Light Novel

Chương kết

Chương kết

Sáng sớm hôm ấy, trời đổ mưa.

Nói dối đấy. Thật ra, tôi còn chẳng biết mưa từ lúc nào nữa. Chỉ tình cờ là một buổi sáng trời mưa thôi. Tôi ngồi bệt trong phòng khách, ôm đầu gối lặng nghe tiếng mưa, âm thanh duy nhất mà tôi còn nghe được.

Ngẩng mặt lên, tôi thấy Kaguya đứng bếp, ve vẩy chiếc muôi múc trong tay như nhạc trưởng.

“Whoa, em cảm giác hôm nay sẽ lại làm ra được kiệt tác đây♪”

Trên sofa, là Kaguya đang vừa ngâm nga hát, vừa gảy guitar loạn xạ.

“Nghe này! Em cũng đã thử viết một bài hát đó. Tên là “Mình lỡ cắt tóc mái ngắn quá rồi” nè!”

Ở hành lang, là Kaguya đang chạy qua chạy lại, nhảy múa một điều gì tôi chẳng rõ.

“Nhìn nè nhìn nè! Cái này đang nổi trên mạng lắm á, em học mãi mới được, nhưng lúc nhìn lại thì động tác sai tùm lum hết trơn luôn. Hài thật chứ.”

Trong phòng stream, là tiếng Kaguya vung vẩy lightstick khi xem idol vang bên tai.

“Whoa, nhỏ này dễ thương ghê ~~! Lại cỏn nhảy giỏi nữa chứ! Em mà tham gia nhóm này thì có tỏa sáng được như vậy không nhỉ?”

Tôi đứng dậy đi vòng quanh, chạm vào từng mảnh dư âm của em còn vương lại, khắc ghi từng ký ức khi dọn hết tất cả đi.

Tôi không thể sống trong căn hộ này được nữa. Một phần là vấn đề kinh tế, nhưng hơn tất cả, là tôi không thể bước tiếp khi vẫn còn vương vấn Kaguya đến vậy.

Giọng Kaguya trong phòng tắm đòi tôi vào tắm chung. Hay khi ôm tablet ở lì trong nhà vệ sinh không chịu ra. Hay lúc hí hửng chạy tới cửa nói chuyện đủ thứ trên trời dưới đất với người giao hàng.

Tôi đối mặt với từng Kaguya một, xác nhận lại từng mảnh ký ức của bản thân, và mặt trời cứ mọc rồi lại lặn, đến khi căn phòng khách đã chẳng còn gì khác nữa.

Ồ. Hóa ra tường ở đây có màu thế này à.

Tôi lại ngồi trong góc căn phòng lạ lẫm ôm lấy đầu gối, cố gắng để cơ thể quen với bầu không khí mới. Sau đó đi tắm rồi ngủ suốt cả ngày.

Không còn tiếng Kaguya cạnh bên khi tỉnh dậy. Cũng chẳng còn gì khác để dọn dẹp nữa. Đã đến lúc phải bước tiếp rồi.

Sáng hôm sau, tôi thay đồng phục rồi xỏ chân vào đôi dép trước cửa.

“Chị đi đây.”

Tiếng tôi vọng khắp hành lang trống rỗng.

“Oh, Sakayori-san, cậu khỏi COVID rồi à?”

“Ơ, tưởng cậu ấy đi du học?”

“Ơn trời! Quả là không thể tin được chuyện cậu đi lấy chồng mà!”

Rõ ràng là trong vài ngày tôi nghỉ không phép ở trường, đã xuất hiện cả đống tin đồn vớ vẩn. Tôi không hơi đâu mà đi phủ nhận từng cái một, nên vẫn chỉ dùng một câu “Chào buổi sáng” rập khuôn như mọi khi rồi đến thẳng phòng giáo vụ. Việc đầu tiên là cúi đầu xin lỗi thầy Tachibana và nộp tờ nguyện vọng mà đã hoãn nộp rất lâu rồi.

“…Vậy là em vẫn nhắm vào trường luật à?”

Thầy ấy nhìn tôi một hồi rồi nhận lấy tờ đơn.

“Em xin lỗi, tại dạo nay em bận chút việc.”

“Em đã rất chăm chỉ suốt thời gian qua rồi Sakayori. Nói thật là thầy thấy yên tâm hơn đấy.”

“Nhưng giờ em ổn rồi. Em sẽ cố hết sức vào trường luật. Thi thoảng thầy có thể cho em xin lời khuyên về thi cử không ạ?”

“Đương nhiên rồi.”

Thầy Tachibana nở nụ cười khiến tôi liên tưởng đến con dê già như mọi khi. Sau cùng, thầy ấy chẳng hề trách mắng tôi nửa lời vì đã vắng học.

Sau khi rời khỏi phòng giáo vụ, tôi đứng chờ Roka và Mami ở hành lang.

“Xin lỗi vì đã không liên lạc gì với các cậu!”

Tôi chạy đến cúi đầu thật sâu.

“Tớ rất, rất xin lỗi! Vô cùng xin lỗi! Chỉ là, nói sao nhỉ… ừm… Tóm lại là thật lòng xin lỗi!”

Tôi chẳng thể kiếm cớ gì hết, nên chỉ biết liên tục xin lỗi thôi.

“Bơ bọn tớ là quá đáng lắm đấy nhé.”

“Bọn tớ còn định đột nhập vào nhà cậu luôn rồi đấy.”

Họ bĩu môi bất bình.

“Lỗi tớ! Là do tớ không tốt!”

Tôi cúi thấp hơn nữa.

“…Với bọn tớ,”

“miễn cậu vẫn ổn là tốt rồi.”

Mami và Roka cười gượng.

“Cảm ơn… và tớ xin lỗi.”

“Cơ mà trông cậu tệ quá đấy gái. Dạo nay có ăn uống đàng hoàng không đấy? Da dẻ hỏng hết rồi đây này.”

Mami buồn rầu vuốt má tôi.

Nhắc mới nhớ, mấy ngày rồi chắc tôi chỉ uống mỗi nước thôi.

“Được rồi! Vậy thì cùng đi ăn mừng Iroha trở lại nào! Và bọn tớ sẽ ngồi xem cậu ăn cho bằng sạch đấy nhé.”

“Nghe được á. Hôm nay thì – ơ từ từ, Mami vướng lịch rồi. Vậy bữa tối mai nhé. Ở quán cà phê lần trước bọn mình đi ấy. Iroha bao tất.”

Lướt ngón tay trên màn hình điện thoại với tốc độ ánh sáng, Roka lập tức biến ý tưởng của Mami thành kế hoạch. Họ vẫn luôn ăn ý với nhau như vậy.

“Mà khoan, chỗ đó thì sao? Lễ hội bí ngô ở BAMBOOcafé ấy! Tớ muốn đến đó.”

“Nah, đó là chỗ Iroha làm mà. Cậu cũng không muốn đến đó đâu nhỉ Iroha?”

“Không đâu, tớ không phiền, cơ mà-“

Bỗng tiếng chuông kêu lên ngắt lời tôi. “Chết!” Hai cô bạn đồng thanh thốt lên rồi bắt đầu chạy. Tôi cũng chạy theo… hử?

Chân tôi đứng lại. Có thứ gì đó như bánh răng kẹt trong đầu khiến tôi dừng bước.

Làm sao mà họ biết về lễ hội bí ngô?

Lễ hội bí ngô ở BAMBOOcafé chỉ được tổ chức vì lỗi đặt hàng của Mio. Ý tưởng chính của quán là trở thành một viên ngọc ẩn mình giữa khu dân cư, nên không hề có trạng mạng xã hội hay trang web. Đáng lẽ là không thể biết đến vụ này trừ khi đã đến quán.

“Iroha, cậu làm gì thế?”

“Bọn mình sẽ muộn mất! Còn chưa cả bỏ cặp xuống nữa này!”

Roka và Mami sốt ruột dậm chân trước cầu thang.

Không lẽ nào… Họ đã đến đó sao? Đến tận BAMBOOcafé? Vì lo cho mình?

Không, chắc chắn không chỉ có thế. Không đời nào họ lại chỉ cất công đến chỗ mình làm thêm không thôi. Hẳn là đã dến căn hộ của mình trước. Nhưng căn hộ của tôi dùng khóa tự động, nếu tôi không trả lời thì họ cũng chẳng vào được. Lúc đó chuông có reo không nhỉ…? Có lẽ vậy, nhưng tôi đã không hồi đáp. Nên họ đành bất đắc dĩ đến quán cà phê.

“Iroha, bọn này đi trước đây!”

Tôi lao đến trước khi câu nói ấy hết hẳn, và-

“Kyaa!”

“Gì thế?”

-vòng tay ôm chầm lấy hai người họ.

“Tớ xin lỗi.”

“Hả? Iroha?”

“Tớ… xin lỗi…”

“Sao thế?”

Đến tận lúc này tôi mới nhận ra, mình đã ích kỷ, đã ngạo mạn đến nhường nào.

“Tớ rất xin lỗi.”

Phải cảm thấy trống rỗng như nào khi bị chối từ bởi tiếng chuông cửa không hồi đáp? Phải cảm thấy đau đớn đến mức nào khi bị bạn mình cự tuyệt? Phải cảm thấy buồn bã đến thế nào khi biết cảm xúc của mình chỉ đến từ một phía?

“Iroha này, bọn mình sẽ muộn thật đấy nhé.”

Vậy mà hai người họ vẫn cười. Không một lời trách móc, chỉ đùa rằng- “Bọn tớ đã định phá cửa nhà cậu rồi đấy.”

“Tớ… thật sự xin lỗi.”

Giờ tôi mới hiểu. Họ đã quan tâm tới tôi như thế nào. Khi đưa tôi đến quán cà phê, khi mời tôi đi biển, khi bảo tôi đi xem lễ hội pháo hoa.

“Iroha. Không sao đâu mà.”

“Đừng khóc. Bọn tớ yêu cậu lắm.”

Tôi cứ nghĩ rằng mình đã sống một thân một mình. Nghĩ rằng sau khi lên Tokyo, tôi có thể tự mình làm mọi thứ. Thật là ngu ngốc mà. Mãi đến giờ mới nhận ra được hai người họ giúp đỡ biết bao nhiêu.

“Cảm ơn nhé… Roka, Mami.”

Nước mắt cứ thế tuôn ra như con ngốc. Ba đứa đứng ôm nhau khóc giữa hành lang. Suốt quãng đời còn lại này, tôi sẽ không ngừng thể hiện cho hai người biết tôi trân trọng họ đến mức nào.

Hãy mãi mãi làm bạn thân của nhau nhé.

…Iroha.

Dường như tôi có thể thấy được nụ cười của Kaguya sau khóe mắt.

Kaguya của chị. Cảm ơn em. Chị vẫn không biết tại sao ngày đó em lại xuất hiện trước mặt chị, nhưng em đã cứu rỗi chị. Em đã thay đổi chị.

Lạ thật đấy nhỉ? Chúng ta đã trải qua biết bao nhiêu chuyện, em khiến chị nổi giận, gây bao nhiêu là rắc rối, nhưng dù thế đi nữa, chị cảm giác rằng mình đã yêu em từ lâu rồi. Còn em thì sao, Kaguya?

Kaguya nơi khóe mắt tôi chỉ mỉm cười im lặng.

Chị sẽ không quên em đâu, Kaguya. Dù qua bao nhiêu năm, bao nhiêu thập kỷ đi chăng nữa. Dù nụ cười ấy có mờ dần đi trước mắt, chị cũng sẽ không bao giờ, không bao giờ quên.

Chị sẽ đem theo ký ức về em ở trong tim này và bước tiếp.

Câu chuyện cổ tích cùng Kaguya đến đây là kết thúc, và Iroha lại quay về với cuộc sống thường nhật.

Đây là câu chuyện về Iroha và Công chúa Kaguya.

Hạnh phúc mãi mãi về sau.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!