
“Cách để trở thành streamer…”
Đăng xuất ra khỏi Tsukuyomi, thứ đầu tiên lọt vào mắt tôi là hình ảnh Kaguya đang tìm kiếm gì đó trên máy tính. Nàng công chúa Kaguya với mái tóc vàng lòe loẹt đang hào hứng gõ phím liên hồi, thổi sạch bay chút dư vị cảm xúc còn lại trong tôi…
“Ơ, ủa, tại sao em vẫn còn tóc vàng thế kia?”
“Hử, không được sao? Thế thì – ei, ei, ei.”
Cứ mỗi tiếng “ei” màu tóc của Kaguya lại biến đổi một lần. Từ xanh lá sang đỏ, trắng, đến sọc, rồi thêm cả màu cẩm thạch nữa.
“Quả nhiên như này vẫn là chuẩn nhất mà☆”
Nhỏ đắc ý đưa tay lên chải mái tóc đã trở về màu sắc nguyên bản. Tôi vẫn đang còn trong Tsukuyomi đấy à. Đây có phải là thực tại không thế?
“…Đúng là người ngoài hành tinh vượt ngoài tầm hiểu biết của con người mà.”
Mà thôi sao cũng được. Chẳng còn hơi đâu mà giận dỗi, tôi gục đầu vào đống sách trên bàn học.
Aaa, buổi live của Yachiyo đúng là đỉnh chóp mà…
…Được nói chuyện, rồi bắt tay với Yachiyo. Là Yachiyo hàng thật giá thật đó. Dù chẳng có cảm giác tiếp xúc hay cảm nhận thân nhiệt, nhưng chắc chắn trái tim tôi đã cảm thấy được hơi ấm từ bàn tay ấy.
※
“Cảm ơn quý khách rất nhiều.”
Tôi nở nụ cười tiễn những người khách quen của BAMBOOcafé, rồi mau chóng chạy sang giúp việc bàn khác. Trên đường chuyển order tới bếp, tôi tiện tay dọn bàn trống, đỡ lấy chiếc đĩa mà Mio vụng về suýt thì đánh rơi, rồi gom hết vào máy rửa chén. Giờ cao điểm ở BAMBOOcafé vẫn bận rộn chẳng khác nào chiến trường.
…Aa, bình yên thật đấy.
Dù đang ở bãi chiến trường đẫm máu đi nữa, chỉ cần không phải nghe cái giọng thánh thót của nhỏ Kaguya, tôi cảm giác như mình trẻ ra được vài tuổi. Vừa vui vẻ ngân nga, tôi vượt qua khoảng thời gian nước rút rồi lui vào phòng nghỉ nhân viên. Ngồi xuống chiếc ghế xếp, tôi thở hắt một hơi để lấy lại sự điềm tĩnh.
Sau khi đã bình tâm, tôi mở danh bạ điện thoại ra.
“Ông à, là con Iroha đây. Tháng này cũng cảm ơn ông vì đã gửi tiền cho con ạ.”
“Gì vậy con, vẫn chưa đủ hay sao?”
Giọng ông qua điện thoại mang đầy vẻ lo lắng chứ chẳng phải hạnh phúc vì được nghe tiếng cháu gái. Khoản tiền trợ cấp đó, tôi vẫn để ở một tài khoản tách biệt với sinh hoạt phí. Dù biết lỗi với ông bà, nhưng đây là cách duy nhất để tôi giữ vững lòng tự trọng nhỏ nhoi này của mình.
Tôi đã phải thuyết phục ông bà rất nhiều để được hỗ trợ lên Tokyo. Tuy lúc đầu còn phản đối, nhưng sau khi thấy sự nghiêm túc của tôi, họ cũng thấu hiểu và đồng ý.
--Nếu cứ tiếp tục sống thế này, tôi chẳng biết mình rồi sẽ ra gì nữa. Tôi muốn trở thành kiểu người mà bản thân và bố mẹ đều có thể tự hào.
Mẹ sẽ không thể nào tỏ thái độ với ông bà được. Bị chính song thân bỏ rơi, mẹ cực kỳ biết ơn ông bà, những người đã nhận nuôi bố tôi từ trại trẻ mồ côi và nuôi dạy ông nên người. Và tôi biết rõ điều đó, nên đã lợi dụng nó. Vì nếu không làm thế, mẹ sẽ chẳng bao giờ chịu chấp nhận.
“Không đâu ạ, thực sự con cảm ơn ông nhiều lắm… Sau khi chọn xong định hướng nghề nghiệp, con nhờ ông nhắn với mẹ con nhé.”
“Ông ấy hả? Ừ thì cũng được thôi. Dạo này hai mẹ con không nói chuyện với nhau à?”
“Dạ cũng hơi ít liên lạc ạ. Con nghĩ khoảng cách bây giờ cũng vừa đẹp rồi. Vậy nhé ông, cho con gửi lời hỏi thăm tới bà nữa nha, chúc ông bà mạnh khỏe.”
Tôi cố giữ giọng vui vẻ nhất có thể rồi cúp máy.
--- Cuộc gọi nhỡ: Mẹ (5)
Tôi nhìn màn hình một hồi rồi cất điện thoại vào túi xách, mắt hướng lên tờ lịch trên tường. Chỉ còn một ngày nữa là có lương rồi, và học kỳ một cũng đã kết thúc tự bao giờ.
“Được rồi.”
Ngay khi đi làm về, tôi hừng hực khí thế dán lịch trình cho kỳ nghỉ hè lên tường. Chữ đỏ là học, chữ xanh là làm, chúng đan xen vào nhau khít như những mảnh ghép trong bộ xếp hình. Quả là một kế hoạch hoàn hảo không một vết xước mà.
“Cái, cái gì đây…?”
Thế mà Kaguya lại yếu ớt càm ràm.
“Gì là gì chứ, lịch trình nghỉ hè của chị đấy. Chị không muốn lãng phí ngày nào đâu nên cấm làm phiền.”
“Hông chịu đâu! Kaguya muốn đi chơi với chị cơ ~~”
Biết ngay mà.
“Chị ném em ra khỏi nhà đấy nhé…?”
Tôi lườm Kaguya đang bám dính lấy eo bằng ánh mắt sắc lẹm, và rồi
“Rồi cái đống này là gì đây…?”
Trong góc căn phòng rộng 4 chiếu tatami là một mớ hổ lốn các thứ đồ. Những con thú nhồi bông kỳ dị, mớ đồ chơi tôi còn không rõ nó là gì, và đủ thứ linh tinh khác…
“Là đồ để livestream đó! Đừng lo, tất cả đều được mua ở cửa hàng 100 yên hết!”
“Livestream cái gì? Em thật sự định làm streamer đấy à?”
“Tất nhiên rồi! Để thắng cúp Yachiyo thì đầu tiên phải trở thành streamer đã chứ. Nè nè, nhìn này! Em đã làm buổi stream đầu tiên rồi đó! Thấy sao nào!”
Kaguya đầy tự tin mở màn hình máy tính ra cho tôi xem, ở đó là một bức vẽ vụng về đến đáng sợ đang rung rinh.
“Kaguya đây--! Mình đến từ mặt trăng, là Kaguya đó--! Vì hôm nay chưa nghĩ ra việc để làm, vậy nên thế là hết nhé! Tạm biệt nha--… Hửm? Giờ là tắt rồi hả?”
…Nửa sau là cảnh ngoài đời luôn.
“Này này này này! Đoạn cuối bật cả cam trước, em lộ mặt rồi kìa.”
Bảo sao chất lượng như thế mà được cả đống lượt xem.
Dương như có người đã nhận ra em ấy, vì có những bình luận như “Bật cả cam trước kìa lol”, “Là cô nhóc ở buổi live của Yachiyo sao?”, “Dễ thương ghê” hiện lên tới tấp. Mà thôi kệ đi, đã quá muộn để bận tâm rồi. Đáng ngại hơn là cái âm thanh nền của video… Cái thứ hợp âm chói tai rợn người gì vậy?
“Là nhạc hiệu đấy.”
…Nhạc hiệu? Thứ âm thanh nhằm tạo ấn tượng cho người xem với giai điệu nhẹ nhàng ấy hả?
“Em tự làm đó.”
Hẳn rồi. Chứ chả có kho dữ liệu miễn phí nào thèm chứa thứ này cả.
“Mà khoan, em làm nó kiểu gì…? Ơ, đó là keyboard của chị mà. Đừng có tự tiện lấy đồ ra mà không hỏi chứ.”
Quả nhiên mà. Chiếc keyboard 61 phím tôi từng dùng khi xưa, giờ đang nằm thò ra một nửa dưới đống đồ lộn xộn của nhỏ.
“À đúng rồi, nếu là Iroha thì chắc chắn sẽ chơi được nhỉ. Em chẳng biết chơi thế nào cả, giúp em đi mà nhạc trưởng.”
Dường như đánh hơi được phản ứng của tôi, Kaguya gạt đống đồ ở trên đi rồi bật nguồn chiếc đàn lên.
“Hả, tại sao chị phải làm thế chứ?”
“Đi mà ~~☆”
Lại là cái kiểu nháy mắt hoàn hảo đó. Chết tiệt, con nhỏ này thông thạo nhiều kiểu làm nũng quá rồi đấy.
Mà càng lúc càng nhiều hơn nữa chứ, thôi kệ đi.
“Đầu tiên, có một thứ được gọi là hợp âm…”
Tôi chẳng buồn kháng cự nữa, liền vươn tay đến phím đàn cũ kỹ, cố thử tạo ra một giai điệu.
“A…”
Sâu thẳm trong lồng ngực tôi như có gì đó vừa bùng nổ. Là những ký ức tôi đã cố chôn chặt bấy lâu nay.
“Iroha, âm nhạc là để tận hưởng tự do và vui vẻ.”
Đó là những lời của bố. Hồi nhỏ, mỗi khi chơi đàn, tiếng cười của tôi còn lớn hơn tiếng nhạc. Âm thanh vang vọng khắp căn phòng. Bố tôi ngồi cạnh thấy thế cũng cười. Cả mẹ và anh trai nữa. Vậy mà, chẳng biết từ khi nào bọn tôi đã không còn cười cùng nhau.
Hẳn là sau đám tang của bố rồi. Kể từ khi đó, mẹ không còn thể hiện nhiều cảm xúc nữa. Tôi đã bật khóc khi tiễn đưa bố vào chiếc quan tài, nhưng mặt mẹ thì không hề biến sắc.
--Nè, tại sao chỉ có mình con khóc thế này? Còn mẹ thì sao… Mẹ không buồn ư?
Tôi chợt bừng tỉnh, phía trước là đôi mắt đầy vẻ kỳ vọng của Kaguya.
Tôi đã trở nên ghét thứ âm nhạc đó, giữ khoảng cách với cây đàn, vì những lời của mẹ đã hoàn toàn thay đổi đứa trẻ ấy.
--Chỉ một số ít người có thể thành công mà không cần kết quả cụ thể nào thôi. Không có thời gian để chơi bời đâu. Con định để phí phạm đi những gì bố đã mang tới sao?
Thế rồi, tôi đã bị ám ảnh bởi ý muốn của mẹ.
Đôi bàn tay thoáng run rẩy, nhưng khi vừa chạm vào phím đàn, những ngón tay liền thoăn thoắt lướt đi trên mặt phím như một chú nai vừa được thả tự do trên đồng cỏ.
“Wow…”
Âm nhạc bắt đầu tuôn trào. Không chỉ từ chiếc keyboard, mà là từ chính bản thân tôi. Những ngón tay không hề dừng lại. Từng nốt nhạc dẫn lối cho nốt tiếp theo, rồi tiếp nữa. Những áp lực đè nặng lên trái tim tôi bấy lâu nay bỗng chốc vụn vỡ rồi tan biến.
“Iroha, tuyệt quá! Bản nhạc này là gì thế?”
Đôi tay này đã phá đi cái lồng giam giữ con tim này, gom lại thành một giai điệu bị chôn giấu thật sâu. Một bản nhạc tôi viết ra khi vẫn còn tình yêu với âm nhạc.
“La… la la… Không ai có thể ngăn tôi—không thể ngừng hát vang lên—” Kaguya bắt đầu hát theo nhạc.
Nhỏ ngay lập tức bắt được nhịp, cảm nhận giai điệu và lồng vào những ca từ ngẫu hứng.
Một giọng hát thật đẹp, thật trong trẻo biết bao, như làn gió xuân lướt qua tâm hồn, làm tươi mát đến từng tế bào.
“Yeaaah!”
Nốt nhạc cuối cùng vang lên. Cảm giác da gà nổi khắp toàn thân. Tay tôi vẫn đang run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì phấn khích tột độ. Đã lâu lắm rồi, thực sự là một khoảng thời gian rất rất dài, tôi mới lại cảm thấy vui vẻ từ tận đáy lòng khi chơi nhạc như thế này.
Và dường như Kaguya cũng cảm thấy như vậy.
“Là chị Iroha tự sáng tác sao? Đỉnh quá trời quá đất!”
Nhỏ vừa vỗ tay vừa nhảy cẫng lên trong phòng, mắt sáng rực vẻ hào hứng.
“Iroha! Làm producer [note88533]cho em nhé!”
Và sau khi xoay người một cú đẹp mắt, em ấy phán một câu xanh rờn.
“Hả? Producer? Tại sao chứ?”
“Thì chị thấy đó, nhóm “Hắc Quỷ” đang dẫn đầu cúp Yachiyo là một nhóm ba người mà, bất công lắm luôn á. Trong khi Kaguya phải cố gắng hết sức để đương đầu với tận tám ngàn người đó!”
Kaguya mở lại laptop lên rồi đưa tôi xem bảng xếp hạng cúp Yachiyo. Người vừa hôm trước lớn giọng tuyên bố sẽ chiến thắng giờ đang xếp hạng 8910. Đúng là mơ giữa ban ngày mới đòi thắng.
“Thế nên là mình cùng làm nhé? Nếu em hát nhạc do Iroha sáng tác thì kiểu gì cũng nổi đình nổi đám cho mà xem! Căn hộ xập xệ này sẽ là khởi đầu cho huyền thoại của đôi ta!”
“Đừng có bảo nó xập xệ. Với lại chị không rảnh. Làm nhạc tốn thời gian lắm-“
--Cũng không hẳn là thế. Nếu chỉ là phối lại những bản nhạc khi xưa từng viết thì thừa sức, thậm chí đó còn là một cách xả stress rất hiệu quả… và cũng vui nữa.
Tuy nhiên nếu vô tình để lộ dù chỉ một chút dao động vào lúc này, thì con nhỏ nũng nịu nhất vũ trụ kia sẽ không để tôi yên đâu.
“Đi mà Iroha. Em không muốn mọi thứ kết thúc thế này đâu. Em muốn một cái kết có hậu cơ… được chứ?”
Kaguya rưng rưng nước mắt, khịt khịt mũi rồi nắm chặt lấy đôi tay tôi, diễn vai đứa trẻ đáng thương cực kỳ đạt, ngước lên cầu xin.
…Chậc, không công bằng chút nào mà.
Tuyệt đối không! Bỏ tay chị ra! Chị đã bảo là sẽ cho em ở lại nếu không làm phiền chị cơ mà!
Những lời đáng ra phải nói lại cứ nằm mãi trong đầu chẳng chịu cất lên.
“Nếu chỉ một chút thôi thì… cũng được.”
Bị knock out hoàn toàn, tôi chỉ còn biết chấp nhận thất bại.
※
Từ hôm đó, Kaguya bắt đầu tổng lực tấn công.
Và đương nhiên, một người ngoài hành tinh như nhỏ chẳng biết tí gì về livestream cả.
Nên em ấy đã thử bằng sạch tất cả những gì tự nghĩ ra, hết cái này đến cái khác. Những từ như “bắt chước”, “hàng nhái”, “thất bại” hay "xấu hổ" không tồn tại trong từ điển của Kaguya.
Tư duy của cô nàng ngoài hành tinh này đơn giản đến đáng kinh ngạc.
“Điệu nhảy này dễ thương ghê ~~ Kaguya cũng phải thử mới được♪”
Thời gian từ lúc nảy ra ý tưởng cho đến khi thực hiện gần như bằng không.
“Whoa, trang điểm theo lời chị Roka dạy là lên hình lung linh luôn. Đăng tấm này đi! Tiện thể đăng luôn cả mấy tấm lỗi trông chẳng xinh tẹo nào lên luôn nha ~~ ♪”
Nhỏ cũng được Roka dạy cho cách chụp selfie nữa.
“Ngon, đồ ăn đặt từ quán chị Mami giới thiệu đến rồi này! Nhanh gọn một video ngắn nào!”
Rồi thử luôn cả review đồ ăn do Mami chỉ.
“Ồ, mấy thứ đó chả quan trọng gì cả! Chỉ cần kết thúc rồi quên sạch đi! Biết quên là kỹ năng quan trọng nhất trong cuộc sống này đấy! Cơ mà không phải là do em muốn trở thành một đứa vô trách nhiệm đâu nha! Đó là tính tốt của Kaguya này đấy!”
Hoặc bắt chước Yachiyo đưa lời khuyên cho mọi người.
Nếu đã muốn làm điều gì, Kaguya sẽ lập tức làm luôn mà không hề do dự.
Hồi xưa mẹ từng nói với tôi rằng, rào cản lớn nhất ngăn việc thực hiện ước mơ không phải là thiếu hụt tài năng, mà là không đủ tích cực.
Chẳng biết có đúng thật như vậy hay không, nhưng mà,
“Được rồi, hôm nay sẽ là một buổi stream hát bất ngờ nhé! Trang phục mới nè, cả nhạc mới luôn. Vũ đạo thì chưa chốt nhưng cứ đại đại đi ~!”
Ít nhất thì đối với Kaguya, dường như chẳng còn tồn tại bất kỳ rào cản nào.
“Nè, nè, Iroha. Bọn mình cùng hát đi. Vào Tsukuyomi chơi nhạc với em đi mà~”
Không nhé. Chị đây còn phải học bài. Nghiêm túc đấy. Phát triển nhanh vậy cũng tốt, nhưng làm ơn nghĩ cho chị với chứ, đừng lôi chị vào mà.
Bởi vì-
“Nhìn này Iroha, em đã làm xong bộ keyboard vừa có thể chơi nhạc vừa có thể chiến đấu được nè! Với thứ này, chị vừa đánh đàn vừa chơi game với em là ngon luôn. Chiến thôi nàooo.”
Không, không là không, chị còn phải đi làm thêm nữa.
“Iroha, Iroha! Hôm nay em làm video nấu ăn á, là cơm gapao đấy. Chị chỉ cần ăn thôi là được rồi, mình collab đi nha!”
Không làm đâu, chị còn phải học bài cơ.
“I-ro-ha! Cùng em quay một video nhảy ngắn đi.”
Không làm không làm không làm không làm đâu mà. Đã vừa bận học vừa phải làm thêm rồi thì chớ.
“Nè nè, đi mà chị. Chỉ mất có một phút thôi. Roka cũng đồng ý làm cùng rồi kìa, nhỉ?”
“Ừ, nghe có vẻ vui đấy. Cả Mami cũng tham gia luôn chứ?”
“Tất nhiên rồi! Còn Iroha thì sao đây?”
…Đấy, rốt cuộc lại thành ra thế này.
Vốn biết kiểu gì cũng thành ra như vậy nên tôi mới không thích bị lôi vào. Rằng tôi sẽ không còn có thể từ chối.
Sự cuốn hút người khác của Kaguya chắc phải ngang bằng lỗ đen vũ trụ mất thôi.
“Xong rồi! Nhìn nè nhìn nè, Iroha dễ thương ghê luôn á. Đúng rồi, phải đăng lên ngay mới được-“
Rồi, dừng lại ở đó thôi. Cấm đăng cái này lên mạng nhé.
Cứ như thế, hoạt động của nhóm『Kaguya・Iro-P』dần dần lấn lướt cả cái lịch trình dày đặc toàn học với làm của tôi. Và càng ngày hai đứa càng thu hút thêm được nhiều người xem hơn, đến lúc kỳ nghỉ hè trôi qua được một nửa, thứ hạng đã tăng lên đến 280. Đối với một tân binh vô danh thì đây quả là một thành tích đáng kinh ngạc, cơ mà...
“Vẫn chưa đủ! Em còn phải làm gì nữa bây giờ?!”
Nàng công chúa tham lam kia vẫn chưa thấy thỏa mãn với kết quả này. Nhỏ lăn lộn trên tấm bạt trải trên bãi cát, bộ dạng bất mãn thấy rõ.
“Emm muốnnn thắngggg cơơơơơ--!!”
Hôm nay Kaguya, Roka, Mami và tôi đi biển cùng nhau. Chẳng biết Kaguya đã đi mua đồ bơi với Roka từ khi nào nữa. Đó là bộ đồ bơi đầu tiên của Kaguya ở Trái Đất, và Roka cũng mua một bộ mới. Còn tôi và Mami thì vẫn mặc bộ mua từ năm ngoái thôi.
“Kaguya, đừng có quậy nữa.”
Những mẫu tóc Roka làm cho bọn tôi đều là kiệt tác, nên không được phép làm rối chúng. Bộ đồ bơi màu cam rực rỡ dưới ánh nắng, kết hợp với mái tóc vàng óng ả được buộc hai bím khiến Kaguya lấp lánh như một mặt trời nho nhỏ.
Của tôi thì là một bộ hai mảnh màu xanh bạc hà, Roka giúp tôi tạo kiểu tóc đuôi ngựa lệch sang một bên, và tôi nghĩ nó khá hợp với bộ đồ bơi này đấy chứ.
Cũng may là đồ năm ngoái mua còn mặc vừa. Tôi đã cố gắng chọn bộ trong tầm giá cho phép nhất có thể, trong giới hạn của bộ trang phục chỉ động đến một hai lần mỗi năm, nhưng đó vẫn là một khoản chi tiêu cắt lòng cắt dạ. Mày vẫn phải mặc vừa tao thêm mấy năm nữa đấy nhé…
“Buổi stream nhạc hôm trước đúng là siêu hay luôn.”
“Kaguya vừa chơi game giỏi lại vừa hát hay ha.”
Aa, đừng có tâng bốc con bé chứ, nói sự thật đi coi nào.
“Thì tại~ em là một công chúa thiên tài âm nhạc mà.”
Đấy, trông đắc ý chưa kìa. Mũi sắp dài đủ chọc thủng tầng mây rồi đó.
“Cả bài hát gốc đó cũng hay nữa.”
“Nhỉ? Là Iroha sáng tác sao?”
“Iroha vừa dễ thương lại còn tài giỏi nữa cơ ~~”
Ấy, giờ bọn họ lại quay sang khen tôi kìa. Mami đang diện một bộ đồ trễ vai mang họa tiết caro cùng chân váy xanh lam, nghe nói đã mua cùng bạn trai vào năm ngoái. Mặc cho cái nóng oi bức của mùa hè, nhỏ vẫn cầm hộp yakisoba ăn ngon lành.
Roka thì diện bộ đồ bơi một mảnh màu đen, cùng mái tóc trông y như avatar Tsukuyomi. Phần ngực có hai dải bèo nhún lớn kéo dài ra sau vai mang lại cảm giác trưởng thành cực hợp với nhỏ. Năm ngoái là một bộ hai mảnh trắng kiểu tiểu thư trông cũng xinh chẳng kém, nói chung là Roka mặc gì cũng đẹp hết.
Sau khi làm xong ba cái đầu, Roka tiếp tục ngồi tết tóc cho Mami. Kiểu tóc tết búi cao đó trông khá là tốn công đấy.
“À, đó chỉ là bài tớ viết từ rất lâu về trước thôi…”
Tôi lảng đi khỏi hai cô bạn đang nhăn nhở, rồi nheo mắt lại dưới ánh mặt trời gay gắt. Đây chính là lúc chiếc kính râm thể thao phát huy tác dụng của nó.
Tiếng sóng vỗ, mùi vị của biển, và những cuộc nói chuyện vô thưởng vô phạt dưới nắng hè. Bãi biển mùa hè đúng là có thể khiến cả năm giác quan cảm thấy dễ chịu. Dù kẹt cứng trong cái lịch trình dày đặc gồm học tập, làm việc và streaming, nhưng có lẽ đây là quyết định đúng đắn.
Chẳng biết tôi đã mất đi bao nhiêu thời gian nghỉ ngơi nữa. Sẽ là nói dối nếu bảo cơ thể không thấy mệt, nhưng nếu gục ngã thì khoảng thời gian vui vẻ này sẽ trở thành ký ức đau khổ. Tôi còn phải cố gắng nhiều hơn nữa.
--Đẳng cấp thực thụ là phải biết chơi hết mình! Không phải lúc nào cũng chỉ biết cắm đầu vào làm việc là tốt đâu!
Tôi không tin hoàn toàn vào lời của mẹ, nhưng quả thật chấp nhận lời mời đi chơi của Roka và Mami là việc sáng suốt… Mẹ hồi đó chắc hẳn cũng đã rất vui vẻ.
“Gừ gừ! Nhưng mà, quả nhiên là em vẫn rất muốn thắng! Nhiêu đây vẫn chưa đủ đâu.”
Đừng làm ồn khi chị đang thấy thỏa mãn với chính bản thân chứ, nhỏ ngoài hành tinh kia.
“Roka ~ Em phải làm gì giờ ~?”
“Ừm, em cũng đã thử nhiều thứ rồi mà.”
Roka áp má vào Kaguya, nhìn vào màn hình điện thoại của em ấy. Tài năng tìm kiếm người có thể chiều chuộng mình của nhỏ thật đáng gờm mà.
“Đây đây! Tớ có này, một ý tưởng đại tài luôn! Livestream debut IroP thì sao? Iroha, người luôn giấu mình từ trước đến nay sẽ lộ mặt và đem lại làn gió mới-“
“Rồi, từ chối nhé.”
Nhỏ chưa nói hết câu đã bị tôi chặn họng và gạt tay xuống.
“Ể, tại sao chứ?”
“Sao trăng cái gì? Tớ tuyệt đối sẽ không stream đâu.”
“Nhưng cậu cũng lên stream rồi còn gì? Người mặc bộ đồ cáo là Iroha đúng không?”
“…Hự…”
Trúng phóc. Bộ móng kiểu bãi biển được trang trí bằng những mảnh vỏ sò tí hon gõ nhẹ vào màn hình điện thoại.
Đúng vậy. Sự thật là tôi đã chịu thua cái tính mè nheo của Kaguya và xuất hiện trên stream một số lần. Nhưng, nhưng mà cũng chỉ là để khiến buổi stream nhiệt hơn thôi, chứ tôi chẳng mở miệng nói gì cả, lại còn mặc trang phục thú bông nữa chứ, nên chắc là không sao đâu, nhỉ…?
“D-Dù sao thì không là không!”
Lúc này thì chỉ còn biết lên giọng thôi. Tôi cật lực từ chối bằng giọng điệu dứt khoát đã được trui rèn qua khoảng thời gian làm nhân viên ở quán cà phê.
“Không chịu đâu! Stream cùng em đi! Viết bài hát mới nữa! Và chơi nhạc cho em!”
Ích kỷ dữ. Đã bị từ chối rồi mà còn dám đòi hỏi thêm tận hai việc à?
“…Nè, Iroha.”
Chết dở, đến rồi đây. Cảm nhận được Kaguya sắp bật chiêu cuối nên cơ thể này liền lập tức gồng lên chống chịu.
“Nếu cứ thế này, thì ta không thắng nổi đâu…”
Đấy đấy. Dù cho em có giở cái giọng đáng thương đó, chị đây cũng sẽ không chùn bước đâu.
“Giúp em đi mà, Iroha…”
Không nghe không nghe, đừng nhìn chị với đôi mắt đẫm nước đó nữa, không có ý nghĩa gì đâu.
“Em muốn chị… chơi nhạc cho em…”
Tuyệt đối không.
Nói đi tôi ơi. Ba, hai, một, nào!
“Ư-Ừ thì, nếu chị có thời gian…”
“Ngonnnn! Livestream cứ tiếp tục là đều!”
Chết tiệt. Sao mình không thể nói ra chứ? Tại sao không từ chối nổi vậy?
-Nhờ vả người khác không phải chuyện nên tùy tiện làm. Con thấy ổn khi được người khác thương hại sao, Iroha?
“Đúng là dễ dãi mà.”
“Dễ dãi quá đi ha.”
Kaguya vung nắm tay lên không trung ăn mừng, trong khi tôi thì gục xuống, nắm chặt lấy mớ cát trong cay đắng. Mami và Roka ngồi nhìn sự tương phản này mà cười tươi như hoa. Này, đây không phải chuyện đùa đâu nha.
“Dạo nay Iroha vui vẻ hơn rồi ha.”
…Huh, Mami?
“Trước giờ cậu ấy cứ như có thể biến mất bất kỳ lúc nào ấy.”
Cả Roka nữa.
“Chẳng biết Kaguya đã dùng loại ma thuật gì nhỉ? Dù hơi bực mình xíu nhưng tớ nghĩ giờ mình thực sự muốn hỗ trợ em ấy rồi đấy.”
Roka vuốt lại tóc, nhìn Kaguya đang chơi cạnh mé nước bằng ánh mắt phức tạp. Ể, không lẽ nào…
“Bọn mình collab đi.”
“Nghe hay đấy ~”
Influencer làm đẹp ‘ROKA’ (170,000 fan), Influencer ẩm thực ‘Mamimami’ (120,000 fan), và Kaguya…?
“Nhìn nè nhìn nè, Iroha! Một con cua trốn dưới viên đá! Em sẽ kiếm thêm để tập hợp thành một đội quân luôn!”
Đây là lúc để làm chuyện đấy hả? Ugh, giờ em ấy sẽ càng thêm tự phụ cho mà coi.
Còn về nhỏ ngoài hành tinh đó á, thì vẫn, như mọi khi thôi, hoàn toàn tập trung vào việc muốn làm trước mắt.
※
Dưới sự hậu thuẫn của hai influencer đình đám, danh tiếng của 『Kaguya・Iro-P』cũng theo đó lên vun vút như diều gặp gió.
Với tôi thì chẳng có gì thay đổi cả, chỉ là quay lại với chuỗi ngày tập trung học tập và làm việc thôi.
Mặt khác, động lực stream của Kaguya dường như đã chạm đỉnh. Em ấy đăng video với tốc độ chóng mặt – thử thách ăn đồ cay, ăn hết cả cuộn sushi một lúc, hay phóng tên lửa chai nước tự làm ở nhà… Ugh, tóm lại là cả mớ video nhảm nhí.
Sao em không stream hát như bình thường thôi? Tôi biết mình sẽ thua ngay khoảnh khắc mở miệng ra hỏi thế.
“Vậy chị chơi nhạc nhé, Iroha.”
Khá chắc câu đáp sẽ là như vậy. Nhưng nếu tôi im lặng thì…
“Iroha, tối nay mình ăn bò hầm nhé. Nhân – tiện – thì, nếu Iro-P chịu chơi nhạc chỉ ba mươi phút trong stream hát ngày mai, bữa tối sẽ được nâng cấp thành món lưỡi bò được ninh nhỏ lửa suốt một trăm năm mươi tiếng á… vậy sao giờ ha?”
…Em ấy sẽ đưa ra một thỏa thuận mà chẳng ai có thể khước từ. Phiền ghê. Và nếu thật sự là một trăm năm mươi tiếng thì tối nay cũng chẳng có đâu!
Thật đấy, chẳng phải em ấy quá dễ hòa nhập dù là người ngoài hành tinh sao? Không đời nào lại tồn tại một cô công chúa Kaguya hướng ngoại đến thế này.
“Mọi người ơi, hôm nay Iro-P sẽ lại chơi nhạc cho buổi stream sau một khoảng thời gian dài vắng bóng! Nếu đủ nhiệt có khi cô ấy còn cởi bỏ lớp ngoại trang đấy, nên mọi người cùng quẩy lên nào!”
Đừng có bịa chuyện nữa. Không đời nào tôi bỏ bộ đồ này ra đâu.
Ừ thì, hát cùng Kaguya cũng vui… nhưng mà, tham gia vào giới giải trí lại không hề hợp với tôi. Đứng một bên quan sát Kaguya, âm thầm hỗ trợ em ấy sau cánh gà mới là việc tôi phải làm.
“Mọi người có yêu Kaguya không nào ~~?”
Thật lấp lánh làm sao. Dù ở trong thế giới muôn màu của Tsukuyomi, em ấy vẫn là người tỏa sáng hơn bất cứ ai, thu hút mọi ánh nhìn. Lời này thì không dám nói trước mặt chính chủ đâu, nhưng tôi nghĩ em ấy sinh ra đã có tố chất làm idol rồi. Thi thoảng, khi mắt cả hai chạm nhau
“Iroha, tối nay chị muốn ăn gì?”
Tập trung đi. Thấy chưa, lệch nhịp sau đoạn nhạc dạo rồi kìa.
“Ehehe, lỗi em☆Nhưng có khi nào đây lại trở thành một buổi stream huyền thoại không?”
-Bất công thật đấy.
Nhân tiện, Roka và Mami đều hoàn toàn bị Kaguya thu phục rồi, ba người họ thường stream game với nhau. Và đương nhiên, vì Kaguya chẳng biết tí gì…
“Roka~, Mami~, dạy em nhé?”
…thế đấy.
Có lẽ em ấy không nhờ vả tôi cũng vì giữ ý. Và tôi cũng chân thành nhận lấy lòng tốt này để tập t rung vào học, nhưng vì sống cùng nhau trong một căn hộ nhỏ kiêm studio, nên kiểu gì tôi cũng nghe thấy tiếng stream.
“Tựa game hot nhất lúc này, không nghi ngờ gì chính là [KASSEN]! Là game được chơi trong Tsukuyomi, có một chế độ cũng tên là KASSEN, kiểu battle royale 7v7! Hôm nay thì bọn mình sẽ chơi chế độ SENGOKU, về cơ bản là đánh chiếm cứ điể- Whoa, xin lỗi nha, chị tạch rồi.”
Khoan đã, em ấy vừa nghe hướng dẫn vừa chơi đấy à? Đó đâu phải cách chơi KASSEN.
“Ah, chị cũng đi rồi.”
“Eh, cả cậu nữa à Roka?”
Đã bảo rồi. Mà cũng chẳng liên quan gì đến mình.
“Hỏng rồi hỏng rồi! Chơi bẩn kìa, có mình em đấu sao lại tất cả. Whoa, đây là địa ngục trần gian à. Khó thở quá đấy. Phải bấm nút nào đây? Tấn công kiểu gì? Bấm nút nào để đánh thế hả? Nói cho em biết đi mà! Ủa có cái gì xuất hiện này. Whoa, thắng rồi.”
Thắng?! Kiểu gì ảo thế.
“Whoa!”
“Phản xạ của Kaguya tốt thật đấy.”
Đã bảo là đừng tâng bốc con bé mà. Dù sao cũng chả liên quan đến mình.
Vì chả liên quan đến tôi nên là, tôi dành cả ngày tiếp theo đắm chìm vào sách vở, hạ gục cơn buồn ngủ bằng nước tăng lực, và rồi…
“Iroha! Cứu em!”
Tôi giật bắn mình như muốn chết cứng tại chỗ khi em ấy đột ngột ôm chầm từ đằng sau. Gì nữa đây?
“Cứ tình hình này thì em sẽ phải kết hôn mất.”
Mới rời mắt có tí mà chuyện đã thành ra cái gì vậy?
“À thì ~ Đáng lẽ em đang phải stream tự chế vài món ăn, nhưng rồi đột nhiên cả đống lời cầu hôn ập vào đầu ~ Do phiền quá nên em bảo luôn là nếu thắng được em trong game thì em sẽ chấp nhận, và giờ thì đường cùng rồi. Iroha, đấu vì em nhé ~”
Không, không, diễn biến như vậy là quá đà rồi đấy.
“Không đời nào.”
“Cái người tên ‘SETSUNA’ này này!”
Đây là chế độ một đấu một trong KASSEN. Bằng cách đánh sạch thanh máu của đối phương, ai thắng 2 vòng trước sẽ giành chiến thắng chung cuộc.
“Anh ta thắng vòng đầu trong chớp mắt, và giờ vòng hai thì… ah, em sắp chết rồi.”
“Em đang giữa trận luôn đấy hả?!”
Chết tiệt, tôi vô thức nắm lấy tay cầm. Không phải thế đâu. Chỉ là tâm hồn game thủ của tôi không cho phép đứng nhìn người ta AFK thôi, chứ không phải tôi muốn ngăn Kaguya kết hôn với người khác hay gì đâu-
“Iroha, chị mới nói gì à?”
“Không có gì hết! Xem đây, combo 68 đòn!”
Chuỗi thắng liền 28 trận của Iro-P đập tan hy vọng của người xem, gây ra một cuộc khẩu chiến nhỏ trên kênh chat, và buổi stream kết thúc. Xong xuôi rồi, quay lại bàn học thôi. Ai thích ý kiến gì thì đến đây mà tìm.
Giữa tâm bão hỗn loạn này, 『Kaguya・Iro-P』 vẫn vững chãi leo lên bảng xếp hạng cúp Yachiyo. Và kèm theo đó…
“Uhehehehe, nhiều fuji ghê ~ Uhehehe.”
…là những món quà từ người hâm mộ.
Hơn nữa, fuji cũng được trả bởi ban quản lý nếu SmartCon phát hiện cảm xúc tích cực từ mạch đập hay sóng não của người dùng. Đó là minh chứng cho việc bọn tôi đã làm lay động được nhiều trái tim, nhưng mà…
“Uhehehe, tiền vào như nước sông Đà ~~”
Nhỏ ngoài hành tinh này đang ngạo mạn quá rồi.
“Biết không Kaguya? Nhanh đến thì cũng nhanh đi thôi. Không thể cứ như này mãi được đâu.”
Tôi muốn cảnh báo em ấy, cơ mà…
“Nhưng~~ hợp pháp còn gì~~ ?”
Ừ, đúng thật, nhưng mà vẫn phiền quá đấy ~
“Ít nhất thì dọn phòng đi chứ.”
Tôi thật sự mong em ấy sẽ làm gì đó với chồng đống đồ lỉnh kỉnh được cho là dùng để stream cứ ngày một chất chồng. Căn phòng 4 chiếu rưỡi nhỏ nhắn đã trở nên chật chội đến nỗi không chỉ chẳng còn chỗ để đi, nơi để thở cũng chẳng còn tồn tại.
“Ee, nhưng mà, tại phòng này nhỏ quá chứ. Mình chuyển nhà đi. Em tìm thấy chỗ này được lắm.”
“Thật luôn đấy à…”
“Thật của thật luôn! À, nhưng mà trước đó thì – đến giờ rồi Iroha.”
“À… ừ.”
Đương nhiên là tôi biết. Nói thật thì đó là điều duy nhất còn trong tâm trí tôi vài giờ qua.
“Đầu tiên là, tổng dọn dẹp đã! Hyaaah!”
Kaguya quăng đống đồ lung tung vào tường, để chừa lại một khoảng không gian đủ cho hai người rồi giơ tay chữ V với tôi. Đó đâu phải dọn dẹp.
Rồi con bé thay sang trang phục thoải mái hơn, giãn cơ một lúc, luyện thanh chút xíu, và cuối cùng, lấy động lực bằng một điệu nhảy bí ẩn nào đó…
“Xong, mình đi nào, Iroha.”
…nhỏ mỉm cười, như chẳng thể kìm nén nổi sự phấn khích.
Hôm nay là buổi solo concert đầu tiên của Kaguya. Không phải livestream hát như mọi khi, mà là một buổi diễn thực thụ ở một live house được thuê riêng trong Tsukuyomi, với quảng cáo, dàn staff thuê đàng hoàng, còn bán cả vé nữa.
“…Chị có thực sự cần phải đi cùng không vậy?”
Người chơi nhạc, theo yêu cầu tha thiết của Kaguya – là Iro-P.
Tôi vẫn được mặc bộ đồ thú kia, và còn được trả tiền nữa, nên đã đồng ý và xin nghỉ làm một hôm, nhưng liệu tôi có phải là người phù hợp? Khoảnh khắc lên sàn diễn đầu tiên của Kaguya, em ấy cần có tôi ở bên không?
Như để xua đi nỗi lo lắng của tôi, Kaguya mỉm cười rạng rỡ.
“Đi với em nào. I-ro-ha!”
Kaguya đưa hai ngón tay ra trước mắt tôi. Tôi ngại ngùng làm theo, những đầu ngón tay chạm vào nhau, rồi từng ngón đan xen, và kết thúc bằng nụ hôn của cáo. Kiểu bắt tay do Kaguya tự chế ra. Cách ghi nhớ thì…
“Từ dấu chữ V ~ Rồi xoẹt xoẹt ~ Rồi đến cáo!”
…kiểu kiểu vậy.
“Là dấu riêng của Kaguya và Iroha đó. Cho đôi bạn thân nhất ♡”
…ẻm nói vậy đấy. Có hơi xấu hổ, nhưng sự căng thẳng trong tôi dịu đi là thật.
Nắm tay nhau, bọn tôi cùng lúc chìm vào thế giới Tsukuyomi. Mở mắt ra là đã thấy InuDOGE đang vui mừng quẫy đuôi chào rồi.
Liệu Kaguya sẽ tiến xa được đến đâu? Và tại sao giờ mình lại ở bên cạnh em ấy thế này?
“Chuẩn bị nào, năm giây nữa!” tiếng staff thông báo cho bọn tôi.
Tấm màn đã được kéo lên.
Làn sóng phấn khích đổ ập tới.
Dường như tôi vừa được nhìn thoáng qua khung cảnh mà Yachiyo đã luôn thấy.
※
“Iroha, lại đây, lại đây nào♪”
Buổi diễn đầu tiên của Kaguya đã thành công vang dội.
Đến tận bây giờ, dù đã nhiều ngày trôi qua, trên mạng xã hội vẫn tràn ngập những phản ứng tích cực. Và như được tiếp thêm năng lượng, thứ hạng của 『Kaguya・Iro-P』cứ tiếp tục phóng lên cao. Theo cái đà đó, Kaguya đã kéo tôi ra ngoài.
“Đi mua sắm với em.” Con bé ôm lấy cánh tay tôi và nói. Sau khi lượn lờ vài vòng, nhỏ chân bước nhẹ tênh dẫn tôi đến-
“Hử, văn phòng bất động sản á?”
“Nè, nè, chỗ này thì sao?”
Đừng có gộp việc đi chọn căn hộ vào “mua sắm” chứ. Ngón trỏ Kaguya chỉ vào một tấm bảng quảng cáo đầy phô trương cắm ngay trên đường chính.
<Tận hưởng không gian sống đẳng cấp – Thiết kế độc đáo – 3LDK – Giá thuê: 350,000 yên>
…Váng đầu quá. Sống ở đó chắc tôi điên luôn mất.
“Trông được đấy chứ nhỉ ~? Em trả tiền cho ~ Nhìn này, là chung cư mà có cả tầng hai luôn. Đó sẽ là phòng stream và phòng ngủ của Kaguya, còn chị thích làm gì ở tầng một cũng được. Nè nè, tuyệt lắm phải chứ ~? Trần kiểu thông tầng, nhà bếp hiện đại, còn có cả ban công nữa! Ở tầng cao nhất luôn!”
“Chị chịu đấy. Chúng ta không có người bảo hộ, không đời nào họ lại cho hai đứa nhóc thuê đâu.”
Một cơn choáng váng nữa ập tới. Tôi cố kéo Kaguya ra khỏi văn phòng, nhưng… Hử, chân tôi cứng đờ rồi. Lạ thật đấy. Mắt tôi mờ đi, không đứng nổi nữa… Gượm đã, cái này không phải do nhìn danh sách căn hộ… đâu nhỉ…?
“Huh? Chị tìm thấy cái gì dưới đó à?”
Đôi chân mất hết sức lực, tôi vô thức khuỵu xuống từ bao giờ.
“Chị có sao không? Iroha, chị sốt cao rồi!”
Mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra. Giọng nói lo lắng của Kaguya nghe thật xa vời.
“…”
Khi tỉnh lại, tôi đã nằm trên giường trong căn phòng quen thuộc.
Sao mình lại về nhà rồi? Tôi chẳng còn nhớ gì từ lúc đến văn phòng bất động sản. Là Kaguya đã đưa tôi về sao? Em ấy khỏe thật đấy. Mà không, ẻm giàu mà, có khi gọi taxi…
Tôi chầm chậm ngẩng đầu lên, thấy bóng lưng của Kaguya đang đứng bếp.
…Tóc em ấy dài ra rồi kìa. Mái tóc vàng giờ đã quá thắt lưng. Hồi lần đầu ăn cơm trứng cuộn ở đây, tóc chỉ mới qua vai thôi… hửm?
“Không! Chết rồi… chị phải đi làm nữa.”
Tôi hoảng loạn cố bật dậy, nhưng cơ thể không chịu cử động, như thể bị dính vào nệm.
“Iroha, chị thấy đau sao?”
“Không sao, chị sẽ dậy ngay thôi.”
Tôi cố ra vẻ cứng rắn khi thấy Kaguya hớt hải chạy tới, nhưng vẫn chẳng cử động nổi. E là không thể rồi, thôi thì ít nhất cũng phải gọi xin nghỉ…
“Em đã gọi đến chỗ làm báo chị nghỉ hôm nay rồi. Chị phải nghỉ ngơi đi, Iroha.”
“…Huh, em làm vậy sao?”
“Em còn để mấy thứ êm êm cạnh chị nữa đấy, cho dễ chịu.”
“Êm êm á? Ồ, thật này…”
Qua tầm nhìn mờ mờ như kính bám sương, tôi thấy những con plushie êm ái nhất đang bao quanh nệm mình.
“…Cảm ơn nhé.”
Tôi nói rồi ôm lấy một con. Không ngờ Kaguya lại biết ý đến nhường này. Tôi thật lòng cảm thấy rất vui.
“À, bệnh viện! Mình đến bệnh viện nhé.”
“Hử, bệnh viện á?... Thôi, tốn tiền lắm, không cần đâu.”
“Để em lo hết cho!”
Kaguya nắm chặt tay trái còn đang cầm muôi. Nhưng… móng tay tôi cắm chặt vào con plushie trong tay.
“Chị không thể…”
Sốt thế này có khi phải vào viện nằm thật mất. Nếu chuyện đó thực sự xảy ra…
“Lịch trình của chị bị đảo lộn hết rồi… Nếu mà nghỉ mất vài ngày nữa thì sẽ không thể nào theo kịp lại được… Rồi có thể chị sẽ… không giành được học bổng nữa…”
Chắc cũng một phần do đang suy nhược, những suy nghĩ tiêu cực cứ thế mà thành hình. Tôi biết mình chỉ đang nghĩ quá lên thôi, nhưng không thể dừng lại được.
“Iroha…”
Kaguya nhìn tôi với đôi mắt ướt đẫm.
“Tại sao, tại sao chị lại phải tự mình cố gắng đến thế, Iroha?”
Giọng thì thầm ấy thật mong manh, tôi chưa từng nghe em ấy nói vậy bao giờ.
“Ugh, hức hức… Là lỗi của em sao? Em đã đòi hỏi chị quá nhiều rồi… Iroha, em không muốn chị chết đâu ~~”
Chờ đã, em đang khóc đấy à? Ngay lúc đó, nước mắt tuôn dài trên má Kaguya như thác đổ.
“Đ-Đừng làm quá thế chứ… Chị không chết đâu.”
“Nhưng trong phim và mấy thứ khác, con người chết dễ lắm mà! Rồi họ sẽ biến thành zombie, chuyển sinh qua thế giới khác… Uwahhh, em không muốn chị biến mất đâu Iroha!”
“Em xem quá nhiều phim rồi đấy. Chị ổn mà.”
Kaguya là người rất giàu cảm xúc, nhưng đây là lần đầu tôi thấy em ấy khóc như thế.
Chắc hôm nay khỏi học vậy…
Nghĩ cũng lạ, rõ ràng tôi mới là người đang ốm, vậy mà lại phải ngồi xoa lưng cho Kaguya – người lẽ ra phải chăm sóc tôi mới đúng.
“Tại sao chị lại phải tự mình cố gắng đến thế, Iroha?”
Sau khi ngừng khóc, Kaguya hỏi lại tôi lần nữa. Thật khó, rất khó để trả lời. Khi tôi đang bị cơn sốt hành hạ thì còn khó hơn nữa. Nếu kể hết với em ấy từ đầu đến cuối, thì không thể không nhắc đến mẹ được.
“Ừm, à…”
Thấy tôi im lặng, Kaguya có vẻ cũng không biết phải nói gì, cứ ậm ờ mãi thôi. Thì ra người ngoài hành tinh cũng có lúc khó xử ha. Trông buồn cười phết, nó khiến tôi thư thả hơn đôi chút rồi. Tôi bắt đầu kể từng chút một, còn Kaguya ngồi ôm gối cạnh tôi.
Về người bố đã qua đời, về người anh đã rời khỏi nhà, về người mẹ đã thay đổi, và về việc tôi suýt bị nghiền nát bởi ý niệm chuẩn mực của mẹ. Còn mẹ thì chắc hẳn chẳng bao giờ cảm thấy thế đâu.
-Chăm sóc tốt sức khỏe là nền tảng của mọi thứ. Ai vấp ngã ở đây thì chẳng khác gì kẻ ngốc.
Quả thật, tôi chưa thấy mẹ ốm bao giờ. Mà càng ngày càng đúng đắn hơn, khỏe mạnh hơn, và hoàn hảo hơn bất cứ ai. Nên đương nhiên dưới góc nhìn của mẹ, tôi luôn luôn thiếu một điều gì đó.
Nên tôi cũng đã chọn rời đi. Tôi nghĩ rằng chỉ sau khi hoàn toàn bước lên con đường mà mẹ đã đi, tôi mới có thể bình đẳng với mẹ được.
“…Và thế là, mẹ và chị đã đi đến quyết định rằng chị sẽ tự lo về học phí và sinh hoạt phí.”
“Chị nói thì nghe dễ, nhưng chẳng ai phải tự làm hết những việc đó cả?”
Kaguya chau mày.
“Mẹ chị cũng đã và đang làm gần như vậy mà, và chị cũng không muốn từ bỏ. Chị còn nhớ lần đầu tiên thức dậy ở đây. Chẳng có gì hết, chẳng có ai để dựa dẫm, nhưng ý nghĩ về việc sống bằng chính sức mình mang lại cho chị động lực. Kiểu như, chị cảm thấy may mắn ấy… chắc vậy?”
Đó quả là một buổi sáng thoải mái. Trong căn phòng yên tĩnh, tôi đã nghĩ rằng, đây sẽ là khởi đầu của mình.
“Không, không, không, may mắn cái nỗi gì chứ! Đến cả người ngoài hành tinh cũng phải thấy mẹ chị vô lý hết chỗ nói đây!”
Tôi nghĩ Kaguya nói đúng. Nếu tôi nghe được một câu chuyện như vậy thì cũng sẽ nghĩ thế thôi.
Nhưng-
Tôi lại bấu chặt vào con plushie.
“Kaguya, em…”
“Huh?”
“K-Không có gì đâu.”
Tại sao mình lại nói chuyện này chứ? Chắc do cơn sốt làm mất hết tỉnh táo rồi.
“…Vậy à. Thế thì giờ chị cần ăn tối, uống thuốc, và đi ngủ.”
Nói rồi, Kaguya chạy vào bếp, cầm theo một cái khay cẩn thận quay lại.
“Thực đơn hôm nay là cháo trứng miso gừng với hành lá. Đầu tiên là phải giã nhỏ cá bào khô, băm nhỏ hành lá rồi nạo gừng. Đổ nước sôi lên, vị nước dùng sẽ có từ chỗ cá bào nên chỉ cần cho thêm ít gia vị thôi. Tiếp theo là ngâm qua phần cơm nguội rồi cho vào nước nóng cùng với nước dùng. Trước khi thêm trứng thì đảo đều và rồi-“
Này, chị muốn ăn rồi đấy. Giải thích thế với người ôm là quá nhiều.
“Em cho hai quả trứng vào đấy. Nóng lắm nên nhớ thổi trước khi ăn nha?”
“Ấy, nóng.”
Như Kaguya đã cảnh báo, phần cháo trứng này nóng đến bỏng lưỡi, nhưng mà…
“…Ngon ghê.”
…phần lưỡi còn lại thì như tan chảy vì độ ngon của nó.
“Đấy, em đã bảo màaaa.”
Rồi rồi.
Kaguya cười tươi rói, nụ cười ấy quá khó để người ốm như tôi có thể đỡ được, xong em ấy còn tạo cái dáng bí ẩn nào đó.
※
‘Chào mọi người, gâu gâu! Bình luận viên chính thức của Cúp Yachiyo, Chuuken Otako đây. Hôm nay mình cũng sẽ tích cực hoàn thành nhiệm vụ nha! Vậy là một tuần đặc biệt của Cúp Yachiyo đã qua, mội người nhớ check trang web chính thức để xem bảng xếp hạng top 4 tạm thời nhé! Người bạn hâm mộ có ở danh sách đó không? Và bây giờ, là công bố top 3. Ở vị trí số ba, là idol chữa lành, Yukumo Nukumi! Kế đến là elf công nghệ cao, Teleriri Teatote! Cuối cùng, phi mã trên kỳ vọng của mọi người, mang đẳng cấp khác biệt, dẫn đầu với cách biệt lớn, là Black Onyx! Liệu đây chắc chắn đã là chiến thắng cho bộ ba này? Nhân tiện, có một đội khác trong bảng xếp hạng cũng đang leo lên vun vút. Mọi người có biết-“
“Hắc Quỷ quả là mạnh quá mà ~~”
Lâu rồi bọn tôi mới tập trung tại nhà Mami.
Mami ngồi trên chếc ghế mây, tạm dừng tin mới của Tsukuyomi trên màn hình rồi quăng điều khiển qua một bên.
“Hừm, đã đến tận lúc này rồi, rút ngắn khoảng cách đó cũng căng đấy.”
Roka nằm dài trên sofa ngước nhìn lên như giơ cờ trắng đầu hàng.
“Mồ, em phải làm gì mới được đây!”
Kaguya đang ngâm mình trong bồn liền bật dậy với chỉ duy nhất một mảnh khăn tắm trên người, vò đầu bứt tai.
Con nhỏ ngoài hành tinh này đang làm cái gì vậy, ăn mặc như thế trong nhà người khác? Đừng ngạc nhiên. Bảo là nhà Mami, nhưng thực chất là nhà ở bên trong Tsukuyomi. Cả bọn đang ở nhà của influencer ‘Mamimami”. Ban đầu tính gặp nhau ngoài đời thật cơ, nhưng vì tôi mới ốm dậy nên đổi kế hoạch thành ở đây.
“Hắc Quỷ siêu quá siêu đi ~ Mà, tất nhiên là thế rồi, Mikado-sama của tớ mà lị.”
Và tình cờ làm sao, chủ căn nhà này, Mami lại là fan của Mikado, nên cô ấy đang vui vẻ buông cần xuống bể câu.
“Mami, đồ phản bội!”
“Chị cũng cổ vũ cho em mà, Kaguya, em là người chị thích số hai đấy!”
“Khôngggg, chị chỉ được cổ vũ cho mình em thôi!”
“Đừng có tát nước chứ, cá sẽ chạy hết đấy.”
“Chết tiệt, Mikado, đến đây! Đấu với tôi đi này!”
“Ồ, ý hay nha. Một trận solo game thì sao, Kaguya vs Mikado?”
“Roka, chị đúng là thiên tài! Chuẩn rồi!”
‘Chuẩn’ cái gì chứ.
“Không thể nào. Làm gì có chuyện anh ta chấp nhận chứ. Người ta là game thủ chuyên nghiệp đấy. Đẳng cấp khác nhau hoàn toàn.”
Kaguya gần đây cũng nổi hơn rồi, nhưng so sánh cả độ nổi tiếng và kỹ năng chơi game thì đều là cách biệt một trời một vực.
“Nhưng mà! Cúp Yachiyo sắp kết thúc rồi! Ai biết khi nào họ sẽ đến đưa em về chứ!”
À, phải rồi, còn câu chuyện đó nữa nhỉ.
“Nếu có đến thì chị mong họ nhanh nhanh dùm cái, rước cục nợ này về đi ~~”
“Chị ác ghê!”
Đến lúc rồi. Nhanh nào người mặt trăng. Mấy người trễ quá đấy, cứ mãi chần chờ gì thế?
“…Hửm? Kaguya-chan, có người ở Tsukiji đến đón em sao?”
“Whoa, em bỏ nhà đi đấy à?”
Ấy chết, không được rồi. Lỡ mồm nói lớn trước mặt họ rồi, bất cẩn quá. Giờ xử lí sao nhỉ? Tôi đang mải nghĩ thì…
“Whoa, giật cả mình!”
Một cuộn giấy đột nhiên xuất hiện trước mặt Kaguya. Một email. Hầu hết đều là spam hoặc quảng cáo nên Kaguya hầu như chẳng đọc cái nào từ khi tham gia Cúp Yachiyo đến giờ, nhưng lần này…
“…Chờ đã, đây là?”
Dường như có linh cảm gì đó, Kaguya lập tức mở email ra, thốt lên một tiếng kinh ngạc.
Rồi nhỏ nhìn tôi với ánh mắt sắc lạnh khác thường.
“Iroha này…”
Gì thế?
“I-ro-ha…”
Gì vậy chứ, em đang dọa chị đấy à?
“Chị đã nói là, game thủ chuyên nghiệp ở một đẳng cấp khác mà đúng chứ…?”
Thì sao?
“…Chị đã nói vậy phải chứ?”
Từ từ, không thể nào. Em đang đùa thôi đúng không. Bỗng tôi có dự cảm xấu. Không đời nào mà tên đó, cái người luôn luôn tìm kiếm những thứ mới mẻ, lại có thể bỏ qua sự tồn tại của Kaguya được. Khả năng rất cao là anh ta sẽ làm điều này, nên tôi đã cố gắng giấu nhẹm mọi thông tin liên quan đến Hắc Quỷ khỏi con bé. Thế mà…
“Chà, thế này chị sẽ không từ chối được nữa nhỉ? Một lời thách đấu từ game thủ chuyên nghiệp đẳng cấp cao hơn! Lần này câu được con lớn rồi, ngonnn!”
“Kaguya-chan! Em đang làm lũ cá sợ đấy!”
Kaguya mặc kệ mọi nỗ lực ngăn cản của Mami, lao thẳng xuống hồ, khăn tắm vẫn quấn trên người.
*’Tin nhắn từ Black Onyx – Mikado Akira
Hân hạnh được gặp em, Kaguya-chan!
Tôi là Mikado Akira từ Black Onyx. Chúc mừng em đã đạt được một triệu fan nhé!
Tôi có một đề xuất thế này, một trận Tiên Tre trong KASSEN giữa Mikado và Kaguya thì sao?
Nếu em thua, Kaguya-chan… thì chắc là sẽ kết hôn với tôi nhỉ?
Còn nếu bọn tôi thua, thì sẽ thực hiện bất cứ yêu cầu nào của em.
Cùng làm cả Tsukuyomi nóng lên nào!’*
Toang rồi…
※
“Sự kiện trăm năm có một chuẩn bị bắt đầu rồi! Nhà vua ngự trị suốt bấy lâu, Black Onyx, đã tuyên chiến với siêu tân tinh mới nổi, Kaguya và Iro-P, những người vẫn đang leo hạng với tốc độ đáng kinh ngạc! Kèm theo đó là một lời cầu hôn bất ngờ nữa! Trận đấu KASSEN quyết định vận mệnh sắp diễn ra ngay tại đây, sân vận động đặc biệt của Tsukuyomi!”
Trận chiến giữa Kaguya và Mikado được chốt trong nháy mắt, và giờ nó đang xuất hiện trên bảng lớn với cái tên ‘Trận Tiên Tre thế kỷ.’ Bên trong sân vận động chật kín người, trên bàn phân tích là game thủ chuyên nghiệp Otsukoto Terukoto làm bình luận viên, và Chuuken Otako nhận nhiệm vụ phân tích, cả hai đang làm nóng bầu không khí nơi đây.
“Kết quả của cúp Yachiyo sẽ được công bố sau 1 tiếng nữa nhỉ?”
“Tùy vào kết quả của trận đấu này, có khi nào Kaguya và Iro-P sẽ lật kèo được không!?”
“Luật được áp dụng là SENGOKU-“
S-Sao lại thành ra thế này…? Trốn trong bộ đồ cáo, tôi đông cứng tại chỗ.
Trên đầu là một con cá chình khổng lồ với cơ thể trong suốt đang bơi trong không trung, chậm rãi uốn lượn hư khói tỏa. Ước gì nó mang mình đi khỏi đây luôn.
“Wowowowow…”
Mami thì phấn khích đến mức không nói nên lời, tôi thở dài. Còn Kaguya thì…
“Họ chưa đến à ~?”
…con bé đang càu nhàu vì Black Onyx vẫn chưa có mặt. Trái với sự bất an của tôi, em ấy vẫn vô tư như thường lệ.
Lúc Kaguya chuẩn bị nghịch InuDOGE, thì bức tường đá phía trên sân bỗng nổ tung.
“Họ đây rồi! Là Hắc Quỷ!”
Qua khe hở giữa những tảng đá bay tứ tung, tôi thấy Mikado cưỡi trên chiếc xe máy hổ, chiến đấu với một con quỷ khổng lồ khi đang rơi xuống – Ra vậy, đó là chủ đề hôm nay. Nhân tiện, chiếc xe máy hổ kia là loại phương tiện mà con hổ sẽ dùng tứ chi để kẹp hai bánh trước sau, và người lái sẽ cưỡi lên lưng nó… Mọi người hiểu chứ? Xin lỗi, đến tôi dỏn chẳng hiểu nữa là.
Mikado, vẫn ngồi trên xe giải quyết con quỷ rồi đạp ga lao tới. Dừng lại trên không, anh ta rút kiếm từ cây vũ khí hình chùy của mình ra. Một tia chớp rạch ngang. Không, rất nhiều tia chớp. Cơ thể con quỷ bị chém với tốc độ mà mắt thường chẳng thể thấy. Khoảnh khắc tiếp theo, nó nổ tung thành ngàn mảnh, rơi xuống sàn đấu như pháo hoa. Ở đó chỉ còn Mikado hạ cánh xuống sân, theo sau là Rai và Noi. Một màn biểu diễn trước trận.
Cả khán đài gầm lên. Anh ta là người sẽ làm tất cả vì điều này.
“Hắc Quỷ! Sự hiện diện của họ đã thắp lửa cho chúng ta-“
Cùng với tiếng hò reo cổ vũ nhiệt liệt, ba thành viên Black Onyx xuất đầu lộ diện.
Hôm nay tôi phải đấu với mấy người này ấy hả…? Dù đang đứng trên sân rồi mà tôi vẫn có cảm giác không thực.
“Này, cảm ơn vì đã chấp nhận lời thách đấu nhé.”
“Ừm, e-em là, f-f-fan của mọi người!”
Mami có vẻ không tải nổi nữa rồi, cô ấy cất lời, Mikado nhìn bọn tôi một hồi rồi.
“Mami, xin lỗi nhé, nhưng hôm nay tôi không thể nương tay với em rồi.”
Anh ta nháy mắt quyến rũ. Có lẽ là đoán được tên từ tên nhân vật của cổ. Mami thì như có cả đống dấu “!?” xuất hiện trên mặt, xoay một vòng rồi đổ gục luôn xuống sân… Hả, cậu ấy gục rồi!?
“Mami, có sao không!?”
Tôi giơ một đống ảnh đồ ăn ra trước mặt Mami. Ramen, cơm gà, cơm trộn… Không ổn, nhỏ không dậy được.
“Giờ bọn mình làm sao đây ~”
Kaguya vừa hỏi vừa giật cái onigiri trang trí trên avatar của Mami ra ăn. Đừng có giật ra. Mà đừng có ăn nó. Rồi đừng có phun ra vì nó không có vị gì chứ. Phải làm sao giờ… Đột xuất thế này, có lẽ phải nhờ đến Roka thôi… Này, đừng có lấy luôn cả cái bánh dưa lưới chứ.
Trong khi tôi đang mải nghĩ, bỗng một hộp kho báu rơi xuống từ trên trời. L-Lẽ nào là…!
“Ta-da! Có ai gọi tôi sao?”
Yachiyo… Là Yachiyo! Yachiyo bật ra từ trong hộp, trên người diện bộ trang phục chiến đấu tươi mới.
“Eeeeeeeeeeh!?!?”
“Ehehe, chắc chắn phải thắng nhé.”
Yachiyo tạo dáng dễ thương rồi mỉm cười rạng rỡ.
Hỏng, tôi nghĩ giờ mình muốn thắng rồi.
“Trận đấu bắt đầu!”
Tiếng kèn hiệu vang lên, cuộc đối đầu KASSEN với Black Onyx chính thức diễn ra.
SENGOKU là chế độ ba đấu ba, đội nào giành được hai điểm trước là thắng, và nó cũng là sở trường của Hắc Quỷ.
Sàn đấu KASSEN được chia làm hai nửa lớn, đội A bên phải và đội B bên trái. Cả hai xuất phát từ cứ điểm của bản thân, và mục tiêu là đánh sập cứ điểm của đối phương.
Giữa hai cứ điểm là ba đường: đường trên, đường giữa và đường dưới.
Không thể cứ thế lao vào đánh sập căn cứ của đối phương ngay từ đầu được. Trước hết, phải tiến ra các pháo đài ở đường trên và đường dưới, hạ gục con Mid-boss Ngưu Quỷ để chiếm đóng khu vực đó. Khi phe ta chiếm được pháo đài, một vật phẩm gọi là『Sát Tướng』 sẽ xuất hiện ngay trước căn cứ của địch; chỉ cần nã thứ đó vào trong căn cứ là giành chiến thắng. Tóm lại, chiến thuật lý tưởng là chia tách đội hình: nhóm áp sát căn cứ và nhóm đi chiếm pháo đài. Phải phối hợp ăn ý với đồng đội để đánh hạ pháo đài thật hiệu quả, rồi chọn sẵn vị trí để ngay khoảnh khắc 『Sát Tướng』xuất hiện là tung đòn dứt điểm ngay.
Mỗi người có ba mạng. Khi chiếm được một pháo đài, một bệ phóng sẽ xuất hiện tại căn cứ, nếu có chết thì chỉ cần sử dụng là quay lại pháo đài vừa chiếm được trong khoảng 10 giây.
Vô số lính trung lập sẽ xuất hiện trên sân, ta vừa phải đối phó với kẻ địch vừa phải dọn lính. Nhận sát thương từ lính cũng bị trừ máu, nhưng bù vào đó, khi hạ lính sẽ lấp đầy thanh năng lượng dùng để kích hoạt chiêu cuối. Vì dọn lính khá mất thời gian, nên có thể kệ chúng cũng được, nhưng cũng có lối chơi chỉ tập trung dọn lính để spam chiêu cuối. Nói chung là tùy vào tình huống và chiến thuật của từng người chơi.
Còn bây giờ, tôi bật động cơ phản lực của con đại bàng đen khổng lổ, Kaguya cũng làm thế với cây búa vũ khí của mình, hai đứa tôi bay lên đường trên. Yachiyo thì xuống đường dưới, ngồi trên chiếc kiệu Mikoshi. Bọn tôi chia đội hình ra 2-1 theo kế hoạch.
Yachiyo trợ giúp đôi khi sẽ xuất hiện trong KASSEN, được thiết kế với sức mạnh dựa vào chênh lệch trình độ giữa hai bên. Lần này, do Kaguya và tôi yếu hơn Hắc Quỷ, nên sức mạnh của Yachiyo hẳn cũng phải khá đáng kể. Cô ấy là người có tỉ lệ sống sót cao nhất trong số chúng tôi.
Trong cuộc họp chiến thuật trước trận đấu, thủ lĩnh Kaguya đã đưa ra một chiến thuật đại tài,
“Chúng ta sẽ lao lên vút, rồi xoẹt xoẹt xoẹt-! Và rồi BÙM!!”
Còn tôi thì mở bản đồ lên xem nước đi đầu tiên của Hắc Quỷ. Đây là…
“Ồ! Hắc Quỷ đang triển khai đội hình Trident! Là Trident!”
Trident là đội hình chiến thuật mà chia mỗi người ra một đường. Nó yêu cầu mỗi thành viên đều phải có khả năng chiến đấu đơn lẻ, nên không phải là lựa chọn phổ biến trừ khi thực sự tự tin rằng mình có thể một cân hết.
“Họ đang hoàn toàn coi thường chúng ta rồi.”
“Eeeh ~~?”
Vô số mũi tên lao tới từ phía dưới, ép Kaguya và tôi hạ cánh. Có hai phương pháp di chuyển ở đây: Một là bay trên không với tốc độ cao, và hai là đi dưới đất với tốc độ trung bình. Nếu bay trên cao thì sẽ bị nhắm đến bởi vô số con lính ở dưới, và nếu bị vào tầm bắn của chúng, bắt buộc phải xuống là chuyện đương nhiên. Còn nếu chọn di chuyển chậm hơn một chút thì có thể đi bất cứ đâu mà không bị giới hạn gì cả. Loại của tôi và Kaguya là tốc độ cao, còn kiệu Mikoshi của Yachiyo và xe hổ của Hắc Quỷ là loại trung bình.
Bọn tôi đáp đất rồi dọn đám lính xung quanh, bỗng có tiếng súng nổ. Anh ta ở đây! Tôi dừng lại lập tức trốn sau một tảng đá. Những phát súng nhắm tới tôi càng lúc càng gần. Tôi nối đuôi cặp song kiếm lại với nhau tạo thành một chiếc boomerang rồi ném vòng qua tảng đá. Ngay khi đối phương né đòn, tôi lao ra ngay lập tức, thu lại chiếc boomerang bằng dây gắn, biến nó thành một thanh kiếm đơn rồi vung tay. Đối phương phản ứng ngay lập tức, và bọn tôi vào thế đánh giáp lá cà.
“Em là Iroha, nhỉ?”
“Không phải.”
Là Mikado Akira. Ở Tsukuyomi, ai cũng biết về những thành tích của anh ta, nhưng đã bao nhiêu năm rồi chúng tôi mới nói chuyện với nhau như thế này?
Một viên đạn hình lươn phóng tới sau lưng tôi, nhắm vào Mikado. Là Pháo Lươn của Kaguya. Mikado phá vỡ thế đôi co với tôi để né đòn.
“Iroha!”
“Ah, này-“
Đừng có nói tên chị chứ! -Ugh.
Ngay khi liếc nhìn Kaguya, tôi trúng đòn từ cây chùy của Mikado.
“Cảm ơn vì đã mặc bộ trang phục dễ trúng như thế nhé. Em có chắc là muốn giữ bộ đồ đó không? Nghiêm túc lên đi chứ.”
Là vậy đấy. Hitbox[note88534] của bộ này rất lớn. Tôi định thần lại rồi bỏ lớp đồ ngoài đi.
“Đấy, biết ngay là em mà, Iroha.”
“Sao anh biết avatar của em?”
“Anh trai của em biết hết mà – đùa thôi.”
Anh ấy dễ dàng né đòn trong khi nói chuyện.
“Ể, anh trai!?”
Kaguya nãy giờ tập trung liên tục tung đòn phối hợp với tôi khựng lại, nhìn cả hai với vẻ sốc.
“Ồ - Quả là một tuyên bố chấn động! Mikado và Iro-P là anh em sao!?!?”
Tiếng bình luận viên vang vọng đến tai. Tôi có thể cảm thấy sự sôi sục hiển hiện trên khán đài, nhưng giờ không còn đường lui nữa rồi. Mikado – Sakayori Asahi. Tôi tiến sát đến pháo đài trước mặt trong khi chiến đấu với anh mình. Yachiyo thì đang đối phó với Noi ở đường dưới.
“Mẹ lo cho em lắm đấy. Ít nhất thì cũng gọi về đi chứ.”
“Em tự có ưu tiên của riêng mình!”

“Hyaaaj~~! Waaaah!”
“Cái đó cũng là do mẹ dạy nhỉ? Lúc nào em cũng nghiêm túc học hỏi mọi thứ hết. Mẹ đang chờ em phản kháng lại một chút đấy.”
“Em không quan tâm! Đừng can thiệp vào cuộc sống của em!”
Mikado đổi chế độ voice chat từ công khai sang nội bộ rồi bắt đầu thuyết giáo tôi. Người vừa bị phản đòn đang rên rỉ là Kaguya. Tôi muốn bật lại anh ấy lắm, nhưng sắp đến chỗ Ngưu Quỷ rồi. Tôi muốn đánh bại nó trước, nhưng…
“Kuh!”
“Gwaah~~”
Những mảnh vỡ sàn đấu hạn chế di chuyển của tôi. Mikado rút kiếm từ trong cây chùy ra, kích hoạt chiêu cuối và tăng tốc. Con Ngưu Quỷ bị hạ gục trong chốc lát.
“Em nên cố gắng giống anh hơn đấy.”
Ảnh đổi lại voice chat về công khai rồi nháy mắt. Cái vẻ kiêu ngạo đó khó chịu thật, nhưng kỹ năng của anh ấy là hoàn hảo.
“Hạ gục tức thì ~~!”
Chết tiệt. Ngưu Quỷ gần với pháo đài của bọn tôi. Tôi phải bắt kịp Mikado trước khi bị chiếm mất.
“Yachiyo ở đường dưới cũng đã hạ gục Ngưu Quỷ rồi!”
! Yachiyo…!
“Ồ! Noi đang phản công! Hàng loạt phát bắn làm chậm tới tấp! Yachiyo không thể di chuyển được!”
“Cô ấy chỉ có một frame để thoát ra thôi, nhưng cơn mưa tên vẫn không dừng lại!”
Tệ rồi. Dù Yachiyo có mạnh đến mấy thì nếu không có người giúp vẫn sẽ nằm yên một chỗ thôi. Nhưng giờ tôi phải ngăn Mikado…! Nếu một đội chiếm được cả hai pháo đài thì là một trận thua không thể tránh khỏi rồi.
“Ugh! Noi, anh chỉ đang câu giờ với tôi thôi nhỉ ~ Gyeh!”
“Noi đã chiếm được pháo đài!”
Tiếng thông báo rằng pháo đài đường dưới đã bị chiếm đóng, và cùng lúc đó, biểu tượng của Yachiyo trên bản đồ cũng biến mất, đồng nghĩa với việc Noi đã đánh bại cô ấy.
“Chúng ta gặp rắc rối lớn rồi!? Ái!”
“Di chuyển dễ đoán quá đấy! Đúng như anh nghĩ mà!”
“Ueh! Đau quá đấy!”
Trong khi tôi còn đang kẹt với đám lính, Mikado đã hạ gục Kaguya. Tôi lập tức lao vào, nhưng…
“Với đội hình Trident vẫn còn hoàn hảo, họ đã chiếm được cả hai pháo đài! Một chiến thắng áp đảo!”
…Vòng đấu đầu tiên kết thúc chóng vánh. Bọn tôi chẳng làm nổi một thứ gì cả.
“Xin lỗi nhé ~ Tôi chỉ có thể lết từng bước như con sên thôi.”
“Không, không đâu, Yachiyo là mạnh nhất mà…”
Về cơ bản, Kaguya và tôi có lợi thế quân số đáng ra phải đánh bại Mikado, chiếm lấy pháo đài và để Yachiyo lo phần việc còn lại. Nhưng vì bọn tôi gặp khó khăn nên Yachiyo đã rơi vào thế bị động, từ đó tạo ra sơ hở. Nói chung là lỗi của tôi.
“Fufufu…”
Tôi thì đang suy sụp, còn Kaguya thì ngẩng đầu lên trời cười như ác nhân ấy.
“Này, về Mikado ấy…”
…Mình sắp bị kéo vào vụ gì nữa đây?
“Vòng hai đã bắt đầu, và Black Onyx, đương nhiên vẫn tiếp tục đội hình Trident!”
Như vòng trước, Kaguya và tôi lên đường trên, Yachiyo xuống dưới. Tôi phát hiện ra Mikado đang cưỡi xe hổ liền lao tới.
“Công chúa Kaguya đâu rồi?”
“Về mặt trăng rồi.”
Trên bản đồ, biểu tượng của tôi và Kaguya ở cùng một chỗ. Nhưng trong tầm mắt của Mikado chỉ có mình tôi thôi. ‘Lớp búa của Kaguya không có kỹ năng tàng hình’ có lẽ ảnh đang nghĩ như vậy trong khi giao đấu.
“Ah, bên trên!”
“Yotto.”
Kaguya cưỡi trên con cá chình kích hoạt phản lực của chiếc búa rồi phóng thẳng xuống đường dưới.
“Nếu bay đủ cao thì có thể vô hiệu hóa việc bị đánh chặn từ phía dưới!” Kaguya đã bảo tôi thế.
“Rai, yểm trợ mau! Họ đang nhắm đến Noi.”
Thấy Mikado sơ hở, tôi phóng thẳng đến pháo đài. Kaguya, cố lên…! Sau khi nghe tiếng họ chiến đấu với Noi…
“Kaguya đã chiếm được pháo đài!”
“Họ đã lợi dụng việc thiếu thông tin về độ cao của bản đồ 2D để làm rối loạn đối phương!”
“Chỉ cần cho ăn bánh dưa lưới là được cưỡi sao hahahahaha giờ mới biết đấy lmao”
Tôi cũng ngạc nhiên như ai thôi, nhưng rồi bỗng tầm nhìn lệch đi.
Tôi bị Mikado đánh văng đi, và anh ấy chiếm pháo đài trong tích tắc.
“Em suýt thì thành công rồi đấy nhỉ.”
Tôi chỉ biết bất lực nhìn Mikado đang ngạo nghễ đứng phía trên.
Hồi sinh lại ở căn cứ, tôi nhận được tin báo thắng từ Kaguya
“…Xin lỗi nhé.”
Điều đầu tiên tôi có thể nói ra là lời xin lỗi.
“Không sao màaaa! Chúng ta chắc chắn sẽ chiếm lại được thôi!”
“Iroha! Cậu ngầu lắm ~~ Còn có Yaccho và Kaguya nữa mà, cứ để bọn tôi lo~♪”
Giọng Yachiyo xem vào. Dù giờ tôi có phóng hết tốc lực đi nữa cũng không còn kịp. Tôi chẳng còn làm được gì nữa cả.
“…Giành lấy chiến thắng đi!”
“Đã ~ Rất ~ Rõ ~ Rồi ~ Ạ ~~~☆”
Kaguya và Yachiyo mở giao tranh với Mikado, và rồi…
“Thật khó tin mà! Đội của Kaguya và Iro-P đã phản công! Chiến thuật bất ngờ của Kaguya đã hoạt động hoàn hào!”
“Yeah ~~!”
Tôi nhìn cảnh Kaguya đập tay với Yachiyo, lòng vẫn không tin đây là sự thật… Bọn tôi đã thắng một vòng, trước Black Onyx.
“…Em giỏi lắm, Kaguya.”
Từ ngữ cứ thế tuôn ra. Những lời tôi chẳng hề có ý định nói. Nhưng đôi tai ma quỷ của Kaguya thì bắt được hết, em ấy cười rạng rỡ.
“Vì em muốn thắng, cùng chị, Iroha!”
“Quả là một trận chiến khốc liệt! Cả hai đội đều đã chiếm được một pháo đài, và Kaguya cùng Iro-P đang lên bệ phóng tới pháo đài!”
“Chờ đón họ là một trận đấu tay đôi với Mikado!”
Vòng thứ ba. Bọn tôi để Rai và Noi cho Yachiyo, còn Kaguya cùng tôi sẽ lại đối mặt Mikado.
“Em đến muộn đấy.”
“Sao anh lại ở đây? Nếu tiếp tục đẩy ở đường giữa anh đã thắng rồi.”
“Bọn anh là Black Onyx, phải cho mọi người một thứ gì đó để ước mơ chứ.”
Nhìn nhau thế đủ rồi, lao vào đánh thôi. Kaguya và tôi đang phối hợp tốt hơn cả vòng đầu nữa. Nhưng vẫn không thể qua nổi anh ấy.
-Sau khi bố qua đời, anh trai thường ở nhà chơi hơn. Anh bỏ bóng đá, môn mà anh đã dành thời gian nhiều năm, chỉ nằm nhà đọc sách hoặc chơi game. Mỗi khi mẹ và tôi cãi nhau, anh luôn xuất hiện nói đỡ cho tôi. Tính cách của ảnh cũng thay đổi. Hồi xưa anh lém lỉnh hơn nhiều, nhưng giờ thì lại trầm lặng và điềm đạm, giống như bố vậy.
Sau đó, anh ấy tập trung vào game, lên chuyên nghiệp, và chuyển đến sống ở Tokyo, để lại tôi một mình ở lại với mẹ. Tôi biết anh ấy hoạt động dưới cái tên Akira, nên tôi rất hay xem stream của anh. Mặc kệ mọi thứ khác, tôi muốn thấy anh ấy thành công. Khi anh bắt đầu hoạt động trong Tsukuyomi với danh nghĩa Mikado Akira, thì tôi biết đến sự tồn tại của Yachiyo, và từ lúc đó, Yachiyo đã luôn nâng đỡ tôi – suốt khoảng thời gian đó anh trai vẫn luôn rèn giũa kỹ năng của mình.
Không thắng nổi. Tôi nói như thở dài.
Kaguya lăn xuống bên cạnh tôi với một tiếng hét, rồi lập tức bật dậy.
“Chết ~ tiệt! Nhưng mà em sẽ thắng!”
Ánh mắt lấp lánh của Kaguya… gợi cho tôi nhớ lại hồi còn hay chơi game cùng anh.
“Nếu bọn em thắng, anh sẽ làm mọi thứ bọn em yêu cầu nhỉ?”
Mikado gật đầu, tôi và Kaguya liền tách ra. Tôi leo lên cao rồi tung đòn từ trên xuống. Trong tay tôi giờ là búa của Kaguya, và ngược lại, trong tay Kaguya là cặp kiếm của tôi.
“Đổi vũ khí sao! Hah!”
Hai đứa chạy xung quanh Mikado, ném qua ném lại vũ khí để phá vỡ thế đứng của anh ấy, dồn anh vào một góc. Ngay bây giờ! Tôi đâm mạnh một trong hai thanh kiếm còn nối dây ra phía sau Mikado. Đầu dây bên kia thì được neo chắc vào chiếc búa của Kaguya.
Con bé cố đánh Mikado, nhưng lại vung búa hụt khiến nó kẹt xuống đất. Em ấy đang chật vật lôi búa ra – hay giả vờ làm như thế.
Thực tế là, Kaguya đang cố ghim chặt chiếc búa xuống đất, càng lúc càng sâu để không thể bị giật ra.
“Em ấy liên tục lờ đi Mikado để tiến lên phía trước, nên ảnh sẽ nghĩ Kaguya là kiểu người có cái tôi cao!”
Kaguya luôn quan sát đối thủ rất kỹ, tìm cách để vượt qua họ và giành chiến thắng.
“Vì em muốn thắng, cùng chị, Iroha!”
Thật thông minh, và mạnh mẽ nữa.
“Trận đấu kết thúc.”
Ngay khi Mikado chuẩn bị tung đòn kết liễu Kaguya, tôi giật mạnh thanh song kiếm cắm trên cột, thu lại sợi dây và trói chặt anh ấy.
“Dây cắm trên búa sao…? Kaguya chỉ là mồi nhừ!”
Kế hoạch thì sơ sài, bọn tôi vừa nghĩ vừa làm thôi. Nhưng tôi là người từng thay tã cho Kaguya đấy nhá, nên đương nhiên là-
“Em hiểu rất rõ Kaguya nghĩ gì đấy!”
Tôi vung kiếm chém Mikado làm đôi.
“…Thấy chưa, nếu cố thì em có thể làm được mà.”
Anh ấy cười dịu dàng, như thể đã mong chờ điều này ngay từ đầu.
…Sau cả đống lời khiêu khích hồi nãy, tôi chẳng biết phải nói gì trước sự thay đổi thái độ đột ngột này cả.
Nghe tiếng Mikado, Kaguya mừng rỡ chạy đến, và bọn tôi bắt tay theo kiểu riêng ấy.
Hai đứa leo lên thú cưỡi hướng đến căn cứ địch. Vì Yachiyo đã đồng quy vô tận cùng Rai và Noi, nên những người sống chỉ còn tôi, Kaguya và mikado. Mikado đang bắt đầu lại từ điểm hồi sinh, nên nếu tình hình thuận lợi thì anh ấy không thể lật ngược thế trận được.
“Nếu chị gặp rắc rối, Iroha, em sẽ đến giúp chị!”
“Nếu em làm loạn, Kaguya, chị sẽ bỏ em lại đấy.”
“Tại sao chứ!?”
“Ahaha!”
Vui đến mức tôi bật cười, còn Kaguya rơi nước mắt hạnh phúc… Lạ lùng thật.
Cùng với nhau, hai đứa tôi có thể đi đến bất cứ đâu. Cảm giác hiện tại của tôi là vậy đấy.
“Mikado cũng đang hướng đến căn cứ của đội Kaguya!”
“Lui lại xem đây! Đến lúc Kaguya tỏa sáng rồi!”
Đáng lẽ tôi chỉ cần đứng nhìn Kaguya gạt hết đống lính lác rồi chạy thẳng tới căn cứ thôi-
“Đến đây, thắng rồi nha-!!...”
-nhưng Kaguya lại bị thổi bay cùng một ngọn lửa. Hả? Một vụ nổ? Em ấy vừa nổ tung à?
“Ah! Là bẫy mìn của Rai-----!”
Nhờ món quà chia tay của Rai mà Kaguya đã mất cái mạng cuối cùng. K-Không ổn rồi! Đồ ngốc này! Lúc tôi nhận ra tình hình và phóng đến…
“Mikado đang tăng tốc!”
Cuối cùng thì, Mikado tăng tốc bằng chiêu cuối, đánh bay mọi thứ cản đường và leo lên đỉnh với tốc độ ánh sáng.
“Một pha lật kèo! Trận đấu kết thúc. Đội thắng là Black Onyx---!!”
Nắm tay giơ lên không trung tuyên bố chiến thắng cuối cùng là của thủ lĩnh Black Onyx, Mikado Akira.
※
“Aargh! Thua rồi! Thua mất rồiiiiii!”
“Nào, Kaguya, bình tĩnh lại đi.”
Kaguya đang quằn quại trong đau khổ, đấm xuống sàn, vào tường, lên đầu, xuống chân, vào bụng – tất cả mọi chỗ có thể đấm được. Tôi hiểu em ấy đang bực, nhưng ước gì em ấy ngừng tự đánh bản thân đi.
“Bởi vì, bởi vì, bọn mình đã thua đó! Dù là em với Iroha mà vẫn thua đấy! Thật là vựic quá đi!”
Đoạn cuối nói gì đấy? Sự kết hợp hoàn hảo giữa “vui” và “bực” à.
“Iroha, Kaguya, hai người vất vả rồi! Suýt nữa thì thắng rồi mà ~~ Yaccho cũng thấy vựic nữa ấy☆”
Dừng lại đi mà Yachiyo. Đó đâu phải thứ đáng để nói theo đâu.
“Nhưng mà này, không có thời gian để suy sụp đâu. Thông báo mà mọi người luôn mong chờ sắp đến rồi đấy.”
…Thông báo?
“Đúng rồi đấy mấy gái!”
Một gợn sóng vàng xuất hiện trong không gian, và FUSHI từ đó xuất hiện, đậu lên vai Yachiyo.
“Mọi người quên mất tại sao Yachiyo lại tham gia trợ giúp sao? Là để làm nóng sự kiện này lên cho đến tận giây bỏ phiếu cuối cùng đấy!”
“Bỏ phiếu… à đúng rồi, quên mất.”
“Đừng có quên chứ!”
Xin lỗi nhé FUSHI, thật ra thì tôi cũng quên nữa. Phải rồi, mục đích của trận KASSEN này là-
“Đúng là một dịp trọng đại ~~☆”
Yachiyo vừa đứng trước mặt bọn tôi giờ đã lơ lửng trên không trung. Những ánh đèn sân khấu tập trung chiếu rọi vào tôn lên vẻ duyên dáng ấy.
“Đó quả là một trận KASSEN cực ~ vui luôn. Và bây giờ! Thời gian bỏ phiếu cho Cúp Yachiyo chính thức kết thúc. FUSHI, hãy công bố kết quả nào!”
”Đã rõ. Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám… ching! Thống kê hoàn tất.”
“Đến lúc rồi, tôi sẽ thông báo… người sẽ collab cùng Yaccho nhé!”
Yachiyo cầm lấy cuộn giấy mà FUSHI mới nhả ra.
Cùng lúc đó, một màn hình lớn xuất hiện trên trời. Mọi người ở Tsukuyomi đều theo dõi, một biểu đồ xuất hiện, và từ dưới đáy là những cái tên của các streamer tham gia được xướng lên với tốc độ chóng mặt.
“Người chiến thắng Cúp Yachiyo là ~~☆”
Yachiyo cố gắng làm nóng bầu không khí, nhưng kết quả thì đã rõ như ban ngày rồi. Đây chỉ là thủ tục trước khi nhà vô địch tuyệt đối nhận lấy ngai vàng thôi.
Và rồi, cái tên mọi người đều mong chờ xuất hiện trên màn ảnh.
-Hạng hai: Black Onyx – Fan mới: 1,014,221
…Từ đã, hạng hai?
“Có nghĩa là!?”
Kaguya ngồi thụp dưới đất giận dỗi nãy giờ nhìn lên. Em ấy nắm chặt tay tôi và bắt đầu lắc liên hồi.
“Iroha, hiện lên chưa!? Tên của bọn mình hiện lên chưa!?”
“Xin lỗi, chị không kịp nhìn, nhưng chắc là…”
“Chắc là?”
Sắp đến rồi.
“Người chiến thắng Cúp Yachiyo là ~~☆”
Cột còn lại của biểu đồ vẫn tiếp tục tăng. Những lời khen ngợi đến vô tận cứ thế đẩy cột lên cao hơn nữa. Đó là… cảm xúc từ người hâm mộ sao?
“Hai người họ quả là hợp nhau thật đấy!”, “Thích hai em quá đi!”, “Dễ thương hết chỗ nói!”, “Hát hay ác luôn”, “Xem hai em ấy khiến mị hạnh phúc quá”, “Một siêu tân tinh mới xuất hiện rồi”, “32:01 Iro-P hộ vệ xuất hiện hài ghê á”, “Cam trước kìa”, “42:21 Khoảnh khắc mà tôi trở thành fan”, “Quả hy sinh kia thiên tài ác”, “Tôi yêu vẻ tự mãn của Kaguya”, “Rơi vào lưới tình với nụ cười của em, giờ tôi là fan Kaguya”, “Ăn đồ cay thế mà vẫn nói tử tế ‘cảm ơn vì bữa ăn’ được”, “Đây là tập mà chúng ta thấy được mối liên kết giữa họ”, “Đáng yêu vô cùng tận”, “Thấy hai đứa đi cùng nhau là mị hạnh phúc rồi”, “Trên cao!”, “Tiến lên, Kaguya!”, “Kết liễu đi nào, Iro-P”, “Cô ấy làm được rồi!”, “Họ làm được rồi!”, “Tôi khóc mất”, “Xin lỗi Mikado-sama. Chỉ hôm nay thôi, em ở phe bên này”, “Quá tuyệt vời”, “Hai em là nhất”
-Hạng nhất: Kaguya và Iro-P – Fan mới: 1,017,016
Tiếng hò reo lớn nhất ngày bùng nổ.
Tôi không còn hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Áp lực từ âm thanh và sự cuồng nhiệt xung quanh làm tôi khuỵu xuống đất.
“Hả, bọn mình thua, nhưng mà, hả… Bọn mình… Làm được rồiiiiii!”
Tôi nhìn về phía Kaguya đang nhảy như bay về phía mình.
※
“Chúc mừng nhé, Kaguya, Iroha.”
Tôi đã choáng váng trong bao lâu rồi? Đến khi Mikado Akira nói vậy trước mặt, tôi mới lấy lại được nhận thức. Có vẻ anh ấy đi cùng Rai. Đám đông tách ra hai bên như thể Moses chia đôi biển vậy.
Thắng có ý nghĩa gì chứ? Dù thắng… nhưng vẫn thua trận KASSEN, nên là…
“Ấy, chết, kết hôn à!”
Kaguya giật mình thốt lên như vừa mới nhớ ra. Tất nhiên là cả tôi cũng quên mất.
“Kiểu này thì chẳng thể nói là thắng được nhỉ.”
“Hửm? Ồ? A…”
“Mà, anh cũng đâu có ý định bắt em cưới anh đâu.”
“Em biết mà! Kaguya đã biết từ đầu rồi!”
Xạo ke. Em tin trăm phần trăm luôn.
“Vậy nhé, bọn anh phải đi gặp fan đây.”
Thỏa mãn sau khi thấy vẻ mặt thất thần của bọn tôi, Mikado Akira và Rai quay gót đăng xuất. Họ sẽ quay trở về với mười chín triệu fan của mình… Giờ mới để ý, Noi không ở đây. Có lẽ anh ấy chán nên về trước rồi.
Người chiến thắng Cúp Yachiyo không được quyết định bằng tổng số người hâm mộ, mà là số fan mới nhận được trong suốt khoảng thời gian sự kiện. Với Black Onyx, một nhóm đã có lượng fan khổng lồ, và bọn tôi, những kẻ bắt đầu từ con số không, độ khó để kiếm thêm lượt bình chọn mới chắc hẳn cũng phải khác biệt.
Dù thế, Black Onyx không hề phàn nàn và vẫn chễm chệ chiếm vị trí thứ hai, cho thấy đẳng cấp của nhà vô địch là như thế nào.
“Hai người ~ Làm tốt lắm ~~☆”
Yachiyo sau khi hoàn tất thông báo, rũ bỏ vẻ nghiêm nghị và bước xuống. Dù có là biểu cảm gì, Yachiyo vẫn là Yachiyo, và tôi vẫn chẳng thể tin được rằng cô ấy đang ở ngay trước mắt mình. Tôi muốn nói, nhưng lại chẳng thể cất nên lời.
“Cậu đúng là giỏi dựa vào may mắn ghê ha.”
“Ừm. Nhưng mà vẫn chưa đủ. Làm sao để có thể di chuyển được như cậu vậy, Yachiyo?”
Rồi đến Kaguya… Em ấy giỏi thật. Tính cả vụ ẻm bắt lấy FUSHI rồi bắt đầu tâng bóng nữa, nói chung là… giỏi ác.
“Như vậy á hả, chỉ cần luyện tập từ ngày này qua ngày khác nè, rồi bị xoay như chong chóng bởi đủ thứ trải nghiệm nữa.”
“Huh? Yachiyo chỉ đang tùy hứng bịa chuyện thôi đúng không?”
“Ừn ~ ứn ~ Yachiyo chỉ là một cô nàng ba phải thôi ~~ Yachiyo nghĩ rằng Kaguya mạnh mẽ vì là chính mình đấy.”
“Rốt cuộc cậu vẫn chả chịu nói gì cả.”
Này, dùng kính ngữ hẳn hoi đi chứ.
“Bây giờ, con đường đến cao trào phía trước có thể vẫn còn những khó khăn đang đón chờ. Nhưng mà, hãy dõi theo câu chuyện này đến cùng nhé? Đã sẵn sàng để bị những con sóng dữ dội của số phận cuốn đi chưa?”
“Yeah!”
Đúng vậy, chưa kết thúc mà. Đây mới chỉ là nơi mọi thứ bắt đầu. Còn rất nhiều việc phải làm cho buổi diễn collab với Yachiyo. Chắc hẳn sẽ không chỉ có toàn chuyện vui đâu, còn có những khi buồn, đôi lúc đau khổ nữa. Nhưng mà, tôi vẫn sẽ cố gắng hết sức.
Kaguya và tôi, lấy lời nói của Yachiyo làm động lực, hồn nhiên giơ lên bàn tay hướng về phía bầu trời đêm Tsukuyomi.
9 Bình luận