Light Novel

Chương 2

Chương 2

Anhchap2.png?ex=69833825&is=6981e6a5&hm=d9848e7dc4c0ca7a04eb3f89b623d8057f4e87a88e00ef257a325ae6fe675e39

"Fueh..."

Cái gì thế này? Rốt cuộc là chuyện quái gì đang diễn ra vậy?

Não tôi hiện tại đơ luôn rồi, không thể nào xử lý nổi tình huống hiện tại. Bình tĩnh. Phải giữ bình tĩnh và đánh giá lại tình hình ngay từ đầu đã. Rốt cuộc cái mớ hỗn độn này bắt đầu từ đâu nhỉ?

Đầu tiên, là mình nhìn thấy một ngôi sao băng trên đường đi làm thêm về nè. Đoạn này vẫn ổn. Sau đó, cây cột điện bắt đầu phát sáng, xả khói nghi ngút, rồi nó mở toang ra, và lòi ra một đứa bé ở bên trong.

Lượng thông tin quá tải rồi. Rốt cuộc ngôi sao băng kia đã gánh bao nhiêu điều ước để sự tình ra cái nông nỗi này chứ?

"Fueh, fueh."

Chưa hết, nhóc này vẫn còn đang sống sờ sờ. Không phải búp bê hay kỹ xảo CGI đâu; nó là sinh vật sống, đang thở, và đang dùng đôi mắt to tròn kia nhìn chằm chằm vào tôi. Cứ như thể nó đang muốn nói điều gì đó vậy.

...Là cô mở nó ra đúng không?

Không có nha. Nó tự mở đấy chứ.

...Nhưng cô đã chạm vào nó còn gì?

Thì sao nào? Chạm vào thì đã làm sao?

...Cô tò mò chứ gì?

Thì... thú thật là cũng có tò mò. Nhưng mà...

"Xin lỗi nhé! Nhưng tôi bận bù đầu rồi, nên xin phép đi trước đây!"

Dứt khoát quay lưng, tôi định rời khỏi hiện trường—

—Tao đếch quan tâm chuyện gì xảy ra nữa! Ực. 

—Choang. 

—Gâu gâu (Auuuu). 

—Kétttt.

Mọi nỗ lực đánh bài chuồn của tôi đã bị chặn đứng bởi chuỗi âm thanh liên hoàn: tiếng hét của một gã say rượu, tiếng kính vỡ, tiếng chó hoang hú và tiếng phanh xe cháy đường.

Cái khu này tự nhiên loạn lạc thế nhỉ. Thị trấn này trước giờ vẫn thế à? Mà nói đi cũng phải nói lại, để đứa bé ở đây thì nguy hiểm lắm. Ít nhất mình cũng nên đem nó đến đồn cảnh sát.

"Phải bế thế nào đây?"

Tôi ngập ngừng nhấc đứa bé ra khỏi cây cột điện.

Nhẹ bẫng. Trước khi kịp cảm nhận được sự mềm mại hay hơi ấm, tôi đã bị sốc vì con bé quá nhẹ. Cảm giác như đang cầm một chiếc khăn tắm cuộn tròn; chẳng có chút trọng lượng thực tế nào cả. Kiểu chỉ cần tôi siết tay nhẹ chút thôi, con bé sẽ vỡ tan mà không có lấy một chút kháng cự.

Tệ thật. Bản năng của tôi đang gào thét cảnh báo. Không đời nào tôi có thể bỏ mặc một sinh linh mong manh nhường này. Chuyện này vượt xa cả luật pháp hay đạo đức; đây là nguyên tắc làm người cơ bản nhất trong vũ trụ này rồi, bỏ nó lại là sai hoàn toàn.

Tuy nhiên, cây cột điện gaming kia dường như có lối tư duy vượt xa logic loài người. Như thể muốn nói: "Được rồi, giao lại cho cô đấy," đèn đóm trên thân nó vụt tắt. Tay nắm cửa và cánh cửa biến mất, và chỉ trong chớp mắt, nó trở lại làm một cây cột điện im lìm, bình thường như bao cây cột điện khác.

Đùa nhau chắc. Này, khoan đã.

"Xin lỗi! Đằng ấy quên đồ này!"

Tôi thử gõ vào cây cột, nhưng đáp lại chỉ là một khối cứng ngắc và vô tri.

Bị chơi một vố rồi. Giữa đêm hôm khuya khoắt, ngay trên đường phố, tôi đứng trân trân trước cây cột điện, tay bồng một đứa bé.

"Thế này trông mình có khác gì đứa bắt cóc không?"

Đứa bé trong tay bỗng nhiên nặng tựa ngàn cân. Tôi cúi xuống nhìn, chỉ thấy con bé đang cố rướn đôi má phúng phính mềm mại lên hết cỡ để nở một nụ cười ngây thơ vô số tội.

"Nuôi em đi♡"

"Còn khuya, còn khuya, còn khuya, còn khuya nhé!"

Dù gì đi nữa thì chuyện này cũng là bất khả thi. Tuyệt đối không được. Hay là giờ cứ đặt tạm con bé ở đây... Không, thế thì hỏng bét. Vứt đứa nhỏ bơ vơ ngoài đường là chuyện không thể chấp nhận được. Thế thì, đặt lên nóc máy bán hàng tự động... cũng nguy hiểm nốt. Rốt cuộc tôi biết phải làm sao với cái cục nợ này bây giờ?

Như thể nhìn thấu sự chần chừ của tôi...

"Fueeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeh!"

Đứa bé tung ra con bài tẩy. Một tiếng khóc không chút khoan nhượng vang vọng khắp khu dân cư giữa đêm thanh vắng.

"Ôi trời đất ơi là trời!"

Sợ bị người ta nhìn thấy, tôi ôm chặt đứa bé đang gào khóc và phi như bay lên cầu thang khu căn hộ. May mắn thay, tôi về được đến phòng mà không chạm mặt ai, khóa trái cửa lại và thở phào nhẹ nhõm.

Khoan, nhẹ nhõm cái nỗi gì! Tại sao mình lại mang nó về đây? Thế này thành ra bắt cóc thật rồi còn gì. Toang rồi, não ơi chắc chắn mày bị chập mạch vì kiệt sức rồi.

"Waaaaaaaaaaaaaaaaah!"

Trong khi đó, con quái vật tí hon này vẫn không chịu trật tự. Con bé tiếp tục phản đối bằng tất cả sức bình sinh, sử dụng phương thức duy nhất mà nó có.

—Rầm!

Tiếng khóc đó giúp tôi ăn ngay một cú đập tường mạnh bạo từ nhà hàng xóm.

"...Ù uây Kabe-don. Lần đầu tiên trong đời mình được trải nghiệm."

Hơi bị sốc đấy. Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại thì cũng không trách họ được. Muộn thế này rồi mà.

"Fuyaaaaaah."

"Thôi nào, ngoan nào, ngoan nào. Nào nào, ú~ òa~~"

Nữ sinh cấp ba hoàn hảo, Sakayori Iroha, vừa phát hiện ra điều thứ hai mình dở tệ ngoài việc tập gym: dỗ trẻ con nín. Tôi cuống cuồng tìm cách dỗ dành, bắt chước những gì từng thấy người khác làm, nhưng...

"Fuyaaaaaaaaah!" —Rầm, rầm, rầm!

Cả tiếng khóc lẫn tiếng đập tường đều không có dấu hiệu dừng lại. Phải làm sao bây giờ?

Chẳng còn cách nào khác, tôi vội vã bật màn hình điện thoại lên như người chết đuối vớ được cọc.

"Cách dỗ trẻ nín khóc." Có vẻ như tất cả các bà mẹ bỉm sữa ngoài kia đều gặp vấn đề tương tự, trên điện thoại là một lượng kết quả tìm kiếm khổng lồ.

"Xem nào... 'Bế bé lên', đang làm rồi. 'Bế dựng người', cũng làm rồi. 'Đung đưa qua lại', check. 'Vừa bế vừa đi bộ', check nốt. Còn lại là..."

Một bài hát ru kinh điển hả? Được rồi, nhớ lại coi. Bài hát ru mẹ từng hát cho mình nghe khi mình khóc nhè ngày xưa. Hình như là...

—Cấm khóc. Khóc lóc chỉ là cách trốn tránh của kẻ yếu thôi.

—Nếu con thấy buồn thật sự, thì thay vì tốn thời gian khóc, hãy vắt óc mà nghĩ cách để chuyện tương tự không xảy ra lần nữa đi.

Làm quái gì có bài hát ru nào. Tất cả những gì tôi nhớ được chỉ là mấy bài giáo huấn của bà ấy. Ngay lúc tôi sắp ôm đầu tuyệt vọng...

"...A."

Ánh mắt tôi va phải tấm standee acrylic của Yachiyo đang nằm trên bàn học.

Trong một khoảnh khắc, đám sương mù trong đầu tôi như tan biến.

"Giai điệu trân quý kia—vẫn đang tuôn chảy—trong trái tim cậu—"

『Remember』

Tôi còn chưa hát xong đoạn đầu, con bé đã thở đều và chìm vào giấc ngủ.

"Sức mạnh của Yachiyo đỉnh thật sự."

Cẩn thận hết mức có thể, tôi đặt đứa bé xuống nệm. Nín thở rút tay ra từng chút một. Được rồi, tay đã thoát. Tôi đợi mười giây. Vẫn không có dấu hiệu con bé sẽ tỉnh lại.

"...Tạ ơn trời."

Thành công rồi. Cả người tôi mềm nhũn ra. Tiếng đập tường chắc cũng sẽ dừng thôi. Nhẹ cả người. Nhưng giờ tính sao với vụ này đây trời? Chắc là phải gọi cảnh sát thôi.

Lần đầu tiên trong đời, tôi bấm số 110 trên điện thoại. Chạm vào biểu tượng gọi, tôi nghe tiếng chuông reo và cố gắng sắp xếp lại từng lời từng câu trong đầu.

Phải cực kỳ cẩn thận ở đoạn này. Sai một ly là bị hiểu lầm thành kẻ bắt cóc ngay.

'Có một vụ án xảy ra ạ'... Không được, nghe không đúng lắm. 'Có cây cột điện phát sáng bảy màu, rồi từ trong đó lòi ra một đứa bé ạ'... Cái này còn tệ hơn, mình cần điều gì đấy thực tế. 'Có một đứa bé đang khóc, nên tạm thời em mang nó về nhà'... Thế này là bị bắt chắc luôn, đi án số luôn đấy. Rối rắm quá đi mất. Làm sao có thể giải thích được cái chuyện mà chính mình còn chả hiểu đây?

"Sở Cảnh sát Tachikawa nghe. Đây là vụ án hay tai nạn ạ?"

"A, không sao đâu ạ! Mọi chuyện đã ổn rồi ạ! Xin lỗi, cảm ơn các anh!"

Rốt cuộc tôi lại thực hiện cuộc gọi kỳ quặc cho cảnh sát chỉ để thông báo bình an rồi cúp máy cái rụp.

...Thành thật xin lỗi mấy anh cảnh sát. Em chịu hết nổi rồi, mệt lắm rồi.

Lẽ ra hôm nay phải là ngày mình được ngủ đủ sáu tiếng chứ…

~

~

~

Tiếng chim cu cất tiếng hót vang lên từ xa. Tiếng chiếc xe giao báo vụt qua như thể muốn xua đuổi nó vậy. Tôi hé rèm cửa ra một chút, đón ánh nắng ban mai rực rỡ tràn vào phòng, mang theo nguồn năng lượng mới mẻ.

...Hình như mình đã ngủ đủ sáu tiếng rồi thì phải.

Có vẻ tấm thân này đã lăn ra ngủ lúc nào không hay. Hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện quái gì vậy?

"Không phải là ảo giác đâu nhỉ... phải không?"

Bằng chứng rành rành là đứa bé sinh ra từ cột điện vẫn đang ngủ ngon lành ngay bên cạnh tôi.

Có vẻ như đêm qua con bé không khóc. Người ta thường bảo con nít khi ngủ là thiên thần, điều này không cãi được. Mặc dù hôm qua nó phiền phức thế đấy, nhưng khi nhìn ánh nắng ban mai chiếu lên lớp lông tơ trên đôi má phúng phính sáng bừng kia, tôi không thể kìm được ham muốn xoa đầu con bé.

Khoan, nó có to thế này không nhỉ? Lạ thật. Hôm qua còn bế gọn được bằng một tay cơ mà. Cả cái vòng tay con bé đang đeo cũng đâu có to dữ vậy.

"Á! Ướt nhẹp! Thật luôn?!"

Khi tôi luồn tay xuống dưới chăn để kiểm tra kích thước, một cảm giác ẩm ướt khó chịu lan ra khắp lòng bàn tay.

Chịu rồi. Mà thôi, trẻ con mà, đỡ làm sao được.

Tôi chả có nghĩa vụ gì sất, nhưng chắc cũng phải thay tã cho nó thôi. Không, nếu thế thì phải thay cả quần áo nữa. Rồi còn phải mua thêm khăn để quấn người. Cả khăn lau, sữa, bình sữa, rồi cái địu em bé, người ta gọi thế đúng không nhỉ? Rồi thì...

"Này, thế thì nhiều đồ quá rồi đấy?"

Tôi định xòe ngón tay ra đếm những thứ cần thiết, nhưng có vẻ 10 ngón là không xuể rồi.

Vừa mở cửa cái là tôi lao ngay vào Nishitakeya, cửa hàng chuyên đồ dùng trẻ em nổi tiếng với slogan "Bạn thân của mọi nhà". Theo như tôi tra trên mạng thì chỗ này có tất tần tật mọi thứ mà một đứa bé cần. Tất nhiên là với điều kiện là bạn phải xì tiền ra.

"Không thể nào, không thể nào, không thể nào!"

Tôi không kìm được mà hét toáng lên giữa lối đi.

Tã lót đắt kinh khủng! Mà còn đủ chủng loại nữa chứ. Nếu phải chọn giữa loại rẻ và loại đắt... thì hiển nhiên là tôi muốn chọn loại tốt hơn rồi. Quần áo em bé cũng chẳng rẻ chút nào. Nghe nói sữa cũng có loại đắt loại rẻ, rồi khi đi mua bình sữa, nó lại đi kèm thêm một món bắt buộc ngoài dự tính gọi là thuốc khử trùng. Khi tôi mang tất cả đống đó ra quầy thu ngân...

"Tổng cộng là một vạn ba ngàn hai trăm bốn mươi ba yên ạ." [note88204]

"Bạn thân" cái nỗi gì chứ. Chết tiệt, ôi tiền tiết kiệm xương máu ơi...

"Tại sao mình lại làm cái trò này nhỉ?"

Khệ nệ xách đống đồ dùng em bé cùng với chính chủ nhân của nó, tôi lê bước lên con dốc.

"Oa."

Dọc đường đi, hễ đứa bé quấy khóc là tôi lại làm mặt xấu trêu nó.

"Oe."

Khi bắt đầu quấy tiếp, tôi canh giờ và cho uống sữa.

"Ư ư."

Và nếu vẫn chưa chịu nín, thì tôi hát ru cho con bé nghe.

"Fuhahaha."

Đứa nhỏ này khóc rất nhiều, nhưng cười còn nhiều hơn nữa cơ. Một khi đã nhìn thấy nụ cười ấy, bạn chỉ muốn được nhìn thấy nó thêm lần nữa. Tôi thường nghe nói khi có con, cuộc sống dần dà sẽ bắt đầu xoay quanh chúng, và quả thật, cả ba ngày nghỉ cuối tuần của tôi đã trôi qua chỉ với mục đích duy nhất là làm cho đứa bé này cười.

Không học hành được một giây nào sất.

"...Khoan, mình đang làm cái quái gì thế này?"

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi tôi bế đứa bé trong phòng.

Từ từ đã nào, sao lại chuyển qua đam mê làm mẹ bỉm sữa rồi? Sai quá sai rồi. Mình đâu có thời gian cho việc này. Ba ngày nghỉ lẽ ra phải dành trọn vẹn cho việc học mới đúng chứ.

"Oe."

"Uống sữa hẻ? Ok, đợi chị xíu nhé."

Đây đâu phải lúc để luyện cái kỹ năng nghe tiếng khóc là đoán được ý muốn đỉnh cao đâu chứ.

Không ổn chút nào. Phải mang nó đến đồn cảnh sát thôi. Mặc kệ họ có nghi ngờ hay không. Nếu không buông bỏ đứa trẻ này, thời gian mình có sẽ tan biến còn nhanh hơn lúc chơi game nữa.

"Ư ư."

"No chưa? Rồi thì ngủ một giấc nhé, quý cô nhỏ của chị ơi."

Tạm thời thì hôm nay muộn quá rồi, để mai tính. Sáng sớm mai, tôi sẽ ra đồn cảnh sát. Và chấm dứt cái trò chơi làm mẹ này. Với lời thề trong lòng, tôi một lần nữa hát ru bé ngủ bằng nhạc Yachiyo.

Gương mặt say ngủ của con bé, vẫn như mọi khi, tựa như một thiên thần.

Đêm hôm đó, tôi đã mơ một giấc chiêm bao.

Trong đó, tôi biến thành một phần trần nhà, nhìn xuống căn phòng của chính mình. Ở giữa căn phòng rộng bốn chiếu rưỡi là chiếc bàn thấp yêu quý và cái máy tính bảng. Ánh sáng yếu ớt từ màn hình hắt lên, tỏa ra thứ ánh sáng lờ mờ trong căn phòng tối om.

"Kya, kya, kya."

Cùng điệu cười khúc khích, màn hình máy tính bảng chuyển cảnh liên tục từ cái này sang cái khác. Tin tức về khả năng một thiên thạch khổng lồ đang đến gần, một bộ phim lãng mạn nhưng liều mạng, buổi hòa nhạc cháy vé của Yachiyo, anime, chương trình thể thao, và cả video ngớ ngẩn bạn bè quay tôi nữa.

"Kya, kya, kya."

Người đang thao tác chính là đứa bé đó. Đôi mắt con bé như muốn nuốt chửng mọi thông tin, sáng rực lên một cách kỳ dị dù không đeo Smart-con.

Đột nhiên, ánh trăng tràn vào qua cửa sổ. Tắm mình trong ánh trăng, mái tóc đứa bé dài ra cùng một tiếng vút êm ru. Cứ như thể một cái cây đang quang hợp vươn lá ra để tìm kiếm ánh sáng vậy. Và rồi, tôi lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

~

~~

"Nàyyy, nàyyy."

Có vẻ như là bé lại mè nheo rồi.

"Em đói."

"...Hiểu rồi."

Rồi rồi, đói chứ gì.

Tôi dụi đôi mắt ngái ngủ và lồm cồm bò dậy. Căn phòng vẫn tối om như mực.

"Sữaaa."

"Làm ơn đợi một chút."

Muốn uống sữa đúng không? Được rồi được rồi.

Giác quan của tôi đã được trui rèn đến giới hạn trong ba ngày qua. Chỉ cần nghe tiếng khóc của đứa bé, liền có thể hiểu được nhu cầu của nó, cứ như thể được nghe tiếng người rõ ràng vậy... khoan, cái gì cơ?

"U oa!"

"U oa!"

Tôi hét lên và quay phắt lại, và con bé kia, cũng giật mình không kém, rú lên và nhảy lùi lại.

Phải, một cô bé. Có một cô bé đang đứng đó.

Trong căn phòng tối đen như mực, một con bé đột ngột xuất hiện đang nhìn chằm chằm vào tôi, đôi mắt mở to ngỡ ngàng.

"Làm em giật cả mình..."

Ừ, đây cũng hết hồn lắm này.

Con bé trông trạc mười tuổi. Đôi mắt đẹp tuyệt trần, tựa như hai ngôi sao băng rơi xuống và đọng lại bên trong đấy,  lấp lánh lên sự kinh ngạc. Với mái tóc bóng mượt dài đến tận thắt lưng, làn da trắng đến mức vô cùng nổi bật ngay cả trong bóng tối, đôi môi xinh xắn, nếu chỉ xét về ngoại hình thì đây đúng là một mỹ nhân nhí.

...Em là ai?

Không, không cần trả lời đâu. Hiểu mà. Em là... "nó", đúng không? Chị biết vì chị đã ở bên cạnh em suốt ba ngày qua. Chị biết vì chúng ta đã gắn kết đến mức chị có thể hiểu được em chỉ qua tiếng khóc.

Tôi đã nghi có gì đó sai sai rồi. Sinh ra từ cột điện, lớn nhanh như thổi chỉ sau một đêm, ngấu nghiến thông tin với đôi mắt sáng rực... khoan, hình như đoạn cuối là mơ nhỉ?

p039.jpg

Dù sao thì, đủ rồi. Chuyện này đã xác nhận tất cả. Con nhỏ này chắc chắn không phải con người. Và nếu đã thế thì...

"Làm ơn cầm đồ rồi biến giùm cái!"

Tôi nhanh chóng tống đống đồ mới cứng mua từ Nishitakeya vào một chiếc thùng các-tông và trân trọng dâng trả lại cho nó.

"..."

Nhưng cô bé xinh đẹp bí ẩn chỉ tò mò nhìn chằm chằm vào cái thùng Nishitakeya.

"...Ý chị là saooo~~~?"

"Ừ, đấy là câu chị muốn hỏi đấy. Tại sao tự nhiên em lại lớn tướng thế kia hả? Kinh dị quá đấy!"

"Hừm. Thì, thời đại này cái gì chả phát triển nhanh chóng, chị biết đấy."

Cái kiểu trả lời như phỏng vấn đó là sao? Mà sao nó nói được tiếng người thế? Vừa nãy còn là em bé cơ mà. Thôi dẹp. Tôi không thể chịu đựng thêm nữa, không thể đợi đến ngày mai được.

"Đây không dây dưa với mấy thứ không rõ lai lịch đâu!"

Tôi tóm lấy tay con bé và quyết định dùng vũ lực tống khứ nó ra ngoài.

"Hông chịu đâuuu!"

Nhưng nó không nhúc nhích. Con bé ghì chặt chân xuống, dùng toàn bộ sức lực của cơ thể bé nhỏ để chống cự.

"Nào, đi đi."

"Hônggg."

Không ngờ tôi lại có cơ hội test sức mạnh sớm thế này. Nhưng đừng có coi thường chị đây. Cột điện thì chị chịu, chứ chỉ là một con nhóc thì, nếu kéo hết sức như lúc thi kéo co thì—

"Đau, đau, đau."

"A, xin lỗi."

"Aaaaaaaaaaah!"

A, xin lỗi tập 2. Nghe nó kêu đau, tôi liền buông tay ra, và lực đàn hồi khiến nó lăn lông lốc trên sàn nhà.

—Cốp!

Đầu nó đập cái bốp vào khung cửa sổ nhôm.

"Có sao không!?"

"Đau đầu quá~~. Đau tay quá~~. Ai cứu em với~~."

'Cứu em với'. Nghe những từ đó, tôi nhất thời chết lặng.

—Cứu con với? Mẹ thực sự sốc khi con gái mình có thể thốt ra câu đó nhẹ tênh như vậy đấy. Mẹ đã bảo người duy nhất con có thể dựa vào trên thế giới này là chính bản thân con rồi mà, đúng không? Con quên nhanh thế sao? Nếu vậy thì—

Và sau đó là bài giảng đạo kéo dài bốn tiếng đồng hồ... Không, không, giờ không phải lúc để hồi tưởng. Phải ngăn nó làm ầm ĩ lên.

"Này, thôi đi. Đang nửa đêm nửa hôm đấy đừng có hét nữa. Lại bị hàng xóm đập tường bây giờ."

Tuy nhiên, âm thanh vang vọng trong phòng tôi không phải tiếng bập từ nhà hàng xóm, mà là...

Ọt ọt.

...Tiếng bụng réo của con bé trước mặt tôi.

Nghĩ lại thì, mình vẫn chưa cho nó uống cữ sữa tối. Tiện thể thì cái bụng của chính mình cũng chưa có gì luôn.

Ọt ọt.

Như thể được ra hiệu, tiếng bụng réo thứ hai vang lên, lần này là từ phía tôi.

Màn đối đáp bằng tiếng bụng réo giữa hai thiếu nữ không phải là thứ được thấy mỗi ngày đâu. Trong một khoảnh khắc, sự im lặng ngượng ngùng bao trùm giữa hai chúng tôi.

"Cứu em với~~?"

Mắt con bé rưng rưng, nghiêng đầu làm nũng.

Th-thái độ xấc xược gì thế này. Trông nó chẳng có vẻ gì là lo lắng cả. Ở gần nó làm mọi thứ trở nên lố bịch quá thể. Toàn bộ sức lực như bị rút cạn, tôi thở dài một hơi mạnh đến mức có thể thổi bay cả đại dương, và chính lực đẩy đó đã giúp tôi đứng dậy. Thôi thì...

—Kẻ đứng dậy trước là kẻ làm mọi việc. Nếu không muốn làm, cứ ngồi yên đó cho đến khi người khác đứng dậy.

"Năm trăm chín mươi tư yên... bằng năm bữa ăn... và bây giờ là hai giờ sáng."

Tôi chạy ra cửa hàng tiện lợi trong bộ đồ ngủ giữa đêm hôm khuya khoắt. Thứ tôi mua là omurice, chắc mấy đứa nhóc sẽ thích món này nhỉ. Tất nhiên là tiền đâu mà mua hai suất, phần tôi thì chỉ rã đông món cơm Taco mang về từ chỗ làm thêm. Ngồi ngay ngắn ở cái bàn thấp giữa nhà, cô bé bí ẩn và tôi bắt đầu bữa tối siêu muộn.

"Mời cả nhà ăn cơm."

Tôi chắp tay lại và bắt đầu ăn. Đúng là cơm nhân viên của BAMBOO Café lúc nào cũng uy tín. Vị ngon tuyệt, nhưng cái sự miễn phí mới là gia vị tuyệt vời nhất.

Trong khi đó, con bé kia chỉ nhìn chằm chằm vào hướng này. Tôi lờ đi và tiếp tục ăn, cho đến khi nó đột ngột chộp lấy cái thìa bằng tay trái và cắm phập vào đĩa omurice. Trông không giống thuận tay trái lắm, mà như đang bắt chước hành động của tôi hơn. Sau đó, nó xúc thìa cơm to tướng một cách thô bạo và đưa lên miệng.

"—!"

Đôi mắt nó mở to, bùng nổ những ngôi sao.

"Đỉnh quá! Cái gì đây?"

Từ đó trở đi, nó chỉ cắm đầu vào ăn ngấu nghiến. Mắt mở to hết cỡ khi xúc từng thìa tống vào miệng. Trông phấn khích đến mức như thể chưa từng được ăn một bữa cơm nào trong đời vậy.

"Ờm, omurice... chắc thế."

"Omurice! Em yêu nó!"

...Con bé vui ra mặt luôn kìa. Tuy chiếc ví tiền tội nghiệp đã chịu nhiều tổn thương, nhưng tôi cũng cảm thấy được đền đáp một chút. Chỉ một chút xíu thôi đấy.

"Cái màu vàng này là gì? Còn cái màu đỏ này? Với mấy cái dai dai bên trong nữa?"

"Trứng gà, sốt cà chua, thịt gà..."

Tôi lơ đễnh trả lời những câu hỏi dồn dập đầy phấn khích của nó, tay theo thói quen với lấy cái máy tính bảng trên bàn và bật lên. Buổi livestream của Yachiyo vừa mới bắt đầu.

"Khoảng cách tuổi tác lớn có thể khiến người ta nói ra nói vào đủ điều, hoặc khiến các bạn phải dè dặt, đúng không nè~? Cá nhân Yachiyo thì cực kỳ thích cái kiểu tình bạn vượt tuổi tác mà các bạn thỉnh thoảng thấy trên phim ảnh đó nha~☆"

Được nghe giọng nói êm ái của Yachiyo đã khiến tôi bỗng cảm thấy cuộc sống thường ngày của mình đã quay trở lại.

"Ngon quá, ngon quá, ngon quá đi~"

Kể cả khi trước mặt có một con bé đang nhai ngấu nghiến omurice.

Con nhỏ này bị làm sao thế nhỉ? Rốt cuộc nhỏ là ai? Không, biết thì biết là ai rồi, nên câu hỏi đúng chắc phải là...

"Em từ đâu đến vậy?"

Chắc là thế. Khi được hỏi, cô bé bỗng dừng tay lại.

"Hừm."

Với cái vẻ mặt như muốn nói "Không phải rõ rành rành rồi sao?", con bé chỉ tay về phía mặt trăng tròn vành vạnh bên ngoài cửa sổ.

Mặt trăng... Là mặt trăng á. Ra vậy.

Tôi không ngờ là sẽ nhận được câu trả lời như thế. Lẽ ra em ấy phải là một đứa trẻ sơ sinh chứ, sao lại có ký ức từ trước khi đến đây vậy? Sự thật cũng rõ rành rành rồi, nhưng điều đấy lại làm con bé ít giống người hơn.

"Thế? Người ngoài hành tinh làm gì ở đây vậy? Xâm lược Trái Đất hả?"

"Hưm, em cũng không nhớ rõ lắm~~. Nhưng mà đại khái là, ngày nào cũng siêu chán ngắt luôn~~. Nên em chỉ muốn trốn đến chỗ nào đó vui vẻ hơn thôi."

Cách giải thích của em tỉnh bơ quá đấy. Còn mục đích thì mù mờ kinh khủng.

"Đừng có trốn tránh."

"Hể, tại saooo~~?"

T-ạ-i-s-a-o-o-o á?

"Chạy trốn thì dễ, nhưng làm lại từ đầu sau đó mới khó, biết không hả? Em đã chuẩn bị tinh thần cho việc đó chưa?"

"Chuẩn bị~? Nếu em không muốn làm, em sẽ không làm. Nếu em muốn làm, em sẽ làm!"

Nói chuyện với nhỏ này đúng là đàn gảy tai trâu. Nó có suy nghĩ chút nào trước khi nói không vậy? Hay là não phẳng lì luôn rồi?

"Thỉnh thoảng thấy chán cũng là chuyện bình thường mà."

"Cái gì! Không đời nào! Iroha thực sự thấy ổn với chuyện đó hả?"

"Không phải vấn đề là ổn hay không... khoan, sao em biết tên chị!?"

"Fufufu, tò mò hông~?"

Ôi dào, mặc kệ. Cái vẻ mặt đắc ý kia trông ngứa mắt quá, nên tôi sẽ đổi chủ đề vậy.

"Này, nhân tiện, em có biết gì về cái này không?"

Tôi tắt video của Yachiyo đi và cho con bé xem cuốn sách tranh “Nàng tiên ống tre" trên máy tính bảng.

"Cái gì đây?"

"'Nàng tiên ống tre'. Đây là câu chuyện về nàng công chúa đến từ mặt trăng chui ra từ ống tre, được một ông lão tìm thấy và nuôi nấng, cô ấy nhận được hàng tá lời cầu hôn, và... ừm, nói chung là rất nhiều thứ xảy ra."

Khi tôi kết thúc phần giải thích qua loa đại khái của mình, cô bé nghiêng đầu như thể chẳng hiểu mô tê gì sất.

"Kết hôn á?"

Dễ... thương quá! Không! Tuyệt đối không!! Trong một giây, vẻ mặt ngây thơ vô số tội của con bé suýt nữa đã hớp hồn được tôi rồi, nhưng bản thân đã kịp thời giữ vững lý trí.

"Cô ấy chui ra từ cây tre á?"

"Ừm, mà em chui ra từ cột điện, chứ không phải ống tre."

Chính tôi cũng phải thừa nhận nghe nó vô lý đùng đùng, nhưng nghĩ lại cũng có vài điểm tương đồng đấy chứ. Ống tre phát sáng, em bé lớn nhanh như thổi, và mặt trăng.

"Có khi nào em là... Công chúa Kaguya không?"

"Trông ngon quá đi..."

Nghe chị nói đi chứ. Chị đang nói về em đấy. Đừng có mà mất tập trung. Sau khi hốc hết dĩa omurice trong nháy mắt, con bé giờ đây không nhìn vào màn hình máy tính bảng đang chiếu câu chuyện, mà đang nhìn chằm chằm vào đĩa cơm Taco trên tay tôi. Vẫn đói à?

"Ư ư ư."

Và rồi, nhỏ nhanh chóng giở bài nước mắt cá sấu. Tôi đầu hàng và đẩy đĩa cơm Taco về phía nó, con bé ngay lập tức dẹp bỏ màn khóc lóc giả tạo và cầm thìa lên.

"Cảm ơn vì bữa ăn! Thế, nãy mình đang nói tới đâu rồi nhỉ?"

"Chị đang bảo là!"

"À, đúng rồi, đúng rồi. Thế, túm cái váy lại là, chị là ông lão hả?"

Chị sút mày bay luôn đấy. Bay thẳng về cung trăng luôn.

"Bộ em thấy được tám mươi năm sau hay gì thế~~? Không phải thế đâu nhá?"

"Nuhaha~"

Giờ lại còn cười trừ cho qua chuyện. Toàn học mấy cái thói hư tật xấu gì đâu.

"U oa, món omurice này cũng ngon quá xá!"

"Đấy là cơm Taco!"

"Ôm mư rai xư, măm măm."

Nghe chị nói đi mà. Được rồi, tôi hiểu rồi. Con nhỏ này chắc chắn không phải Công chúa Kaguya. Chỉ là một con quái vật ngoài hành tinh háu ăn thôi.

"Làm thế nào để có thêm nữa đây!?"

"Ừm, chắc là em có thể mua, hoặc tự nấu..."

"Nấu ăn ư~~? Em muốn thử quá điiii!"

U oa, chói quá... Hào quang phấn khích của con bé áp đảo tôi luôn rồi.

“Thế, rốt cuộc chuyện gì xảy ra trong câu chuyện đó?”

Hả? À, “Nàng tiên ống tre” á hả. Con bé lái lại chủ đề nhanh như cắt.

“Ông lão tìm thấy và nuôi cô ấy khôn lớn, cô ấy nhận được hàng tá lời cầu hôn rồi đủ thứ chuyện xảy ra, thế tiếp theo là gì?”

Hóa ra là em ấy có nghe. Trông mặt thì chán ngắt, nhưng có vẻ cơn đói thông tin cũng dữ dội y như cơn đói bụng vậy. Trong giây lát, tôi lại nhớ đến đứa bé với đôi mắt sáng rực trong giấc mơ.

“Chị Iroha?”

Nhìn kỹ lại thì mặt em ấy vẫn y hệt lúc còn bé... mà giờ chuyện đó không quan trọng.

“À, đúng rồi. Ừm... sứ giả đến đón cô ấy, hai ông bà lão cố gắng giữ cô ấy lại nhưng vô ích, nàng công chúa bị bắt mặc áo choàng thiên nữ, và thế là quên sạch sành sanh mọi thứ về Trái Đất. Sau đó, cô ấy về nhà.”

“Ồ.”

“...”

“Thế, phần còn lại đâu?”

“Làm gì còn phần nào nữa. Hết rồi. Hạnh phúc mãi mãi về sau.”

“Cái gì, cô ấy quay về mặt trăng và thế là hết á? Thế thì hạnh phúc cái nỗi gì? Đấy là Bad Ending siêu cấp tệ hại luôn ấy chứ! Công chúa Kaguya chắc chắn là bất hạnh rồi! Và cái việc người ta cố bẻ lái nó thành một câu chuyện tốt đẹp càng làm cho nó không thể tha thứ!”

Chẳng hiểu sao nhỏ lại kích động đến thế, nhưng đang phản ứng lại rất gay gắt. Nghe vậy, tôi cũng chẳng biết liệu đó có thực sự là điều công chúa muốn hay không. Nhưng mà—

“Câu chuyện nó vốn dĩ là thế.”

Tôi không muốn đôi co nữa, nên thu dọn muỗng đĩa và mang ra bồn rửa bát. Định chấm dứt cuộc trò chuyện ở đó, nhưng...

“Em không chịu Bad Endiiing đâuuu.”

Vẫn tiếp được cơ à.

“Em muốn một cái kết hạnh phúccc cơ!”

Biết nói gì giờ.

“Bad Ending là không đượccc~♪ Một cái kết hạnh phúc mới là điều tuyệt nhấttt~♪”

Sao tự nhiên lại hát hò thế kia? Ôi trời ạ.

Tôi dựa lưng vào cạnh bồn rửa và quay lại.

“Có làm gì cũng vô ích thôi. Có ăn vạ hay hát hò cũng chẳng thay đổi được những gì đã định sẵn đâu.”

Rồi tôi nhìn xuống cô bé đang phồng má giận dỗi và nói thẳng.

“Em chỉ cần chấp nhận và chuẩn bị tinh thần.”

Hoặc có lẽ tôi đang tự nói với chính mình. Những lời vừa thốt ra khỏi cổ họng để lại một sức nặng đè nén lên lồng ngực này.

“...”

Con bé nhìn chằm chằm qua đây. Tôi không cố ý nặng lời như vậy đâu, nhưng con bé im bặt và cứng đờ người ra, như thể bị hóa đá. Hai giây, ba giây, bốn giây… Nhỏ đang nghĩ gì vậy? Rồi, ngay khi sự im lặng bắt đầu trở nên ngột ngạt...

“Được rồi, em quyết định rồi!”

Lần này, chính cô bé là người lên tiếng đầy quyết tâm.

“Em sẽ tự tạo ra cái kết hạnh phúc cho riêng mình!”

Con bé tạo dáng như mấy cô nàng ma pháp thiếu nữ hay idol tiểu học nào đó. Ngay trong căn phòng bốn chiếu rưỡi chật hẹp của tôi.

“Và em sẽ mang theo cả chị đến cái kết hạnh phúc đó, Iroha!”

Tự nhiên lôi tôi vào làm gì. Một 'cái kết hạnh phúc'... Cảm giác như vừa bị ai đá một hòn đá vào ngón chân cái ấy.

—Những câu chuyện tiện lợi là thuốc độc. Đó là thứ con phải chiến đấu chống lại quyết liệt nhất.

“Chị không cần kết thúc hạnh phúc. Bình thường là được rồi.”

Kết cục là thứ đã được định sẵn. Việc còn lại chỉ cần vun đắp cho nó thôi.

“Xạo, xạo, xạo! Không đời nào có chuyện đó đâu, đúng không?”

Con nhỏ người ngoài hành tinh đang lải nhải cái gì đó, nhưng tôi không quan tâm. Không thể để cuộc sống vốn đã bận rộn của mình trở nên hỗn loạn hơn nữa.

Ba ngày nghỉ của tôi trôi qua trong chớp mắt. Chán thật, lại bị nhiệt miệng nữa rồi.

Làm ơn cho tôi ngủ một giấc an yên đi mà...

Tiếng chim cu cất tiếng hót vang lên từ xa. Tiếng chiếc xe giao báo vụt qua như thể muốn xua đuổi nó. Tôi hé rèm cửa ra một chút, và ánh nắng ban mai mới sinh...

“Hả? hình như đây là lần thứ hai rồi.”

Tôi bật dậy và nhìn quanh. Con bé không có ở đây. Trong tủ quần áo, trong phòng tắm, ngoài ban công, rồi lại tủ quần áo... biến mất tăm. Căn phòng chỉ còn lại những hạt bụi của buổi sáng và tàn dư của đêm qua.

Nhỏ đó đi rồi sao? Hay có lẽ tất cả chỉ là giấc mơ do mình quá mệt mỏi.

“Yes!”

Tôi tạo dáng chiến thắng bằng tất cả sức lực. Như thể được ra hiệu, ngăn kéo dưới bồn rửa bát từ từ mở ra.

“Em ở đây này~”

Tất nhiên là em phải ở chỗ đó rồi. Con bé ngồi khoanh chân dưới bồn rửa, trông còn lớn hơn cả đêm qua.

“Này, này, người mà chị Iroha lúc nào cũng xem là ai thế? Bộ chị thích cô ấy hả?”

Sau khi ăn xong nhanh hơn thường lệ, chuẩn bị nhanh hơn thường lệ, và sẵn sàng đi học sớm hơn thường lệ rất nhiều, trong khi tôi phải điên cuồng vật lộn với cái chảo rán thì con nhỏ người ngoài hành tinh kia thản nhiên hỏi, tay nghịch chiếc máy tính bảng. Dù là người ngoài hành tinh, nhưng được hỏi về Yachiyo cũng làm tôi thấy vui. Cố gắng kìm nén sự phấn khích trong giọng nói, tôi đáp.

“Runami Yachiyo. Một AI Liver. Oshi của chị. Cổ có thể phân thân, hát hò nhảy múa, và đã tám ngàn tuổi rồi—đấy là tiểu sử chính thức của cổ.”

“U oa, AI? Kiểu như robot á? Uầy, cái đó, bộ vui lắm hả?”

Chẳng hiểu sao, nhỏ người ngoài hành tinh này lại càng phấn khích hơn, làm cái bàn thấp mà nó đang dùng làm ghế kêu cọt kẹt. Này, đừng có ngồi lên bàn chứ.

Mà thôi kệ. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng, tôi tắt bếp, rửa tay, khoác cặp lên vai, xỏ giày, và...

“Thôi, chị đi đây,”

Tôi nói, và...

“Cái gìiii! Không, không, khônggg!”

Nhỏ người ngoài hành tinh kia lao vào tôi với tốc độ tối đa. Thật sự đấy à, lại lớn hơn nữa rồi. Giờ trông nó gần bằng tuổi tôi luôn.

“Ở lại với em đi!”

Giọng nghe tuyệt vọng gớm. Không phải vừa nãy còn “Uầy” các thứ sao?

“Không được. Chị không thể trốn học. Đừng có rời khỏi nhà. Đồ ăn của em ở đằng kia. Bánh kếp.”

Tôi nói thẳng thừng, chỉ tay vào cái chảo trên bếp. Bữa ăn nghèo khó mang tính cách mạng của Sakayori Iroha: “Bánh kếp bột mì và nước lã”.

Nhỏ người ngoài hành tinh nuốt chửng miếng bánh chỉ trong một nốt nhạc, rồi mặt nó méo xệch đi.

“Cái này vị như dở hơi ấy...”

Con bé thở ra một lời nhận xét thô lỗ hết sức. Này, thế thì đừng có ăn nữa.

“Thôi, chị đi đây.”

“Khoan, đừng, đừng mà!”

Trời ơi, nóng quá... Trong cái phòng cấm dùng mọi thứ làm mát trừ quạt máy, bị ôm chặt như này chẳng khác nào tra tấn. Khoan, người ngoài hành tinh cũng có thân nhiệt à? Nghĩ lại thì hồi còn là em bé người nó cũng ấm phết...

“Chị điên thật rồi. Em là người ngoài hành tinh đấy nhé? Để một kẻ khả nghi như em trong phòng rồi bỏ đi ra ngoài là bình thường hả? Trường học quan trọng đến thế sao?”

Hóa ra nó cũng tự nhận thức được cơ đấy! Được rồi, thế để chị nói cho mà nghe.

“Nó quan trọng hơn cả mạng sống của chị!”

Tôi nhìn thẳng vào mắt con bé và tuyên bố.

Cuộc sống học đường mà tôi xây dựng trong suốt năm tháng vừa qua là kết tinh của lòng kiêu hãnh, sự nỗ lực và kiên trì. Chị đây sẽ bảo vệ nó bằng cả mạng sống, và sẽ không để bất kỳ ai phá hủy nó. Đặc biệt là mấy đứa người ngoài hành tinh không rõ lai lịch như em.

“Lỗi tại chị khi dây dưa với em, nhưng chị sẽ đưa mọi thứ trở lại nguyên trạng.”

Trò chơi làm mẹ kết thúc rồi. Ba ngày qua cũng có ý nghĩa theo cách riêng của nó, nhưng tôi sẽ quay lại làm nữ sinh trung học hoàn hảo.

“Nên em hãy quay về mặt trăng đi.”

“...Nhưng em không biết đường về. Với cả chỗ này có vẻ vui mà.”

Ý em là sao, “chỗ này” ấy? Trái Đất á? Em định ăn chơi nhảy múa ở đây hả?

“Mau nhớ lại đi! Em có một ngày thôi đấy. Hiểu chưa?”

Tôi chĩa ngón trỏ vào nó như thanh kiếm ánh sáng trong phim viễn tưởng. Trong giây lát, nhỏ người ngoài hành tinh trông như định cãi lại gì đó, nhưng có vẻ bị áp đảo bởi khí thế của tôi, nó ngậm miệng lại và lùi bước.

“Chị đi đây.”

Chớp lấy thời cơ, tôi nói lần thứ ba và đóng cửa lại. Không có dấu hiệu nào cho thấy nó đuổi theo.

Bu~~

Hình như có cái gì đấy lọt vào tai tôi từ phía bên kia cánh cửa, nhưng chắc là do tưởng tượng nhỉ, nên tôi vẫn tiếp tục di chuyển đến trường.

“Nếu em cứ tiếp tục giữ vững phong độ này thì đó hoàn toàn không phải là giấc mơ đâu.”

Trong phòng giáo viên sau giờ học, giáo viên chủ nhiệm của tôi, thầy Tachibana, đưa cho tôi tờ khảo sát định hướng nghề nghiệp cùng với tờ rơi của vài trường đại học.

“Vâng, đó là dự định của em ạ.”

“Chỉ là đừng quá sức nhé. Nếu cơ thể hay tâm trí em kiệt quệ thì kỳ thi chẳng còn ý nghĩa gì nữa đâu.”

“Em cảm ơn thầy.”

Để khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần, trong khi vẫn duy trì phong độ ổn định, nhỉ? Thầy vừa cho tôi lời khuyên hoàn toàn trái ngược với trải nghiệm ba ngày vừa rồi.

Không khí yên bình trong ngày đầu đi học lại sau kỳ nghỉ dài nhắc nhở tôi một lần nữa về con người thật của mình.

Đúng vậy, mình là nữ sinh trung học hoàn hảo, Sakayori Iroha. Điểm số xuất sắc, hạnh kiểm không tì vết, giỏi cả văn hóa lẫn nghệ thuật. Tuy nhiên, cái sự “hoàn hảo” đó chỉ giới hạn trong phạm vi của một “nữ sinh trung học”. Tôi “hoàn hảo” với tư cách là một học sinh cấp ba rất đỗi bình thường.

Do đó, cuộc đời tôi không cần đến mấy cây cột điện phát sáng hay em bé, chứ đừng nói đến người ngoài hành tinh. Tôi là người nỗ lực từng bước một cách vững chắc, cần mẫn và thực tế, hướng tới mục tiêu của riêng mình. Và một ngày nào đó, đối với mẹ, tôi sẽ—

“Mẹ em chắc hẳn tự hào về con gái mình lắm nhỉ?”

“Dạ?”

Theo phản xạ nhìn lên. Tôi không cảm nhận được ẩn ý gì trong nụ cười làm liên tưởng tới một con dê già của thầy Tachibana. Chắc thầy chỉ tình cờ nhắc đến mẹ tôi thôi.

“Em mong là vậy ạ.”

Tôi ngay lập tức đeo lên nụ cười hoàn hảo và đáp lại. Nữ sinh trung học hoàn hảo, Sakayori Iroha, cũng là bậc thầy của những nụ cười giả tạo. Tuy nhiên...

“...Em vẫn còn thời gian trước hạn chót mà. Cứ suy nghĩ kỹ đi nhé.”

Dường như người giáo viên dày dạn kinh nghiệm đã nhìn thấy điều gì đó hơn thế, cứ như đang nhấm nháp suy nghĩ nào đó dưới nụ cười của một chú dê nhai cỏ.

Tôi cúi chào xin phép ra về và rời khỏi phòng giáo viên. Ngay lúc đó, tiếng cười đùa vui vẻ tràn vào qua ô cửa sổ đang mở.

“Hôm nay mày vào Tsukuyomi không?”

“Nay có live của Yachiyo đúng không nhỉ?”

“Xem stream KASSEN của Kurooni đi!”

Tôi nhìn xuống cổng trường từ cửa sổ, nó giống một thế giới hoàn toàn khác vậy. Từng tốp học sinh nối đuôi nhau sau khi hít thở bầu không khí sau giờ học, mọi người như thể đang mọc cánh vậy, cất bước nhẹ tênh.

“...Khoan, mình cũng là học sinh sau giờ học mà.”

Nụ cười tự giễu đang trên môi tôi lúc này chắc hẳn trông khác hoàn toàn với nụ cười rạng rỡ trên gương mặt của những học sinh dưới kia.

Biết sao được. Lưng tôi, chẳng những không có cánh, mà còn trĩu nặng bởi sự kiệt sức và thiếu ngủ, đôi chân chực chờ như có thể khuỵu xuống bất cứ lúc nào. Thôi, đến giờ đi làm thêm rồi. Sau đó là chuẩn bị bài và ôn bài như mọi khi. Mình phải bù lại cho ba ngày vừa rồi.

Tôi rút ra một trong những tờ rơi đại học mà thầy giáo đưa.

Đại học Tokyo. Nguyện vọng một của tôi từ lâu vẫn chưa thay đổi. Nếu định học đại học ở Nhật, mẹ tôi chắc sẽ không chấp nhận bất cứ nơi nào khác.

—Nếu đã định nhắm đến cái gì, thì phải nhắm đến đỉnh cao nhất. Nếu ngay từ đầu mà đã nhắm đến hạng hai hay hạng ba, thì thà đi bộ dưới đất bằng cho đỡ tốn công còn hơn.

Những lời mẹ từng giáo huấn vào lúc nào đó vụt qua tâm trí.

Hình như là lúc giành giải bạc tại một cuộc thi piano thì phải. Khi tôi chạy lại chỗ bà với nụ cười rạng rỡ, mẹ tôi đã nói câu đó với khuôn mặt lạnh tanh.

—Cười cái gì mà cười?

Cảm giác như mọi nỗ lực của tôi tại thời điểm đó đã bị phủ nhận hoàn toàn, và tấm huy chương bạc treo trên cổ bỗng chốc trở thành thứ gì đó thật đáng xấu hổ. Tất cả những gì tôi muốn chỉ là được nghe mẹ nói: “Con làm tốt lắm.” Liệu Đại học Tokyo có thay thế được cho tấm huy chương vàng đó không?

“Mình sẽ trở thành đứa con gái khiến mẹ tự hào và được mẹ công nhận. Hạnh phúc mãi mãi về sau... Ừ, thế là quá đủ rồi.”

Khi tự nhủ như vậy, tôi cảm thấy sự căng thẳng trong nụ cười của mình giãn ra một chút.

Nhưng...

“Được rồi! Vào vị trí, chạy!”

“Đù, Usain Bolt kìa!”

Ánh mắt tôi dán chặt vào lưng cậu nam sinh vừa lao qua cổng trường với tốc độ kỷ lục thế giới.

Tất nhiên là không có cách nào nhận ra con nhỏ người ngoài hành tinh đang nấp như ninja bên cạnh cổng trường.

“Ồ, Iroha đây rồi.”

“Cuối cùng cũng xong rồi hả?”

“Ủa, Roka? Mami?”

Cứ tưởng họ đã về lâu rồi chứ, nhưng Roka và Mami vẫn đang đợi tôi ở tủ giày. Phải rồi, mình cũng có họ ở bên mà. Những người bạn có thể khiến tôi nở nụ cười chân thật.

p060.jpg

“Kỳ nghỉ dài thế nào rồi bồ?”

“Bộ bận rộn lắm hả?”

Do bị nhỏ người ngoài hành tinh nào đấy xâm lược nên ba ngày qua chẳng liên lạc được gì với họ. Có lẽ Ruka và Mami đã đợi tôi trong Tsukuyomi. Vào những ngày nghỉ mà ba đứa không định đi đâu chơi, cả ba thường online vào đêm muộn. Nhờ vậy mà tôi có thể chơi game hoặc tán gẫu với họ đôi chút trước khi đi ngủ, sau khi xong xuôi việc làm thêm, học hành và việc nhà.

Chắc mẩm hai nhỏ nghĩ rằng nếu rủ rê tôi thì sẽ thành gánh nặng nên mới ý tứ như vậy. Để họ lo lắng như vậy cũng khiến tôi áy náy lắm chứ, nhưng phải thừa nhận rằng hiện tại điều đó giúp tôi rất nhiều. Thật thảm hại quá đi mà, bỗng lồng ngực tôi hơi nhói lên.

“Xin lỗi nhé! Ba ngày vừa qua tớ gặp phải một cơn bão...”

Tôi tạm thời lấp liếm một cách mơ hồ, nhưng nếu bị gặng hỏi thêm thì phải nói sao đây nhỉ...? Đang mải suy nghĩ trong lúc thay giày...

“Thôi, dù sao thì cũng về thôi nào!”

“Về thooôi.”

Như thể cảm nhận được điều gì đó, họ lảng sang chuyện khác và nắm lấy tay tôi, kéo thân thể này ra con đường về nhà ngập tràn ánh nắng.

“Tốt nghiệp xong Iroha định làm gì?”

“Cái gì đó liên quan đến âm nhạc hả? Hay là e-sports?”

Roka và Masami thay phiên nhau hỏi, kẹp tôi vào giữa.

“Tớ làm gì có cái tài năng đó. Với cả, ít nhất tớ cũng phải vào được Đại học Tokyo, không thì mẹ tớ chắc không chấp nhận đâu.”

“Âm nhạc là bất khả thi. E-sports thì nên để cho những người phù hợp hơn. Học hành thì tớ làm được. Mẹ tớ hồi xưa phải vừa nuôi bốn đứa em vừa học ở Đại học Kyoto. Vậy nên với một đưa không vướng bận gì như tớ thì phải tiến xa hơn một bước chứ nhỉ?” Khi tôi trả lời nửa đùa nửa thật...

“Tiêu chuẩn của cậu như vậy á? Khắc nghiệt ghê.”

“Có vẻ tớ được ba mẹ chiều hư quá rồi nhỉ?”

Cả hai cười xòa cùng một thái độ nhẹ tênh.

Vẫn là những cuộc trò chuyện cũ rích như mọi khi. Nụ cười của Roka và Mami vẫn như vậy, nhưng vì đã cất công đợi tôi như vậy rồi, có lẽ cả hai muốn hỏi điều gì đó.

Tuy nhiên, hai người vẫn giữ nguyên nhịp độ và bầu không khí thường ngày như đã thống nhất với nhau từ trước vậy.

“Lối này chứ nhỉ?”

“Ừ, ở phía trên mấy bậc thang kia kìa. Đi nào, Iroha.”

Khoan, cái gì? Họ đang kéo tôi về phía một tòa nhà lạ hoắc chưa từng thấy bao giờ. Có cái gì ở đó thế?

“Này, chờ đã hai cậu. Hôm nay mình có hẹn gì à?”

Với tôi thì chắc chắn lúc về đầy việc. Làm thêm, học bài... và một nhỏ người ngoài hành tinh đang đợi ở nhà.

“Tụi mình đã hứa với nhau sẽ đi quán cà phê mới mở đó, nhớ không?”

“Không, hôm nay tớ...”

Làm ơn tha cho tớ đi, Mami. Tuy không thể nói ra, nhưng tớ đã tiêu một khoản tiền không tưởng trong ba ngày vừa rồi. Nhiều đến mức tớ không thể đặt chân vào cái khu đắt đỏ này nữa đâu.

“Cậu đã hứa rồi mà!”

Thôi xong, vô vọng rồi. Mắt Mami đang cháy bỏng niềm đam mê ăn uống. Một khi cậu ấy đã thế thì cả trời cũng không cản nổi.

“Được rồi, đi thôiii!”

“Tha cho tớ điii~~”

Lời cầu xin của nữ sinh trung học nghèo khổ hoàn toàn bị phớt lờ, tôi bị lôi xềnh xệch vào một khu phức hợp đa năng với concept là “Kết nối Bầu trời, Trái đất và Con người”. Cả bọn ngồi yên vị trong một góc của quán cà phê sang chảnh, ngập tràn ánh sáng tự nhiên và cái giá phải trả ở đây cũng khá chua, tương xứng với độ sành điệu của nó.

“Để cảm ơn những ghi chép của Iroha đã giúp bọn này thoát điểm liệt~~”

“Đây là chút lòng thành của tụi tớ. Xin hãy nhận lấy.”

“Ôi, cảm ơn hai cậu!”

Thứ đang được bày ra trước mặt chính là biểu tượng đồ ăn của giới Insta: một dĩa bánh kếp ba tầng bông xốp, ngập tràn kem tươi, chứa đầy những giấc mơ.

Thường thì những lúc này... khi Roka và Mami ở trong tâm trạng như vậy, nghĩa là được bao!!

Ối giồi ôi vui quá đi mất. Đã bao nhiêu ngày rồi mình mới được ăn một món sang chảnh thế này? Đằng nào phản kháng cũng bị lờ đi, thôi thì cứ việc tận hưởng vậy…

“Nào, mời cả nhà xơ—”

“—Phập!”

Ngay khi tôi vừa vươn tay về phía chiếc bánh kếp lấp lánh♡, thì một thứ vũ khí đâm ba ngạnh[note88205] đã cắm phập vào không chút thương tiếc.

“...Hở?”

Kẻ nắm chặt chiếc nĩa bạc ấy sở hữu bàn tay trái trắng muốt tựa tuyết giữa trời hè.

“Cảm ơn vì bữa ăn! Ngoàm, nhăm nhăm... Ưm, ngon quá xá là ngon luônnn!”

U oa, nhỏ đó xơi trọn trong một miếng luôn.

Thủ phạm vừa biến tháp bánh kếp bông xốp ba tầng thành công trình hai tầng trong tích tắc ấy nở một nụ cười rạng rỡ, đẹp đến mức khiến cả công chúa mặt trăng cũng phải chào thua.

“Yo, Iroha!”

Nhỏ nói, kèm theo một cái nháy mắt hoàn hảo như bắn cả sao trời xuống trần gian vậy.

A-a-a-a-a—!!

“Woa em ấy dễ thương quá. Ai vậy?”

“Ẻm đang mặc quần áo của Iroha kìa. Bạn của Iroha hả?”

“Aaaaaah, ừ! Đúng rồi! À không, gọi là bạn thì có hơi, nhưng mà, ừm...”

G-g-giải thích kiểu gì bây giờ!? Mà khoan, nó dám mặc quần áo của mình không xin phép thật kìa!! Cái này có tính là tội gì không, chú cảnh sát ơi gông con nhỏ này lại giúp con vớiỉ—!!

“Em thích bánh kếp hả? Nè, ăn cái này nữa đi.”

“R-Roka!! Đừng có chiều hư nó!!”

“Bánh kếp? Đây là bánh kếp á? Khác hẳn bánh của chị Iroha luôn~”

“Im mồm! Mà sao em lại ở đây!? Chị đã bảo ở yên trong phòng cơ mà!”

Mặc kệ tôi đang hoảng loạn tột độ, con nhỏ người ngoài hành tinh đấy tỉnh bơ nuốt chửng luôn cái bánh kếp vừa được Roka cho. Đã thế nó còn vừa cười nhăn nhở vừa nói năng linh tinh. Nhìn cái dáng vẻ trơ trẽn đấy của nó, tôi lại thấy cái đầu đang nóng bừng của mình nguội đi một chút.

“Giới thiệu đi chứ, Iroha. Giấu nhẹm cô bạn dễ thương thế này làm của riêng là chơi xấu đó nha.”

“À không, bạn bè gì chứ... ừm, chuyện là, em ấy là—”

Tôi giả vờ ấp úng để câu giờ, đồng thời lườm nó một cái cháy mắt với thông điệp: "Biến về nhanh.", thế mà…

“Em đến từ mặt trăng!”

Cái con người ngoài hành tinh này đang nói cái quái gì thế hả? Không biết nhỏ hiểu sai ý kiểu gì mà lại phun ra câu tự giới thiệu tệ hại nhất trần đời vậy.

“...Hả?”

“Mặt trăng...?”

“Ji! Chợ cá Tsukiji ấy mà! Nhỏ đến từ Tsu-ki-ji, em họ tớ đấy!” [note88206]

Không xong, quả này thì gượng ép quá rồi. Tôi nơm nớp lo sợ quay sang nhìn biểu cảm của Mami thì...

"Oa, thế chỉ cho chị quán sushi nào ngon ngon đi~~?"

Ngon, lừa được rồi. Quả không hổ danh thánh ăn uống số một Tachikawa. Còn Roka thì sao?

“Dễ thương quá đi, tên em là gì thế?”

Được cứu rồi. Cô nàng này có vẻ bị hớp hồn bởi vẻ đẹp của người ngoài hành tinh. Quả không hổ danh thánh mê cái đẹp số một Tachikawa.

“Tên em á? Tên em là, ờm...”

Đột nhiên, câu chuyện cổ tích tôi xem hôm qua lóe lên trong đầu. Đúng rồi, nàng công chúa đó là—

“Kaguya!”

Công chúa Kaguya.

“Kaguya á~~, cưng xỉu!”

“Ê~, hợp với em lắm luôn.”

“Đúng n-nhỉ?, Kaguya!” 

Mặc kệ Roka và Mami đang phấn khích, tôi ném một ánh mắt mang thông điệp “Diễn theo đi” với công suất tối đa về phía nàng "Kaguya lâm thời", và rồi...

"Kaguya? Kaguya...... Kaguya...... Ra là vậy. Kaguya hử~!"

Ngoài dự đoán, Kaguya có vẻ thích cái tên đó. Chợt tôi nhớ đến một câu nói:"Cái tên là món quà đầu tiên trong đời." 

"Xin lỗi nha, tớ về đây! Cảm ơn nhé, bữa nay ngon lắm! Lần sau tớ sẽ bù lại cho!"

Tôi nhét vội tầng một và tầng hai của chiếc bánh kếp — những kẻ may mắn thoát khỏi cuộc tập kích của Kaguya — vào miệng trong hai miếng, rồi túm lấy nhỏ Kaguya lúc này mặt vẫn còn đang đỏ lựng vì sướng, tẩu thoát khỏi quán cà phê nhanh như một cơn gió.

"Chà, cái tòa nhà lúc nãy mát rượi luôn—. Không làm thế ở nhà chị được hả, Iroha?"

Vừa bước ra khỏi quán cà phê, Kaguya đã liến thoắng với tâm trạng cực kỳ tốt. Còn tôi thì vừa đi bộ đến góc đường vắng người, vừa muốn túm lấy cái con nhỏ người ngoài hành tinh này mà hét vào mặt.

“Em bị điên à!? Tại sao em lại ở đây!? Sao em lại ra khỏi nhà!? Chị đã bảo em ở yên trong phòng rồi cơ mà! Còn cái vụ đến từ mặt trăng là sao!? Nhỡ thân phận của em bị bại lộ thì sao!? Sao em lại mặc quần áo của chị! Và làm thế quái nào em biết chị ở đâu!”

Tôi xả hết tất cả những gì muốn nói. Với tôi, đó toàn là những câu hỏi và lời phàn nàn hoàn toàn hợp lý, thế mà...

“Tại em chán.”

Kaguya trả lời cộc lốc mỗi một câu. Như một đứa trẻ lên năm đang dỗi vì bị tịch thu đồ chơi.

“Nhỏ người ngoài hành tinh này nghiêm túc đấy à? Vì em chán? Trong tất cả các lý do, là vì em chán ư? Chỉ vì thế mà em phá vỡ lời hứa và ra ngoài, liều lĩnh xuất hiện trước đám đông và có nguy cơ bị lộ tẩy là người ngoài hành tinh, thậm chí còn dám mạnh mồm nói mình đến từ mặt trăng? Thật luôn, chỉ vì em chán thôi á?”

“Ehehehe.”

Có vẻ là thật rồi. Và trong hai giây tôi im lặng, tâm trạng của nó bỗng chốc thay đổi, vì Kaguya đang cười hề hề một cách ngu ngốc. ...Khoan đã nào. Chả lẽ nhỏ định cười trừ cho qua chuyện đấy à?

“Này nhé, nếu em cứ sống cái kiểu đó thì em sẽ tự hủy hoại mình đấy. Đôi khi cũng cần phải nhẫn nhịn chứ—”

...

Dù bắt đầu rất hùng hồn, nhưng tôi không thể nói tiếp được nữa. Bởi vì đó chính xác là những lời mẹ đã từng nói với tôi. Chết tiệt—lại nói y hệt bà ấy...

“Này, cái này dùng kiểu gì dợ?”

Chẳng thèm nể nang gì, con bé nhanh chóng giơ ra trước mặt tôi một thiết bị hình dạng kính áp tròng—thường được gọi là...

“Smart-con. Em lấy của chị đấy à?”

“Hông, em mua trên laptop của Iroha đó.”

“............Hả?”

“Yay♪”

Yay cái khỉ mốc. Chẳng có gì đáng yay ở đây cả. Tôi cuống cuồng lấy điện thoại ra và kiểm tra lịch sử mua sắm trực tuyến.

Số dư ví: ¥452. Thay đổi so với ngày hôm qua: -¥124,400. [note88208]

...Thật đấy à? Kh-Không thể nào...

“...Nh-Nhưng số tiền đó chị đã tiết kiệm bằng cả mạng sống... Chị đã nhịn ăn, chịu nóng, cam lạnh, nhịn chơi, nhịn cả việc tiêu tiền cho oshi, chị đã tiết kiệm nó bằng cả mạng sống... bằng cả MẠNG SỐNG đấy!!”

Nếu có thể, tôi muốn gào khóc và bỏ chạy ngay lập tức, nhưng buồn thay, tôi thậm chí chẳng còn đủ sức để làm thế. Nên hét lên là tất cả những gì tôi có thể làm để phản kháng.

“Ôi dào, không sao đâu! Hình như em thấy cái gì mà, viết lại dữ liệu ngân hàng để thêm tiền vào ví! Quá dễ với Kaguya, chị muốn thử hông?”

Con bé có vẻ hoảng hốt trước trạng thái bất thường của tôi, nhưng nó chẳng có tí đạo đức nào sất!

“Tất nhiên là không! Cấm-tiệt! Chị cấm em làm thế!”

Phải đuổi cổ con nhỏ người ngoài hành tinh này đi ngay lập tức. Với lời thề trong lòng, tôi mở cửa căn hộ không khóa.

“Cho em vào trước!”

“Ui da, cái gì?”

“Ta-da!”

Chào đón tôi là một mùi thơm ngon lành kích thích ham muốn thèm ăn đến mức bạo lực, thêm cả khuôn mặt đắc ý cũng bạo lực không kém của Kaguya, kẻ đã lẻn vào trước tôi. Bày ra trước mắt là những đĩa thức ăn lộng lẫy, tráng lệ. Tôi không kìm được mà nuốt nước miếng ực một cái.

“Đầu tiêeen, súp potage làm từ ngô tươi. Bên này là salad giòn tan với ngưu bàng, còn đây là măng tây kèm trứng lòng đào. Món chính là hamburger hầm cà chua, ăn kèm với bí ngòi xào♪”

Vừa nói, Kaguya vừa khuyến mãi thêm nụ cười rạng rỡ của mình vào màn trình bày. Đây là lần đầu tiên kể từ khi bước chân qua ngưỡng cửa căn nhà này, tôi được chiêu đãi một bữa ăn trông ngon lành đến mức khó tin thế này. Đến cái bàn thấp cũ kỹ mọi khi trông cũng có vẻ tự hào lây.

“Cái... gì đây? Em làm hả?”

“Đúng zậy~~”

Điêu, trông ngon quá. Trông ngon đến mức vô lý luôn ấy, nhưng mà...

“Cái này... cũng là bằng tiền của chị hở...?”

“Đúng zậy~~”

Không xong rồi, ngất đây. Tôi thực sự cảm thấy như sắp khuỵu xuống đến nơi...

“Nè, ăn đi.”

Tôi bị nhét thìa súp potage một cách thô bạo vào mồm.

Không thể nào, ngon muốn rụng cả má. Ngon đến mức vô lý, cảm giác như lưỡi sắp tan chảy ra rồi...

“Cái gì thế này... chẳng phải là ngon quá hay sao... Em làm thế nào... Lâu lắm rồi mới được ăn bữa cơm ngon thế này.... Ôi cơ thể đang tràn ngập niềm vui sướng...”

Tại sao chứ, đũa không dừng lại được và nước mắt cứ tuôn rơi thế này? Lần cuối cùng mình được ăn cơm nhà do người khác nấu là bao giờ? Cơm nhân viên cũng tính là cơm nhà nấu, nhưng cái này cảm giác khác hẳn. Nó như thể... có hương vị riêng vậy. Ý là, đồ ăn khác cũng có vị, nhưng gần đây, cảm giác như có một lớp màn phủ lên mọi thứ, và mùi vị nằm đâu đó bên dưới... Cái này ngon quá... Được cho ăn một bữa thế này thì còn nói năng gì được nữa. Nhưng vừa nãy... mười... hai... vạn... đấy... hức, hức...

“...Đồ ác ma.” [note88209]

“Em hông phải ác ma, em là Kaguya~♪”

Đừng có ra vẻ dễ thương nữa! Nhìn mà cáu. Chết tiệt, vừa thấy cáu vừa thấy ngon. Bữa ăn tựa thiên thần do con quỷ ngoài hành tinh lúc nào cũng hớn hở kia nấu ngon đến mức, ngay cả nước máy tôi uống sau đó cũng thành mỹ vị.

Nhân tiện, khi tôi kiểm tra điện thoại sau bữa ăn...

¥1090 (Siêu thị Misono), ¥540 (Siêu thị Misono), ¥1239 (Thịt Kondo), ¥2680 (Cá Sakimoto), ¥465 (Siêu thị Misono), ¥780 (Bánh mì Hiroshi), ¥350 (Trái cây Aoki), ¥1560 (Tạp hóa Kobayashi), ¥730 (Thiên đường trái cây), ¥2000 (Bistro Matsuo), ¥390 (Siêu thị Misono), ¥1250 (Thịt Kondo), ¥1456 (YU), ¥220 (Tokado), ¥1200 (Siêu thị Misono), ¥3720 (Nông sản Aoki)... [note88210]

Quả nhiên là đồ ác ma. Con nhỏ này.

“Này nhé...”

Tôi thả cái cơ thể no căng bụng nằm dài ra sàn nhà. Trong bụng ấm áp lạ thường. Từ đỉnh đầu đến ngón chân đều ngập tràn trong niềm hạnh phúc ngọt ngào.

“Chị thực sự không thể giữ em ở đây mãi.”

Dẫu vậy, cái gì không thể vẫn là không thể. Tôi nhìn lên ánh đèn nhà và nói.

“Đang sống một mình như chị đã là trái ý mẹ rồi, nên chị không thể dính thêm rắc rối nào vào người nữa. Nếu có chuyện gì xảy ra, chị sẽ bị tống cổ về nhà ngay lập tức... Này, em có nghe không đấy?”

“Okay, thế này! Tạch-tạch-tạch, enter!”

Không nghe gì hết, cái con nhỏ này. Biết ngay mà.

Kaguya đang gõ điên cuồng trên laptop của tôi với vẻ mặt thích thú, màu mắt thay đổi liên tục đúng nghĩa đen. Một đoạn mã đáng ngờ tràn ngập màn hình, chạy loạn xạ. Tôi định ngăn con bé lại, nhưng lưng tôi bị dính chặt xuống sàn bởi áp lực của cái bụng no căng, và...

“Thêm phát nữa nè, tạch-tạch-tạch, enter♪”

...Chẳng hiểu sao, cái dáng vẻ Kaguya lắc lư gõ phím trông có vẻ gì đó hơi buồn bã, nhưng lại toát lên cảm giác hoài niệm, dù rõ ràng tôi chưa từng thấy cảnh này bao giờ. Mình đang nhìn thấy ký ức của ai vậy nhỉ...

“Xong rùi!”

Xong cái gì? Chết tiệt, tôi lơ đễnh quá.

“Em không làm tội phạm mạng đấy chứ?”

“Nhìn nè, Iroha. Em tìm thấy cái máy game cầm tay này nên đã nghịch thử chút xíu á!”

“A, cái đó là...”

Đó là chiếc máy game cầm tay hình quả trứng theo phong cách Retro mà anh trai cho tôi ngày xưa. Chắc con bé đã tự ý lôi nó ra từ trong tủ. Mà tôi cũng chẳng dùng đến nên thôi kệ.

“Đây là ‘Inu-DOGE’!”

Inu-doge á? Tôi ghé mắt nhìn vào cái máy game, một nhân vật giống chó Shiba đang vẫy đuôi. Tôi không nhớ là có cái đó trong máy, nên chắc là hàng original rồi.

“Giờ tụi mình có thể luôn ở bên nhau rồi~! Fuffuu~~~♪”

“Tâm trạng tốt gớm nhỉ... Mà khoan, em tính ở lại đây cả đời đấy à?”

“Thì, em biết đi đâu bây giờ? Nếu bị bắt, bé Kaguya có thể bị mổ xẻ đó~”

"Thì về mặt trăng là được chứ gì. Ráng mà nhớ cách về đi."

“Em đang cố đây, nhưng mà khó quá đi hà~~ hừ hừ.”

Vừa trả lời, nhỏ vừa bấm cái máy game píp píp, cảm ơn nhiều nhé. Rõ ràng là em đang nói về cái mini-game trong đó còn gì?

...Thật tình, chịu hết nổi. Tôi ráng gượng dậy, bóc cái lưng đã dính chặt xuống sàn nhà của mình lên.

“Được rồi, chỉ cho đến khi có người đến đón em thôi đấy.”

Thôi thì, nghĩ đi nghĩ lại một cách bình tĩnh, tôi cũng không thể tống cổ con bé ra đường được.

“Thật á!?”

“Một, không được làm gì nổi bật! Hai, không được tự tiện ra ngoài! Ba, không được ngáng đường chị! Nếu em tuân thủ được ba quy tắc này, em có thể ở lại đây.”

“...Ừm, thế, thế kết bạn thì sao ạ?”

“Theo quy tắc số một, không.”

“...Theo chị đến quán cà phê?”

“Theo quy tắc số hai, không.”

“...Chơi cùng nhau?”

“Theo quy tắc số ba, không.”

“Thế thì, thế thì, Kaguya không được ra ngoài, không được vui chơi, và phải bị nhốt như thế này mãi mãi cho đến khi nhận bad ending á?”

Mặt Kaguya, tay vẫn ôm chặt máy Inu-DOGE, tái mét thấy rõ.

“Nếu không thích thì coi như xí xóa chuyện ở lại.”

“Không, không, ác quá đi!”

“Em là người tự tạo ra happy ending cho mình cơ mà, đúng không? Thế nên hãy tận hưởng tình cảnh này một cách hạnh phúc đi.”

“Trong cái căn nhà chán ngắt, không có tí góc sống ảo nào thế này á!?”

Được rồi, quả nhiên là phải đuổi cổ nó thôi. Vừa hạ quyết tâm như thế và ngay lúc định xắn tay áo thực hiện, chuông báo thức điện thoại rung lên, báo hiệu đã 8:30 tối.

Chết dở, đã muộn thế này rồi à. Định là giờ này phải làm xong bài và chuẩn bị bài cho ngày mai rồi, thế mà rốt cuộc hôm nay chẳng làm được tích sự gì. Nhưng mà, đành chịu thôi——phải đi mới được.

“Gì cơ? Chị đi đâu đấy? Chị lại bỏ rơi Kaguya nữa hả?”

Nhưng Kaguya, nhanh nhạy cảm nhận được bầu không khí, lao vào ôm chặt lấy tôi như một cú tắc bóng.

“Buông ra. Chị không đi đâu cả. Chị chỉ vào Tsukuyomi thôi.”

“Rõ ràng là chị đi đâu đó mà! Cho Kaguya đi cùng vớiii!”

“Không được, em làm gì có Smart-con... a.”

Nó có một cái. Chết tiệt, có nên mang nó theo không nhỉ...? A! Phải rồi, cái này cũng phải nói trước!

“Bốn, tiền ăn của em bị giới hạn ngân sách!”

“Thêm quy định nữa hả?”

Chúng tôi đeo Smart-con lên và ngồi cạnh nhau. Kaguya nắm lấy cổ tay tôi, và nó ấm áp đến bất ngờ.

“Đi nào, sẵn sàng chưa!”

Khi nhắm mắt lại, một đồ họa chuyển động mô phỏng vũ trụ trải ra trước mắt. Tôi lao vút qua dải ngân hà tựa như một ngôi sao băng, bọt nước tung trắng xóa, rồi một cánh cổng Tori đỏ rực khổng lồ hiện ra. Dưới chân tôi là mặt hồ nông trải dài vô tận, với vô số đèn lồng lướt nhẹ trên mặt nước. Ánh hoàng hôn đỏ thẫm in trên bầu trời rực rỡ, như thể được nhuộm bởi màu của cánh cổng Tori.

“——Mặt trời lặn xuống, và màn đêm buông lơi.”

Trang nghiêm và lộng lẫy, Runami Yachiyo hiện hình.

Đây là trình tự đăng nhập vào thế giới ảo Tsukuyomi, một cảnh tượng mà tôi không bao giờ biết chán.

A, dù có ngắm bao nhiêu lần đi nữa thì thiết kế của Yachiyo vẫn quá đỗi tuyệt vời. Khuôn mặt cổ tất nhiên là đẹp rồi, nhưng bộ trang phục mang phong cách Nhật Bản lấy cảm hứng từ sinh vật biển, cùng với linh vật sên biển FUSHI đi cùng, quả thực chính là một nữ thần vĩnh cửu, một ca sĩ kỹ thuật số, người mẹ của Tsukuyomi, và là biểu tượng của sự quý giá.

Là một người dùng lâu năm, tôi cứ thể đi thẳng vào Tsukuyomi, nhưng với Kaguya lần đầu đăng nhập, chắc là đang trải qua phần hướng dẫn với Yachiyo và FUSHI ngay lúc này. Yachiyo sẽ vui vẻ nắm tay từng người dùng mới. Và rồi nở nụ cười đạt điểm tuyệt đối 100/100, cất giọng nói trong trẻo như gió thoảng vào màng nhĩ.

“——Trước khi ra ngoài, không thể ăn mặc thế kia được!”

...Rồi cổ sẽ hướng dẫn họ đến cửa sổ tạo nhân vật.

Từ đoạn này trở đi là khoảng thời gian tạo nhân vật cực kỳ vui vẻ. Nhân tiện, avatar của tôi theo phong cách đường phố với tông màu xanh làm chủ đạo. Tôi phối kimono với áo hoodie, thắt lưng và bốt để tạo vẻ ngoài ngầu đét. Còn có cả tai và đuôi cáo nữa. Lần đầu tiên thấy mình trong hình dạng này, thú thật là tôi đã phấn khích tột độ. Trời ơi, hôm nay mình cũng dễ thương quá đi. Đúng là tuyệt nhất.

Giờ thì, không biết Kaguya sẽ xuất hiện trong Tsukuyomi với hình dạng nào đây.

Rồi bất chợt một gợn sóng ánh sáng chạy qua không gian.

Em ấy tới rồi. Xé toạc trung tâm của luồng sáng...

“U oa!”

Một nàng công chúa Kaguya phiên bản Gyaru tóc vàng giáng lâm

Kaguya diện bộ trang phục phối giữa màu đỏ son và xanh lục non, với chiếc trâm cài tóc hình mặt trăng lưỡi liềm màu vàng chói lọi, sau lưng là dây đan Mizuhiki khổng lồ trông cực kỳ lễ hội. Thế nhưng dưới chân lại là đôi giày thể thao đậm chất Pop và năng động, phong cách bất chấp mọi quy tắc hành động. Hình tượng của em ấy có vẻ là thỏ, đôi tai thỏ dài rủ xuống dọc theo mái tóc thẳng mượt mà.

“Woaaaaa.”

Rồi cứ thế vì lỡ đà mà ngã sấp mặt. Vâng, chuẩn bài. Chuyện cơm bữa của những người lần đầu đăng nhập Tsukuyomi. "Bước đầu tiên là vấp ngã."

“Nào, nắm lấy tay chị.”

“Ồ, là chị hả, Iroha?”

Công chúa Kaguya tóc vàng lòe loẹt, sau khi được tôi đỡ dậy, chỉ tay vào avatar của tôi. Dưới chân là một con chó đang chạy vòng quanh.

“Đừng bảo là...”

“Inu-DOGE đó! Em mang nó theo được nè.”

Uầy, cái này mới thấy lần đầu đấy. Pet trong máy game cầm tay mà cũng có thể mang vào đây dưới dạng này sao. Không hổ danh là Tsukuyomi. Cái quái gì cũng làm được.

“Wow, cái này đỉnh quá, đỉnh quá, đỉnh quá điii! Đây là Tsukuyomi saooo!?”

Kaguya ôm bổng chú Inu-DOGE lên, cuối cùng cũng nhận ra khung cảnh thành phố đêm vĩnh cửu, đôi mắt sáng rực lên nắm nhìn. 

p080.jpg

"Uầy, đỉnh vãi! Có cả đống thứ trông thú vị phết!"

Kaguya há hốc mồm, đứng sững như trời trồng nhìn ngắm xung quanh. Đây cũng là phản ứng thường thấy của người lần đầu đăng nhập Tsukuyomi. Khung cảnh hớp hồn mọi ánh nhìn đến mức chẳng thể bước chân vào thành phố. Quả thực, những địa điểm đáng xem ở cái không gian ảo Tsukuyomi này — hay còn được gọi là chốn Kinh đô Bình An [note88211] đậm chất fantasy với những dãy phố mang phong cách Nhật Bản, những cây cầu Taiko [note88212] danh tiếng, hay cảnh đêm rực rỡ sắc màu — là vô hạn. Nhưng hôm nay không có nhiều thời gian, nên chắc ghé qua quán cà phê nào đó ngồi tạm vậy.

“Đi nào, Kaguya.”

Ngay khi tôi định bước đi...

“——Chúc mừng bạn đã đăng nhập lần đầu tiên! Trong Tsukuyomi, ai cũng là nhà sáng tạo! Bạn cũng hãy thử lay động trái tim ai đó xem nào. Từ Ban điều hành, xin tặng bạn fuju nhé ☆”

Sự kiện đăng nhập lần đầu của Kaguya được kích hoạt, và FUSHI xuất hiện để bắt đầu giải thích. Đó là về fuju, đơn vị tiền tệ ảo được giao dịch trong Tsukuyomi. Nó dùng để giao dịch giữa người dùng, như mua quần áo avatar do các creator làm ra, ủy thác công việc gì đó, hoặc thậm chí là donate để ủng hộ. Nó cũng có thể quy đổi ra tiền thật, và nghe nói các Liver nổi tiếng có thể sống dư dả chỉ nhờ vào đó. Tất nhiên, những kẻ không có tài cán gì như tôi thì chẳng có cửa nào để chạm vào thế giới đấy.

Dẫu vậy, lý do tôi vẫn có thể vui vẻ ở đây là nhờ vào vô số thế giới, trò chơi và trải nghiệm khác do nhà phát hành cung cấp, cũng như đủ loại vật phẩm trang trí avatar, về cơ bản đều miễn phí. Ở đây không có cái kiểu “ngoài miệng bảo free-to-play nhưng không nạp tiền thì không theo kịp”. Cái món parfaits lộng lẫy mà chúng tôi đang ăn đây, tất nhiên, cũng miễn phí nốt.

“Ngoàm... nhăm nhăm... Chả có vị gì sấttt!”

“Có vẻ như cái đó vẫn tích hợp được đâu. Chắc phải đợi thiên tài khoa học nào đó trong tương lai phát triển ra thôi.” [note88213]

Thật tình, về nhà giùm cái.

“Em muốn nó ngay bây giờ cơ~~”

Có ăn vạ với chị cũng vô ích thôi. A, đến giờ rồi!

“Bắt đầu rồi! Đi thôi, Kaguya!”

“Bắt đầu cái gì cơ? Đợi, đợi đã, Iroha!”

“Chị không đợi được đâu. Tự đuổi theo đi!”

Tôi mặc kệ cái sự tăng động đầy phiền phức của bản thân, Nhưng con tim đang đập thình thịch trong lồng ngực không thể kìm lại được, đôi chân đang chạy cũng không thể dừng lại được.

Bởi vì cuối cùng nó cũng đã đến. Đến lượt tôi rồi. Tôi đã đăng ký vé xổ số hết lần này đến lần khác, cứ trượt rồi lại trượt, rồi sau khi cuối cùng cũng giành được vé, tôi đã đếm ngược từng giờ từng phút từng giây, và giờ đây, khoảnh khắc này cuối cùng cũng—

”Tới rồi, tới rồi đây! Nếu không có cái này thì màn đêm ở Tsukuyomi không thể bắt đầu. Tối nay, Yachiyo Mini-Live chuẩn bị khai màn!”

Đúng vậy, là mini-live của Yachiyo. Hơn nữa, sau buổi diễn còn có... hẹ hẹ hẹ...

Tôi nhảy vào địa điểm live vừa kịp lúc, và MC, một Liver tên là Chuuken Otakou[note88214], tự xưng là fan cuồng của Yachiyo, đang khuấy động sự phấn khích và nhiệt huyết của mình vang vọng qua micro. Trong tiếng reo hò của những khán giả đã lấp kín hội trường, chiếc màn hình khổng lồ bắt đầu hiển thị đồng hồ đếm ngược.

A, bắt đầu rồi. Thực sự bắt đầu rồi.

“Này, Iroha, cái gì bắt đầu thế?”

“Cứ xem là biết!”

“5... 4... 3...” giọng nói của cả hội trường và những dòng bình luận của khán giả xem livestream đồng bộ với nhau. Và rồi, ngay khoảnh khắc tất cả những con người trong Tsukuyomi cùng hô vang con số “0”...

”Yaoyoro! Hỡi các vị thần của tôi ơi, hôm nay cũng tuyệt vời chứ ạ~?”

Runami Yachiyo xuất hiện, chỉ với một câu nói đã khiến cả hội trường bùng nổ.

”Được rồi, tới lúc gửi tặng mọi người nghi lễ chào đón đêm nay rồi☆ Let’s go on a trip!”

Và thế là, màn trình diễn ngoạn mục bắt đầu.

“Xoay vần qua ngàn kiếp thời gian và giờ đây, đôi ta cuối cùng cũng đã gặp được nhau—Nào, để không bao giờ lạc mất nhau nữa—Xin người đừng buông đôi tay này ra nhé—” [note88215]

Cả hội trường chìm trong biển ngất ngây.

“Iroha! Nè, Iroha!”

Tôi giật mình quay sang bởi tiếng gọi lớn bên tai. Kaguya - nàng công chúa tóc vàng với vẻ mặt ngạc nhiên - đang nhìn chằm chằm vào tôi. Có lẽ con bé đã gọi tên tôi biết bao nhiêu lần. Các mảnh ý thức đang rời rạc của tôi dần dần chắp nối lại. Những ngón tay vẫn còn đang run rẩy.

“Sao chị lại khóc thế, Iroha?”

“...Hả?”

Ồ, ra là mình đang khóc sao. Làm ơn đừng bắt chị giải thích lý do của những giọt nước mắt này. Bời có cảm giác nếu nói ra thành lời, chúng sẽ lập tức biến thành những thứ sáo rỗng tầm thường mất.

...Buổi live tuyệt vời đến mức đó đấy. Giọng hát, màn trình diễn, và cả chính bản thân Yachiyo nữa.

Có vẻ như toàn bộ khán giả đều cảm thấy như vậy. Sự phấn khích và cảm động chưa kịp nguội lạnh đã chuyển hóa thành những tràng pháo tay và tiếng reo hò trút xuống sân khấu. Giữa cơn mưa tán thưởng đó, Yachiyo vẫy tay thật lớn để đáp lại người hâm mộ.

”Yeah! Cảm tạ, cảm kích, mưa tuôn a la mode[note88216]! Yachiyo thật may mắn khi có mọi người ở đây! Ồ, tiện thể có một thông báo tại đây! Sự kiện mới mang tên Cúp Yachiyo sẽ được bắt đầu~~☆ FUSHI, nhờ cậu giải thích thêm chi tiết nha.”

”Yayy! Tất cả các Liver trong Tsukuyomi đều đủ điều kiện tham gia! Người thu hút được nhiều fan mới nhất trong vòng một tháng sẽ chiến thắng. Phần thưởng dành cho Quán quân chính là... Quyền được biểu diễn cùng Yachiyo! Chúng ta sẽ cùng nhau tạo nên sân khấu collab[note88217]sôi động nhất thế giới nha!”

“Không thể nào!? Collab live á? Với Yachiyo sao?”

U oa, giọng tôi to quá. Hy vọng không bị ăn thêm cú đập tường nào từ hàng xóm ngoài đời thực.

“Collab live? Là cái gì thế, ghê gớm lắm hả?”

“Đương nhiên là ghê rồi!”

Tôi lại lỡ mồm hét toáng lên lần nữa. Nhưng mà đành chịu thôi. Kaguya đâu có hiểu tầm quan trọng của việc này.

“Là chuyện cực kỳ lớn đấy! Cổ từng collab trên stream rồi, nhưng live thì lúc nào Yachiyo cũng hát một mình! Thế nên là việc chọn ai? Với ai? Đây sẽ là buổi live đi vào lịch sử đấy!”

“Ồ, thế thì Iroha, bọn mình làm chung đi.”

“Còn lâu ấy. Em thực sự chẳng hiểu gì sất. Đời nào cổ lại làm thế với mấy đứa nhân vật quần chúng như chị em mình. Tuy không thể nói toạc ra, nhưng quy luật ngầm của mấy vụ này là kết quả thường được cơ cấu từ đầu rồi. Ví dụ như—” [note88218]

“Bùm!” Một tiếng nổ hào nhoáng vang lên, thu hút sự chú ý của toàn bộ khán giả.

Đúng vậy, ví dụ như những người như họ.

Thứ đột ngột xuất hiện giữa hội trường không phải xe bò, mà là chiếc xe được kéo bởi những con hổ. Các fan, những người đã đoán ra ai vừa xuất hiện, đồng loạt hét lên.

“Là Hắc Quỷ kìa!”

“Mikado-sama!”

Đáp lại tiếng reo hò cuồng nhiệt như muốn vỡ tung hội trường, cỗ xe tách đôi ra.

Xuất hiện đầu tiên là một avatar nam khoác lên mình bộ trang phục mang hình tượng loài quỷ. Đứng hai bên là một avatar mặc áo choàng và một avatar khác theo phong cách thời trang jirai-kei nữ tính.

Những tiếng reo hò vui sướng bao trùm lấy hội trường trong cơn cuồng nhiệt khác hẳn ban nãy. Nhóm này sở hữu độ nổi tiếng áp đảo tại Tsukuyomi. Bộ ba game thủ chuyên nghiệp, Unit "Black Onyx". Hay thường được gọi là Hắc Quỷ [note88219]. Nổi tiếng với tư cách là Idol, hoạt động của họ trải rộng trên nhiều lĩnh vực.

“Yo, mấy bé thỏ của tôi. Mikado-sama của các bạn đến rồi đây.”

Giữa tiếng reo hò chói tai, trưởng nhóm, Mikado Akira, bước xuống từ cỗ xe hổ, cặp sừng đen tuyền lấp lánh khi cậu ta nở nụ cười ngạo nghễ.

Cậu ta búng tay một cái, màn hình của hội trường lập tức bị chiếm quyền kiểm soát, chúng phát một đoạn PV tóm tắt sự nghiệp rực rỡ của họ. Bắt đầu bằng logo của nhóm, tiếp theo là các doanh nghiệp tài trợ, thành tích chiến thắng trong vô số giải đấu e-sports, rồi nối tiếp hình ảnh đến những buổi live hoành tráng. Nhạc nền là bài hát gốc của chính họ.

Vẫn làm màu như mọi khi ha... Cố gắng không để bị nhìn thấy, tôi giấu người sau lưng Kaguya. Mà chắc họ cũng chẳng biết avatar của tôi đâu.

“Một lễ hội nữa sắp bắt đầu.”

Cậu trai kiệm lời, Rai, lên tiếng từ dưới lớp mũ trùm đầu.

“Hôm nay tớ trông vẫn nét quá nhỉ? ♡”

Cậu chàng phong cách jirai-kei[note88220], Noi, tung fan service dễ thương cho đám đông. Tóc buộc hai bên và váy ngắn. Thoạt nhìn thì y hệt con gái, nhưng đó là avatar nam. Tất nhiên, giọng cũng là nam nốt.

“Các bạn muốn bọn tôi thắng đúng không? Bọn tôi sẽ cho các cậu thấy một giấc mơ khát vọng không đáy!”

Cuối cùng, Mikado tạo dáng chốt hạ, bắn xuyên tim người hâm mộ. Nó thậm chí còn đi kèm hiệu ứng pháo giấy cùng tiếng nổ bộp vui tai.

Tiếng hò reo bùng nổ lần thứ ba. Ngay khoảnh khắc này, kết quả dường như đã được định đoạt. Quán quân của cúp Yachiyo chính là bọn họ, tất cả mọi người có mặt ở đây đều tin chắc vào điều đó.

“Thế đấy, nói tóm lại là bọn tôi sẽ giành chiến thắng. Yachiyo-chan, cùng nhau làm một cái collab ra trò nhé?”

Tất cả mọi người ở đây, bao gồm cả chính các thành viên của Black Onyx.

“Nếu như đó là định mệnh, thì đương nhiên Yachiyo sẽ thuận theo rồi.”

Và có lẽ cả người tổ chức là Yachiyo nữa?

“Tuyệt vãi, collab trong mơ giữa Yachiyo và Hắc Quỷ ư?”

“Quả này thành huyền thoại là cái chắc!”

Hơn nữa, những khán giả đã tụ tập ở đây. Cùng những người xem đang theo dõi buổi livestream. Ai cũng tin vào điều đấy.

Tất cả mọi người, ngoại trừ con nhỏ người ngoài hành tinh kia.

“Yaaaaa––––––chiiiiiiii––––––yooooooooooooo––––––!”

Kẻ ở xa hãy lắng tai nghe. Kẻ ở gần hãy giương mắt mà nhìn.

“Kaguya sẽ thắng cúp Yachiyo! Và chúng ta chắc chắn sẽ có 1 buổi collab live! Iroha thì—ưm ưm!”

Tôi hoảng hốt bịt miệng nhỏ lại, nhưng đã quá muộn.

Con nhỏ này, làm cái quái gì thế hả. Không thể tin nổi. Đã hứa như đinh đóng cột thế rồi cơ mà. ‘Không được làm gì nổi bật,’ đó là quy tắc đầu tiên luôn đấy. Tất cả mọi người xung quanh đều đang quay lại nhìn về phía này. Với ánh mắt như muốn nói: "Thú vị thật đấy." Cả khán giả, cả Hắc Quỷ, cả Chuuken Otakou nữa và…

“...Đúng là đáng yêu thật.”

...thậm chí cả Yachiyo trên sân khấu nữa.

“Em lúc nào cũng bốc đồng như thế!”

Tôi thực sự muốn độn thổ cho rồi, nhưng không thể. Bởi vì buổi live này—

“Sau thông tin vừa rồi, buổi live xin được phép đóng màn tại đây♪ Giờ mình sẽ trò chuyện một chút với mọi người nha. Hẹn gặp lại~”

—đi kèm với một vé bắt tay. Ngay khi thông báo kết thúc buổi diễn, Yachiyo tạo ra các phân thân và đi đến bắt chuyện với từng khán giả trong hội trường. Từ giờ sẽ không còn livestream nữa, đây là khoảng thời gian trong mơ mà chỉ những người có vé mới được nếm trải. Được nói chuyện trực tiếp với Yachiyo ư, được bắt tay nữa. ...Được nói chuyện trực tiếp với Yachiyo á!? Được bắt tay á!? 

Không thể tin được. Vì căng thẳng mà tôi cảm thấy đầu ngón tay mình lạnh toát đi. Sắp xỉu mất thôi...

“Nè Iroha, bọn mình làm cùng nhau đi.”

Ý thức đang dần trôi xa của tôi bị giọng nói vô tư lự của Kaguya kéo lại. Có cái gì đó ấm áp đang nắm lấy một bên tay. A, chắc là ngoài thế giới thực tay tôi vẫn đang bị Kaguya nắm lấy.

“Không được! Chuyện đó là bất kh—”

“Bất khả thi, bất khả thi, bất khả thi! Cái con ranh này!”

Khi đang định nói là bất khả thi, bỗng có ai đó đã ngắt lời tôi. Tôi nhìn xem đó là ai, và hóa ra là FUSHI. Hở, FUSHI? Cậu ta nói chuyện kiểu đó á? Tôi tưởng cậu ta nói chuyện kiểu mascot dễ thương hơn chứ...

“Này, ngoan nào.”

Người chế ngự con FUSHI đang hung hăng chính là Yachiyo. U oa!! Là Yachiyo kìa!! Yachiyo đang ở ngay trước mặt tôi... với một phiên bản nhỏ xíu. Yachiyo thường cao khoảng 1 mét 6, nhưng thỉnh thoảng sẽ có lúc biến thành Yachiyo chibi chỉ tầm 1 mét 3. Một hiện tượng hiếm với điều kiện kích hoạt không rõ đang diễn ra ngay trước mắt, càng khiến sự phấn khích của tôi tăng vọt. Những phân thân Yachiyo khác xung quanh đều là phiên bản người lớn. Tại sao chỉ riêng mình tôi!? Chắc chỉ là do sự ngẫu hứng thất thường như mọi khi của cổ thôi. Nhưng mà...

Aaaaaah!! QUÁ! LÀ! ĐÁNG! YÊU! LUÔN!!

“Cậu quên rồi sao~? Tham gia Cúp Yachiyo chỉ dành cho các Liver thôi nhé♪”

Hai bím tóc ngắn hơn thường lệ của cổ đung đưa nhẹ nhàng.

“A, đúng rồi! Thế thì Kaguya sẽ trở thành Liver! Quyết định vậy đi! Chuẩn bị nào, chuẩn bị nào~”

Kaguya đăng xuất cái rụp. Chết dở, toang rồi, chỉ còn tôi ở lại một mình với Yachiyo. Phải làm sao đây?

Tôi đã mong chờ ngày này từ rất lâu rồi, và thậm chí đã chuẩn bị sẵn những gì muốn nói. Vô ích thôi, giờ chẳng nhớ được gì sất, và đầu óc rối tung lên rồi, không thể sắp xếp câu từ cho đàng hoàng được. Nếu cứ thế này, tôi sẽ chỉ nói ra những lời vô nghĩa mất. Tôi muốn tránh điều đó. Nhưng mà, giờ phải làm sao đây...

Hôm nay cậu có vui không?”

“!? C-có...!”

Trong khi tôi đang lắp bắp, Yachiyo bắt chuyện với tôi. Đó là giọng nói dịu dàng quen thuộc mà tôi vẫn hay nghe. ...Đúng rồi, phải tận hưởng khoảnh khắc này chứ. Yachiyo sẽ vui nhất khi thấy fan của mình cảm thấy vui vẻ. Tôi hít một hơi thật sâu và nhìn thẳng vào khuôn mặt của Yachiyo.

“Lúc nào cũng vậy, tôi luôn được Yachiyo giúp đỡ... Cảm giác như đang ở trong một đường hầm dài tối tăm và lạnh lẽo vậy... Vì có Yachiyo, nên tôi mới chịu đựng được, kiểu như vậy....”

Hả? Mình vừa thốt ra cái quái gì thế này? G-gì mà đường hầm chứ? Hoàn toàn vô nghĩa... Đáng lẽ phải nói cái gì đó thông minh hơn chứ...

“...Cậu đang nghĩ là, đáng lẽ mình phải nói cái gì đó thông minh hơn, đúng không nè?"

“Hể!? Sao cậu biết!?”

Cổ đọc được suy nghĩ của tôi sao!? X-Xấu hổ quá đi mất...! Nhưng mà...! Cũng thấy hơi vui...!

“Fufun, Yachiyo là nhà ngoại cảm mà lị♪”

Yachiyo cười tít mắt, điệu bộ vẫn nhí nhảnh như mọi khi. Gì thế này, dễ thương chết mất thôi.

“Yachiyo cũng giống như cậu thôi.”

Bằng giọng nói tao nhã, Yachiyo bao bọc đôi tay tôi trong đôi tay bé nhỏ của cổ. Trong một khoảnh khắc, đầu óc tôi kiểu ‘!?’, nhưng rồi chợt nhớ ra. Phải rồi, đây là sự kiện bắt tay mà.

“Cũng giống... như tôi?”

Khi tôi rụt rè hỏi lại, Yachiyo mỉm cười dịu dàng và gật đầu.

“——Ngày xửa ngày xưa, có một chú sên biển cô đơn cứ mãi, cứ mãi bước đi qua một đường hầm tối tăm, lạnh lẽo và dài đằng đẵng. Sau một thời gian rất, rất dài làm như vậy, ngay khi chú ta nghĩ, 'Mình mệt quá rồi~,' chú bỗng nhìn thấy rất nhiều ánh sáng ấm áp. Chú sên biển dốc hết sức mình đuổi theo chúng, rồi những ánh sáng đó tập hợp lại với nhau và trở thành một vầng trăng khổng lồ, chiếu sáng xuống chú sên biển. Và thế là, chú sên biển đã tạo ra Tsukuyomi để ngắm nhìn vầng trăng ấy.”

Ý nghĩa của từng lời, từng chữ, tôi cố gắng nghiền ngẫm. Chuyện Yachiyo kể tôi nghe...... là về FUSHI phải không nhỉ. Chắc không đâu, có lẽ đó là chuyện về Yachiyo, và những ánh sáng chính là người dùng của Tsukuyomi? Thế thì, chẳng lẽ Yachiyo coi chúng tôi là vầng trăng kia sao...

“...Yachiyo...”

Cậu mới chính là ánh sáng đó, Yachiyo à. Cậu là người đã soi sáng cho tôi.

“Ta-da☆ Và đó là câu chuyện bí mật về sự ra đời của Tsukuyomi đấy♪ Giữ bí mật với mọi người nha?”

Tôi chưa từng nghe về thiết lập đó bao giờ, nên chắc là Yachiyo đã ngẫu hứng bịa ra để hùa theo câu chuyện của tôi. Dù Yachiyo đang kể chuyện rất vui vẻ, thế mà, nước mắt tôi cứ chực trào ra, muốn khóc quá.

“Nào, nào, cậu lúc nào cũng luôn cố gắng nhỉ”

Yachiyo buông một tay ra khỏi tôi rồi xoa đầu tôi. Rồi Yachiyo dùng bàn tay nhỏ bé còn lại của mình bao lấy tay tôi. Khoan, đầu ư!? M-m-m-mình đang được xoa đầu sao!?!?!?!?

“A, a, a, a, a, a...”

K-không biết nên nói cái gì vào lúc này!

“Cảm ơn cậu vì lúc nào cũng đến nhé.”

U oa~ Hạnh phúc quá đi mất~~♡ ...K-Khoan, lúc nào cũng!? Cổ nhận ra tôi sao!? A-a, đúng rồi, xem nhật ký hoạt động là biết ngay mà. Yachiyo là một vị thần trong Tsukuyomi. Việc tôi làm gì, làm ở đâu đều bị nắm thóp hết. Ô-ôi, tới giới hạn mất rồi.

“Ư-ừm thì, h-hôm nay đến đây thôi. Cảm ơn cậu rất nhiều!”

Tôi cúi đầu rồi đăng xuất. Nếu nán lại quá lâu thì có thể trở thành gánh nặng cho Yachiyo mất. Dù Yachiyo có lẽ cao cấp hơn nhiều so với những gì tôi có thể tưởng tượng, nên chắc là lo bò trắng răng thôi, nhưng mà. Tôi đã được nói chuyện với cổ rất nhiều, lại còn được bắt tay nữa.

"......Yachiyo......"

...Mặt tôi nóng bừng. Biết ơn, xấu hổ, vui sướng, nôn nóng, nhẹ nhõm. Đủ loại cảm xúc trộn lẫn vào nhau, tưởng chừng sắp nổ tung.

“Hẹn gặp lại nhé, Iroha...”

Tôi ngỡ như nghe thấy giọng của Yachiyo ở phía sau lưng mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
13240 yên, xấp xỉ hơn 2 triệu VNĐ
13240 yên, xấp xỉ hơn 2 triệu VNĐ
[Lên trên]
Trident: Mô tả cái nĩa giống cây đinh ba á
Trident: Mô tả cái nĩa giống cây đinh ba á
[Lên trên]
Mặt trăng là Tsuki, đây Iroha cuốn quá nên chơi chữ thành Tsukiji. Một chợ cá nổi tiếng ở Tokyo, nên ở dưới Mami mới xin gợi ý mấy quán sushi ngon.
Mặt trăng là Tsuki, đây Iroha cuốn quá nên chơi chữ thành Tsukiji. Một chợ cá nổi tiếng ở Tokyo, nên ở dưới Mami mới xin gợi ý mấy quán sushi ngon.
[Lên trên]
12 man, khoảng 20 củ
12 man, khoảng 20 củ
[Lên trên]
Ở đây chơi chữ. Akuma = ác ma, Akuma, Kaguya. Nghe vui tai với cute nè hehe
Ở đây chơi chữ. Akuma = ác ma, Akuma, Kaguya. Nghe vui tai với cute nè hehe
[Lên trên]
Tổng hết 19670 yên, cỡ 3tr3 tiền Việt. Ôi fine dining hả Kaguya ơi :)))
Tổng hết 19670 yên, cỡ 3tr3 tiền Việt. Ôi fine dining hả Kaguya ơi :)))
[Lên trên]
Heian (Bình An Kinh): Tên gọi cũ của cố đô Kyoto. Đây cũng là tên một thời kỳ lịch sử (794-1185) nổi tiếng với sự hưng thịnh của văn hóa quý tộc, nghệ thuật và thi ca (gắn liền với Truyện kể Genji hay Âm Dương Sư)
Heian (Bình An Kinh): Tên gọi cũ của cố đô Kyoto. Đây cũng là tên một thời kỳ lịch sử (794-1185) nổi tiếng với sự hưng thịnh của văn hóa quý tộc, nghệ thuật và thi ca (gắn liền với Truyện kể Genji hay Âm Dương Sư)
[Lên trên]
Cầu Taiko (Thái Cổ Kiều): Hay còn gọi là "Cầu Trống". Đây là loại cầu gỗ hoặc đá có kiến trúc vòm cung rất cao, phản chiếu xuống mặt nước tạo thành hình tròn hoàn hảo như mặt trống (hoặc trăng tròn). Thường thấy trong các đền thờ hoặc vườn truyền thống Nhật Bản (ví dụ nổi tiếng là cầu ở đền Kameido Tenjin).
Cầu Taiko (Thái Cổ Kiều): Hay còn gọi là "Cầu Trống". Đây là loại cầu gỗ hoặc đá có kiến trúc vòm cung rất cao, phản chiếu xuống mặt nước tạo thành hình tròn hoàn hảo như mặt trống (hoặc trăng tròn). Thường thấy trong các đền thờ hoặc vườn truyền thống Nhật Bản (ví dụ nổi tiếng là cầu ở đền Kameido Tenjin).
[Lên trên]
Nhà khoa học thiên tài I nào nhỉ :DDD
Nhà khoa học thiên tài I nào nhỉ :DDD
[Lên trên]
Otakou, chú chó trung thành
Otakou, chú chó trung thành
[Lên trên]
Gốc: Hoshi furu umi (Starry Sea). Bản dịch Việt hóa bởi mình, lên youtube nghe đi mấy bạn~
Gốc: Hoshi furu umi (Starry Sea). Bản dịch Việt hóa bởi mình, lên youtube nghe đi mấy bạn~
[Lên trên]
Yachiyo chơi chữ dựa trên thành ngữ "Cảm tạ cảm kích như mưa rào mưa đá" (Ame Arare). Cô thay "Mưa đá" (Arare) bằng "A-la-mode" (tiếng Pháp nghĩa là "hợp mốt/thời thượng", đồng thời gợi nhắc món tráng miệng "Pudding a la mode" ngọt ngào). Câu nói hàm ý lời cảm ơn này vừa nồng nhiệt dồn dập, vừa sành điệu và ngọt ngào.
Yachiyo chơi chữ dựa trên thành ngữ "Cảm tạ cảm kích như mưa rào mưa đá" (Ame Arare). Cô thay "Mưa đá" (Arare) bằng "A-la-mode" (tiếng Pháp nghĩa là "hợp mốt/thời thượng", đồng thời gợi nhắc món tráng miệng "Pudding a la mode" ngọt ngào). Câu nói hàm ý lời cảm ơn này vừa nồng nhiệt dồn dập, vừa sành điệu và ngọt ngào.
[Lên trên]
Hợp tác
Hợp tác
[Lên trên]
Ai cơ cấu cho ai cơ?
Ai cơ cấu cho ai cơ?
[Lên trên]
Black là Kuro Onyx thì chắc mấy anh này lấy cảm hứng từ Oni, hình tượng avatar của mấy ổng Gốc fan gọi là Kurooni, sau khi 2 thằng trans bàn bạc thống nhất với nhau thì quyết định gọi nhóm là Hắc Quỷ.
Black là Kuro Onyx thì chắc mấy anh này lấy cảm hứng từ Oni, hình tượng avatar của mấy ổng Gốc fan gọi là Kurooni, sau khi 2 thằng trans bàn bạc thống nhất với nhau thì quyết định gọi nhóm là Hắc Quỷ.
[Lên trên]
Phong cách địa lôi
Phong cách địa lôi