233-3xx

Chương 254 - Xâm Nhập (2)

Chương 254 - Xâm Nhập (2)

Lý do lớn nhất giúp Nam Cung Nhiên có thể giành chiến thắng trong nguyên tác là gì?

Chỉ vì cô ấy quá mạnh sao?

Hay vì ý chí không bao giờ khuất phục?

Vì kế thừa ý chí của những người đồng đội?

Hay vì có quá nhiều kẻ mà cô ấy muốn báo thù thay?

Dĩ nhiên những điều đó cũng đúng một phần, nhưng tôi cho rằng Tiềm Long Hội đã chiến thắng trong cuộc chiến tranh giành tầm ảnh hưởng với Ma Giáo.

Nhờ bôn ba hoạt động khắp nơi, số lượng người bị cảm hóa bởi lý tưởng của Tiềm Long Hội đã vượt qua số người bị Ma Giáo mê hoặc.

Thất Thiên, hiện tại trông có vẻ như là cuộc chiến với Lục Thiên... nhưng nhìn xa hơn, đây rốt cuộc vẫn là cuộc cạnh tranh giữa hai Thế Lực. Nằm ở chỗ giữa Ma Giáo và Tiềm Long Hội, bên nào có thể thu phục được lòng người nhiều hơn.

Dẫu cho cá nhân có nhỏ bé đến đâu, sức mạnh của một tập thể là thứ không ai có thể đánh bại.

Sức mạnh khi bọn họ đồng tâm hiệp lực, kề vai sát cánh hành động là thứ không ai có thể chống đỡ nổi.

Dẫu cho đến cuối cùng, phần lớn đồng đội của Nam Cung Nhiên đều bỏ mạng, thì vô số bách tính kế thừa ý chí của Tiềm Long Hội vẫn sẽ được sinh ra. Sự hy sinh của họ tuyệt đối không phải là vô nghĩa.

...Theo ý nghĩa đó, tôi có cảm giác như chúng tôi đã bắt đầu bị lép vế đôi chút.

Đó là cảm nhận của tôi khi đặt chân đến Chung Nam Sơn. Hay là do tôi có vấn đề nhỉ?

"Ừm..."

Những ánh mắt tràn ngập địch ý đang hướng thẳng về phía chúng tôi. Vạn Đắc bá bá nhìn chúng tôi với ánh mắt như muốn nói 'Mọi người thấy rồi chứ'.

Một luồng khí tức kỳ lạ đang tuôn chảy. Dẫu không thể chỉ mặt gọi tên chính xác là gì, nhưng sự quái gở ấy thực sự đang hiện hữu vô cùng mãnh liệt.

Lạc vào một sào huyệt tà giáo biệt lập nào đó chắc cũng mang lại cảm giác thế này chăng? Bề ngoài trông có vẻ bình thường nhưng bên trong lại lấn cấn khó tả.

Dù sao thì, kết quả của cuộc bàn bạc với Đường Tố Lan suốt dọc đường tới đây là chúng tôi quyết định sẽ không dừng chân ở ngôi làng này. Chúng tôi đâu có mất trí đến mức ở lại một ngôi làng quái gở như thế.

Chỉ đành thu trọn sự kỳ dị này vào tầm mắt, cố gắng không kích động bọn họ và bắt đầu leo lên Chung Nam Sơn.

Leo được khoảng chừng nửa ngọn núi chăng? Những võ nhân khoác trên mình võ phục của Chung Nam Phái đi xuống.

Dường như đã dự liệu trước sự xuất hiện của chúng tôi, một nam nhân với vẻ ngoài gọn gàng bước xuống và ôm quyền hành lễ.

"Các vị hậu bối. Hoan nghênh đã tới. Ta là Nhất Thế Đệ Tử của Chung Nam Phái, Trương Thái Côn[note90879]."

Một phong thái điềm đạm, chỉnh tề, trông vô cùng phù hợp với việc sử dụng trọng kiếm.

Đường Tố Lan, với chiếc khuyên tai hình giọt nước đung đưa, đại diện cho cả nhóm ôm quyền đáp lễ.

"Tiền bối, hân hạnh được gặp mặt. Tiểu nữ là Đường Tố Lan của Tứ Xuyên Đường Gia."

"Haha, ta biết chứ. Trước đây chúng ta từng chạm mặt nhau một lần rồi."

"...Xin ngài hãy lượng thứ cho trí nhớ kém cỏi của tiểu nữ."

"Được rồi, được rồi. Không phải lỗi của cô. Dẫu cùng là người trong giang hồ nhưng vị thế lại khác biệt. Là lỗi của ta khi đến giờ vẫn chưa vang danh thiên hạ."

Đường Tố Lan lần lượt tiếp lời giới thiệu. Bắt đầu từ Đệ Tử Chân Truyền của Nga Mi Phái, đến Gia Chủ của Nam Cung Thế Gia, rồi giới thiệu Vạn Đắc bá bá - người đã mời chúng tôi đến, và tiếp theo là tôi.

"Cuối cùng... đây là tên hạ nhân bé nhỏ của tiểu nữ."

"Tại hạ là Hàn Thụy Trấn."

Tôi làm thế bão quyền, ngó lơ câu bông đùa của Đường Tố Lan.

Trương Thái Côn chào hỏi Vạn Đắc bá bá một cách thân tình vì là chỗ người quen, đối với Thanh Nguyệt và Nam Cung Nhiên thì hắn tỏ thái độ cung kính giữ kẽ vì địa vị của họ, nhưng với tôi thì hắn chỉ lướt mắt qua và hất cằm một cái.

Không hẳn là do hắn cố tình thất lễ, mà là do những người còn lại quá đỗi xuất chúng. Vốn dĩ, phản ứng như vậy đối với một hạ nhân cũng là lẽ thường tình.

"Trước mắt cứ lên núi đã."

"Vâng."

Trương Thái Côn vừa dẫn đường lên Chung Nam Sơn vừa nói với Đường Tố Lan.

"Nghe nói dạo này các hậu bối đang làm mấy việc khá thú vị nhỉ. Chuyện ở Thanh Thành Sơn ta đã nghe qua rồi."

"Tiểu nữ thật lấy làm hổ thẹn."

"Có gì đâu. Kẻ đáng phải hổ thẹn là ta mới đúng. So với một kẻ chỉ biết khoanh tay đứng nhìn thời thế loạn lạc như ta, thì khí phái ôm ấp mộng lớn của các cô, dẫu có viển vông, vẫn đáng ngưỡng mộ hơn vạn phần."

Nghe câu đó, Đường Tố Lan khẽ liếc nhìn tôi. Trương Thái Côn lại tiếp lời.

"Mà này. Một Tiềm Long Hội như vậy cớ sao lại đến Chung Nam Sơn của chúng ta...?"

Đối với câu hỏi này, Vạn Đắc bá bá là người lên tiếng đáp lại.

"Thái Côn à, đừng giấu giếm nữa. Ta đã khai hết toàn bộ rồi. Chẳng phải chính ngươi cũng đang cảm nhận được cái luồng khí tức quái dị đó sao!"

Lần đầu tiên, Trương Thái Côn nhăn nhó mặt mày và buông một tiếng thở dài.

"Rốt cuộc là ngài đã kể đến đâu rồi?"

"Tất cả! Cả chuyện người dân trong làng trở nên quái gở! Cả những buổi tụ tập mờ ám bắt đầu xuất hiện, và cả sự thay đổi của Cương Tố nữa..."

Trương Thái Côn khẽ lắc đầu. Ra vẻ vô cùng bất mãn trước quyết định của bậc trưởng bối.

"...Vốn dĩ đó là chuyện chúng ta phải tự mình gánh vác. Ngài làm cái trò gì thế này, định để đám hậu bối chê cười sao?

Ngay từ đầu, đám hậu bối này thì làm được cái trò trống gì chứ? Người dân trong làng dạo này cứ ngậm miệng như hến, làm sao họ có thể thổ lộ tâm can với đám người ngoài này được... Ta chỉ tiếc là các vị hậu bối đây đã mất công lặn lội đến đây vô ích rồi."

"Cái thái độ đó của ngươi mới là vấn đề đấy! Nếu tự tay chúng ta giải quyết được thì đã làm từ khuya rồi!

Chính vì cái thái độ đó của ngươi nên ta mới phải đi tìm người của Tiềm Long Hội! Thể diện có mài ra ăn được không hả!"

"Dẫu không ăn được, thì việc nhắm mắt làm ngơ hoàn toàn lại là một chuyện khác. Chẳng lẽ từ nay về sau cứ mỗi lần có chuyện, chúng ta lại phải bêu riếu khắp nơi để cầu xin sự giúp đỡ sao? Người trong thiên hạ sẽ nghĩ sao về Chung Nam Phái đây?"

"Cái thằng ranh này. Ngươi coi ta là thằng ngu chắc. Thấy ta lớn tuổi nên tưởng ta lú lẫn rồi sao?

Cái thằng này, mới vung vài đường kiếm, tu luyện được dăm ba cái đạo lý cỏn con mà đã định làm thần làm thánh rồi hả!"

"Ta không hề muốn làm thần làm thánh gì cả, ý ta là vấn đề của chúng ta thì chúng ta phải tự nỗ lực mà giải quyết chứ."

"Cái sự thong dong mà ngươi đang tận hưởng, suy cho cùng cũng là nhờ dân làng nuôi báo cô đám giá áo túi cơm chỉ biết múa kiếm như các ngươi mà có đấy!

Ta lo sốt vó đến mức phải chạy vạy tứ phương cầu cứu, vậy mà đám sâu mọt chỉ biết xơi cơm như các ngươi còn dám ung dung hờ hững hơn cả ta sao!

Các ngươi tưởng chúng ta cho các ngươi ăn để các ngươi lên mặt ra oai hả!!

Nếu còn chút liêm sỉ, thì trước khi chúng ta bôi tro trát trấu vào mặt môn phái, tự bản thân ngươi phải cúi đầu cầu xin sự giúp đỡ từ đám hậu bối này đi!

Còn nếu không muốn làm thế thì cái loại tài giỏi như ngươi tự đi mà giải quyết hết mọi chuyện đi!"

"..."

Phụt, Vạn Đắc bá bá nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất rồi gắt lên.

"Thôi bỏ đi! Từ nay về sau ta cũng sẽ cắt đứt mọi khoản hậu thuẫn cho Chung Nam Phái!

Ta những tưởng chút đóng góp mọn của mình sẽ giúp ích được gì đó nên mới cắn răng nỗ lực, nhưng đến cả thằng Thái Côn ngươi mà còn ngu muội thế này thì đám bên trong chắc còn thối nát hơn.

Để xem đến lúc chết đói sưng mỏ lên, các ngươi còn dám mở miệng thốt ra mấy lời đó nữa không!"

Tôi vội giữ chặt hai vai Vạn Đắc bá bá để trấn an ông trước cuộc cãi vã ngày càng căng thẳng. Nhìn thấy mặt tôi, dường như ý thức được việc không nên tiếp tục làm loạn trước mặt khách, ông ta đành cố kìm cơn giận lại.

Dẫu vậy, có vẻ như ông ta đã hoàn toàn kinh tởm và chán ngấy Chung Nam Phái rồi.

Ông ta chắp tay thế bão quyền, nói với Đường Tố Lan.

"...Hội Chủ, tiểu nhân xin phép cáo lui."

Ông ta không buồn giải thích lý do. Vì ban nãy chúng tôi đều đã nghe thấy cả rồi.

"Vâng. Ta hiểu rồi."

"Cảm tạ mọi người đã bận tâm đến Chung Nam Sơn hơn cả cái đám ngu muội của Chung Nam Phái chúng tôi. Nếu có gì cần giúp đỡ, xin cứ tự nhiên mở lời. Chỉ cần nằm trong khả năng, tiểu nhân nhất định sẽ dốc sức hỗ trợ..."

"...Vâng."

Vạn Đắc bá bá cùng đệ đệ của mình lủi thủi xuống núi.

Vài tên võ nhân đi cùng Trương Thái Côn dè dặt liếc nhìn thái độ của hắn.

"Sư huynh... Huynh không sao chứ? Chỉ là bá bá đang kích động quá thôi, xin sư huynh hãy lượng thứ-"

"-Không."

Trương Thái Côn cắt ngang. Trương Thái Côn quay sang nhìn Đường Tố Lan lần nữa. Hắn chắp tay ôm quyền, trang trọng cất lời.

"Tiềm Long Hội Chủ. Tại hạ xin được giới thiệu lại. Nhất Thế Đệ Tử của Chung Nam Phái, Trương Thái Côn."

"Tiền bối, ngài không cần phải-"

"-Đa tạ ngài đã lặn lội đường xá xa xôi đến đây."

Thấy Trương Thái Côn lật lọng thái độ nhanh như chớp, đám sư đệ của hắn cũng vội vàng chắp tay hành lễ.

Đường Tố Lan hãy còn ngơ ngác, khẽ liếc mắt sang nhìn thái độ của tôi rồi mới đáp lễ lại.

"Chuyện nên làm thôi."

Ngược lại, chứng kiến toàn bộ vở kịch này, trong đầu tôi chỉ nảy ra đúng một suy nghĩ.

...Quả nhiên miếng ăn vẫn là quan trọng nhất nhỉ?

Vừa dọa cắt cơm cái là lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng ngay. Ừ thì, trên đời này có ai thích bị bỏ đói đâu chứ?

Đến ăn mày Cái Bang còn sợ chết khiếp nữa là.

.

.

.

Bước qua sơn môn của Chung Nam Phái. Vô số võ nhân Chung Nam Phái đổ dồn những ánh nhìn đầy tò mò về phía chúng tôi.

Chuyện này cũng na ná đợt ở Thanh Thành phái nhỉ. Chỉ là cái cảm giác bước chân vào một môn phái mới luôn khiến người ta thấy kỳ thú lạ thường. Tựu trung lại thì ánh mắt của bọn họ đều có phần giống nhau.

Sự kính úy dành cho Đường Tố Lan - người đã chễm chệ ở vị trí mạnh nhất trong lớp Hậu khởi chi tú.

Sự khao khát, ngưỡng mộ trước nhan sắc tuyệt trần của Thanh Nguyệt, cùng với những giới luật khắt khe mà Đệ Tử Chân Truyền của Nga Mi Phái luôn gìn giữ.

Ánh mắt thương hại dành cho trưởng tử cuối cùng còn sót lại của Nam Cung Thế Gia đã sụp đổ.

...Và, chỉ lướt qua tôi.

'...Cái gã đi cuối cùng là ai thế?'

'Ai biết. Chắc là gia nhân của Tứ Xuyên Đường Gia thôi.'

Sau khi được giới thiệu qua loa với vài võ nhân Chung Nam Phái, chúng tôi tiếp tục dạo bước. Nghe phong phanh thì Chưởng môn Chung Nam Phái hiện đang vắng mặt.

Trong lúc chúng tôi đang được dẫn đi thăm thú quanh môn phái, Nam Cung Nhiên bất thình lình vỗ "bép" một cái vào mông tôi.

...Đâm ra nghiện cái trò này rồi chứ gì?

"Này, mông ta-"

"-Nhìn kìa."

Tôi nương theo hướng ngón tay Nam Cung Nhiên chỉ.

"Là Mã Cương Tố đấy."

"..."

Một gã thanh niên trạc tuổi chúng tôi. Chiều cao có bề khiêm tốn hơn tôi một chút, nhưng vóc dáng lại vô cùng săn chắc, rắn rỏi.

Hắn ném cho chúng tôi một cái lườm sắc lẹm, lạnh lẽo thấu xương, rồi lập tức quay đầu rời đi.

"...Hắn đang cấu kết với bọn Ma Giáo sao?"

Nam Cung Nhiên khẽ thì thầm hỏi. Tuy không thể khẳng định chắc nịch, nhưng tôi đoán là không phải.

Bởi lẽ theo những gì tôi nhớ được, Mã Cương Tố vốn dĩ là một trong những đồng đội của Nam Cung Nhiên cơ mà.

...Chắc vậy nhỉ? Trừ phi tôi đang nhầm lẫn với cái tên nào đó na ná kiểu Mã Cương Thổ chẳng hạn.

Đúng lúc ấy, Trương Thái Côn đột ngột khựng lại rồi quay sang nhìn chúng tôi.

"À phải rồi, mải nói ta quên khuấy mất, hiện tại Chung Nam Phái chúng ta đang tiếp đón một vị khách quý khác. Mong các vị lượng thứ cho sự bất tiện này."

Vị khách mà hắn nhắc tới, tôi đã dễ dàng tìm thấy.

Độ tuổi cuối hai mươi? Hoặc có lẽ trạc chừng ba mươi, một nữ nhân xinh đẹp. Một nữ nhân toát lên vẻ quyến rũ trưởng thành đẫm đà.

Chẳng cần ai phải phí lời giải thích, tôi cũng dễ dàng đoán ra chân tướng của ả.

Chính là nhân vật mà Vạn Đắc bá bá đã rát cổ bỏng họng nhắc tới. Đệ Nhất Mỹ Nhân Thiểm Tây.

Hồng Lâu Tiên.

****

Nam Cung Nhiên hướng ánh mắt về phía Hồng Lâu Tiên. Quả thực là một người phụ nữ xinh đẹp-

"...Chà."

Khoảnh khắc nghe thấy tiếng cảm thán đó, Nam Cung Nhiên vô thức quay đầu lại nhìn.

Hàn Thụy Trấn dường như đang luống cuống. Bởi lẽ mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hắn trong tích tắc.

Không chỉ riêng cô, mà cả Thanh Nguyệt và Đường Tố Lan cũng đang nhìn chằm chằm vào kẻ vừa bất thình lình bật ra tiếng cảm thán kia.

Hàn Thụy Trấn luống cuống bao nhiêu thì Nam Cung Nhiên cũng bối rối bấy nhiêu. Nếu là trước kia, cô đã vịn vào tiếng cảm thán này để châm chọc, trêu đùa hắn, nhưng hiện tại thì cô chẳng còn tâm trí đâu để làm vậy nữa.

Chỉ vì một tiếng cảm thán buột miệng cỏn con ấy thôi mà cô lại thấy trong lòng bực bội một cách lạ lùng.

Nam Cung Nhiên phóng ánh mắt về phía Hồng Lâu Tiên đang đứng cách đó không xa.

Nhìn kỹ lại thì thấy cũng có đẹp đẽ gì cho cam đâu, vậy mà cái tên Hàn Thụy Trấn kia sao lại...

Ngay từ đầu, ả ta chẳng phải là người luyện Tiên Nữ Công sao?

Diện mạo kia chắc gì đã là nhan sắc thật sự của ả... Biết đâu bản gốc lại là một ả xú nữ xấu xí đến ma chê quỷ hờn cũng nên.

Hàn Thụy Trấn lúng túng nhìn quanh, bỗng dưng quay sang gắt gỏng với Nam Cung Nhiên:

"Nhìn cái gì mà nhìn, tên này!"

"Kh... Không, tại sao cậu lại cáu gắt với một mình ta..."

Tự dưng, một nỗi tủi thân tủi phận dâng trào trong cô.

"Khụ. Chà, chà... Sao tự dưng vai lại nhức mỏi thế này. Ừm? Ở đằng trước có người sao?"

Hàn Thụy Trấn giở trò diễn kịch vụng về hòng lấp liếm tình huống ngượng ngùng. Trò hề trẻ con này thì lừa được ai chứ?

"...Hà!"

Không đúng, sao mình lại suy nghĩ như thế chứ.

Ừ thì, rõ ràng là một mỹ nhân mà. Đã là nam tử hán đại trượng phu, hễ thấy nữ nhân xinh đẹp thì ắt phải buông lời trầm trồ cảm thán chứ.

Cớ sao mình lại thấy tủi thân trước phản ứng của Hàn Thụy Trấn cơ chứ? Cái mớ cảm xúc hỗn độn này rốt cuộc là sao đây?

"Xinh đẹp thật đấy!"

Nam Cung Nhiên dõng dạc lớn tiếng. Câu nói ấy khiến Đường Tố Lan cũng phải ngước nhìn về phía trước, Thanh Nguyệt cũng không ngoại lệ.

Điểm kỳ lạ là Thanh Nguyệt sư cô bỗng dưng bắt đầu lần chuỗi tràng hạt trên cổ tay.

Đường Tố Lan khẽ gật đầu chào hỏi Hồng Lâu Tiên, rồi xoay người lại. Cô ả nói với Trương Thái Côn.

"Tiền bối. Chuyến hành trình quả thực vô cùng vất vả, hiện tại chúng ta muốn được nghỉ ngơi một chút."

"Ừm, do ta đã thiếu chu đáo. Ta hiểu rồi. Ta sẽ lập tức phân phó người chuẩn bị phòng nghỉ và thức ăn."

Cứ thế, bọn họ đã tạo được khoảng cách với Hồng Lâu Tiên.

.

.

.

Thế nhưng, đời chẳng như mơ, mọi chuyện trên đời vĩnh viễn không bao giờ trôi theo quỹ đạo mà Nam Cung Nhiên mong muốn.

Trên bàn ăn chung, Nam Cung Nhiên cảm thấy trong lòng bức bối vô cùng. Hồng Lâu Tiên, với tư cách là khách, cũng đang ngồi chễm chệ dự bữa tiệc này.

Vẫn còn chút may mắn an ủi là, ả đãng phụ đầy rẫy thị phi này hoàn toàn không thèm để mắt tới Hàn Thụy Trấn. Toàn bộ ánh nhìn của ả đều đang chĩa thẳng vào Nam Cung Nhiên.

"Nam Cung Gia Chủ? Tiểu nữ là Hồng Lâu Tiên. Bấy lâu nay tiểu nữ vẫn luôn mến mộ ngài."

...Tiểu nữ cái con khỉ. Nam Cung Nhiên cố kìm nén một tiếng cười khẩy.

Dẫu vậy, Nam Cung Nhiên vẫn nhanh chóng phân tích cục diện. Hồng Lâu Tiên mải miết buông lời tán tỉnh với cô nên hoàn toàn không thèm đếm xỉa gì đến Hàn Thụy Trấn.

Ừm?

"..."

Nam Cung Nhiên nhanh chóng đưa ra phán đoán. Cô buông bỏ địch ý, nở một nụ cười nho nhã đáp lại sự quan tâm của Hồng Lâu Tiên.

"Hân hạnh được gặp mặt. Tại hạ là Nam Cung Nhiên."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
장태곤 - Jang Tae Gon
장태곤 - Jang Tae Gon