo là chỉ hát theo lời thì không vấn đề gì ạ.」

「Thế thì nhờ cậy thử xem sao.」

Theo đề nghị của Tinh Linh Vương, gã xấu trai đổi chỗ cho cô bé.

Nhìn bé gái đứng trên sân khấu từ dưới hội trường.

Cũng giống lúc nãy, nhạc đệm lập tức phát ra từ loa.

Ngay sau đó tôi nhận ra mình chưa đưa lời bài hát cho cô bé. Hơn nữa, dù có đưa thì Tinh Linh Vương cũng không đọc được tiếng Nhật. "Ấy ấy khoan đã anh ơi", tôi hoảng hốt quay lại nhìn anh chủ.

Mặc kệ sự lo lắng của gã mặt nước tương, Tinh Linh Vương bắt đầu hát.

「Này, thật đấy à...」

「Cái...」

Không chút chậm trễ, anh chủ và gã xấu trai đều kinh ngạc.

Cô bé đã thuộc lòng toàn bộ lời bài hát. Cô bé phát âm trôi chảy lời bài hát bằng ngôn ngữ chưa từng biết đến ở thế giới khác như người bản xứ. Hơn nữa còn bắt kịp nhịp điệu dồn dập không sai một ly.

Nói một cách khiêm tốn thì là cực kỳ hay.

Giọng anime vang cực tốt lại hợp đến không ngờ.

So với bản âm thanh nghe lúc đầu, có khi còn xuất sắc hơn. Có vẻ rất hợp với mô hình 3D phong cách anime. Không ngờ giọng nói thánh thót (kyapi-kyapi) của cô bé lại có ích ở nơi này.

Dáng vẻ hướng về micro cũng đáng yêu làm sao.

Trước sự kinh ngạc đến rùng mình của chúng tôi, Tinh Linh Vương hát trọn vẹn bài hát.

Cuối cùng tiếng nhạc tắt, cả hội trường im lặng.

Tinh Linh Vương nhảy "phốc" xuống khỏi sân khấu, chạy lại chỗ chúng tôi.

「Sao nào? Ta hát có hay không?」

「Gì thế này trời, cô bé này...」

「Người bên trong (naka no hito) của mô hình 3D có lẽ nên nhờ Tinh Linh Vương-sama thì tốt hơn đấy ạ.」

Anh chủ nhìn Tinh Linh Vương với vẻ mặt phấn khích.

Chắc anh ta đã nhìn thấy tiềm năng ở cô bé.

Nhìn bên ngoài thì hoàn toàn là một kẻ nguy hiểm.

Nhưng tôi cũng hiểu cảm giác đó.

Giọng hát của Tinh Linh Vương hay đến mức đó cơ mà.

「Nè nè, nói gì thế chỉ cho ta với. Đừng có cho ta ra rìa chứ.」

「Anh ấy nghe giọng hát của Tinh Linh Vương-sama xong xúc động lắm ạ.」

「Thật á? Ta hát hay thế cơ à? Hả hả?」

「Tôi cũng nghe đến ngẩn ngơ luôn. Có lẽ là lần xúc động nhất từ khi gặp Tinh Linh Vương-sama đến giờ.」

「Hể, nghĩ trên cương vị cựu Tinh Linh Vương thì nghe thế hơi bực đấy nha.」

Nói thật lòng thì lần xúc động nhất là vào cuối buổi Hội nghị các vị vua hôm trước, khi cô bé tự nguyện nhường ngôi Tinh Linh Vương và nói lên ước nguyện của mình. Âm thầm nỗ lực vì hòa bình thế giới. Gã trai tân đã bị con nhóc tiểu quỷ cái chính nghĩa đánh bại.

Nhưng nếu nói sự thật đó ra thì sau này cô bé sẽ lên mặt lắm nên tôi im lặng.

「Này, nói với cô bé giúp anh được không? Anh rất muốn nhờ cô bé làm công việc này.」

Anh chủ nhìn Tinh Linh Vương và cầu khẩn.

Cảm giác khí thế như kiểu "cấm từ chối đấy nhé?".

Gã xấu trai ngoan ngoãn gật đầu quay sang cô bé.

「Anh bạn này nói là muốn Tinh Linh Vương-sama hát cho anh ấy.」

「Thật á? Ta hát hay thế cơ à? Thế cơ á?」

Bình thường đã ra dáng tiểu quỷ cái rồi, giờ lại còn nói giọng như kiểu tự nhận ra giá trị bản thân, nghe mà bực mình. Nhưng cô bé vẫn dễ thương bình thường nên tôi thấy cay vì bản thân lại chấp nhận điều đó một cách tích cực.

Khỉ thật, tiểu quỷ cái, khỉ thật khỉ thật.

Cảm giác muốn bị cưỡng bức ngược lại dâng trào trong lòng.

「Tôi tuyệt đối không ép buộc, nhưng ý Tinh Linh Vương-sama thế nào ạ?」

「Nếu ngươi muốn thì ta giúp một tay cũng không ngại đâu nhé?」

「Đã rõ. Tôi sẽ truyền đạt lại như vậy.」

Tinh Linh Vương làm bộ làm tịch.

Tay chống hông, mông lắc qua lắc lại trông khiêu gợi ghê.

「Này, s-sao rồi?」

「Cô ấy bảo có ý định hợp tác ạ. Xin hãy tiến hành câu chuyện.」

「Thật hả!? Cảm ơn nhé, bé con!」

Vẻ mặt anh chủ rạng rỡ hẳn lên.

Tính cách dễ hiểu thật.

Chắc vì cái tính đó nên mới bị người khác lợi dụng. Nếu có vợ quản lý chặt chẽ thì chắc không đến nỗi phải nhờ vả chúng tôi. Tiếc thay trên ngón áp út tay trái của anh ta không có nhẫn cưới.

「Nhân tiện cho anh hỏi một câu được không? Từ hôm qua anh đã thắc mắc rồi.」

「Gì thế ạ?」

「Em nói chuyện với cô bé đó, anh nghe cứ như tiếng Nhật ấy...」

「Anh nghe thì có thể là tiếng Nhật. Nhưng với cô bé này thì nó truyền đến dưới dạng ngôn ngữ khác. Hãy cứ coi là như vậy đi ạ. Giống như phép màu tối qua đám côn đồ tự nhiên lăn ra ngất ấy.」

「Cái tên Tinh Linh Vương thỉnh thoảng nghe thấy là biệt danh hay gì à?」

「Cứ coi là thế đi ạ.」

「...Thôi được, nếu vì thế mà em vẫn hợp tác thì anh không xía vào nữa.」

「Cảm ơn sự quan tâm của anh.」

Người thường thì chắc sẽ nghi ngờ lắm với màn hỏi đáp này.

Nhưng nếu quan hệ với chúng tôi xấu đi thì ảnh hưởng đến quyền sở hữu tòa nhà, nên anh chủ đành ngoan ngoãn gật đầu. Điều đó cũng chứng tỏ anh ta kỳ vọng vào giọng hát của Tinh Linh Vương đến mức nào.

「Đổi lại anh muốn nhờ em làm quản lý (manager) cho cô bé. Cần người thông dịch mà.」

「Đã rõ.」

Với bản thân tôi thì đây là một kết cục không tồi.

Nhưng sao nhỉ.

Cái cảm giác thua cuộc dâng lên trong lòng này là sao.

Hay là gã xấu trai này cũng thử cố gắng đi karaoke xem sao nhỉ.

*

【Góc nhìn của Sophia-chan】

Đã một đêm trôi qua kể từ khi Tanaka-san, Tinh Linh Vương-sama và Hải Vương-sama biến mất.

Do phép triệu hồi của Điện hạ Nipple cũng không gọi được họ về, chúng tôi đành quay lại Long Thành. Khi giải thích về sự biến mất bất ngờ của anh ấy, Điện hạ cũng xin được đi cùng, nên trước mắt ngài ấy sẽ hành động cùng chúng tôi.

Sau khi về thị trấn, chúng tôi quyết định quan sát tình hình một đêm. Trước đây anh ấy cũng nhiều lần biến mất đột ngột. Nếu vẫn không có tin tức gì thì sẽ tổ chức lại Hội nghị các vị vua theo kế hoạch.

Kết quả là ba người họ không quay lại, và quyết định tổ chức hội nghị được đưa ra.

Tận dụng thời gian trì hoãn đó, người dân Long Thành chúng tôi tất bật chuẩn bị hội trường. Sân khấu được chuẩn bị cho tiệc đứng (buffet) lập tức được thay đổi để phục vụ hội nghị.

Việc này có sự hỗ trợ của những người trong Chiến đoàn Hoàng hôn do anh Gonzalez dẫn đầu.

Cứ thế, hôm nay Hội nghị các vị vua lần thứ hai được tổ chức.

「Vậy thì, tôi xin phép đi vào vấn đề thảo luận ngay.」

Hội trường vẫn là sân khấu đã dùng cho đại hội võ thuật giống lần trước.

Hôm nay hội nghị cũng được tổ chức quanh chiếc bàn tròn lớn đã dùng hôm qua.

Chỗ ngồi người dẫn chương trình (MC) mà Tanaka-san từng ngồi, giờ là Elf-san đang ngồi. Ngay bên cạnh cô ấy, Dragon-san và tôi, cô hầu gái bất tài, cũng đã an tọa. Chẳng biết từ lúc nào tôi đã bị xếp vào vị trí này. Chim-san cũng đang ở trên đùi tôi.

Vị trí của các vị vua ngồi quanh bàn tròn không thay đổi. Tính từ một ghế nào đó theo chiều kim đồng hồ là: Yêu Tinh Vương, Long Vương, Ma Vương, Thú Vương, Điểu Vương, Quỷ Vương, Thụ Vương, Trùng Vương, Tinh Linh Vương, và ba người chúng tôi.

Chỉ có vị trí của Hải Vương là bỏ trống.

Ngoài ra, chỗ Tinh Linh Vương ngồi giờ là Đại Tinh Linh Đất. À không, nói đúng hơn là Tinh Linh Vương đương nhiệm. Vì hôm qua trước mặt chúng tôi, hai vị đó đã thực hiện chuyển giao quyền lực.

Đại Tinh Linh có bộ lông mềm mượt đáng yêu, trông như thú cưng vậy.

Dáng vẻ đứng bằng hai chân sau trên mặt ghế, hai chân trước đặt lên bàn trông vô cùng dễ thương (lovely).

Vì mới lên làm vua chưa được bao lâu nên ngài ấy toát ra bầu không khí có chút bất an. Nhìn dáng vẻ ngài ấy ngơ ngác nhìn quanh các vị vua cùng bàn với vẻ lo lắng, tôi chỉ muốn ôm chặt lấy ngài ấy.

「Như đã xác nhận hôm qua, gã đàn ông đó đã không quay lại với chúng ta. Sau một đêm mà không có tiến triển gì, tại đây tôi muốn xác nhận lại tình hình và cùng mọi người thảo luận về đối sách sắp tới.」

Elf-san nhìn quanh các vị vua và nói.

Không ai phản đối.

Tất cả các vị vua đều im lặng gật đầu.

Nhân tiện thì hôm nay cũng giống hôm qua, ngoài bàn tròn các vị vua ngồi, xung quanh còn bố trí ghế cho những người liên quan. Phía Đế quốc Penny có Đức Vua, Tể tướng và cha của Ester-sama.

Đối diện qua bàn tròn là Bá tước Spencer và em gái là Tử tước Spencer, Công tước Ackermann từ phương Bắc. Ngoài ra còn có vị tiểu thư tóc khoan (Drill-chan) và người hầu, hôm nay ngay bên cạnh còn có cả Điện hạ Nipple.

Ester-sama, Allen-san và Sophie-sama hôm nay cũng tiếp tục làm thư ký.

「Đầu tiên tôi muốn biểu quyết lấy đa số (majority vote) làm đại tiền đề.」

Vừa nghe thấy từ "biểu quyết lấy đa số", các vị vua hơi giật mình.

Có thể gọi là chấn thương tâm lý (trauma) chăng.

Theo cảm nhận của một người hầu gái, thì cảm giác giống như khi đang phụ giúp ở quán ăn nhà mình mà bị khách bảo "Này cô em, trong đồ ăn có sâu kìa" vậy.

Chả là hôm qua các ngài ấy đã tranh cãi khá sôi nổi về việc xử lý phiếu bầu mà. Việc các vị vua áp đảo con người chúng tôi lại đồng loạt căng thẳng trông cũng hơi thú vị. Tất cả cũng nhờ công lao của Tanaka-san.

Đối mặt với họ, Elf-san bình thản điều hành hội nghị.

「Để gọi Tanaka, người khởi xướng Hội nghị các vị vua, cùng cựu Tinh Linh Vương và Hải Vương quay lại thế giới này, các vị vua đang tham dự hội nghị lần thứ hai có chấp nhận gác lại những đối đầu trong quá khứ và hợp tác hành động hay không?」

「Cần gì phải xác nhận lại nữa? Nên thảo luận ngay đi thôi.」

「Ta nghĩ lấy lời cam kết trước cũng không phải chuyện xấu đâu, Long Vương à.」

「Thiếp tán thành.」

「Ta cũng... tán thành. Cứu... Hải Vương... là chuyện... đáng ghét nhưng... không gì thay thế được... sự an nguy của con người kia và... Tinh Linh Vương. Gì cũng được... ta sẽ hợp tác.」

「Đó Là Cơ Chế Do Kẻ Mạnh Tạo Ra. Hãy Ngoan Ngoãn Tuân Theo.」

Tiếng nói của Long Vương, Điểu Vương, Trùng Vương, Thụ Vương, Quỷ Vương lập tức vang lên. Trong số các vị vua, họ là những người, nói hay là chủ động, nói dở là hiếu chiến, nên khẳng định bản thân rất mạnh mẽ.

May mắn là không có phiếu chống.

Tất cả đều tán thành.

Cá nhân tôi hơi lo về phản ứng của Yêu Tinh Vương, nhưng ngài ấy dù vẻ mặt bất mãn cũng đã ngoan ngoãn bỏ phiếu tán thành. Chắc là ngài ấy lo cho chúng tôi.

Ma Vương thì giữa chừng còn rời ghế chạy lạch bạch đến chỗ Bá tước Spencer để xin ý kiến. Trong Hội nghị lần một tôi lo họ bất hòa, nhưng xem ra quan hệ cũng không đến nỗi tệ.

Thú Vương thì vẫn khép nép như mọi khi.

「Tôi rất cảm kích sự quan tâm sâu sắc của các vị vua. Vậy thì, bắt đầu thảo luận ngay thôi.」

Sau khi biểu quyết xong, Elf-san nghiêm nghị nói.

Góc nghiêng kiên định của cô ấy ngầu quá đi mất. Dù nhận được sự chú ý của tất cả các vị vua nhưng cô ấy không hề nao núng. Trái ngược với cô hầu gái bên cạnh đang ướt đẫm nách áo, cô ấy vẫn giữ thái độ đường hoàng.

「Trước hết tôi muốn xác nhận tình hình lúc đó. Về việc này, tôi có thể nhờ Long Vương, người ở gần những người đó hơn ai hết vào hôm qua không? Dù là chuyện nhỏ nhặt thế nào cũng được, hãy cho biết những gì ngài nhận thấy.」

「Ngươi vẫn nghi ngờ ta sao?」

「Không phải vậy. Tôi chỉ đơn thuần muốn thông tin thôi.」

「...Được thôi. Vậy ta sẽ nói không giấu giếm.」

Long Vương, trông thì bình thản nhưng có vẻ cũng để ý ánh mắt xung quanh lắm.

Tại buổi tiệc, không chỉ Tanaka-san mà cả cựu Tinh Linh Vương và Hải Vương đều biến mất. Nếu bị các vị vua có giao hảo với họ tấn công thì dù là Long Vương cũng không xong đâu.

「Dù vậy cũng không có nhiều. Trước hết, chính những người trong cuộc cũng ngạc nhiên. Ta không nghĩ hung thủ nằm trong số họ. Chà, cũng không loại trừ khả năng Hải Vương hay Tinh Linh Vương giật dây phía sau, nhưng...」

「Phản ứng ma lực thì sao? Tôi muốn biết tình hình ngay trước đó.」

「Hoàn toàn không cảm nhận được.」

「Thế thì có vô lý quá không hả?」

Nghe Long Vương giải thích, Điểu Vương lập tức thắc mắc. Khi Tanaka-san và mọi người biến mất khỏi hội trường, ngài ấy đang đi cùng chúng tôi nên ở cách xa sân khấu.

Thắc mắc đó được Trùng Vương và Thụ Vương bổ sung.

「Thiếp ở cách đó một chút, nhưng cũng không cảm thấy gì.」

「Ta cũng... giống Long Vương và... Trùng Vương... không cảm thấy... gì cả.」

「Này này, thật hả?」

「Tức là đã hoàn toàn che giấu dấu vết ma lực, đồng thời kích hoạt phép triệu hồi hoặc tương tự lên những người đó sao. Nếu vậy thì thuật giả phải là vua giống các ngài, hoặc là tồn tại sánh ngang với vua, tôi nghĩ là vậy.」

Elf-san giải thích lại tình hình cho Điểu Vương đang dao động.

Có vẻ hung thủ là một (hoặc những) vị rất mạnh.

Cuộc thảo luận của các vị vua bắt đầu trở nên ồn ào.

「Nếu vậy thì kẻ không có ở đây là đáng ngờ nhất hả? Kẻ không tham gia hội nghị ấy.」

「Vua nơi khác... tình cờ có mặt... liệu có... chuyện đó không?」

「Ý Ngươi Là, Có Kẻ Trong Số Này Đã Mách Lẻo?」

「Thiếp nghĩ rồi. Nếu vậy thì kẻ đáng ngờ là Yêu Tinh Vương luôn coi Tinh Linh Vương là kẻ thù.」

「Kh-Không phải! Ta không làm chuyện đó! Tuyệt đối không!」

「Ta cũng đang nghĩ. Liệu Thụ Vương bất hòa với Hải Vương có khả năng không?」

「Ta cũng... không phải... tuyệt đối, không làm... chuyện như thế.」

Nghe những lời qua tiếng lại này mà lo quá đi mất. Cảm giác đáng sợ như sắp đánh nhau to đến nơi. Thực tế thì vừa hôm nọ họ đã cãi nhau to, theo như tôi nghe Elf-san kể về lý do tổ chức Hội nghị các vị vua.

Nỗi lo này những người ở ghế khách mời cũng cảm thấy y hệt. Ai nấy đều nhìn cuộc tranh luận với vẻ mặt nghiêm trọng. Rõ rệt nhất là Bệ hạ nước tôi. Ngài ấy làm vẻ mặt như sắp khóc đến nơi rồi.

「Biến... nhiều vua như thế... thành kẻ thù... để làm chuyện đó... thì còn... nghi vấn.」

「Chẳng phải là con tinh linh xấu tính biến mất cùng bị vua không có mặt ở đây thù ghét sao?」

「Ta hiểu suy nghĩ của ngươi, nhưng nếu nắm được sự việc ở đây, thì có ai dám ra tay ngay trước mắt bọn ta không? Nếu đối thủ là cựu Tinh Linh Vương đã chuyển giao quyền lực, thì ta không hiểu mục đích lôi cả Hải Vương vào làm gì.」

「Ta cũng đồng ý kiến với Điểu Vương, hỡi Vua của loài Yêu Tinh.」

「Thế thì kẻ bị nhắm đến là Hải Vương à? Nhưng tên đó, mồm miệng độc địa nhưng là người tốt mà!」

Theo thời gian, cuộc tranh luận giữa các vị vua càng trở nên nóng bỏng.

Tuy nhiên, dù trao đổi bao nhiêu lời thì vẫn không thấy lối thoát. Đủ loại khả năng được đưa ra rồi lại bị bác bỏ ngay lập tức. Ít nhất theo những gì tôi nghe được thì hầu như không có thành quả gì.

Dù vậy, với tư cách là người hầu gái, việc họ nghiêm túc thảo luận vì ba người bao gồm cả Tanaka-san khiến tôi thấy hơi vui. Nhìn dáng vẻ các vị vua, tôi nghĩ hành động của anh ấy không hề vô ích.

「Nghĩ thế này thì việc giới hạn đối tượng là vua có vẻ không ổn nhỉ.」

「Hỡi Vua của loài Chim, kẻ chĩa nghi vấn vào vua nơi khác chẳng phải là ngươi sao?」

「À thì đúng là thế, nhưng mà...」

「Nhưng mà, triệu tập đơn phương con người mạnh như quái vật kia và Hải Vương, cùng với con tinh linh xấu tính dù yếu đi nhưng vẫn giỏi phép thuật, thì có bao nhiêu kẻ làm được chứ? Ta chịu không nghĩ ra.」

「Thế giới... rộng lớn... hơn... chúng ta... nghĩ... chăng...」

「Có Kẻ Mạnh Hơn Chúng Ta. Thật Khiến Ta Phấn Khích.」

「Quỷ Vương à, ngươi vừa thua con người kia xong mà mạnh miệng gớm.」

「Thiếp chợt nghĩ, bọn ngươi có làm được việc tương tự không? Thiếp e là không thể.」

「Phát ngôn vừa rồi không thể bỏ qua. Ngươi đang sỉ nhục bọn ta sao? Hỡi Vua của loài Trùng.」

「Đâu có ý đó đâu Long Vương. Chính cô ta bảo cô ta không làm được mà.」

「Đúng là... những gì... kẻ này... thắc mắc... cũng không phải... không hiểu...」

「Là ta thì ta sẽ đấm thẳng mặt! Tuyệt đối không làm trò hèn hạ thế đâu!」

Một lúc sau chắc các vị vua cũng mất tập trung. Tần suất tranh luận lạc đề ngày càng cao. Những phát ngôn thô bạo cũng tăng lên rõ rệt. Vốn dĩ các vị vua phần lớn là người không biết kiên nhẫn nên cũng đành chịu.

Và những người ngồi ghế khách mời chứng kiến cảnh này thì mặt mũi lo âu thấy rõ. Người hầu bên cạnh tiểu thư tóc khoan đã đứng dậy khỏi ghế, thủ thế sẵn sàng bảo vệ chủ nhân rồi kìa.

Chỉ vì vắng Tanaka-san mà cảm thấy bất an thế này đây.

「Xin lỗi vì cắt ngang cuộc thảo luận, nhưng tôi xin phép một chút được không?」

Có lẽ chứng kiến cảnh đó, Elf-san, người nãy giờ chỉ im lặng lắng nghe, đã lên tiếng.

Nghe thấy lời cô ấy, sự chú ý của các vị vua đang im bặt đột ngột dồn cả về phía này. Người giật mình run bắn lên là tôi, cô hầu gái đây. Ngay bên cạnh Dragon-san cũng dựng đứng đuôi lên.

Trong khi đó, Chim-san đang ngủ khò khò trên đùi tôi trông mới đáng tin cậy làm sao.

「Tôi có một đề xuất gửi tới các vị.」

「Ngươi không phải là vua, không có quyền xen vào cuộc thảo luận.」

「Lời Của Kẻ Yếu Không Lọt Đến Tai Kẻ Mạnh.」

Long Vương và Quỷ Vương nói thẳng thừng (phũ phàng).

Họ đang khá hăng máu trong cuộc tranh luận.

Đúng như chỉ trích, lần trước Tanaka-san làm MC nên họ mới ngoan ngoãn nghe lời. Giờ mất đi thiết bị bạo lực là anh ấy, chỗ này đang được duy trì trên sự cân bằng vô cùng mong manh.

Dù vậy Elf-san vẫn quả cảm tiếp lời.

「À, đúng là vậy. Nên đây là đề xuất từ vị trí người điều hành (MC). Cứ thế này thì đến tối cũng không có kết luận đâu. Điều đó không phải là điều tốt cho cả chúng tôi lẫn các vị. Có thể không phục, nhưng làm ơn hãy lắng nghe.」

「…………」

Sự chú ý của Long Vương rời khỏi Elf-san, chuyển sang Dragon-san và người hầu gái ngồi ngay cạnh, thậm chí cả con chim tôi đang ôm. Tôi hoàn toàn không đoán được ánh mắt đó có ý đồ gì.

Và rồi, sau một hồi làm bộ suy nghĩ.

Long Vương trả lời lại.

「Được thôi, nói thử xem.」

「Cảm ơn sự chấp thuận, Long Vương.」

Các vị vua khác cũng không phản đối.

Có vẻ đã giành được quyền phát biểu an toàn.

Elf-san cúi đầu lịch sự rồi bắt đầu nói trôi chảy.

「Tôi nghĩ mỗi người đều có điều muốn xác nhận, muốn thử nghiệm. Vậy thì hãy mang những điều đó về, tự mình xem xét bằng mắt và tay, rồi chúng ta sẽ tổ chức lại buổi thảo luận sau thì thế nào. Với những người đó, dù bị ném đi đâu thì cũng không dễ xảy ra chuyện lớn ngay được.」

Cô ấy đề xuất trong khi nhìn lần lượt các vị vua quanh bàn tròn.

Cô ấy chống hai tay lên bàn, rướn người về phía trước nói.

「Tôi nghĩ việc vội vàng giải quyết dẫn đến quan hệ giữa các vị trở nên xấu đi mới là vấn đề. Giả sử những người đó có quay lại, mà cái cơ chế đang được vun đắp này sụp đổ thì chẳng phải là lẫn lộn đầu đuôi (bản mạt đảo trí) sao?」

Không có phản bác từ các vị vua.

Mọi người đều lắng nghe lời Elf-san với vẻ mặt nghiêm túc.

Điều này cũng không ngoại lệ với những người ở ghế khách mời.

「Về thời hạn, tôi muốn lấy mốc một tháng. Có ai phản đối không?」

Đề xuất của cô ấy lại được biểu quyết lấy đa số.

Kết quả là tán thành tuyệt đối.

Có lẽ qua nhiều lần trao đổi, họ cũng nảy ra nhiều suy nghĩ.

「Vậy quyết định thế nhé. Mong các vị hãy tập hợp lại đây vào ngày giờ đã định.」

Cứ thế Hội nghị các vị vua lần thứ hai kết thúc tốt đẹp.

Với tư cách người hầu gái có mặt tại hiện trường, trước hết tôi xin vui mừng vì sự thật là không xảy ra đổ máu. Những người ngồi ghế khách mời cũng thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu trò chuyện với nhau.

Giữa các vị vua ngồi quanh bàn tròn cũng bắt đầu thấy cảnh trao đổi về phương châm sắp tới. Nhìn thế này là biết ngay ông vua nào thân với ông vua nào.

Ngay bên cạnh cũng nghe thấy tiếng đối thoại của Dragon-san và Elf-san.

『Này, ta chưa nói câu nào đâu đấy?』

「Không, giờ mới nói thì tôi cũng chịu...」

『Tại người nói nhiều quá nên ta không nói được.』

「Dù vậy, chỉ cần ngồi cùng thôi cũng đã giúp ích nhiều rồi mà.」

『Sao lại thành ra thế được?』

「Không, nếu không nhận ra thì cũng không cần để ý đâu.」

『Gừ, gừ gừ gừ...』

Nhắc mới nhớ lần này người hầu gái tôi đây cũng chưa nói câu nào.

Với kẻ nhát gan như tôi thì đây là lập trường vô cùng đáng mừng. Do Elf-san ngầu quá nên tôi mải mê ngắm nhìn đến ngẩn ngơ. Vì cô ấy đối mặt với các vị vua mà vẫn bình đẳng từ đầu đến cuối.

Cái vẻ ngơ ngác thường ngày chẳng thấy đâu cả.

Chắc cô ấy cũng đang cố gắng vì Tanaka-san.

*

Sau khi đón Tinh Linh Vương làm "người bên trong", hoạt động xúc tiến Live House sử dụng nhân vật đại diện (mascot) lập tức được bắt đầu. Cụ thể là công khai video âm nhạc (MV) trên trang web chia sẻ video trực tuyến.

Do ngay phát đầu tiên đã thể hiện giọng hát gần như hoàn hảo, anh chủ tràn đầy khí thế đã thực hiện thu âm ngay trong ngày. Hình ảnh đã được chuẩn bị sẵn, ngày hôm sau lồng tiếng xong là video hoàn thành.

Ngày kia video được công khai trên trang web.

Hình ảnh mô hình 3D vừa nhảy vừa hát trên sân khấu Live House, được quay từ nhiều góc độ trong hội trường. Cảm giác y hệt video quảng bá của ban nhạc thực tế, chỉ là dùng nhân vật ảo.

Thành phẩm khá là ngầu.

Nghe đâu từ sáng tác nhạc, lời bài hát đến biên tập video đều do anh chủ làm một mình.

Khi xem video hoàn thiện, tôi cũng ôm chút kỳ vọng. Tôi hiểu lại lý do tại sao anh chủ lại đặt cược vận mệnh công ty vào chiến lược này. Biết đâu đấy, có khi nào lại thành công không chừng.

Vài ngày trôi qua.

Lượt xem (PV) video dừng lại ở mức ba chữ số.

Đương nhiên, chờ mãi chờ hoài mà khách vẫn không đến.

Khách ở đây là các ban nhạc và người sáng tạo (creator) có nhu cầu biểu diễn tại Live House. Ít nhất cũng phải có một cuộc gọi hỏi thăm về thiết bị trong quán chứ, đó là lời than vãn của anh chủ.

Tuy nhiên, điện thoại tuyệt nhiên không reo, mail cũng không đến.

Thậm chí video công khai trên trang web còn chưa có bình luận nào.

「Tiệt sư, anh cứ tưởng chắc chắn phải được mười vạn lượt xem chứ...!」

「Cái đó có phải hơi mơ mộng quá không ạ?」

「Nhưng mà bài hát hay mà? Giọng hát (vocal) anh nghĩ là chất giọng hiếm có trong những năm gần đây đấy.」

「Dù nói thế, nhưng kênh thì mới lập chưa bao lâu, video đăng tải mới là cái đầu tiên. Nếu không quảng cáo ở nơi khác thì mức này là kịch trần rồi chứ ạ? Ngược lại em thấy thế là cũng nỗ lực lắm rồi.」

「Nhưng mà, b-bài hát hay mà nhỉ?」

「Thời đại mà quảng cáo được ưu tiên hơn chất lượng bài hát, anh chủ chắc thừa hiểu chứ ạ?」

「Anh biết chứ. Anh biết nhưng mà vẫn thấy ức chế thật.」

Chúng tôi đang trao đổi ý kiến quanh chiếc máy tính xách tay đặt trên bàn cạnh hội trường Live House. Từ khi đến đây, Tinh Linh Vương và gã xấu trai có thói quen ngủ dậy lúc quá trưa rồi xuống đây gặp anh chủ.

Và sau khi trao đổi xong thì là thời gian tự do. Khi anh ta ra ngoài thì đi theo làm vệ sĩ, nếu không thì ở nhà chờ. Hoặc đi dạo. Chẳng có việc gì làm, cứ ăn rồi ngủ.

Thú thật là những ngày tháng khá viên mãn.

Phản ứng lại những ngày bận rộn ở dị giới chăng, tôi đang tận hưởng hết mình.

「Nếu cứ tiếp tục đăng video, em nghĩ dần dần sẽ có fan thôi ạ.」

「Anh không có thời gian để thong thả thế đâu...」

Mấy ngày nay, trạng thái tinh thần của anh chủ bắt đầu trở nên đáng ngờ.

Hôm nọ anh ta cũng đi ngân hàng về chuyện khoản vay.

Anh ta bảo ngoài tòa nhà sở hữu thì cũng có chút tài sản tiền mặt, nên tháng sau chưa bị tịch thu ngay đâu. Nhưng nhìn theo chu kỳ nửa năm, một năm thì không thể thong thả được.

Cũng có cách là cho vay vài đồng vàng tôi mang từ dị giới về. Nhưng nghĩ đến việc đám côn đồ đang hoạt động với mục đích thu hồi đất, thì chưa bàn đến việc trả nợ được hay không, tôi cảm giác đó không phải là giải pháp triệt để.

「Hay là đăng bài hát cover (hát lại) thay vì bài hát gốc (original) đi ạ?」

「Bảo anh mượn danh tiếng người khác để kiếm ăn (dựa hơi) hả?」

「Em nghĩ cách đó lượt xem sẽ tăng lên nhiều đấy.」

「…………」

Người dùng chúng tôi cũng thích những bài hát quen tai hơn. Có thể thắng bằng bài hát tự sáng tác ngay từ đầu thì chỉ có tân binh được công ty lớn lăng xê thôi. Khán giả thì phải kéo từ nơi đông đúc về.

「Dù nội dung (content) có xuất sắc đến đâu, nếu không tiếp cận được mắt người xem thì cũng coi như không tồn tại.」

「Anh cũng hiểu chứ. Nhưng với tư cách cựu dân chơi nhạc, anh muốn thắng bằng bài hát của mình. Em không hiểu sao? Tham gia hội diễn văn nghệ (Oyuugikai) thì vẫn muốn tự chuẩn bị bài hát và trang phục chứ?」

「Em không tưởng tượng ra tình huống trẻ em tham gia hội diễn văn nghệ mà tự chuẩn bị bài hát và trang phục ạ.」

Hội diễn văn nghệ dạo này là thế à?

Không, làm gì có chuyện đó.

「Em cũng tìm hiểu sơ qua, bản thân hình ảnh video không có gì quá mới mẻ. Dù ít thấy thiết bị của cửa tiệm, nhưng có lẽ nhu cầu bỏ chi phí để tổ chức Live tại cửa tiệm không nhiều lắm.」

Tôi nhìn điện thoại và nói.

Cái này là anh chủ mua cho. Anh ta đã cất công ký hợp đồng mới cho chúng tôi. Vì dù nhận làm vệ sĩ nhưng cũng có lúc hành động riêng lẻ, nên đây là đường dây nóng (hotline) phòng khi anh ta gặp chuyện.

Sau khi bàn bạc với Tinh Linh Vương, tạm thời tôi sẽ là người quản lý.

「Em nói thẳng thừng sự thật thế à?」

「Sự thật thì nên nhận thức đúng là sự thật chứ ạ.」

Ngoài ra, với danh nghĩa tiền tiêu vặt, một khoản tiền tương đương mức lương chồng nộp cho vợ của các nhân viên văn phòng (salaryman) được cấp riêng ngoài tiền ăn hàng ngày. Hiện tại tôi cũng chưa cần gì đặc biệt, nên sau khi được Tinh Linh Vương đồng ý, tôi đang tiết kiệm.

Thấy Tinh Linh Vương tiểu quỷ cái có tính cách kiên định hơn tôi tưởng, hảo cảm của gã xấu trai tăng vọt.

「Hay là cân nhắc hợp tác (collab) với các kênh của người quen xem sao ạ?」

「Anh đã hỏi hết người quen rồi, nhưng ai cũng từ chối.」

「Bặt vô âm tín ạ.」

「Em ấy, trẻ con mà toàn dùng từ ngữ lạ lùng thế?」

「Trẻ con dạo này ham học hỏi lắm ạ.」

Hôm qua hình như cũng có cuộc đối thoại tương tự.

Anh chủ đã đứng trên người khác làm việc lâu năm, nên hay coi trọng cách làm của bản thân. Nhưng nhìn video có lượt xem tăng trưởng chậm rì rì qua từng ngày, cuối cùng tôi cũng lấy được lời thỏa hiệp.

「Được rồi, anh hiểu. Sẽ làm bài cover.」

「Đã rõ.」

「Với lại, lần này sẽ làm phát trực tiếp (Live stream).」

「Thế thì chất lượng hình ảnh có bị giảm không ạ?」

「Nhà mình là Live House. Cùng một thời điểm ngắm cùng một hình ảnh mới là Live chứ.」

Cá nhân tôi nghĩ đăng video vẫn hơn. Nhưng nếu chọc ngoáy thêm nữa thì sợ làm anh ta phật ý, nên tôi kiềm chế. Người chịu rủi ro là anh chủ, chúng tôi chỉ là kẻ ăn nhờ ở đậu tình cờ có mặt thôi.

Thay vào đó, gã xấu trai báo cáo lại chuỗi trao đổi cho Tinh Linh Vương.

「...Vậy nên, em muốn nhờ ngài hát lại lần nữa, được không ạ?」

「Cũng được thôi? Ta cũng chẳng có việc gì làm!」

「Có một điểm mong ngài lưu ý trước ạ.」

「Gì cơ?」

「Lần này giọng hát của Tinh Linh Vương-sama sẽ được truyền đi khắp thế giới ngay tức thì (real-time). Ví dụ như tiếng hắng giọng vô tình cũng sẽ vang vọng khắp thế giới mà không bị cắt bỏ qua chỉnh sửa đâu ạ.」

「Giống như phát sóng trực tiếp trên tivi mà ngươi chỉ cho ta hôm trước à?」

「Vâng, chính xác là thế ạ.」

Sau khi bị ném từ dị giới sang Trái Đất một thời gian, Tinh Linh Vương có vẻ đã quen với thế giới này. Hôm qua cô bé còn một mình đi siêu thị gần nhà. Khác với cuộc sống tự do tự tại ở dị giới, cô bé không hề phàn nàn về cuộc sống chật chội ở đô thị.

Chắc là đang quan tâm đến gã xấu trai này.

Đúng là Tinh Linh Vương tiểu quỷ cái tốt bụng.

Nghĩ đến đó, tôi chợt nhớ ra.

Saba-shi (Ông Cá Thu - Hải Vương), không biết có khỏe không.

Hy vọng ông ấy không gây phiền phức cho người khác.

Hiện tại chưa thấy sự tồn tại của ông ấy bị đưa lên tin tức. Dù vậy, không biết lúc nào sự tồn tại của loài cá biết bay sẽ ra mắt công chúng. Thời gian tới việc kiểm tra tin tức sáng tối sẽ là thói quen hàng ngày.

Chỉ cầu mong ông ấy không bị đánh bắt ở chỗ nào kỳ lạ.

「Được rồi, vậy thì bắt tay vào chuẩn bị phát sóng ngay thôi!」

「Dù bị dồn vào đường cùng nhưng anh cười tươi ghê.」

「Nói sao nhỉ, cảm giác như trở lại thời trẻ nên cũng thấy vui.」

「Ra là thế.」

Đã quyết là làm, tốc độ nhanh chóng là ưu điểm của anh chủ.

Kỹ thuật cần thiết cũng tự trang bị được.

Nội dung phát sóng được quyết định ngay trong ngày.

Dù vậy, thông thường thì việc luyện hát cũng phải mất vài tuần. Nhưng nhờ khả năng ca hát phi thường của Tinh Linh Vương hỗ trợ chính xác. Bất cứ bài hát nào chỉ cần nghe qua vài lần là hát lại hoàn hảo, thật kinh khủng.

Nhờ đó thông báo phát sóng được đưa ra ngay trong ngày.

Buổi phát trực tiếp (Livestream) đầu tiên sẽ được tổ chức vào cuối tuần.

*

Kế hoạch phục hưng Live House, dù vấp ngã ngay từ đầu, chúng tôi vẫn tích cực cố gắng.

Việc chuẩn bị và diễn tập (rehearsal) hoàn tất trong vài ngày, và ngày phát sóng trực tiếp theo kế hoạch đã đến. Trong thời gian đó, không có sự quấy rối nào từ đám côn đồ. Điều tra của cảnh sát cũng không có tiến triển. Có chút bất an, nhưng chúng tôi cũng không thể chủ động tấn công.

Cứ thế, buổi biểu diễn chính thức đã đến.

Trong quán có anh chủ, Tinh Linh Vương và gã mặt nước tương.

Camera quay phim được đặt ở các vị trí, kiểm tra trang web phát video từ thiết bị cầm tay thì thấy hình ảnh chiếu lên sân khấu từ hội trường không khán giả. Số người xem hiện tại đáng lo ngại là 16 người.

Cảm giác hơi tiếc nuối, nhưng tôi nghĩ cũng chỉ đến thế thôi.

Trên sân khấu, màn hình tinh thể lỏng lớn tôi thấy lúc mới đến đã được hạ xuống. Ở đó, logo của Live House đang di chuyển chậm rãi sang trái sang phải giống như trình bảo vệ màn hình (screen saver) chống cháy màn hình máy tính.

Phía sau màn hình, có một vách ngăn chia đôi sân khấu theo chiều sâu.

Trong không gian sâu bên trong đó, Tinh Linh Vương và gã xấu trai đang đứng.

Camera đặt ở hội trường và sân khấu không thể bắt được hình ảnh chúng tôi đứng sau vách ngăn. Tại sao lại có không gian như vậy, là để điều khiển mô hình 3D chiếu trên màn hình theo thời gian thực (real-time) từ hậu trường.

Hôm nay, gã xấu trai sẽ đảm nhận cử động của mô hình 3D.

Vì anh chủ phụ trách quay phim và đạo diễn, Tinh Linh Vương phụ trách ca hát, nên công việc này đến tay tôi đang rảnh rỗi. Các động tác vũ đạo tôi đã phải luyện tập điên cuồng mấy ngày nay để nhét vào người. Mệt kinh khủng.

Motion capture (bắt chuyển động) được thực hiện bằng thiết bị chuyên nghiệp đắt tiền.

Nhiều camera chuyên dụng được đặt bao quanh tôi. Nhờ sự đầu tư của anh chủ, ngay cả khi không gắn tracker (thiết bị theo dõi) lên toàn thân, vẫn có thể theo dõi (tracking) biểu cảm với độ chính xác nhất định. Tuy nhiên, để theo dõi ngón tay thì cần găng tay chuyên dụng.

「Này, sắp bắt đầu rồi, bên đó ổn không?」

「Ổn ạ, xin hãy đếm ngược.」

Ở góc sân khấu, Tinh Linh Vương đứng trước chân micro, phụ trách ca hát.

Theo ánh nhìn của cô bé, tôi kiểm tra cử động của motion capture rồi đứng vào giữa sân khấu. Trên vách ngăn đối diện, hình ảnh hội trường nhìn từ sân khấu được chiếu bằng máy chiếu (projector).

Cách dùng đúng chắc là nhìn hình ảnh này để phản ứng lại với khán giả. Tuy nhiên, hôm nay trong hội trường không một bóng người, chỉ thấy mỗi anh chủ ngồi ở khu vực âm thanh.

「Được rồi, bắt đầu đây!」

「Tinh Linh Vương-sama, xin nhờ ngài.」

「Haaaaai!」

Theo tín hiệu của anh chủ, nhạc bắt đầu phát ra từ loa.

Thông qua màn hình treo trên trần nhà, có thể thấy mô hình 3D đã xuất hiện trên trang web chia sẻ video, từ phía sau vách ngăn nơi chúng tôi chờ đợi. Khói (smoke) được phun ra rất nhiều.

Nào, Live Stream.

Ngay sau đó, không rào đón gì cả, bài hát đầu tiên bắt đầu.

Kịch bản này là do anh chủ soạn.

Giọng hát của Tinh Linh Vương lập tức vang lên.

Đề bài là một bài hát Anime (Anison) cực kỳ nổi tiếng mà ngay cả người không xem anime cũng biết. Đã dùng bài cover thì phải "nịnh" khán giả hết mình, đó là phán đoán của anh chủ. Một khi đã quyết thì anh ta dứt khoát lắm.

Tôi cũng bắt đầu nhảy điệu nhảy đã định. Qua màn hình treo trên trần, xác nhận mô hình 3D đang chuyển động trên trang web, tôi thở phào nhẹ nhõm vì buổi live đã bắt đầu suôn sẻ.

Sau đó tôi thỉnh thoảng liếc nhìn tình hình trang phát sóng.

Điều đáng quan tâm là số người xem.

Khi buổi live bắt đầu chính thức, người xem tăng lên chút ít. Hết bài đầu tiên, không biết từ lúc nào đã vượt qua 100 người. Đa số chắc là người quen của anh chủ biết qua trang web chính thức của Live House hoặc tài khoản mạng xã hội.

Có lẽ phần lớn những người xem video đầu tiên cũng là người quen của anh chủ hôm nay đến xem live. So sánh lượt xem video và số người xem live, tôi cảm giác đoán không trúng thì cũng chẳng xa.

Trên mạng xã hội, chúng tôi đã sử dụng tài khoản chính thức của Live House để thông báo về buổi phát sóng hôm nay. Kết quả không mấy khả quan, nhưng vẫn có chút phản ứng từ những người có vẻ là người quen hoặc fan của anh chủ. Đó là thành quả.

Trong số đó lác đác có những người có vẻ đoán được tình cảnh hiện tại của anh ta. Thấy bình luận nói xin lỗi về sự thật đó, nhận được những lời ấm áp bất ngờ, anh chủ có vẻ hơi xúc động.

「Haaaaai! Xin chào tất cả mọi người đang xem livestream! Bất ngờ quá nhỉ, nhưng mọi người nghe đến Live House thì có ấn tượng gì nào? Chắc nhiều người nghĩ là tối tăm và bẩn thỉu đúng không?」

Hết bài một, Tinh Linh Vương bắt đầu phần MC (dẫn chuyện).

Cô bé không hiểu tiếng Nhật, nhưng đã học thuộc lòng toàn bộ lời thoại.

Với cô bé đó chỉ là chuỗi âm thanh vô nghĩa. Thế mà phát âm không sai một từ (phrase) nào, thật kỳ diệu. Bảo người nào làm giống thế liệu có mấy ai làm được.

Điều này khiến anh chủ, người đề xuất, cũng phải trợn mắt kinh ngạc.

Hôm đó anh ta đã đãi món bít tết dày cộp ở một quán khá xịn.

「Đúng là có nhiều Live House như thế thật. Tuy nhiên, Live House tôi đang hát đây cực kỳ sạch sẽ! Hơn nữa còn được trang bị thiết bị mới nhất để phát sóng Live ảo thế này đây! Vì thế...」

Theo lời dẫn của Tinh Linh Vương, camera dùng cho livestream chuyển cảnh.

Lần lượt chiếu những hình ảnh bên trong quán mới được sửa sang.

Trong lúc đó, tôi nghỉ giải lao.

Vừa tạo dáng (posing) cho có lệ vừa nghỉ ngơi. Với gã xấu trai đã được tăng cường sức mạnh ở dị giới dạo gần đây, nhảy nhót thế này có làm mãi cũng được. Nhưng vì anh chủ bảo thế nên tôi ngoan ngoãn gật đầu.

「...Rồi, vậy thì chuyển sang bài tiếp theo nhé! Trong buổi livestream này, để mọi người biết rõ hơn về những gì có thể làm tại Live House của chúng tôi, chúng tôi sẽ thực hiện nhiều màn trình diễn (en shutsu) khác nhau, nên hãy xem đến cuối nhé!」

Lời nói của Tinh Linh Vương vừa dứt, âm nhạc lại bắt đầu vang lên trong quán.

Buổi livestream diễn ra suôn sẻ, bài 2, bài 3 lần lượt trôi qua.

Tuy nhiên, người xem dừng lại ở mức hơn trăm người.

Sau đó mãi vẫn không thấy khách mới đến.

Anh chủ đang làm việc ở khu vực âm thanh cũng bắt đầu có biểu cảm đáng ngờ.

Cứ thế khoảng một tiếng trôi qua từ khi bắt đầu.

Đúng lúc sắp kết thúc bằng bài hát tiếp theo.

Cánh cửa cách âm ở lối ra vào hội trường bất ngờ mở ra.

「Uầy, xin lỗi làm phiền nhé~」

Ngay sau đó giọng nói của ai đó vang lên.

Gã xấu trai và Tinh Linh Vương xác nhận điều này qua hình ảnh chiếu trên vách ngăn trước mặt. Đương nhiên không phải do anh chủ. Anh ta đang ngồi ở khu vực âm thanh và vẫn đang bận rộn với công việc phát sóng.

Vậy thì là ai.

Là đám côn đồ.

Vài gã đàn ông với vẻ ngoài đậm chất phản xã hội lũ lượt bước vào hội trường.

Trong đó có vài khuôn mặt tôi thấy quen quen.

Chẳng phải là những người đã tấn công anh chủ ở Kabukicho trước đây sao.

「C-Các người, sao lại tự tiện vào đây!?」

「Đã có khách đến mà thái độ đó là sao hả?」

「Hôm nay cấm người không phận sự! Tôi đã khóa cửa kỹ rồi mà!」

「Thế thì lạ nhỉ? Lúc bọn tôi đến cửa mở toang mà.」

Không màng đến lời anh chủ, đám côn đồ tiến về phía trước sân khấu.

Qua hình ảnh máy chiếu, tôi và Tinh Linh Vương cũng nhìn rõ dáng vẻ đối phương. Người đang nói chuyện là kẻ đứng đầu nhóm. Một gã có vóc dáng to lớn vượt trội, đầu cạo trọc lóc (skinhead) đặc trưng.

Là kẻ đã cầm đầu nhóm ở Kabukicho.

Hình như tên là Yamada Daisuke.

「Mọi người ơi, có tổ chức Live ở quán này cũng chẳng có ý nghĩa mấy đâu nhé? Vì vay tiền ngân hàng mà chưa có khả năng trả. Sắp sập tiệm rồi. Tổ chức Live ở đây rồi cũng sớm thành vô nghĩa thôi.」

Gã đầu trọc nói lớn.

Lời nói xuyên qua vách ngăn, bị micro Tinh Linh Vương đang dùng thu lại, và lọt cả vào video đang phát trên trang web chia sẻ video. Ngay lập tức, phần bình luận trên trang web bắt đầu có phản ứng với phát ngôn của gã.

Đa số là thắc mắc về thông báo bất ngờ này.

Thế này thì đành phải dừng phát sóng thôi.

Gã mặt nước tương hướng sự chú ý về phía anh chủ ở khu vực âm thanh.

Thế rồi, chuyện gì xảy ra đây.

Một tên trong đám côn đồ, chẳng biết từ lúc nào đã vòng ra sau lưng anh chủ.

Hắn còn ghé miệng vào tai anh ta thì thầm to nhỏ.

Anh chủ nghe xong mặt cắt không còn giọt máu. Toàn thân run lẩy bẩy. Nguyên nhân chắc chắn là con dao đang kề ở cổ. Có lẽ hắn đang ra lệnh không được dừng phát sóng hay gì đó đại loại vậy.

Trên màn hình treo trần nhà, vẫn thấy hình ảnh livestream đang phát.

「Đóoo, khách hưng phấn quá ném ghế rồi kìa!」

Nhận lệnh từ phát ngôn của tên đầu trọc, đám người đứng sau lưng hắn hành động.

Chúng cầm ghế trong hội trường lên, định ném lên sân khấu. Hành động không chút do dự cho thấy đối phương cũng đã chuẩn bị tinh thần tương ứng. Chắc cũng lường trước việc có vài tên bị bắt. Chỉ là phá hoại tài sản thì so với thành quả thu hồi đất vẫn còn lời chán.

Nếu thiết bị bị phá hủy, việc phục hưng Live House sẽ trở nên tuyệt vọng.

Đến nước này thì đành chịu.

Đội trưởng Nancy thay đổi công việc từ diễn viên múa sang vệ sĩ.

Vội vàng trượt vách ngăn, từ sâu trong sân khấu bước ra ngoài. Len qua bên cạnh màn hình lớn tiến ra tiền đài. Ở đó là bóng dáng đám côn đồ tôi vừa xác nhận qua máy chiếu.

「Quý khách, xin vui lòng không gây rối trong quán ạ.」

Gã xấu trai nhắm vào bọn chúng, từ trên sân khấu nhảy xuống hội trường.

Tung cú đá bay vào một tên trong đám đang giơ ghế lên.

Nhờ ân huệ của việc tăng cấp liên tục, cơ thể chuyển động trơn tru hơn tôi tưởng tượng. Cảm giác động tác ngầu như trong game đối kháng, mũi chân tôi xuyên thủng cơ thể đối phương.

「Hự...!?」

Kẻ bị đá vào bụng lăn lóc về phía sau hội trường.

Không có chuyện bụng bị rách toạc hay nội tạng văng tứ tung đâu. Khoảnh khắc va chạm trực tiếp, tôi đã hãm lực rất kỹ. Bằng cách sử dụng phép thuật bay (phi hành), ngay trước khi mũi chân tiếp xúc với đối tượng, tôi đã hãm đủ đà.

Nếu không thì chắc đã gửi đến khán giả xem stream một màn máu me kinh dị (splatter) rồi.

Bởi đây là năng lực thể chất của Đội trưởng Nancy, người có thể đấm xuyên cả cơ thể khổng lồ của Orc cơ mà.

「C-Cái gì thế, con ranh này...」

「Đừng có giỡn mặt!」

「Phiền phức quá, xử nó đi!」

Phản ứng của đối phương tùy vào từng người. Có kẻ ngạc nhiên, hoang mang, cũng có kẻ với vẻ mặt phẫn nộ lao vào đánh. Tôi chủ yếu nhắm vào những kẻ sau, tung đòn tay (shuto) vào đám côn đồ. Cũng không quên nương tay như đòn đầu.

Một số kẻ ưu tiên mục đích ban đầu thì ném ghế tới. Tôi bắt lấy và đặt về chỗ cũ. Vì đứng quay lưng về phía sân khấu, nếu né mà để màn hình bị hỏng thì to chuyện. Riêng cái ghế thôi, với anh chủ đang kẹt tiền cũng là khoản chi đau đớn rồi.

Cuối cùng, phần lớn đám côn đồ coi bé gái hung hãn là mối đe dọa và lao vào tấn công.

「Bài tiếp theo, bắt đầu nhaaa!」

Đúng lúc đó, giọng anime của Tinh Linh Vương vang lên trong hội trường.

Tôi đoán ngay được là hành động để vớt vát buổi phát sóng.

Tinh tế thật đấy.

Sau lưng gã xấu trai đang chặt chém với côn đồ, giọng cô bé bắt đầu vang lên. Và âm nhạc cũng bắt đầu đuổi theo giọng hát đó. Chắc là do anh chủ ở khu vực âm thanh làm. Bị dao đe dọa mà vẫn gan lì thật.

Vì gã xấu trai đã di chuyển ra ngoài sân khấu, mô hình 3D trên màn hình lớn đã dừng chuyển động. Tinh Linh Vương vừa hát vừa điều khiển giúp tôi. Nhớ cả lời bài hát lẫn vũ đạo, đúng là không phải dạng vừa.

Nhờ sự giúp đỡ của họ, tôi ưu tiên xử lý những kẻ xâm nhập bất ngờ. Thực hiện vai trò vệ sĩ trên nền giọng hát của Tinh Linh Vương. Giai điệu rock dồn dập hợp với hiện trường ồn ào đến lạ, làm tôi hơi hưng phấn (high tension).

Chưa đầy vài phút, phần lớn đám côn đồ đã không thể gượng dậy.

Nhớ lại thì, tôi chưa từng hành động cận chiến lộ liễu thế này bao giờ, kể cả ở dị giới. Vì ở thế giới bên kia tôi theo chủ nghĩa Fireball (hỏa cầu), nên hầu như không có cơ hội tiếp cận địch.

「Con ranh này, hôm trước ở Kabukicho cũng...!」

Giống như chúng tôi, gã đầu trọc cũng nhớ mặt tôi.

Hắn nhìn gã mặt nước tương với vẻ cay cú. Nắm chặt tay, trông có vẻ rất hậm hực. Nhưng hắn không lao vào đánh. Thấy phần lớn đồng bọn bị hạ, hắn đang phân vân cách xử lý tiếp theo.

Tuy nhiên, sự cứng đờ đó chỉ trong chốc lát.

「Này! M-Mày muốn thằng này ra sao hả!?」

Giọng nói vang lên từ kẻ đang đứng sau lưng anh chủ.

Trên tay đối phương là con dao.

Mũi dao kề sát cổ con tin.

Bản thân người bị đe dọa cũng đang gào lên "Khoan đã" với vẻ mặt tuyệt vọng.

「Dừng lại đi! Giết tao ở đây thì các người cũng lỗ to còn gì!?」

「K-Không muốn bị giết thì bảo con ranh kỳ quái kia ngồi im đi!」

Vì đứa trẻ kỳ quái mà bên kia cũng đang khá hỗn loạn.

Hiện tại thì cùng lắm chỉ là xâm nhập trái phép và phá hoại tài sản. Chúng tôi có báo cảnh sát thì cũng chẳng thành vấn đề lớn lắm đâu. Ngược lại đám côn đồ bị gã xấu trai đánh cho tơi bời mới là thiệt.

Nhưng nếu có người chết thì lại khác.

Cùng với vụ việc ở Kabukicho hôm trước, cuộc điều tra quy mô lớn sẽ bắt đầu.

Việc thu hồi đất của chúng cũng chẳng biết sẽ đi về đâu.

「Thằng ngu!」

Có lẽ cũng tính toán thiệt hơn tương tự, gã đầu trọc quát lên.

Nhìn chuỗi phản ứng thì quả nhiên hắn là thủ lĩnh của đám côn đồ. Gã cầm dao bị quát vẫn giữ nguyên dao kề cổ anh chủ, trừng mắt nhìn gã mặt nước tương. Máu rỉ ra từ vết cắt nông trên da.

Nếu là ở dị giới, đây là cảnh nên dùng Fireball từ góc chết để xử lý. Dùng thêm phép hồi phục là cứu được anh chủ chắc chắn. Nhưng làm thế ở Nhật Bản hiện đại thì có vẻ sẽ có nhiều vấn đề. Thiết bị âm thanh cũng sẽ không còn nguyên vẹn.

Chà, làm sao đây.

Vệ sĩ cũng phải dừng tay đau đầu suy nghĩ.

Tuy nhiên, cái uy thế đó của đối phương chẳng kéo dài được bao lâu.

Kẻ cầm dao bỗng nhiên gục xuống ngay tại chỗ. Đánh rơi hung khí, hắn ngã khuỵu xuống như thể toàn thân mất hết sức lực. Cảnh tượng quen thuộc này giống hệt lúc tôi vô hiệu hóa chúng ở Kabukicho.

Quay phắt lại nhìn sân khấu, mô hình 3D chiếu trên màn hình đang ra sức làm ám hiệu với chúng tôi. Có vẻ Tinh Linh Vương đã dùng phép thuật xử lý giúp. Phía sau mô hình 3D đang giơ tay chữ V (peace) cười tươi, tôi cảm giác thấy bóng dáng cô bé lấp ló.

Cảm giác muốn làm ahegao double peace (mặt phê pha giơ hai tay chữ V) dâng trào.

「N-Này, lại là cái bài này à...!」

Gã đầu trọc hét lên.

Chắc là nhớ lại vụ việc ở Kabukicho.

Tin chắc vào chiến thắng, gã xấu trai trưng ra vẻ mặt ngầu lòi (kimegao) nói với hắn.

「Nghiêm cấm hành vi bạo lực trong quán. Xin mời rời khỏi đây ngay. Cửa tiệm chúng tôi lấy an toàn an tâm làm phương châm. Chúng tôi luôn cố gắng vận hành cơ sở lành mạnh để mọi người từ trẻ nhỏ đến người già, nam nữ lão ấu đều có thể vui vẻ.」

「Chết tiệt!」

Nhận thấy ở lại thêm cũng vô nghĩa, đối phương lập tức quay đầu bỏ chạy.

Thấy tôi làm động tác đuổi theo, hắn chạy qua cửa cách âm ra khỏi hội trường, chạy thẳng qua lối vào ra ngoài trời. Leo lên cầu thang dẫn lên mặt đất trong nháy mắt, rồi biến mất hút ở cuối con phố.

「…………」

Xử lý đám đồng bọn của hắn còn lại trong quán thế nào đây.

Trong khi còn cả đống vấn đề chất đống, buổi livestream kỷ niệm lần thứ nhất đã kết thúc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!