Dragon City, nơi tôi đã lâu không trở lại, dường như trở nên vô cùng náo nhiệt.
Nghe nói trong lúc bản thân đang ghé thăm Thành phố học viện, nơi này cũng đã có nhiều tiến triển. Không chỉ là tòa tháp do Loligon xây dựng. Tôi cũng đã nhận được báo cáo từ Gon-chan và Neumann-shi. Vì thế hôm nay, gã xấu trai quyết định đi xem xét các nơi trong Dragon City.
Vì còn phải báo cáo với Bệ hạ và Richard-san sau đó, nên tôi cũng không thể la cà quá lâu. Tuy nhiên, việc kiểm tra tình hình lãnh địa cũng là nhiệm vụ của một lãnh chúa. Dành ra vài ngày ở Dragon City chắc cũng không có vấn đề gì.
Điểm đến đầu tiên là khu ổ chuột nằm ở khu vực phía Nam.
Từ lúc nơi này bắt đầu hoạt động như một thị trấn cũng đã trôi qua một khoảng thời gian kha khá. Tôi nghĩ rằng chắc hẳn nó đã bắt đầu hoang phế đi đúng như ý muốn. Tất cả những điều này là để ghi đè lên những tháng ngày ngập tràn dương vật ở Thành phố học viện bằng cơ thể phụ nữ, biến chúng thành quá khứ.
Biết đâu tôi có thể sẽ được chiêm ngưỡng ("watch").
Dáng vẻ hùng dũng của những người chơi ngoài trời.
Càng vọng tưởng về điều đó, nhịp tim tôi càng đập mạnh. Chẳng mấy chốc những bước đi bộ đã chuyển thành chạy, và cuối cùng là dùng phép thuật bay để lướt đi. Tôi nhấc chân cách mặt đất vài centimet, tránh dòng người và hướng thẳng về phía khu ổ chuột.
Nhờ đó, tôi đến đích chỉ trong vài phút.
Tuy nhiên, khu ổ chuột hiện ra trước mắt tôi đã thay đổi hoàn toàn đến mức thảm hại.
「……Đùa nhau à.」
Những phế tích được thiết kế một cách bài bản bằng việc tận dụng Fireball. Phần lớn trong số chúng đã được bàn tay con người tu sửa lại. Các khe hở trên tường được trát bằng đất sét, ván tường được đóng lại, thậm chí có nơi còn lắp cả cửa kính, hoàn toàn ra dáng một ngôi nhà dân.
Những thứ xú uế tôi từng rải ra trên đường không biết đã biến đi đâu mất. Những mặt đường đá lát mà tôi đã cất công cày xới lên chỗ này chỗ kia cũng được sửa chữa sạch đẹp, không còn thấy lồi lõm. Hơn nữa, cây cối và hoa cỏ còn được trồng ở khắp nơi trên phố, thật không thể nhìn nổi nữa. Lại còn có mùi thơm thoang thoảng.
Khung cảnh đường phố đậm chất vintage mà tôi đã cố gắng tạo ra đã hoàn toàn biến mất.
Đương nhiên, không thể cảm nhận được chút không khí làm tình nào.
Vô tình hướng sự chú ý về phía trước, tôi thấy một cô bé tầm giữa độ tuổi thiếu niên dễ thương đang đuổi theo một con côn trùng giống bướm trên đường và cười khúc khích. Bên cạnh đó là một thiếu niên trạc tuổi đang nhìn cô bé với ánh mắt dịu dàng. Hoàn toàn là không gian của một cặp đôi yêu nhau.
Sai rồi. Thế này là sai rồi.
Đáng lẽ đó phải là cảnh người trước bị một đám đông lang thang dơ dáy cưỡng hiếp tập thể, còn người sau bị một nữ sắc tình cưỡng bức ngược, miệng thì gào lên dừng lại dừng lại nhưng thân dưới thì ngoan ngoãn xuất tinh trong âm đạo mới đúng. Đương nhiên, mặc kệ ánh mắt của người sau, người trước điên cuồng lắc hông đã trở thành nô lệ của khoái lạc. Sa đọa hoàn toàn.
Nhìn ngắm quang cảnh đó, lãnh chúa lẽ ra sẽ có được món ăn tinh thần cho tối nay.
「Không được, thế này là không được.」
Làm sao có thể chấp nhận chuyện này được.
Cứ đà này thì sân chơi của nữ sắc tình và hiếp dâm thủ sẽ bị mất đi. Sau khi những chàng trai cô gái đó thất vọng về Dragon City và bỏ đi, khu ổ chuột của thị trấn này sẽ ra sao. Không cần nghĩ cũng biết. Nó sẽ trở thành mốii ngon cho ma pháp kiến trúc của Loligon và bị tái quy hoạch.
Tôi chẳng vui chút nào. Chủ yếu là gã xấu trai này không vui.
「……Phải làm thôi.」
Tôi quyết tâm hóa thành ác quỷ.
Gã xấu trai sẽ ra tay.
Chỉ riêng lần này là không thể nhượng bộ.
Đã quyết định thì phải hành động ngay lập tức. Cùng với việc dùng phép thuật bay lơ lửng lên không trung, tôi tìm kiếm một nơi tương đối vắng người trong khu ổ chuột. Và rồi tôi phát hiện ra một khu vực ở rìa phía Đông được tu sửa khá sơ sài. Có vẻ như việc cải tạo khu vực đó vẫn đang dang dở.
Vậy thì, tôi xin phép nhắm vào chỗ này vậy.
Dùng chiếc áo choàng đang khoác trên lưng để che mặt.
Từ giờ, gã mặt nước tương sẽ hóa thành ác quỷ và trở thành Slum-man (Người hùng ổ chuột).
Đáp xuống mặt đất, tôi kiểm tra kỹ lưỡng xem có người trong khu vực hay không. Sau khi xác nhận không có ai, tôi xin phép bắn phép thuật một cách hào phóng vào một trong những tòa nhà đang đứng sừng sững. Uy lực được kiềm chế vừa đủ. Tuy nhiên, tôi chủ ý để khi nổ sẽ tạo ra âm thanh lớn.
「Fireball!」
Từ lòng bàn tay đưa ra phía trước, một quả cầu lửa cỡ quả bóng chuyền được bắn ra.
Nó bay thẳng tắp, *Bùm*, va vào bức tường và phát nổ với tiếng gầm vang dội.
Sau khi xác nhận tình trạng của phát đầu tiên, tôi liên tiếp bắn ra các Fireball. Đương nhiên, nghe thấy tiếng ồn, mọi người sẽ chạy đến. Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ của tôi, họ bỏ chạy thục mạng như thể nhìn thấy kẻ giết người hàng loạt trên đường phố lúc nửa đêm.
Ngoài mối đe dọa từ phép thuật, phản ứng đó chắc hẳn còn do bộ trang phục quý tộc mà gã mặt nước tương đang mặc. Chiếc áo choàng che mặt đầy khả nghi chắc chắn cũng có ảnh hưởng không nhỏ. Hoàn toàn là một kẻ biến thái. Nhờ vậy, tôi có thể tha hồ làm những gì mình muốn.
Cảm giác rất tốt.
Một tòa nhà đã bị phá hủy một nửa.
Xác nhận điều này, tôi di chuyển sang tòa nhà tiếp theo.
Tôi sẽ không làm nó sụp đổ hoàn toàn. Chỉ làm hư hại đến mức còn lại tường và mái nhà. Tôi thi triển Fireball với sự tinh tế chưa từng có. Dùng sức ép vụ nổ để nung đốt và thổi bay các bức tường một cách dữ dội nhưng cũng thật dịu dàng. Lặp đi lặp lại việc đó, tôi lần lượt tiến hành "trang trí" cho các tòa nhà kế bên, rồi lại kế bên nữa.
Đất sét trát các lỗ hổng trên tường bị thổi bay. Mặt đường đá lát bong tróc lộ ra nền đất và trở nên lồi lõm. Cây cối và hoa cỏ trồng trên đường bốc cháy. Khu vực đang cố gắng tỏ ra sạch sẽ đẹp đẽ đang dần lấy lại cảm giác ổ chuột vốn có.
Không phải là không đau lòng, nhưng đây cũng là vì khu ổ chuột.
Nói đúng hơn, vốn dĩ không có khu vực nào trong thị trấn được cấp phép cư trú. Vì không có đất đai lãnh thổ để xây dựng nhà ở cho người dân, nên nếu cắt bán bừa bãi sẽ gây vấn đề cho việc vận hành thị trấn. Theo nghĩa đó, tôi không thể ưu tiên chỉ riêng nơi này được.
Đây là khu ổ chuột. Không hơn không kém. Tuyệt đối không phải vì tôi muốn xem cảnh các cô bé ăn xin tsundere sa đọa bị lũ vô gia cư cưỡng hiếp tập thể đâu nhé. Đây cũng là điều cần thiết để vận hành lãnh địa.
Ôm ấp khu ổ chuột lý tưởng trong lòng, tôi chắc chắn phá hủy một nửa các tòa nhà. Đập vỡ đường xá, đốt cháy cây cối, chà đạp hoa cỏ. Mấy con bướm giả cầy kia nhìn gần chắc tởm lắm, nên tôi xin phép dùng nhiệt của Fireball đuổi chúng đi từ xa vậy.
Cứ thế, từng tòa nhà, từng dãy phố đang dần bị ổ chuột hóa.
Lặp lại nửa ngày, chắc chắn quang cảnh tuyệt vời ban đầu sẽ quay trở lại.
「……Được rồi, được rồi.」
Tôi bất giác nở nụ cười trên môi.
Đang lúc say sưa với công việc thì sự cố xảy ra.
Bất ngờ từ bên hông tòa nhà, một thứ gì đó nhỏ bé lao ra. Hình dáng trông giống chuột lang nước (capybara). Kích thước cũng không khác mấy so với capybara. Chỉ là nó có cái đuôi dài gợi nhớ đến loài cáo, và vì thế trông có vẻ lớn hơn một chút. Hơn nữa bộ lông có vẻ mềm mại bồng bềnh.
Mục tiêu là mặt tôi sao?
「Hả!?」
Tôi phản xạ bắt chéo tay để đối phó với va chạm.
Ngược lại, con capybara giả cầy không rõ danh tính kia không chút do dự lao thẳng tới, cắn phập vào tay tôi. Răng nanh sắc nhọn cắm vào cánh tay. Mới vài ngày trước, cơ thể này còn chống đỡ được cả phép thuật của P-chan mà không hề hấn gì, vậy mà giờ bị cắn ngập răng, máu phun ra *phụt* một cái.
Cái quái gì thế này, có dự cảm chẳng lành.
Phải kiểm tra trạng thái thôi.
Tên: Pochi (Ponchi)
Giới tính: Nữ
Chủng tộc: Nui
Cấp độ: 110
Nghề nghiệp: Thú cưng
HP: 13000/14000
MP: 2005/2005
STR: 8111
VIT: 7900
DEX: 9035
AGI: 13903
INT: 3931
LUC: 1555
Ồ, nhỏ con mà mạnh hơn tôi tưởng đấy.
Ngang ngửa với High Orc.
Hơn nữa nhìn kỹ lại thì sinh vật này trông quen quen. Hồi mới tạo khu ổ chuột, đây là nhân viên gây hại tôi nhặt từ khu rừng gần đó về. Nhớ lại thì tôi muốn có sinh vật kiểu chuột cống bò lổm ngổm dưới cống rãnh nên đã bắt tạm về để đối phó.
Lúc ôm nó lên ở khu rừng bắt được, nó không hề giãy giụa, tôi bắt được nó với cảm giác như đang bắt trộm mèo nhà, vậy mà giờ lộ nguyên hình rồi đấy à con khốn này. Không ngờ lại là sinh vật hung dữ thế này. Cảm giác như bị lừa vậy.
Mà Thú cưng là cái gì, Thú cưng ấy. Gã xấu trai cũng muốn cái nghề nghiệp đó.
「Hự……」
Quả nhiên là đau tay thật.
Tôi vung mạnh tay, may mắn là hàm răng ngoan ngoãn nhả ra. Cơ thể nhỏ bé xoay tròn một vòng trên không trung rồi đáp xuống đất nhẹ nhàng. Xứng đáng với chỉ số vượt trội ở một số mặt, có vẻ là một sinh vật khá nhanh nhẹn.
『Gừ gừ gừ gừ gừ gừ』
Có vẻ đối phương rất hăng máu.
Nó lườm tôi, gầm gừ trong cổ họng để đe dọa. Có vẻ như nó sẽ lao tới bất cứ lúc nào. Chắc chắn tôi đã bị xác định là kẻ thù.
Chà, làm sao đây.
Sau khi xác nhận cánh tay vẫn ổn, tôi nhìn lại con thú nhỏ.
Và rồi, phía sau cá thể đang thủ thế đe dọa đó, cách vài mét, có bóng dáng của một bé gái. Chắc tầm bảy hay tám tuổi gì đó. Một loli chính hiệu. Dưới chân cô bé cũng có một cá thể khác cùng loài.
Con này cũng nhe nanh về phía gã mặt nước tương, gừ gừ gừ.
「……Nguy, nguy hiểm lắm, sẽ bị bỏng đó.」
Cô bé cất tiếng gọi những nhân viên gây hại của khu ổ chuột với vẻ mặt vô cùng lo lắng.
Trước ngực cô bé, trong vòng tay đang ôm ấp là một cá thể rất nhỏ.
Có vẻ mới sinh chưa được bao lâu, mắt còn chưa mở hẳn. Không biết là đang thức hay đang ngủ. Nó phó mặc thân mình trong vòng tay cô bé với vẻ hạnh phúc. Có khi nào đó là con của cá thể đang tấn công tôi không.
『Gừ gừ gừ gừ gừ gừ gừ』
Thế này thì tôi trông giống nhân vật phản diện cực kỳ luôn nhỉ.
Tự nhiên tôi để ý đến những thứ khác, đưa mắt nhìn quanh mình. Thì ra còn có vài người dân nữa nghe thấy tiếng ồn ào mà tụ tập lại. Và rắc rối thay, bên cạnh họ cũng có hơn mười con thú cùng loài.
Con nào con nấy đều nhe nanh về phía gã mặt nước tương, gừ gừ gừ cho tôi xem.
Hình ảnh đó trông như thể chúng đang bảo vệ những người dân đang đứng đó vậy, thật là rắc rối.
「…………」
Không ngờ nhân viên gây hại của khu ổ chuột lại ký kết hòa bình với những cư dân bản địa chiếm đóng trái phép khu ổ chuột. Chẳng phải chúng đang làm thú cưng hơn cả tưởng tượng sao. So với vai trò tôi nghĩ ra, chúng đang ở một vị thế hoàn toàn khác xa.
Hơn nữa nếu trí nhớ tôi đúng thì tôi chỉ thả vào khu ổ chuột vài con thôi. Tại sao số lượng lại tăng lên. Chắc chắn không thể có đủ thời gian sinh sản để tạo ra thêm cá thể trưởng thành. E rằng là những cá thể khác từ bên ngoài đã tràn vào.
Không, nhưng mà, làm sao chúng vào được trong thành phố. Có tường thành cơ mà, tường thành ấy.
『Gừ gừ gừ gừ gừ gừ』
「Không được đâu, chống lại quý tộc-sama là, là không được đâuuu……」
Lolita rưng rưng nước mắt cầu xin.
「…………」
Sự kết hợp giữa ấu nữ và loài động vật giàu tình nghĩa, tôi thấy thật là chơi xấu.
Thế này thì làm gì được nữa. Tình mẫu tử bị kích thích mất rồi. Không thể nào bắn Fireball trước mặt Lolita được. Cơn nhiệt huyết vừa mới bùng lên giờ đã nguội lạnh, đồng thời cảm giác tội lỗi tràn ngập không sao tả xiết.
Chỉ muốn để lại toàn bộ tiền rồi bỏ chạy.
Nhưng mà, nếu thế thì khu ổ chuột biết đi về đâu.
Chết tiệt.
Khu ổ chuột của gã mặt nước tương, chết tiệt.
「……Cuộc chiến lần này, coi như hòa nhé.」
『Gừ gừ gừ gừ gừ gừ gừ』
Tiếng gầm gừ của đám nhân viên gây hại vang lên từ khắp nơi.
Âm thanh vòm cực đỉnh.
「Tuy nhiên, ta sẽ không bỏ cuộc đâu. Ta nhất định sẽ giành lại khu ổ chuột cho xem.」
Hành động thiếu suy nghĩ ở đây là không tốt.
Tùy trường hợp có thể ảnh hưởng đến việc vận hành thị trấn. Rút lui một lần và suy nghĩ kế sách chắc chắn là cách làm đúng đắn. Ra tay vào ban đêm, lúc ít bị chú ý cũng là một phương án. Không sao, có rất nhiều cách. Chỉ cần có lòng không bỏ cuộc, chắc chắn cuối cùng cưỡng hiếp tập thể sẽ chiến thắng.
「Vậy thì, hôm nay ta xin phép tại đây nhé.」
Tôi quay gót và dùng phép thuật bay.
Để lại lời thoại bỏ lửng, gã xấu trai rời khỏi khu ổ chuột.
*
Ngay sau khi thoát khỏi khu ổ chuột ở khu vực phía Nam, gã mặt nước tương đã trở về nhà trưởng thị trấn.
Chân bước nhanh về phía phòng riêng dọc theo hành lang.
Sự hoang tàn (theo nghĩa tốt đẹp) của khu ổ chuột bị mất đi là một cú sốc.
Tôi định sẽ ngủ một giấc cho bõ ghét.
Chỉ còn hai khúc quanh nữa là đến phòng. Vừa quẹo qua một khúc thì ngay lập tức, tiếng bước chân *bịch bịch* vội vã vang lên. Còn đang thắc mắc là gì thì từ khúc quanh phía trước nữa, một cô hầu gái xuất hiện. Không thể nhầm lẫn vào đâu được, chính là Sophia-chan.
「A, Tanaka-san!」
「Chà chà Sophia-san, có chuyện gì mà cô vội vàng thế?」
Dáng vẻ thở hổn hển trông thật gợi tình.
Phần ngực của bộ đồ hầu gái chuyển động theo nhịp thở trông vô cùng quyến rũ. Mồ hôi lấm tấm trên trán. Tất nhiên là cả ở nách nữa. Sophia-chan dạo này độ "nước nôi" cao thật. Cảm giác rất tốt. Ôm vào mà dính dính nhớp nháp là lý tưởng nhất.
「Có khách ạ! Cha của Ester-sama đang……」
「Richard-san đã đến rồi sao?」
「Vâng ạ!」
Có vẻ cô ấy đang tìm gã mặt nước tương. Chắc là cô ấy đã đến phòng tôi và thấy vắng, rồi ngay sau đó chạm mặt tôi ở hành lang thế này. Chẳng phải là thời điểm rất tốt sao.
Tuy nhiên, ông bố đến có việc gì nhỉ.
Khoan đã, tôi lờ mờ đoán ra rồi.
Là cái đó, đấy. Cái tháp cao chót vót do Loligon xây đấy.
「Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ đến ngay.」
「Ngài ấy đang đợi ở phòng tiếp khách ạ!」
「Cảm ơn cô đã thông báo.」
Chà, phải nói khéo thế nào đây.
Vừa đi dọc hành lang vừa trăn trở đủ điều. Cảnh vật xung quanh trôi qua vùn vụt, và tôi đã đến trước cửa phòng lúc nào không hay. Vẫn chưa nghĩ ra câu trả lời hay ho nào, gã mặt nước tương gõ cửa và bước vào phòng.
Trong phòng tiếp khách, đúng như lời Sophia-chan, Richard-san đã có mặt.
Tôi cúi đầu chào nhẹ và ngồi xuống ghế sofa đối diện ông ấy.
「Lâu rồi không gặp, Richard-san. Tôi cứ tưởng ngài đang đợi ở Thủ đô Kalis, không ngờ ngài lại cất công đến tận Dragon City, thật ngại quá. Có việc gì gấp không ạ?」
「……Tôi xin hỏi thẳng. Cái tháp cao chót vót kia là cái gì vậy?」
「Đó là biểu tượng mới của thị trấn này ạ.」
「…………」
Hai người nhìn chằm chằm nhau.
Lần này tôi không thể để bị áp đảo được. Nếu lỡ may bị dỡ bỏ, sự tồn vong của Dragon City có thể bị lung lay. Dễ dàng tưởng tượng ra tương lai Loligon vì quá đau buồn khi mất đi tác phẩm tự hào mà đẩy Đế quốc Penny đến diệt vong. Với tính cách của ả, chắc chắn ả sẽ làm.
A, nhắc mới nhớ sáng nay ả bảo sẽ đến đón.
Chết dở, tôi lỡ hẹn mất rồi.
Vì bị Gon-chan gọi đi nên tôi quên béng mất.
Lại còn mải mê với khu ổ chuột nữa.
「Một công trình kiến trúc thật tuyệt vời, Nam tước Tanaka. Ngay cả từ Thủ đô Kalis xa xôi cũng có thể nhìn thấy một phần của nó. Từ sân thượng nhà tôi cũng thấy được. Hình ảnh nó vươn cao lên trời, biến mất trên những tầng mây thật sự rất ấn tượng.」
「Quả không hổ danh Công tước FitzClarence, ngài thật tinh tường.」
「Nghe nói một đoàn điều tra về tòa tháp xuất hiện đột ngột này sẽ được phái đi từ Thủ đô Kalis. Một đoàn gồm tổng cộng một trăm năm mươi người, nòng cốt là Đoàn kỵ sĩ Hoàng gia và Đoàn kỵ sĩ Ma pháp Hoàng gia. Họ sẽ được biên chế trong những ngày tới và khởi hành trong vòng vài ngày nữa.」
「…………」
Nguy to, chuyện lớn hơn tôi tưởng tượng rồi.
Tha cho tôi đi chứ.
「Ngài định thế nào? Nam tước Tanaka.」
Richard-san hỏi với nụ cười thường trực.
Mắt vẫn híp lại thành một đường chỉ như mọi khi.
Tôi muốn đưa ra phương án thỏa hiệp trước khi đôi mắt ấy mở ra.
「Chà, xem nào……」
Tôi thử trăn trở đủ đường, nhưng không nghĩ ra kế sách nào hay.
Biết làm sao bây giờ.
Đang lúc thực sự bối rối, bỗng cửa phòng tiếp khách có tiếng gõ.
「Xin phép.」
*Cạch*, người xuất hiện từ sau cánh cửa mở ra là Ma đạo quý tộc. Dạo gần đây tôi không hề thấy ông ta. Không ngờ ông ta vẫn còn ở Dragon City. Có khi nào, từ lúc đó đến giờ ông ta cứ ru rú trong phòng nghiên cứu phép thuật dịch chuyển không.
Mái tóc bù xù và bộ râu mọc lởm chởm khiến người ta cảm nhận được sự "ru rú" đó. Trai đẹp dù có ru rú trong phòng vẫn là trai đẹp. Cảm giác hơi tiều tụy đó lại cực kỳ phong trần (dandy). Nếu tôi mà làm y hệt thế, chắc chắn sẽ bị coi là kẻ vô gia cư ngay.
「Ô kìa, Fahren-san.」
「Lâu lắm mới ra ngoài, ta thấy có cái thứ gì đó rất khủng khiếp được dựng lên. Kia là tác phẩm của ngươi sao? Đỉnh tháp khuất trong mây không nhìn rõ được. Ta muốn leo lên trên đỉnh, nếu không phiền thì nhờ ngươi dẫn đường. Làm ơn đi.」
Dù tiều tụy nhưng lòng hiếu kỳ vẫn tràn trề.
Nhờ vậy mà tôi nảy ra ý này.
「Về chuyện đó, Fahren-san, tôi rất muốn bàn bạc với ngài một việc.」
「Trịnh trọng thế, bàn việc gì?」
Cứ đổ cho là thí nghiệm của ông chú này đi.
Chắc chắn sẽ không ai dám ho he gì.
Đón Ma đạo quý tộc vào, tôi giải thích lại bằng lời những nội dung vừa nghe từ Richard-san. Thế này thế nọ, thế kia thế đấy. Sau khi nói ngắn gọn, tên cuồng phép thuật kia liền đồng ý cái rụp.
「Ra là vậy, nếu là chuyện đó thì ta sẽ giúp một tay.」
「Cảm ơn ngài. Chắc cô ấy cũng sẽ vui lắm.」
Tất nhiên tôi cũng nói rõ đó là tác phẩm của Loligon.
Cảm giác như lợi dụng điểm yếu tình cảm của người khác, thật có lỗi.
「Một công trình kiến trúc ưu việt đến nhường này. Không thể để bọn người chẳng hiểu gì về phép thuật làm càn được. Ma đạo quý tộc này xin thề tại đây, nhất định sẽ bảo vệ tòa tháp khỏi những trò chính trị vớ vẩn. Ta còn chưa đặt chân vào đó bước nào mà.」
「Nghe Fahren-san nói vậy, tôi cũng thấy yên tâm rồi.」
Tốt quá tốt quá.
Thế này là có thể nghỉ phép an toàn rồi.
Vừa thở phào nhẹ nhõm thì Richard-san chêm vào.
「Tanaka-san, ngài lại xử lý khéo quá nhỉ. Không ngờ Ngài Fahren vẫn còn ở lại đây, thật ngoài dự tính. Tôi cứ tưởng ngài sẽ khóc lóc cầu cứu tôi chứ. Thế này thì tôi vội vã cho phi thuyền bay tới đây để làm gì không biết.」
Ông ấy nói với thái độ như muốn bảo "bó tay thật".
Biết ngay mà.
Tôi đã có cảm giác thế rồi.
May mà Ma đạo quý tộc đã xuất hiện.
Chỉ số LUC thấp cũng không đến nỗi nào nhỉ.
「Nếu tòa tháp này có mệnh hệ gì, sẽ ảnh hưởng đến sự tồn vong của Đế quốc Penny đấy ạ. Nếu lỡ có chuyện đập phá hay gì đó xảy ra, Thủ đô Kalis có thể bị hủy diệt. Xin hãy đảm bảo không ai được lên tháp ngoài những người cô ấy cho phép.」
「Ừm, đương nhiên rồi.」
Cái gật đầu sâu của Ma đạo quý tộc thật đáng tin cậy.
「Điểm đó tôi cũng hiểu mà. Là Rồng Cổ Đại, đúng không?」
「Vâng, đúng vậy ạ.」
Vụ việc lần này, có vẻ Richard-san định làm ơn cho gã mặt nước tương nên mới bay tới ngay. Mà, thực tế nếu không có sự hiện diện của Ma đạo quý tộc mà đoàn điều tra đến thì cũng rắc rối to, nên có lẽ ông ấy cũng có phần lo lắng thật.
「Nhân tiện Tanaka-san, về dự định sắp tới……」
「Vâng, tôi đang định đến chỗ Bệ hạ để báo cáo ạ.」
「Nếu vậy, bên này cứ để tôi và Ngài Fahren lo liệu.」
「Xin lỗi vì đã làm phiền ngài.」
「Ngài cứ dùng phi thuyền đó mà đi.」
「A, về chuyện đó, lần này Richard-san đã chuẩn bị cho tôi một thứ rất tốt, thật sự cảm ơn ngài. Sau này tôi sẽ đến cảm ơn ngài sau ạ.」
「Không không, đừng bận tâm.」
「Món đồ ngài gửi, tôi đã chuyển cho Giáo sư Journal rồi ạ.」
「……Thật sao?」
「Vâng, với danh nghĩa là từ đương kim gia chủ nhà FitzClarence, nên có thể sau này bên đó sẽ liên lạc. Xin lỗi nhưng khi đó nhờ ngài ứng phó giúp cho ạ.」
「Chà, lão già cứng nhắc đó mà chịu nhận đồ từ tôi sao.」
「Cũng do có nhiều cơ hội ạ.」
「Cơ hội, à…… Ra thế. Thôi, cứ coi như là vậy đi.」
「Vâng.」
Tôi định sau khi về Thủ đô Kalis mới làm, nhưng thế này coi như đã báo cáo xong với Richard-san rồi. Giờ chỉ cần vận chuyển Allen và Ester-chan về Thủ đô Kalis mà không để ông bố phát hiện là hoàn hảo.
*
Kết thúc cuộc nói chuyện với Richard-san, gã mặt nước tương đi ngay đến phòng của Ester-chan.
Nhân tiện thì phòng bên cạnh phòng cô bé là phòng của Allen.
Ban đầu tôi đề nghị ở chung phòng, nhưng vì cậu ta từ chối nên hai người ở phòng riêng. Đến giờ tên đẹp mã đó vẫn giữ quan hệ với Loli Bitch ở một khoảng cách nhất định so với gã mặt nước tương.
Gõ cửa, vài giây sau cửa mở ra.
「……Hả? Ông đến phòng tôi làm gì thế?」
「Có chút chuyện rắc rối nên tôi đến báo.」
「Rắc rối?」
「Vâng.」
「Mà thôi kệ. Cứ vào đi đã.」
「Xin phép.」
Được mời, tôi bước vào phòng của thiếu nữ mười mấy tuổi.
Ngay khi bước vào, có một mùi thơm thoang thoảng. Dù không còn trong trắng nhưng vẫn thơm tho là ưu điểm và cũng là khuyết điểm của Ester-chan. Đóng cửa lại sau lưng, tôi đi theo tấm lưng nhỏ bé phía trước. Đi được vài bước, đối phương quay ngoắt gót chân lại nhìn tôi.
「Tôi đi pha trà, ông ngồi đó đợi đi.」
「Không, không cần trà đâu. Đây là việc hơi gấp một chút.」
「Rắc rối đến thế sao?」
Vừa trao đổi vài câu, chúng tôi vừa đi đến chiếc ghế sofa đặt giữa phòng.
Có vẻ Allen đi vắng. Có khi nào hai người họ đang vui vẻ *phập phập* với nhau không, khiến tôi không khỏi căng thẳng. Cảnh làm tình của bọn người bình thường (riajuu) đối với trai tân là loại kịch độc có thể gây trở ngại cho đời sống xã hội trong thời gian tới đấy.
Vị trí của hai người là đối diện nhau qua chiếc bàn chân thấp. Đã lâu mới được nhìn ngắm Loli tóc vàng trực diện thế này, váy ngắn vắt chân để lộ đùi tuyệt đẹp. Trong đầu tôi tự nhiên nhớ lại cuốn sách về Anal Bitch nhận được từ cô hầu gái.
「Vậy, chuyện ông muốn nói với tôi là?」
「Richard-san đang ở đây.」
「Hả? P, Papa á!?」
「Vừa nãy tôi có nói chuyện một chút, có vẻ ngài ấy đến kiểm tra cái tháp do thị trưởng xây. Ngài ấy sẽ ở lại ít nhất vài ngày, nên tôi muốn Elizabeth-san và Allen-san rời khỏi Dragon City càng sớm càng tốt.」
「……Phải, phải rồi. Ừ, nếu bị phát hiện thì Allen sẽ gặp rắc rối to.」
「Chúng tôi sẽ đi cùng phi thuyền khi xuất phát.」
「Đ, được không vậy? Ông còn việc khác phải làm mà?」
「Tôi cũng có việc ở Thủ đô Kalis, nên điểm đó không vấn đề gì.」
「Vậy sao?」
「Vâng.」
Còn phải báo cáo với Nhà vua.
Với cả, xin nghỉ phép có lương.
「Cảm ơn, giúp được tôi nhiều lắm.」
「Vậy nên, cô có thể chuẩn bị xuất phát ngay được không?」
「Hiểu rồi. Tôi sẽ liên lạc với Allen và chuẩn bị ngay.」
「Vâng, nhờ cô. Với lại hãy hạn chế ra khỏi phòng hết mức có thể. Nếu bị nhìn thấy ở cùng Allen-san thì to chuyện đấy. Nếu cần gì hãy nhờ người của Đoàn Hoàng hôn. Và chuyện này, nhờ cô chia sẻ với cả Allen-san nữa.」
「Yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không ra ngoài đâu.」
Ester-chan gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc.
Xác nhận dáng vẻ đó, tôi nhấc mông khỏi ghế sofa.
「Lát nữa tôi sẽ đến đón.」
「Cảm ơn, tôi sẽ đợi ở phòng này.」
「Vâng. Vậy tôi cũng phải chuẩn bị nên xin phép đi trước nhé.」
「Cảm ơn ông đã báo tin, thực sự giúp ích rất nhiều.」
Tôi cũng phải nhanh chóng chuẩn bị thôi.
Trễ nhất là ngày mai, nếu có thể thì nên xuất phát ngay trong hôm nay.
*
Vì Richard-san đã đến tận Dragon City, chúng tôi không thể thong thả ở lại nơi này được. Bởi lẽ tại nhà trưởng thị trấn, Allen và Ester-chan đang trong cuộc tình vụng trộm.
Đặc biệt nếu nghĩ đến sự an toàn của người trước, thì nên xuất phát về Thủ đô Kalis càng sớm càng tốt. Tuy nhiên, hiếm khi mới về được sân nhà, ít nhất tôi cũng muốn tắm một cái. Tối qua vì mệt quá nên tôi quên cả lau người, tóc tai bết bát hết cả dầu.
Thế là bước chân của gã mặt nước tương hướng về phía suối nước nóng ở khu Tây.
Tôi đã nhờ toàn thể thuyền viên của tàu FitzClarence chuẩn bị xuất phát ngay lúc nãy. Còn khoảng nửa khắc nữa (1 khắc ~ 2 giờ, hoặc ngắn hơn tùy ngữ cảnh, ở đây ý là một khoảng thời gian ngắn) là có thể nhổ neo hướng về Thủ đô Kalis. Trong lúc đó, gã xấu trai xin phép tận hưởng bồn tắm rộng rãi đã lâu không gặp.
「……Sống lại rồi.」
Ngâm mình trong bồn, duỗi thẳng cả hai tay hai chân, cảm nhận làn nước nóng bằng toàn thân.
May mắn là không có ai khác.
Trạng thái bao trọn gói.
Ngâm mình và tận hưởng hạnh phúc nhất thời. Thuốc tắm làm từ hẹ tím vẫn dễ chịu như mọi khi. Cảm giác toàn thân được chữa lành nhanh chóng. Có lẽ do đã lâu không tắm, tôi được bao bọc trong sự khoan khoái mãnh liệt hơn dự tính, đến mức buột miệng rên rỉ.
「Quả nhiên tắm bồn là tuyệt nhất.」
Việc xuất phát về Thủ đô trở nên thật phiền phức.
Cứ muốn ngâm mình mãi thế này.
Mọi thứ dường như sao cũng được.
「…………」
A, sướng quá.
Dễ chịu quá.
Đây thực sự là suối nước nóng làm hư hỏng con người. Tôi bị thôi thúc bởi ham muốn ngủ luôn tại đây. Thêm chút nước lạnh cho bớt nóng, chắc sẽ ngủ ngon lành lắm đây. Muốn ở lại một đêm quá.
「…………」
Không không, cái này sướng quá đà rồi.
Hình như trước đây nó khiêm tốn hơn chút thì phải.
Nhờ thế mà tôi đang có cảm giác buồn tè dữ dội đây.
「…………」
Và ngay khoảnh khắc này, đúng là trời cho, trong phòng tắm không có ai cả.
Giả sử gã mặt nước tương có giải phóng nỗi niềm tích tụ bấy lâu vào trong nước, cũng sẽ chẳng ai nhận ra. Chút cảm giác tội lỗi, nếu không có ai nhìn thấy, cũng sẽ sớm tan biến, và tôi chỉ còn lại niềm vui sướng khi trọng lượng cơ thể nhẹ đi.
Muốn tè.
Muốn tè trong bồn tắm.
「……Tè thôi.」
Có tuổi rồi nên dễ dãi quá, thật không tốt.
Đúng, đây tuyệt đối không phải hành động tự giác, mà chỉ là hiện tượng sinh lý ngẫu nhiên. Nên không ai có lỗi cả, không ai có sai sót gì cả.
Nghe nói ở mấy bể bơi công cộng ngoài kia, trong một bể bơi đầy nước cũng thường lẫn cả mấy chục lít nước tiểu còn gì.
Tóm lại là, thế đấy.
「……Phù.」
Không chịu nổi.
Cực lạc, cực lạc.
Cái này có khi thành thói quen mất──
「……Ai tè trong bồn tắm đấyyyyy—」
「Hả!?」
Có tiếng nói vang lên từ đâu đó.
Tôi bật dậy theo phản xạ.
Đồng thời, một bóng người nổi lên từ trong nước nóng. Kiểu nổi lên như thể vừa hòa tan trong nước vậy. Không hề có tiếng nước bắn tung tóe, cứ bồng bềnh như một phần của làn nước nóng bốc lên.
Khoảng cách gần đến mức đưa tay ra là chạm được.
「Hự……」
「Là ai—? Người tè bậy, là aiii……」
Thoạt nhìn thì có hình dáng con người, lại là phụ nữ. Tuổi tầm ba mươi. Tuy nhiên, trong suốt đến mức có thể nhìn xuyên thấu cảnh vật phía sau. Lại còn không mặc quần áo nữa chứ, ngon rồi. Không một mảnh vải che thân nhé. Vì đây là bồn tắm nên khỏa thân là đúng rồi, nhưng mà.
「……Xin hỏi quý danh?」
「A, là……」
Cảnh xuất hiện gợi nhớ đến truyện ngụ ngôn Aesop, Chiếc rìu vàng.
Visual gợi nhớ đến Edita-sensei hồi nào.
Khoan đã, dáng vẻ đó trông quen quen.
「Chẳng lẽ là, Nannuzzi-san sao?」
「……N, nếu phải…… thì sao?」
「Không, chỉ là tôi hơi ngạc nhiên thôi.」
Nhớ lại thì đây chính là nơi cô ấy bị Loligon đấm vào bụng. Tự nhiên tôi nhớ lại cơ thể trần truồng bị nổ tung phần thân. Người vợ ngỡ đã chết dù có dùng phép hồi phục, giờ đang ở ngay trước mắt tôi.
Chẳng lẽ cũng giống như trường hợp của Edita-sensei sao.
Hình như gọi là Linh thể thì phải. Cái dạng bán trong suốt này.
「Chỉ vì dính dáng đến ngươi, mà ta, cuộc đời ta……」
「Không ngờ cô vẫn còn tồn tại.」
Quả không hổ danh người vợ. Đối diện với gã đàn ông trung niên khỏa thân đứng dậy mà không hề nao núng. Nếu bảo đây là trạng thái tự nhiên của phụ nữ thì lý tưởng của đàn ông chắc vỡ mộng mất, nên tôi sẽ coi đây là chế độ đặc quyền của gái không còn trinh.
「Định làm gì? ……Định giết ta trong cái trạng thái không hiểu nổi này nữa à?」
「Không không, hoàn toàn không có ý định đó khi đến đây đâu ạ.」
「……Thế thì là cái gì?」
Bóng ma người vợ hỏi với vẻ hăm dọa.
Nói thế chứ tôi chỉ đến đây để rửa trôi mồ hôi thôi mà.
「Nếu cô là khách đến trước, thì tôi đã làm phiền rồi. Tôi xin phép ra ngoài.」
「A, khoan……」
Chỗ này là bồn tắm hỗn hợp (nam nữ tắm chung), nhưng lần này thì đành chịu. Một phần do cảm giác mắc nợ cô ấy, đôi chân tôi tự nhiên di chuyển. Trong bồn nước, *ào* một cái làm mặt nước dao động mạnh, tôi bước ra một bước. Theo chuyển động cơ thể, mồ hôi chảy xuống mắt.
Tôi dùng một tay lau đi, tiện thể vuốt ngược tóc lên *soạt* một cái.
Lúc đó, tôi chợt nhận ra.
Có gì đó lạ ở đầu ngón tay.
Cụ thể hơn, ở cái chỗ mà lẽ ra đầu ngón tay sẽ chạm vào da đầu trơn tuột không gì che chắn do chứng rụng tóc từng mảng (hói), tôi lại cảm nhận được một lực cản ngoài dự tính. Đó là sự trỗi dậy của các nang lông ở vùng không bị hói, cũng như các vùng khác.
「……A.」
Mọc tóc rồi.
Không sai vào đâu được, tóc đang mọc. Chỗ lẽ ra phải phản hồi lại cảm giác trơn láng dễ chịu, giờ lại thấy nhám nhám, cảm giác của những ngọn tóc mới nhú. Tôi cứ dùng phần thịt ngón tay cọ đi cọ lại để xác nhận không biết bao nhiêu lần.
Tại sao.
「……C, cái gì? Vẫn định giết ta à?」
「Không, không phải. Không phải vậy nhưng mà……」
Lúc cởi đồ, tôi đã kiểm tra trước gương ở phòng thay đồ và thấy nó trơn láng. Chắc chắn là trơn láng. Cái này không sai được. Vì tôi đã kiểm tra tận ba lần. Thế mà sao giờ lại thế này. Ê a, lằng nhằng quá. Đứng ngồi không yên là thế này đây.
「Xin lỗi nhưng tôi xin phép.」
Bước ra khỏi bồn tắm, tôi kiểm tra bằng tấm gương treo trên tường khu vực tắm gội.
Và rồi chuyện gì thế này.
「Ồ……」
Mọc rồi. Chắc chắn là đang mọc.
Hơn nữa không phải kiểu mọc sum suê ngay lập tức như phép hồi phục. Chỉ một chút xíu, giống như chồi non mới nhú, có thể thấy đám lông lởm chởm cỡ đầu đinh 1 phân. Nhưng chính sự nảy mầm nhỏ bé tầm thường ấy lại giống như chồi non chắc chắn dẫn đến mùa màng bội thu trong tương lai, khiến tim tôi đập rộn ràng.
「……Chẳng lẽ.」
Tự nhiên ý thức tôi hướng về bồn tắm.
Chuyện gì đã xảy ra với nước nóng ở đây. Các bồn tắm khác không có báo cáo nào như vậy. Ít nhất khi kiểm tra tình hình thị trấn, không có báo cáo nào từ Gon-chan, Neumann-shi hay Sophia-chan cả.
Có lẽ, hiệu quả này chỉ thấy ở riêng nơi này.
「……Hói à? Hừm, đáng đời.」
Chợt, tôi nghĩ ra.
Chẳng lẽ là do người vợ?
Do người vợ sao?
「Tôi muốn hỏi một chuyện, cô đã ở đây từ trước sao?」
「Phải, đúng thế. Từ khi bị người quen của ngươi giết, ta vẫn luôn ở đây. Cứ định rời khỏi bồn tắm là cơ thể như muốn tan biến. Nên ta không thể rời khỏi đây. Không thể ra khỏi bồn tắm. Thật là nực cười.」
「Ra là vậy.」
Cần phải điều tra chuyện này.
Không biết cái gì và tại sao lại mọc tóc, nhưng trên đời này, bước đầu tiên của những phát minh vĩ đại luôn là như vậy. X-quang, Penicillin, hay ăng-ten Yagi, ban đầu đều được tìm thấy từ sự tình cờ.
「……Tuyệt vời.」
「Hả? Tuyệt vời cái gì. Tè dầm trong bồn tắm mà còn.」
「Không, cái đó, là do tuổi tác nên……」
Tuy nhiên, giờ tình hình chưa rõ ràng.
Tạm thời cứ gác lại hiện trạng đã. Nhưng mà, đợi tôi đi nghỉ mát về rồi biết tay nhé. Tôi sẽ dồn toàn lực vào vụ này. Biết đâu đấy, có khi lại được. Tôi có thể chạm tới bước đầu tiên của loại thần dược mà mọi đàn ông đều khao khát, thuốc mọc tóc.
「Xin lỗi, tôi xin phép đi trước.」
「N, này, đợi đã……」
Người vợ đang gào cái gì đó, nhưng thôi kệ.
Nhờ Gon-chan bảo vệ bồn tắm này vậy. Đây là tài sản tuyệt đối không được để mất.
Khi nào đi nghỉ mát về, tôi sẽ điều tra kỹ lưỡng.
*
【Góc nhìn của Sophia-chan】
Hiện tại, cô hầu gái đang đi khắp dinh thự để tìm Tanaka-san.
Tất cả là vì muốn xin nghỉ phép dài hạn. Dạo gần đây cứ ru rú trong dinh thự, chẳng có cơ hội gặp gỡ đàn ông nào cả. Cứ thế này thì lỡ thì mất. Tôi cảm thấy khủng hoảng về tình cảnh của bản thân nên đã quyết định như vậy.
Nếu nói thẳng lý do thì hơi khó nghe, nên tôi định sẽ bảo là thỉnh thoảng muốn về thăm nhà. Nếu thưa như vậy, Tanaka-san chắc chắn sẽ không nói không. Tôi tìm kiếm ông ấy với niềm tin chắc chắn đó.
Đang trong lúc đó, vừa quẹo qua góc hành lang thì tôi tình cờ gặp người.
Là người của Đoàn Hoàng hôn. Người để kiểu tóc Mohawk.
「A, chẳng phải là chị đại Sophia sao!」
「Hả? A, x, xin chào……」
Tôi không biết tên. Tuy nhiên, vì người này hay đến phòng làm việc vài lần một tuần để truyền lời của Gonzalez-san, nên cùng với ngoại hình ấn tượng đó, tôi nhớ rất rõ.
Chỉ là, tôi hơi sợ người này.
Bởi vì mặt mũi trông đáng sợ.
「May quá, tôi có chuyện muốn nhờ chuyển lời cho đại ca Tanaka!」
「Hả, nhắn tin cho Tanaka-san ạ?」
「Vâng! Nhờ chị nhắn với đại ca là cảm ơn rất nhiều ạ!」
「Cái đó, là về chuyện gì thế ạ……」
Tôi hoàn toàn không nắm được tình hình.
Nếu là tin nhắn quan trọng thì rắc rối lắm, nên tự nhiên tôi hỏi lại. Thế là người Mohawk tỏ vẻ hơi do dự, vẻ mặt như khó nói. Tuy nhiên, cuối cùng anh ta vẫn lầm bầm cất lời.
「Nói chuyện này với chị đại Sophia thì thật ngại, nhưng do Đoàn Hoàng hôn tụi tôi vô dụng quá nên đã đẩy một công việc khó chịu cho đại ca Tanaka. Rồi tình cờ hôm nay, tôi đã nhìn thấy đại ca đang làm công việc đó……」
「Công việc khó chịu, sao ạ?」
Là gì nhỉ. Khơi thông cống rãnh hay gì đó chăng.
Tanaka-san, nhìn thế chứ có vẻ thích mấy việc tay chân giản dị kiểu đó. Trông thế thôi chứ phòng ốc sạch sẽ, ông ấy còn tự tay dọn dẹp những thứ lặt vặt. Tôi luôn cảm thấy dù không có tôi chăm sóc, ông ấy vẫn có thể sống một mình được.
「Có đám người tị nạn cư trú bất hợp pháp ở khu ổ chuột, nhưng không hiểu sao tụi nó lại kết cấu với đám Nui, làm thế nào cũng không đụng vào được. Tôi đã bàn với đại ca Gonzalez, nhưng cuối cùng lại phải nhờ đến đại ca Tanaka……」
「R, ra là vậy.」
「Mới hôm trước nghe đại ca Gonzalez bảo đại ca Tanaka đã về từ Thành phố học viện, không ngờ mới hôm qua hôm nay mà đại ca đã đi xử lý luôn, thật đáng nể. Hơn nữa, dù bị Nui cắn vào tay mà vẫn nương tay với đám tị nạn, quả không hổ danh đại ca Tanaka.」
Người tị nạn à.
Chắc là phát sinh do cuộc xung đột giữa Đế quốc Penny và Cộng hòa Pusi. Nghe đồn đại là vài ngôi làng lân cận đã bị thiêu rụi theo đà tiến công của hai quân. Sự xuất hiện của thị trấn này ngay sau đó chắc chắn là cứu cánh cho những người mất nhà mất của.
Tuy nhiên, vấn đề người tị nạn nghe nói rất phiền phức.
Nhận một người thì sẽ tăng lên hai, ba người. Vì thế những ngôi làng hay thị trấn nhỏ về cơ bản sẽ không tiếp nhận người tị nạn. Nghe nói nếu là khu định cư quy mô nhỏ, trường hợp cùng nhau sụp đổ cũng không phải hiếm. Giống như vấn đề chăm sóc người già hay trẻ em ở những ngôi làng nghèo vậy.
Dragon City này đất đai cũng cực kỳ chật hẹp, nên chắc chắn chưa thực hiện tiếp nhận người tị nạn. Vốn dĩ ngoại trừ chỗ ở của chúng tôi và người của Đoàn Hoàng hôn, thì không hề thiết lập khu dân cư thông thường nào. Về cơ bản đây là thị trấn trọ.
「A, quả nhiên đại ca Tanaka là người đứng trên muôn người! Ở cái lãnh địa chật hẹp này mà tiếp nhận người tị nạn, phải có quyết tâm lớn lắm mới làm được. Sơ sẩy cái là cùng nhau chết chùm ngay!」
Không ngờ Tanaka-san lại tiếp nhận người tị nạn.
Chuyện này hơi căng đây. Với tư cách là người nắm giữ tài chính của thị trấn mấy tuần nay, đây là câu chuyện rất đáng lo ngại. Quy mô thế nào nhỉ. Nếu vài chục người thì còn đỡ, chứ vượt quá ba con số thì có lẽ phải tính toán nhiều thứ.
Ngay hiện tại chỉ riêng tiền ăn cho mấy trăm người của Đoàn Hoàng hôn đã là con số lớn rồi.
「Cái đó, là……」
「Tôi thấy rồi. Cảnh đại ca tự mình rút lui trước hàng người tị nạn. Dù che mặt bằng áo choàng nhưng chắc chắn không sai vào đâu được. Những quả Fireball được phóng ra với mức độ tinh tế tuyệt vời đó, trong Đoàn Hoàng hôn cũng có nhiều người ngưỡng mộ lắm đấy!」
「…………」
「Với sức mạnh cỡ đại ca thì thiếu gì cách! Mấy chục con Nui có là cái đinh gì đâu, thế mà đại ca lại tự mình rút lui. Hơn nữa phía sau lũ Nui là đám tị nạn tự ý chiếm khu ổ chuột đấy? Lãnh chúa bình thường không ai làm thế đâu.」
Anh Mohawk nói rất có lý.
Vì thế bình thường người ta sẽ dùng vũ lực đuổi đi. Đương nhiên, phía người tị nạn cũng sẽ phản kháng. Trường hợp nơi họ nhắm đến để nương náu là một khu định cư nhỏ, nghe nói cũng có trường hợp họ dùng hành vi như sơn tặc để biến nơi đó thành của mình.
Đâu phải tự nhiên mà họ đặt cược cả tính mạng.
Vì thế, bên tiếp đón cũng phải liều mạng. Nghe nói cũng có khá nhiều trường hợp gọi mạo hiểm giả lân cận hay thương nhân nô lệ đến để dọn dẹp mạnh tay. Đặc biệt khi các khu định cư của á nhân sụp đổ, nghe nói các thương nhân nô lệ sẽ hớn hở hành động. Họ còn chủ động sắp xếp cả mạo hiểm giả nữa cơ.
「…………」
Nhưng mà nếu là Tanaka-san, tôi có cảm giác ông ấy sẽ lo liệu được hết.
Ở những chỗ quan trọng thì lại lệch pha với thế gian, đó vừa là ưu điểm vừa là khuyết điểm của chủ nhân tôi.
「Vì thế chị đại, nhờ chị nhắn lại lời cảm ơn với đại ca Tanaka nhé. Bản thân tôi trước khi được đại ca Gonzalez nhặt về cũng là dân tị nạn, nên bất giác cảm động quá. Quả không hổ danh đại ca Tanaka. Dáng vẻ quay gót trước người tị nạn, ngầu bá cháy luôn!」
「V, vâng ạ……」
Nhưng Tanaka-san, ông ấy nhận công việc đó từ bao giờ vậy.
Tôi chưa từng nhận được thông báo nào như thế cả.
「Xin lỗi vì nói liên thanh, thôi tôi xin phép đi trước đây. Phải đi báo cáo công việc của đại ca Tanaka cho đại ca Gonzalez nữa. Chà, từ giờ Dragon City có vẻ sẽ bận rộn lắm đây!」
「A, vâng.」
Người Mohawk cười tươi, chạy vụt qua bên cạnh tôi.
Mặt mũi đáng sợ nhưng có vẻ là người tốt.
Ý thức của tôi đã thay đổi đôi chút.
Tiếng bước chân *uỳnh uỵch* to lớn chẳng mấy chốc không còn nghe thấy nữa.
「…………」
Tanaka-san, có vẻ vất vả nhiều việc nhỉ.
Nếu vắng mặt quá lâu cũng sẽ gây phiền phức cho Neumann-san, nên có lẽ lần về quê này nên ngắn thôi. Ở lại Thủ đô Kalis khoảng một, hai tuần rồi dùng ngựa nhanh quay về vậy.
Quyết tâm nhanh như chớp tóm lấy một chàng trai và mang về Dragon City.
Đúng rồi, thế là tốt nhất.
Tình yêu của hai người sẽ được vun đắp từ từ tại Dragon City. Không sao đâu. Một, hai anh đẹp trai, tôi sẽ nuôi tốt. Ngay sau khi từ Thành phố học viện trở về, Tanaka-san đã tăng lương cho tôi, nên túi tiền tôi rủng rỉnh đến mức không cần thiết.
Tôi còn nhận được cái gọi là "thưởng" (bonus) nữa. Khủng khiếp lắm.
「…………」
Vâng, thế này thì chỉ còn cách nuôi thôi.
*
Vì Richard-san đã xông vào Dragon City, nên chúng tôi quyết định gấp rút di chuyển đến Thủ đô Kalis. Nếu lỡ may Allen và Loli Bitch chạm mặt ông bố thì cái cảnh ngàn cân treo sợi tóc hồi nào sẽ tái diễn. Kết quả là chúng tôi rời thị trấn ngay trong ngày.
Phương tiện đi lại là nhờ lòng tốt của ông bố, phi thuyền của nhà FitzClarence.
Nếu có thể xuất phát mà không bị lộ chuyện, thì khi đến Thủ đô Kalis, tôi sẽ chia tay với con Bitch và tên đẹp mã. Như vậy mọi chuyện sẽ trở về như cũ. Giả sử có bị nghi ngờ vì sự vắng mặt, thì ít nhất cũng khó mà tra hỏi về sự tồn tại của Allen.
Tất nhiên ấn tượng của ông bố về tôi sẽ xấu đi, nhưng không thể đổi được mạng sống của gã đó.
Cũng vì thế mà lời hứa với Loligon có vẻ không thực hiện được. Nhưng mà, được một gã đàn ông tuyệt vời (nice guy) như Ma đạo quý tộc khen ngợi chắc ả sẽ vui hơn là được một tên xấu xí như tôi khen. Những lúc thế này gã xấu trai phải biết tận dụng trai đẹp chứ lị.
Thế là con tàu lơ lửng trên không bay về hướng Thủ đô Kalis.
Thành phần trên phi thuyền, đứng đầu là các thuyền viên đã giúp đỡ khi đến Thành phố học viện, gồm có Ester-chan và Allen, Edita-sensei, Sophia-chan, Đầu khoan và Tóc dài tởm lợm, cùng gã xấu trai, một sự kết hợp mặn ngọt lẫn lộn.
Về việc cô hầu gái đi cùng, là do ngay trước khi xuất phát, cô ấy xin được về thăm nhà. Làm sao mà từ chối được. Nhớ lại thì tôi đã giữ con gái nhà người ta khá lâu rồi. Ở Nhật Bản hiện đại thì bị bắt ngay lập tức và đi tù mọt gông.
Đầu khoan và Tóc dài tởm lợm, do liên quan đến Goggu-chan, cần phải mang theo một trong hai người, và vì người trước nằng nặc đòi đi chơi, nên lần này quyết định người sau ở nhà trông nhà (đoạn này bản gốc là "quyết định người sau ở nhà" nhưng ngữ cảnh là Doris (Đầu khoan) đi, Geros (Tóc dài tởm lợm) đi cùng Doris, nên người ở nhà là Rocoroco/Goggoru-chan? Đoạn sau Doris nói "Geros cũng đi cùng", vậy người ở nhà là Rocoroco. Bản gốc viết hơi rối: "Do liên quan đến Goggu-chan, cần phải mang theo một trong hai người, và vì người trước (Đầu khoan) nằng nặc đòi đi chơi, nên lần này quyết định người sau (Goggu-chan?) ở nhà trông nhà." - *Logic check: Doris and Geros go. Rocoroco stays. Later text confirms Doris and Geros are on the ship/flying.*). Hứa là sau khi về sẽ dành một tuần liền để nói chuyện với cô nàng.
Cứ thế xuất phát được một lúc.
Xác nhận tàu đã lấy đủ độ cao, bước chân của gã mặt nước tương hướng về boong tàu.
Xung quanh không có ai khác.
「……Mọi chuyện trở nên khá phiền phức rồi nhỉ.」
Nhìn qua lan can, ngắm mặt đất xa tít phía dưới, tôi lẩm bẩm không nói với ai cụ thể.
Nhớ lại hồi lang thang một mình trong khu rừng gần Thủ đô Kalis. Khi đó cảm giác như được sống tự do thoải mái chẳng cần để ý đến ai. Thế mà chẳng biết từ lúc nào, cơ hội tiếp xúc với người khác cứ tăng lên vùn vụt, nhận ra thì thấy tinh thần và thể xác đều đang bị bào mòn.
Bệ hạ thì toàn giao cho mấy việc khó nhằn. JC hóa ra là Shotachinpo (shota có chim). Khu ổ chuột thì zero cảm giác ổ chuột. Với Sophia-chan thì vẫn còn khoảng cách. Ham muốn kiến trúc của Loligon thì không có điểm dừng.
「…………」
Sau khi suy nghĩ đủ điều, tôi chợt nảy ra ý này.
Hay là đi nghỉ mát một mình nhỉ.
Dùng phép thuật bay *vèo* một cái đến khu nghỉ dưỡng nhiệt đới. Bãi cát trắng dưới dù che nắng, hút *chùn chụt* nước trái cây nhiệt đới bằng cái ống hút xoắn tít thò lò thì tuyệt phải biết. Thong thả ngắm nhìn các chị em mặc T-back đi dạo trên bãi biển.
「……Được đấy. Du lịch một mình, quá được luôn.」
Thậm chí cảm giác như chẳng còn cách nào khác.
Vứt bỏ mọi vướng bận sang một bên, kỳ nghỉ mát với tâm thế hoàn toàn mới mẻ chắc chắn sẽ tràn ngập cảm giác giải phóng. Hơn nữa trên đường đi, tình cờ gặp gỡ một em Lolita còn màng trinh và có một cuộc tình lãng mạn ngọt ngào, đúng rồi, thế mới là lý tưởng.
「Quyết định rồi, một mình. Sẽ đi một mình.」
Quyết rồi. Sẽ đi du lịch một mình.
Những ngày tháng sống không cần để ý đến ai, không cần khí khái gì chắc chắn sẽ an lạc.
「Du lịch một mình mới là vương đạo của những cuộc gặp gỡ chứ.」
Quyết định xong kế hoạch, tôi cảm thấy có thể sống tích cực hơn một chút. Dạo gần đây có nhiều tình huống phải để ý đến người khác, nên là, tôi muốn có một sự kiện để thay đổi tâm trạng.
Đang lẩm bẩm như đang biện hộ cho chính mình thì phía sau xuất hiện hơi người.
「Araaa? Đi du lịch saooo?」
Cái giọng đặc trưng đó không thể nhầm lẫn được. Là Đầu khoan.
Quay lại, đập vào mắt đầu tiên là kiểu tóc vô cùng đặc trưng.
「……Doris-san.」
「Tôi đến để đòi lại món nợ đâyyy.」
Người đưa cô ấy lên phi thuyền đi Thủ đô Kalis là tôi. Chỉ là, giờ mới nhớ lại. Vốn dĩ cô bé này chẳng phải là tù binh của Cộng hòa Pusi sao. Những lời nói và hành động quá đỗi tự do khiến tôi suýt quên mất sự thật đó.
「Cô muốn gì?」
Hứa là hứa.
Chỗ này phải đáp ứng chân thành.
「Chuyến du lịch đó, cho tôi đi cùng vớiii?」
「…………」
Thật á.
Du lịch một mình, tan tành mây khói ngay lập tức.
「……Tại sao?」
「Tại chán quá màaa. Suối nước nóng chỗ ông tôi cũng chán rồiii. Thủ đô Kalis dù đã lâu không đến, nhưng trước đây không phải chưa từng đặt chân tớiii. Nếu vậy thì thà cùng ông nhắm đến vùng đất mới chưa từng biết đến còn hơnnggg.」
「Ra là vậy.」
Kể ra thì, toàn tắm suối nước nóng cũng chán thật. Có hơi hướm người già.
Tuy nhiên, đi theo vào lúc này thì thế nào nhỉ. Nam nữ hai người đi du lịch, thế này thì tôi lại hy vọng mất thôi. Theo suy nghĩ của trai tân, Loli ngực bự còn màng trinh hoàn toàn nằm trong tầm ngắm. Hay nói toạc ra là trúng tủ luôn.
「Nhưng mà, có được không vậy? Thiếu nữ trẻ trung lại đi du lịch cùng người đàn ông như tôi.」
「Araaan? Tất nhiên là cả Geros cũng đi cùng nữaaa? Ông đang nói cái gì vậyyy.」
「Phải rồi. Đúng là hắn cũng đi cùng nhỉ.」
Phải rồi. Quên béng mất.
Cũng tại bộ ngực khủng lấp ló sau cổ váy kia không tốt. Theo sau hành động của Đầu khoan - người luôn cử động rất nhiều - chậm hơn một nhịp, *pưng pưng pưng pưng*, trái cây tươi non mơn mởn rung rinh rồi nảy lên. Ngay khi lọt vào tầm mắt, phần lớn suy nghĩ bị cướp mất *pưng pưng*.
「Araaan? Chẳng lẽ tôi làm ông hy vọng saooo?」
「Không không, tôi chỉ xác nhận một chút thôi. Không có ý gì khác. Hơn nữa tôi là quý tộc Đế quốc Penny, còn cô là quý tộc Cộng hòa Pusi. Tôi nghĩ việc vạch rõ ranh giới từ thân phận của mỗi người là rất quan trọng đấy.」
「Hưmmm?」
「Còn gì nữa không?」
「Khônggg?」
「Vậy thì tốt.」
「Tất nhiên chi phí, bên ông sẽ lo hết đúng khônggg?」
「Nợ là nợ. Tôi sẽ trả sòng phẳng.」
「Ara tốt bụng ghê.」
Mà thôi kệ.
Nghĩ đến quan hệ giữa Goggu-chan và Tóc dài tởm lợm, việc giữ một trong hai người bên cạnh cũng có lợi cho tôi. Chuyến bay cùng nhau lần này cũng xuất phát từ ý nghĩa đó. Tôi tuyệt đối muốn tránh tình huống hai người họ giao chiến.
「Chi tiết tôi sẽ báo sau khi đến Thủ đô Kalis.」
「Hiểu rồiii. Ufufufufu, tôi mong chờ lắm đấyyy?」
「Cứ giao cho tôi.」
Mục đích của Đầu khoan là giết thời gian.
Có cả người chăm sóc là Tóc dài tởm lợm đi cùng, nên chắc cũng không phiền phức lắm đâu. Giống như du lịch một mình có thêm tí lông lá thôi. Nếu muốn có thời gian riêng tư, cứ xin phép rồi hành động riêng là không vấn đề gì.
Đầu khoan bước đi nhẹ nhàng về phía phòng nghỉ.
Ngắm nhìn tấm lưng nhỏ dần, tôi đã nghĩ như vậy.
*
【Góc nhìn của Sophia-chan】
Hầu gái hiện đang có mặt trên phi thuyền đi Thủ đô Kalis.
Tôi đã cầu xin Tanaka-san và được cho đi nhờ. Khi tôi nói muốn gặp mặt cha sau một thời gian dài, ông ấy với vẻ mặt rất có lỗi, đã đồng ý ngay tắp lự. Hơn nữa tôi còn nhận được cả kỳ nghỉ phép ngay lúc này.
Nhờ vậy trong vài ngày tới, hầu gái sẽ được giải phóng khỏi công việc hầu gái.
Tuy nhiên, xin lỗi Tanaka-san, tôi chẳng hề có ý định về thăm nhà.
Dạo gần đây tôi chỉ toàn vùi đầu vào công việc. Tôi cũng đã đến tuổi rồi, cứ thế này thì chôn vùi trong công việc và lỡ thì mất. Vì nỗi lo đó mà tôi mới xin vé đi Thủ đô Kalis.
Nếu hỏi ở Dragon City không có cơ hội gặp gỡ sao, thì câu trả lời là không hẳn. Tuy nhiên, ở đó mang sắc thái thị trấn trọ rất mạnh, nên cánh đàn ông cũng thường tiếp xúc với phụ nữ với ý thức đó. Kiểu tình một đêm ấy.
Vì thế nếu muốn tìm kiếm cuộc gặp gỡ nghiêm túc, tôi nghĩ quả nhiên phải là Thủ đô. Tôi cũng muốn giống như Ester-sama, gặp được người đàn ông tuyệt vời như Allen-sama.
Ôm ấp những nỗi niềm như vậy, tôi đi thám hiểm trong tàu. Nghe nói phi thuyền này thuộc sở hữu của gia đình FitzClarence, nội thất bên trong rất rộng lớn và vô cùng sang trọng. Máu mạo hiểm bị kích thích cũng là chuyện thường tình.
Được sự cho phép của Tanaka-san, tôi đi xem chỗ này chỗ kia. Nếu sống như con gái quán ăn, chắc chắn sẽ không bao giờ có được trải nghiệm này. Cảm nhận được sự sang chảnh (celebrity). Ở cùng Tanaka-san thì thỉnh thoảng lại có những sự kiện thế này nên vui lắm.
「Chỗ này là kho sao nhỉ……」
Tôi đang đi dọc hành lang tàu.
Dần dần vắng người, kiến trúc hành lang cũng bắt đầu mất đi vẻ quý tộc. E rằng là thông đến khu vực hậu cần. Có đi tiếp chắc cũng chẳng tìm thấy gì thú vị.
「…………」
Qua khúc quanh tiếp theo mà không có gì thì quay lại vậy.
Vừa quyết định như thế, bỗng tôi nghe thấy tiếng người.
『Này, đ, đi ra đi. Ta ở đây trước mà!』
「……Cửa khác khóa rồi.」
『Liên quan gì! Chỗ này là địa bàn của ta!』
「…………」
『Đi ra! Này, nhanh lên! Đ, đi ra ngay!』
「…………」
『Không biết điều là ta giết đấy nhé!?』
「……Anh ấy không muốn thế.」
『Hự…… nh, nhưng mà đi ra đi! Chỗ đó gần cửa ra vào mà!』
Để ý kỹ thì tôi phát hiện một cánh cửa hơi hé mở.
Cánh cửa nằm ở một khoảng sau khi qua khúc quanh. Có vài cửa ra vào giống hệt nhau xếp thành hàng đều đặn. Một trong số đó đang mở hé. Có ai đang làm việc bên trong chăng.
「…………」
Hơi tò mò tình hình bên trong.
Hậu trường tàu của quý tộc trông như thế nào nhỉ.
Bước chân tự nhiên hướng tới.
Tôi từ từ ló mặt qua mép tường để quan sát bên trong phòng. Trong phòng gần như trống rỗng. Quả nhiên là nhà kho. Không gian trống hoác, chỉ có vài cái kệ trống được kê sát tường.
Trong căn phòng lờ mờ không bật đèn, hầu như không thấy đồ đạc gì, đập vào mắt tôi là dáng vẻ của ai đó đang cuộn tròn trong góc. Một người ở vị trí sâu bên trong. Một người nữa ở gần cửa ra vào.
『……A.』
Đối phương cũng nhận ra tôi.
Có tiếng nói nhỏ.
『N, ngươi là……』
Nheo mắt nhìn kỹ, chuyện gì thế này, là Dragon-san (Rồng-san).
Dragon-san, người lẽ ra đang trông nhà ở Dragon City, đang cuộn tròn ở phía sâu trong phòng. Không, không chỉ Dragon-san, phía gần cửa ra vào, Goggoru-san cũng đang ngồi bó gối.
Tại sao chứ. Cô ấy cũng lẽ ra đang trông nhà mà.
『Cấm nói đấy! T, tuyệt đối cấm nói với hắn đấy nhé!?』
「……Nói là đọc.」
Tôi bị Dragon-san lườm với vẻ mặt đáng sợ.
Ngược lại Goggoru-san thì chẳng khác gì mọi khi.
Nhưng mà, bị đọc suy nghĩ thì sợ lắm.
「Cái đó, t, tại sao……」
Bột phát hỏi, tôi nhận được lý lẽ riêng từ hai người.
『C, chả sao cả chứ sao!』
「Mấy ngày nay, chủ nhân của cô đối xử với tôi hời hợt. Thời gian nói chuyện cũng ít.」
『Mấy ngày? Mấy ngày cái gì!? Ta thì không chỉ mấy ngày mà mấy tuần rồi đây này!』
「……Đó là tại cô thô lỗ.」
『Cái gì!?』
「Nói chuyện với tôi là hợp đồng. Đây là tuyệt đối. Anh ấy phải nói chuyện với tôi.」
『T, ta cũng là thị trưởng mà! Thị trưởng đấy nhé!? To lắm đấy nhé!』
Cãi nhau rồi. Hai người bắt đầu hằm hè nhau ngay lập tức.
Dragon-san và Goggoru-san mà cãi nhau ở chỗ này thì nguy to. Chắc chắn phi thuyền sẽ rơi mất. Lúc đó thì không còn là chuyện của Tanaka-san nữa rồi.
Tôi đã chui đầu vào cái chỗ quái quỷ gì thế này.
「Cái đó, l, làm ơn đừng làm ồn quá……」
『Thế thì ngươi đi ra ngay! Và cấm nói gì hết!』
「Nói, thì đọc.」
「V, vângggg!」
Tôi hoảng hốt lùi lại như muốn bay đi. Theo lời Tanaka-san, nếu không giữ khoảng cách ngoài tầm với của ngọn thương, sẽ bị Goggoru-san đọc được nội tâm. Lúc nãy tôi cảm giác khá là sát nút rồi.
Hỏi sự thật thì đáng sợ quá.
Tanaka-san, tại sao ông ấy có thể ở cùng cô ta được nhỉ.
Thật không thể tin nổi.
『Đóng cửa lại!』
「Vâng vâng vâng vâng, em biết rồi ạ!」
『Đừng nói với ai đấy nhé!? Thật sự đấy, t, tuyệt đối đấy nhé!?』
「……Tuyệt đối.」
「Vângggg!」
Tôi vội vàng đóng cửa lại.
Do căng thẳng nên lỡ tay đóng *Rầm* một tiếng lớn.
『Đ, đóng nhẹ thôi chứ!』
「Vô vô vô vô, vô cùng xin lỗi ạ!」
Hầu gái bỏ chạy khỏi nơi đó.
Nhắc mới nhớ, ngay trước khi xuất phát, Dragon-san đã đến phòng làm việc và than vãn. Rằng là gã đó không có ở đó. Gã đó không có trong phòng. Đợi mãi mà chẳng thấy về.
Nghe đâu sáng nay, cô ấy có lịch đi xem tòa tháp mới xây cùng Tanaka-san. Có vẻ bị cho leo cây nên cô ấy rất phẫn nộ. Cổ họng cứ gầm gừ *Gruuuu*.
「…………」
Tôi không nhìn thấy gì cả.
Tôi không nghe thấy gì cả.
Tôi không biết gì cả.
Tôi hoàn toàn không nhận ra hai người họ đi chui đâu nhé.
Tanaka-san, dù biết ông bận rộn, nhưng hãy quan tâm đến hai người đó thêm chút nữa. Đứa con gái bình dân như tôi thì cứ kệ đấy cũng tự sống được, nhưng thay vào đó, làm ơn hãy dành đủ thời gian cho hai người họ. Nếu không thì Dragon City sẽ gặp rắc rối to.
「……Ra ngoài xem sao.」
Trong tàu không biết có gì ẩn nấp. Nguy hiểm lắm. Để trấn an nhịp tim đang đập thình thịch, hầu gái quyết định ra ngoài. Tôi định ngắm cảnh mặt đất từ boong tàu để bình tâm lại.
「Boong tàu thì…… lối này nhỉ. Ra thế.」
Phải cẩn thận kẻo ngã.
Ký ức lúc lắc lư trên lưng Dragon-san hồi nào lại ùa về.
Hơi bị ám ảnh (trauma) đấy.
「Quả nhiên vẫn muốn ngắm cảnh bên ngoài nhỉ. Đã lên phi thuyền rồi mà……」
Quyết tâm mở cửa.
Từ trong tàu ra ngoài tàu.
Vừa bước ra một bước, cơn gió nhẹ nhàng vuốt ve gò má. Lẽ ra đang bay với tốc độ khiến tóc tai quần áo bay phần phật, nhưng boong tàu phi thuyền lại cảm thấy khá êm ả. Chắc là có ma pháp gì đó đang hoạt động.
Nghe đồn tiến bộ của phi thuyền dạo gần đây rất ghê gớm.
「Đẹp quá.」
Di chuyển đến mép boong tàu, quang cảnh mặt đất nhìn từ bên kia lan can thật ấn tượng.
Nhỏ xíu.
Mọi thứ đều nhỏ xíu, và trôi vùn vụt từ trước ra sau với tốc độ kinh hoàng.
「……Tuyệt thật.」
Không ngờ có ngày tôi được đi phi thuyền. Giờ mới thấy cảm động thì phải. Cái này phải cảm ơn Tanaka-san. Chứ trên lưng Dragon-san thì làm sao mà bình tĩnh ngắm cảnh được.
Cảm nhận được sự rộng lớn của thế giới.
Tuyệt thật đấy, thế giới.
Mình được sinh ra ở một nơi như thế này sao, kiểu vậy.
「…………」
Một lúc lâu tôi cứ ngẩn ngơ ngắm cảnh vật dưới mắt như một con ngốc. Bị mê hoặc bởi quang cảnh mặt đất nhìn từ trên trời.
Ý thức quay trở lại là chốc lát sau, khi nghe thấy giọng nói quen tai.
「Này, đ, đừng có đẩy.」
「Nhưng ở đây thì, n, này, không nhìn thấy gì cả!」
「Không thể tiến thêm nữa! Sẽ bị nhìn thấy mất!」
Ở góc tầm nhìn, nấp sau bóng tường ngoài tiếp giáp với cửa thông vào trong tàu, tôi phát hiện dáng vẻ của Ester-sama và Elf-san. Cả hai cùng ló mỗi cái đầu ra khỏi bức tường cạnh cửa, lén lút quan sát phía trước.
「…………」
Tò mò không biết có chuyện gì, tôi nhìn theo hướng mắt họ, và thấy có người khác ở đó. Tanaka-san và Đầu khoan-sama đang đứng trên boong tàu. Tự nhiên hầu gái cũng chú ý đến hai người họ. Vừa quan sát tình hình, chân tôi vừa di chuyển để nấp vào vật che chắn.
Theo đó, cuộc trò chuyện của hai người trở nên rõ ràng.
「Tôi đến để đòi lại món nợ đâyyy.」
「Cô muốn gì?」
「Chuyến du lịch đó, cho tôi đi cùng vớiii?」
「……Tại sao?」
「Tại chán quá màaa. Suối nước nóng chỗ ông tôi cũng chán rồiii. Thủ đô Kalis dù đã lâu không đến, nhưng trước đây không phải chưa từng đặt chân tớiii. Nếu vậy thì thà cùng ông nhắm đến vùng đất mới chưa từng biết đến còn hơnnggg.」
「Ra là vậy.」
Tanaka-san, có vẻ sắp đi du lịch. Đầu khoan-sama đang đàm phán để đi cùng. Chủ nhân của tôi dù gì thì cũng là người hào phóng, chắc là bị nhắm đến rồi. Nghe nói trên đường về từ Thành phố học viện, ông ấy cũng được uống rượu ngon.
Trong lúc đó, Tanaka-san đã đồng ý.
Đầu khoan-sama sau khi xác nhận cái gật đầu của ông ấy, liền hớn hở quay vào trong tàu.
Để lại Tanaka-san đang đứng hoàng hôn một mình, và Ester-sama cùng Elf-san đang nấp góc tường quan sát. Lén nhìn biểu cảm của hai người họ, thái độ của họ hoàn toàn trái ngược nhau.
「Doris mà để ý đến đàn ông thì hiếm thật đấy.」
「Hả? C, có quan hệ kiểu đó sao!?」
「Không biết. Nhưng con bé đó dở tệ khoản đàn ông.」
「Thế mà ta thấy có vẻ nhẹ nhàng trôi chảy lắm mà……」
「Ngày xưa, nó bị gã đàn ông mình thích bỏ chạy, từ đó đến giờ tịt ngóm thì phải?」
「……Ra là vậy.」
Ester-sama nói như đang ngắm nhìn sinh vật lạ.
Ngược lại, Elf-san có vẻ đang khá sốt ruột.
「Nhân tiện, c, còn cô thì sao?」
「Tôi á?」
「Phải.」
「……Không có gì, t, tôi có Allen rồi.」
「…………」
Kiểu gì thế này, bên này cũng có bầu không khí khó ló mặt ra nhỉ. Dự cảm rắc rối đang ập đến rần rần. Cá nhân tôi dạo này muốn ủng hộ Ester-sama, nhưng ngặt nỗi Ester-sama lại đang mất trí nhớ, đến tôi cũng bó tay.
Tanaka-san kể từ sau khi đưa cuốn nhật ký cũng không có hành động gì đặc biệt.
「…………」
Coi như không thấy vậy.
Tanaka-san, Ester-sama, cố lên nhé.
Tôi xin phép cổ vũ từ phía sau xa xa.
Cái gọi là khoảng cách ngoài tầm với của ngọn thương ấy.
*
Lắc lư trên phi thuyền một lúc, chúng tôi đã đến Thủ đô Kalis.
Tâm trạng nôn nóng muốn nghỉ liền, khiến bước chân tôi hướng thẳng về Hoàng cung. Ngay sau khi xuống tàu, gã mặt nước tương quyết định đến gặp Đức vua. Trước đây phải mất nửa ngày mới được yết kiến, nhưng nhờ quen đường đi nước bước nên lần này mọi chuyện trôi chảy, chỉ khoảng nửa khắc là đến căn phòng đó.
Qua phòng yết kiến đi sâu vào trong nữa, tôi được dẫn đến phòng riêng của Đức vua.
「Mừng ngươi đã về, Nam tước Tanaka.」
「Cảm ơn Bệ hạ đã cho yết kiến sớm.」
Ngay khi vào phòng, tôi đã nhận được lời khen ngợi.
Cười tươi roi rói.
Xung quanh có chuyện gì vui hay sao mà tâm trạng có vẻ tốt thế.
「Ngồi xuống đây đi.」
「Vâng, xin thất lễ.」
Ngoan ngoãn gật đầu, tôi ngồi xuống đối diện Đức vua.
Ghế sofa, mềm kinh khủng.
「Thế nào, tình hình ở Thành phố học viện sao rồi?」
「Khi thần đến, đúng lúc người đại diện của thành phố vừa đi nước ngoài về, nên thần đã có cơ hội trao đổi. Nội dung chi tiết xin hãy xác nhận với Công tước FitzClarence để đảm bảo chính xác ạ.」
「Hửm? Nếu vậy thì cứ giao phần đó cho Công tước đi.」
「Cảm ơn Bệ hạ.」
Tốt, đã đùn đẩy xong việc xử lý hậu kỳ cho Richard-san.
Cấp trên là phải biết dùng cho khéo.
「Nhân tiện Bệ hạ, trông người tâm trạng có vẻ rất tốt ạ.」
「Hửm? A, nhận ra sao?」
「Vâng.」
「Thực ra con gái ta…… à không, chuyện này không liên quan đến Nam tước.」
「Ra là vậy ạ.」
Không rõ lắm, nhưng nếu ngài không muốn nói thì cũng không nên ép. Tôi không muốn đụng vào tổ kiến lửa đâu. Chắc lại là sự kiện kiểu ông bố cuồng con thôi. Quan trọng hơn, thứ tôi cần trân trọng là xác nhận kỳ nghỉ dài hạn đang cận kề.
Ít nhất cũng phải được nghỉ 5 ngày liên tiếp chứ lị.
「Nhân tiện Bệ hạ, thần có một việc muốn xác nhận ạ.」
「Gì thế? Nói thử xem.」
「Về lời hứa trước đây ấy ạ……」
「Lời hứa? Chuyện gì?」
「Dạ, cái chuyện ngài bảo sẽ cho thần nghỉ phép ấy ạ.」
「A, nhắc mới nhớ. Đúng là có hứa thật.」
Nhưng mà này, cấp trên hay quên lời hứa với cấp dưới dễ dàng thế nhỉ.
Giật cả mình.
Trước khi họp hành thì xác nhận lại quá trình trong quá khứ là chuyện khá bình thường mà. Thế giới giả tưởng (fantasy) thì ý thức của những người đứng trên cũng không khác mấy nhỉ. Không nhưng mà, chính tôi cũng quên lời hứa với Loligon, nên chẳng nói ai được.
Xin lỗi nhé, Loligon.
Tự nhiên thấy có lỗi ghê gớm.
「Thần có thể nhận được không ạ?」
「Ừm, Nam tước Tanaka đã cố gắng nhiều thứ rồi. Nghỉ ngơi vào lúc này cũng là một công việc quan trọng của quý tộc.」
「Sự quan tâm của ngài khiến thần cảm kích vô cùng.」
「Nếu vậy, ta sẽ cho mượn tạm một trong những khu du lịch nghỉ dưỡng (du liệu địa) của Đế quốc Penny. Ta sẽ báo trước bên đó, ngươi cứ tùy ý sử dụng.」
「Đ, được sao ạ?」
「Ta cũng rất hài lòng với những hoạt động của quý khanh.」
「Vâng, thật là vinh hạnh!」
Bệ hạ quả là tuyệt vời nhất (cool). Trước khi họp mà cứ nghĩ mấy cái chuyện quá khứ lằng nhằng, xin lỗi vì đã nghĩ ngài hách dịch. Quả nhiên người đứng trên phải điềm tĩnh vững chãi mới được. Cứ để ý mấy chuyện vặt vãnh thì làm sao sự việc tiến triển được.
A, hoàn toàn chính xác.
Tanaka này đang rất mong chờ cái gọi là khu du lịch nghỉ dưỡng đó đây.
*
Ngay sau khi kết thúc buổi yết kiến với Bệ hạ, tôi đã hỏi người của Cận vệ về khu du lịch nghỉ dưỡng.
Nghe nói gần Đại Thánh Quốc có một vùng khí hậu ôn hòa. Xét trên bình diện lục địa thì đó là khu resort (nghỉ dưỡng) hàng đầu, những người nổi tiếng các nước đều đua nhau sở hữu cơ sở vui chơi ở đó. Có thể nó nằm ở vị trí kiểu Dubai của thế giới hiện đại.
Sau khi xác nhận chi tiết, sự kỳ vọng tăng vùn vụt như diều gặp gió.
Cuối cùng nhận được phong thư có ấn triện của Hoàng tộc, sự chuẩn bị đã hoàn tất. Giờ chỉ cần vác xác đến là được tiếp đón nồng hậu. Nghe nói sẽ có liên lạc trước bằng ma đạo thông tin gì đó, nên sẽ không xảy ra vấn đề kiểu "Rất tiếc không được đâu ạ".
「……Thế này thì sẽ là kỳ nghỉ tuyệt vời nhất rồi.」
Tôi rời Hoàng cung với tâm trạng lâng lâng.
Dù không chỉ định cụ thể bao nhiêu ngày, nhưng chắc chắn không phải kiểu ba ngày hay gì đâu. Tính cả công đi lại, chắc cũng được nghỉ tầm mười ngày, tâm trạng hệt như súc vật làm công ăn lương (shachiku) ngay sau khi kết thúc công việc cuối năm. Tự nhiên thấy sợ ngày đi làm đầu năm ghê.
「Tuy nhiên, đi bằng cách nào đây……」
Vừa rời Hoàng cung về ký túc xá học viện vừa suy nghĩ.
Tại sao lại là ký túc xá học viện, là vì tôi đã cung cấp nhà mình làm nơi trọ cho Đầu khoan và Ma tộc khổ dâm (M) tại Đế quốc Penny. Vì khách khứa có dính dáng đến Cộng hòa Pusi, nên chuyện này khó mà mượn tay người khác được.
「…………」
Chắc chắn không thể dùng tàu FitzClarence làm nhà trọ được. Nói đúng hơn là ngay sau khi về Thủ đô Kalis, tôi đã trả lại rồi. Richard-san thì đang ở Dragon City nên vắng mặt, nhưng thay vào đó ông nội của Ester-chan, lão già lực lưỡng (Power Jijii), đã ra nhận.
Vẫn là cái dáng vẻ cơ bắp cuồn cuộn không màng tuổi tác như mọi khi.
Tôi bị dọa cho khiếp vía.
Ngay sau đó Sophia-chan về nhà, Edita-sensei cũng về xưởng (atelier) của mình, còn tôi và cặp đôi S-M quay về ký túc xá học sinh của học viện. Vì hai đứa trẻ rắc rối nhất là Loligon và Goggu-chan đang trông nhà ở Dragon City, nên hành động cũng dễ dàng hơn nhiều.
「Chắc không đi xe ngựa đâu nhỉ……」
Nghe nói đến khu resort, xe ngựa bình thường mất mười mấy ngày, phi thuyền cũng mất một đến hai ngày. Về mặt địa lý thì nó nằm ở phía Cộng hòa Pusi, nên nếu đi từ Dragon City thì sẽ nhanh hơn chút, nhưng vẫn là đơn vị tính bằng ngày.
Nếu một mình thì tôi dùng phép thuật bay cái vèo là xong, nhưng có cả quý tộc nước khác là Đầu khoan đi cùng, nên phải suy nghĩ chút.
Không nhưng khoan đã, nếu là cô ấy thì cứ để Tóc dài tởm lợm bế là tự chạy được mà.
Cách này nhanh hơn dùng phi thuyền nhiều.
Bản thân Đầu khoan cũng có vẻ không để ý mấy chuyện nhỏ nhặt đó. Dạo gần đây nhờ có cơ hội nói chuyện nhiều nên tôi đã hiểu. Ả là kiểu tính cách thực dụng và lấy đó làm niềm vui. Cá nhân tôi thấy cái phần hiền mẫu đó của ả khá là đáng yêu đấy, làm sao bây giờ.
「Quyết định vậy đi.」
Dùng phép thuật đi cho lẹ.
*
Về đến ký túc xá học sinh.
Qua cửa vào phòng khách, ngoài Đầu khoan và Tóc dài tởm lợm, không hiểu sao còn có cả Edita-sensei. Tôi cứ tưởng sau khi chia tay nửa ngày trước, cô ấy đã về xưởng nhà mình rồi chứ, hay là để quên đồ trên phi thuyền.
Cô ấy đang ngồi trên ghế sofa với vẻ mặt khá căng thẳng. Sống lưng thẳng tắp thật đẹp. Sống lưng thẳng của Loli là hàng cực phẩm. Muốn ôm chặt từ phía sau ghê. Đôi tay nắm chặt đặt ngay ngắn trên đầu gối khép nép cũng thật đáng yêu.
Panchira (lộ quần lót) hay Panmoro (lộ hết quần lót) cũng tốt.
Nhưng thỉnh thoảng thế này cũng có cảm xúc và tuyệt vời lắm.
Ngược lại, Đầu khoan đang thư giãn như ở nhà mình thì thật đáng nể. Vắt chân chữ ngũ, ngồi lún sâu vào ghế sofa với dáng vẻ cực kỳ bố đời. Một tay cầm ly rượu không biết lôi từ đâu ra, lắc lắc rồi nhâm nhi từng chút một.
Giá mà mặc váy ngắn hơn chút thì không còn gì để nói. Không hổ danh tự xưng là còn trinh. Váy cô ấy mặc lúc nào cũng dài. Xác suất cao là dưới đầu gối. Khi nào đó phải bắt mặc váy siêu ngắn trên đùi, để tôi được chiêm ngưỡng Susie (quần lót/vùng kín - slang) còn màng trinh ở cự ly số không mới được.
「Araaa, cuối cùng cũng về rồi saooo.」
「Vâng xin chào, tôi mới về.」
Vừa nhìn thấy gã mặt nước tương, Đầu khoan đã cất tiếng.
Tôi cúi chào đáp lại, rồi hướng ý thức về phía Edita-sensei.
「T, tự tiện thất lễ, tôi có chút chuyện muốn nói nên đến!」
「Chào mừng Edita-san. Để tôi pha trà nhé.」
Con nhỏ Đầu khoan kia, chỉ chuẩn bị đồ uống cho mỗi mình nó thôi à.
Thực ra người động tay có thể là Ma tộc khổ dâm, nhưng mà.
「Không, kh, không cần đâu, quan trọng hơn là tôi muốn nói chuyện một chút……」
Ánh mắt Sensei liếc nhìn Đầu khoan đang ngồi đối diện và Ma tộc khổ dâm đứng sau lưng cô ta. Có khi nào cô ấy muốn nói chuyện riêng không có họ? Nếu vậy thì hành động đó trước mặt Đầu khoan là điều cấm kỵ.
Con nhỏ này chắc chắn sẽ chọc ngoáy vào cho xem.
「Araaan? Chẳng lẽ tôi nghe thì không tiện saooo?」
Linh hồn Sadist (S - bạo dâm) trú ngụ trong đôi mắt đó.
Tôi phản xạ ý thức ngay đến vị trí của "thằng nhỏ".
「Không, khô, không hẳn là không tiện, nhưng mà, cái đó, là……」
「Đến phòng tôi nhé? Ở đó chắc nói chuyện bình tĩnh hơn.」
「Nam nữ hai người trong phòng ngủ ư, chàaaa dâm đãng quá điii.」
「Hự……」
Sống lưng thẳng tắp của Sensei Loli múp míp tóc vàng giật nảy lên.
Đầu khoan này, đừng có nói thừa. Khiến người ta để ý mấy chuyện lạ lùng trước mặt người khác, thì tình hình hôn nhân của gã xấu trai càng xa vời đấy.
Phụ nữ cực kỳ nhạy cảm với đánh giá của môi trường xung quanh đối với độ lệch chuẩn nhan sắc của người khác giới mà mình giao lưu đấy.
Mà, nếu bảo đó chính là sự Sadism của ả thì, à, ra là thế.
Dạo gần đây nào là nụ hôn lưỡi với Shotachinpo, nào là quan sát màn giao lưu gây sốc giữa P-chan và Giáo sư xấu xí, tôi cảm thấy có nhiều suy nghĩ, và ham muốn được chim chuột với con gái đang tăng lên.
Dù chưa đến mức sinh con, nhưng muốn hôn lưỡi. Muốn dùng lưỡi giống cái của Sensei để chữa lành cho cái lưỡi của tôi đã mệt mỏi vì lưỡi giống đực của Shotachinpo. Nếu có nụ hôn lưỡi với gái, trai tân cảm thấy vẫn có thể cố gắng được. Vì thế, xin đừng làm phiền cuộc nói chuyện của tôi với Sensei.
「Không, ở đây cũng được. Không phải chuyện đáng bận tâm đâu.」
「Vậy sao? Tôi có thể đến vào ngày khác cũng được mà.」
「Kh, không phải hôm nay thì không có ý nghĩa.」
「Vậy sao ạ?」
Gì thế nhỉ.
Cộng thêm sự căng thẳng của đối phương, tôi cũng thấy hơi tò mò.
「Cái đó, là gì nhỉ? Này, s, sắp tới ngươi định làm gì?」
「Định làm gì là sao ạ?」
「Khó khăn lắm mới đến gần Thủ đô, chắc ngươi cũng có dự định gì chứ?」
「Vâng thì, đúng là thế……」
Tôi định ngày mai sẽ xuất phát đi du lịch.
Kỳ nghỉ mát ở resort đang chiếm trọn trái tim của gã làm công ăn lương (shachiku).
Dù sau kỳ nghỉ, công việc lại đang chờ đợi.
「A tất nhiên, nếu là dự định không thể nói với người khác thì ta cũng không hỏi thêm, nhưng mà, này, cái đó. Nếu có thời gian rảnh, thì bàn luận về giả kim thuật chẳng hạn, chẳng phải là cơ hội tốt sao. Đúng, bàn luận, bàn luận ấy.」
Sensei hôm nay hơi lạ.
Cứ bồn chồn không yên.
「Là việc gấp ạ?」
「Không phải, kh, không phải thế, nhưng mà……」
「Nhưng lúc nãy cô bảo không phải hôm nay thì không được mà.」
「Cái đó là, đ, đó đó! Kiểu như nằm trong trục thời gian ấy mà!」
Trục thời gian gì vậy Sensei.
「Nếu ngươi đi đâu đó thì ta không thể ép, nhưng nếu, cái đó, nếu ngươi rảnh rỗi, thì dạo này ta cũng khá rảnh, nên nếu ngươi muốn ta cũng không ngần ngại gì mà sắp xếp theo lịch của ngươi……」
Sensei đáng yêu bắt đầu cọ hai đùi vào nhau đầy bối rối.
Ánh mắt ngước nhìn lên từ khuôn mặt hơi cúi xuống.
Loli tóc vàng bối rối cực kỳ đáng yêu.
Thế này mà bảo kinh nghiệm ba con số (tuổi), High Elf đúng là sinh vật đáng sợ.
Trai tân không phân biệt được với gái trinh đâu.
「Nếu là chuyện đó, thì để đầu tháng sau tôi sẽ ghé qua nhé. Từ ngày mai tôi có chút việc khác, phải rời Thủ đô một thời gian. Vô cùng xin lỗi, khi đó mong cô dành chút thời gian cho tôi.」
「Hự……」
Vừa nói thẳng ra, Sensei mở to mắt kinh ngạc.
Thế rồi, lưng cô ấy cứ thế còng xuống trông thấy. Cái lưng đang thẳng tắp, ngồi ngay ngắn khép gối ở mép ghế sofa, giờ héo rũ như bông hướng dương rụng cánh sau mùa hè.
「……Cô sao thế?」
「Không…… kh, không có gì. Không có gì.」
「Vậy sao?」
Sensei đột nhiên buông xuôi đôi vai.
Đứng phắt dậy khỏi ghế sofa.
「A, Edita-san?」
「Ta về đây.」
「Hả? Đ, được sao ạ? Chẳng phải cô có chuyện muốn nói……」
「……Thôi khỏi.」
Sự căng thẳng lúc nãy đi đâu mất. Như thể mất hết cả khí lực để nói, cô ấy lủi thủi đi ra cửa. Dù tôi có gọi với theo mấy lần, cô ấy cũng không quay lại dù chỉ một lần.
Lầm lũi rời đi.
Chẳng mấy chốc, tấm lưng nhỏ bé đó *Cót két*, *Rầm*.
Biến mất sau cánh cửa ra vào, không còn nhìn thấy nữa.
Tiếng bước chân *Cộp cộp* buồn bã xa dần.
「Elf kỳ lạ nhỉii.」
「Đúng là Edita-san hôm nay lạ thật.」
Tôi và Đầu khoan cùng nghiêng đầu thắc mắc.
Nếu có Goggu-chan ở đây, chắc sẽ biết được gì đó.
Đi du lịch về phải chăm sóc cô ấy tử tế mới được.
*
【Góc nhìn của Sophia-chan】
Ngày đầu tiên trở về Thủ đô Kalis, đang đi dạo phố thì tôi tình cờ gặp Misa-chan.
Misa-chan là bạn thuở nhỏ của tôi. Nhà tôi kinh doanh quán ăn, còn nhà Misa-chan ở ngay bên cạnh kinh doanh cửa hàng dụng cụ. Từ nhỏ đã giao lưu, có nhiều cơ hội chơi đùa, nên với tôi, cô ấy là người bạn cùng giới hiếm hoi có thể gọi là bạn thân.
Tại sao tôi và Misa-chan lại thân thiết, tất cả là do sở thích đàn ông không trùng nhau.
Cô ấy thích người nhỏ tuổi hơn. Rất thích thiếu niên (shota).
Ngược lại tôi thích cùng trang lứa hoặc lớn hơn một chút.
Nhờ vậy mà đến tận hôm nay tôi không xung đột với cô ấy, và tự hào rằng đã duy trì được tình bạn tốt đẹp. Cả hai vừa nghe chuyện tình cảm của nhau, vừa nghĩ thầm "sao cũng được" mà gật gù, trải qua những năm tháng thiếu nữ giữa độ tuổi mười mấy.
Tôi được cô ấy rủ đi ăn uống (Goukon - Tiệc gặp mặt nam nữ/Mixer).
Nghe nói tối nay cô ấy có tổ chức một buổi gặp mặt với vài người đàn ông ở một quán ăn khá xịn. Tuy nhiên, bên nữ đang thiếu người nên rất gay go. Đang lúc không biết làm sao thì tình cờ gặp tôi.
Đối với tôi đây cũng là dịp may hiếm có.
Tôi gật đầu ngay lập tức và xin tham gia.
Biết đâu đấy, lần đầu tiên của tôi sẽ mất đi cũng nên.
Kìm nén nhịp tim rộn ràng, tôi đi theo sự hướng dẫn của Misa-chan đến địa điểm ăn uống. Nơi đến là một quán ăn nằm gần khu quý tộc ở Thủ đô Kalis. So với quán nhà tôi thì không cần so sánh cũng biết, vô cùng sang trọng.
Misa-chan vừa nhìn thấy đã phấn khích. Nghe nói bên nam có một người thuộc Đoàn kỵ sĩ Trung ương, và buổi hôm nay là do người đó đặt chỗ. Nhân tiện thì đối phương chính là mục tiêu của cô ấy.
Tuy nhiên, sao nhỉ.
Riêng về quán xá thì tôi không thấy căng thẳng lắm.
Chắc là do được Tanaka-san dẫn đi đây đi đó nhiều. Nhớ lại bữa trưa cùng nhau ở quán quen của Fahren-sama hồi nào. Dù không nhớ mùi vị thế nào, nhưng tôi nhớ rất rõ vẻ uy nghi của cửa tiệm đó.
So sánh thì hơi thất lễ, nhưng bản tính con người là cứ hay so sánh. Lại lầm tưởng sự xa xỉ được ban cho mình là giá trị của bản thân. Thật đê tiện làm sao. Tuy nhiên, nhờ vậy mà trong lòng tôi có sự thoải mái.
Cứ thế buổi tiệc bắt đầu.
「Rất vui được gặp, tôi tên là Klein. H, hôm nay xin được giúp đỡ ạ.」
Người đàn ông, à không, thiếu niên giữ vai trò trưởng nhóm (kanji) nói.
Rất trẻ.
Chắc mới đầu mười mấy tuổi thôi.
Có vẻ chưa quen với những nơi thế này. Cậu ấy rất căng thẳng. Vẻ non nớt đó trông vô cùng đáng yêu. Liếc nhìn bên cạnh, Misa-chan hoàn toàn là ánh mắt của thợ săn. Gợi nhớ đến Ester-sama trước khi mất trí nhớ đang nhìn chằm chằm Tanaka-san.
Tiếp theo cậu ấy, những người khác cũng lần lượt chào hỏi. Bắt đầu từ nam, rồi chuyển sang nữ. Buổi tiệc gồm tổng cộng sáu người. Nhân tiện thì ngoài Misa-chan ra, tôi không biết ai cả.
Thứ tự ngồi đáng chú ý là, bên nữ lấy Misa-chan làm trung tâm, bên trái là tôi, bên phải là một cô gái tóc dài màu nâu trà khoảng giữa hai mươi. Là người có ngoại hình hơi thiệt thòi, ý đồ của Misa-chan quá rõ ràng. Kiểu thường thấy.
Ngược lại bên nam, lấy thiếu niên tên Klein làm trung tâm, bên trái là một người cao ráo mảnh khảnh. Bên phải là một người da ngăm đen vạm vỡ. Cả hai đều có khuôn mặt ưa nhìn. Đẹp trai.
Tuổi tác cả hai tầm giữa hai mươi. Chắc cũng là kỵ sĩ giống Klein-san. Bộ ngực săn chắc kia làm tôi hồi hộp. Chênh lệch tuổi tác với Klein-san hơi đáng ngại, nhưng nghe nói người của Đoàn kỵ sĩ Trung ương thăng tiến nhanh, nên chắc cũng có trường hợp như vậy.
「Đây là bạn thuở nhỏ của tớ, tên là Sophia. Hai người thấy sao?」
Misa-chan lập tức đẩy sự chú ý của hai người cô ấy không quan tâm sang tôi.
Không khách sáo gì cả.
Nhưng riêng ở chỗ này thì tôi cảm ơn.
「Tên là Sophia-san sao? Dễ thương thật đấy.」
「Bộ đồ hầu gái đó hợp lắm.」
A, nhắc mới nhớ tôi vẫn mặc đồ hầu gái.
Vì mặc quen quá nên quên béng mất.
Thế này chẳng phải người kỳ lạ sao.
「Klein-kun, chị, muốn biết thêm về Klein-kun cơ.」
「Hả? A, về, về em ạ?」
Mặt khác, Misa-chan dồn toàn lực vào Klein-san.
Nhờ thế mà ngoài tôi ra, người phụ nữ còn lại đang rơi vào tình cảnh rất đáng thương. Không có chút hỗ trợ nào, hoàn toàn là được gọi đến cho đủ số lượng. Nghĩ đến nhiệt huyết của Misa-chan dành cho Klein-san, thì tôi chắc cũng chẳng khác gì.
Mà, tôi cũng xin phép tận hưởng bên này vậy.
Khó khăn lắm mới có cơ hội làm quen với các kỵ sĩ đẹp trai.
Đang nghĩ vậy thì màn thả thính bắt đầu.
「Sophia-chan, em có hứng thú với kỵ sĩ không? Thực ra anh cũng là kỵ sĩ giống Klein này」「Đúng đúng, bọn anh làm kỵ sĩ đấy」「Với Klein thì bọn anh là người đã chăm sóc cậu ấy khi thực tập ở hiện trường」「Hôm nọ bọn anh vừa đi làm nhiệm vụ tiêu diệt High Orc đấy nhé?」
High Orc, tôi có nghe nói.
Nghe từ Ester-sama.
Hình như Tanaka-san đã dùng Fireball hạ gục nó.
Nghe nói ngầu lắm.
「Không đùa đâu, High Orc là quái vật kinh khủng lắm đấy」「Đúng đúng, thật sự High Orc nguy hiểm lắm. Khác hẳn Orc thường. Biết không?」「Hạ gục được cả rồng cấp thấp đấy?」
Là đối thủ mà Tanaka-san phải đích thân đối phó, lại còn được Ester-sama thán phục, chắc chắn là mạnh lắm. Việc hai người này tiêu diệt được quái vật mà hai vị kia phải để tâm, vâng, tự nhiên tôi thấy hứng thú với hai người trước mặt hẳn lên.
Quả nhiên kỵ sĩ thật tuyệt vời.
Vũ công (chiến tích) như thế, "cô bé" của tôi nhói lên (rung động) mất thôi.
「Mà, cũng chẳng phải đối thủ của bọn anh」「Đúng đúng, còn chẳng cần dùng khiên. Né nắm đấm lao tới, đấm một phát vào bụng là nó gục ngay」「Sophia-chan biết không? High Orc bán được giá lắm đấy?」「Mười đồng vàng là chuyện nhỏ」
Mười đồng vàng, tuyệt thật.
Sống bình thường thì dân thường không bao giờ chạm tới số tiền đó. Kiếm được dễ dàng như vậy, chắc chắn là kỵ sĩ tài ba lắm. Tôi càng thấy hứng thú hơn. Nên nói chuyện nhiều hơn nữa. Chắc chắn là thế.
Cứ thế buổi tiệc bắt đầu trở nên sôi nổi.
Chỉ có một người phụ nữ thiệt thòi về nhan sắc là rơi vào tình cảnh rất buồn. Tuy nhiên, không có sự hỗ trợ nào từ Misa-chan. Tôi cũng đang mải mê nói chuyện với các kỵ sĩ. Dù thấy tội nghiệp nhưng, vâng, thế giới phụ nữ thật tàn khốc.
Phải chiến thắng thì mới không bị ế.
Kết thúc. Thời hạn làm phụ nữ của tôi.
Tôi cũng nghĩ hai, ba năm nữa là giai đoạn quyết định.
Vào nhà vệ sinh sửa sang lại giữa chừng cũng hoàn hảo.
Misa-chan và Klein-san, hai người đàn ông còn lại và tôi. Dòng chảy của buổi tiệc đã được định đoạt, mọi chuyện tiến triển theo dục vọng của mỗi người. Tôi cũng hóa thành ác quỷ, nói chuyện đủ điều với hai người đàn ông. Kỵ sĩ ngầu quá.
Chuyện ăn uống cũng đã hòm hòm.
Bất chợt tiếng động lớn vang lên trong sảnh.
「Mẹ kiếp, coi thường tao à? Hứng chí mò đến cái quán đắt tiền này xem sao, này, thế này là thế nào!? Bên phải bên trái toàn trai gái chim chuột với nhau! Đã thế gọi rượu, mang có một ly ra mà cũng tốn bao nhiêu thời gian!」
Một người đàn ông có vẻ thô lỗ đang làm loạn ở quầy bar. Nhìn trang phục thì có vẻ là mạo hiểm giả.
Ông ta đang quát tháo nữ phục vụ.
Có vẻ ông ta bực mình vì rượu gọi mang ra chậm. Những quán cao cấp kiểu này thường tốn thời gian để mang món lên. Bù lại món ăn được chế biến rất công phu. Có vẻ ông ta không quen với cơ chế đó.
「Này, thế nào hả!?」
「Hiii!?」
Cô nhân viên bị quát chỉ biết sợ hãi.
Bản thân tôi cũng làm việc ở quán ăn, cũng gặp cảnh tương tự không chỉ một hai lần. Nên tôi cảm thấy khá đồng cảm. Tuy nhiên, con người tôi là sinh vật yếu đuối vô cùng. Đối phó với người đàn ông hung dữ thế kia là điều không thể.
Nếu là Tanaka-san thì sẽ làm gì nhỉ. Không, không cần nghĩ cũng biết. Ông ấy sẽ đến giúp ngay. Và sẽ giải quyết mọi chuyện trong chớp mắt. Nhìn thế thôi chứ ông ấy cũng mạnh lắm đấy.
Đang than thở về sự bất lực của mình, vụ ồn ào lan đến chỗ tôi. Ý thức của kẻ đang phàn nàn với nữ phục vụ hướng về phía này. Phản xạ giật mình run rẩy, ánh mắt đó lướt qua tôi và hướng về phía đối diện qua cái bàn.
「Gì đây? Khoe gái thế kia vui lắm à?」
Người đàn ông rời khỏi chỗ, lầm lũi tiến về phía này.
Hướng đi là về phía các kỵ sĩ tôi đang nói chuyện cùng lúc nãy.
Sợ quá.
Thực sự rất sợ.
「Này các người, có nhầm quán không đấy?」
「Ngon thì nhào vô, bọn ta tiếp. Khôn hồn thì cút ra ngoài.」
Không chút chậm trễ, hai vị kỵ sĩ đứng dậy và lên tiếng.
Quả không hổ danh kỵ sĩ hoạt động ở Thủ đô Kalis.
Rất ngầu.
Ngưỡng mộ quá.
「Hả? Gan to đấy, tao giết hết chúng mày!」
Chắc là uống nhiều rượu rồi.
Người đàn ông thô lỗ gật đầu ngay tắp lự. Dưới sự dẫn đầu của hai kỵ sĩ, sân khấu cuộc chiến chuyển ra ngoài quán. Kiểu trao đổi này, tôi thấy ở nhà nhiều rồi. Một diễn biến không bao giờ quen được.
Klein-san sẽ làm gì nhỉ. Liếc nhìn thì thấy sắc mặt cậu ấy không tốt. Cậu ấy đang gục xuống bàn có vẻ mệt mỏi. Thủ đoạn thường thấy của Misa-chan khi săn thiếu niên. Chắc là bỏ thuốc vào đồ uống lúc đi vệ sinh.
Cô ấy đã rời khỏi chỗ ngồi từ lúc nào, đứng cạnh cậu ấy, dùng tay trái vuốt ve lưng cậu ấy nhẹ nhàng. Thì thầm gì đó âu yếm vào tai cậu ấy. Klein-san chắc chắn bị mang về rồi. Tay phải cô ấy đã đặt lên vùng đùi và đang nhắm đến chỗ đó.
Nhân tiện thì người phụ nữ thiệt thòi về nhan sắc đã biến mất từ lúc nào.
Một buổi tiệc thật tự do.
*
【Góc nhìn của Sophia-chan】
Kết luận là, hai vị kỵ sĩ đã thua.
「D, dừng lại…… hự……」
「Xin lỗi…… c, cứu……」
Đối đầu với một người đàn ông thô lỗ, cả hai đều ngã lăn ra đất, giờ đang bị đá và la hét thảm thiết. Khí thế ban đầu không còn đâu nữa. Dù là hai đánh một nhưng lại bị đánh bại đơn phương. Đầu bị giẫm lên, bị đế giày nghiền *Di di*.
Trông đau lắm.
「Gì đây? Sủa to thế mà yếu nhớt……」
Người đàn ông đối thủ cũng chưng hửng.
Thế này thì gay go rồi.
Bị hai người họ lôi theo, tôi cũng đã ra ngoài quán. Ánh mắt của người chiến thắng liếc nhìn cô hầu gái là tôi. Phải rồi. Về lập trường thì sẽ là như vậy. Kiểu như thân phận này là phần thưởng của chuỗi ồn ào vừa rồi.
「Này, cô em. Đi uống với anh một ly nào.」
「Hii……」
Hầu gái bất lực chỉ biết co rúm người lại.
Lén nhìn vào trong quán, không thấy bóng dáng Misa-chan và Klein-san đâu. A, không, có kìa. Misa-chan đang kẹp nách Klein-san đã ngất xỉu, lén lút thoát khỏi quán ăn.
Ăn gian quá.
Lần này tôi cũng nên làm thế thì hơn.
「Hả? Được chứ?」
Tay hắn vòng qua eo tôi.
「Không, a, cái đó, tôi……」
Ơ, nhìn gần thì anh này cũng đẹp trai phết đấy chứ.
Hơn nữa đối đầu với hai kỵ sĩ mà không hề hấn gì, chẳng phải khá là lợi hại sao. Cơ bắp cuồn cuộn, ngực rất dày. Cái đầu cạo trọc lóc gợi nhớ đến Gonzalez-san. Ngược lại chiều cao thì tầm cỡ Neumann-san.
Kiểu đàn ông ngoài vòng pháp luật (outlaw) này, biết đâu cũng không tệ.
Cái đầu ngấm rượu khiến "cô bé" của tôi nới lỏng.
Nếu Tanaka-san có ngoại hình thế này, chắc chắn đó là lý tưởng của tôi. Ông ấy không tập tành gì sao nhỉ. Mặt thì tiếc thật, nhưng nếu ông ấy chỉ cần có cơ thể cuồn cuộn thôi, tôi cảm giác mình cũng có thể thỏa hiệp và mê mệt ông ấy được.
「Lại đây, anh không làm gì xấu đâu. Có cả bạn gái đi cùng mà.」
「A……」
Hầu gái, dự cảm bị mang về.
Có khi lần đầu tiên sẽ bị người đàn ông lạ mặt cướp mất. Hơi hồi hộp rồi đây. Sao người nóng thế này. Cảm giác động dục hơn mọi khi. Tại sao nhỉ. Tôi thèm khát "cái đó" của đàn ông không chịu được.
「……Làm cái gì thế?」
「Hả?」
Trên con đường trước quán, ngay lúc tôi sắp bị bắt đi, có tiếng gọi.
Hướng ý thức về âm thanh quen thuộc, ở đó là bóng dáng của Elf-san.
「A……」
Có vẻ cô ấy đi một mình. Chắc là đi ăn tối về.
Nghe nói cô ấy có xưởng ở Thủ đô Kalis.
「Không muốn nói mấy câu này đâu, nhưng chọn đàn ông cho cẩn thận vào?」
「Không, a, cái đó, tôi không phải thế, c, cái đó……」
Tôi có làm vẻ mặt lẳng lơ lắm không nhỉ.
Có thể lắm.
Hiện tại tôi thèm làm chuyện người lớn đến mức không chịu nổi.
「……Hay là sao? Mấy gã nằm đó là hàng thật (bản mệnh) à?」
「C, cũng không hẳn là thế……」
「Chẳng hiểu ra làm sao. Say rượu à? Mặt đỏ lắm đấy……」
Nhìn bên này, nhìn bên kia, Elf-san xác nhận tình hình sơ bộ. Địa điểm là trước quán ăn, xung quanh ngoài chúng tôi ra còn có đám đông hiếu kỳ tụ tập nghe tiếng ồn. Nhìn quanh một lượt, cô ấy gật đầu *Hừm* một cái.
Có vẻ cô ấy đã hiểu ra gì đó.
Cô ấy quay lại phía tôi và nói.
「Buông cô gái đó ra. Bây giờ thì ta có thể tha cho bằng một phát phép thuật.」
「Người quen của cô em này à? Nhìn thì có vẻ là Elf……」
「Đúng thế.」
「Hưmmm?」
Gã đàn ông nhìn chằm chằm Elf-san như đang định giá.
Thấy thế cô ấy cất tiếng có vẻ rất không hài lòng.
「Ta đang rất bực mình. Còn nói thêm nữa thì……」
「Tránh ra chỗ khác. Tao đang định bảo cô em này rót rượu cho tao đây?」
「Ai mà tránh.」
「Phiền phức quá nên tao nói thẳng nhé, cô em này, lúc đi vệ sinh đã bị bọn đàn ông kia bỏ thuốc kích dục rồi. Để mặc đấy là làm mồi cho bọn đàn ông thôi. Thử qua đêm ở cái chỗ náo nhiệt này xem, mai là thành bồn chứa tinh (bồn chứa thịt/nhục tiện khí) đầy nước nôi bị trưng bày giữa quảng trường đấy.」
「Cái gì? Thật sao?」
Từ miệng người đàn ông thốt ra nội dung gây sốc. Tuy nhiên, đầu óc tôi cứ lâng lâng, không thể tiếp nhận sự việc một cách chính xác được. Dù cảm giác như vừa được thông báo một điều rất quan trọng.
Bồn chứa tinh đầy nước nôi ư, dâm đãng quá. Nổi cả da gà.
「Hiểu rồi. Nếu vậy thì ta sẽ nhận. Ta có quen biết cô gái này.」
「Thật không?」
「Không tin à?」
「Không, mà thôi kệ. Nếu vậy thì đây. Mang đi.」
「À, nhận.」
Cánh tay người đàn ông rời khỏi eo tôi.
Thay vào đó là cánh tay mảnh khảnh của Elf-san vòng qua.
Elf-san, thơm quá.
Tự nhiên muốn hôn một cái.
Ra là vậy, đây là hiệu quả của thuốc kích dục sao.
Có vẻ sẽ nghiện mất.
*
【Góc nhìn của Sophia-chan】
Đi bộ bên ngoài đón gió đêm một lúc.
Rời khỏi nơi náo nhiệt, chắc cũng đi bộ được nửa khắc rồi. Trong lúc đó, tôi hầu như không nói chuyện gì với Elf-san. Được nắm tay dắt đi, lầm lũi bước. Giữa đường có dừng lại vài lần, được cho uống nước.
Nhờ vậy mà cuối cùng suy nghĩ bình thường cũng quay trở lại.
「Cái đó, c, cảm ơn cô……」
「Đừng bận tâm. Chỉ là, sau này nhớ cẩn thận.」
「……Vâng.」
Thuốc kích dục, đáng sợ thật.
Suýt chút nữa là phó mặc cho dòng đời xô đẩy rồi. Kỵ sĩ Đế quốc Penny, hình ảnh Allen-sama mạnh quá nên tôi đã tin tưởng một chiều. Sau này phải cẩn thận hết sức mới được.
A, nhưng mà, nếu dùng một mình trong phòng để tự sướng, thuốc kích dục, một chút thôi thì, chắc là.
Ví dụ đang lúc vui vẻ trong phòng mà bị Tanaka-san gọi đi thì nguy to. Hồi hộp (thrilling) lắm đây. Tim đập thình thịch. Nhưng mà là Tanaka-san nên chắc chẳng có chuyện gì xảy ra đâu nhỉ.
A, nhắc mới nhớ Klein-san, bị mang về ngon ơ, không biết có sao không. Misa-chan mặt xinh thế thôi chứ làm mấy chuyện ghê gớm lắm. Nghe chính chủ kể thì từ hồi nhỏ bị cưỡng hiếp tập thể ở khu ổ chuột, tính cách cô ấy cũng trở nên dữ dội hơn.
「Tự về được không?」
「Hả? A, v, vâng……」
Làm sao đây.
Quả nhiên nên về nhà sao.
Đã bị bán đứng hai lần, giờ vác mặt nào về gặp cha đây. Để thư thả thêm chút nữa, cùng Tanaka-san về là tốt nhất đối với tôi. Nếu được ông ấy giải thích, chắc cha cũng sẽ hiểu.
「Cái đó, nếu thấy bất an thì, cho, cho mượn phòng một đêm cũng được……」
「A……」
Elf-san, tốt bụng quá.
Lo lắng cho thân phận hầu gái ô uế tâm hồn như tôi.
「……Sao nào?」
「…………」
Thực lòng tôi không muốn về nhà.
「Cái đó, nếu không phiền thì……」
「Vậy đi theo ta. Nhà ta cũng không xa đây lắm.」
「C, cảm ơn cô nhiều ạ!」
Elf-san, thực sự là người tuyệt vời.
Tinh khiết (Pure Pure).
Ngược lại, giờ mới thấy ngực mình đau nhói vì sự dơ bẩn của bản thân.
「……Cũng không, không cần cảm ơn đến thế đâu. Là sự tùy hứng và ngẫu nhiên thôi!」
Elf-san quay mặt đi *Hứ* một cái, dễ thương quá.
Bé gái nhỏ nhắn, dễ thương quá.
Chắc thuốc vẫn còn một chút, tôi muốn hôn quá đi mất. Liệu cô ấy có cho phép một chút không nhỉ. Không không không, không được đâu. Thế không tốt đâu. Chẳng khác gì ông chú đang động dục cả.
Tâm trạng của Tanaka-san, có khi tôi hiểu được chút chút rồi.
Sau này thử suy nghĩ về chút dịch vụ (service) xem sao.
「…………」
「…………」
Lại im lặng, hai người sóng bước trên đường đêm.
Thời gian thật yên bình.
Tuy nhiên, sự tĩnh lặng đó không phải là mãi mãi.
Đi được một lúc, phía trước có tiếng ồn ào vọng lại.
『Này! Đây thật sự là nhà con Elf đó à?』
「……Nếu lo thì đi chỗ khác.」
『M, một chút nữa thôi! Ta đợi thêm chút nữa thôi!』
「Tôi không nhờ. Là đằng ấy tự đi theo.」
『Gừ gừ gừ gừ, đúng là cái đồ ồn ào! Còn sủa nhặng lên nữa là, g, giết ngay tại đây đấy nhé? Hả? Này! T, thế nào!?』
「Giết tôi thì không làm thị trưởng ở thị trấn đó được nữa……」
『Hự……』
Giọng nói nghe quen quen ở đâu đó.
Nhìn nhau với Elf-san, tự nhiên bước chân nhanh hơn.
Chốc lát sau trong bóng tối, bóng dáng tìm thấy là người quen.
Là Dragon-san và Goggoru-san.
Trước những ngôi nhà dọc con phố, ồn ào qua lại lời qua tiếng lại. Giữa hai bên có một khoảng cách đủ rộng, mỗi khi Goggoru-san cử động là Dragon-san lại giật nảy mình lùi lại.
Dáng vẻ đó trông thật đáng yêu làm sao, muốn hôn quá đi mất.
「……Đến rồi.」
『Hự……』
Vì đứng ở vị trí đối diện nhau, nên Goggoru-san đang hướng mặt về phía này đã nhận ra chúng tôi trước. Theo tiếng lẩm bẩm của cô ấy, Dragon-san cũng quay lại nhìn với vẻ rất hoảng hốt.
Hai người nhìn thấy Elf-san, có vẻ vui mừng.
Ngược lại bên bị nhìn thì kinh ngạc.
「S, sao các ngươi lại ở trước nhà ta thế hả!?」
Dừng bước tại chỗ, cô ấy lớn tiếng với vẻ rất ngạc nhiên.
Có vẻ nhà Elf-san ngay kia rồi.
「Không phải đang trông nhà ở Dragon City sao!? Ở lãnh địa của hắn ấy! Vốn dĩ, C, Christina phải không? Ngươi ghét tộc Goggoru lắm mà! Sao lại đi cùng nhau……」
『Im đi! Đ, được rồi mở cửa ra, ngoan ngoãn cho ta vào phòng!』
「……Đi chui à?」
『Hự……』
「Hơn nữa, kh, không có chỗ đi à? Chẳng lẽ……」
『…………』
Elf-san hỏi với vẻ dè dặt.
Dragon-san không trả lời được, im bặt.
Trúng phóc rồi.
「……Tôi dẫn theo. Xin lỗi.」
「Không thì, c, có sao hay không thì cũng khó phán đoán, nhưng mà, cái đó, này. Giờ này cãi nhau ngoài đường làm phiền hàng xóm lắm, tạm thời cứ vào trong đi đã.」
Lời xin lỗi thốt ra từ miệng Goggoru-san.
Thế là Elf-san dịu giọng hơn, nói tiếp. Giống hệt nội dung vừa đề nghị với hầu gái lúc nãy. Elf-san dịu dàng với bất cứ ai. Lơ là cái là yêu mất thôi.
Mặt khác, người vẫn giữ nguyên thái độ là Dragon-san.
『Hừ! Từ đầu cứ ngoan ngoãn đề nghị thế có phải hơn không, con Elf kia.』
「Con rồng này, thái độ vẫn bố đời nhỉ……」
『Sao? Muốn chiến à?』
「Hự……」
Đối với Dragon-san đang gầm gừ, Elf-san hoàn toàn lép vế.
Có vẻ về quan hệ sức mạnh thì người trước chiếm ưu thế.
Cá nhân tôi thì toàn lực theo phe Elf-san, nhưng Dragon-san lại là người quen của Tanaka-san thuộc hàng khủng, nên xin lỗi, tôi chắc không làm được gì đâu. Ít nhất, tôi xin phép ôm lấy vai Elf-san đang có vẻ mặt cay cú.
Ôm chặt.
「……Hả?」
「A, x, xin lỗi! T, tại lỡ……」
Ơ, chẳng lẽ tôi lúc nãy trông giống Mercedes-san sao.
Cảm nhận hơi ấm của Elf-san trên tay, tôi giật mình tỉnh lại.
「Không, a, a, gì chứ? Đừng bận tâm!」
Elf-san lấy lại chút tinh thần, bước đi.
Có lẽ xấu hổ, cô ấy giữ khoảng cách với hầu gái.
Ngay sau đó, cô ấy lấy chìa khóa trong ngực ra, chạy *bịch bịch* đến cửa ra vào. Khóa được mở và cửa mở ra. Theo cái vẫy tay nhỏ của cô ấy, đèn trong phòng sáng lên.
Có vẻ cô ấy thực sự mời vào nhà.
「Nào, n, nhanh vào đi! Đừng có làm ồn quá đấy nhé!?」
『Ừm.』
「……Cảm ơn.」
Gì nhỉ, cái cảm giác lạc lõng của hầu gái thật không vừa.
Nhớ lại cảm giác hồi hộp khi lần đầu tiên được ngủ lại nhà bạn.
*
【Góc nhìn của Sophia-chan】
Được Elf-san mời, tôi xin phép vào nhà cô ấy.
Ở đó, hầu gái xa xỉ ngồi xuống ghế sofa, quây quần bên cái bàn cùng mọi người, nói chuyện này nọ. Ngay bên cạnh là Elf-san. Đối diện là Dragon-san một mình.
Goggoru-san ngồi bệt xuống sàn ở góc phòng, ngay cạnh cửa ra vào.
「Ta không định hỏi chi tiết. Nhưng nếu không định hoàn thành nhiệm vụ của mình, thì nên thành thật nói với hắn, rồi đi đến Lục địa Hắc ám hay núi Pepe, hay đâu đó tùy thích. Đó là lễ nghĩa tối thiểu đối với hắn, người đã tin tưởng ngươi chứ.」
Elf-san nhìn chằm chằm Dragon-san và nói.
『Dám lên mặt với ta sao? Chỉ là Elf thôi mà.』
「Hự……」
Elf-san, sắp thua rồi.
Thế này không tốt.
Ít nhất tôi cũng phải giúp đỡ đôi lời.
「Cái đó, t, tại sao các ngài lại đến đây ạ?」
Tôi xin phép hỏi.
Câu trả lời nhận được lại thẳng thắn ngoài dự tính.
『Tại vì, hắn thất hứa với ta. Không thể tha thứ được.』
Là "tại vì" đấy ạ.
Cái kiểu hơi dễ thương này làm tôi thấy ức chế.
「Lời hứa? Là cái gì?」
「Chẳng lẽ là chuyện đi xem tòa tháp mới xây ạ?」
Trước câu hỏi của Elf-san, hầu gái tiếp lời. Tôi muốn cố gắng giảm bớt sự mệt mỏi cho cô ấy hết mức có thể.
Chút thuốc kích dục còn sót lại cho tôi dũng khí.
『À, đúng thế! Chính hắn đã hứa với ta mà……』
Đó là câu chuyện rất trẻ con.
Nhưng chính vì thế, đối với Dragon-san, đó là điều rất quan trọng.
Và rồi cảm xúc cô ấy thốt ra, không chỉ người nói, mà cả Elf-san cũng có vẻ đồng cảm.
Đáp lại lời độc thoại của Dragon-san, cô ấy gật đầu nhẹ.
「Đúng là dạo gần đây, hắn hay lấy cớ bận rộn mà làm qua loa.」
『Đ, đúng không!? Ta cũng nghĩ thế đấy! Chính xác là như thế!』
Nghe vậy Goggoru-san cũng lên tiếng.
「Đồng ý kiến.」
Cô ấy gật đầu *gật gật* lia lịa.
Tuy nhiên, về Goggoru-san, tôi cảm giác Tanaka-san cũng dành khá nhiều thời gian cho cô ấy mà. À không, có lẽ sự thỏa mãn của bản thân và ý thức từ xung quanh cũng có chút khác biệt chăng.
「Lần này hắn cũng, cùng quý tộc Cộng hòa Pusi, đi ngh, nghỉ mát gì đó……」
『Nghỉ mát? Này, Elf. Nghỉ mát là chuyện thế nào?』
「H, h, hai người, đi chơi với nhau đấy! Bỏ mặc chúng ta!」
『……Hô.』
「Hắn đã nói chuyện như thế trên phi thuyền với cô gái Cộng hòa Pusi đó. Nghe đâu nghỉ lâu lắm. Vì thế cái đó, v, việc về thị trấn đó, cũng là sau khi xong việc này cơ! Hắn đã nói thế đấy!」
『Dám thất hứa với ta, để đi chơi với kẻ khác sao……』
Màu mắt Dragon-san thay đổi.
Hưởng ứng theo, Goggoru-san mở miệng.
「……Địa điểm ở đâu?」
「Không, đến mức đó thì ta không xác nhận được, nhưng mà……」
「…………」
Ngay sau khi Elf-san trả lời, Goggoru-san đứng phắt dậy.
Trước hành động bất ngờ của cô ấy, hai người kia quay lại nhìn phía cửa ra vào. Đặc biệt phản ứng của Dragon-san rất rõ rệt. Giật nảy mình toàn thân, đuôi dựng đứng lên.
Tuy nhiên, không bận tâm đến ánh mắt của hai người đó, cô ấy biến mất ở cuối hành lang.
「N, này! Đi đâu thế hả!?」
「……Đi xác nhận.」
「Hả? A, khoan đã……」
Mặc kệ Elf-san gọi, cô ấy đi xuống cầu thang.
*Cộp cộp bịch bịch*, tiếng bước chân xa dần và mất hẳn.
Chẳng mấy chốc, tiếng cửa ra vào mở ra rồi đóng lại vang vọng đến phòng khách.
『……Tộc Goggoru kia, định đi đâu?』
「Không, h, hỏi ta thì ta biết làm sao……」
Gì thế nhỉ.
Cuộc đối thoại được xây dựng trên khoảng cách vi diệu của mọi người này.
Nãy giờ tim tôi đập không ngừng.
Nách ướt đẫm mồ hôi rồi.
*
Trải qua một đêm ở ký túc xá học viện, ngày xuất phát cuối cùng cũng đến.
Ba người gồm gã mặt nước tương, Đầu khoan và Tóc dài tởm lợm đang đứng ở sân trong gần ký túc xá học viện. Không có hành lý gì đáng kể. Về cơ bản là mua tại chỗ. Chỉ mang theo túi da đựng ít tiền vàng.
「Nào, vậy chúng ta đi thôi.」
「Thật sự bay đi saooo? Ông, giữa đường không rơi đấy chứuuu?」
「Tôi bay giỏi hơn gã kia của cô nhiều đấy.」
「Hự…… t, tên kiaaa……」
Nghĩ đến chặng đường sắp tới, tôi khích tướng Ma tộc khổ dâm một chút cho vui.
Quả nhiên bị nói móc trước mặt chủ nhân yêu quý, hắn tỏ vẻ cay cú.
Thế này thì hắn sẽ sống chết đi theo cho xem. Không đòi hỏi được như đôi cánh của Loligon, nhưng chỉ cần bay đến nơi thong thả là được. Thời gian di chuyển càng ngắn, thời gian nghỉ mát tại chỗ càng nhiều, hạnh phúc là thế đấy.
Kỳ nghỉ dài hạn lần này tôi nhất định phải thư giãn (relax).
Mấy sợi tóc mọc lên nhờ ngâm suối nước nóng người vợ ở Dragon City, hôm sau rụng gần hết rồi. Chả hiểu kiểu gì. Thực tế xoay quanh chuyện mọc tóc dù khác thế giới cũng chẳng thay đổi. Vì thế giờ phải thư giãn. Làm cho tâm hồn và thể xác bình yên, chăm sóc nang tóc là nhiệm vụ tối ưu.
Lần này thì Boy Meets Virgin (Chàng trai gặp gái trinh) cũng xếp sau nhé.
「Bản đồ ở đây ạ. Tôi đi trước nên hãy đuổi theo nhé.」
「Ngon nhào vô! Ta sẽ chiêm ngưỡng tận mắt cảnh ngươi rơi rụng trước tiên.」
「Lời nói đáng tin cậy ghê nhỉ.」
Phép thuật bay sánh ngang Loligon, không đời nào tôi thua Ma tộc khổ dâm.
Phải cho Đầu khoan thấy chỗ ngầu lòi của mình chứ.
「Vậy, xuất phát nào.」
「Geros, đấm vỡ mũi gã này cho tôiii!」
「Tuân lệnh!」
Cơ thể Ma tộc khổ dâm đang ôm Đầu khoan và gã mặt nước tương nhẹ nhàng bay lên trời.
Cuộc đua dùng phép thuật bay này, thực ra tôi cũng không ghét đâu.
*
【Góc nhìn của Sophia-chan】
Một đêm trôi qua, ngày hôm sau, hầu gái đang ở Học viện Hoàng gia tại Thủ đô Kalis.
Bên cạnh là Elf-san, Dragon-san, và Goggoru-san.
Lợi dụng khuôn mặt hầu gái học viện của tôi để xâm nhập vào khuôn viên, chúng tôi đi thẳng đến ký túc xá học sinh. Vì quen thuộc đường đi lối lại trong học viện, nên chúng tôi đã chạy đến đích bằng con đường ngắn nhất. Chạy qua lối đi dành cho người hầu từ cửa sau.
Đang trong lúc đó, bất chợt Elf-san cất tiếng.
Cô ấy chỉ vào một điểm trên bầu trời.
「Đ, đi rồi kìa!」
Ở hướng ngón trỏ chỉ, là dáng vẻ của Tanaka-san và Đầu khoan-sama vừa bay lên trời. Tại sao chúng tôi bắt được họ, là nhờ thông tin nhận được từ Goggoru-san.
Vừa nãy, Goggoru-san trở về từ đâu đó vào sáng sớm đã nói, sáng nay họ sẽ rời Thủ đô Kalis để đi đến khu nghỉ dưỡng.
Cô ấy dùng thủ đoạn gì để có thông tin thì hầu gái hoàn toàn không biết. Rốt cuộc đã đi đâu làm gì. Chỉ có sự thật là, chúng tôi đang nhìn thấy hai người họ bay lên trời.
『Này, leo lên nhanh!』
Giọng của Dragon-san vang vọng bên tai hầu gái, Elf-san và Goggoru-san.
A, hoài niệm quá.
Giữ nguyên dáng vẻ đồng nữ nhỏ bé, Dragon-san đang nằm sấp trên mặt đất.
Tôi nhớ lại nhiều chuyện xấu hổ quá.
「……Hiểu rồi.」
『N, ngươi cấm lên! T, tuyệt đối cấm lên đấy nhé!? Đừng lại gần!』
「…………」
Goggoru-san ngoan ngoãn gật đầu bước một bước, bị Dragon-san từ chối hoàn toàn.
Nằm trên mặt đất, cô ấy lườm với vẻ mặt quyết tử. Gào đến bắn cả nước bọt, chắc là toàn lực rồi. Dù vậy vẫn cố nhịn không đứng dậy, cho thấy lòng tự trọng của cô ấy nhỉ.
Goggoru-san có vẻ hơi buồn, trông dễ thương quá.
「Hả? Đ, được không thế?」
Mặt khác, Elf-san lại e dè.
『Được rồi lên nhanh đi! Mất dấu bây giờ!』
「A, ừm.」
Được giục, cô ấy ngồi lên lưng Dragon-san.
『Cả ngươi nữa! Con người!』
「Hả? Không, a, tôi xin phép chia tay ở đây……」
『Lên nhanh!』
「V, vângggg!」
Tôi không muốn lên.
Thực sự không muốn lên.
Nhưng nhận ánh mắt lườm nguýt của Dragon-san, làm sao mà chống cự được. Theo chỉ thị, chân tôi bước tới. Tại vì, đáng sợ lắm. Đến Elf-san còn bị áp đảo, cô ấy có sức mạnh cỡ đó đấy.
『Đi đây!』
Cơ thể Dragon-san bay vút lên không trung với khí thế mạnh mẽ.
「Hiii!?」
Tôi phản xạ ôm chặt lấy cơ thể đó.
Mặt khác ở phía sau chúng tôi, Goggoru-san bị từ chối đang bồng bềnh bằng phép thuật của chính mình.
Có vẻ cô ấy đi theo bằng phép thuật của bản thân.
Tiện lợi thật, phép thuật.
Tuyệt vời thật, phép thuật.
Nếu sự đau khổ tôi đang cảm nhận ngay lúc này có thể giảm bớt, vâng, học phép thuật có vẻ cũng không tệ. Nếu có cơ hội, tôi sẽ thử bàn với Tanaka-san xem sao. Không, thôi bỏ đi. Chắc chắn chẳng có kết cục tốt đẹp đâu.
Cảm giác sẽ thành chuyện rắc rối hơn nhiều.
A, Dragon-san tăng tốc kìa…….
0 Bình luận