“Anh nhớ cái hôm về thăm ông bà hồi đầu năm không? Lúc cả hai ở riêng ấy, mẹ bảo em là, “Đừng có để bị người ta lừa đấy nhé.”
Một mình trong phòng thí nghiệm yên tĩnh, tôi đang nói chuyện điện thoại với anh hai.
“Em đã lớn thế này rồi mà vẫn còn nói mấy câu kiểu đó á!? Thật sự là sốc lắm luôn.”
“Chắc cái tính đó cả đời không sửa được đâu. Hôm trước còn tự dưng nhắn tin, nên anh chỉ nhắn lại “Vâng~!” cho có lệ.”
“Là chuyện về Noi sao?”
“Ừ. Chắc mẹ vẫn chưa chấp nhận được sự thật rằng mình sẽ không có cháu bồng ấy mà.”
“Cái gì vậy chời~”
Cả hai bật cười. Sau khi chốt lại lịch hẹn, bọn tôi cúp máy.
Đã mười năm trôi qua kể từ đó. Ban đầu tôi trở thành một nhà nghiên cứu, rồi chẳng hiểu sao cứ thế giờ đã lên làm viện trưởng. Có lẽ mẹ đánh giá tôi đã đủ tự lập được rồi, vì những tin nhắn dài dằng dặc cùng những cuộc gọi lan man vô tận đã biến mất không một dấu vết. Chỉ còn lại vài lời phàn nàn đôi lúc gặp nhau thôi.
Black Onyx vẫn hoạt động sôi nổi như trước. Anh tôi thì đang sống cùng Noi. Anh Rai bảo rằng ảnh muốn đi thăm thú nhiều nước khác nhau trên thế giới, nên có vẻ anh ấy dành hết thời gian để đi du dịch. Roka thì trở thành một influencer siêu nổi tiếng, làm gương mặt đại diện cho các thương hiệu mà đi đâu cũng thấy. Còn Mami sau khi tốt nghiệp thì kết hôn với cậu bạn trai hẹn hò từ hồi cấp ba và trở thành mẹ của một cặp song sinh. Ai cũng có những khó khăn riêng, nhưng mỗi khi nghe về cuộc sống hiện tại, ai ai cũng đều hạnh phúc, khiến tôi nở nụ cười từ tận đáy lòng.
“Chị đang cười gì thế? Có chuyện tốt gì xảy ra à?”
Gương mặt Yachiyo xuất hiện từ chiếc máy tính bảng tôi dựng trên bàn. Hình như em ấy vừa kết thúc buổi stream thì phải.
“Mừng em về. Vừa đúng lúc luôn.”
“Tất nhiên! ☆Mà nè? Mọi người đâu hết rồi?”
Yachiyo nhìn ngó xung quanh từ bên trong màn hình như thể đang nhìn qua một chiếc lỗ nhỏ. “Mọi người” ở đây là những người làm việc ở phòng thí nghiệm này.
“Chị cho họ nghỉ trưa sớm rồi. Ngày hôm nay sẽ dài lắm đây, nên phải nghỉ ngơi đàng hoàng mới được.”
“Quả là phòng thí nghiệm tiên tiến thân thiện với người lao động vượt khỏi tiêu chuẩn công nghiệp mà.”
“Chị cũng phải đi nghỉ nữa.”
“…Hôm nay sẽ dài lắm sao?”
“Có lẽ vậy.”
“Đến lúc rồi ư ~~?”
“Ừm.”
Cùng nhau, chúng tôi nhìn vào cơ thể hình nhân đang nằm trên giường. Nguyên mẫu #1, ‘Kaguya’ mà rất nhiều người đã chế tạo với tốc độ chóng mặt. Hôm nay là ngày kích hoạt thử lần đầu tiên.
“Xin lỗi vì đã bắt em đợi thêm mười năm nhé.” Tôi nói với Yachiyo trong khi nhìn Kaguya nằm trên giường.
“So với tám nghìn năm thì cũng chỉ như cái nháy mắt thôi ~~”
…Nhưng tôi không muốn để Yachiyo phải đợi thêm nữa.
“Iroha có đang hồi hộp không?”
“Không. Dù sao cũng chỉ là bản thử đầu tiên, thất bại là không thể tránh khỏi. Nhưng đây là bước để tìm ra những điểm hoạt động không tốt! Chị sẽ sửa chúng với tốc độ ánh sáng rồi thêm nhiều nhiều chức năng khác nữa.”
“Ra vậy ~”
Yachiyo im lặng một hồi, rồi bỗng nói với chất giọng nghiêm túc hiếm thấy.
“Cảm ơn nhé Iroha. Vì đã sinh ra Kaguya.
Cứ như truyện cổ tích ấy nhỉ ~~ Ông lão tìm thấy Kaguya trong đốt tre, mười năm sau lại thực sự sinh ra Kaguya, và rồi họ sống hạnh phúc mãi mãi về sau ☆”
“Này nhé! Chị chưa quên chuyện mười năm trước em gọi chị là ông lão đâu nhá.”
“Với Yachiyo thì là chuyện của tám nghìn năm trước nên quên mất tiêu rồi ~~”
Tiếng cười của hai đứa hòa lẫn với âm thanh máy móc trong phòng thí nghiệm. Dù biết là không thể nhưng cảm giác như Kaguya trên giường cũng đang cười với bọn tôi vậy.
“…Chị đến được đây là nhờ có em đấy, Yachiyo.”
“Em cũng vậy. Em đã luôn theo gót Iroha đến tận đây.”
“Hai đứa cứ thế đuổi theo nhau nhỉ… fufu…”
Nói rồi tôi cho cốc cà phê đã hết vào bồn rửa. Vừa tráng cốc, tôi vừa nghe Yachiyo khẽ ngân nga giữa tiếng nước chảy. Dù không định rửa lâu nhưng vì muốn nghe em ấy hát thêm chút nữa, tôi cho nước rửa chén lên bọt biển.
“---Giai điệu trân quý ấy---vẫn đang tuôn chảy---trong trái tim người---”
Giọng hát ấy thật trong trẻo, xoa dịu tâm hồn và xua tan mọi lo lắng của tôi. Tựa như tiếng sóng ngoài khơi, như nhịp đập của con tim này.
Giọng ca của Yachiyo thật dịu dàng, ấm áp và bình yên.
Có lẽ đó là điều tôi mong đợi từ mẹ. Nhưng giờ khi đã không còn sự lệ thuộc ấy nữa, tôi mới hiểu. Với tôi, Yachiyo là-
“Cảm ơn em. Giờ đến lượt chị rồi.” tôi thì thầm chỉ mình mình nghe được.
Ngay sau đó, tiếng chuông vang lên.
“Ah, mọi người về rồi sao?”
“Ai biết được.”
Trái với suy đoán của Yachiyo, những gương mặt xuất hiện trên màn hình là…
“Iroha, bọn tớ đến rồi đây!”
Roka với dáng vẻ xinh xắn hơn cả ngày xưa.
“Chào nha ~”
Và Mami vẫn tươi vui như mọi ngày.
“Yo.”
Anh trai tôi.
“Nóng quá. Tiếp bọn này lẹ lẹ coi~”
Cùng với Noi vô tư.
“…”
Anh Rai thì, chỉ im lặng giơ tay lên chào.
Đã rất lâu rồi cả hội mới tụ tập đông đủ thế này.
“Whoa! Mọi người đến cả rồi này! ☆Chị mời họ sao, Iroha?”
“À thì, ừ. Ít nhiều họ cũng là nhà đầu tư mà. Không thể không mời đến buổi ra mắt được, đúng chứ?”
…Đùa thôi.
Sự thật là, tôi chỉ muốn mời tất cả mọi người đến đây để tổ chức sinh nhật đầu tiên cho Kaguya.
“Mọi người vào đi.”
Vừa mở khóa cửa, tiếng ồn đã rộ lên từ hành lang. Tôi hít thở sâu rồi nhìn Yachiyo trong máy tính bảng.
“Yachiyo này, chị thú thật nhé.”
“Gì thế, gì thế?”
“Thật ra là tim chị đang đập nhanh đến nỗi muốn hét toáng lên đây này!”
“Cả Yaccho cũng thế ~! Em háo hức không chịu nổi nữa rồi!”
Một lần nữa, tiếng cười của hai đứa lại vang lên trong phòng thí nghiệm.
Chỉ còn một chút nữa thôi là đến được cái kết có hậu rồi.
HẾT
10 Bình luận