Volume 1 - Đứa con của Bóng tối
Chương 26: Ngôi Sao Xoay Chuyển
1 Bình luận - Độ dài: 2,135 từ - Cập nhật:
Sunny chắc chắn rằng bóng của mình có thể làm được nhiều thứ hơn chỉ là một kẻ bám đuôi yên tĩnh.
Rốt cuộc, Thần Chú đã mô tả nó là một người trợ giúp vô giá cơ mà.
Giờ đây, việc của cậu là tìm hiểu chính xác Điều Khiển Bóng có thể giúp ích ra sao.
Như nhiều vấn đề khác liên quan đến Chân Tính, có một mức độ hiểu biết theo bản năng ẩn sâu trong tiềm thức của cậu.
Sự hiểu biết này hoặc là do Thần Chú ban cho cậu, hoặc là điều mà bất cứ Người Thức Tỉnh nào cũng có sẵn.
Sunny chỉ cần cảm nhận kiến thức nội tại đó và học cách đưa nó vào thực hành.
Một lần nữa, cậu tập trung cảm nhận cơ thể và tinh thần của mình, rồi ra lệnh cho bóng thực hiện một loạt các động tác đơn giản.
Với mỗi động tác, cậu càng ngày càng quen thuộc với cảm giác kiểm soát bóng.
Chẳng mấy chốc, điều đó trở nên tự nhiên như thở và đi bộ với cậu.
Bóng giờ đây giống như một phần cơ thể của cậu.
Hài lòng với kết quả ban đầu, Sunny cẩn thận đưa ra một mệnh lệnh mới.
Không chút do dự, bóng tách ra khỏi đế giày của cậu, bước về phía đầu bên kia của phòng và quay lại, nhìn cậu trong im lặng, có vẻ hơi giễu cợt.
Sunny bị bỏ lại mà không có bóng.
"Điều này chẳng có tí logic gì cả," cậu nghĩ, mỉm cười thích thú.
Khoa học thực sự không bao giờ áp dụng cho bất cứ thứ gì liên quan đến Thần Chú.
Khi bóng bước ra xa, cậu cảm thấy có một sự phân chia kỳ lạ trong tâm trí mình.
Giống như sự nhận thức của cậu tách ra thành hai nguồn riêng biệt.
Một là cơ thể của cậu, còn bên kia — là bóng của cậu.
Sau một chút thử nghiệm, cậu cố gắng tập trung vào nguồn thứ hai.
Ngay lập tức, tầm nhìn của cậu trở nên mờ ảo.
“Whoa!” Sunny thốt lên, ngạc nhiên.
“Whoa!” Cái bóng nghe thấy từ đầu bên kia của phòng.
Sunny chớp mắt. Trong đầu cậu, giờ đây tồn tại hai hình ảnh.
Một là cánh cửa của phòng, với một cái bóng thờ ơ đứng trước nó.
Cái kia là một chàng trai trẻ xanh xao đang ngồi trên ghế, mắt mở to và ngạc nhiên.
“Đó là mình.”
Cậu giơ cánh tay lên và vẫy nó trong không trung.
Đồng thời, chàng trai trẻ xanh xao cũng giơ lên và vẫy tay.
“Mình có thể cảm nhận thế giới thông qua bóng của mình sao?”
Cậu ngồi một lúc, suy nghĩ.
Một kỹ năng như vậy mở ra nhiều khả năng khác nhau.
Với đặc tính [Đứa Con Của Bóng Tối] cho phép cậu nhìn và di chuyển một cách lén lút trong bóng tối, và [Điều Khiển Bóng] cho phép cậu gửi cái bóng đi như một người do thám, cậu gần như là một điệp viên hoàn hảo.
Điệp viên là người thu thập thông tin mà không để lộ bản thân vào tình huống nguy hiểm.
Một vai trò như vậy rất phù hợp với sở thích của Sunny.
Dĩ nhiên, điệp viên cũng có khả năng tấn công từ bóng tối với sự chính xác chết người.
Với kiến thức về điểm yếu của đối thủ, những cuộc tấn công của họ trở nên chính xác và chết chóc.
Nhưng bất kỳ cuộc đối đầu trực diện nào cũng đồng nghĩa với việc tự đặt mình vào nguy hiểm, nên Sunny không thực sự muốn trở thành một sát thủ cho lắm.
Rốt cuộc, Chân Tính của cậu vẫn thiếu phương tiện để nâng cao khả năng chiến đấu trực tiếp của mình.
“Chúng ta thử xem nhé?”
Cậu nhìn cái bóng và đưa ra một mệnh lệnh.
Với một tiếng thở dài thật lâu, cái bóng cúi xuống và nhanh chóng trượt qua dưới cánh cửa.
Ngay lập tức, cậu có thể nhìn thấy cả căn phòng lẫn hành lang bên ngoài.
Sunny nhắm mắt để tập trung vào hình ảnh được cái bóng truyền lại.
Di chuyển lén lút từ cái bóng này sang cái bóng khác, nó lướt nhẹ qua hành lang.
Với một chút thời gian và cẩn trọng, cái bóng của cậu gần như vô hình.
Sunny đi ngang qua một vài Kẻ Ngủ Say và lắng nghe cuộc trò chuyện của họ.
Không thấy nó có gì thú vị, cậu tiếp tục tiến về phía trước.
Cuối cùng, cái bóng của cậu dừng lại ở một góc.
Bên trái của nó là thang máy, bên phải — lối đi đến ký túc xá nữ.
Ngay lập tức, những hình ảnh khiêu gợi tràn vào đầu Sunny.
“Ôi má!” cậu nghĩ, đỏ mặt.
Vâng, với khả năng này, cũng rất dễ để rơi vào sự đồi bại! Nhưng không, không thể làm thế được.
Không phải vì lý do đạo đức cao cả . . .
Chỉ là, với danh tiếng biến thái của mình, khả năng bị hỏi có làm gì không đúng đắn sẽ khá cao.
Vậy nên cậu cần khả năng trả lời thành thật là “không”.
“Vậy . . . Có lẽ không nên nhỉ?”
Nhỉ?
“Tất nhiên là vậy rồi! Đừng có nghĩ về nó nữa!”
Trở lại trong phòng, Sunny thở dài đầy tiếc nuối.
Sau đó cậu điều khiển bóng của mình trốn vào bóng của một Kẻ Ngủ Say đang đi ngang và theo chân người này đến thang máy.
❖❖❖
Một lúc sau, bóng của Sunny đang ẩn mình trong một góc của một võ đường (dojo) lớn.
Cậu đang quan sát các Kẻ Ngủ Say khác của mình, những người dưới sự hướng dẫn của Giảng Viên Rock, đang luyện tập các động tác trong lớp chiến đấu cơ bản.
Hôm nay chủ yếu là dành để kiểm tra năng lực và kỹ năng tổng quát của họ.
Sau đó, các Kẻ Ngủ Say sẽ được chia thành các nhóm dựa trên trình độ của mình, như sơ cấp, trung cấp hay cao cấp, cũng như loại vũ khí mà họ ưa thích.
Một số sẽ được chỉ định một người hướng dẫn riêng hoặc được ghép cặp với nhau.
Hiện tại, các Kẻ Ngủ Say đang lần lượt tung cú đấm mạnh nhất vào một tấm bản rộng gắn vào một cỗ máy đo lường đặc biệt.
Sau mỗi cú đấm, máy sẽ hiển thị một con số tương ứng với sức mạnh thể chất của Kẻ Ngủ Say đó.
Về lý thuyết, một cỗ máy như thế không khó để chế tạo.
Tuy nhiên, vì nhiều Kẻ Ngủ Say có Chân Tính thiên hướng chiến đấu cường hoá sức mạnh của họ theo nhiều cách khác nhau, thì đó thực sự là một kỳ công của kỹ thuật và độ bền bỉ.
Kỹ thuật và sự huấn luyện của họ cũng ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng.
Hầu hết mọi người đạt số điểm từ mười đến mười bốn.
Đây được xem là một kết quả tốt, điều mà chỉ những người có thể trạng tốt nhất mới có thể đạt được.
Tuy nhiên, nhiều Kẻ Ngủ Say, rõ ràng là những người có Chân Tính cường hoá, có thể đạt số điểm mười lăm hoặc thậm chí mười sáu.
“Mình chắc sẽ đạt mười hoặc mười một,” Sunny nghĩ, cảm xúc hơi chán nản.
Rồi cậu bất chợt chú ý khi đến lượt Nephis, Kẻ Ngủ Say có thứ hạng cao nhất trong nhóm của họ, tung cú đấm vào bản.
Cô gái mảnh mai bước tới máy và… mà cũng không cần chuẩn bị nhiều, tung một cú đánh đột ngột và mạnh mẽ.
Sunny không rành về võ thuật lắm, nhưng ngay cả cậu cũng ấn tượng với sự tiết kiệm động tác và tốc độ hoàn hảo của cô.
“Cô ấy đã được huấn luyện rất nhiều.”
Nephis ngày càng trở nên thú vị hơn.
Thực sự thì xuất thân của cô là gì?
Sau một chút ngừng, máy hiển thị kết quả: mười sáu.
Sunny cảm thấy hơi thất vọng.
“Không ấn tượng lắm. Mình đã mong đợi nhiều hơn là như vậy.”
Dù gì thì cô ấy cũng mang một Chân Danh mà.
Sau đó, chỉ còn lại Caster.
Lần này, Sunny thậm chí không thấy cú đấm bay tới — nó quá nhanh.
Cỗ máy rung chuyển và mất nhiều thời gian để tính toán.
Cuối cùng, hai con số xuất hiện.
Hai mươi mốt.
Mọi người nhìn chằm chằm vào màn hình, choáng váng.
Nhiều ánh nhìn ngưỡng mộ được dành cho Caster, người chỉ cúi đầu và bước lùi lại.
Giảng Viên Rock mỉm cười.
“Không tệ. Giờ chúng ta sẽ chuyển sang phần đấu tay đôi và đánh giá mức độ huấn luyện chung của các em. Tôi cần hai người xung phong để bắt đầu.”
Nephis là người đầu tiên bước lên và đi đến giữa võ đài.
Vài giây sau, một Kẻ Ngủ Say cao lớn và cơ bắp cũng bước ra và đối mặt với cô.
“Quy tắc rất đơn giản.
Làm đối thủ ngã lưng chạm sàn hoặc đẩy họ ra khỏi võ đài.
Sử dụng bất cứ kỹ năng và kỹ thuật nào mà em thấy phù hợp.”
“Ồ, màn trình diễn bắt đầu rồi!”
Xem các Kẻ Ngủ Say đấu với nhau không chỉ thú vị mà còn có thể cung cấp cho Sunny hiểu biết về sức mạnh của họ.
Trở lại trong phòng, cậu ngồi nhướn người về phía trước và chống cằm lên tay.
“Lên đi nào Nephis!”
Chàng trai cao lớn tấn công ngay mà không phí thời gian.
Các cơ bắp của anh ta căng phồng, dường như sắp xé toạc vải mềm của bộ dobok trắng.
Anh ta lao tới như một ngọn núi không thể ngăn cản, tung ra một cú đá hung hãn.
. . . Một giây sau, anh đang nằm trên sàn với vẻ mặt đờ đẫn.
Nephis thậm chí không thay đổi tư thế.
Giảng Viên Rock nhìn cô đầy phấn khích và mỉm cười.
“Tiếp theo.”
Điều tiếp theo chỉ có thể được mô tả là một cuộc tàn sát.
Hết người này đến người khác, Nephis lần lượt hạ gục gần như tất cả các Kẻ Ngủ Say có mặt trong võ đường.
Cô không có vẻ nhanh hơn hay mạnh hơn họ, nhưng mỗi lần có ai đó bước vào võ đài để đấu với cô, họ không thể tránh khỏi việc bị hạ gục và ném xuống sàn.
Sunny quan sát quá trình này với cảm giác thích thú ngày càng tăng.
Tuy nhiên, đến một lúc nào đó, ngay cả cậu cũng cảm thấy có chút bất an.
Nephis di chuyển với sự chính xác bình tĩnh của một cỗ máy chiến đấu.
Kỹ thuật của cô gọn gàng, duyên dáng và tàn nhẫn.
Bất kể loại đòn tấn công nào được tung ra với cô, cô đều có thể dự đoán hoặc phản ứng ngay lập tức, sau đó phản đòn lại kẻ tấn công với nỗ lực tối thiểu.
Không quan trọng đối thủ là nghèo hèn, giàu có hay là một Người Thừa Kế (Legacy).
Mọi người đều bị hạ gục trong vài giây.
Hơn nữa, trong suốt quá trình đó, nét mặt điềm tĩnh của cô không hề thay đổi.
Giống như Nephis được làm từ kim loại vậy.
“Cô ấy . . . cô ấy có phải là con người không thế?” Sunny nghĩ, bỗng cảm thấy lo lắng.
Cậu sẽ làm gì nếu Ngôi Sao Xoay Chuyển này trở thành kẻ thù của mình?
Tốt nhất là bỏ chạy đi cho xong.
Hoặc hơn hết, hãy cố không chọc giận cô ấy ngay từ đầu.
Rốt cuộc, mặt trời cũng là một ngôi sao, và bóng tối thì không hòa hợp được với ánh sáng.
Cuối cùng, chỉ còn lại Caster — một lần nữa.
Tuy nhiên, anh ta không có vẻ gì bị quấy rầy bởi sự thất bại thảm hại của tất cả các Kẻ Ngủ Say khác.
Với nụ cười nhẹ trên môi, chàng trai trẻ bước vào võ đài.
Caster và Nephis đối mặt với nhau.
Ánh mắt họ khóa lại trong vài giây, sau đó Caster hơi cúi đầu.
“Thưa Quý Cô Nephis. Cho tôi được thứ lỗi trước.”
“Cậu ta sẽ làm gì . . . ”
. . . Một lúc sau, Sunny mở to mắt ngạc nhiên.
1 Bình luận