
Ngày hôm sau.
Vùi mình trong nệm futon, tôi đợi đến tận phút cuối cùng mới chịu tắt báo thức. Dù đã tỉnh từ lúc chưa bình minh, nhưng cơ thể cứ trì trệ không chịu dậy.
Đáng lẽ có hàng tá điều tôi cần phải hỏi Kaguya, vậy mà tôi lại sợ phải đối mặt với con bé. Đây là lần đầu tiên tôi có cảm giác sợ hãi đến nhường này.
Chiếc điện thoại trong lòng bàn tay lại rung lên. Nốt lần nữa thôi, tôi tự nhủ, rồi thả đầu rơi bịch xuống gối.
Mười phút sau, tôi mặc xong đồng phục, buộc gọn tóc và lên dây cót tinh thần.
Được rồi, đi thôi.
Từ nãy đến giờ tôi đã nghe thấy tiếng bước chân bình bịch và tiếng lục đục vọng lại. Người bạn cùng nhà đã dậy rồi.
Kaguya đón chào buổi sáng với vẻ mặt như thế nào đây? Vừa suy nghĩ vẫn vơ, tôi vừa bước xuống phòng khách.
"Chào buổi sáng, Iroha!"
"Hả?"
Thứ chào đón tôi là ánh sáng lấp lánh của con dao làm bếp Deba.[note88638]
Khoan... cái gì?
Kaguya đang đứng trong bếp, đối diện với cái thớt bằng vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc. Nằm chễm chệ trên thớt là một con cá to đến mức cái đuôi thò hẳn ra ngoài mép.
"Con này... là cái gì...?"
"Cá tráp trắng! Hay còn gọi là 'Shirakawa'!"
Chị đâu có hỏi tên loài cá.
"Em mua về để làm stream nấu ăn đấy."
Nhắc mới nhớ, hôm qua con bé có bảo là nguyên liệu sẽ được gửi về.
"Đồ tươi thế này mà giao sớm dữ vậy?"
"Em muốn nướng bằng than cơ, được không ạ?"
"Dẹp ngay.”
Tôi có thể nhìn thấy một tương lai y hệt phim Tháp Lửa nếu con bé làm thế.
“Tiếc ghê. Chị mặc đồng phục kìa. Trường học bắt đầu rồi hả?”
“Không, là lớp học thêm hè. Chị đi suốt mấy bữa nay rồi mà.”
"Vậy ạ? Thế hôm qua là?"
"Chủ nhật."
"Thảo nào, nghỉ hè làm em mất hết khái niệm ngày tháng rồi—"
"Với em thì ngày nào chả là Chủ nhật."
“Te-he!”
Kaguya vỗ trán, làm bộ ngốc nghếch cho tôi xem. Tôi cũng bị cuốn theo đó mà bật cười.
...Mình đâu muốn nói chuyện kiểu này.
Em dậy sớm thế. Không ngủ được à? Chị không ngủ được. Chị đã nghĩ gì mà không ngủ được? Chị đã nghĩ về em. Em có nhớ chuyện hôm qua không? Chị là gì đối với em?
Rốt cuộc, tôi rời khỏi phòng khách mà chẳng nói được câu nào ra hồn. Đôi giày lười đồng phục trường hôm nay đi vào chân sao mà lạ lẫm, cứ như thể mới xỏ vào lần đầu vậy.
"Thôi, chị đi đây."
"Đi cẩn thận nha—"
“Chị sẽ về sớm thôi.”
Tôi lí nhí với âm lượng mà chắc chắn chẳng ai nghe thấy, rồi mở cửa.
"——"
Bất chợt, một cơn ớn lạnh chạy dọc khắp cơ thể.
Cái gì thế? Tôi nhận ra cảm giác này. Nó mới xảy ra gần đây thôi — một thứ gì đó vô hình vừa lướt ngay qua ngay bên cạnh.
"Kaguya!"
Tôi quay phắt lại và thấy Kaguya đã vứt con dao Deba xuống thớt, đang nhìn chằm chằm vào cánh tay mình. Không, không phải cánh tay... mà là cổ tay... vào chiếc vòng đang đeo trên đó.
Sau khi nhìn chiếc vòng một lúc, Kaguya ngẩng đầu lên với vẻ mặt thẫn thờ. Ánh mắt con bé dán chặt vào — hư không. Nó đang nhìn vào khoảng không trống rỗng giữa ghế sofa và bức tường.
"Kagu... ya?"
"Iroha?"
Em đang nhìn cái gì thế? Em nhìn thấy gì vậy?
"Chị đi vui vẻ nhé."
Kaguya nói với đôi mắt rực sáng màu cam.
…Tại sao em không nói gì cả?
◆
“...Do đó, cụm từ ở đây mang ý nghĩa về một tình huống bất lực, bản thân không thể xử lý. Hơn nữa, việc sử dụng kính ngữ ‘se-tamau’[note88639], chỉ ra rằng chủ ngữ ở đây là một người có địa vị cao——”
Hôm nay là buổi cuối của lớp học thêm hè, nhưng bài giảng cứ vào tai này lại ra tai kia.
Sáng nay rốt cuộc Kaguya đã nhìn thấy cái gì?
Trong đầu tôi chỉ luẩn quẩn duy nhất một chuyện đó.
Xét đến việc mắt con bé phát sáng, chắc hẳn nó đang đeo SmartCon chăng.
Nếu là vậy, thì có lẽ...
"Sakayori-san?"
"...Dạ?"
Giật mình quay về thực tại, tôi thấy cô chủ nhiệm Tachibana đang nhìn mình chằm chằm.
"Vậy thì, Sakayori-san có hiểu phần dịch chỗ này không?"
"A, ơ... em không biết ạ."
"......Không sao đâu. Trợ động từ chỗ này là——"
"Em không biết." Đây là lần đầu tiên tôi nói câu đó trong lớp. Cô Tachibana nhìn tôi với chút lo lắng trước khi cho tôi ngồi xuống.
◆
"Kaguya-ho! ☆ Hôm nay, chúng mình sẽ học cách phi lê cá tráp trắng thành 3 miếng nhé! Làm đây làm đây–! Điều đầu tiên cần có để phi lê 3 miếng là căn tính! Hiểu hơm? Căn tính còn quan trọng hơn cả dao xịn đấy! Nội tạng con này trong gớm quá đi, á hự!"
Vừa về đến nhà, giọng nói huyên náo của Kaguya đã vọng ra từ nhà bếp. Có vẻ con bé đang quay video nấu ăn đúng như đã tuyên bố.
Tôi lại không thể nói chuyện với con bé. Vừa ôm ấp hai dòng suy nghĩ chưa kịp cất ra bằng lời, tôi vừa trốn vào phòng riêng. Ngay khi thả cặp xuống, điện thoại rung lên báo tin nhắn đến.
『Roka: Khóa học hè kết thúc chưa? Bây giờ tập hợp ở Tsukuyomi nhé.』
"Buổi live hôm qua đỉnh quá điii —!"
"Quá sức tuyệt vời luôn!"
Tôi được kêu ra quán cà phê bờ sông, một điểm hẹn quen thuộc trong Tsukuyomi, hay còn gọi là "Tsukuyo-Riverbed".
Vừa mới đến nơi, Mami và Roka đã áp sát vào ngay trong trạng thái phấn khích tột độ.
"Màn trình diễn của Iroha á!"
"Tớ xúc động đến phát khóc luôn!"
"A, tớ cảm ơn... nhưng mà, này, xung quanh còn có người đấy, bé cái mồm thôi."
"Không chịu đâu! Quẩy nhiệt lên nào!"
"Iro-P, đỉnh của chóp! Iro-P là bạn của tụi này đấy!"
“Làm ơn tha cho tớ đi mà.”
Họ chẳng thèm nghe lời cầu xin của tôi chút nào. Roka và Mami cứ đùa giỡn với nguồn năng lượng cao ngút trời như thể buổi live vẫn còn đang diễn ra vậy.
"Thưởng cho phiếu bé ngoan nè ~~"
Cuối cùng, họ vẽ nguệch ngoạc một vòng tròn Hanamaru to đùng lên trán tôi. Cái này thì... cảm ơn cũng được.
"Thế, sao rồi? Cảm tưởng sau một đêm mặn nồng là gì?"
Vui đùa chán chê, Roka cuối cùng cũng chịu ngồi xuống đệm.
"Được collab với oshi của mình cảm giác thế nào? Tớ cũng muốn thân thiết hơn với Yachiyo quá đi ~"
Mami, thể hiện khía cạnh influencer của mình, chống khuỷu tay lên bàn hóng hớt.
Cảm tưởng của tớ... cảm tưởng à...
"Là như nào nhỉ. Chắc là tớ cũng không thực sự biết nữa."
"Ơ kìa, nói thế là ý gì?"
"Xin lỗi, nhưng không phải khiêm tốn hay gì đâu. Chỉ là tớ thực sự không biết. Buổi Live mới chỉ diễn ra hôm qua thôi, nhưng cảm giác như đã là một chuyện xa xôi lắm rồi."
"Nhân tiện, Kaguya đâu òi?"
Mami hỏi, nhìn quanh tìm Kaguya, người rõ ràng là không có ở đây. Tôi cũng lắc đầu như thể đang tìm kiếm sự thật.
"À, Kaguya đang... cá."
“Cá á?”
“Ừ, em ấy đang xẻ cá.”
Lựa lời cẩn thận để không phải nói dối, một câu trả lời vô lý đến mức nực cười thốt ra khỏi miệng tôi.
“Hả, cá cơ đấy.”
“Ra vậy, là cá ha.”
Ấy vậy mà, chẳng hiểu sao cả hai người họ đều có vẻ gật gù chấp nhận. Rồi đưa mắt ra hiệu với nhau.
“Thế thì, cái này có khi lại chuẩn bài luôn.”
“Chuẩn không cần chỉnh~”
Lẩm bẩm đầy bí hiểm, Roka vẽ một hình chữ nhật vào không trung. Tsukuyomi cảm ứng được hành động đó, hiển thị một tờ rơi điện tử lấp đầy khoảng trống. Chẳng cần hỏi nội dung, dòng chữ to đùng đập vào mắt:
『Lễ hội Pháo hoa Cuối Hạ』
“Làm tí pháo hoa chốt hạ mùa hè thì sao nhỉ, quý cô~?”
Sao cậu cứ phải nói với cái giọng mờ ám đó thế?
“Tuyệt không? Tsukuyomi cũng được đấy, nhưng mà tớ muốn mặc yukata thật cơ~, tay cầm quạt giấy phe phẩy này~, rồi đi càn quét hết các quầy hàng ăn uống này~, hiểu chớ?”
Mục tiêu thực sự của Mami chắc chắn là mấy quầy đồ ăn rồi. Mà cậu ấy vừa bảo là hết các quầy đấy à?
“Cậu thấy sao, Iroha?”
“Ừ, nghe được đấy. Đi tàu mất khoảng một tiếng nhỉ? Bọn mình cùng đi hở?”
A, nhưng mà mặc yukata thì đi taxi tiện hơn nhỉ? Nếu chia bốn ra thì cũng rẻ... Khoan đã, mình bị lây tính hoang phí của Kaguya rồi à? Sao tự nhiên trong đầu lại nảy ra cái phương án taxi thế này!
“Non non, tụi này còn có một sứ mệnh cao cả phải làm nên không đi được đâu.”
Chả hiểu sao người đề xuất lại từ chối đi cơ chứ.
“Bài tập hè bọn tớ còn chưa đụng một chữ nữa.”
“Chuyện là vậy đó~”
“Phần còn lại nhờ cậu nhé~”
Tôi còn chưa kịp chen vào câu nào thì Roka và Mami đã nói xong và nhanh chóng đăng xuất. Cả hai người họ đều thuộc tuýp làm bài tập xong ngay từ đầu hè mà ta.
...Tốt bụng thật đấy, thiệt tình.
Tôi nhìn lại tờ rơi pháo hoa còn sót lại trên tay.
Ngày tháng là hôm nay.
“...Kaguya.”
Như thể bị thúc bởi cơn lo lắng bất chợt dâng trào, tôi cũng đăng xuất và trở về phòng mình.
Thay sang bộ đồ mặc nhà, tôi bước xuống phòng khách.
Việc quay video có vẻ đã kết thúc. Kaguya đang biến phần cá còn thừa trên thớt thành sushi nắm [note88640].
“Chà, Bếp trưởng Kaguya, phong độ đỉnh cao quá ha.”
Bỗng cảm thấy xấu hổ một cách kỳ lạ, tôi cố bắt chuyện bằng cách diễn trò ngớ ngẩn.
“Ồ, Iroha. Chị đến đúng lúc lắm.”
Nghệ nhân sushi tóc vàng quệt nhanh một lớp nước tương lên miếng sushi cá tráp vừa nắm xong và tống nó vào miệng tôi. Axit inosinic hay là axit glutamic đây, chẳng biết nữa, chỉ biết một vị umami mãnh liệt đang kích thích khoang miệng.
“Cái gì thế này? Ngon quá thể đáng.”
Nó thực sự rất ngon.
“Đúng hông? Mai em sẽ làm ramen từ con số không, bắt đầu từ khâu làm mì luôn!”
“Kinh thật...”
Kaguya vẫn giữ nguyên cái vẻ phấn khích từ lúc quay video, được khen lại càng thêm cao hứng, làm dáng tay chữ V với khuôn mặt rạng rỡ.
Bầu không khí quanh con bé nhẹ bẫng đến lạ. Lớp màng trong suốt bao phủ lấy Kaguya cho đến tận sáng nay dường như đã tan biến hoàn toàn... Cảm giác như... lúc này đây tôi có thể nói ra được.
Cố lên tôi ơi. Lấy hết can đảm để làm điều không giống mình đi nào.
“...Kaguya.”
“Hửm?”
Dẫu vậy, nói thẳng vào mặt con bé vẫn xấu hổ quá. Thế nên, tôi lấy điện thoại từ trong túi ra, mở trang web lễ hội pháo hoa lên, và...
“Đi chơi với chị hông?”
Tôi chỉ có thể rủ con bé bằng cách bắt chước vụng về điệu bộ của chính Kaguya.
◆
“Ngon luôn! Yippee! Hoan hô—! Hoan hô—! Hoan hôôôô—!”
Vui gì mà vui dữ vậy.
Kaguya, sau khi được rủ đi xem pháo hoa, đang nhảy cẫng lên, khua tay múa chân quay cuồng như thể sắp sửa sáng tạo ra cụm từ “cuồng hỷ loạn vũ” [note88641]vậy.
“Đi ngay thôi!”
Con bé chộp lấy tay tôi và lao thẳng ra cửa nhà. Năng lượng của nó bùng nổ vượt mức cho phép.
“Khoan, Kaguya. Bình tĩnh nào.”
“Không chịu! Có cả đống thứ em muốn làm! Phải đi ngay bây giờ!”
“Dù gì thì em cũng không thể ra ngoài với bộ dạng đó được.”
"Không sao, thay đồ là được mà! Cửa hàng thì... xong, em đặt chỗ rồi! Nào, đi thôiiiii—!"
“Cất con dao điiiii!!”
Tôi vất vả lắm mới lôi cổ được nhỏ người ngoài hành tinh đang định cầm dao lao ra đường quay lại phòng, tống con dao Deba vào bếp. Nguy hiểm quá, suýt chút nữa là thành chuyện để cảnh sát hỏi thăm rồi. Tiện thể tôi cất luôn phần cá tráp còn lại vào tủ lạnh và tống đống chén đĩa vào máy rửa bát—
“Kệ mấy cái đó đi, nhanh lên, nhanh lên!”
—nhưng trước khi tôi kịp làm, một Kaguya đang sốt ruột đã bắt cóc tôi, lôi xềnh xệch ra khỏi chung cư.
“Nè, Kaguya. Em vội vàng quá đấy.”
“Tại vì, tại vì nhé, là Iroha rủ em đi chơi mà, lần đầu tiên luôn á!”
...Em cũng đâu cần phải vui đến mức ấy chứ. Nụ cười của Kaguya, rạng rỡ như ánh mặt trời, tỏa sáng mãi sâu trong mắt tôi.
Và thế là, nơi đầu tiên chúng tôi lao vào là một cửa hàng cho thuê Kimono gần nhà ga với quảng cáo “Tay không đến cũng được!”. Tôi đã đồng ý với lời đề nghị mặc yukata để đi xem pháo hoa của Kaguya, vì chẳng mấy khi mới có dịp đặc biệt thế này.
“Nè nè Iroha, Kaguya sẽ chọn yukata cho chị, nên là, chị chọn cho Kaguya nhé, chịu hông?”
“Hả? Ừ, được thôi.”
“Hây a—! Xem nào, cái gì sẽ hợp với I-ro-ha đây ta?♪”
Kaguya bắt đầu chọn đồ, miệng ngân nga vui vẻ. Hừm, cái gì sẽ hợp với Kaguya nhỉ...?
Sau khoảng mười phút săm soi kỹ lưỡng, cả hai chúng tôi đều đã có lựa chọn. Tôi đã cố chọn thứ gì đó hợp với con bé, nhưng tôi nghĩ gu thẩm mỹ của mình chắc chắn đã xen vào rồi. Cả hai đếm đến ba và giơ cho nhau xem.
“Ồ, Iroha, chị chọn hoa hướng dương này!”
“Cả em nữa à, Kaguya?”
Tôi đã chọn một bộ xanh lam điềm đạm điểm xuyết những bông hoa hướng dương đơn sắc màu vàng nhạt. Còn Kaguya thì chọn một bộ nền trắng có hình hoa hướng dương to đùng, tạo ấn tượng cực kỳ năng động.
“...Chị, trông có vẻ không hợp lắm với hoa hướng dương nhỉ?”
“Hể, sao lại thế được? Luôn tự đứng một mình thẳng lưng, xinh đẹp và rực rỡ—đích thị là Iroha còn gì!”
Lạc quan, tươi sáng và bắt mắt... chị nghĩ mấy từ đó hợp với em hơn đấy.
Chúng tôi nhờ nhân viên giúp mặc đồ, làm tóc và trang điểm. Một nhân viên nhận xét: "Hai bạn thân thiết quá nhỉ~!", và Kaguya đáp lại: "Hể–, lộ liễu thế cơ ạ~~~" Con bé ồn ào quá thể.
Được cài cho cặp trâm cài tóc đôi, Kaguya và tôi đứng cạnh nhau trước tấm gương lớn bên ngoài cửa hàng và tạo dáng.
“Đồ đôi nè~~☆”
“Trông không kỳ cục chứ?”
“Chị mặc gì cũng đẹp hết á~!”
Chà, tôi đoán là trông cũng... tàm tạm, chắc thế.
“A, Iroha ngượng kìa~! Phun phun phun fu — n♪”
Tâm trạng con bé tốt quá trớn rồi đấy.
“Đi thôi nào.”
Cứ đà này thì chẳng bao giờ đi được mất, nên tôi nhanh chóng rời khỏi khỏi tấm gương.
Vì chỉ có hai đứa nên bọn tôi đi tàu điện đến địa điểm tổ chức. Cho đến khi qua khỏi cửa soát vé thì tôi vẫn còn hơi ngượng một chút, nhưng nhìn thấy vài cô gái khác cũng mặc yukata trên tàu, cảm giác ngại ngùng ấy đã biến mất. Tôi mừng vì cả hai đã quyết định mặc yukata cho hôm nay.
“Nhìn kìa, nhìn kìa, Iroha.”
Kaguya quỳ hẳn lên ghế như một đứa trẻ, ngó nghiêng ra ngoài cửa sổ. Trong khoảnh khắc tôi định nhắc nhở thì...
“Dà hú, nhanh quá đi! U oa, sắp đâm nhau rồi kìa, sợ quá!”
Đi tàu điện không biết bao nhiêu lần rồi mà phản ứng vẫn cứ như lần đầu tiên vậy. Hôm nay con bé thực sự rất phấn khích.
“Nhớ ngồi ngay ngắn và quay mặt về phía trước khi đến ga đấy nhé, Kaguya.”
Tôi cảm giác như mình bắt đầu hiểu được chút ít nỗi lòng của các bậc phụ huynh khi dẫn con em đi chơi rồi.
Khi chúng tôi đi bộ từ ga đến địa điểm tổ chức, số lượng các cô gái mặc yukata ngày càng tăng. Các cô gái ấy, với những họa tiết bông hoa rực rỡ nở rộ trên yukata, chính là tâm điểm trước khi màn pháo hoa bắt đầu. Mùi nước sốt cháy xém thơm lừng thoang thoảng trong không khí.
“Iroha, đằng này, đằng này!”
Kaguya liên tục ngoái lại nhìn tôi khi leo lên các bậc thang cạnh bờ sông. Nhìn xuống mặt nước từ trên cao như này, chúng tôi được một làn gió sông mát lạnh chào đón. Hồi mới chuyển nhà tôi đã nghĩ thế rồi, chẳng hiểu sao, Kaguya và gió rất hợp nhau.
Khi tôi chỉ tay và bảo rằng người ta sẽ bắn từ khoảng đằng kia, mắt Kaguya sáng rực lên như thể pháo hoa đã nổ rồi vậy.
“Được rồi, vẫn còn chút thời gian nữa mới bắt đầu. Nên làm gì đây?”
“Quầy ăn! Bọn mình ghé hết tất cả quầy ăn đi!”
“Đã bảo tất cả là bất khả thi mà.”
Dù vậy, hai đứa vẫn quyết định ghé nhiều quầy nhất có thể trong thời gian cho phép.
“Iroha, họ có súng kìa, súng súng!”
Đừng có gọi chúng là súng. Đầu tiên là gian bắn súng à. Tôi khá tự tin vào khả năng thiện xạ của mình đấy, nhưng lạ thay chẳng bắn trúng cái nào. Súng lởm rồi.
“Kaguya bắn trúng một cái nè~”
Rồi, rồi. Tiếp theo là câu cua. Trông hơi đáng sợ nên tôi quyết định chỉ đứng xem.
“Câu được hai con luôn này!”
“Ghê thật đấy.”
“Nhìn kìa, nhìn kìa, nó đang định ăn ngón tay em nè.”
“Không đau à? Nó đang kẹp ngón tay em đấy.”
“Trời ơi, quả nhiên hiện thực là tuyệt nhất!”
“Cơ mà chị cũng thích Tsukuyomi nữa.”
“Tiếp theo! Tiếp theo! Tiếp theo là gì?”
“Pháo hoa sắp bắt đầu rồi.”
“Chết dở, phải mua đồ ăn thôi! Takoyaki, yakisoba, đá bào, gà rán, khoai tây bơ, yakitori, thịt xiên, hoa quả xiên, dưa chuột xiên... và, và...”
“Này, rốt cuộc là em định ghé hết tất cả các quầy thật đấy à.”
“Phù, kịp rồi.”
Tôi thả đống chiến lợi phẩm nặng trĩu trên hai tay xuống tấm bạt trải. Không ngờ hai đứa thực sự càn quét gần hết các loại quầy hàng. Tôi đã lo sốt vó sợ pháo hoa bắt đầu trước mất.
“Hyaaa~~, đúng là vui quá đi mất–!”
Tuy nhiên, Kaguya trông có vẻ đã tận hưởng sự vội vã điên cuồng đó.
“Vương quốc Vui vẻ!”
Ồ, một quốc gia vừa được thành lập. Thôi kệ, cứ hùa theo vậy. Tôi bắt chước Kaguya và giơ cả hai tay lên trời.
“Hú~~, Iroha bắt chước em kìa~~”
Xấu hổ quá. Lẽ ra không nên làm thế.
Mình đang bị cuốn theo rồi sao? Trong vô thức, tôi tự trấn an bản thân. Dẫu vậy, có chuyện này tôi bắt buộc phải nói ra.
“Nè, Kaguya...”
“Hửm?”
“...Em lúc nào cũng đeo cái đó nhỉ?”
Chết tiệt. Lại không thể rồi. Tôi chỉ tay vào chiếc vòng tay bằng bạc của Kaguya nhằm đánh trống lảng.
“À, cái này á? Nó mang lại cho em cảm giác bình yên. Kiểu gợi nhắc đến quê nhà của mình ấy, chị biết không?”
“Ra vậy. Quê nhà à.”
“Vâng.”
“...”
Quả nhiên, vẫn chưa thể bật ra những lời ấy. Như để lấp đầy sự im lặng bất chợt, tiếng pháo báo hiệu tiết mục pháo hoa của lễ hội bắt đầu vang lên. Khán giả ồ lên đầy háo hức.
“Aaa, Vương quốc Vui vẻ là nhất ha–?”
Thay cho người chị không thể nói nên lời, Kaguya tiếp tục cuộc trò chuyện bằng những câu bông đùa nhẹ nhàng. Cứ như thể con bé đang bảo tôi: Em sẽ đợi cho đến khi chị sẵn sàng bày tỏ.
“Trên mặt trăng ấy... chẳng có thứ gì mang mùi vị hay nhiệt độ cả, siêu chán ngắt luôn. Em cứ phải lặp đi lặp lại cùng một vai diễn được giao, hết lần này đến lần khác.”
“...Là vậy sao?”
"Nếu nói theo kiểu ở đây thì giống như làm NPC trong game ấy. Không ai thực sự bắt chước ai. Kết thúc rồi lại bắt đầu, bắt đầu rồi lại kết thúc. Cứ lặp đi lặp lại cái vòng lặp đó, chẳng bao giờ có câu chuyện mới nào được khởi xướng."
“Chị thậm chí còn chẳng hình dung nổi.”
“Vốn dĩ, chỉ cần nghĩ về mấy thứ đó thôi đã bị coi là lập dị rồi... Em là người duy nhất, Kaguya, kẻ lạc loài.”
Đừng nói những lời buồn bã như vậy với nụ cười đẹp đến thế chứ.
Đột nhiên, tiếng reo hò từ đám đông xung quanh bùng nổ. Cùng với tiếng rít chói tai xé toạc không khí, một quả cầu ánh sáng bay vút lên cao, vạch ra một đường thẳng. Và rồi...
“...Wow.”
Pháo hoa bung nở.
Một bông hoa khổng lồ rực sáng trên bầu trời đêm, làm rung chuyển màng nhĩ với tiếng nổ đoàng trầm đục.
“Đẹp quá...”
Cảm xúc chân thật thốt ra từ miệng Kaguya. Từ đó, từng bông một nối tiếp nhau. Một cơn mưa pháo hoa nở rộ liên tiếp, như muốn xé toạc bầu trời. Làn da trắng ngần của Kaguya được nhuộm trong sắc màu pháo hoa khi con bé tiếp lời.
“Cảm giác cô đơn và chán ngắt! Ngày nào cũng như ngày nào, chán đến chết đi được. Em phát ốm vì nó. Em chỉ muốn trốn đến một nơi nào đó... Và rồi em tìm thấy một chiếc cửa sổ. Nơi em có thể nhìn thấy một thế giới khác.”
“...Cửa sổ?”
“Khi em nhìn vào thế giới của chị qua khung cửa ấy, mọi người đều làm những gì mình thích. Vạn vật đều phức tạp, độc nhất, và thật tự do biết bao.”
“Bọn chị á?”
“Vâng. Nhưng sau khi đến đây, em mới nhận ra một điều. Mọi người ai cũng đang kìm nén bản thân. Che giấu cảm xúc của chính mình. Chắc là vì những điều quan trọng hơn.”
Hiểu rõ quá nhỉ. Mới hôm nọ còn khóc lóc vì bánh kếp cơ mà. Chuyện đó là từ bao giờ ấy ta? Một tháng? Ba tuần? Sự trưởng thành nhanh chóng của Kaguya làm tôi thấy vui, nhưng cũng có đôi chút buồn và sợ hãi.
“Gì thế, ra dáng người lớn ghê ha?” Tôi lỡ lời trêu chọc.
“Ehehe, Kaguya bắt chước chị đấy~”
Em ấy mỉm cười, trông chẳng có vẻ gì là khó chịu.
“Nè, em hỏi chị một câu được không?”
“Gì thế?”
“Iroha, chị có yêu mẹ không?”
Con bé hỏi mà vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi. Một câu hỏi hoàn toàn ngẫu nhiên, nhưng có lẽ với Kaguya, đó là một sự xác nhận quan trọng.
“Yêu... Chị có yêu mẹ không à?”
Tôi đã luôn nghĩ về mẹ, nhưng đến bây giờ, đó không phải là thứ cảm xúc có thể diễn tả bằng những từ đơn giản như vậy.
“...Khó nói lắm. Chị không biết nữa.”
Tôi yêu gia đình mình. Bố, người luôn dịu dàng và dạy tôi mọi thứ về âm nhạc. Anh trai, dù hay trêu chọc nhưng vẫn chịu chơi cùng tôi. Mẹ, người phụ nữ cực ngầu, xinh đẹp, mạnh mẽ và được mọi người xung quanh ngưỡng mộ. Một người mẹ nghiêm khắc thường ngày, và một người mẹ dịu dàng hơn khi ở bên bố. Mẹ đã thay đổi kể từ lúc bố mất. Khi được mẹ khen, tôi đã vui sướng đến phát khóc. Nhưng khi bị mẹ đẩy ra xa, tôi cảm thấy như toàn bộ con người mình bị chối bỏ. Mặc dù tôi biết, biết rõ rằng mẹ đang lợi dụng cảm xúc của mình, nhưng tôi—tôi vẫn rất yêu mẹ. Tôi muốn được mẹ công nhận và sẵn sàng chết vì điều đó.
Nhưng, dù tôi có cố gắng đến đâu, tôi cũng không thể trở nên hoàn hảo. Mẹ vẫn chẳng hề thay đổi, không bao giờ cười với tôi. Mối quan hệ của cả hai cứ mãi trách móc, cứ mãi va chạm. Và rồi đến mức không thể chịu đựng được nữa, tôi đã bỏ chạy. Bên trong tôi là một thứ gì đó mâu thuẫn, lầy lội, và trần trụi đến mức không dám đối mặt.
"Phải rồi ha...... Nếu ghét được bà ấy thì đã nhẹ lòng biết bao nhiêu."
Tiếng pháo hoa vang vọng bầu trời đêm, như muốn xóa tan đi những giọt nước mắt. Một tiếng nổ đơn lẻ được nối tiếp bởi vô số những tiếng nổ nhỏ hơn. Trông cứ như một bó hoa ánh sáng vậy.
“Nhưng Iroha này, giờ em còn thấy chị đáng thương hơn.”
Trái ngược với giọng điệu tươi sáng, một màng nước hình thành trong mắt Kaguya. Nếu ai đó không biết sự tình mà nói thế, chắc tôi đã bực mình lắm, nhưng chẳng hiểu sao, lời nói của con bé lại thấm thía đến nhường này. Ra vậy... có lẽ tôi đúng là một đứa đáng thương thật.
“Em xin lỗi, về chuyện lúc đó.”
“Lúc đó?”
“Vì đã nói mẹ chị kỳ quặc.”
A, là lúc đó...
“Lẽ ra lúc đó chị nên nổi giận mới đúng. Chị muốn nói là “Kaguya thì hiểu cái gì”, đúng không?”
—Con thì hiểu cái gì cơ chứ.
Bất chợt, lời mẹ nói vang lên trong đầu. Đồng thời, hình ảnh chiếc quan tài, bàn thờ, người mẹ mặc đồ tang không rơi một giọt nước mắt, và tôi, đang khóc nấc lên, ùa về.
—Mẹ không thấy buồn sao?
Không thể nào mẹ không buồn được. Không thể nào không đau đớn được. Tôi chỉ muốn nói chuyện với mẹ, nói rằng “Giờ bố đi rồi, cô đơn quá,” và “Chúng ta yêu bố nhiều lắm, đúng không mẹ?” Tôi muốn mẹ chấp nhận cảm xúc của tôi. Mẹ có lẽ nghĩ rằng bản thân phải chấp nhận và bước tiếp, rằng phải mạnh mẽ. Nhưng tôi thì khác... và việc chúng tôi khác nhau như nào chính là điều làm tôi buồn.
—Với con thì
Đoàng! Một tiếng nổ trầm đục vang vọng xuống tận bụng dưới kéo tôi về thực tại. Một bông pháo hoa cực lớn rực rỡ soi sáng bầu trời đêm.
“Không, không phải thế. Không phải là chị muốn nói điều đó.”
“...Iroha.”
“Mà là chưa bao giờ chị muốn nói ra.”
Bởi vì nó quá đỗi đau lòng.
Tôi tuyệt đối không muốn tuông ra những lời như thế.
“Ra là vậy...”
Tôi cảm nhận được hơi ấm nơi đầu ngón tay. Kaguya đang đặt bàn tay em ấy lên tay tôi.
Tôi luồn tay ra khỏi bàn tay ấy, thay vào đó nắm chặt lấy cổ tay em. Cánh tay của Kaguya mịn màng, mảnh khảnh, nhưng bên trong lại cứng cáp vô cùng. Từ bao giờ mà cánh tay này lại trở nên mạnh mẽ đến thế? Cái hồi em mới chui ra từ cây cột điện, em mềm nhũn, yếu ớt, cảm giác như chỉ cần tôi dùng lực một chút thì ngón tay sẽ xuyên qua lớp da thịt ấy rồi.
Hồi đó em bé xíu thế kia, mà giờ thì......
“Nè, Kaguya.”
“Hửm?”
“Kaguya...”
“...Ừm, em đây.”
“Em sẽ về sao?”
“Vâng.”
Kaguya gật đầu không chút do dự. Cuối cùng thì tôi cũng hỏi được. Điều mà tôi muốn hỏi từ rất lâu, nhưng lại chẳng bao giờ muốn hỏi chút nào.
“Chuyện là, kiểu như em đã bùng việc trên mặt trăng ấy. Nên là bị triệu hồi cưỡng chế? Ahaha.”
Như để bắt chước điệu cười gượng gạo của Kaguya, một bông pháo hoa vẽ hình mặt cười sáng lên trên bầu trời đêm. Tiếp theo là hình trái tim, rồi hình sao Thổ. Kaguya ngước nhìn những bông pháo hoa độc đáo, tự do ấy và nói:
“...Có vẻ như em đúng là Công chúa Kaguya rồi.”
Một bông pháo hoa hình xoắn ốc bay vút lên như rồng, rồi bung nở, lan tỏa thành những sắc màu lấp lánh, biến ảo khôn lường. Bầu trời đêm như biến thành chiếc kính vạn hoa rực rỡ.
“Họ sẽ đến đón em vào kỳ trăng tròn tới.”
2030/09/12
Vậy ra những con số chỉ ngày trăng tròn tiếp theo thực sự là hạn chót để Kaguya trở về.
“Đến đón em? Đến nhà mình á?”
“Không, chắc là đến Tsukuyomi. Thế giới ảo nằm gần mặt trăng hơn nhiêu. Từ đó họ có thể dễ dàng can thiệp mà không cần gửi tàu xuống.”
Những người từ mặt trăng... ý em ấy là đám hình nhân màu trắng đã tấn công chúng tôi sau buổi diễn sao. Nếu chúng là người ngoài hành tinh đã xây dựng nền văn minh tiên tiến trên mặt trăng, thì những hành vi vượt quá hiểu biết của con người trong Tsukuyomi cũng trở nên hợp lý.
Kaguya chắc hẳn đã nhận ra điều đó từ lâu. Không, phải nói là em ấy đã nhớ lại. Có lẽ ngay khoảnh khắc bị cánh tay người mặt trăng chạm vào.
Tay tôi nắm lấy cổ tay Kaguya, siết chặt hơn. Cánh tay của bọn hình nhân đấy, dù có phải chém phăng nó bao nhiêu lần tôi cũng sẽ làm.
“Vậy chạy trốn lần nữa đi.”
“Hả?”
“Em đâu phải là Công chúa Kaguya. Em hoang dã, tự do và bát nháo hơn nhiều! Nên chuyện này khác hẳn truyện cổ tích!”
Cứ chạy trốn là được mà. Tại sao em không bảo chị chạy trốn cùng em? Thế đâu có giống Kaguya. Lẽ ra em phải khóc lóc, gào thét và ăn vạ như một đứa trẻ chứ. Đó mới là Kaguya. Em trở nên thế này từ bao giờ—
“Sứ giả đã đến đón nàng Công chúa Kaguya bát nháo, nhưng nàng đã dành những ngày cuối cùng để vui chơi một cách điên cuồng. Thấy hông, câu chuyện thế này nghe hay hơn chứ nhỉ?☆”
Tại sao em lại trưởng thành quá vậy?
Lại một lần nữa, chỉ có mình tôi là đang khóc.
“Đó là cái kết của em! Em sẽ vui hết cỡ và lao thẳng vào số phận của mình!” Kaguya tạo dáng đứng chốt hạ theo kiểu siêu anh hùng và tuyên bố.
『Chỉ việc chấp nhận và chuẩn bị tinh thần thôi.』
Đó là câu thoại của tôi ở một lúc nào đó. Khi em nói lại điều đấy với một khuôn mặt xinh đẹp đến thế, tôi chẳng thể phản bác được gì nữa.
Lại một bông pháo hoa nữa được bắn lên. Những hạt sáng lan tỏa để lại mấy cái đuôi dài rũ xuống bầu trời đêm.
Trông như cây liễu rũ, hoặc tựa như những giọt nước mắt bằng ánh sáng đang tuôn rơi. Chỉ có bầu trời đêm là đang khóc cùng tôi.
“Thật lòng thì... Em muốn hát cùng chị Iroha nhiều hơn nữa cơ. Muốn hát thêm rất nhiều bài hát mới. A, phải rồi, em cũng muốn làm một buổi live! Vào ngày họ đến đón em ấy! Phải thật hoành tráng vào!”
Như để hưởng ứng lời em nói, liên tiếp những cơn mưa pháo hoa nổ tung ngoạn mục. Kaguya nhìn chằm chằm vào chuỗi tia lửa nối tiếp đó.
“U oaaa, tiếng nổ vang tận ruột gan luôn! Mùi khói nữa! Đỉnh quá đi—”
Kaguya nở một nụ cười rực rỡ không thua kém gì pháo hoa.
Em dễ thương thật đấy, Kaguya à.
Sau đó, chúng tôi lặng lẽ tiếp tục ngước nhìn bầu trời.
Cho đến khi pháo hoa kết thúc. Cho đến khi xung quanh chẳng còn ai nữa. Cho đến khi chỉ còn lại hai đứa. Cho đến khi nghe được tiếng chảy róc rách của dòng sông.
“Thôi, đến lúc phải về nhà rồi,” Kaguya khẽ nói.
“Khi cả hai vẫn còn có thể.”
Nếu đó là cảm xúc của Kaguya, tôi phải tôn trọng nó. Càng nghĩ như vậy, lòng tôi lại càng đau nhói.
◆
Ngay sau khi đi xem pháo hoa về, Kaguya tuyên bố giải nghệ sự nghiệp Liver và thông báo buổi live tốt nghiệp.
Mạng xã hội ngay lập tức bùng nổ, tràn ngập những comment kinh ngạc, đau buồn và cầu xin cô bé rút lại lời nói. Theo sau đó là những người muốn tìm ra sự thật và những kẻ thêu dệt thuyết âm mưu, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn như địa ngục trần gian.
Đáp lại tất cả lời ồn ào đó, Kaguya chỉ trả lời đơn giản:『Vui lắm rồi, nhưng đến đây là hết nha!』 và tránh bình luận thêm bất cứ điều gì.
『Kaguya-chan tính nghỉ thật đấy à?』
『Có chuyện gì xảy ra với Kaguya-chan vậy? Cậu ổn chứ?』
『Kaguya-chan làm sao thế? Có gì thì cứ tâm sự với tụi anh.』
Những DM [note88644] lo lắng được gửi đến từ Mami, Roka, và cả anh trai tôi. Nhưng Kaguya đã quyết định như vậy rồi, tôi chẳng thể làm gì hơn.
『Cảm ơn. Tớ/Em ổn.』
Đó là tất cả những gì tôi trả lời.
Tôi không hề nói dối. Chỉ là Kaguya quay về mặt trăng thôi mà. Chỉ là em ấy về nhà thôi mà. Chuyện đã được quyết rồi, và Kaguya cũng đã chấp nhận nó, nên là『Ổn cả thôi』.
Và tôi nữa, cũng chỉ là quay lại cuộc sống thường ngày của mình.
Lễ khai giảng ở trường dự bị diễn ra cực kỳ đơn giản, các lớp học bắt đầu ngay sau đó.
Vừa tan học, tôi đi thẳng đến chỗ làm thêm. Ngay cả ở cái chiến trường mang tên BAMBOOcafe này, tôi vẫn làm việc một cách thản nhiên.
“Sakayori-san! L-L-Làm sao đây, em lỡ đặt nhầm bốn trăm quả bí ngô rồi! Họ bảo không hủy được, toang rồi, tiêu đời em rồi!”
“Xin lỗi Quản lý! Là lỗi của em!”
Bình tĩnh nào, Quản lý, cả Mio-chan nữa. Tháng Chín đang là mùa bí ngô, nên chúng ta cứ mở lễ hội bí ngô tạm thời là được mà. Đúng rồi, chẳng có gì phải làm ầm lên cả. Mọi thứ vẫn vận hành như bình thường.
“Hôm nay vất vả rồi.”
Kết thúc ca làm vào giờ thường lệ, tôi đi bộ về nhà trên con đường quen thuộc như mọi khi. Ngước nhìn lên, tòa chung cư cao tầng nơi hai đứa đang sống sừng sững cắt ngang bầu trời chạng vạng.
Nếu Kaguya không còn nữa, chắc mình cũng sẽ chuyển đi thôi. Lại phải tìm một căn trọ rẻ tiền nào đó. Rồi thì mọi thứ sẽ quay lại như cũ. Cuộc sống thường ngày yên bình của nữ sinh trung học hoàn hảo, Sakayori Iroha, sẽ trở lại…
“Hả?”
Đôi chân đang rảo bước trên vỉa hè bỗng khựng lại.
Đó là trước cửa tiệm cho thuê Kimono, nơi tôi và Kaguya từng thử yukata. Trong tấm gương lớn mà hai đứa từng cùng nhau tạo dáng, giờ đây phản chiếu lại hình ảnh tôi trong bộ dạng chực chờ sụp đổ, như sắp vụn vỡ ra thành từng mảnh.
Cuộc sống thường nhật cuối cùng cũng đang quay trở lại. Tôi chỉ đang quay về làm con người cũ. Ấy vậy mà...
“...Mình đang làm vẻ mặt gì thế này?”
Tôi chạm tay vào khuôn mặt phản chiếu trên gương. Lạnh lẽo, cứng đờ và vô hồn.
Phải rồi, mình sẽ quay về như thế đây. Trở lại với cái thường ngày này.
“Chị về rồi.”
“Mừng chị v...”
Về đến căn hộ, tôi được chào đón bởi giọng nói uể oải, đứt quãng. Kaguya mang cái chậu rửa mặt ra phòng khách, đang lặp đi lặp lại hành động đưa tay lên che chậu rồi lại rụt lại.
“Em làm cái gì thế?”
“Hù con cua. Hây a, ra Búa nè. Sợ chưa?”
Thật tình, làm cái trò gì không biết.
Tôi đặt cặp lên bàn ăn và nhìn Kaguya, người đang nhìn chằm chằm vào con cua. Con bé nằm dài ra thảm, vừa trườn vừa chơi với nó. Chắc em ấy múc nước đầy chậu một cách cẩu thả nên xung quanh ướt nhẹp cả rồi.
“...Nè, Kaguya.”
“Kéo. Lần này hòa nha. Số mi đỏ đấy.”
“Em sẽ tổ chức live tốt nghiệp đúng không?”
“Đúng zậy. Được rồi, đây là trận chung kết. Ra cái gì, ra cái gì đây ta.”
“Em có muốn... làm một bài hát mới không?”
“Hả!?”
Kaguya bật dậy mạnh đến mức cánh tay va vào chậu, tạo nên làn nước sóng sánh trào ra thành một đợt sóng lớn.
“Thật á! Chắc chắn không? Chị sẽ làm bài hát mới cho em sao?”
“Ừm, đúng vậy.”
“Yah-hoo! Yippee-yay, húuuu!”
Mừng là hai đứa đã chuyển đến căn hộ cách âm tốt. Kaguya, với vẻ mặt như phát điên, hô vạn tuế ba lần liên tiếp trước khi chịu thua trận đấu cuối cùng với con cua. [note88645]
“Chị không biết liệu mình có làm tốt không nữa, nhưng mà... em muốn bài hát kiểu nào?”
“Cái bài bị bỏ dở giữa chừng ấy!”
“Hả?”
Ý tôi là về mặt hình ảnh hay concept cơ, nhưng không ngờ con bé lại chỉ định đích thân một bài hát. Cái bài chưa hoàn thành... ý em ấy là—
“Đây, đây, cái này này.”
Đã bảo là đừng có tự tiện mở laptop của chị cơ mà. Kaguya chỉ tay với lực mạnh đến mức suýt chọc thủng màn hình vào tệp tin có tên『Tiêu đề chưa quyết định (Đồng sáng tác với Iroha)』.
Trong muôn vàn bài hát... lại chọn đúng bài này. Trong khoảnh khắc, cảm giác dạ dày nặng trịch như chì ập đến, nhưng...
“Hiểu rồi.” Tôi gật đầu thật sâu.
“Vậy thì, chị sẽ... tập trung làm nó, nên là...” Tôi tuyên bố với Kaguya và giam mình trong phòng riêng.
Đã bao lâu rồi mình không viết nhạc nhỉ? Tôi đặt ngón tay lên phím đàn, hít một hơi, và để chúng chạy tự do. Những giai điệu âm cao dễ chịu nhảy múa vang lên.
—Chỉ một nhúm người nhỏ nhoi có thể thành công mà không cần kế hoạch. Giờ không phải lúc để con vui chơi đâu.
Tôi đã niêm phong cây đàn piano này lại kể từ khi mẹ nói thế. Nhưng liệu đó có thực sự là lý do duy nhất khiến tôi dừng lại không?
—Iroha.
Tôi nghe thấy giọng bố lẫn trong nhịp trầm của giai điệu.
Mỗi khi chạm tay vào phím đàn, tôi luôn nhớ về bố. Tiếng đàn piano là giọng nói của bố. Những phím đàn là ngón tay của bố. Còn tấm vải đỏ phủ lên trên phải chăng là tóc của bố? Bố sẽ ngồi cạnh tôi mỗi khi tôi chơi đàn và lắng nghe đứa con này kể đủ chuyện trên trời dưới biển.
—Nè, bố ơi. Hôm nay bạn Megumi ở trường mẫu giáo khen con đó.
—Giỏi quá. Iroha tiến bộ nhanh thật. Quả là niềm tự hào của bố mà.
—Nè, bố ơi. Anh hai lại nói mấy câu kỳ cục nữa rồi.
—Asahi còn trẻ con mà, Iroha phải nhắc nhở anh ấy giúp bố đấy nhé. A, nhưng đừng kể chuyện này với Asahi nha.
—Nè, bố ơi. Hôm nay mẹ chơi với con đấy.
—Mẹ Momiji đúng là không thể cưỡng lại sự dễ thương của Iroha nhỉ?
Chạm vào piano đồng nghĩa với việc phải đối diện ký ức về người cha đã khuất. Có lẽ cô bé Iroha ngày xưa đã sợ điều đó. Nhưng người đã giải phóng tôi ra khỏi nỗi sợ ấy...
Những ngón tay dần tăng tốc, đan dệt thêm những nốt nhạc như thể đang kể một câu chuyện.
Nè, bố ơi. Con đã tìm thấy một người rất quan trọng với mình. Một người siêu dễ thương, siêu bừa bộn, vừa tốt bụng lại vừa ích kỷ, luôn làm con thấy đáng ghét, nhưng luôn khiến con mỉm cười. Con tự hỏi liệu bố từng nghĩ về mẹ như vậy không nhỉ? Nè, bố ơi. Bố có nghe thấy con không?
Thế giới này trong mắt bố trông như thế nào?
Con không biết gì về bố cả. Thời gian con ở bên bố chỉ vài năm, và trong ký ức của con, bố lúc nào cũng cười, lúc nào cũng tận tâm vì người khác. Chưa một lần bố để lộ khuôn mặt giận dữ, buồn bã hay đau khổ.
Thỉnh thoảng con lại nghĩ... đối với người cha quá đỗi dịu dàng ấy, thế giới này chắc hẳn không phải một nơi dễ sống.
Bố mất vì tai nạn. Nhưng đôi lúc con nghĩ đó chỉ là viên xúc xắc tình cờ lăn vào mặt đấy, còn sự thật thì… Giờ đây chẳng ai biết được chân tướng nữa. Có lẽ mẹ đã biết hết tất cả. Nhưng dù có mang theo trong lòng điều gì, mẹ cũng sẽ mang nó theo đến tận cuối đời.
Khi ấy, bố đã cảm thấy gì? Tại sao bố lại đi đến một nơi mà không lời nào có thể chạm tới? Bỏ lại mẹ và con ở phía sau.
Ngón tay tôi khựng lại. Một khoảng lặng, như thể đang tấu lên khúc vô thanh, lan tỏa trong căn phòng tối.
“...Nè, bố ơi.”
Con không muốn mất đi một người quan trọng nào nữa đâu.
Buông những ngón tay rã rời khỏi phím đàn, tôi nắm lấy chiếc điện thoại.
Người nhận là Roka, Mami, và anh trai tôi.
『Xin lỗi, em/tớ hoàn toàn không ổn chút nào.』
Tôi gửi đi tin nhắn bắt đầu bằng những dòng chữ ấy cho tất cả mọi người.
"Trời đất ơiiii ~, Kaguya-chan thực sự là công chúa mặt trăng sao...... Có lí đấy!"
Cái quái gì thế?
Tôi chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa, nhưng Mikado Akira đứng khoanh tay và gật đầu lia lịa đầy quả quyết.
Mặc dù bị gọi ra bất ngờ, Roka, Mami, Mikado cùng các thành viên nhóm Black Onyx là Rai và Noi đã tập hợp đầy đủ tại phòng họp ngoài trời trong Tsukuyomi. Hơn nữa, cả Yachiyo cũng có mặt.
Tôi kể hết sự tình cho họ nghe. Chuyện Kaguya sinh ra từ cây cột điện bảy màu, chuyện em ấy là người ngoài hành tinh đến từ mặt trăng, và vào đêm trăng tròn tới, sứ giả sẽ đến đón em ấy về.
Câu chuyện nói ra nghe sặc mùi hư cấu từ đầu đến cuối, nhưng...
“Vậy em ấy không đến từ ở Tsukiji.”
“Hèn chi đi biển mà da vẫn trắng bóc.”
“Sinh ra từ cột điện... hiểu rồi!”
… Dường như mọi người ai nấy đều có lý do riêng để thấy chuyện này hợp lý, và họ tin tưởng nó dễ dàng đến mức làm tôi thấy hơi hụt hẫng.
Nếu vậy thì, đã đến lúc lên kế hoạch.
“Yachiyo, cậu có thể làm gì để bảo vệ Kaguya không?”
Người mặt trăng sẽ đến Tsukuyomi bắt em ấy. Với tư cách là quản trị viên của Tsukuyomi, chắc hẳn Yachiyo có thể làm gì đó.
“Tôi đã thử điều tra, nhưng không xác định được họ truy cập Tsukuyomi từ đâu cả, xin lỗi nha.”
“Vậy thì hủy buổi stream đi, đừng để Kaguya đăng nhập vào đây nữa là xong chứ gì?”
Tôi đã cân nhắc ý kiến của Roka. Tuy nhiên, Kaguya là sự tồn tại xuất hiện từ cột điện, em ấy dường như vận hành theo một hệ thống khác hẳn với chúng ta. Ngay cả khi Kaguya không vào Tsukuyomi, tôi có linh cảm rằng người mặt trăng sẽ cưỡng chế đăng xuất Kaguya thật khỏi thế giới, hay nói cách khác là bắt cóc em ấy.
...Phải làm sao bây giờ? Mọi người đều im lặng. Sự tuyệt vọng đã bắt đầu len lỏi vào bầu không khí, nhưng...
“Nếu chúng không thể can thiệp vào thế giới thực, thì ta chỉ cần đánh bật chúng trong Tsukuyomi là được chứ gì?”
Chỉ có Mikado là đang cười, như thể anh ta đang hít thở một bầu không khí hoàn toàn khác.
“Cái gì, vẻ mặt đó là sao? Em gọi bọn này đến là vì việc đó còn gì. Cứ giao cho bọn anh. Dù là người ngoài hành tinh hay cái quái gì đi nữa, nếu đã dám mò vào Tsukuyomi thì lại càng tốt. Đây là sân nhà của mình. Ở cái đất này, bọn anh là mạnh nhất. Cứ dùng vũ lực đập cho tơi bời, đến khi chúng phải khóc lóc van xin để được cuốn gói về lại mặt trăng thì thôi”
Thật là một lập luận vô lý. Chẳng có căn cứ hay logic nào cả—vô lý đến mức trơ trẽn. Nhưng...
“...Em cũng sẽ làm. Không biết ta có thể làm được bao nhiêu... nhưng làm ơn hãy giúp em!”
Chẳng thể nghĩ cách nào khác, tôi quyết tâm và cúi đầu nhờ cậy. Người mặt trăng, phải tiêu diệt bọn chúng.
“Được! Vậy thì chuẩn bị thôi, Noi.”
“Hể? Thật sao? Phiền chết đi được~”
“Mệnh lệnh của thủ lĩnh là tuyệt đối.”
“Vâng vâng, biết rồi.”
Một khi phương hướng đã được xác định, Black Onyx hành động rất nhanh. Rai mắng Noi đang càu nhàu, họ bắt đầu tìm cách để tăng khả năng thành công cho cái kế hoạch vô lý đó, dù chỉ một phần trăm. Có lẽ đây là cách ba người đấy luôn biến những điều không thể thành có thể. Tôi biết rõ điều đó vì đã từng là đối thủ của họ—Hắc Quỷ quả nhiên là đội mạnh nhất.
“Iroha, năm sau mọi người cùng đi biển nữa nhé.” Roka nói và mỉm cười.
“Cả suối nước nóng nữa!” Mami nói thêm, cười tươi và chắp tay lại.
“...Cảm ơn mọi người.”
Và tôi còn có Roka và Mami. Lúc này đây, nụ cười của họ đáng tin cậy hơn bất cứ điều gì.
Bởi họ đã thắp lên ngọn lửa ý chí trong trái tim tôi, dù không biết chuyện này có thể kéo dài được đến đâu, nhưng tôi sẽ vùng vẫy đến giây phút cuối cùng.
“...A, Iroha. Mừng chị về.”
Khi trở về từ Tsukuyomi và mở mắt ra, Kaguya đang ở trong phòng tôi như một lẽ đương nhiên, và cũng như một lẽ đương nhiên…
…nhỏ đang táy máy bộ PC của tôi.
“Cái này nghe đỉnh thật đấy!”
Có vẻ như con bé đã tự ý nghe bài hát tôi đang làm dở. Hành động của em ấy đậm chất Kaguya đến mức khiến tôi lại thấy an tâm.
“Chị đang chật vật phần lời, nhưng sẽ xong sớm thôi.” Tôi nói trong khi tháo SmartCon ra.
“Hóng quá đi mất! Em thực sự thích giai điệu nà~y. Iroha quả nhiên là thiên tài mà!” Kaguya áp hai tay lên tai nghe và ngước nhìn trần nhà với vẻ say sưa.
“...Không, không phải chỉ mình chị đâu. Đây là bài hát chị sáng tác cùng bố. Bài hát đầu tiên của chị.”
“Thật sao?”
“Từ sau khi bố mất... chị có làm thêm vài bài nữa, nhưng bài nào bài nấy cũng cảm thấy thiếu thiếu một cái gì đó, nên chị đã bỏ cuộc.”
“Ra vậy. Em thích chúng lắm. Toàn bộ bài hát mà Iroha làm.”
“Cảm ơn em. Tóm lại là, dù thế nào trong hôm nay chị cũng sẽ hoàn thành bài này.”
“Thế thì Kaguya cũng giúp một tay! Em sẽ viết lời giúp chị. Bố chị chắc cũng sẽ thích lắm cho xem. ‘Ngay cả một cú Kabedon cũng là khúc dạo đầuuu để khuấy động cuộc sốốống~~♪’. Đấy, hay không?”
Hay cái nỗi gì... mà, nghe cũng cũng.
“Ừm, có lẽ thế.”
Kaguya có một cách kỳ lạ khiến tôi nghĩ như vậy.
“Điệp khúc sẽ như này! Khoảnh khắc nààày~~ chính là bữa tiệc tuyệt vời nhấấất~~”
“Nè, Kaguya.”
“Hửm?”
“...Không, không có gì đâu. Yachiyo bảo cậu ấy sẽ là nhà sản xuất cho buổi live của em đấy.”
“Chị nhờ cậu ấy giúp em hả!? Tuyệt vời! Em đi lên kịch bản vũ đạo đây.”
Kaguya ném tai nghe sang một bên và chạy biến đi. Lập tức, tôi nghe thấy tiếng con bé quậy rầm rầm ngoài phòng khách. Ngay cả vào lúc này, Kaguya vẫn không thay đổi. Mạnh mẽ, tự do và thẳng thắn. Ấy vậy mà, tại sao...
“Không, giờ không phải lúc. Mình phải hoàn thành bài hát đã.”
Tôi đeo chiếc tai nghe Kaguya vừa vứt xuống và quay mặt vào máy tính.
Thật kỳ lạ. Tôi không muốn mất Kaguya. Vì thế nên tôi mới bí mật tập hợp mọi người và lên kế hoạch tác chiến để đánh đuổi người mặt trăng. Nhưng ở mặt khác, tôi lại đang cặm cụi làm bài hát cho buổi live tốt nghiệp của em ấy. Mọi người sẽ nghĩ sao nếu họ biết chuyện này?
Xin lỗi nhé. Nhưng không phải tôi đã bỏ cuộc đâu. Đây chỉ đơn thuần là bài hát mà cá nhân tôi muốn gửi tặng riêng cho Kaguya mà thôi.
“Nào, hãy biến nó thành bữa tiệc tuyệt vời nhất thôi.”
Tôi quay lại hí hoáy với phần mềm DTM [note88648] để tiếp tục việc sáng tác.
Đoạn điệp khúc đã phối khí xong xuôi chảy vào tai tôi. Một giai điệu với nhịp độ nhanh, mạnh mẽ, mang đầy cảm giác lao về phía trước đúng như Kaguya yêu cầu.
Tôi thử ngân nga lời bài hát vừa viết xong theo giai điệu đó.
『Khoảnh khắc nààày—— chính là bữa tiệc tuyệt vời nhấấất——』
“...Hả?”
Tôi buột miệng thốt lên.
Tôi dừng nhạc và tua lại mười giây. Đoạn điệp khúc lại bắt đầu vang lên. Một nhịp điệu nhẹ nhàng khiến cơ thể tự nhiên muốn chuyển động theo. Lời bài hát tươi mới mà Kaguya vừa viết ra.
『Khoảnh khắc nààày—— chính là bữa tiệc tuyệt vời nhấấất——』
“Lại nữa rồi...”
Cảm giác sai sai lại ập đến. Không, đây không phải là cảm giác sai sai. Là Déjà... vu sao?
Tôi tua lại đầu đoạn điệp khúc một lần nữa. Phát. Lần này tôi đã nắm bắt nó rõ ràng. Phải rồi, chính là cảm giác này.
Cảm giác như đôi cánh mọc ra trên tấm lưng mệt mỏi vốn chẳng thể tiến hay lùi.
Cảm giác những suy nghĩ mệt mỏi trong đầu cứ thế tuôn trào ra.
Cảm giác ngước nhìn vầng trăng và nước mắt chực trào.
Cảm giác một đứa bé đang khóc ngặt nghẽo bỗng chìm vào giấc ngủ ngon lành.
『Giai điệu trân quý kiaaaa—— vẫn đang tuôn chảyyyy——』
—Remember.
“Cùng một giai điệu? Tại sao chứ...”
Bài hát debut của Yachiyo. Mình đã vô thức đạo nhạc sao? Mình đã nghe nhạc của Yachiyo nhiều đến mức nó ngấm vào tiềm thức ư? Không, không phải. Đây là bài hát mình làm cùng bố cơ mà. Tất nhiên là từ rất lâu trước khi Yachiyo debut. Vậy thì, là Yachiyo sao...? Chuyện đó cũng không thể nào. Bài hát vẫn luôn ngủ yên trong chiếc PC này, ngoài tôi và người bố đã khuất ra, ngay cả mẹ cũng không biết đến nó. Nếu vậy, chỉ là trùng hợp thôi nhỉ. Ngẫu nhiên mà một đoạn giai điệu lại trùng khớp với nhau.
“Chuyện thường tình mà... nhỉ.”
Tôi tự nhủ như vậy và bắt đầu làm việc trở lại, nhưng cảm giác sai sai đấy vẫn không hề biến mất.
Có điều gì đó quan trọng mà tôi đang bỏ sót. Suy nghĩ đó cứ vương vấn mãi trong đầu.
◆
Ngày 12 tháng 9 năm 2030 đã đến một cách chóng vánh.
Chỉ có mình tôi là lo sốt vó không biết liệu họ có đến bắt con bé đi ngay khoảnh khắc đồng hồ điểm 0 giờ hay không.
“Chào buổi sáng, Iroha!”
Kaguya thức dậy, bình thường đến mức đáng ghét.
“Của chị đây, Kaguya số 23! Thành quả tuyệt vời nhất trong mười lăm năm qua!”
Con bé làm bữa trưa ngon lành như mọi khi.
『Phư phư ~~~ ♪ Phưn phưn phư ~~~ n ♪』
Và vừa ngân nga giai điệu, vừa bắt đầu chuẩn bị cho buổi live trong phòng stream.
Nếu định coi đây là lần cuối cùng, thì thái độ của con bé bình thản đến mức đáng ngạc nhiên, nhưng nếu Kaguya muốn thế thì tôi chẳng có gì để nói cả. Vì vậy, tôi cũng cố gắng tỏ ra bình thường hết mức có thể để hỗ trợ buổi stream.
“...Hả?”
Tôi chợt nhận ra và rùng mình.
Kaguya biến mất rồi. Vừa nãy tôi chỉ cúi xuống nhìn chân tí thôi mà, khi ngẩng mặt lên thì chỉ còn lại một mình.
Đùa thôi đúng không. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng như bị điện giật. Không thể nào... không thể nào.
“Kaguya!”
“Gì thế?”
Ồ, em ở đó. Kaguya ló đầu ra từ dưới gầm bàn.
“Em làm cái gì ở dưới đó thế?”
“Hửm? Cái này rơi nên em nhặt ấy mà.”
Trả lời xong, con bé xoay xoay chiếc vòng tay luôn mang theo bên người trên ngón trỏ.
“Đừng dọa chị như thế chứ!”
Tôi suýt thì khuỵu gối xuống tại chỗ vì nhẹ nhõm. Kaguya cứ thế nhìn chằm chằm vào tôi.
“Iroha hay lo quá à~~. Nè, cho chị cái này.”
Vừa nói, con bé vừa chìa chiếc vòng tay vừa nhặt lên về phía tôi.
“Hả? Cái này chẳng phải là...”
“Yachiyo đã nói mà. Những thứ thế này phải tặng cho người quan trọng đối với mình. Cho nên, Iroha nhận lấy đi!”
“...Cảm ơn em.”
“Với lại, cái này để, trả lễ cho cái tên!”
“...Tên á?”
『Cái tên là món quà đầu tiên trong đời』... Hình như tôi từng nói thế thì phải.
“Ừm.”
Kaguya gật đầu và mỉm cười.
Một nụ cười trong veo như bầu trời đêm không một gợn mây, như cánh đồng tuyết chưa in dấu chân người. Không phải kiểu cười tinh nghịch thường ngày, đó là một nụ cười mang lại cảm giác thiêng liêng mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
Ở đó, tôi nhìn thấy sự giác ngộ và quyết tâm. Không phải là Kaguya của mọi khi nữa rồi.
“Kaguya...”
“Đi nào, Iroha.”
Hai đứa nắm chặt tay nhau và lặn vào Tsukuyomi.
Trong phòng chờ của hội trường live, tôi đang một mình chờ đợi buổi diễn bắt đầu.
Vừa nãy Yachiyo đã dẫn Kaguya lên sân khấu. Tầm này, chắc hẳn con bé đang trầm trồ trước sân khấu đặc biệt được dựng trong khu vực 『KASSEN』nhỉ.
Đó là sân khấu đặc biệt tôi đã nhờ Yachiyo tạo ra. Nơi này nhất định phải là chiến trường.
“Tôi về rồi đây~☆”
Chẳng hề báo trước, Yachiyo xuất hiện cái bộp. Tôi cũng quen rồi nên cũng chẳng còn ngạc nhiên trước mấy sự xuất hiện đột ngột ấy nữa.
“Mừng cậu về. Kaguya thế nào rồi?”
“Cậu ấy vui lắm. Bảo là đang hừng hực khí thế luôn.”
“Vậy à. Cảm ơn cậu, Yachiyo.”
“Không có chi, tôi cũng đang trong tình thế khó xử mà~~☆”
Yachiyo nháy mắt một cái thật kêu, bắn ra những ngôi sao ảo ảnh vào không trung.
Tôi nhìn chằm chằm vào Yachiyo ấy, lục lọi trong lòng những lời nên nói.
“Nếu tôi là Yachiyo, thì liệu Kaguya có nói rằng em ấy không muốn về không nhỉ?”
Lời buột miệng thốt ra. Tôi không hề có ý đồ gì sâu xa, chỉ là một thắc mắc đơn thuần, nhưng...
“Hể...?”
Yachiyo mở to mắt, sững người lại. Chả nhẽ câu hỏi đó kỳ quặc lắm sao?
“A, xin lỗi, tôi nói năng lung tung quá. Cậu quên đi nhé.”
“Không, không phải thế. Chỉ hơi ngạc nhiên thôi... Ra là, tình cảm song phương nhỉ.” [note88657]
Ý nghĩa trong lời nói của Yachiyo, tôi không hiểu rõ lắm. Nhưng chắc hẳn, đó là chuyện của một thế giới mà tôi không hề hay biết.
『Các vị trí, chuẩn bị OK.』
Lại một lần nữa, tin nhắn bắt đầu buổi Live hiện lên giống như hôm nào.
“Vậy thì, bắt đầu thôi. ...Xin lỗi nhé, lần này Yaccho không thể đi xa hơn được nữa.”
Tôi không ngạc nhiên. Yachiyo vốn dĩ đã là một tồn tại xa vời vợi. Dù có lý do gì đi nữa thì cũng chẳng lạ.
“...Vì đó là định mệnh sao?”
Đấy là cách nói chuyện mà thi thoảng Yachiyo vẫn hay dùng. Yachiyo cười khổ thay cho cái gật đầu.
“Nếu là Iroha thì... sẽ ổn thôi!”
Cậu ấy giơ nắm tay quyết tâm lên cùng với lời khẳng định chẳng có chút căn cứ nào. Vô trách nhiệm nhưng lại tích cực đến cùng cực. Có lẽ Kaguya sẽ thích cái điệu bộ này lắm đây. Tôi vừa nghĩ vừa đứng dậy.
Nào, xuất trận thôi.
◆
『Đúng là bước ngoặt gây sốc! Cô ấy lao vào Tsukuyomi như một siêu tân tinh của sự tự do. Và giờ, buổi Live tốt nghiệp của Kaguya! Đây không phải lúc để khóc, đêm nay là món quà cuối cùng dành cho fan của cô ấy! Hãy khắc sâu vào mắt đi!』
Bình luận viên chính thức của Tsukuyomi, Chuuken Otako, người đã tuyên bố công khai Kaguya là oshi của mình, cũng chính là người vừa gào thét vừa khóc lóc vào micro một cách đầy khí thế. Tiếng gầm hòa lẫn với tiếng nức nở vang vọng rõ ràng. Người hâm mộ chật kín hội trường đặc biệt tại KASSEN Field cũng không chịu kém cạnh lời bình luận, gào thét đáp lại sục sôi như lửa cháy.
Và rồi, như thể đã chờ đợi sự phấn khích của cư dân Tsukuyomi đang xem qua màn hình và trực tiếp tại hội trường đạt đến đỉnh điểm, hàng loạt đèn rọi cùng lúc chiếu sáng sân khấu.
Xuất hiện ở trung tâm, tất nhiên là...
“Cảm ơn mọi người–!”
...nhân vật chính của ngày hôm nay, Công chúa Kaguya.
“Hôm nay tuy giống như lời chia tay, nhưng mình không muốn nó trở nên buồn bã đâu! Hãy để mình tốt nghiệp một cách thật happy nhé!”
Đáp lại tiếng gọi của Kaguya, các fan gào lên bằng những tiếng hô vang dội.
Và rồi, như thể nhiệt lượng và âm lượng vượt quá giới hạn đã xé toạc không gian, hàng trăm bông hoa nở rộ trên bầu trời. Chắc hẳn ai cũng nghĩ đó là hiệu ứng dàn dựng của buổi live. Khán giả chào đón những người mặt trăng dị hình xuất hiện từ những cánh hoa bung nở bằng tràng pháo tay và tiếng reo hò.
Chà, đến sớm thế cơ à. Lũ người mặt trăng định cướp công chúa đi. Nếu mọi người nghĩ đây là một phần của buổi diễn thì tốt quá rồi. Bọn tôi chỉ đơn giản cứ thế mà xuôi theo dòng thôi.
Sáu quả đào từ trên trời rơi xuống, chặn đứng đường đi của đám người mặt trăng. Mô phỏng lại điểm hồi sinh trong KASSEN.
“Nào, quẩy lên thôi!”
“...Chỉ cần thắng là được chứ gì.”
“Nghe có vẻ thú vị đấy.”
Dẫn đầu là Mikado Akira cùng nhóm Black Onyx, và...
“Kaguya-chaaan, yayyy!”
“Kaguya~ Nhìn nè nhìn nè~!”
...Influencer làm đẹp ROKA, cùng Influencer ẩm thực Mamimami, cũng đến tham chiến. Tất nhiên, bên cạnh họ còn có cả Iro-P, tức Sakayori Iroha.
『Quả là điên rồ mà! Hắc Quỷ từng một thời so kè nảy lửa, nay đã lao đến buổi live cuối cùng của Kaguya!』
Sự xuất hiện của các khách mời đặc biệt khiến hội trường sôi sục như muốn nổ tung. Giọng nói của Roka và Mami bị nhấn chìm trong tiếng reo hò như sóng gầm, không thể đến được tai Kaguya, nhưng...
“...Kaguya.”
...Ở thế giới thực, ngay bên cạnh, giọng nói của tôi lại là chuyện khác. Tôi mở mắt, đặt tay lên vai và ghé miệng sát vào tai Kaguya.
“Cứ coi như đây là trò giải trí góp vui của buổi live đi. Bọn chị sẽ cố gắng hết sức. Nếu vạn nhất mà thắng, thì chúng mình sẽ càn quét hết Donki rồi làm món bánh kếp ‘bỏ hết mọi thứ lên trên’ nhé.”
“Iroha...”
Kaguya cũng mở mắt. Ý thức của chúng tôi tạm thời rời khỏi Tsukuyomi, hai đôi mắt rực sáng màu cam chạm nhau trong căn phòng stream tối om. Kaguya đặt tay em chồng lên tay tôi.
“Ra vậy... Ra vậy... Mọi người thật tự do quá!”
Em nói với nụ cười rạng rỡ như hoa hướng dương.
Nụ cười đó là tín hiệu bắt đầu. Chúng tôi nhắm mắt lại và lặn vào Tsukuyomi một lần nữa. Kaguya cầm micro lao lên sân khấu, còn tôi thì cầm chiếc keyboard được Kaguya chế tạo để vừa đánh nhạc vừa đánh game, hướng ra chiến trường.
Cuộc xâm lược đã bắt đầu. Khác hoàn toàn với loại hình nhân chúng tôi thấy trước đó, đám người mặt trăng với hình dáng mô phỏng Thất Phúc Thần đang lũ lượt kéo đến. Chẳng biết chúng học được từ bao giờ, mà trên đầu chúng cũng hiển thị thanh máu tuân theo luật của KASSEN.
Cứ như là hành xử của người văn minh tham gia vào lễ hội của bộ tộc chưa khai hóa vậy.
Vừa khéo. Nếu các người đã chịu chơi theo luật của bọn này, thì bọn này sẽ chơi tới bến.
“Em quay lại rồi à, Iroha. Đừng có xông lên bừa bãi, phòng thủ của bọn chúng có vẻ cứng lắm đấy.”
Mikado Akira ngăn cản bước chân định lao lên của tôi. Có vẻ anh ấy đã nhận ra ý thức tôi bị ngắt quãng trong vài giây. Không biết từ lúc nào, anh đã rút kiếm ra trong tư thế bảo vệ.
“...A, cảm ơn anh.”
“Gì thế, dạo này em thành thật quá nhỉ. Bắt đầu stream nên nhận ra sự vĩ đại của thằng anh mình rồi hả?”
“Không, chẳng liên quan.”
Tôi lùi lại một bước, thoát khỏi tư thế bảo vệ của Mikado và nói.
“Em đang tránh mặt anh đấy hả?” Anh ấy hỏi mà không rời mắt khỏi đám người mặt trăng.
“...Anh nhận ra sao?”
“Đương nhiên. Anh vẫn luôn dõi theo em mà.”
“Cái gì chứ? Sao lại...”
“Thì, anh là anh trai em mà.”
Chỉ trong một khoảnh khắc, hình bóng người anh trai ngày xưa chồng lên lớp skin Mikado Akira ngoái lại nhìn tôi. Một người anh trai chỉ giỏi cái mã, nhưng ai cũng yêu quý. Người anh trai sẽ luôn nhẹ nhàng xen vào giảng hòa mỗi khi tôi và mẹ xảy ra xung đột.
...Anh vẫn luôn lo lắng cho em sao?
Em cứ tưởng mình đã bị vứt bỏ rồi chứ. Vào cái ngày anh bỏ nhà ra đi, bỏ lại em ở đó. Em cứ nghĩ anh không cần đứa em gái này nữa. Vậy mà, cái gì thế này...
“...Ngốc thật.”
Ngay lúc đó, tiếng xé gió chói tai đâm toạc màng nhĩ tôi. Ngước nhìn lên, vô số mũi tên băng lấp kín bầu trời đang bay qua đầu. Có vẻ như đám người mặt trăng đã lọt vào tầm bắn của Noi.
“Đi thôi, Iroha. Lâu lắm rồi mới có một cuộc ‘Họp mặt Huynh đệ’ nhỉ.” Mikado nói bằng chất giọng Kyoto.
“Uwa, hoài niệm ghê.”
Bị cuốn theo bởi câu trả lời của ảnh, ngữ điệu vùng Kyoto cũng tự nhiên trượt ra khỏi miệng tôi.
Họp mặt Huynh đệ. Đó là cách gọi những lúc hai anh em chơi game cùng nhau hồi còn ở nhà. Mỗi khi tôi suy sụp vì cãi nhau với mẹ, anh hai lại rủ tôi tham gia "Họp mặt Huynh đệ". Và rồi, anh ấy sẽ dần tôi một trận nhừ tử trong game, còn tàn nhẫn hơn cả mẹ.
“Hồi đó vui thật ha.”
“Vui cái nỗi gì, anh toàn nhét hành vào mồm em.”
“Hai đứa mình toàn chơi game suốt thôi nhỉ.”
Bây giờ cũng đang làm thế mà...
“Anh cứ tưởng chẳng có gì thay đổi, nhưng có một điều đã khác rồi đấy, Iroha.”
“Em á?”
“Anh vui vì em đã biết dựa dẫm vào người khác rồi, em gái ạ.”
“...Thì tại, có một đứa cứ hở ra là dựa dẫm vào em, chắc là bị lây tính nết của nhỏ rồi.”
Đám người mặt trăng bắt đầu phản công. Những chùm tia sáng tầm xa cấp độ cheat bắn tan bầu trời.
“Ra vậy. Thế thì phải bắt con bé ở lại đây mãi mãi mới được.”
Nói đoạn, Mikado Akira lao thẳng vào trong mưa bom bão đạn. Rai, Noi cũng nối gót theo sau. Cây đinh ba mạnh nhất xé toạc quân đoàn người mặt trăng. Roka và Mami cũng bắt đầu nghênh chiến.
Tôi cũng theo sau, xông thẳng vào đám đông dày đặc đến mức lấp kín cả mặt đất. Chênh lệch lực lượng giữa hai bên là quá rõ ràng. Nhưng tôi vẫn tiến lên, thứ mang lại sức mạnh cho chúng tôi...
『Bằng những thanh âm đầy phấn khíchhh——Bằng bài ca ngập tràn cảm xúcccc——』[note88663]
...Là giọng hát của Kaguya vang vọng từ sân khấu.
Nè. Em có thấy không, Kaguya? Đây là bọn chị đấy. Là những người Trái Đất mà Kaguya đã ngắm nhìn từ mặt trăng đấy.
Làm những điều mình thích, phức tạp, độc nhất, và tự do biết bao.
Không phải là bọn chị nghĩ mình thực sự có thể đuổi được đám người mặt trăng không rõ lai lịch này, cái lũ mà có thể sinh ra cả một đứa bé từ cột điện.
Nhưng mà, vừa chiến đấu vừa lắng nghe bài hát của Kaguya, chị lại cảm thấy một sự đồng nhất và niềm vui sướng kỳ lạ. Cứ như những vũ công trong ngày lễ hội, bọn chị vẫn đang tiếp tục nhảy múa. Sẽ không để chuyện này kết thúc bằng Bad Ending đâu.
※
Tôi đã vung vũ khí bao nhiêu lần rồi nhỉ. Đã đánh bại bao nhiêu tên người mặt trăng rồi?
Ý chí điều khiển cơ thể, vượt qua cả giới hạn. Năng lượng gần như vô hạn, tạo ra sức mạnh gần như vô hạn và tốc độ gần như vô hạn. Nhưng, cũng chỉ là “gần như” mà thôi. Không phải là vô hạn thực sự. Không giống như đám người mặt trăng kia.
“Hự...”
Đầu tiên, Rai bị hạ gục. Anh ấy hứng trọn đợt tập trung hỏa lực ở mức độ phạm quy tắc và tan biến cùng với cái tháp canh.
“Không có hồi kết nhỉ.”
Noi vẫn liều mạng bắn tỉa, nhưng đại quân người mặt trăng vẫn cứ ùn ùn ập đến, nuốt chửng lấy anh ấy. Ngay lập tức, Noi hồi sinh, nhưng có lẽ cả hai đều đã sử dụng đến mạng dự trữ cuối cùng rồi.
“Iroha...!”
“Xin lỗi nha...!”
Và rồi, cả Mami và Roka cũng ngã xuống.
“Cái gì, chỉ thế thôi sao? Lũ người vũ trụ kia. Ta và Iroha vẫn còn đứng đây này!”
Chỉ còn lại tôi và Mikado trụ lại. Tuy nhiên, bọn tôi có thể cầm cự được đến bao giờ đây. Bất chợt, ánh mặt trời vụt tắt. Ngước nhìn lên, ngay trên đầu chúng tôi, một tên người mặt trăng khổng lồ hiện ra. To thật. Tên đấy mô phỏng theo loài quái thú trong truyền thuyết, giáng cây tích trượng xuống trong khi rơi tự do.
Như một tảng thiên thạch. Tôi bị luồng gió va chạm thổi bay và lăn lông lốc trên mặt đất. Nhưng...
“——Hự!”
Mikado Akira không hề di chuyển. Với cơ thể tơi tả, anh ấy đỡ lấy đòn tấn công từ trên cao của tên kia chỉ bằng một thanh kiếm.
“Anh hai!”
“...Rai, Noi, dùng cái đó thôi.”
“Tuân lệnh.”
“Hây a~”
Không gian vặn vẹo bởi nguồn năng lượng khủng khiếp phun trào từ toàn thân, Mikado Akira gầm lên.
“Oraaaaaa!”
Cứ thế, anh vung mạnh cánh tay, hất văng cơ thể khổng lồ của tên người khổng lồ bay vút lên bầu trời xa xăm. Như thể muốn tống khứ nó quay về mặt trăng vậy.
Cái gì thế, sức tấn công dị thường này là sao. Thêm vào đó là những hoa văn điềm gở nổi lên trên khuôn mặt anh ấy... Đừng bảo là.
『Là Cheat Mode! Ngay lúc này, Mikado Akira của Black Onyx, tiếp theo là Rai, và cả Noi nữa đều được xác nhận là đang sử dụng Cheat Mode!』
Chuuken Otako gào lên, cả khán đài dậy sóng. Quả nhiên là Cheat Mode. Một kỹ thuật gian lận can thiệp vào phía chương trình để cưỡng ép toàn bộ chỉ số tấn công lên đến mức phá game. Tất nhiên, đó là hành vi bị cấm, và việc sử dụng nó đồng nghĩa với việc bị ban tự động khỏi Tsukuyomi và mất hết tất cả mọi thứ.
Làm đến mức này vì tụi mình sao... lồng ngực tôi nóng ran.
"Vẫn chưa xong đâu! Lên tiếp nào!"
Black Onyx, sau khi phá vỡ giới hạn, một lần nữa đẩy lùi đám người mặt trăng. Nhưng, dù vậy. Vẫn chưa đủ. Người mặt trăng hiện ra như nước từ suối nguồn vô tận, dùng số lượng áp đảo để trấn áp người trái đất.
"Chỗ này cứ để bọn anh! Chạy đi, Iroha!"
Tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc chạy về phía Kaguya. Chạy thì giải quyết được cái gì chứ. Dù biết vậy, nhưng tôi vẫn cứ chạy. Ít nhất, tôi muốn được ở bên cạnh em ấy. Trong khi tôi đang lao đi...
"——Hự!"
...Những tên người mặt trăng đột ngột xuất hiện, bao vây tôi tầng tầng lớp lớp. Và rồi, bài hát của Kaguya kết thúc. Đoạn outro nhỏ dần, và điệu nhảy dừng lại.
Như thể chỉ chờ đợi khoảnh khắc đó, màu sắc của bầu trời thay đổi. Ngước nhìn lên, đại quân người mặt trăng đã che kín bầu trời. Chúng dịch chuyển tức thời một lượng lớn như thế này từ bao giờ? Hoặc có lẽ, chúng thực sự chỉ đang đợi bài hát kết thúc mà thôi.
Cứ như thể đây không phải là chiến tranh, mà là một nghi thức vậy.
Kaguya nở một nụ cười như đã thấu hiểu tất cả, chấp nhận thất bại. Biểu cảm đó, có chút gì đó giống với Yachiyo.
“...Kaguya.”
Tôi không thể chạy thêm được nữa. Lũ người mặt trăng cũng thôi không tấn công dồn dập. Chúng thậm chí còn dạt ra hai bên để tôi có thể nhìn thấy rõ Kaguya. Một lát sau, một tên bước ra trước mặt Kaguya. Hắn cung kính quỳ xuống. Kaguya nhìn hắn, với vẻ mặt như đón chào một người bạn cũ, nói một cách không chút ác ý:
“Đường xa vất vả rồi.”
“Xin lỗi vì đã bỏ trốn nhé. Nhưng mà, vui cực kỳ, vui lắm lắm luôn ấy!”
Biểu cảm của tên người mặt trăng khi ngước nhìn lên không hề thay đổi. Tuy nhiên, chẳng hiểu sao, trông hắn như đang mỉm cười.
Và rồi, Kaguya bắt đầu bay lên. Cưỡi lên đám mây phát sáng hiện ra dưới chân. Được tháp tùng bởi đông đảo người mặt trăng và InuDOGE. Chầm chậm bay về phía bầu trời. Về phía mặt trăng của Tsukuyomi.
“Đây là buổi live chia tay tuyệt vời nhất! Tôi đã nhận được rất nhiều phần quà tuyệt vời. Cảm ơn mọi người nhiều lắm!”
Kaguya vẫy tay chào những người hâm mộ đang vây kín hội trường.
“Ehehe, tiếc ghê, nhưng câu chuyện của tôi đến đây là hết rồi. Và còn nữa......”
“Iroha…”
Sức nặng ấm áp đặt lên vai tôi ở thế giới thực. Má kề má, lưng chạm ngực, tôi được bao trùm trong hơi ấm ấy. Là Kaguya. Kaguya đang ôm chặt lấy tôi. Đôi mắt này không thể mở ra được. Vì tôi biết đây là lần cuối cùng.
Sức lực dần rời khỏi đầu gối. Kaguya đỡ lấy cơ thể sắp sụp đổ của tôi. Em lớn như thế này từ bao giờ vậy? Em đã từng nhỏ bé biết bao. Nhỏ đến mức nằm gọn trong vòng tay chị. Khóc vì đói, khóc vì muốn ra ngoài, khóc vì muốn chơi cùng, khóc vì muốn ở bên chị. Mà giờ đây, chỉ có mình chị là đang khóc.
Khoan, đừng đi mà. Vẫn còn rất nhiều điều chị muốn làm cùng em...
“......Em yêu chị nhiều lắm.”

Bịch.
Có tiếng vật gì đó rơi xuống. Tôi khuỵu gối, ngồi bệt ra sàn. Tự ôm lấy cơ thể mình. Cố gắng níu giữ cảm giác còn vương lại của Kaguya trên người, ngăn cho nó không tan biến. Tôi siết chặt đến mức da thịt muốn gào thét, nhưng hơi ấm vẫn cứ thế từ từ nhạt dần.
“Mọi người, vất vả rồi. Cảm ơn rất nhiều... tớ xin phép out trước nhé, xin lỗi.”
Có lẽ tôi đã nói như vậy và đăng xuất khỏi Tsukuyomi. Khi nhận thức lại được, bản thân đang đứng giữa phòng stream ở thế giới thực. Dù sao thì, tôi đã cố nuốt nước mắt và hết sức tỏ ra bình thản, để không làm những người đã cố gắng vì chúng tôi phải thất vọng, nhưng chẳng rõ có thực sự qua mắt được họ hay không.
Tôi tháo SmartCon ra và rời khỏi phòng. Liếc nhìn cửa ra vào, tôi bước đi dọc hành lang tối om. Đóng cánh cửa phòng tắm đang hé mở, đi qua nhà bếp và bước vào phòng khách. Tôi nhìn quanh một lượt.
Đâu đâu cũng thấy hình bóng của Kaguya. Đôi giày cởi vứt lung tung, đống đồ nghề livestream tràn cả ra hành lang, mùi thơm thoang thoảng từ phòng tắm, con dao Deba, những tờ ghi chú công thức nấu ăn đơn giản dán trên tủ lạnh, và cả tiếng cười như đã thấm vào từng bức tường.
Cả căn nhà tràn ngập hình bóng của Kaguya. Nhỏ người ngoài hành tinh ấy, một ngày nọ bất ngờ xuất hiện, khuấy đảo cuộc sống hoàn hảo của tôi, và một ngày nọ cũng bất ngờ biến mất.
“Tự tiện tiêu tiền của người khác. Bừa bộn hết chỗ nói. Chẳng bao giờ chịu dọn dẹp. Lúc nào cũng gây phiền phức. Thật sự…tệ hại hết mức.”
Thông báo điện thoại trong túi quần vang lên. Là thông báo tiền vào tài khoản từ Kaguya.
『Trả lại phần tiền em đã tiêu này! Xin lỗi vì đã làm phiền chị nhé』, tin nhắn viết vậy đấy.
“Số tiền lớn thế này, làm sao có thể dùng được chứ. Đồ ngốc...”
Tôi quỳ gục xuống sàn phòng khách.
Nước mắt cứ thế tuôn rơi, không sao kìm lại được.
7 Bình luận
Hóa ra khúc này gọi Kaguya san là đang xí hổ, dễ thương quá