Arc 5: Chỉ Khi Tâm Đổi Ý Dời, Đó Mới Gọi Là (Phản) NTR [ĐÃ HOÀN THÀNH]
Chương 144: Hẹn Hò Cắm Trại Với Yuka (1)
1 Bình luận - Độ dài: 1,548 từ - Cập nhật:
Khoảng thời gian từ lúc đại hội thể thao kết thúc cho đến lễ bế giảng học kỳ một, tôi đã nhận lời các bạn nữ cùng lớp thuộc đội bóng chuyền và lần lượt hẹn hò với từng người mỗi ngày.
Tự tôi cũng thấy chuyện này có phần sa đọa, nhưng tôi đã vạch ra giới hạn tối thiểu: không tiếp xúc thân mật quá mức nắm tay và phải giải tán trước tám giờ tối. Hai quy tắc này được tôi tuân thủ triệt để.
Làm vậy thì có thể coi là bạn bè khác giới đi chơi lành mạnh với nhau, lỡ có bị ai soi mói thì cũng có cớ để biện minh. Chẳng biết có hiệu quả không, nhưng cẩn tắc vô áy náy mà.
Có lẽ nhờ sự cẩn trọng đó mà chuỗi ngày hẹn hò với các cô gái đã kết thúc êm đẹp mà không gây ra lùm xùm gì.
Sau khi lễ bế giảng học kỳ một kết thúc và kỳ nghỉ hè bắt đầu, cuối cùng cũng đến lượt tôi thực hiện yêu cầu của Yuka.
"Nè. Tới lượt Yuka rồi, em định yêu cầu gì thế?"
"À ừm. Đi cắm trại hai ngày một đêm nhé? Tất nhiên là chỉ có hai đứa mình thôi."
Khi tôi hỏi lại về yêu cầu, Yuka đã trả lời như vậy.
"Ra vậy. Tuy có nhiều thứ cần chuẩn bị, nhưng cứ quyết định thế đi."
Việc qua đêm bên ngoài đồng nghĩa với việc phải xin phép Aria-san...
"Hẹn hò cắm trại qua đêm với Yuka-san à? Được chứ, anh không cần phải ngại với bọn em đâu."
Chà, xin phép dễ dàng hơn tôi tưởng.
Cứ tưởng cô sẽ tỏ thái độ sở hữu, nhưng dù đã được công nhận là người yêu, cô cũng chẳng ngăn cản tôi đi chơi với cô gái khác. Dạo gần đây tôi chẳng hiểu nổi Aria-san nữa...
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, chúng tôi lập tức khởi hành đến bãi cắm trại.
Tiện thể nói luôn, phương tiện di chuyển là chiếc xe máy sidecar có gắn thùng xe bên cạnh; Yuka ngồi trong thùng xe, còn tôi cầm lái.
Chiếc xe gắn sidecar này cũng là quà Aria-san tặng, nên dùng nó để đi hẹn hò với cô gái khác khiến tôi cảm thấy chút tội lỗi.
...Mà thôi, chính chủ đã bảo không sao thì tôi cũng chẳng nên bận tâm quá làm gì.
Đến bãi cắm trại và làm thủ tục nhận phòng xong, cả hai bước vào căn nhà gỗ đã thuê.
Tôi từng đọc trên mạng rằng lần đầu đi cắm trại mà gặp nhiều rắc rối hay vất vả thì các cặp đôi rất dễ cãi nhau, nên tôi quyết định thuê nhà gỗ thay vì dựng lều.
"Chà, cũng rộng rãi ghê ha."
Yuka lẩm bẩm nhận xét về căn nhà gỗ.
Hiện tại Yuka đang mặc áo phông và quần lửng, trang phục rất phù hợp cho các hoạt động ngoài trời.
Tiện thể nói thêm, chiếc áo phông Yuka đang mặc vốn là của tôi... nhưng mà chuyện các thành viên trong nhà chung dùng đồ của tôi cũng là cơm bữa rồi nên tôi không để ý lắm.
Vốn là áo nam nên phần ngực có vẻ hơi chật, lớp vải căng lên ôm sát lấy bộ ngực đầy đặn của Yuka làm lộ rõ những đường cong, thực sự có chút "bổ mắt" quá mức.
"Ừm. Đồ gia dụng cũng có đủ những thứ tối thiểu nên chắc tụi mình sẽ được thư thả mà không gặp phiền toái gì đâu."
Tôi vừa nói vừa nhìn lại bản thân, cũng đang mặc áo phông và quần lửng giống Yuka.
Dù đây là kết quả tất yếu khi đi dã ngoại mùa hè, nhưng hiếm khi có dịp nên tôi đã chọn màu sắc trang phục sao cho giống đồ đôi. Cả hai chiếc áo đều là của tôi nên việc phối đồ cũng dễ dàng.
Sau khi đặt túi hành lý vào chỗ thích hợp, tôi đi dạo một vòng quanh nhà gỗ và phát hiện ra nơi này chỉ có duy nhất một chiếc giường cỡ lớn.
Lúc thuê tôi thấy ghi là dành cho cặp đôi hoặc vợ chồng nên cứ thế thuê mà không hỏi kỹ, hóa ra là thế này đây.
"Ra là vậy, dành cho cặp đôi, vợ chồng nên chỉ có một giường... nhỉ."
Yuka nhìn chiếc giường độc nhất kia và thốt ra cảm tưởng y hệt tôi.
"Thôi cũng được mà? Giờ này còn gì đâu mà phải ngại ngùng chuyện đó."
"Cũng phải."
Sợ làm phiền khu cắm trại nên cả hai sẽ không làm tình, chắc chỉ nằm ngủ cùng nhau thôi. Mà nếu chỉ có vậy thì đúng là chẳng có lý do gì để xấu hổ, vì ở nhà chung bọn tôi hầu như đêm nào chẳng ngủ chung.
"Aa, với lại Kyoichi này. Anh tắt nguồn điện thoại đi nhé."
Yuka nói như thể vừa nhớ ra, rồi tự tay tắt nguồn điện thoại của mình.
"Hửm? Sao vậy?"
"Đằng nào thì ứng dụng nghe lén của Ichigo cũng đang chạy đúng không? Em không muốn buổi cắm trại hôm nay trở thành trò tiêu khiển cho người khác đâu."
"...Ra vậy."
Nếu là lý do đó thì... tôi cũng lấy điện thoại ra và chuẩn bị tắt nguồn.
...Nghĩ lại thì, đây là lần đầu tiên tôi tắt nguồn điện thoại với ý định chặn ứng dụng nghe lén khi đang hẹn hò với người khác.
Nhưng vốn dĩ mục đích cài cái này cũng lệch lạc: tôi thì muốn chứng minh với Ichigo rằng mình không ngoại tình đến mức vượt rào, còn Ichigo thì để thỏa mãn sở thích quái đản của cô ấy.
Cơ mà lần này tôi đã báo cáo và xin phép việc đi cắm trại qua đêm với Yuka rồi, hơn nữa Yuka cũng là người yêu được Ichigo và mọi người công nhận.
Thế nên chẳng cần phải chứng minh tôi không lăng nhăng với Yuka, và nếu chính chủ đã bảo không muốn bị nghe lén thì tắt đi cũng chẳng sao.
Nghĩ vậy, tôi tắt nguồn điện thoại.
"Nào, ăn trưa thôi. Em có làm bento mang theo đấy."
"Ồ, mong chờ quá."
Tuy xuất phát từ sáng nhưng thời gian di chuyển khá lâu nên giờ cũng đã quá trưa rồi.
Nhân tiện không khí mát mẻ, tôi và Yuka cùng ăn trưa tại chiếc bàn đặt bên ngoài nhà gỗ.
Bữa trưa là món bánh mì kẹp BLT do chính tay Yuka làm.
"Sao? Ngon không anh?"
"Ừm, ngon lắm. Đúng là Yuka có khác."
"...Mà, thú thật cũng một phần là do nguyên liệu xịn nữa. Cả bánh mì, thịt xông khói, xà lách hay cà chua đều mua bằng tiền của Aria cả đấy."
Yuka thoáng hiện vẻ mặt phức tạp.
"Vậy hả. Nhưng người bỏ công làm cho anh là Yuka mà. Cảm ơn em nhé."
"Vâng."
Hai đứa cứ thế thong thả thưởng thức xong bữa trưa.
"Nè Kyoichi. Hình như ở đây có chỗ câu cá đấy. Mình thử không?"
"Được đó, thử xem sao."
Tụi tôi quyết định hoạt động tiếp theo và đi bộ đến khu vực câu cá.
Sau một hồi tận hưởng thú vui câu cá...
"Kyoichi câu giỏi thật đấy. Lần đầu tiên thật hả anh?"
"Ừ. Thật sự là lần đầu đấy."
"Anh lại chém gió với ai đấy à?"
"Cái chuyện cỏn con này anh việc gì phải ra vẻ chứ."
"Kể cũng phải ha."
Tôi và Yuka vừa đi vừa trò chuyện như thế trên đường quay về nhà gỗ.
Trong chiếc thùng giữ nhiệt tôi xách một tay chứa đầy cá, và hầu hết số đó là chiến lợi phẩm do tôi câu được.
Thú thật, tôi chỉ móc mồi vào lưỡi câu, quăng xuống nước rồi ngồi chơi board game giết thời gian với Yuka, chính tôi cũng không ngờ lại thu hoạch khá khẩm đến thế.
"Tối nay chốt thực đơn là cá nhé."
"Nhất trí."
Cá ở khu vực này đều là cá nuôi để phục vụ du khách ăn ngay tại bãi cắm trại, nên trừ khi chế biến quá sai cách, chắc sẽ không lo bị ngộ độc thực phẩm đâu.
Về đến nhà gỗ, tôi chuyển số cá trong thùng giữ nhiệt vào tủ lạnh có sẵn.
"Cơ mà nhiều thật đấy. Liệu ăn hết trước ngày mai được không đây?"
Yuka nhìn đống cá nhét đầy tủ lạnh mà lẩm bẩm lo lắng.
Quả thực hơn mười con thì hơi quá tải, ăn liên tục chắc cũng ngán tận cổ.
"Mang về làm quà cho nhóm Ichigo mà nhiều quá thì cũng cồng kềnh, hay là đem chia bớt cho những người khác đang cắm trại ở đây nhỉ?"
"Ý hay đó anh. Người ta chắc cũng muốn nhận trước khi chuẩn bị bữa tối, nên mình đi phát luôn bây giờ đi."
Yuka tán thành đề xuất của tôi. Chúng tôi giữ lại phần mình ăn và phần quà mang về, số còn lại đem đi biếu những người xung quanh.
1 Bình luận