Volume 1 - Đứa con của Bóng tối

Chương 7: Anh Hùng Và Ba Tên Nô Lệ

Chương 7: Anh Hùng Và Ba Tên Nô Lệ

‘Lăn đi, đồ phế liệu cót két!’

Sunny ép người vào chiếc xe, dùng hết sức lực đẩy nó.

Bốn con bò khỏe mạnh từng kéo chiếc xe giờ đã chết, và thay vào đó, ba nô lệ mệt mỏi đang cố gắng làm công việc ấy.

Dù có độ dốc của con đường giúp đỡ, tốc độ của chiếc xe vẫn chậm một cách đau đớn.

So sánh với nó, Bạo Chúa (Tyrant) di chuyển nhanh hơn nhiều.

Đẩy Anh Hùng lùi lại bằng một cú quét chết người từ cặp tay dưới, nó nâng hai cánh tay còn lại lên cổ mình, cố gắng nắm lấy sợi xích quấn quanh cổ như một chiếc thòng lọng.

Tuy nhiên, lần này thể hình đáng sợ của Vua Núi (Mountain King) trở thành bất lợi: những móng vuốt xương dài đáng sợ của nó hoàn hảo để giằng xé xác thịt, nhưng lại không phải công cụ tốt nhất cho những thao tác chính xác.

Nó mất một lúc mới nắm được sợi xích mà không tự cắt vào cổ mình.

Lúc này, chiếc xe đang gần đến mép vực.

‘Nhanh nào! Chỉ một chút nữa thôi!’

Những gì xảy ra tiếp theo diễn ra rất nhanh.

Bánh sau của chiếc xe cuối cùng đã trượt khỏi con đường, treo lơ lửng trên hố sâu đen ngòm bên dưới, tưởng như không có đáy.

Con quái vật quay lại, nhìn chằm chằm vào ba tên nô lệ với năm con mắt đục ngầu, vô hồn.

Chiếc xe nghiêng đi, làm Kẻ Ranh Mãnh (Shifty) và Học Giả (Scholar) ngã ngửa ra, rồi đứng yên, với sự cân bằng nguy hiểm trên trục giữa.

Sunny là người duy nhất còn đứng vững.

Cuối cùng, cậu liếc nhìn về phía con quái vật khổng lồ, rồi lao vai vào phần trước của chiếc xe, dùng toàn bộ trọng lượng của mình đẩy nó.

Chiếc xe cuối cùng cũng mất thăng bằng và lăn khỏi mép vực, phát ra âm thanh chói tai khi va vào những tảng đá sắc nhọn bên dưới.

Sunny ngã xuống phía trước, gối chạm đất, suýt chút nữa bị cuốn theo chiếc xe xuống vách đá.

Quay đầu về phía tên bạo chúa, cậu nở một nụ cười hiểm ác.

Vua Núi định lao vào cậu nô lệ gầy gò, nhưng đã quá muộn.

Chỉ một giây sau, sợi xích trên cổ nó siết chặt lại, kéo nó lùi về phía sau với sức mạnh khủng khiếp, rồi bay khỏi mép vực như một con búp bê rách nát.

Con quái vật rơi vào bóng tối trong im lặng, như thể từ chối tin rằng nó đã bị một con người bé nhỏ đánh bại.

‘Đi chết đi, đồ khốn.’

Sunny nghĩ.

Rồi cậu hít một hơi sâu, đứt quãng và ngã xuống mặt đất, hoàn toàn kiệt sức.

‘Vậy là xong rồi sao? Mình đã vượt qua thử thách?’

Cậu nằm trên những tảng đá lạnh, nhìn chằm chằm vào bầu trời đêm và chờ đợi giọng nói quen thuộc, nhưng khó nắm bắt, để tuyên bố chiến thắng của mình.

Nhưng thay vào đó, từng cơn đau mà trước đó cậu đã phớt lờ giờ bắt đầu tràn ngập cơ thể bị hành hạ của mình.

Sunny rên rỉ, cảm thấy đau đớn khắp người.

Da lưng cậu, bị roi của tên cai nô quất và bị xuyên thủng bởi những gai xương của một ấu trùng mới sinh, nó đau kinh khủng.

Cậu cũng bắt đầu run rẩy, một lần nữa chìm trong cái lạnh đáng sợ.

‘Chắc là chưa.’

Suy nghĩ của cậu trở nên chậm chạp và mờ ảo.

‘Mình còn phải làm gì nữa?’

Một bóng đen xuất hiện phía trên cậu.

Đó là Anh Hùng, trông bình tĩnh và điển trai như mọi khi.

Bộ giáp của cậu ta dính bùn đất và có vài vết trầy xước, nhưng ngoài ra, chiến binh trẻ tuổi dường như không hề hấn gì.

Cậu ta chìa tay về phía Sunny.

“Dậy đi. Cậu sẽ chết cóng mất.”

Sunny thở dài, chấp nhận rằng Ác Mộng Đầu Tiên (The First Nightmare) của mình chưa kết thúc.

Rồi cậu nghiến răng và từ từ đứng dậy, từ chối bàn tay giúp đỡ của Anh Hùng.

Xung quanh họ là cảnh tượng của một vụ thảm sát.

Ngoại trừ người Anh Hùng và ba tên nô lệ, tất cả thành viên trong đoàn đều đã chết.

Xác họ rải rác trên mặt đất, bị xé xác hoặc tan nát.

Đây đó, có thể thấy thi thể kinh tởm của một ấu trùng.

Những cái bóng từ ngọn lửa trại nhảy múa vui vẻ trên nền đá, dường như không hề bị ảnh hưởng bởi cảnh tượng ghê rợn này.

Sunny cũng quá mệt mỏi để quan tâm.

Ranh Mãnh và Học Giả đã đứng dậy, nhìn Anh Hùng với vẻ lo ngại mệt mỏi.

Có hoặc không có xiềng xích, họ vẫn là nô lệ, và hắn ta vẫn là một tên quản nô.

Nhận thấy những ánh nhìn căng thẳng của họ, chiến binh trẻ tuổi thở dài.

“Lại gần lửa đi, tất cả các cậu. Chúng ta cần sưởi ấm và bàn xem sẽ làm gì tiếp theo.”

Không chờ phản ứng của họ, Anh Hùng quay người và bước đi.

Sau một lúc do dự, các nô lệ cũng đi theo.

Một lát sau, bốn người ngồi quanh đống lửa trại, tận hưởng hơi ấm dễ chịu.

Ranh Mãnh và Học Giả ngồi gần nhau, giữ khoảng cách an toàn với Anh Hùng.

Sunny ngồi riêng ra, không phải vì cậu có lý do cụ thể để không tin ai hơn ai, mà đơn giản vì cậu không thích con người nói chung.

Lớn lên, Sunny luôn là một kẻ lạc lõng.

Không phải là cậu chưa từng cố gắng thân thiết với ai đó, chỉ là dường như cậu thiếu khả năng đó.

Như thể có một bức tường vô hình giữa cậu và những người khác.

Nếu phải diễn đạt thành lời, Sunny sẽ nói rằng cậu sinh ra bị thiếu một bánh răng nhỏ nhưng quan trọng trong não mà ai cũng có.

Kết quả là, cậu thường bối rối và lúng túng trước hành vi của con người, và những nỗ lực bắt chước của cậu, dù cố gắng đến đâu, cuối cùng vẫn thất bại.

Sự kỳ quặc này khiến người khác không thoải mái.

Nói ngắn gọn, cậu hơi khác biệt — và nếu có một điều con người ghét, đó là những ai khác biệt với họ.

Dần dần, Sunny học cách tránh thân thiết với ai và thoải mái chấp nhận vai trò kẻ bị cô lập của mình.

Thói quen này giúp ích cho cậu, vì nó không chỉ khiến cậu tự lực cánh sinh, mà còn nhiều lần cứu cậu khỏi bị những kẻ mờ ám đâm sau lưng.

Đó là lý do cậu không mấy hứng thú chia sẻ phần còn lại của cơn ác mộng này với ba người lạ.

Thay vì cố gắng bắt chuyện, Sunny ngồi yên lặng một mình, chìm đắm trong suy nghĩ.

Sau vài phút, giọng của Anh Hùng cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng:

“Khi mặt trời mọc, chúng ta sẽ gom bất kỳ đồ ăn và nước uống nào còn xót lại rồi đi xuống núi.”

Ranh Mãnh nhìn cậu ta với ánh mắt thách thức.

“Tại sao chúng ta phải quay lại? Để bị xích một lần nữa à?”

Chiến binh trẻ tuổi thở dài.

“Chúng ta có thể đi mỗi người một ngả khi rời khỏi núi. Nhưng cho đến lúc đó, tôi vẫn chịu trách nhiệm về mạng sống của các cậu. Chúng ta không thể tiếp tục đi lên vì đường qua đèo dài và gian nan. Không có đồ tiếp tế trên xe, cơ hội của các cậu sống sót không cao. Đó là lý do quay lại là hy vọng tốt nhất của chúng ta.”

Học Giả há miệng, định nói gì đó, nhưng rồi nghĩ lại và giữ im lặng.

Tên Ranh Mãnh chửi rủa, có vẻ bị thuyết phục bởi những lời hợp lý của Anh Hùng.

“Chúng ta không thể đi xuống.”

Cả ba người họ quay sang nhìn Sunny, ngạc nhiên khi nghe thấy giọng của cậu.

Ranh Mãnh bật cười, liếc nhìn chiến binh.

“Đừng nghe thằng oắt con này, thưa quý ngài. Nó bị các vị thần đánh dấu rồi. Ý là nó bị điên ấy.”

Người Anh Hùng cau mày, nhìn các nô lệ.

“Cả hai người đều còn sống nhờ vào sự dũng cảm của cậu bé này. Các người không thấy xấu hổ khi nói xấu cậu ấy sao?”

Ranh Mãnh nhún vai, tỏ ra rằng hắn ta không hề xấu hổ chút nào.

Người chiến binh trẻ tuổi lắc đầu.

“Tôi thì muốn nghe lý do của cậu ấy. Nói cho tôi biết, tại sao chúng ta không thể đi xuống?”

Sunny dịch người, cảm thấy không thoải mái khi trở thành trung tâm của sự chú ý.

“Vì con quái vật chưa chết.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!