Light Novel

Hậu chương kết

Hậu chương kết

“Còn khuya mình mới để mọi chuyện kết thúc như thế này nhé!”

Whoa, suýt soát đấy. Tí nữa là chấm hết rồi. Rèm cũng sắp hạ đến nơi.

Nhưng không đời nào! Không thể hết như thế này được!

Không phải nãy giờ tôi nói dối. Mọi thứ đều là cảm xúc thật đấy.

Những ngày bình thường đáng lẽ phải trở lại không còn tồn tại nữa rồi. Cuộc sống thường nhật mà không có Kaguya ở đó thì chẳng bình thường chút nào.

“Làm như mình sẽ chấp nhận cái kết này vậy!”

“Whoa!”

Tôi mở cửa phòng giáo vụ cái rầm, khiến thầy Tachibana giật bắn người khỏi ghế. Tôi chạy thẳng đến chỗ thầy ấy rồi giật lại tờ đơn nộp khi nãy.

“Em xin lỗi! Em nghĩ mình sẽ do dự thêm chút nữa.”

“…Em cứ thong thả.”

Người thầy trông hơi hoảng nhìn tôi rời đi. Tôi chạy vội về căn hộ của mình. Chẳng có lí do gì phải vội cả, nhưng tôi vẫn chạy, như thể để bỏ lại con người cũ của mình đằng sau – do dự, bối rối, sợ hãi và nghi ngờ, tất cả mọi thứ.

“Chị không cần kết thúc hạnh phúc. Bình thường là được rồi.”

Không được.

“Đó là cái kết của em! Em sẽ vui hết cỡ và lao thẳng vào số phận của mình!”

Không được.

“Chị sẽ đem theo ký ức về em ở trong tim này và bước tiếp.”

“Không đời nào!”

Tôi lao thẳng vào phòng stream, lôi ra chiếc keyboard vừa cất đi. Đem PC, tai nghe, nước tăng lực và một đống thứ khác vào.

“Triển thôi!”

Tôi đóng sầm cửa, sẵn sàng bỏ lại cả thế giới con người lại sau lưng.

“À, nhưng trước đó.”

Tôi sẽ không phạm sai lầm lần nào nữa đâu. À, phải nhắn cho Roka với Mami, và cả BAMBOOcafé nữa. Tôi nhắn hai tin trái ngược: một đến với những người bạn thân rằng sẽ nghỉ học thêm vài ngày nhưng đừng lo, và một đến chỗ làm rằng mình đang mắc bệnh truyền nhiễm nặng đến mức chẳng cử động nổi nên sẽ không đi làm được.

Tin hồi đáp tới ngay lập tức.

Mami: Đã rõ. Thế bữa tối ngày mai thì sao?

Roka: Hoãn lại cũng được mà. Chờ Công chúa điện hạ sẵn sàng đi. Nhưng mà nhớ ăn uống cho đàng hoàng đó!

Mio: Tiền bối Sakayori, em nghe quản lý nói rồi. Chị cứ yên tâm nghỉ ngơi thôi nhé. Em sẽ làm bù cho những lần chị đã giúp đỡ em!

Cảm ơn nhé, Mami, Roka, Mio.

“Cảm ơn, mọi người!”

Tôi nói rồi cúi đầu trước điện thoại. Và một lần nữa đối mặt với chiếc keyboard, từ đó đối mặt với bản thân, và Kaguya.

Kaguya này, có điều này chị muốn nói với em. Một điều mà tuyệt đối phải truyền đạt được. Em đã nói mà, đúng chứ? Vào hôm lễ hội pháo hoa ấy.

“Em muốn hát cùng chị Iroha nhiều hơn nữa cơ. Muốn hát thêm rất nhiều bài hát mới.”

Chị sẽ biến những cảm xúc ấy thành âm nhạc. Em giờ đang nơi nào? Ở trên mặt trăng sao? Hay trong không gian vô định? Dù có ở đâu đi nữa, chắc chắn chị sẽ đưa đến được chỗ em. Một bài hát với tất cả mọi cảm xúc của chị. Xin bố hãy cho con sức mạnh nhé.

Tôi đặt tay lên phím đàn. Như thể chờ đợi khoảnh khắc đó, điện thoại tôi rung lên.

Một cuộc gọi đến. Lạ thay, tôi cảm giác mình biết được ai ở đầu dây bên kia. Trên màn hình là:

‘Mẹ - đang gọi đến’

“A-“

“À, cuối cùng cũng chịu bắt máy rồi à, con nhỏ thỏ đế kia.”

Chưa cả kịp chào hỏi xong, một giọng nói lạnh lẽo đến lạc lõng đâm thẳng vào tai tôi.

“Con có biết mẹ đã gọi bao nhiêu cuộc không? Vì yếu đuối nên sợ phải nói chuyện chứ gì? Nghe nói còn dám nghỉ học không phép nữa cơ. Giờ giỏi rồi nên làm gì cũng được nhỉ. Sống một mình rồi nên tưởng bở ha? Có biết việc chậm trễ dù chỉ một chút của con làm phiền đến bao nhiêu người không? Nếu không chịu sửa cái tính chỉ biết nghĩ cho bản thân ấy, thì chẳng ai nghĩ tốt cho con đâu. Họ sẽ chỉ hả hê vì con tự đào hố chôn mình mà thôi.”

Cứ thế mãi chẳng dừng. Tuyệt ghê, mẹ không thay đổi tí nào cả. Dù đã đưa điện thoại ra khỏi tai cả mét rồi mà những lời răn dạy vẫn đều đặn vang lên rõ ràng. Đây là kiểu của mẹ – không bao giờ để tôi nói lại điều gì, ép góc bằng những lời dồn dập, liên tục liệt kê ra những lỗi lầm. Anh hai từng bảo cứ kệ đi, nhưng tôi không làm vậy được. Tôi có cách sống riêng của mình mà.

“…Con xin lỗi.”

Nhưng lần này dù có nhìn kiểu gì đi nữa thì vẫn là lỗi tại tôi, nên phải xin lỗi trước. Tuy nhiên-

“Đừng có xin lỗi mà không có lí do đáp trả. Mẹ không phải kiểu dễ dãi đến mức chỉ cần một lời xin lỗi là cho qua đâu. Hay con muốn làm bao cát cho mẹ trút giận đây?”

Xin lỗi thôi là không đủ. Tôi biết điều đó.

“Mẹ nghe con nói này.”

“…Được thôi. Nhưng ăn nói cho cẩn thận. Tùy vào những gì sắp nói, mẹ có thể sẽ đưa ra những quyết định không thể rút lại đâu.”

“…Con hiểu rồi.”

“Nói đi.”

Sau một thoáng im lặng, tôi hít sâu một hơi. Biết là mở đầu dài dòng sẽ vô ích.

“…Con không thể trở thành người như mẹ muốn được.”

“…”

“Con đã nỗ lực rất rất lâu rồi. Để có thể nói chuyện ngang hàng với mẹ. Để trở thành gia đình với nhau một lần nữa. Nhưng mẹ biết không, giờ con đã hiểu rồi. Con và mẹ là hai con người khác hoàn toàn. Để có cùng cảm xúc với nhau… ngay từ đầu đã là chuyện không thể. Nhưng… chẳng sao cả.”

“…

“Mẹ à, con muốn tìm thấy việc mà mình thực sự muốn làm. Không phải để được ai đó tán thưởng hay công nhận, mà là việc thật lòng muốn làm. Con muốn dành cuộc đời mình cho việc đó.”

“Vậy à.”

“Con không định xin mẹ giúp đỡ. Nhưng ít nhất… hãy cho con thời gian để tìm ra điều đó.”

Tôi cúi đầu thật sâu, nắm chặt lấy điện thoại. Biết rằng mẹ không nhìn thấy nhưng tôi vẫn làm. Mẹ tôi im lặng một hồi lâu, rồi-

“Ngây thơ quá. Từ xưa đến giờ đều thế-“

Tất nhiên là chẳng hề lay chuyển một tí nào.

Từ lúc đó trở đi chỉ toàn là cãi vã. Rồi cãi nhau qua cuốc điện thoại cách hai trăm cây số được một lúc thì...

“Được thôi.”

…mẹ đột nhiên nói.

“Cứ thử đi. Nhưng nhớ là làm việc mình thích phải đi kèm với trách nhiệm. Con sẽ không thể biết được việc đó có hợp với mình không cho đến cuối cùng, và trong trường hợp tệ nhất con có thể sẽ chết một mình mà không ai hay. Đừng quên điều đó.”

Nói dứt câu, mẹ tôi liền cúp máy. Đe dọa, khiến tôi sợ hãi…là cách duy nhất mẹ biết để thể hiện sự lo lắng của mình.

Tôi gục xuống sofa.

“…Mình nói được rồi.”

Tôi đã nói chuyện với mẹ mình.

Lạ thay, lại chẳng có cảm xúc gì cả. Mình của ngày xưa chắc đã vui đến mức nhảy cẫng lên khi được mẹ công nhận rồi.

“À, phải rồi…”

Điều quan trọng nhất đối với tôi đã thay đổi từ rất lâu về trước.

Có chút buồn, nhưng cũng có chút vui. Cảm xúc này là gì vậy chứ?

Tôi thử lắng nghe tiếng lòng mình, nhưng chẳng còn giọng mẹ nữa.

Vài lần trăng lên rồi lại lặn.

Tôi đổ toàn bộ thời gian và sức lực, chỉ ngoại trừ lúc ngủ và ăn vào chiếc keyboard, và rồi…

“…Cuối cùng cũng xong.”

Nó đã hoàn thành.

Dù liên tục gặp khó khăn, nhưng cuối cùng tôi đã thành công, như thể được ánh trăng dẫn lối.

“Con cảm ơn bố.”

…Tôi thực sự đã tận hưởng công việc này.

Ôm lấy bài hát mới được sinh ra, tôi đứng dậy, mở cửa sổ và lê đôi chân trần ra ban công được nhuộm màu ánh trăng. Một đêm lặng gió. Bên trên là vầng trăng ẩn nửa mình sau lớp mây đen đang nhìn xuống tôi.

Kaguya, em đang ở trên đó nhỉ? Em sẽ nghe chứ? Chị hát không hay lắm đâu. Nhưng chị đã dồn hết tất cả mọi thứ của bản thân vào bài hát này.

“-Câu chuyện còn đang dang dở của ngày hôm qua – Chị muốn kể tiếp biết bao – Dù chỉ là những chuyện vặt vãnh – Với chị cũng đủ rồi – Hãy cho chị nghe lời thật lòng của em đi – Vì chị chỉ muốn thử biến nó thành hiện thực – “[note88934]

Tôi hát đi hát lại. Vừa hát vừa nghĩ về Kaguya, về những ngày bên cạnh nhau.

Và rồi không lâu sau, tiếng ca của tôi không còn lẻ loi nữa.

Cả hai đang hát cùng nhau. Em học nhanh thật đấy, Kaguya.

Tôi đang song ca cùng Kaguya. Không phải ảo thính đâu, thật sự rõ ràng mà. Là giọng con bé.

“Nếu vậy thì, một lần nữa nào, Kaguya!”

Em ấy cười. Em ấy bắt đầu chạy. Cùng hát nào, lần nữa rồi lần nữa.

Tôi bắt đầu hát tiếp. Lần này, cả hai chúng tôi. Hai… hả?

“Giọng hát này là…?”

Dường như có một giọng ca thứ ba, đáng lẽ không thể ở nơi này.

Gì vậy chứ? Giọng ca thứ ba xen vào giữa thế giới chỉ thuộc về tôi và Kaguya. Không cần phải thắc mắc đó là giọng của ai. Vì không đời nào tôi có thể nhầm lẫn được cả. Nhưng tại sao tiếng hát của cô ấy lại ở đây?

“-Ah.”

Khoảnh khắc ấy, một ánh sao băng bay vút qua bầu trời đêm. Như thể bị thu hút bởi nó, tâm trí tôi nhớ lại trận mưa sao băng hôm ấy. Từng ngôi sao một, trở thành những tia cảm hứng, soi rọi mọi ngóc ngách trong suy nghĩ.

Ngay từ đầu, ngỡ thật kỳ lạ.

Tại sao mình, một người đã từ bỏ âm nhạc, lại bị bài hát của cô ấy cuốn hút đến thế?

Tại sao âm nhạc của cô ấy lại vang vọng tận sâu trong trái tim này đến vậy?

Tại sao bài hát đấy của cô ấy lại giống của mình đến lạ?

Và tại sao cô ấy luôn mỉm cười dịu dàng, như thể đã biết trước số phận trước mắt?

Tất cả mọi câu hỏi “tại sao” ấy hợp lại thành một, và…

“Yachiyo…”

Tôi gọi tên nữ thần của mình.

“Yachiyo dạo nay đang tập nhảy điệu bắt chạch đấy ~ Vui lắm á, nên để tôi chỉ cho mọi người nha ~ Bắt đầu thôi. Hò dô!♪ Và hò dô nào!♪”[note88935]

Đây là lần đăng nhập Tsukuyomi đầu tiên kể từ buổi live tốt nghiệp của Kaguya.

Như mọi khi, stream của Yachiyo vẫn đang phát trên màn hình lớn, vài người đứng lại xem, có người còn bật cười, nhưng đây chỉ là stream phát lại. Là một người đã theo dõi Yachiyo từ lâu, tôi có thể biết ngay lập tức. Đây cũng là lần đầu tiên cô ấy làm chuyện như này.

Hẳn là đã có gì đó xảy ra với Yachiyo. Tôi cố tìm hiểu nhưng cả gọi điện hay nhắn tin đều không được. Bám víu lấy sợi chỉ hy vọng cuối cùng, tôi đăng nhập Tsukuyomi, nhưng quả nhiên, để gặp được Yachiyo thì…

“-Hửm?”

Vừa rồi là gì vậy? Có gì đó mới lướt qua tầm mắt. Nó biến mất ngay lập tức như đã nhận ra bóng hình quen thuộc, nên tôi liền đuổi theo.

“Chờ đã! Sao nhóc lại ở một mình-“

Sao nó chạy nhanh vậy chứ? Lách qua các con hẻm, và chỉ dừng lại khi đã đến đường cụt.

“Nói tôi biết cô ấy ở đâu?”

Cuối cũng cũng chịu đứng lại, tôi bèn hỏi FUSHI.

FUSHI, con linh vật luôn bên cạnh Yachiyo, đáng lẽ lúc này cũng phải thế, chỉ…

“…”

…im lặng quay lại nhìn tôi chằm chằm. Không hề có ý định trả lời. Rồi, thế cũng được.

“Vậy tôi sẽ tự đi tìm.”

Tôi quay gót bước đi…

“Ngốc ạ.”

FUSHI rốt cuộc cũng mở miệng.

“Chị định tìm ở đâu chứ?”

“Nếu nhóc không chịu nói, tôi sẽ đi tìm khắp thế giới.”

FUSHI nhìn tôi bằng đôi mắt tí hon rồi nói,

“…Mở mắt ra đi.”

Mắt? Trong một thoáng tôi đã không hiểu, nhưng khi mở mắt ra…

“Đằng này.”

Hả? FUSHI đang trong phòng tôi. Căn phòng ở thế giới thực, và nó đang chạy trước dẫn đường. Tôi nhận ra chế độ thực tế ảo trên SmartCon vẫn còn bật. Không có thì giờ để nghĩ, vẫn mặc nguyên bộ đồ ở nhà, tôi chạy theo ra ngoài.

FUSHI băng qua thành phố như đã quá quen với nơi đây. Nó quẹo trái phải, xuống dốc, thậm chí còn đi tàu để dẫn tôi tới một căn phòng trong một chung cư nào đó.

Cửa không khóa, tôi chầm chậm mở ra, và…

“…Nơi này là sao?”

Một luồng khí nóng ngột ngạt chào đón tôi.

Đây là phòng server sao? Một nơi chật chội chứa đầy máy tính, thiết bị lưu trữ và thiết bị mạng xếp lộn xộn. Tất cả trước mắt là một mớ hỗn độn, nhưng có gì đó quen thuộc trong cách bày bừa này. Ở giữa phòng là…

“Một chiếc bể cá…?”

Chiếc bể cá đang sủi bọt khí chứa loại chất lỏng bí ẩn nào đó. Chìm trong đó là… một búp măng. Tôi cố suy nghĩ một lúc, nhưng nhìn lại thì trông nó chẳng khác gì búp măng cả. Là gì vậy chứ? Càng nhìn càng thấy giống măng, và càng khó để quay đi hơn. Cảm giác rằng mình biết gì đó, nhưng mới chỉ là lần đầu. Đây là – phải rồi. Cảm giác như lần đầu tiên thấy Nguyệt Nhân vậy.

“Đây là Yachiyo.”

“…Hả?”

“Đăng nhập Tsukuyomi từ đây đi.”

Làm theo lời FUSHI bảo, tôi nhắm mắt lại chìm vào Tsukuyomi. Mất một lúc mới vào được. Cảm giác khác với mọi khi, như thể đang đi vào bằng cửa sau vậy-

“…”

Đó là một căn phòng tôi chưa từng thấy.

Vô số đèn lồng tỏa sáng mờ ảo, tiếng gió thoảng qua cho tôi biết mình đang ở tầng rất cao.

Một căn phòng đặc biệt, trông rất thoải mái, nhưng lại mang nét cô đơn.

Hẳn là phòng riêng của ai đó rồi. Có lẽ là của người đang ngồi quay lưng trước mặt tôi đây.

“…Kaguya.”

Bóng hình với mái tóc dài xõa xuống sàn ấy rất giống Kaguya.

Nhưng người quay lại là…

“Yachiyo.”

-là vậy đấy.

Tôi ném cái giả thuyết kỳ quặc vừa hiện ra trong đầu mình đến trước nàng công chúa ca nhạc của Tsukuyomi.

“Yachiyo, cậu là Kaguya sao?”

“…”

“Tôi biết điều mình vừa nói nghe rất kỳ lạ, nhưng…”

Yachiyo tròn mắt ngạc nhiên, rồi thoáng mỉm cười.

Và cô ấy chậm rãi đứng dậy.

“Ngày xửa ngày xưa-”

Cô bắt đầu nói, bằng giọng điệu thường ngày.

“Một ca khúc đã chạm đến Công chúa Kaguya thuộc tầng lớp thượng lưu bậc nhất, người vừa trở về mặt trăng và đang phải làm việc quần quật như một nhân viên văn phòng bình thường. Bài hát ấy được sáng tác ra dành cho Công chúa Kaguya, chỉ mình cô ấy thôi.”

Là bài hát của tôi.

“Công chúa Kaguya đã cực kỳ vui sướng. Nên cô ấy quyết định sẽ quay trở lại Trái Đất lần nữa ~~ và đã cố gắng hoàn thành mọi công việc với tốc độ ánh sáng, rồi bàn giao trách nhiệm. Nhưng khi quay lại thì đã quá muộn. Nhưng đừng lo, siêu công nghệ tiên tiến của Mặt Trăng còn có thể quay ngược thời gian cơ mà. Công chúa Kaguya vượt qua thời không, hướng đến Trái Đất. Nhưng khi gần đến nơi, cô va chạm với một tảng đá siêuuu khổng lồ.”

“Phải rồi, dường như dù có là siêu công nghệ đi nữa, thì du hành thời gian vẫn cực khó để kiểm soát ha ~…Con tàu bị hư hỏng nghiêm trọng trên bờ vực vụn vỡ. Cô kiệt sức đáp xuống Trái Đất… vào khoảng tám nghìn năm trước.”

“Với chút năng lượng ít ỏi cuối cùng từ con tàu hỏng, chỉ có người bạn đồng hành của cô InuDOGE, nhận được cơ thể vật lý. Tình cờ thay chú lại biến thành một con sên biển gần đó. Kaguya chỉ có thể tương tác với thế giới thông qua đó mà thôi.”

-Tôi đứng đó như trời trồng, không hiểu lắm những gì đang được kể.

“Thời gian trôi đi, loài người đã có sức mạnh tạo hình cho những vật vô hình, và kết nối với rất nhiều người. Chỉ một chút thôi, nó cũng gần tiệm cận với mặt trăng. Lần đầu tiên Kaguya nhận ra rằng mình có thể tương tác với thế giới dù chỉ là một linh hồn không hình hài. Và thế là, như một nữ ca sĩ ảo trong thế giới Tsukuyomi, cô ấy đã có thể gặp lại Iroha một lần nữa.”

…Gặp lại tôi? Nghĩa là-

“Phải rồi đấy, là Iroha.”

Nói rồi, Yachiyo vỗ trán như thể mình vừa làm sai điều gì nghiêm trọng lắm.

“Là thế đấyyyy – có lẽ không thể gói gọn lại bằng câu sống hạnh phúc mãi mãi về sau được rồi nhỉ ~~ Chắc là thế rồi! ♪”

Cô ấy cười vui vẻ. Vẫn như mọi khi.

p280.jpg?raw=true

“…Vậy còn Kaguya đã ở cùng tôi thì sao?”

Nghe câu hỏi, nụ cười trên mặt Yachiyo dần phai.

“Cô ấy giờ, vẫn phải đi qua cùng một vòng xoáy định mệnh đó.”

Yachiyo buồn bã nói, ngước nhìn lên ánh trăng rọi xuống Tsukuyomi.

“Chúng ta không bao giờ có thể thoát khỏi nó.”

Hoặc có lẽ đó chỉ là một nụ cười tự giễu.

“…Tôi không hiểu gì hết.”

Không một chút nào. Không, tôi không muốn hiểu. Những gì Yachiyo vừa nói, cùng một vòng xoáy ư? Không, điều này… quá là kỳ lạ rồi…

Có nghĩa là Kaguya mà tôi biết, Kaguya của tôi, đang…

“Tôi không hiểu chút nào hết.”

…bị ném trở về Trái Đất tám nghìn năm trước ư?

Chỉ một mình em ấy ư? Bị thu hút bởi bài hát của tôi, và chỉ để gặp tôi-

“Cứ coi đó như một câu chuyện cổ tích đi, đừng nghĩ quá nhiều mà ~~ Còn bây giờ thì ăn mừng chúng ta đoàn tụ đã nhỉ☆”

Yachiyo nắm tay tôi cười, ý muốn bảo đừng bận tâm về chuyện đó thêm nữa.

Cô ấy dẫn tôi ra ban công. Căn phòng này ở vị trí rất cao, từ ban công có thể nhìn thấy toàn bộ cảnh đêm Tsukuyomi.

“Yachiyo rất, rất thích phong cảnh từ đây.”

Yachiyo nói, dang rộng hai tay như muốn ôm trọn cả cảnh đêm vào lòng. Làn gió lùa qua khiến mái tóc ấy nhảy múa. Yachiyo hợp với gió thật đấy, giống Kaguya vậy.

Cô ấy đẹp thật. Tôi nhận ra mình lại bị cuốn hút thêm lần nữa.

“Tại sao…?”

“Hửm?”

“Tại sao lúc nào Yachiyo cũng có thể mỉm cười vậy?”

Một câu chuyện kỳ lạ và phi lý đến thế, nhưng Yachiyo vẫn có thể vừa kể vừa cười được. Nhưng không hiểu sao, dường như trên khuôn mặt ấy lại có vẻ đang khóc.

“Bởi vì em là Yachiyo mà.”

Câu trả lời ấy nhanh như đã được chuẩn bị từ trước. Tôi nghĩ đó vừa là sự thật, vừa là đang chạy trốn khỏi điều gì đó.

Yachiyo âu yếm nhìn xuống cảnh đêm Tsukuyomi.

“Nhưng mà…”

Đôi bàn tay bám lấy thanh chắn khẽ run lên.

“Em đã hứa rằng sẽ cùng chị đi đến một cái kết có hậu.

Từ ngón tay, đến cả cánh tay cũng đang run rẩy.

“Em đã quay lại vì nghe được bài hát của Iroha.”

Đôi vai thoáng rung động.

“Nhưng xin lỗi nhé, em đã lỡ làm hỏng việc rồi.”

Và giọng nói cũng trở nên vụn vỡ.

“Nàng công chúa Kaguya lộng lẫy ngày ấy, giờ đã trở thành một bà lão mất rồi.”

Thế nhưng, Yachiyo vẫn cười.

Không một giọt nước mắt, cô ấy khóc mà vẫn nở nụ cười ấy.

“…Kaguya.”

Kaguya, em chưa bao giờ làm gương mặt buồn như thế.

Một thoáng im lặng, Yachiyo dè dặt nói.

“Iroha, nếu chị ước mình chưa từng nghe được chuyện này, FUSHI có thể giúp chị quên đi-“

“Yachiyo!”

Tôi nói lớn đến mức chính mình còn ngạc nhiên. Không biết nữa, nhưng hiện tại tôi đang rất rất – buồn, cô đơn, và tức giận.

Yachiyo tròn mắt nhìn về phía này. Tôi quay bước rồi ngồi thụp xuống giữa phòng.

“Kể hết cho tôi đi.”

“Hả?”

“Những gì đã xảy ra trong tám nghìn năm đó.”

“Gì cơ?”

“Đêm nay tôi sẽ thức trắng luôn!”

“…Chị đòi hỏi quá rồi đấy.”

Yachiyo cười, trông trẻ trung hơn khi nãy đôi chút.

Rồi cô ấy khẽ vẫy tay, căn phòng biến thành căn hộ nhỏ mà tôi từng sống. Trên bàn là đồ ăn vặt và cola, như lúc Kaguya và tôi sống cùng nhau.

Nhưng không còn ngạc nhiên nữa rồi. Chính tôi là người đã muốn điều này trước mà.

“Được rồi, đầu tiên là khi bắt cá cùng người Jomon. Em nhớ rõ lắm luôn, chắc là Nagatsuno nhỉ? Loại tôm có râu siêu dài này hiếm lắm luôn á. Chưa luộc lên đã đỏ lừ rồi, em muốn thử làm sushi ghê. À còn con cá trắm khổng lồ Otsuki chỉ bắt được vào đêm trăng nữa! Khi nướng trên lửa mỡ nó chảy ròng ròng như vắt khăn ướt vậy đó. Và rồi, và rồi-“

Cứ thế kể chuyện không ngừng nghỉ suốt hai ngày hai đêm.

“Ngủ đi Iroha. Cứ thế này chị sẽ chết mất.”

Tất nhiên là tôi đến giới hạn rồi, nhưng cơ thể cố gồng lên đáp lại rằng mình vẫn tiếp tục được.

“ĐẾN GIỜ NGỦ! ĐẾN GIỜ NGỦ”

Sau tiếng thông báo của FUSHI, Yachiyo đổ gục xuống ngủ ngon lành như rối đứt dây vậy.

Tôi chậm rãi bò đến chỗ Yachiyo, nằm lên sàn gỗ. Dù không có nhịp thở đều nhưng hai mắt đã đóng kín. Có lẽ ngủ thật rồi.

“Thời gian hoạt động tối đa của Yachiyo là 52 tiếng. Cô ấy cần ngủ định kỳ để sạc lại năng lượng, cập nhật và sắp xếp bộ nhớ.” FUSHI nhảy lên người Yachiyo nói.

“…Tôi không biết là Yachiyo nói nhiều đến thế đấy. Tôi luôn là người nói nên chẳng biết gì về cô ấy cả.”

“Cô ấy lúc nào cũng chỉ cười thôi mà.”

Tôi lắc cái đầu nặng trĩu của mình rồi ngồi xuống cạnh Yachiyo. Ngay cả khi ngủ gương mặt ấy vẫn mỉm cười. Tôi nhẹ nhàng xoa đầu cô ấy một cách ân cần, âu yếm.

“…Hẳn không phải lúc nào cũng chỉ có chuyện vui nhỉ.”

Vậy ra em đã dành ra tám nghìn năm để học cách cười sao.

Em trở nên giống chị rồi đó.

“Này, FUSHI.”

“…”

“Vẫn còn chuyện Yachiyo giấu tôi, phải chứ…”

“…”

Chú sên biển không trả lời ngay. Sau một hồi im lặng rất lâu, nó mới chịu mở miệng,

“…Nếu Yachiyo không muốn kể cho chị, thì…”

“Cho tôi xem đi. Tôi phải thấy tất cả về Kaguya.”

“Em không biết cơ thể con người có chịu đựng được không nữa.”

“Không lí do nhé.”

FUSHI lại im lặng. Nhưng lần này dường như không phải vì do dự.

“Yachiyo… hồi nãy trông thật hạnh phúc, hơn nhiều so với từ lâu em thấy.”

“Ừ.”

“Vậy bắt đầu thôi!”

Mắt FUSHI sáng đỏ lên. Tôi chìm trong những tia sáng lấp lánh, căn phòng bỗng chốc sụp đổ, và cả cơ thể tôi cũng vậy-

“Yachiyo, cậu đâu đó ở đây đúng chứ? Đến đây đi… giúp tôi với...”

“Kaguya!”

Khi ấy, tâm trí tôi hòa làm một với Kaguya, và tôi bay về Trái Đất tám nghìn năm trước.

…Mình đang ở đâu?

Khi nhận ra, tôi thấy mình đang ở một bãi biển hoang vắng.

…Tại sao mình lại ở đây?

Chắc chắn mình đã nghe được một bài hát.

Bài hát của Iroha, rồi mình nhớ lại mọi thứ ở Trái Đất, tạo ra phân thân của chính mình, cùng Công chúa mới tạo ra tàu vũ trụ, và bắt đầu khởi hành trong lúc hát.

…Phải rồi, mình đã va vào thiên thạch, và các thiết bị thì hỏng hết… Trời ạ, ai đã phát minh ra cái thuật toán du hành thời gian rắc rối này vậy?! Khoan đã, là Kaguya mà ~ Các phép toán đã thực hiện hoàn hảo rồi, tiếc ghê, dù gì cũng chỉ là giả thuyết mà thôi. Có lẽ mình vào đường cùng rồi nhỉ ~!

…Iroha.

…Hình như em làm hỏng việc mất rồi.

…Iroha!

Tôi cố kêu lên, nhưng rồi nhận ra mình không thể nói.

…Iroha!

Tôi cố chạy, nhưng rồi nhận ra mình không thể di chuyển.

…Irohaaa!

Tôi nhìn ảnh phản chiếu của mình trong làn nước và nhận ra mình không có cơ thể.

Ồ, hỏng bét rồi. Chế độ “tự bắt chước” không hoạt động.

Nguyệt Nhân là những tồn tại như ý chí đơn thuần mà không có cơ thể vật lý. Thế nên con tàu vũ trụ làm trên mặt trăng, “Tre Phát Sáng” sẽ khảo sát môi trường của hành tinh mà nó đáp xuống và tạo ra một cơ thể thích hợp. Vậy là, nếu không tìm được vật chứa, mình sẽ trở thành kiểu, hồn ma à? Ugh, khó chịu ghê ~

Hỏng rồi chăng?

…”Tre phát sáng”, hồi đáp.

Không thể nào~

…”Tre phát sáng”, hồi đáp.

Tôi đã từng thử đến tất cả mọi trường hợp rồi, vậy có nghĩa là Kaguya bé nhỏ không đủ giỏi sao?

…”Tre phát sáng”, hồi đáp!

Thật đấy à? Giờ mình không thể nói, không ai nhìn thấy, không thể rời khỏi đấy, và thậm chí không thể biến mất cùng với vỏ bọc mà chính mình làm ra?

…Iroha.

Mình còn không thể ôm đầu được nữa chứ.

Xem xét lại tình hình, tôi bắt đầu suy nghĩ tỉnh táo hơn. Sắp xếp lại những gì đã xảy ra, lần lượt từng việc một, so sánh với tình trạng hiện tại, và…

…Ah, pha này hỏng bét thật rồi.

Và dần dần, tôi rơi vào tuyệt vọng.

Đã bao nhiêu năm trôi qua kể từ lúc đó nhỉ?

Sáng rồi lại tối, ngày rồi lại đêm, mặt trời lên cao, tuyết trắng phủ xuống. Đã bao nhiêu lần vòng lặp ấy xảy ra rồi? Không thể cảm thấy nóng lạnh, tôi chỉ ngồi bên mép nước, ôm lấy cặp đầu gối không tồn tại của mình.

Trong cái cảm giác lạc lõng vô tận này, tôi hát. Trong đầu. Chỉ một giai điệu.

…Hãy biến khoảnh khắc này thành bữa tiệc tuyệt vời nhất.

Và rồi, đến lần điệp khúc thứ một nghìn…

Tôi nghe thấy điều gì đó.

Gì thế gì thế? Thật mờ nhạt, thật nhẹ nhàng, và thật hoài niệm.

“-“

Là một giọng nói, của con người.

Tôi nhìn lên thấy một cậu bé đứng ở bãi biển, đang cố gắng nghe. Có nghe được giọng nói này không?

“-“

Cậu nhóc nhìn ra sau. Có ai gọi cậu ta chăng? Không, đừng đi mà. Ở đây nghe tôi nói với. Làm ơn.

Tôi không biết làm sao ý nghĩ đó có thể được truyền đến nữa, nhưng ý thức của tôi nhập vào cơ thể của sên biển, DOGE, và rồi…

“Chờ đã!”

Cậu nhóc quay lại nhìn tôi. Gương mặt can đảm ấy gợi nhớ đến ai đó. Nhưng hình như nhóc đấy không hiểu ngôn ngữ của tôi thì phải. Thế giới này chắc là khác với thế giới của Iroha rồi. tôi đã đến một tương lai xa, hoặc có lẽ là quá khứ.

Với Nguyệt Nhân chỉ đơn thuần là ý chí, giải mã và sử dụng ngôn ngữ địa phương không hề khó. Nhưng trong cơ thể này tôi không thể nói rõ lời, giao tiếp cũng khó nữa. Sử dụng ngôn ngữ cơ thể từng dùng khá tốt khi còn ở với Iroha, tôi mau chóng trở thành bạn của cậu bé. Ngày nào bọn tôi cũng chơi cùng nhau, cho đến khi nhóc ấy không đến nữa.

Tôi tự hỏi chuyện gi đã xảy ra. Khi lết thân đến tìm thì cậu bé đang nằm một mình, trông vô cùng nhợt nhạt, người đổ mồ hôi lạnh. Giống lúc Iroha ốm vậy. Trông cậu bé có vẻ đau đớn lắm. Nhưng tại sao không có ai chăm sóc? Bác sĩ đâu? Thuốc men đâu?

“-“

Cậu bé nói gì đó với vẻ van nài.Hát cho tôi nghe đi,có lẽ vậy.

Tôi không biết âm thanh từ một con sên biển có thể coi là một khúc hát không nữa, nhưng khi tôi hát bằng hết sức mình, dường như cậu bé đã mỉm cười đôi chút. Nên tôi tiếp tục hát, cho đến khi cậu bé không còn thấy đau đớn, cho đến khi không còn cử động. Cho đến khi mọi người biến mất hết.

Lại chỉ còn một mình nữa rồi. Nếu đây là Trái Đất, một khoảng thời gian dài trước thời của Iroha, liệu tôi có thể gặp lại chị ấy trong tương lai? Trong cái tình cảnh mất phương hướng hiện tại thì chẳng thể rõ được.

Yachiyo, cậu đang ở đâu đây mà đúng chứ… Chẳng lẽ việc bảo mình tám nghìn tuổi là nói xạo sao? Giúp tôi với.

Đương nhiên, không một lời hồi đáp.

Thời gian trôi qua nhanh hơn những gì tôi từng tưởng tượng.

Gã lái buôn luôn bị mặc cả ngoài chợ, nhà văn với những ngón tay đen nhẻm vết mực khi mải miết viết nên những câu chuyện, thi sĩ chẳng làm gì ngoài việc sáng tác thơ tình, viên quan chỉ biết nghĩ đến thuế và chiến tranh, vị tướng thay cờ đổi chủ sau mỗi trận đánh, và ngay cả những gia tộc quyền thế nắm quyền kiểm soát thủ đô — tất cả bọn họ, trong vòng năm mươi năm hoặc lâu hơn một chút, rồi cũng sẽ chết đi, mờ nhạt dần rồi tan biến.

Quá nhiều cuộc chiến tranh đã xảy ra. Nếu dùng màu sắc để đánh dấu lịch sử nhân loại trên một cuốn lịch, hầu hết các ô vuông sẽ bị lấp đầy bởi sắc đỏ của lửa cháy, của những tiếng thét và của máu.

Một tòa lâu đài rực lửa, một cuộc đụng độ bên bờ biển, hay cảnh cướp bóc ở một ngôi làng vô danh — nhìn từ xa, tất cả chỉ là những chấm đỏ giống hệt nhau, nhưng mỗi lần như thế, tôi chỉ biết trơ mắt đứng nhìn đứa con của ai đó, người tình của ai đó, hay "tương lai" của một ai đó tan biến vào hư không.

Nó tương phản hoàn toàn so với cuộc sống trên Mặt Trăng.

Bên trong một phương trình vốn đã được giải xong xuôi, không một ai phải già đi, không một ai phải thực sự chiến đấu, và cũng không một ai phải chết.

Cảm giác đó như thể đang nhìn chằm chằm vào một bể cá khổng lồ, được thiết kế hoàn hảo đến mức ngay cả mặt nước cũng không nổi gợn sóng. Đó là lý do tại sao tôi phải mất một khoảng thời gian dài kinh khủng mới có thể chấp nhận khái niệm về một "cái kết" chỉ xảy ra một lần duy nhất.

Tất cả diễn ra khi tôi chẳng thể cảm nhận sự thay đổi của mùa màng trên làn da mình, không thể rơi lệ, cũng chẳng thể thay đổi vận mệnh của bất kỳ ai.

Tôi cứ thế dõi theo hàng ngàn năm ròng rã cảnh con người sinh ra rồi chết đi, cơ thể nhỏ bé, mềm yếu này cứ thế dập dềnh theo con sóng thời gian.

Có rất nhiều người mà tôi đã lỡ trao lòng yêu mến. Chàng thi sĩ đã đem lòng yêu tôi, cô bé vẫn kiên trì bán hoa trong một thành phố vừa bị san phẳng bởi trận không kích, hay nàng kỹ nữ cùng người bạn đời của mình khao khát trở thành một tayu. Tôi không khỏi ngăn mình rung động trước lòng quyết tâm của những con người lúc nào cũng đang sống một cuộc đời luôn mấp mé bên lằn ranh sinh tử.[note88936]

Mỗi khi nhớ về những người mình đã không thể cứu giúp, một vết xước lại hình thành bên trong tôi và không bao giờ biến mất.

Giá như mình có thể giao tiếp tốt hơn. Giá như mình có thể dẫn dắt họ bằng cách nào đó.

Trời ạ, hồi đó, ngay cả khi có chuyện tồi tệ nào đấy xảy ra, mình cũng có thể quên sạch ngay lập tức.

Ấy vậy mà một Kaguya toàn năng, có thể làm được mọi thứ, giờ đã không còn nữa rồi.

…Iroha này, việc không thể trốn chạy khỏi bản ngã yếu đuối của chính mình là điều đáng sợ nhất, phải không? Em nghĩ bây giờ mình đã thấm thía ý nghĩa đằng sau sắc màu trong đôi mắt chị rồi.

Cùng với chiến tranh, nhân loại cũng phát triển khoa học kỹ thuật với tốc độ chóng mặt. Điện thoại, tủ lạnh, radio, rồi đến cả bóng đèn sợi đốt. Và cuối cùng, họ đã tạo ra World Wide Web.

Bằng thân xác của một con sên biển, tôi đã vụng về gõ dòng chữ “Hello, world!” vào khung chat rồi nhấn gửi. Ngay lập tức, một lời hồi đáp hiện lên: “Hello, you.” Cảm giác lúc đó thực sự là một cú sốc.

Những ký ức về thế giới ảo mà tôi từng trải qua cùng Iroha đã bắt đầu trở nên mờ mịt và nhạt nhòa.

…Ngay cả thiên tài Kaguya-chan cũng chẳng thể tạo ra một thứ như này nếu thiếu đi cơ sở hạ tầng của Mặt Trăng sao, haiz.

Nhưng thôi kệ đi. Tôi uốn éo cái thân sên biển của mình để gõ nên một chương trình. Viết vài dòng mã HTML. Thậm chí còn thực hiện cả phân tích truy cập.

Khi công nghệ tiến xa hơn nữa, nếu có thể kết nối trực tiếp con tàu “Tre Phát Sáng” với mạng lưới internet, có lẽ tôi sẽ có khả năng trò chuyện với tất cả mọi người, với rất nhiều người, vượt qua cả những giới hạn của cơ thể.

Tôi cảm thấy một sự kinh ngạc lạ lùng khi những ký ức đang phai nhạt dần bắt đầu định hình lại thành một khối vững chắc.

Đúng rồi, một ngày nào đó mình muốn tạo ra một quảng trường rộng lớn trong thế giới ảo, nơi mà mọi người đều có thể làm những gì mình thích mà không cần phải tàn sát lẫn nhau, một nơi không ai phải cô đơn và bạn luôn nhận được lời hồi đáp.

Đúng rồi, cái tên sẽ là—Một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu tôi.

…Mình đúng là đồ ngốc mà. Tại sao đến tận bây giờ mới nhận ra cơ chứ?

—Chính mình sẽ trở thành Yachiyo. Thế giới này chắc chắn đã lặp đi lặp lại điều đấy biết bao nhiêu lần rồi.

Cùng lúc đó, tôi tin chắc rằng mình nhất định sẽ gặp lại Iroha. Chỉ trong vài thập kỷ nữa thôi. Trái tim bé xíu của con sên biển đập liên hồi.

Nhưng Iroha này. Em không còn là Kaguya của ngày xưa nữa đâu. Em cũng không còn hay đùa giỡn như trước. Dù có khao khát một cuộc đoàn tụ, em cảm giác nó sẽ chẳng thể rực rỡ như những gì em từng mơ mộng khi còn ở trên Mặt Trăng.

…Thế nhưng, bài hát này, lời hứa này, và cả cảm xúc này, sẽ dẫn lối em đến nơi đó.

Người đàn ông tình cờ gặp ở quán bar đã trở thành người bạn cuối cùng của tôi trong hình hài sên biển. Anh ta không chỉ giải mã hoàn hảo những lời nói vụng về của tôi, mà còn thản nhiên tiết lộ mình là đặc vụ CIA. Lúc này, tôi cần một đồng phạm. Vì cuộc hội ngộ với Iroha.

Sẵn sàng tâm lý để bị cười nhạo, tôi nói cho anh ta biết danh tính thật của mình, và anh ta chỉ đáp lại bằng nụ cười đặc trưng: “Tôi cũng nghĩ vậy..”

Chúng tôi cùng lập kế hoạch, chuẩn bị kỹ lưỡng, và tôi đưa ra yêu cầu của mình: “Hãy đánh cắp con tàu ‘Tre Phát Sáng’ đang được lưu giữ trong Chính Thương Viện.” Anh ta chỉ gật đầu với khuôn mặt bình thản. Hẳn anh ta cũng có công việc riêng của mình, nhưng tôi không biết đó là vì lòng tốt phi thường hay đơn giản anh ta chỉ là một kẻ kỳ quái.[note88937]

“Cô không đi cùng tôi sao?”

Sau khi mọi chuyện kết thúc, anh ta hỏi tôi như vậy tại sân bay. Dẫu hoàn toàn có thể lấy con tàu ‘Tre Phát Sáng’ ra làm con tin để ép tôi đi cùng, nhưng…

“Tôi có một lời hứa cần phải thực hiện,” tôi trả lời. Thế là anh ta để tôi lại, một mình bay về quê hương của mình.

“Loại rượu vang hảo hạng nhất sẽ càng đậm đà hơn theo thời gian. Điều đó cũng không tệ chút nào.”

Những lời nói đó, và cả cái cách anh ta nhếch một bên khóe miệng khi cố che giấu điều gì, đã đọng lại trong tôi suốt một thời gian dài.

—Giờ đây, mọi công tác chuẩn bị đã hoàn tất. Tôi, người đã tạo ra nguyên mẫu cho không gian ảo Tsukuyomi, sẽ tổ chức một buổi biểu diễn solo ngay khi nó vừa ra mắt. Hát bài gì ư, dĩ nhiên rồi, chính là bài mà tôi đã hát suốt bấy lâu nay. Bài hát từ thuở tôi còn chiến đấu bên cạnh Iroha và những người khác, thứ đã thay hình đổi dạng và biến tấu qua bao nhiêu dị bản trong suốt tám ngàn năm qua.

Buổi diễn đầu tiên của tôi có ít người xem hơn nhiều so với những buổi hòa nhạc của Yachiyo trong ký ức, nhưng nó thực sự rất vui. Tôi chỉ cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi lần đầu tiên sau tám nghìn năm lại được cất tiếng hát.

Tôi đã tổ chức rất nhiều buổi diễn sau đó. Tâm trí này chẳng bao giờ thấy chán cả. Biết đâu hôm nay chị ấy sẽ đến. Ý nghĩ đó luôn khiến mọi buổi diễn trực tiếp đều trở nên hồi hộp.

Lần nào tôi cũng tìm kiếm chị ấy trong đám đông khán giả.Có lẽ cô gái mang avatar mặc định kia là chị ấy. Có lẽ lúc đầu chị ấy đăng nhập bằng tài khoản của anh trai mình. Có lẽ chị ấy mượn avatar của bạn. Hay có lẽ nào… là con mèo đó?

Tôi luôn hát như thể mình đã tìm thấy chị ấy giữa đám đông.

Và rồi, ngày ấy cuối cùng cũng đã đến.

—Iroha.

Tôi cứ ngỡ mình chắc chắn sẽ bật khóc. Nhưng tôi đã mỉm cười và hát cho đến tận giây phút cuối cùng.

…Mình hiểu rồi. Hóa ra đó là lý do tại sao Yachiyo luôn trông hạnh phúc đến vậy, và tại sao cậu ấy lúc nào cũng mỉm cười.

“Iroha, Iroha.”

Tiếng gọi từ bên ngoài tâm trí tôi. Giọng tôi, là giọng tôi đang gọi tên chị ấy.

“Iroha!”

À, không. Đây không phải giọng tôi.

Mở mắt ra, Yachiyo đang ngay trước mặt tôi.

“Yachiyo…”

“Đồ ngốc này… chị sẽ chết đấy…”

Gương mặt Yachiyo lúc này như sắp khóc đến nơi.

Chuyện này từng xảy ra một lần rồi. Kaguya lo lắng vì thấy tôi cố gắng quá sức nên đã bật khóc. Dù sau tận tám nghìn năm tôi vẫn lặp lại sai lầm ấy.

“…Kaguya.”

Tôi ôm chặt Yachiyo.

Tôi không thể không ôm lấy cả hai.

“Xin lỗi nhé, vì đã không nhận ra sớm hơn.”

“Iroha.”

“Em đã luôn đợi chị, luôn tìm kiếm chị.”

“…Iroha.”

“Chị xin lỗi nhé.”

Em đã luôn muốn khóc suốt tám nghìn năm qua nhỉ?

“Chị cuối cùng cũng đuổi kịp rồi.”

Kaguya yêu dấu. Kaguya của tôi. Em đã trải qua một quãng thời gian dài đằng đẵng để trở thành Yachiyo.

Em đã phải gánh chịu nỗi cô đơn và tuyệt vọng đến vô tận, lặp lại vô số lần gặp gỡ rồi chia ly, và học cách nở nụ cười dịu dàng đó.

“Người đuổi kịp là em mới đúng…”

Yachiyo thì thầm vào tai tôi.

“Nè Iroha, gương mặt chị xinh đẹp lắm đấy. Em đã yêu từ cái nhìn đầu tiên rồi.”

Em ấy thì thầm bằng giọng Kaguya.

“Một gương mặt thật mạnh mẽ, kiên định nhưng thoáng chút u sầu… thật sự là rất đỗi xinh đẹp. Nhưng chị đã dần trở thành Iroha của ngày hôm nay phải chứ? Chị đã trải qua khó khăn, và cứ mỗi lần lại trở nên mạnh mẽ hơn một chút, để có Iroha của bây giờ. Em đã mất đến tám nghìn năm mới nhận ra điều đó.”

“Yachiyo…”

Tôi buông vòng tay đang ôm Kaguya ra, lòng muốn thấy gương mặt của Yachiyo từ phía trước.

“Chị đã trưởng thành rồi. Chị đã có thể nói chuyện với mẹ, và dù không có Kaguya đi nữa, chị cũng sẽ có thể tự mình tìm đến một cái kết viên mãn… Câu chuyện đến đây là kết thúc rồi.”

Kaguya ở trong Yachiyo, và Yachiyo bao bọc Kaguya.

Nhìn gương mặt ấy…

“Chị muốn ở bên Kaguya…”

Lần đầu tiên trong đời, tôi nói ra ước nguyện từ tận tâm can.

Lần đầu tiên trong đời, tôi nhận ra cảm xúc chân thật nhất của mình.

“Iroha…”

Yachiyo đang khóc. Những giọt nước mắt của cả tám nghìn năm đang lăn dài trên gò má nữ thần mạnh mẽ, kiên định nhưng thoáng chút u sầu.

“…Em đã nghĩ rằng kết thúc như thế này cũng chẳng sao.”

‘-Hãy biến khoảnh khắc này thành bữa tiệc – tuyệt vời nhất-“

Yachiyo cất tiếng hát.

“Em đã luôn ghi nhớ.”

‘Giai điệu trân quý kia – vẫn đang tuôn chảy – trong trái tim cậu –‘

Tôi cũng hát.

“Bài hát này đã cứu rỗi chị.”

Yachiyo và tôi cũng đưa tay lên.

Dấu tay riêng của Kaguya và Iroha. Dành cho người thân thương.

Miễn là có thứ này, chúng ta sẽ luôn bên nhau, dù có là bao nhiêu nghìn năm đi nữa.

Yachiyo nắm tay tôi, rồi nói với vẻ hơi cô đơn.

“Em vẫn hy vọng khi chạm vào chị, biết đâu mình sẽ cảm thấy ấm áp.”

…Nhưng tôi là người đã luôn nhận được hơi ấm từ Yachiyo.

“Em muốn ăn bánh kếp cùng chị lần nữa, Iroha.”

Nhưng Yachiyo đã luôn-

Khoảnh khắc ấy, tôi như được khai sáng.

Và tôi đã hiểu hết tất cả.

Đúng rồi, chưa phải là kết thúc đâu. Câu chuyện này vẫn còn có thể viết tiếp được.

“Chị tìm thấy điều mình muốn làm rồi!”

Tôi đứng bật dậy. Cảm tưởng như từng tế bào trong cơ thể đều đồng loạt thức tỉnh. Thứ năng lượng gì đây chứ? Đứng im ở đây khó chịu quá, tôi chỉ muốn bắt đầu chạy đi thôi.

“Em hãy ở bên chị cho đến một cái kết có hậu thật sự nhé!”

Nghe tôi tuyên bố, Yachiyo sững người.

Có lẽ đó cũng là gương mặt tôi khi nghe những yêu sách đòi hỏi của Kaguya nhỉ.

p303.jpg?raw=true

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Dojo-sukui là một điệu múa dân gian hài hước và truyền thống nổi tiếng của Nhật Bản, đặc biệt phổ biến ở vùng Yasugi, tỉnh Shimane. Điệu nhảy này mô phỏng động tác bắt cá chạch (dojo) dưới mương bằng giỏ, thường được biểu diễn với trang phục độc đáo, mặt nạ hài hước và biểu cảm gương mặt vui nhộn, tạo ra bầu không khí vui tươi, giải trí.
Dojo-sukui là một điệu múa dân gian hài hước và truyền thống nổi tiếng của Nhật Bản, đặc biệt phổ biến ở vùng Yasugi, tỉnh Shimane. Điệu nhảy này mô phỏng động tác bắt cá chạch (dojo) dưới mương bằng giỏ, thường được biểu diễn với trang phục độc đáo, mặt nạ hài hước và biểu cảm gương mặt vui nhộn, tạo ra bầu không khí vui tươi, giải trí.
[Lên trên]
Tayu là cấp bậc cao nhất, danh giá nhất của các nữ nghệ sĩ giải trí/kỹ nữ cao cấp trong các khu phố đèn đỏ được cấp phép tại Nhật Bản thời kỳ đầu hiện đại (đặc biệt là ở Kyoto). Họ khác biệt với Geisha hay Oiran thông thường nhờ sự đào tạo bài bản về nghệ thuật (trà đạo, múa, thơ ca, nhạc cụ) và có quyền từ chối khách.
Tayu là cấp bậc cao nhất, danh giá nhất của các nữ nghệ sĩ giải trí/kỹ nữ cao cấp trong các khu phố đèn đỏ được cấp phép tại Nhật Bản thời kỳ đầu hiện đại (đặc biệt là ở Kyoto). Họ khác biệt với Geisha hay Oiran thông thường nhờ sự đào tạo bài bản về nghệ thuật (trà đạo, múa, thơ ca, nhạc cụ) và có quyền từ chối khách.
[Lên trên]
Shōsō-in (Chính Thương Viện) làkho báu quốc gia lâu đời nằm trong khuôn viên chùa Tōdai-ji ở Nara, Nhật Bản, nổi tiếng với lối kiến trúc gỗ nâng sàn azekura. Nơi đây lưu giữ hơn 9.000 hiện vật quý hiếm từ thế kỷ thứ 8, bao gồm vật dụng của Hoàng đế Shōmu, Hoàng hậu Kōmyō, và các báu vật từ Con đường tơ lụa thời Tempyō, đại diện cho đỉnh cao văn hóa Nhật Bản cổ đại.
Shōsō-in (Chính Thương Viện) làkho báu quốc gia lâu đời nằm trong khuôn viên chùa Tōdai-ji ở Nara, Nhật Bản, nổi tiếng với lối kiến trúc gỗ nâng sàn azekura. Nơi đây lưu giữ hơn 9.000 hiện vật quý hiếm từ thế kỷ thứ 8, bao gồm vật dụng của Hoàng đế Shōmu, Hoàng hậu Kōmyō, và các báu vật từ Con đường tơ lụa thời Tempyō, đại diện cho đỉnh cao văn hóa Nhật Bản cổ đại.