Cảm ơn các bạn đã đọc đến tận đây. Tôi là tác giả, Kiriyama Naruto. Đây là dự án tiểu thuyết hóa đã được thực hiện trong khoảng thời gian khá dài, không biết các bạn cảm thấy thế nào?
Cá nhân tôi mà nói thì đây là một trải nghiệm khá mới mẻ và kích thích, đồng thời cũng có một cảm giác hoài niệm khó tả. Tôi đã thật sự rất vui khi thực hiện tác phẩm này.
Viết tiểu thuyết là công việc đơn độc. Tất nhiên tôi cũng đã nhận được rất nhiều sự hỗ trợ hào phóng từ biên tập viên và ban biên tập, nhưng vẫn thật khó rũ bỏ đi cảm giác cô đơn trong khi viết. Thường thì sau khi cùng biên tập viên trao đổi ý kiến và xây dựng dàn ý, tôi sẽ tự viết bản thảo, rồi chỉnh sửa dựa trên các góp ý nhận được sau đó.
Tuy nhiên lần này, chúng tôi đã cùng nhau tạo nên tác phẩm này, nhận được những đề xuất và lời khuyên không chỉ từ ban biên tập mà còn của nhiều người thuộc ekip làm anime nữa, bao gồm cả đạo diễn Yamashita Shingo. Điều này làm tôi nhớ lại những vở kịch sân khấu mình từng tham gia ngày xưa. Cảm giác sáng tạo cùng một tập thể thật hoài niệm, và tôi đã có thể làm việc với tâm trạng đầy phấn khích. Quan điểm của các chuyên gia trong nhiều lĩnh vực khác nhau đã liên tục mở mang tầm mắt tôi, và có lẽ trong vài năm gần đây không có công việc nào khiến tôi thấy vui đến vậy. Tôi muốn nhân cơ hội này để cảm ơn toàn thể đội ngũ anime đã tin tưởng giao phó cho tôi dự án tiểu thuyết hóa này, cũng như ban biên tập của Famitsu Bunko nữa. Cảm ơn mọi người rất nhiều. Đây là một dự án thú vị đến mức tôi muốn được làm thêm lần nữa.
Còn bây giờ, chẳng cần phải nói thêm, chủ đề của tác phẩm này là “Công chúa Kaguya”. Tôi biết hỏi câu này có hơi đột ngột, nhưng trong các bạn đã có ai từng thấy người ngoài hành tinh chưa? Tôi thì chưa có được may mắn đó, nhưng tôi quen người đã từng thấy cơ. Đó là chị gái tôi. Chuyện này từ rất lâu rồi, chị ấy từng khoe rằng hồi học cấp hai đã từng thấy người ngoài hành tinh đấy. Hơn nữa còn ở bên bờ sông ngay giữa ban ngày cơ.
Nghe ghê thật nhỉ? Nếu tôi mà nghe ai kể rằng “Tôi thấy một ánh sáng gì đó giống UFO xuất hiện trong chớp mắt trên trời giữa đêm khuya!” tôi sẽ chỉ đáp lại “Chắc nhìn nhầm gì đó thôi.” Nhưng khi được bảo rằng người đó đã tận mắt thấy rõ rành rành người ngoài hành tinh giữa ban ngày ban mặt như vậy, thì khó mà không tin được. Chị ấy kể rằng nó nhỏ hơn con người rất nhiều, vì quay lưng nên không nhìn rõ mặt. Nó không mặc quần áo, toàn thân phát ra ánh sáng mờ ảo, không đi theo bầy mà chỉ có đúng một cá thể chậm rãi đi men theo bờ sông lên thượng lưu.
Câu “Chắc chị nhìn nhầm gì đấy thôi” đã suýt bật ra rồi, nhưng tôi không nói. Chị ấy sẽ nổi đóa lên mất. Nếu các bạn có ai khác thấy người ngoài hành tinh đi bộ vào ban ngày thì xin hãy nói tôi biết nhé.
Có vẻ tôi sắp hết trang rồi. Một lần nữa, cảm ơn các bạn vì đã đọc đến tận đây.
Hy vọng rằng các bạn sẽ lại lắng nghe câu chuyện của tôi ở một nơi nào đó khác nhé.
Cho đến khi đó, xin chào tạm biệt.
4 Bình luận