Volume 1 - Đứa con của Bóng tối
Chương 25: Sinh Tồn Hoang Dã
1 Bình luận - Độ dài: 1,880 từ - Cập nhật:
Nhưng, tất nhiên, cậu giữ im lặng.
Nhìn xung quanh, cậu nhận ra ánh mắt của Caster đang dán vào màn hình.
Có một biểu cảm kỳ lạ, trầm lắng trên khuôn mặt vui tính của chàng trai ấy.
Nhưng điều kỳ lạ ở đây là, theo như Sunny nhận thấy, Caster không nhìn vào dòng chữ đang ghi Chân Danh[note91806] (True Name).
Thay vào đó, cậu ta đang nhìn vào dòng chữ ghi "Nephis" như thể tên thật của cô gái mang ý nghĩa đặc biệt với anh ấy hơn cả tên mà Thần chú (Spell) ban cho.
'Thú vị thật. Họ có quen biết gì nhau không nhỉ?'
Làm sao một người cao quý như một Người Kế Thừa (Legacy) đây lại có thể quen biết một người đến học viện trong bộ đồ thể thao do cảnh sát cấp phát?
Và nói về Nephis… cô ấy đang ở đâu nhỉ?
Sunny liếc nhìn quanh căng tin và nhanh chóng nhận ra cô gái tóc bạc, người đang ngồi lặng lẽ trong một góc với một tách cà phê trên tay.
Cô ấy dường như không chú ý lắm đến sự xôn xao, mà như đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình.
Đôi mắt xám của cô trông nghiêm túc và xa xăm.
"Một Kẻ Ngủ Say với một Chân Danh? Điều đó là không thể!"
"Về mặt lý thuyết thì có thể. Smile of Heaven (Nụ Cười Của Địa Đàng) nhận được Chân Danh của mình trong Ác Mộng Đầu Tiên, tôi nghĩ vậy. Nhưng đúng là tôi cũng nghi rằng…"
"Có khi nào cô ấy nói dối trong cuộc phỏng vấn không?"
"Cậu ngốc à? Nếu dễ lừa ban quản lý như thế thì cái tên biến thái điên rồ hôm qua đã đứng đầu rồi!"
Khuôn mặt Sunny co giật. Biến thái điên rồ ấy hả…
"Vậy sao chúng ta không hỏi trực tiếp cô ấy?"
Đột nhiên, có một sự im lặng tuyệt đối trong căng tin.
Theo lời đề nghị, các Kẻ Ngủ Say ngừng nói chuyện và quay lại, nhìn về phía Nephis.
Tuy nhiên, không ai có vẻ đủ can đảm để tiếp cận cô trước.
Cuối cùng, khi cảm thấy có điều gì đó, cô ngước mắt lên và nhìn họ với vẻ ngạc nhiên.
"Hửm. Gì thế?"
Ngay cả cô gái mù, Cassia, cũng quay về hướng giọng nói của cô.
Sau vài giây, Caster đột ngột bước tới và cúi đầu nhẹ.
"Thưa quý cô Nephis. Tôi là Caster từ gia tộc Han Li. Tôi thấy rằng thử thách của cô đã diễn ra tốt đẹp?"
Qúy cô? Sao cậu ta lại gọi cô ấy như thế nhỉ? Và cậu còn phải tự giới thiệu… vậy là, họ không quen nhau? Thú vị thật.
Nephis có vẻ hơi bối rối trước câu hỏi.
Sau khi suy nghĩ một lúc, cô cười rạng rỡ và nhún vai.
"Đến đâu thì đến thôi."
Caster ngượng ngùng đáp lại nụ cười.
"Tôi hiểu. Tôi rất vui vì cô đã trở về an toàn. À… không phải là tôi nghi ngờ khả năng của cô."
Nephis gật đầu.
"Cảm ơn."
Sau đó, cô quay lại với tách cà phê của mình, cho thấy rằng cuộc trò chuyện đã kết thúc hoặc có thể đơn giản là không để ý đến sự chú ý của mọi người.
Sunny thở dài.
'Thật bí ẩn.'
Có rất nhiều suy nghĩ trong đầu cậu.
Tuy nhiên, không gì có thể làm cậu xao lãng khỏi điều quan trọng nhất… bữa sáng.
Vài giây sau, cậu đã quên hết sự vụng về giữa Caster và Nephis và vui vẻ ăn ngấu nghiến thức ăn của mình.
❖❖❖
Lớp học Sinh Tồn Hoang Dã rộng rãi, trang trí tinh tế… và hoàn toàn trống trơn.
Sunny thậm chí nghĩ rằng mình đã nhầm chỗ, nhưng rồi nhận ra một giảng viên u ám đang ngồi sau chiếc bàn gỗ lớn.
Nhìn thấy cậu, người giảng viên chồm lên.
"Vào đi, chàng trai!"
Ông là một ông già đầy sức sống với mái tóc bạc rối bù, đôi mắt như thẫn thờ và cặp lông mày rậm rạp dường như tự nhảy múa.
"Ta là Awakened Julius. Trò có thể gọi ta là Thầy Julius. Ngồi đi, ngồi đi! Tên của trò là gì?"
Sunny ngoan ngoãn ngồi xuống.
"Là Sunless."
Julius nhướn mày.
"A! Một cái tên nghe thật đen tối. Nhưng đó là điều tốt, rất tốt. Rốt cuộc, chúng ta phải đối mặt với nhiều thứ đen tối mà!"
Sunny cẩn thận nhìn quanh.
"À… Xin lỗi thầy. Em có đến sớm quá không?"
"Không, không… trò đến đúng giờ đấy."
"Các học viên khác trễ sao?"
Người hướng dẫn gầm lên với vẻ khinh miệt đáng kinh ngạc.
"Chẳng ai khác sẽ đến đâu. Mấy đứa nó chỉ thích vung gươm đao, vẩy nắm đấm thôi. Rất ít người sáng suốt như trò và hiểu được giá trị thật sự của kiến thức lắm…"
Ồ. Vậy là lớp học này không được ưa chuộng cho kham. Sunny thở dài, hy vọng rằng quyết định từ bỏ lớp huấn luyện chiến đấu để chọn khóa học này không phải là một sai lầm.
"Nói xem, chàng trai trẻ… tại sao trong tất cả mọi môn học, trò lại chọn Sinh Tồn Hoang Dã?"
Không có lý do để che giấu sự thật. Dù sao đi nữa Sunny cũng sẽ chẳng giấu nổi…
"Master Jet, Người Thức Tỉnh giám sát em trong Ác Mộng Đầu Tiên, đã khuyên em nên học nó hơn hết mọi môn khác."
"Quả là một lời khuyên rất khôn ngoan! Vị Bậc Thầy (Master) đó thực sự hiểu điều gì là quan trọng… từ đã. Trò nói Jet sao?"
Đôi mắt ông mở to.
"Soul Reaper Jet (Jet Đoạt Hồn)? Vị sát thủ khát máu đó sao?! Hừm. Ai mà ngờ được một kẻ man rợ như cô ta lại hiểu được giá trị của tri thức tinh vi cơ chứ."
Soul Reaper? Sunny thấy tò mò.
"Thưa thầy, thầy có biết Master Jet không?"
Julius cẩn thận nhìn quanh sau lưng trước khi trả lời:
"Ai mà lại không biết Soul Reaper? Cô ấy có thể không phải là Người Thức Tỉnh mạnh nhất, nhưng chắc chắn là một trong những người đáng sợ nhất. Đó là bởi vì các Kỹ Năng của cô ta không nhằm vào thể xác mà trực tiếp tấn công Lõi Linh Hồn (Soul Core). Nghĩa là không có bất kỳ loại giáp, kháng sát thương hay bảo vệ vật lý nào có thể ngăn chặn được chúng."
Ông ngả người về phía trước.
"Điểm sáng duy nhất là cô ta còn trẻ và ít có khả năng trở thành một Thánh Nhân (Saint) trong tương lai gần, hoặc thậm chí là không bao giờ. Phải, may mắn thay, khả năng cô ta thăng cấp rất thấp."
Sunny chớp mắt.
"Tại sao?"
Julius nhìn cậu như thể đang cố gắng hiểu sao một người lại có thể không biết điều đó.
"Tất nhiên là bởi tính cách của cô ta rồi! Ai lại muốn giúp một kẻ sát nhân tâm thần trở thành Thánh Nhân? Trò cần một nhóm đồng đội xuất sắc và rất nhiều sự hỗ trợ để chinh phục Ác Mộng Thứ Ba. Soul Reaper Jet thì không… đợi đã!"
Đột nhiên, Julius cau mày và ngả người ra sau.
"Tại sao ta lại đi nói xấu với trò nhỉ? Trò còn quá trẻ để biết những chuyện này! Hơn nữa, ta cũng không phải kiểu người thích nói xấu sau lưng người khác!"
'Em nghĩ khác đấy,' Sunny nghĩ mỉa mai, nhưng không nói ra.
Cậu đã thu thập được rất nhiều thông tin hấp dẫn từ Thầy Julius.
'Có lẽ chọn môn Sinh Tồn Hoang Dã sau cùng lại là lựa chọn đúng đắn.'
"Hãy trở lại với môn học của trò nào. Trò đang học những khóa nào khác?"
Sunny thở dài.
"Không có lớp nào khác cả. Trong bốn tuần tới, em sẽ tập trung hoàn toàn vào Sinh Tồn Hoang Dã."
Julius nhìn cậu trong một phút liền, biểu hiện kinh ngạc tột độ hiện rõ trên khuôn mặt ông.
Sau đó, dần dần, một tia sáng hào hứng hiện lên trong mắt.
Cuối cùng, ông mỉm cười.
"Tuyệt vời! Quá tuyệt vời! Trò quả là một chàng trai thông minh! Đừng lo. Trong bốn tuần, ta sẽ khiến trò trở nên bất tử…”
❖❖❖
Các buổi học của Sunny với Thầy Julius bắt đầu một cách dễ chịu và không có nhiều căng thẳng, nhưng chỉ một giờ sau, cậu cảm thấy như đầu mình sắp nổ tung.
Có quá nhiều thông tin mới, và tất cả đều rất lạ lẫm và ngược lại với những gì một người chưa từng rời khỏi thành phố được bảo vệ, bao bọc thường biết đến.
Thỉnh thoảng, Julius há hốc mồm trước sự thiếu hiểu biết và kinh nghiệm của Sunny.
Tuy nhiên, ông lại có thái độ tốt và lòng nhiệt tình vô hạn trong việc giảng dạy.
Bất cứ khi nào Sunny gặp khó khăn, ông sẽ kiên nhẫn chậm lại và cho phép học trò của mình bắt kịp.
Chương trình học mà Julius lên kế hoạch thực sự điên rồ.
Có một lượng kiến thức lý thuyết vô tận cần học, các bài học thực hành cả trong thực tế ảo lẫn ngoài đời thực, rất nhiều môn học và những điều kỳ lạ cần nghiên cứu.
Thậm chí có cả một số bài học dành riêng cho việc học các ngôn ngữ cổ của Cõi Mộng (Dream Realm) nữa!
'Tại sao mình lại phải học ngôn ngữ mới?' Sunny tự hỏi một cách tội nghiệp. 'Thần Chú tự động dịch mọi thứ mà!'
Nhưng Julius phản đối.
"Thần Chú không phải là người phiên dịch! Trò nghĩ nó có thời gian để diễn đạt sự tinh tế trong lời nói của con người sao? Giả sử trò đang tìm chỗ trú trong một tàn tích và thấy một dòng chữ viết 'cái chết chắc chắn ở phía trước'. Có đến ba mươi từ để chỉ cái chết trong cổ ngữ (rune language) đấy! Chỉ bằng cách biết các cổ tự (rune), trò mới có thể suy luận được loại nguy hiểm nào đang đợi ở đó!"
Vào ngày đầu tiên, họ học cho đến khi mặt trời sắp lặn.
Chỉ đến khi đó Julius mới quyết định để Sunny ra về.
Tinh thần mệt mỏi và tiếc nuối vì phải bỏ bữa trưa và bữa tối, Sunny quyết định nhẹ nhàng nhắc nhở thầy của mình về tầm quan trọng của thức ăn để duy trì mức độ tập trung cao vào ngày mai.
Sau khi trở về phòng, cậu ngã rầm xuống ghế và nhìn trân trân vào khoảng không một lúc.
Rồi, như thể nhớ ra điều gì đó, Sunny quay về phía cái bóng của mình.
Đúng vậy.
Cậu còn rất nhiều việc phải hoàn thành trước bữa tối.
Cậu quan sát cái bóng trong vài giây rồi mỉm cười.
"Để xem mày thực sự có thể làm gì nào…"
1 Bình luận