Tập 02

Chương 1 Nhà giả kim Edita

Chương 1 Nhà giả kim Edita

Sáng ngày thứ hai của cuộc sống ký túc xá.

「Tanaka-san, trời sáng rồi ạ…」

Tiếng của ai đó đã đánh thức tôi. Vạch mí mắt ra, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là Sophia phiên bản hầu gái đang đứng bên cạnh giường tôi. Thật sao? Thật sự có một mỹ thiếu nữ trong trang phục hầu gái gọi tôi dậy sao?

Hạnh phúc quá.

Tỉnh táo ngay tức thì.

Phòng ngủ và phòng khách là hai phòng riêng biệt. Cộng thêm phòng hầu gái, có lẽ là căn hộ 3LDK. Số phòng tuy bình thường, nhưng chỉ xét về diện tích thì đã rộng rãi hơn nhiều so với phủ của Edita-sensei. Thiết bị phòng tắm cũng đầy đủ.

「A, chào buổi sáng.」

「Bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi nên tôi đến gọi anh.」

「Cảm, cảm ơn…」

Vẻ mặt cô ấy vẫn u uất như cũ. Nhưng công việc là công việc, cô ấy vẫn kiên nhẫn chăm sóc tôi. Mặc dù thái độ có hơi lạnh lùng hơn cô hầu gái dẫn tôi đến phòng hôm qua một chút, nhưng tôi vẫn sướng điên lên được.

Sau khi cúi chào nhẹ một cái, cô ấy rời khỏi phòng ngủ.

Tôi liền xuống giường, như thể đuổi theo bóng lưng cô ấy, vội vàng thay quần áo, rồi cũng ra phòng khách.

Trên bàn ăn đã bày sẵn một bữa sáng nóng hổi.

Bên cạnh bàn có một chiếc xe đẩy bằng kim loại có lẽ dùng để đặt dụng cụ. Nó có hai tầng, kiểu dáng khá tinh xảo. Tầng dưới đặt ấm trà và mấy chiếc cốc rỗng, trong ấm chắc đã chứa đầy nước nóng.

「Oa, oách xà lách…」

Chết tiệt, có một cảm giác ấm áp dâng lên trong lòng.

Tôi vui quá đến mức nước mắt cứ chực trào ra trong khóe mắt, không chịu nổi mà.

Thiên伦 buổi sáng chắc là như thế này đây.

Tôi đã từng nghĩ cả đời này mình sẽ không bao giờ có được chức năng này.

「……Có chuyện gì sao ạ?」

「Ể? A, không, không có gì, không có gì cả. Cô cứ tiếp tục đi.」

Tôi vội vàng dùng mu bàn tay lau đi nước mắt, kéo ghế ngồi xuống.

Nhìn những món ăn trên bàn, tôi không khỏi có một thắc mắc.

「Sophia, tất cả những món này là do cô làm à?」

「Các bữa ăn có người chuyên trách riêng. Nhưng mỗi ký túc xá đều có nhà bếp, có người sẽ nhờ hầu gái riêng nấu, hoặc mang theo đầu bếp riêng của nhà mình đến.」

「Vậy à.」

Cuộc sống ký túc xá của trường tốn kém hơn tôi tưởng. Sau khi biết những chuyện này, không khó để hiểu tại sao học phí lại cao đến mức một thường dân không dám nghĩ tới.

Nếu có thể, tôi thật sự muốn nhờ Sophia tự tay nấu ăn cho mình. Hôm nào đó phải tìm cơ hội hỏi thử xem sao. Trước đó, phải xây dựng mối quan hệ tốt với cô ấy đã.

「À mà, tại sao chỉ có phần của tôi?」

「Sao ạ?」

「Bữa sáng của Sophia đâu…?」

「Sau khi Tanaka-san ăn xong, tôi sẽ về phòng mình ăn.」

「V-Vậy à.」

Là quy tắc của hầu gái sao?

Hay là cô ấy thật lòng không muốn ngồi cùng bàn với một gã xấu trai?

「…………」

Về quy tắc thì có thể là vế trước, nhưng xem ra thật tâm của cô ấy lại là vế sau.

Một bữa sáng thịnh soạn với một cô hầu gái đứng sau lưng, đó là một sự lãng mạn của đàn ông. Một lần không đủ, là một nguyện vọng tha thiết muốn trải nghiệm thêm hai ba lần nữa. A~ thật cảm động, tôi muốn thêm một lần nữa.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cô hầu gái đó phải được đào tạo bài bản, bữa ăn đó mới là một sự xa xỉ không lo không nghĩ.

Như Sophia, một cô hầu gái cấp tốc giống như một con thú nhỏ, dùng ánh mắt cá chết nhìn tôi ăn, thật sự rất khó chịu, cảm giác tội lỗi còn tăng vọt hơn cả cảm giác thèm ăn.

Vì vậy, tôi đã đưa ra một đề nghị, và muốn nhân cơ hội này để rút ngắn khoảng cách giữa chúng tôi.

「Nếu tiện thì, chúng ta cùng ăn nhé?」

「Tôi nghe nói công việc của hầu gái không bao gồm việc này…」

「Vậy thì xin lỗi, cô có thể xem nó như một phần của công việc được không?」

「Anh nói là công việc sao?」

Vẻ lo lắng dần hiện lên trên khuôn mặt của Sophia.

Trong cuộc đối thoại này có chỗ nào không ổn sao?

「Có khó khăn gì à?」

「Nhưng mà…」

「Vì ăn cùng một món, ăn cùng nhau sẽ dễ dọn dẹp hơn mà, mang về phòng ăn chắc sẽ rất bất tiện. Hơn nữa, để cô cứ nhìn tôi ăn một mình, tôi cũng không thoải mái lắm.」

「!……」

Sau khi giải thích thêm vài câu, biểu cảm của Sophia “cạch” một tiếng đóng băng, không hiểu lý do là gì. Có thể chắc chắn rằng, má cô ấy đang căng cứng. Câu nói vừa rồi có gì đáng để cô ấy phản ứng mạnh như vậy sao?

Không, đơn giản chỉ là không muốn phải đối mặt với một gã xấu trai như tôi trong bữa ăn thôi.

Nhưng tôi sẽ không từ bỏ. Tôi muốn ăn cơm cùng Sophia.

「Thế nào? Trên phi phong đĩnh chúng ta cũng ngồi cùng bàn ăn cơm mà.」

「Nếu đã vậy… vậy thì, cho, cho phép tôi ăn cùng anh. Xin lỗi…」

「Ấy, đừng xin lỗi vì chuyện này chứ.」

Sophia cứ thế từ từ đẩy xe đẩy vào bếp, chắc là đi lấy phần của mình. Có lẽ đã chuẩn bị sẵn từ trước, cô ấy quay lại rất nhanh, món ăn giống hệt với bữa ăn tôi đang chuẩn bị bắt đầu.

Sau khi nhanh chóng bày ra bàn đối diện, cô ấy cũng ngồi xuống bắt đầu ăn, thỉnh thoảng liếc trộm tôi. Trông cô ấy ăn không vui vẻ gì, chắc chắn là vì có một gã trung niên mặt châu Á phá hỏng phong cảnh ngồi bên bàn.

Nhân tiện, các món ăn bao gồm một thứ giống bánh mì, một thứ giống trứng ốp la, một thứ giống salad, một thứ giống đùi gà rán, một thứ giống súp, rất thịnh soạn. Lý do tôi nói mỗi món đều không chắc chắn là vì tôi không quen thuộc với nguyên liệu của món nào cả.

「Ngon thật đấy.」

「……Vâng.」

「Nước sốt salad này đỉnh thật đấy…」

「……Vâng.」

「……Súp, súp nêm nếm cũng vừa miệng lắm.」

「……Vâng.」

Thời gian cứ thế trôi qua trong những cuộc đối thoại không mấy giống đối thoại.

Bữa tối, tôi sẽ cố gắng tìm nhiều chủ đề hơn.

Hy vọng sẽ có một ngày được vui vẻ ăn cơm cùng Sophia.

Sau khi ăn sáng xong, tôi đến làm phiền phủ của Edita-sensei.

Từ ký túc xá đi bộ mất khoảng nửa tiếng. Cộng thêm tiết trời ấm áp, lúc đến trước cửa, trán tôi đã lấm tấm mồ hôi. Thế là tôi vào một quán cà phê gần đó nghỉ chân, chờ cho mồ hôi khô đi.

Điểm đến là nhà của một người mà tôi đã quá quen thuộc.

Tôi gõ cửa, cô giáo đang ở nhà liền nhanh chóng ló đầu ra. Cô không đuổi gã trai tân trung niên mới tối qua còn làm phiền mà nay lại đến, chỉ vẫn giữ vẻ mặt cau có cho tôi vào. Nơi cô dẫn tôi đến là phòng khách cũng quen thuộc không kém.

Cứ ngỡ sẽ bị ăn chửi đây, may quá may quá.

Giờ thì chúng tôi đang ngồi đối diện nhau trên hai chiếc ghế sofa, trên bàn trà có hai tách trà. Khói bốc lên nghi ngút từ tách trà do chính tay cô giáo pha.

「Hả? Cậu muốn công thức của Bí dược hồi xuân?」

「Vâng. Mong cô không tiếc chỉ giáo.」

Tôi đến đây chỉ vì một lý do – để thỉnh giáo cô.

Đây cũng chính là lý do lớn nhất đã cuốn tôi vào con đường tà đạo mang tên luyện kim thuật này.

Đó là tìm lại tuổi thanh xuân.

Tôi muốn trở thành một chàng trai trẻ trung phơi phới.

Như vậy thì, dù có là một gã mặt xấu cũng có thể tìm được bạn gái, người yêu hay những đối tượng tương tự.

「Trong các tác phẩm của cô, chỉ có trang về Bí dược hồi xuân là bị thiếu.」

「…Chẳng lẽ cậu đã đọc hết rồi sao?」

「Xin lỗi, tôi không ngờ cô vẫn còn sống.」

「Hừ, cũng dám nói nhỉ.」

「Nhưng tôi cũng chỉ xem lướt qua thôi, chắc là đã quên khá nhiều rồi.」

「Ồ…?」

Sau khi tôi nói thêm một câu, cô giáo bỗng nảy ra ý gì đó rồi cười ranh mãnh.

Đôi mắt hơi xếch của cô rất hợp với vẻ mặt gian xảo, trông S mà đáng yêu ghê. Nếu cô chịu ngược đãi tôi, tấm thân này đã chuẩn bị sẵn sàng từ một phần tư thế kỷ trước rồi.

「Để điều chế dung dịch Seperma, cần dùng chất gì làm chất trung hòa?」

Ồ, hỏi đáp về luyện kim thuật à.

May là hỏi trúng phần tôi còn nhớ.

Thế là tôi trả lời một cách trôi chảy:

「Trong một cuốn sách có ghi là dung dịch Zangmei, nhưng trong một cuốn sách khác xuất bản hai năm sau có một chuyên mục đề cập rằng, dùng hỗn hợp dung dịch Zangmei hai phần, dầu quả Lafite một phần làm chất trung hòa thì hiệu quả sẽ tốt hơn.」

「…………」

「Cô hài lòng chứ?」

「…Hừ, giỏi đấy.」

Cô giáo đổi sắc mặt, trông rất mất hứng.

Cô giáo thế này vẫn đáng yêu.

Đùi của loli vẫn còn mọng nước thế này, không chịu nổi mà.

Muốn được cô dùng sức kẹp mặt đến chết ngạt quá.

「Dù không bằng cô, nhưng tôi cũng có chút kiến thức cơ bản.」

Tuy tôi không phải người ưu tú, nhưng tôi tự nhận mình không phải kẻ ngốc.

Con người luôn tham lam với những gì mình hứng thú.

「Cậu nói đúng, trang công thức cậu muốn đúng là đã bị thiếu.」

「Có lý do gì sao ạ?」

「…Cũng chẳng có gì to tát.」

「Nếu được, mong cô có thể giải thích chi tiết.」

「…………」

Câu hỏi của tôi khiến cô giáo lặng đi.

Dường như đang có điều gì đó phiền muộn.

Ai cũng có một hai bí mật, huống hồ cô đã dồn hết tâm huyết để tập hợp thành sách rồi lại xé đi. Nhưng, Bí dược hồi xuân là con đường duy nhất để tôi thực hiện tâm nguyện bi thương của mình, dù thế nào cũng phải lay chuyển cô cho bằng được.

「Xin lỗi, tôi xin lỗi vì đã tự ý đọc sách của cô. Chỉ là tôi thực sự rất muốn biết công thức này, nếu có điều kiện gì xin cô hãy cho tôi biết, làm ơn.」

「Không cần xin lỗi.」

「Vậy ạ? Nhưng như vậy…」

Edita-sensei có vẻ bồn chồn không yên.

Xem ra trang giấy bị mất chắc chắn có bí mật gì đó.

「Vậy, liệu cô có thể cho tôi biết ít nhất những nguyên liệu cần thiết không ạ?」

「!…」

Vai cô giáo giật nảy lên trước câu hỏi của tôi.

「Cô giáo, người cô vẫn chưa khỏe sao?」

「Không, không phải! Không phải vậy!」

「Vậy à? Không sao là tốt rồi…」

Có lẽ không nên hỏi thêm nữa chăng?

Hình như tôi sắp chạm vào rất nhiều điều cấm kỵ không nên đụng đến.

Thế nhưng, phản ứng của cô lại trái ngược với lo lắng của tôi, cô nói tiếp:

「Về nội dung trang đó, tôi cũng không nhớ rõ lắm, cần chút thời gian để sắp xếp lại suy nghĩ. Sẽ không để cậu đợi lâu đâu, như vậy được chứ?」

Nói xong, cô giáo loli tóc vàng điệu nghệ vắt chéo chân.

Hôm nay và hôm qua đều mặc váy ngắn, quần lót cứ thế lộ ra.

(Hình minh họa p041)

Đến cả phần gốc đùi cũng lộ hết ra ngoài.

Đúng là được rửa mắt mà.

Hôm nào đó tặng cô ấy đôi tất treo màu đen vậy.

Chắc chắn sẽ rất đẹp.

「Được không ạ?」

「Dĩ nhiên rồi. Dù sao thì người hôm qua cứ gặng hỏi cậu muốn đền đáp gì cũng là tôi mà.」

「Nhưng nếu cô không muốn, tôi cũng không muốn ép.」

「Lắm, lắm lời quá, cứ ngoan ngoãn chờ đi.」

「Cô không phiền là tốt rồi…」

Cô nàng luyện kim thuật sư hay lộ hàng này có chút kỳ lạ.

Khí thế đã yếu hơn hôm qua một chút. Dù miệng thì mạnh mẽ, nhưng dù sao cũng mới khỏi bệnh nặng, có lẽ tình trạng sức khỏe không được tốt lắm. Cũng không loại trừ khả năng là do cái mặt xấu của tôi đã phá hỏng tâm trạng của cô.

Bình tĩnh nghĩ lại, khả năng thứ hai có vẻ cao hơn nhiều.

Không nên làm phiền một phụ nữ sống một mình quá lâu. Cô là một luyện kim thuật sư xuất sắc, nếu cô bằng lòng, tôi cũng hy vọng có thể duy trì mối quan hệ tốt đẹp với cô trong quãng đời còn lại. Vì vậy, tốt hơn là nên rút lui sớm trước khi thực sự bị cô ghét.

「Tôi hiểu rồi. Vậy hôm nay tôi xin phép về trước.」

「…Ừm.」

Cảm ơn cô đã cho tôi cơ hội quý báu được trò chuyện với loli.

「Edita-sensei, hôm nay thật sự cảm ơn cô rất nhiều.」

「Không có gì, chuyện nhỏ thôi. Phần bí dược có hơi khó một chút, còn các yêu cầu khác thì không vấn đề gì. Nếu cậu muốn xưởng này, tôi cho cậu cũng được, sách trên kệ cũng có thể cho cậu hết, nhưng chắc cậu không cần nữa đâu nhỉ.」

「Đây là xưởng của cô. Tôi là người rất coi trọng nhà cửa, nên việc cướp xưởng của cô, tôi không làm được. Một ngày nào đó, tôi sẽ dùng cách của riêng mình để có được một căn nhà phù hợp, đến lúc đó sẽ mời cô qua chơi.」

Mục tiêu của tôi là một căn nhà đặt làm riêng.

Nhà cũ thì nhằm nhò gì.

「…Vậy à.」

「Vâng ạ.」

「Vậy thì, tôi có một yêu cầu.」

「Xin cô cứ nói.」

「Cậu muốn đến tìm tôi cũng được, tôi vẫn có thể pha cho cậu một tách trà. Muốn nhìn trộm ngực và đùi của tôi cũng không sao, nếu cậu thích cái cơ thể chẳng có gì đáng xem này thì cứ tự nhiên mà ngắm. Chỉ có điều, không được gọi tôi là sensei nữa. Nói gì thì nói cũng không được.」

「Cô chính là sensei, một luyện kim thuật sư vô cùng xuất sắc.」

Chuyện nhìn trộm ngực và đùi bị lộ hết rồi.

Cô giáo còn cố tình mỉa mai tôi, tinh thần phục vụ thật cao.

Công sức nhìn trộm khe hở không uổng phí chút nào.

「Nghe phiền lắm, cậu coi thường tôi à?」

「Không không không, đâu dám đâu ạ.」

「Còn gọi tôi là sensei nữa, dù có nhớ ra công thức cũng không nói cho cậu đâu.」

「…Biết, biết rồi ạ. Sau này tôi sẽ gọi cô là Edita-san.」

「Hừ!」

Điều này là một đòn giáng mạnh vào một tên lolicon cảm thấy hưng phấn khi gọi loli là sensei đấy, Edita-san.

「Vậy tôi xin phép về đây, Edita-san.」

「Đi thong thả…」

Thấy cô gật đầu, tôi liền ngoan ngoãn rời khỏi xưởng.

【Góc nhìn của Sophia】

Tôi thật sự quá xui xẻo. Khi thì bị một tên quý tộc say xỉn bám riết, lúc thì bị bắt đi cùng đánh rồng. Nhặt lại được cái mạng nhỏ, về đến nhà ở thủ đô Kalis rồi, lại còn bị ép đến trường làm hầu gái một cách vô lý.

Rốt cuộc tôi đã tạo nghiệp gì cơ chứ, thật quá đáng mà.

Số tiền vàng được chia, tôi còn chưa có cơ hội tiêu một đồng nào.

「Mà nói đi cũng phải nói lại, sáng nay thật sự quá thảm…」

Không ngờ Tanaka-san lại trở thành chủ nhân của mình, còn phải chuẩn bị bữa sáng y hệt trước mặt anh ta rồi cùng ngồi ăn chung bàn.

Aaa, chỉ nghĩ lại thôi đã thấy đau dạ dày.

Nếu là anh ta của lúc mới gặp, tôi đã không quá căng thẳng. Có khối cách để đối phó, hai ba câu là lừa gạt được ngay.

Nhưng Tanaka-san bây giờ là người được một đại quý tộc trọng dụng, thực chất cũng chẳng khác gì quý tộc. À không, nếu ma thuật của anh ta lợi hại như vậy, có khi còn nguy hiểm hơn cả quý tộc.

「Anh ta chắc chắn đang tức giận. Thái độ đó chắc chắn là đang tức giận.」

Tanaka-san chắc chắn đã nhận ra tôi lấy danh nghĩa chuẩn bị bữa sáng cho anh ta để chuẩn bị cho mình một bữa ăn tiêu chuẩn của chủ nhân, nên mới cố tình làm khó tôi như vậy.

Nếu không, tôi không nghĩ ra được lý do nào khác để một hầu gái phải ăn cùng bàn với chủ nhân.

「Thái độ ôn hòa của anh ta lại càng đáng sợ hơn…」

Thông thường, hầu gái sẽ dùng những nguyên liệu còn thừa khi nấu ăn cho chủ nhân để tự làm một món đơn giản cho mình, đó là chuyện đương nhiên. Nhà tôi mở quán ăn nên tôi biết rất rõ. Người làm và chủ nhân ăn cùng một loại thức ăn, về cơ bản là chuyện không nên xảy ra.

Vậy mà anh ta lại bắt tôi phải tự tay chuẩn bị trước mặt chủ nhân, đúng là đồ quỷ súc. Thà cứ mắng chửi tôi một trận còn dễ chịu hơn. Nhưng Tanaka-san lại chỉ mỉm cười nhìn tôi bày biện.

Nụ cười đó thật sự kinh khủng vô cùng.

「…Haizz.」

Tương lai一片一片一片tối tăm.

Chẳng còn tâm trạng làm việc nữa. Nhưng nghĩ đến việc không hoàn thành sẽ phải nhận hình phạt thế nào, tôi lại không kìm được mà run rẩy. Hầu gái đúng là không phải nghề cho người làm.

Hết cách, tôi đành phải cố gắng làm việc cho xong việc buổi sáng.

Bây giờ tôi đang ở hành lang ký túc xá, xách giỏ quần áo thay ra của Tanaka-san đi đến chỗ giặt giũ. Đương nhiên là để giặt quần áo.

Tại sao tôi lại phải giặt quần áo cho anh ta cơ chứ?

Đáng lẽ giờ này tôi đang ở nhà chuẩn bị bữa trưa mới phải.

Quần lót của anh ta có một mùi hôi kỳ lạ, thơm mà lại hôi. Dễ ngửi hơn của bố, nhạt hơn một chút. Mà nhà trường cũng thật quá đáng, lại bắt tôi phải giặt thứ này.

Nhưng nếu không giặt, tôi không biết mình sẽ chết thảm đến mức nào. Nghe nói thu nhập của hầu gái trong trường rất cao, nhưng công việc nặng nhọc, quy củ nghiêm ngặt, lại gần như không có thời gian nghỉ ngơi.

Cuộc sống này sẽ kéo dài đến bao giờ đây?

「Haizz…」

Cứ chốc chốc lại muốn thở dài.

Ánh mắt cũng tự nhiên cúi xuống.

Vấn đề có lẽ nằm ở đây.

Sự tập trung của tôi vào xung quanh đã trở nên lơ đãng.

「A…」

「!…」

Lúc rẽ ở góc hành lang, tôi đã va phải một người.

Đối phương cũng là hầu gái.

Có lẽ do vị trí không tốt, tôi chỉ loạng choạng một chút, còn cô ta lại ngã sõng soài. Xem ra cô ta cũng đang đi giặt đồ, quần áo trong giỏ rơi vãi khắp nơi.

Giỏ của tôi ôm trong lòng nên không sao. May quá.

「A, xin lỗi, tôi đang nhìn đi chỗ khác…」

Tôi buột miệng nói.

Cô ta đang ngồi bệt trên đất nhìn về phía tôi.

「…Làm ơn, đi đứng thì nhìn đường đi chứ?」

Tuổi tác lớn hơn tôi vài tuổi, chắc khoảng hai mươi.

Dù không quen biết, cô ta vừa mở miệng đã lườm tôi một cái sắc lẹm.

「Biết, biết rồi…」

「Thế cô định đền bù cho tôi thế nào? Chỗ này phải giặt lại hết đấy.」

「Xin lỗi…」

Chúng tôi đều từ góc rẽ đi ra, cả hai đều có lỗi. Nhìn cô ta ngã nặng như vậy, có khi cô ta còn đi đứng lơ đễnh hơn cả tôi.

Vậy mà cô ta không một lời xin lỗi, chỉ một mực mắng mỏ, thật quá đáng.

Nhưng thôi, tôi cứ xin lỗi trước vậy. Tôi là người mới ở đây, phải cố gắng tránh những xung đột không cần thiết. Nghe nói những trò bắt nạt của hầu gái thường rất độc ác và tàn nhẫn.

「Hả? Sao thế?」

「Không, cái đó… xin lỗi.」

「Giọng nhỏ quá không nghe thấy gì cả.」

「Xin, xin lỗi…」

Đâu cần phải lườm ghê vậy chứ.

Với lại, cô định ngồi trên đất đến bao giờ, mau đứng dậy là được rồi. Cô ngồi đó cho tôi xem à? Nếu đúng vậy thì tính cách của cô thật tệ.

Nhưng tôi nghĩ vậy cũng chẳng có tư cách nói cô ta.

「Nói một câu xin lỗi thì đồ cần giặt có ít đi không! Cô định đền cho tôi thế nào đây!」

「Cái đó, tôi đang vội…」

「A, cô đứng lại đó!」

Tốt nhất là không nên dây dưa với loại người này.

Phải nhanh chóng giặt xong quần áo của Tanaka-san. Sau chuyện hồi sáng, nếu đến cả quần áo cũng giặt không xong, không biết anh ta sẽ hành hạ tôi thế nào nữa. Dù sao thì, anh ta cũng là người có thể một mình đánh bại rồng khổng lồ.

Không có thời gian để lằng nhằng với một bà cô không quen biết ở đây.

「Chờ, chờ đã! Đứng lại cho tôi!」

Cô ta có gào to thế nào tôi cũng mặc kệ.

Tôi liên tục xin lỗi, đồng thời vội vã rời đi.

Phải giặt xong quần áo thật nhanh rồi quay về tận hưởng căn phòng khách xa hoa quá mức kia thôi.

Đúng vậy. Nếu không có chút phần thưởng này, tôi làm sao mà làm nổi.

Cuối cùng cũng đã gặp được Edita-sensei một cách suôn sẻ và được cô đồng ý cho biết công thức của Bí dược hồi xuân. Như vậy, tham vọng của tôi đã tiến thêm một bước lớn rồi nhỉ. Cảm giác máu trong người sôi sục hẳn lên. Cứ như mình đã thực sự trở thành một luyện kim thuật sư vậy.

Thế là, tôi vui vẻ trở về ký túc xá của trường.

Vừa đúng lúc giữa trưa.

Nếu may mắn, có lẽ tôi có thể cùng ăn trưa với Sophia.

Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy phấn khích rồi.

「Tôi về rồi đây.」

Lời chào khi về nhà tự nhiên cũng trở nên lớn tiếng hơn.

Vào đến phòng khách, quả nhiên thấy cô ấy đang chuẩn bị ăn trưa.

「A…」

「Chào, tôi về rồi.」

Cô ấy đang ngồi trước bàn ăn, chiếc nĩa đang trong quá trình đưa thức ăn trên bàn lên miệng. Xem ra tôi về đúng lúc quá, thời gian chuẩn không cần chỉnh.

May mà về kịp.

Cô ấy nói bữa ăn do đầu bếp của trường nấu. Chỉ cần đi một chuyến xuống bếp là có thể nhanh chóng lấy cho tôi một phần.

Tôi yên tâm thở phào, ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô ấy để đôi chân mỏi vì đi bộ được nghỉ ngơi. Chiếc đệm ghế mềm mại nhanh chóng xua tan đi mệt mỏi của tôi.

Nói đến mệt mỏi, tôi vẫn thấy mình cần một chiếc xe đạp để đi lại trong thành phố. Phải nhờ Ma đạo quý tộc làm thử mới được. Chắc không thể cứ tự tiện bay lượn trên trời trong thành phố được đâu nhỉ.

「Ể! Cái, cái đó, vô, vô cùng xin lỗi!」

Trong lúc tôi đang phác thảo thiết kế xe đạp trong đầu, Sophia đẩy ghế đứng bật dậy với một tiếng “cạch”. Hơn nữa còn cúi gập người, liên tục xin lỗi tôi. Cô bé mỹ nữ tóc vàng ngực khủng này bị sao vậy?

Bộ trang phục hầu gái khoét sâu ở ngực đã để lộ ra khe núi hùng vĩ giữa cặp vú đồ sộ.

Khiến người ta cứng cả lên. Gợi cảm quá. Muốn nhào vào hít lấy hít để quá đi.

「Vô, vô, vô cùng xin lỗi!」

「Ừm, có chuyện gì sao?」

「Trong lúc chủ nhân ra ngoài, tôi, tôi đã có hành vi không đúng mực…」

Cô ấy đã làm gì trong lúc tôi ra ngoài à? Nhìn vẻ mặt tái mét cúi gằm của cô ấy, có vẻ không phải đang đùa. Nhưng chuyện đó không quan trọng, tôi nên gọi món trước đã. Dù sao thì đồ ăn cũng không phải gọi là có ngay.

Ưu tiên hàng đầu là được ăn trưa cùng Sophia.

「Tôi không biết cô đang xin lỗi chuyện gì, nhưng cứ ăn trưa trước đã.」

Đi bộ một vòng trong thành phố, bụng tôi đói meo rồi.

「Tôi, tôi sẽ đi chuẩn bị ngay!」

「Không cần, tôi tự đi là… được…」

Không đợi tôi trả lời, Sophia đã lao ra khỏi phòng.

Cô ấy chạy thật nhanh với tiếng bước chân thình thịch.

Thật không hiểu cô ấy đang sợ điều gì.

Nhưng người đã chạy mất rồi, nghĩ nhiều cũng vô ích.

Nếu cô ấy muốn mang cơm cho tôi, vậy thì tôi sẽ nhận lòng tốt của cô ấy. Dù sao cũng là do chính tay Sophia mang đến, chỉ cần vậy thôi cũng đã ngon hơn nhiều rồi. Nếu lúc bưng bát súp mà ngón tay cái nhúng vào trong súp, thì có khi tôi không cần ăn tối luôn cũng được.

【Góc nhìn của Sophia】

Tôi đã quá ảo tưởng, nghĩ rằng Tanaka-san buổi trưa sẽ không về nên ngồi ăn trong phòng khách, ai ngờ anh ta lại quay về như thể cố tình bắt quả tang tôi vậy. Kiểm tra đột xuất à. Đúng từng giây từng phút luôn nhé. Ngay lúc tôi đang vui vẻ chuẩn bị ăn bữa trưa của quý tộc thì bị anh ta bắt tại trận.

Dĩ nhiên, trên danh nghĩa đó là bữa ăn tôi lấy cho chủ nhân Tanaka-san.

Kết quả là bị chính chủ bắt gặp.

Sáng trưa ăn vụng, lần nào cũng bị anh ta bắt quả tang.

Không thể nghĩ ra lời bào chữa nào hay ho.

Trong tình huống này, dù có nói đến rách miệng cũng không thể thoát tội. Nhưng thái độ của Tanaka-san vẫn không thay đổi, anh ta giả vờ như không thấy gì, chỉ ăn bữa trưa của mình, vẫn thỉnh thoảng liếc trộm ngực tôi như thường.

「Món này ngon thật đó.」

「…Vâng.」

Giống như bữa sáng, trên bàn bày hai phần ăn.

Anh ta chắc chắn đang dùng cách gián tiếp để trừng phạt tôi, ép tôi phải ngồi cùng bàn với chủ nhân và ăn cùng một món. Anh ta rất thích hành hạ người khác theo cách này sao? Vậy thì anh ta đúng là một người có tâm hồn vô cùng méo mó.

「À đúng rồi, trong bữa sáng có món salad rau sống phải không? Lúc ở trên phố, tôi thấy một quầy hàng bán loại rau dùng trong đó, giá cả làm tôi giật cả mình đấy. Nguyên liệu sử dụng đúng là đắt đỏ thật, đúng là được mở mang tầm mắt.」

「…Vâng, vâng ạ.」

Chủ đề anh ta nói cũng thật lộ liễu.

Hành hạ tôi vui lắm sao?

Chắc là vui lắm nhỉ.

Tanaka-san chắc chắn là một tên bạo dâm.

So với bị ngược đãi, tôi cũng thích ngược đãi người khác hơn, nên tính cách của chúng tôi thật sự không hợp nhau. Theo tôi, sự không hợp về tính cách giữa nam và nữ còn nghiêm trọng hơn cả không hợp khẩu vị về ngoại hình hay vóc dáng.

「Mà nói đi cũng phải nói lại, bữa trưa quả nhiên vẫn ngon tuyệt.」

「…Vâng.」

Thức ăn tôi đã đụng vào rồi, bỏ đi cũng lãng phí, tôi sẽ không tiếc mà chịu trách nhiệm đến cùng. Nếu anh ta đã ra lệnh cho tôi ăn, tôi sẽ ngoan ngoãn thưởng thức.

Nhưng dù sao đi nữa, cảm giác vẫn rất khó chịu.

Ánh mắt dán chặt vào ngực tôi cũng rất dê.

Nhưng ít ra anh ta chưa từng một lần giở trò sói già với tôi.

「Sophia, cô thích salad của bữa sáng hay salad của bữa trưa hơn?」

「…Vâng.」

「Món tôi đang ăn đây có vị đậm đà hơn, tôi rất thích.」

「…Vâng.」

Tự nhiên tôi cũng nói ít đi, ăn uống rất không tự tại. Nhưng bữa trưa vẫn là bữa trưa, mùi vị không thay đổi. Ở nhà chắc chắn không thể ăn được một bữa thịnh soạn như thế này, bây giờ cứ chuyên tâm vào việc ăn thôi. Đúng rồi, cứ như vậy là được.

「…………」

「…………」

Hương vị khác hẳn với suất ăn của nhân viên hầu gái, ngon quá đi.

Sau bữa trưa, buổi chiều bắt đầu.

Tiếc là tôi chẳng có kế hoạch gì cả. Mất nhà cửa, giờ lại chỉ có thể chờ Edita-sensei báo tin đến nghe công thức Bí dược hồi xuân, hoàn toàn không có việc gì để làm.

Tôi cũng đã nghĩ đến việc tìm nhà mới, nhưng làm vậy thì sẽ đánh mất cuộc sống chung nhà với Sophia từ trên trời rơi xuống, thật quá đáng tiếc. Tôi vẫn muốn tận hưởng thêm một chút nữa.

Nhân tiện, nữ chính quan trọng của chúng ta đã dọn dẹp bát đĩa rồi rời khỏi phòng.

Thế là——

「…Đi học thôi.」

Đã đến đây làm học sinh rồi, thỉnh thoảng cũng nên ló mặt đến lớp một lần.

Hòa mình vào đám trẻ, cảm nhận một chút nỗi lo sợ trước khi đi làm cũng không tệ.

Nếu có các kỳ thi hay gì đó, cũng cần phải nắm rõ những điều cần lưu ý.

「Được rồi, đi thôi.」

Tôi nhanh chóng chuẩn bị, một tay xách cặp rời khỏi ký túc xá, khóa cửa lại kêu một tiếng "cạch".

Sophia cũng có chìa khóa nên khóa cửa cũng không vấn đề gì.

Khi ra đến hành lang, một giọng nói không ngờ tới lọt vào tai tôi.

「A, aaaaaaaaa!」

「?」

Tiếng hét lớn thật đấy.

Tôi giật mình quay đầu lại, nhìn thấy một người quen.

「V-v-v-vì vì sao? Sao cậu lại ở đây?」

「Hử, Ester…」

Cô ấy cũng giống tôi, vừa hay bước chân ra hành lang, theo sau là một cô hầu gái đang tiễn chủ nhân. Người trước mặc bộ đồng phục học sinh đã thấy lần trước, người sau mặc bộ đồ hầu gái giống hệt của Sophia nhà tôi.

Tôi chưa từng gặp cô hầu gái này.

Đứng cạnh Ester loli ngút trời, cô ấy trông đặc biệt cao. Chắc khoảng hơn một mét bảy, cao gần bằng tôi. Tuổi tác khoảng giữa đôi mươi, khuôn mặt đoan trang nghiêm túc, mái tóc vàng giống hệt chủ nhân được búi cao sau gáy, trông rất nổi bật.

「Tiểu thư Ester?」

Cô hầu gái tỏ vẻ thắc mắc khi thấy chủ nhân đột nhiên hét lớn.

Ester không trả lời, tiếp tục sủa.

Đối tượng đương nhiên là tôi.

「Căn phòng đó cho đến hôm kia vẫn chưa có người ở mà!」

「Tôi mới đến làm phiền từ hôm qua thôi.」

「Cái gì…」

「Không ngờ lại thành hàng xóm của cậu.」

Bảo tôi không ngạc nhiên cũng khó.

Chẳng lẽ đây cũng là sự sắp đặt của Ma đạo quý tộc, giống như Sophia vậy.

Ồ không, cô ấy nói hôm kia chưa có ai ở, chắc là trùng hợp thôi.

「C-cậu đừng nói là đã chấp nhận lời cầu hôn của tôi rồi nhé…」

「Hoàn toàn không, xin đừng hiểu lầm.」

「Ưm…」

Trong khoảnh khắc, cô nhóc loli tóc vàng nhoẻn miệng cười như hoa nở.

Con bé ham lấy chồng này vẫn chưa bỏ cuộc à.

Tôi không muốn hàng second-hand đâu.

Nếu cho tôi chọn giữa hàng second-hand hai mươi tuổi và hàng mới ba mươi tuổi, tôi chắc chắn sẽ chọn vế sau.

Nhưng đương nhiên tuổi càng trẻ càng tốt, dù là một con số cũng hoàn toàn không vấn đề.

「C-cậu đang định đi học à?」

「Đúng vậy, tôi đang định thế.」

「Ừm~ Nếu đã vậy, t-t-tôi có thể đi cùng được không?」

「Hả? Nhưng tôi chỉ học lớp Luyện kim thuật thôi đấy.」

Môn chuyên ngành của chúng ta hẳn là khác nhau chứ.

「Thỉnh thoảng tôi cũng muốn học Luyện kim thuật mà!」

「Vậy à.」

Con bé này vẫn khó đối phó thật.

Đúng rồi, làm ơn mau chóng làm lành với Allen đi.

「Tiểu thư Ester, ngài vừa nói…」

「Ngươi ở lại trông nhà! Ta đi đây!」

「…Vâng, tuân lệnh.」

Cô nhóc loli tóc vàng hung hăng lườm cô hầu gái đang tỏ vẻ khó xử rồi đẩy cô ấy vào sau cửa, sau đó mạnh bạo đóng sầm cửa ký túc xá của mình lại, như thể đang đậy nắp một thứ gì đó bốc mùi hôi thối. Hành động ngang ngược không cho phép kháng cự này quả thật rất ra dáng cô ấy.

Còn về phần vừa gặp mặt đã cầu hôn một gã trai tân trung niên, ngoài đáng sợ ra thì vẫn là đáng sợ.

Người ta là thiên kim tiểu thư của một đại quý tộc, cách qua lại với cô ấy sẽ ảnh hưởng đến sự tồn vong của cuộc sống xã hội của tôi. Nếu ban đầu cô ấy là một con bitch mê mẩn trai đẹp, thì chắc là như vậy rồi, tức là giống như mấy cô gái ở quán rượu vậy. Chẳng mấy tuần nữa sẽ thay lòng đổi dạ, để lại cho gã đàn ông một món nợ khổng lồ.

Cái thứ không ai thèm ngó ngàng tới như tôi đây đã phải bỏ ra hai, ba chục vạn để học được đạo lý này ở lớp học thêm Kabukicho đấy.

Lỡ sa chân vào thì chỉ có chờ trái tim thủy tinh vỡ tan tành. Vẻ mặt đau khổ của Allen, tôi nhìn thấy không phải không có cảm giác, biết đâu ngày mai sẽ đến lượt mình. Cho nên một gã trai tân trung niên nắm rõ thông tin bây giờ phải đưa ra phán đoán rõ ràng, quyết định lập tức giữ khoảng cách với cô ta.

Hơn nữa còn phải cứng rắn lợi dụng cô ta để tiếp cận những cô gái khác, như vậy mới xứng với bốn chữ "ông chú trung niên". Thật xấu xa đến mức chính tôi cũng thấy ghê tởm.

「Được rồi, cậu cũng đi nhanh lên! Sắp muộn rồi!」

「A, được…」

Dưới sự thúc giục của cô nhóc loli tóc vàng, tôi lẽo đẽo theo sau cô ấy rời khỏi ký túc xá.

Bây giờ, tôi sắp trở lại lớp học mà tôi đã xa cách bấy lâu.

Ký túc xá nằm trong khuôn viên trường, đi bộ chỉ mất vài phút, nhưng trước đây có một số học sinh nhất định phải đi xe ngựa, nên bây giờ đã bị cấm, chỉ có một vài trường hợp ngoại lệ.

Chắc là họ muốn những học sinh thích khoe khoang so bì biết điểm dừng.

Đường đi ngắn nên hôm nay tôi đến trường rất sớm.

Nói ra thì đây là lần đầu tiên tôi đi học từ ký túc xá.

Đi qua cổng trường, qua khu vườn, tôi đến một hành lang có mái che bên ngoài rồi tiếp tục đi theo. Cuối cùng hình như phải đi qua một đoạn hành lang bên trong mới vào được lớp học. Ngay cả hành lang bên ngoài bị dãi nắng dầm mưa cũng được bảo dưỡng không chút cẩu thả, sáng bóng loáng.

Nhìn chung, ngôi trường này giống một tòa lâu đài hơn. Căn bản nó chính là một tòa lâu đài. Cái kiểu rập khuôn thường xuất hiện trên một số phương tiện truyền thông. Cảnh tượng hiện tại rất giống với hành lang của cung điện Versailles. Sàn nhà toàn là gạch caro hai màu.

Đương nhiên, càng đến gần lớp học, số lượng học sinh trong tầm mắt cũng càng nhiều. Sau khi đi qua hành lang ngoài và hoàn toàn vào trong nhà, mật độ dân số đột ngột tăng vọt, số người xung quanh Ester cũng theo đó mà tăng lên.

Tựa như nam châm lăn vào đống mạt sắt.

Bởi vì cô ấy là một người nổi tiếng trong trường.

Lần trước gặp cô ấy, bên cạnh cũng có cả một đám tùy tùng, dùng đầu gối nghĩ cũng biết cô ấy có một ông bố đại quý tộc. Nhưng bây giờ lại có thêm cảm giác khác. Phần lớn là do tin tức diệt rồng đã lan truyền ra ngoài.

Những học sinh nhìn thấy cô ấy, phản ứng đại khái có thể chia làm hai loại.

Một loại là nhìn trộm từ xa như gặp ma.

Loại còn lại là tranh nhau đến gần cô ấy, tìm cơ hội bắt chuyện vài câu.

Tỉ lệ chắc là tám phần trước, hai phần sau.

Tổng thể ít nên tôi đi bên cạnh cô ấy cũng nhẹ nhõm. Nhưng trong trường đâu đâu cũng là học sinh, những ánh mắt khiến tôi có chút khó thở. Chúng tôi không ngừng bước đi trên hành lang, còn đám học sinh thì bám theo như cá mòi. (Chú thích: "Tổng thể" là một thuật ngữ trong thống kê.)

「Tiểu thư FitzClarence! Nghe nói cậu đã đánh bại một con rồng khổng lồ!」「Tôi còn nghe nói cô ấy đã chữa khỏi bệnh nặng cho Công chúa điện hạ nữa!」「Quả không hổ là tiểu thư FitzClarence! Nghe xong tôi cảm động quá!」「Tôi cũng vậy!」

Phần lớn là nữ sinh.

Đặc biệt là những người tụ tập lại la hét không ngớt, trông thân phận có vẻ rất cao. Chắc là không muốn hòa vào đám con gái, các nam sinh đều giữ một khoảng cách nhất định, rình mò cơ hội chen vào cuộc nói chuyện. Xem ra dù ở thế giới nào, đàn ông cũng cảm thấy đám phụ nữ tụ tập lại rất phiền phức.

Nhưng mà, đội hình này cũng vì thế mà trở nên hơi giống hậu cung của tôi, khiến ông chú đi bên cạnh rất vui.

Xung quanh thoang thoảng mùi hương thanh xuân của các cô gái, thật muốn hít lấy hít để một hơi thật sâu.

「Phải rồi, tiểu thư FitzClarence, vị này là…」

Một học sinh nhìn tôi hỏi với vẻ nghi hoặc.

「Hử? Ồ…」

Sự chú ý của Ester từ đám đông xung quanh chuyển sang khuôn mặt đậm chất Nhật Bản.

Mọi khuôn mặt vây quanh cô ấy cũng đồng loạt quay sang.

「Là giáo viên mới sao?」「Chưa từng thấy ông ấy. Có phải do tiểu thư FitzClarence đề cử không ạ?」「Chuyên ngành của thầy là gì vậy?」「Nếu được, em cũng muốn học cùng lớp với tiểu thư FitzClarence.」

Dù gì cũng là một ông chú hơn cả một giáp, vừa nhìn đã bị nhận định là giảng viên.

Đây cũng là phản ứng đương nhiên.

Nếu tôi ở hành lang trường đại học mà thấy một người ngoài ba mươi đi ngang qua, tôi cũng sẽ nghĩ là giáo viên.

「Vị này là Tanaka-san, vị hôn phu của tôi.」

「Hả…」

Tôi có dự cảm, câu nói này của cô nhóc loli tóc vàng đã kéo cuộc sống xã hội của tôi vào một vũng bùn lớn.

Làm ơn đi mà, sao lại khác với trường hợp của Allen nhiều đến vậy.

Tại sao bây giờ lại dám tuyên bố giữa thanh thiên bạch nhật như thế hả, con bitch thối tha.

Con bé này quả nhiên là một con bitch xấu xa, một con bitch độc ác.

「V-vị hôn phu của… tiểu thư FitzClarence?」「Ể? Cái đó, nhưng mà…」「Tai tôi hình như có vấn đề rồi…」「Xin hỏi chuyện này là sao ạ?」「T-tôi nghe nói là công tử của một quốc gia khác mà?」「Tiểu thư FitzClarence, tôi chưa bao giờ nghe ngài nhắc đến chuyện này cả…」

Các học sinh nhất thời không biết phải nói gì tiếp.

Thế nhưng con bitch độc ác vẫn không ngậm miệng, tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa.

「Anh ấy tuyệt vời lắm phải không? Ước mơ của em là được sinh con cho anh ấy đấy.」

「…………」「…………」「…………」「…………」「…………」「…………」「…………」「…………」「…………」「…………」「…………」「…………」

Câu nói này khiến tất cả mọi người câm nín.

Tất cả đều mang vẻ mặt không thể tin nổi, đổ dồn ánh mắt vào khuôn mặt xấu xí của tôi.

Tôi hiểu, tôi hiểu mà, đừng nhìn tôi như vậy chứ.

「Tiểu thư FitzClarence, đùa cợt không có chừng mực sẽ dọa các bạn cùng trường đấy. Tôi còn có việc khác, xin phép đi trước.」

Vẫn chưa đến lúc hoảng loạn.

Vào thời điểm cô ta giành được thế chủ động này, phải dứt khoát đẩy thẳng vấn đề đi.

「A, c-cậu nói gì thế! Tôi không có đùa…」

「Tạm biệt mọi người.」

Tôi lách ra khỏi đám đông đang tụ tập quanh cô nhóc loli tóc vàng, rời khỏi hiện trường vụ tai nạn.

Nữ chính có la hét thế nào đi nữa, tôi cũng mặc kệ. Chẳng quan tâm gì sất. Lỡ như tin tức truyền đến tai lão gia nhà cô ta, tôi sẽ phải chạy trốn sang nước láng giềng mất. Vừa mới có được quyền sống chung một nhà với Sophia đã phải lưu vong thì thật quá bi thảm.

Nhất định phải giữ vững cuộc sống hiện tại.

「…………」

Tôi mang theo quyết tâm sắt đá nhanh chóng bỏ chạy.

Kết quả là hôm đó, tôi không đến lớp học mà mình định tham gia.

Nếu ở trong lớp mà gặp phải cô nhóc loli tóc vàng thì phiền phức lắm. Hiện tại vẫn nên giữ khoảng cách, đợi cô ta bình tĩnh lại thì tốt hơn. Cô ta là một tsundere, biên độ thay đổi nóng lạnh lớn đến mức ai cũng biết, qua hai ba ngày chắc sẽ trở lại bình thường thôi.

Nhưng tôi cũng không muốn đợi hai ba ngày, đương nhiên là càng nhanh càng tốt.

「…V-vậy à, Ester lại tìm đến cậu.」

「Phải, nếu hai người sớm làm lành thì tốt quá…」

Thế là, tôi đi tìm trai đẹp cầu cứu.

Theo thông lệ, tôi lại như một kẻ biến thái đi hỏi đường một cô nhóc loli nào đó. Theo chỉ dẫn khá chính xác của cô bé, tôi đã đến doanh trại hiệp sĩ đoàn cách đây không lâu. Sau khi đưa ra cái tên FitzClarence, liền có người dẫn tôi đến chỗ Allen, thấy cậu ta đang vung kiếm ở sân tập.

Anh chàng đẹp trai này là sao vậy, sao ngay cả mồ hôi cũng thơm thế.

Quá đáng thật chứ.

Đúng là phun pheromone ra tứ phía mà.

「Tôi không muốn hỏi thế này lắm, nhưng Allen, cậu đừng nói là lại…」

「Kh-không! Lần này không phải đâu!」

「Thế à? Vậy tiểu thư Ester rốt cuộc là vì sao lại như vậy?」

「Cái này thì, là do, lần này tình hình thật sự không giống bình thường…」

Còn "bình thường" nữa chứ, cậu thường xuyên lặp đi lặp lại cái vòng luẩn quẩn vụng trộm, cãi nhau rồi làm lành này đến thế à, rốt cuộc là khiến Ester phải nén giận bao nhiêu lần rồi. Tôi sắp thấy tội nghiệp cho cô ấy rồi đấy.

「Thật sự không có manh mối nào à?」

「…Thật sự.」

Allen trả lời rất chán nản.

So với chuyện xảy ra trên Phi Phong Đĩnh, bây giờ cậu ta còn suy sụp hơn nhiều.

「Cậu có làm bất cứ điều gì có thể khiến cô ấy tức giận không.」

「Tôi nghĩ, mấy ngày đó thật sự không có thời gian rảnh để làm chuyện đó.」

「Đ-đúng ha. Cậu nói có lẽ đúng thật…」

Từ lúc Phi Phong Đĩnh hạ cánh khẩn cấp đến khi trở về thủ đô Kalis, ai nấy đều liều mạng để sinh tồn, không có thời gian nói chuyện yêu hận tình thù.

Nhưng mà, cho dù Sophie có ngầm giở trò gì đó, thực ra cũng không có gì lạ. Đối với một con bitch tâm cơ như cô ta, thừa dịp trai đẹp đang ngủ mà tấn công chỉ là chuyện nhỏ.

「Trong mối quan hệ với cô bạn gái kia của cậu, cậu có nghĩ ra được gì không?」

「K-không nghĩ ra! Từ lần đó đến giờ, tôi hoàn toàn không động vào cô ấy!」

「Vậy à…」

Phần "không động vào cô ấy" hình như đã bào mòn một lượng lớn HP trong tâm hồn tôi.

Không muốn hỏi thêm nữa.

Cay đắng quá.

Hỏi thêm nữa sẽ phá hủy trái tim trai tân mỏng manh của tôi.

「Vậy tôi sẽ tự mình đi dò hỏi một chút. Sau khi biết được nguyên nhân, tôi sẽ đến báo cáo với cậu, như vậy được không?」

「…Xin lỗi, lại để cậu phải lo lắng cho tôi.」

「Đâu có đâu có, lúc khó khăn là phải giúp đỡ lẫn nhau mà. Hơn nữa lần này, tôi cũng không thể đứng ngoài cuộc được. Dù sao cô ấy cũng là thiên kim tiểu thư của một đại quý tộc, tôi chỉ là một học sinh cùng trường, quan hệ quá thân thiết sẽ gây ra hiểu lầm không cần thiết.」

「Có lẽ nói vậy nghe hơi ích kỷ, nhưng có được câu này của cậu, tôi thật sự rất vui. Để cậu phải đặc biệt chạy một chuyến đến đây, thật sự vô cùng xin lỗi. Cảm ơn cậu, Tanaka-san.」

「Vậy thì, hôm nay tôi xin cáo từ tại đây.」

「Lần sau cứ để tôi qua chỗ cậu.」

「Lúc nào cũng có thể qua chơi nhé, ký túc xá của tôi là phòng 402. Vậy tôi đi đây.」

「Được, cậu đi thong thả.」

Tôi cụp đuôi rời khỏi sân tập của hiệp sĩ đoàn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!