Yatarato Sasshi no Ii Ore...
Fukada Sametarou Fuumi
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Volume 1

Prologue

0 Bình luận - Độ dài: 468 từ - Cập nhật:

Tiếng chuông tan học vang vọng, báo hiệu trận chiến của ngày hôm nay lại một lần nữa mở màn.

Liếc nhìn đám bạn cùng lớp đang rộn rã nô đùa, cậu – Sasahara Naoya – đi thẳng một mạch về phía tủ giày.

Đúng lúc cậu vươn tay định lấy giày của mình, một giọng nói trong trẻo cất lên.

"Ôi chao, trùng hợp thật đấy nhỉ, Sasahara-kun."

Từ sau tủ giày xuất hiện một thiếu nữ xinh đẹp đến ngỡ ngàng.

Cô sở hữu một vẻ đẹp chẳng giống người Nhật chút nào, lại thêm vóc dáng cực chuẩn. Mái tóc bạc dài chấm eo óng ả tựa những sợi tơ. Tên cô là Shirogane Koyuki, một cô gái mà Naoya mới quen gần đây.

Koyuki nheo mắt đầy vẻ chế nhạo, rồi hướng một nụ cười giễu cợt về phía Naoya.

"Hôm nay cậu lại lủi thủi đi về một mình à? Cặp bạn thanh mai trúc mã kia thì đang mặn nồng hạnh phúc như thế, vậy mà chỉ có mình cậu là có một tuổi thanh xuân thật tẻ nhạt làm sao."

"Hầy."

Naoya vừa xoa cằm vừa nhìn cô nàng chằm chằm, quan sát.

Ra là vậy, tức là điều mà cô ấy muốn nói chính là──.

"À ừm. Được thôi, về chung không?"

"Cá...!? Sao tự dưng lại nói thế chứ!?"

Koyuki giật nảy mình, mặt đỏ bừng, mắt xếch lên.

"Thế thì chẳng khác nào tôi muốn về cùng cậu, nên đã đứng đợi suốt từ nãy đến giờ còn gì!"

"Ể... Chẳng phải cậu đã đợi suốt ở ngoài lớp học đó sao."

Lúc tan học, cậu đã nhìn thấy rất rõ Koyuki lén lút ngó vào lớp mình.

Hơn nữa, lúc thấy Naoya ở cùng những học sinh khác, cô nàng còn chau mày tỏ vẻ cô đơn... Làm gì có lý do nào khác cho những hành động đó ngoài việc ‘muốn về chung’ chứ.

Bị chỉ thẳng ra như vậy, Koyuki trông có vẻ cay cú lắm, miệng lẩm bẩm “Grừ...”, nhưng rồi cô nàng vuốt tóc như thể đã lấy lại được bình tĩnh.

"H-Hứ! Đó là do cậu tự ảo tưởng thôi! Nhưng mà, nếu cậu không có ai khác để về cùng thì cũng đành chịu vậy. Tôi sẽ đi cùng cậu vậy, sở thích của tôi là làm tình nguyện mà."

"Vậy à. Thế thì, nhân tiện cậu làm tình nguyện, đi ăn vặt với tôi luôn được không? Tôi đãi cậu nước ngọt."

"Đúng là hết cách với cậu mà!"

Koyuki vui vẻ đáp, rồi sánh bước bên cạnh Naoya.

Đây là câu chuyện hài lãng mạn không hề có hiểu lầm, giữa một chàng trai cực kỳ tinh ý và một cô nàng tính tình ương ngạnh hay nói ngược.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận