
Sau khi Cúp Yachiyo kết thúc, cuộc sống của chúng tôi đã thay đổi một cách chóng mặt.
Không phải vì chuyện thắng giải từ thân phận vô danh khiến lượng fan tăng đột biến, hay độ chú ý tăng vọt, mấy lời mời quảng cáo gửi đến mỗi ngày, hoặc lời mời Collab các kiểu đâu... Mấy chuyện đó tôi gạt sang một bên hết.
“Được rồi, hẹn lát gặp nhé. Tầm mười lăm phút nữa là chị đến nơi.”
“Okay, có một người nữa ở bển ấy, nên chị nhờ em lo hộ nhé.”
Đơn giản là vì bọn tôi đã chuyển nhà.
Tổ ấm mới của hai đứa là căn hộ penthouse trong tòa chung cư cao cấp kia, cái căn mà Kaguya đã tung tăng dẫn tôi đến xem ở chỗ văn phòng bất động sản hôm bữa ấy. Biểu cảm trên khuôn mặt Kaguya khi tôi đồng ý việc chuyển đến đó thật sự là vô giá.
“Hả, thật á!? Yayyyyyyy!”
Cái ý nghĩ 'lẽ ra phải quay lại cảnh đó' làm tôi nhận ra mình cũng nhiễm bệnh của streamer rồi. Hậu quả của việc dành quá nhiều thời gian bên cạnh nhỏ kia đây mà.
“Tại sao?! Tại sao?! Bộ chị ăn nhầm cái gì hả?” Kaguya bám riết lấy tôi hỏi tới tấp.
Về phần tôi, tuy đây không phải chủ ý ban đầu, nhưng ngẫm lại thì: đồ đạc của Kaguya ngày càng nhiều, em ấy cũng đã bắt đầu lộ mặt trước công chúng nên an ninh ở căn hộ cũ sẽ không còn đảm bảo... đó là những lý do bề nổi. Còn lý do "tối mật" là vì tôi nghĩ Kaguya sẽ thích nơi này. Thêm vào đó, một lý do mang tính thủ tục hành chính nữa là đã tìm được người bảo lãnh. Tất cả những yếu tố đó cộng lại đã biến chuyện này thành hiện thực.
“Người bảo lãnh á... đừng bảo là...?”
"Đúng, chính là cái 'đừng bảo' đó đấy."
“Là Mikado Akira!”
Không, là Sakayori Asahi. Anh trai tôi đã đồng ý cái rụp mà không cần suy nghĩ. Tuy nhiên, có vẻ ổng hiểu lầm một chút. Khi tôi đến gặp ổng để xin con dấu chính thức, ổng bảo…
“Gì, người bảo lãnh á? Chứ em không định mua đứt nguyên căn luôn à?”
Mắt ổng mở to với vẻ ngạc nhiên. Cái tên giàu sụ này... Chẳng lẽ tôi nhờ mua là ổng mua thật à? Mà thôi, ai rảnh đâu mà làm thế.
"Uoooooo, xịn xịn xịn quá đi mất!"
Vừa đặt chân vào nhà mới, Kaguya đã đá văng mấy thùng các-tông cản đường, lao ầm ra ban công với cái đà như muốn húc bay cả cửa sổ.
"Này, cẩn thận kẻo ngã đấy nhé!"
"View đỉnh của chóp! Tuyệt vờiiiiii—"
Kaguya đang tận hưởng khung cảnh tuyệt đẹp từ tầng cao nhất của tòa chung cư chọc trời, mái tóc vàng kim tung bay trong gió như thể được cả bầu trời dang tay chào đón.
“Em cảm giác như mình đang đứng trên đỉnh thế giới vậy...”
Tôi cũng có cùng suy nghĩ. Chẳng hiểu sao nhưng nhìn cảnh này, Kaguya đúng là đang trên đỉnh thật. Dù thú thật lòng tôi vẫn chưa yên chút nào...
“Được rồi, chị đi mua sắm một chút đây.”
"Ở nhà một mình buồn chết mất, cho em đi với!"
"Không được. Còn cả núi đồ cần dỡ ra kìa. Liệu hồn mà dọn cho xong đấy nhé, biết chưa?"
Tôi dùng ngón trỏ ghim chặt con bé Kaguya đang giãy nãy tại chỗ rồi đi xuống khỏi căn hộ. Lý do đi mua mấy thứ lặt vặt không thực sự cấp bách này có lẽ là vì tôi chỉ muốn tìm lại cảm nhận mặt đất dưới chân mình thôi.
Mặc dù tiền thuê nhà và độ cao đã tăng chóng mặt, nhưng ga tàu gần nhất vẫn thế, nên đường đi nước bước ở đây tôi rành rẽ lắm. Điểm đến là cái siêu thị giá rẻ ngay trước ga.
"Của thiên trả địa... tiền trên trời rơi xuống tiêu cho lẹ... của thiên trả địa..."[note88582]
Tôi lẩm bẩm như niệm chú khi bước qua cửa tự động. Cần mua dầu gội cho Kaguya, dầu xả cho Kaguya, nước hoa hồng cho Kaguya, và... ôi trời, toàn là đồ cho Kaguya không à.
"Mình riết rồi y hệt mấy mẹ bỉm sữa, trong đầu toàn nghĩ cho con."
Miệng thì lầm bầm, nhưng thứ đầu tiên đập vào mắt tôi lại là loại bột làm bánh kếp mà Kaguya thích mê.
Hay là mua cái này cho con bé nhỉ... À không, mày đang nghĩ cái quái gì thế hả Iroha?
“I-ro-ha!”
“U oa! Em chui từ đâu ra thế?!”
Như thể nhảy bổ ra từ trong suy nghĩ của tôi, Kaguya bất thình lình ôm chầm lấy tôi từ phía sau.
“Không có chị chán ơ-ơ-ơ-i là chán luôn!”
Kaguya xoay một vòng rồi tạo dáng chốt hạ cực ngầu. Rõ ràng lúc xoay tay nó đập cái bốp vào kệ hàng, nhưng có vẻ nó quyết tâm giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhìn cái cảnh con bé nén đau để giữ nụ cười trên môi mà tôi buồn cười không nhịn được.
◆
Bữa trưa đầu tiên sau khi chuyển nhà, theo yêu cầu tha thiết của Kaguya, hai chị em quyết định cùng nhau làm mì Ý. Nói là cùng làm chứ tôi chẳng được tích sự gì mấy, nên bị phân công phụ trách cái máy làm mì — bạn biết đấy, cái loại quay tay kêu rào rạo y như máy bào đá thời xưa để cán bột thành sợi ấy.
Hóa ra quay cái máy đó cũng vui phết. Thế nên, tất nhiên là...
"Cho em làm với, Kaguya cũng muốn thử!"
"Này, coi chừng đấy. Vướng quá đi—"
...chuyện này phải xảy ra rồi.
Vì vui quá nên hai chị em cứ thay phiên nhau quay tay cầm, đến lượt cuối cùng thì chụm đầu vào quay chung. Cái channel cặp đôi thả cơm chó nào đây? Cảnh này không cần quay lại đâu nha.
Món mì Ý xong trong nháy mắt. Mùi thì đã thơm nức mũi rồi, bày ra đĩa nhìn lại càng tuyệt hơn. Để chốt hạ, Kaguya cầm hai cái bàn bào phô mai trên hai tay, thủ thế Kung-fu rồi hô lớn:
“Hây a!”
"Không cần dùng tới hai cái đâu, đổi tay bên trái sang cục phô mai rồi bào nhanh hộ chị cái."
“Mời cả nhà ăn cơm!”
Hai đứa ngồi đối diện nhau, chắp tay mời rồi cùng đưa miếng đầu tiên vào miệng. Hương vị đó tất nhiên là...
“Ư~Ngon quá điii~♡”
...ngon muốn xỉu.
Ngon đến mức Kaguya bật dậy khỏi ghế, nhảy múa tưng bừng điệu "mì-này-ngon-nhức-nách".
"Số một luôn, quả nhiên Kaguya là số một! Đỉnh nhất trong mười năm qua!"
Tôi biết là mình sẽ thua nếu chỉ ra rằng con bé mới sống được một tháng, nhưng mà...
“Em mới sinh ra được có một tháng thôi!”
Tôi phản bác lại bằng tất cả năng lượng, rồi cả hai chị em lại cùng nhau cười phá lên.
Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng chỉ toàn vui chơi. Tôi còn việc học, còn đi làm thêm, và khi kỳ nghỉ hè kết thúc thì trường lớp cũng bắt đầu trở lại guồng quay. Tôi đã nói rõ với Kaguya rằng tôi sẽ chỉ giúp em ấy các hoạt động stream khi rảnh rỗi — về cơ bản là cho đến hết kỳ nghỉ hè này.
Suy cho cùng, tôi vẫn chỉ là một nữ sinh cấp ba bình thường. Không phải streamer, không phải game thủ chuyên nghiệp, và lại càng không phải là nhạc sĩ. Chính vì vậy…
“Toang rồi, sợ quá không ngủ được...”
Cứ đêm xuống là ý nghĩ về buổi biểu diễn trực tiếp với Yachiyo lại làm tôi khiếp đảm.
Ý tôi là, tôi á? Với Yachiyo "đó" á? Một buổi collab live? Không, không, không đời nào. Ý nghĩ đó áp đảo đến mức khiến tôi thấy buồn nôn. Ban ngày lúc ở bên Kaguya thì không đến nỗi nào, nhưng cứ hễ leo lên giường một mình, chui vào chăn là lồng ngực tôi lại bắt đầu rạo rực lo âu. Tôi tự hỏi liệu tối nay có lại có phải là một đêm bật dậy vì ác mộng làm hỏng sân khấu nữa không.
Hay là mình nên tập lại một lần nữa nhỉ...
Không, ý kiến tồi. Tập luyện cả đêm ngay trước ngày diễn chẳng bao giờ dẫn đến kết quả tốt đẹp cả. Mình cần phải ngủ. Nhưng không ngủ được. Ai đó, cứu tôi với.
Cánh cửa phòng ngủ bất thình lình bật mở mà không hề có tiếng gõ, như để đáp lại lời thỉnh cầu của tôi.
“Iroha~~, cứu em với—!”
Ồ, quên đi. Hóa ra em ấy mới là người cần cứu.
“Cái này là cái gì vậy? Mở kiểu gì hả chị?”
“Hả? Ơ, đừng có tự tiện lục lọi đồ của chị chứ!”
Em ấy làm cái quái gì vào đêm trước buổi biểu diễn lớn thế này? Kaguya đang nhìn vào màn hình laptop của tôi như một lẽ hiển nhiên. Tôi chẳng hiểu làm sao con bé mò ra được, nhưng trên màn hình là thư mục sâu nhất, bị chôn vùi kỹ nhất: [Tài liệu] -> [Gia đình] -> [Sắp xếp] -> [Nhạc], và nằm ở tầng dưới cùng...
“...A.”
Tôi chết lặng trong giây lát.
Đó là thứ tôi đã lãng quên từ lâu. Thứ mà tôi đã tự thuyết phục bản thân là mình đã quên. Nhưng nó vẫn luôn ở đó, sâu thẳm trong trái tim tôi. Cốt lõi của con người tôi, ký ức vô giá, đáng quý nhất của tôi.
“Em... đã nghe cái này chưa?”
“Rồi ạ. Một bài hát thực sự tuyệt vời.”
“Ra vậy.”
"Sao lại dừng giữa chừng thế? Còn nữa không chị?"
“Không... Chị không thể làm thêm được nữa.”
Tôi không thể nặn ra nụ cười ở từ đầu tiên, nhưng tôi nghĩ mình đã làm được ở từ thứ hai trở đi.
Tên tệp tin là: 『Tiêu đề chưa quyết định (Đồng sáng tác với Iroha)』.
Đó là bài hát bố và tôi đã cùng nhau làm khi tôi còn bé.
Tôi thậm chí chẳng còn nhớ giai điệu của nó ra sao nữa. Nhưng...
—Iroha, tiếp theo là gì nào?
—Tiếp theo là cái này! Rồi đến cái này ạ!
—Tuyệt! Nó làm con thấy phấn khích lắm đúng không?
Cảm giác của những ngón tay ngày ấy, đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in.
Hồi đó, những ngón tay nhỏ bé của tôi không biết sợ là gì. Bởi vì bố đã ở đó để đỡ tôi. Bởi vì tôi tin rằng ông sẽ làm thế. Khi có bố ở bên, ai nấy đều mỉm cười. Mọi người đều tin tưởng ông.
Và có lẽ không chỉ gia đình tôi. Bất cứ ai biết bố tôi chắc hẳn đều tin tưởng ông. Ông là kiểu người như vậy đấy. Ông chấp nhận cảm xúc của mọi người và không bao giờ bỏ mặc bất kỳ ai. Nhưng mà... ai là người chấp nhận cảm xúc của ông đây?
“Chị muốn nghe không?”
“Thôi khỏi. Dù sao chị cũng quên hết giai điệu rồi.”
“Iroha?”
“Không sao, không sao đâu. Mai là ngày trọng đại rồi, ngủ thôi nào.”
“Ừ, chị nói đúng. Trời ạ, bài hát live này khó kinh khủng.”
Khi tôi gập laptop lại, Kaguya chuyển chủ đề một cách mượt mà. Mặc dù con bé chắc chắn phải tò mò lắm mới xông vào phòng tôi lúc nửa đêm nửa hôm như này, không thể đợi đến sáng. Có lẽ con bé đang cố tỏ ra ý tứ.
“Nhỏ Yachiyo đó, ỷ mình là AI nên...”
“Em vẫn chưa thuộc bài hả? Muốn tập không?”
“Không cần đâu, kiểu gì em chả xoay xở được!”
Kaguya tạo một trong những dáng đứng kỳ quặc đặc trưng của mình rồi cười toét miệng. Đó là nụ cười cho thấy con bé thực sự tin rằng mình có thể xử lý được, chứ không phải chỉ là tỏ ra dũng cảm. Đúng như tôi nghĩ, Kaguya vô địch một cách nực cười. Mạnh mẽ một cách nực cười, dễ thương một cách nực cười, và...
”Zzz... munya munya...”
...ngủ nhanh một cách nực cười.
Này, sao em lại ngủ trên giường chị? Thế thì chuyển sang nhà rộng hơn để làm cái quái gì hả giời?
“Thật tình, chia phòng ngủ chả có tác dụng gì sất.”
Miệng thì càm ràm nhưng tôi cũng miễn cưỡng chui vào chăn nằm cạnh con bé. Mùi hương thoang thoảng từ dầu gội của Kaguya bay đến. Loại yêu thích của con bé, sự pha trộn của ba loại tinh dầu tự nhiên. Hình như là hoa hồng và cam và... cái thứ ba là gì ấy nhể? Não chưa kịp nghĩ ra hai ứng cử viên cho vị trí đấy thì giấc ngủ sâu đã kéo tôi đi.
◆
Ngày diễn ra buổi biểu diễn, tôi thức dậy với tâm trạng hoàn toàn sảng khoái.
Không ngủ quá nhiều, không ngủ quá ít — một giấc ngủ hoàn hảo khiến cả đầu óc lẫn cơ thể đều nhẹ bẫng ngay từ giây phút thức giấc. Tôi đã xin nghỉ làm thêm, nên lịch trình hôm nay hoàn toàn trống. Chúng tôi đã luyện tập quá đủ. Tiến trình buổi diễn đã được ghi nhớ hoàn hảo, và tất cả thiết bị đều đã được kiểm tra đi kiểm tra lại. Không một chút sai sót nào.
“Ôi trời ơi, ôi trời ơi, sợ quá đi mất.”
Ấy vậy mà, tôi vẫn run như cầy sấy. Trong phòng thay đồ của sân khấu live Tsukuyomi, tôi đang tuyệt vọng cố gắng trấn tĩnh con tim như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.
“Darararara, con cua! Darararara, con thỏ!”
Trong khi đó, Kaguya đang ở ngay trước mặt tôi, xoay vòng qua một chuỗi bắt chước tiếng động vật bí ẩn. Tôi tự hỏi con bé đang mong chờ phản ứng kiểu gì từ tôi lúc này.
“Rồi, rồi, dễ thương lắm, dễ thương lắm.”
Hết cách rồi, đành khen cho qua chuyện vậy.
“Darararara, con cá chạch!”
Yachiyo nhảy bổ vào phòng thay đồ, tạo dáng con cá chạch.
“U oa, cậu làm tôi giật cả mình!”
“Ồ, là Yachiyo. Hế lô.”
Này, chú ý ngôn từ đi, nghiêm túc đấy.
“Hế-lô-ô-ô~☆”
Xin lỗi, lỗi tại tôi. Hóa ra là không sao cả. Tôi lo bò trắng răng rồi.
“Nè, nè, Iroha. Tập tành nhiều đói bụng quá đi. Xong vụ này mình đi ăn bánh kếp nhé, ok hông?”
Bàn chuyện làm gì sau buổi diễn khi nó còn chưa bắt đầu... con nhóc này là ông to bà lớn phương nào vậy? Tôi lo lắng đến mức nuốt không trôi đây này...
“Bánh kếp nghe ngonn đó. Yachiyo cũng muốn ăn nữa.”
Yachiyo — người đang lơ lửng giữa không trung — bắt đầu xoay vòng vòng khi nói đến bánh kếp.
“Cậu muốn đi cùng tụi này không?”
”Hức, hức, hức, Yachiyo chỉ là một nữ ca sĩ trôi dạt trên biển điện tử thôi, nên làm sao mà ăn được cơ chứ.”
"Hả? Kiểu tra tấn gì thế này? Kaguya mà là cậu thì tuyệt đối không chịu nổi đâu!"
Đúng thật. Với Kaguya, người yêu cả việc ăn và nấu ăn, một cuộc sống phải nhịn ăn sẽ là một cuộc sống vô nghĩa.
"Tội nghiệp Yachiyo quá. Tụi này có thể làm gì cho cậu không?"
"Hức, hức... cậu nói những lời ngọt ngào quá. Nhưng không sao đâu. Thay vào đó Yachiyo ăn 'sự lấp lánh' để sống mà."
Sự lấp lánh?
"Đúng vậy. Sự lấp lánh từ mỗi một người tụ họp trong Tsukuyomi này. Nhìn thấy điều đó là món ăn yêu thích nhất trần đời của Yachiyo đấy."
"Ồ, ra vậy. Thế thì đây, cho cậu cái này."
Nói đoạn, Kaguya chìa ra chiếc vòng tay vàng rực rỡ đã đeo trên cổ tay con bé từ lúc mới sinh ra.
"Nào, nào. Cất đi. Những thứ như thế này là để dành tặng cho người quan trọng hơn nhiều đấy nhé ☆."
“Hưm...?”
『Tất cả các vị trí, sẵn sàng xuất phát.』
Tin nhắn từ đạo diễn sân khấu hiện lên giữa không trung.
Đúng từng giờ từng giây. Cuối cùng cũng đến lúc phải ra trận rồi.
“Nào, chúng ta đi chứ?”
Yachiyo ngừng xoay vòng, khuôn mặt chuyển sang thần thái của một nữ ca sĩ thực thụ.
“Vào đi nào, vào đi nào.”
Được Yachiyo hướng dẫn, tôi bước lên bục gỗ được dựng ở một góc phòng chờ. Với tiếng u... u... êm ái, sàn nhà bắt đầu tách ra, nâng cả ba di chuyển mượt mà lên cao. Đó là thang nâng sẽ đưa bọn tôi lên sân khấu. Khoảnh khắc nó chạm đến đỉnh cũng sẽ là khoảnh khắc buổi biểu diễn bắt đầu.
“U oa, ngầu quá đi!”
Như một đứa trẻ lần đầu đi thang máy kính, Kaguya reo lên đầy phấn khích và nhìn ngó khắp nơi. Ngược lại, tôi cố gắng kìm nén trái tim đang đập loạn hết cả lên bằng những nhịp thở sâu. Yachiyo đứng bên cạnh thấy vậy bèn lẩm bẩm:
"Bầu không khí này lúc nào cũng làm tôi nổi da gà."
"Cả cậu nữa á, Yachiyo?"
"Tất nhiên rồi! Tôi lúc nào cũng run bần bật, tự hỏi liệu mọi người sẽ cảm thấy vui vẻ không đây."
Ra vậy, ngay cả Yachiyo cũng cảm thấy thế. Nghĩ vậy làm tôi thấy dễ thở hơn một chút.
“Nè, Yachiyo?”
“Gì thế, gì thế?”
Khi tôi lấy hết can đảm để lên tiếng, Yachiyo nở nụ cười thân thiện nhìn về đây. Một nụ cười như cơn mưa nhân từ thấm vào mặt đất khô cằn.
Cậu ấy đẹp quá. Ngay cả vào lúc này, tôi vẫn không thể tin được. Bản thân sắp sửa được đứng trên cùng một sân khấu với thần tượng của mình, người mà tôi coi là ân nhân cứu rỗi cuộc đời này.
Tôi đã từng nghĩ đến việc từ chối, nhưng giờ đã ở đây. Bởi vì tôi nghĩ rằng nếu mình có thể giúp ích cho ai đó, giống như Yachiyo đã giúp tôi vậy.
“Cậu không định hát lại bài debut của mình nữa à?”
—— 『Remember』.
Bài hát ra mắt của Yachiyo, bài hát đấy là chiếc túi khí kéo tôi lên khi đang chết ngạt dưới đáy biển sâu. Đã lâu lắm rồi cậu ấy không hát bài đó. Tất nhiên, nó cũng không có trong setlist của ngày hôm nay.
“Người cần nghe cũng đã nghe rồi, nên nhiệm vụ của nó đã hoàn thànhh~ !☆”
“Hả? Thế nghĩa là...?”
“Nhìn kìa, đến giờ rồi.”
Trước khi tôi kịp hỏi ý cậu là gì, thang nâng đã chạm đến đỉnh.
Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy như mình sắp bị nghiền nát bởi một lực áp đảo. Đó là tiếng reo hò và sự nhiệt huyết của đám đông chật kín. Sự phấn khích cuồng nhiệt giống như một lực tác động, đập vào da thịt tôi từ mọi hướng. Cảm giác nổi da gà như bị điện giật chạy dọc khắp cơ thể.
Cứ như thể mình đang đứng giữa dải ngân hà vậy.
Vô số những ngôi sao lấp đầy khán đài, chiếu sáng chúng tôi. Hàng chục ngàn ngôi sao, nóng bỏng rực rỡ, tỏa sáng với sức mạnh mãnh liệt.
Cho đến hôm qua, tôi vẫn là một trong những ánh sáng đó. Tay cầm lightstick, ngước nhìn ngôi sao trên sân khấu. Nhưng hôm nay, đứng ở nơi này, lần đầu tiên tôi mới biết…
"Yaoyoro ~ ☆ Vô vàn những vì sao của tôi ơi! Dạo này mọi người sống sao rồi? Hôm nay vẫn là một ngày tốt lành chứ? Hay là các bạn thấy muốn khóc? Nào, nào, ổn cả thôi mà. Dù con đường các bạn có cô đơn đến đâu, ký ức về những khoảng thời gian tươi đẹp mà các bạn đã có sẽ luôn soi đường dẫn lối... Tôi muốn biến đêm nay thành một ký ức không thể nào quên... vậy nên, các bạn sẽ nhảy cùng chúng tôi chứ?"
...rằng người biểu diễn cũng đang ngước nhìn lên khán giả.
◆
“Yachiyo, cậu là nhất!”
“Yachiyo!”
“Kaguya, cưới anh điii!”
“Kaguya, yêu em lắm!!!”
Tiếng reo hò hô vang không ngừng. Một nguồn năng lượng mãnh liệt, quá dữ dội để gọi là dư âm đơn thuần, vẫn đang cuộn trào khắp hội trường.
Nó kết thúc nhanh đến bất ngờ, nhưng lại nóng bỏng đến bất ngờ, và tiêu hao sức lực đến bất ngờ.
“...Iroha.”
...Kaguya.
“Vui... quá... đi... mất!”
Đó chính là cảm giác của một giờ đồng hồ trôi qua đó.
Kaguya nhìn quanh khán giả với đôi mắt lấp lánh ướt đẫm sự phấn khích, và rồi quay sang tôi...
“Iroha, em yêu chị.”
“Chị ư?”
Cuối cùng, con bé quay sang nhìn tôi chằm chằm rồi phán một câu xanh rờn:
"A, trời ạ, hay là em cưới chị Iroha luôn cho rồi—"
Khoan, sao lại là tôi?
"Tại sao lại là chị chứ?"
"Không chịu em hả?"
Không nên là chị đâu. Các fan dưới khán đài, những người vẫn đang hừng hực lửa cháy, đang gào thét tình yêu dành cho em kia kìa.
"Đừng có làm cái mặt đó."
Đừng có trưng ra cái biểu cảm quyến rũ lạ thường với khuôn mặt vẫn còn ửng hồng vì phấn khích sau buổi diễn chứ. Vấn đề không phải là "không chịu", mà là "bất khả thi", hoặc "phạm pháp", hoặc là...
“Thì, nếu em chịu chia tiền sinh hoạt phí, chị cũng không ngại sống chung với em đâu.”
“Khoan, thật á?”
"Thật. Hầy... Bài hát Live vừa rồi khó muốn chết—"
...Dù sao thì cũng chỉ là chuyện cho đến khi em được người ta tới đón thôi.
Câu nói lấp liếm sự ngượng ngùng của tôi ngay lập tức bị nhấn chìm bởi tiếng reo hò của những người hâm mộ vẫn còn đang cuồng nhiệt. Sức nóng trong hội trường giống như một chuỗi núi lửa không chịu nguội tắt. Sự phấn khích sinh ra tiếng gào thét, và tiếng gào thét lại thổi bùng thêm sự phấn khích.
Nhưng lẫn trong những tiếng hét đó...
"Kagu...ya! N... hả? Âm thanh... vừa bị nhiễu à?"
...đã bắt đầu xuất hiện một bất thường nhỏ.
Đó là sự khởi đầu.
Hiện tượng dị thường này đang xảy ra theo phản ứng dây chuyền trên khắp Tokyo. Mỗi cái chỉ là một lỗi nhỏ, một cảm giác sai lệch mơ hồ. Nhưng khi chúng tập hợp lại, chúng bắt đầu lan rộng, xâm lấn từ hiện thực vào không gian ảo, giống như nấm mốc ăn mòn những viên gạch.
Một dị thường len lỏi vào màn hình lớn tại quảng trường Tsukuyomi, nhuộm đen nó và hiển thị nguồn gốc của mình như một lời chào.
"Cái gì kia... mặt trăng à?"
Một dị thường khác lẻn vào Smart-con của một nhân viên văn phòng đang làm việc, để lại những dấu chân trong dữ liệu điện tử mà nó đi ngang qua.
“U oa, cái quái gì thế này!”
Một cái khác vấp phải mạng LAN không dây, gây ra sự ngắt kết nối đột ngột cho hàng loạt thiết bị.
“Mạng bị cắt rồi...”
Một cái khác thì tự dán mình lên màn hình bên ngoài khu vực sân khấu live và nguệch ngoạc một thông điệp gì đó phủ kín màn hình.
“Cái gì thế? Hỏng hóc à?”
"Lại lỗi nữa kìa."
Và một dị thường nữa.
"Màn hình hiển thị bị sao thế này?"
Và cái nữa.
“Màn hình có vấn đề gì à?”
Và cái nữa, cái nữa, cái nữa, và cái nữa.
“Mấy con số này... là sao?”
『2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12 2030/09/12』
Những dị thường hội tụ lại, tạo ra một kiểu âm thanh xáo động khác lạ bao trùm lấy hội trường.
Lợi dụng sự hỗn loạn, những dị thường bám vào các avatar bên trong Tsukuyomi, chiếm đoạt chúng và biến thành hình người. Từng cái, từng cái một, những dị thường đoạt được nhân dạng.
“Hưm? Cái gì thế?”
Kaguya là người đầu tiên nhận thấy. Cảm giác được điều gì đó, con bé nhìn chăm chú xuống khán đài.
Ngay khi tôi định hỏi có chuyện gì, một thứ gì đó lao vụt qua tôi.
“—”
Đó là một cánh tay trắng toát. Một dị thường hình người đã tóm chặt lấy cánh tay Kaguya từ phía sau.
“Kaguya!”
Trước khi tôi kịp hét lên, Kaguya đã gục xuống. Con bé khuỵu gối rồi đổ gục như thể bị ai đó ngắt nguồn điện vậy.
"Cái quái gì thế này? Bọn này ở đâu ra vậy?"
Chúng tôi đã bị bao vây. Những dị thường trắng toát, như thể vật chất vô cơ đoạt lấy hình hài con người. Lại một cánh tay khác vươn ra.
“Đừng có lại gần đây!”
Theo bản năng, tôi vung chiếc keyboard của mình lên gạt phăng đi. Nó đứt lìa dễ dàng nhưng để lại một cảm giác va chạm ghê người.
Cánh tay rơi cái bộp xuống sàn. Nhưng tên hình người có vẻ chẳng bận tâm. Từ chỗ bị cắt đứt, một chất lỏng sền sệt, đen ngòm — chứ không phải những cánh hoa anh đào như mọi khi — chảy ra và làm vấy bẩn sàn nhà.

"Mấy thứ này là cái gì? Rõ ràng là lũ này nằm ngoài quy tắc của Tsukuyomi."
Chúng thật đáng sợ. Và như thể lấy nỗi sợ hãi đó làm vườn ươm, những tên hình người nhân bản số lượng lên ngày càng nhiều. Tôi muốn đăng xuất và bỏ chạy, nhưng mà…
"Tỉnh lại đi, Kaguya!"
Kaguya vẫn bất động. Dù đôi mắt con bé vẫn mở, nhưng ánh nhìn lại chẳng hề bắt lấy bất cứ thứ gì, cứ lờ đờ trôi qua những hình nhân đang lừ đừ áp sát.
Và rồi, lại một cánh tay trắng toát khác vươn ra.
“Kaguya!”
Tuy nhiên, lần này, ngay trước khi nó kịp chạm vào thân thể Kaguya, cả người lẫn tay của nó đã bị hất văng đi. Lần lượt từng tên một, những hình nhân bị thổi bay như thể va phải một bức tường vô hình.
"Đã bảo nghịch ngợm là hư lắm nha—"
Là Yachiyo.
Ngón trỏ được tô điểm bằng bộ móng màu xanh biển kia vung lên như chiếc đũa nhạc trưởng, và mỗi lần vung là một hình nhân bị xóa sổ. Cứ như thể dùng cục tẩy để xóa đi vết chì vậy.
Những hình nhân còn lại lùi lại vài bước, và rồi...
”CHÚNG TÔI VÔ CÙNG XIN LỖI.”
Nó vừa nói cái gì cơ? Thứ đó vừa nói tiếng Nhật à?
Và sau đó, lần lượt từng con một, những hình nhân biến mất. Thay vì nói là bị ai đó tiêu diệt, trông chúng giống như tự chọn cách rút lui thì đúng hơn. Là do tôi tưởng tượng, hay tên cuối cùng biến mất dường như đã cung kính cúi chào Yachiyo phải không?
Dù thế nào đi nữa, những kẻ xâm nhập bất ngờ đã tan biến như làn khói, chỉ để lại nỗi bất an và sợ hãi.
...Chúng là cái gì vậy?
"Yachiyo, vừa nãy là...?"
“...”
Sao cậu ấy không nói gì cả?
"Vừa nãy là cái gì vậy nhỉ? Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây? Hãy chờ đợi những cập nhật mới nhất nhé!—"
Yachiyo lờ đi câu hỏi của tôi, thay vào đó lại hướng về phía khán đài nơi những tiếng xôn xao vẫn còn sót lại và hét lớn.
“Chuyện gì đang xảy ra thế?”
“Yachiyo thích mấy cái kiểu này lắm nè.”
“Đây có phải là một phần của buổi diễn không?”
Có lẽ cậu ấy định lấp liếm nó như một hiệu ứng đặc biệt.
"Mọi người ơi~, cảm ơn rất nhiều vì ngày hôm nay nha ~~ ☆"
Bức màn sân khấu hạ xuống một cách chóng vánh. Kết nối bị cắt đứt khẩn cấp, khán đài và sân khấu hoàn toàn bị chia cắt.
"Yachiyo, chuyện vừa rồi..."
Khi tôi hỏi lại một lần nữa, Yachiyo giả vờ suy nghĩ trong vài giây rồi đáp:
"Hừm—, không có vẻ gì là bug cả, chắc là trò đùa của chú mèo con tinh nghịch nào đấy thôi ~~, để tôi điều tra thử xem sao ☆"
Yachiyo nghiêng đầu một góc cực kỳ dễ thương, đặt đúng cái ngón trỏ vừa búng bay lũ xâm nhập lên cằm.
Cậu ấy đang nói dối. Trực giác mách bảo tôi điều đó.
Kaguya vẫn đang quỳ trên sân khấu, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm vào một điểm duy nhất. Như thể con bé đang nhìn thấu sang một thế giới khác từ nơi đó vậy.
◆
『Vào khoảng 10 giờ tối nay, một sự cố liên lạc không rõ nguyên nhân đã xảy ra trên toàn khu vực thành phố Tachikawa, Tokyo. Sự việc dường như xảy ra đồng thời và trên diện rộng, ảnh hưởng đến các thiết bị liên lạc, màn hình tivi và bảng hiệu kỹ thuật số công cộng. Theo Sở Cảnh sát Thủ đô, ít có khả năng đây là chiêu trò PR của bất kỳ nhóm hay công ty cụ thể nào——』
“Này, Kaguya...”
Trong phòng khách, bản tin tivi cứ vang lên đều đều nhưng hầu như bị át đi bởi tiếng máy sấy tóc của tôi.
Kaguya cuộn tròn trên ghế sofa như một con búp bê, tay ôm lấy đầu gối. Khi sấy mái tóc vàng óng ả của con bé, tôi không tìm được từ nào để nối tiếp câu "Này, Kaguya."
Mặc dù con bé đã tỉnh lại sau khi trở về từ Tsukuyomi, nhưng dường như nó đang bị bao bọc trong một lớp màng mỏng manh, không muốn tự mình cất tiếng nói.
"Collab Live kết thúc rồi nhỉ?" Tôi nói, cố ép giọng mình tỏ ra vui vẻ.
"Vâng. Nhưng vẫn còn rất nhiều thứ em muốn làm. Mai nguyên liệu lại đến nữa đấy ♪"
“Kaguya, con quái vật háu ăn.”
“Gàoooo!”
Con bé đáp lại, nhưng cả tư thế quái vật lẫn tiếng gầm gừ của nó đều có vẻ hơi gượng gạo. Dường như chính nó cũng biết điều đó, vì khi tôi hỏi thẳng thừng...
"Vẫn thấy khó chịu trong người à?"
"Hưm—, chắc là hơi mệt chút thôi. Em đi ngủ đâyyy ~"
Con bé ngoan ngoãn đứng dậy khỏi sofa.
“Chúc ngủ ngon.”
"Chúc ngủ ngon, Iroha. Yêu chị lắm."
“Ừ.”
Kaguya giơ tay lên chào rồi bước lên cầu thang xoắn ốc. Dù con bé đang cố hết sức để tỏ ra vui vẻ, nhưng đây là lần đầu tiên nó đi ngủ sớm hơn cả tôi, và cũng là lần đầu tiên nó dùng tay vịn để leo cầu thang.
Có gì đó không ổn với Kaguya.
Là do bị thứ hình nhân bí ẩn kia chạm vào sao.
Thứ đó rốt cuộc là cái quái gì? Nó nhắm vào kẽ hở của ý thức mà vươn cánh tay trắng toát đó ra. Cảm giác va chạm khi đánh bật nó vẫn còn lưu lại trong lòng bàn tay tôi. Thông thường, các avatar của Tsukuyomi khi bị tổn thương sẽ phân tán thành những cánh hoa anh đào. Đằng này, nó lại rơi xuống sàn cái bộp một cách ghê rợn và chẳng chảy ra thứ gì giống máu cả.
Mục đích ở đây là gì? Xét về thời điểm, gần như chắc chắn chúng là nguyên nhân gây ra sự cố mạng trên toàn thành phố. Nhóm hình nhân đó đã xâm nhập vào SmartCon của người đi đường, gây nhiễu loạn thao tác trên smartphone, và cắt đứt đường truyền PC. Hơn nữa, chúng hiển thị một dãy số bí ẩn trên mọi màn hình hiển thị tìm được.
『2030/09/12』
Nghĩ rằng dãy số đấy là ngày tháng thì cũng tự nhiên thôi.
Hôm nay là ngày 30 tháng 8. Nếu đúng là vậy, thì 13 ngày nữa sẽ có chuyện gì xảy ra sao?
Trước mắt, tôi định tìm kiếm thử thông tin về ngày tháng đó, nên lôi chiếc smartphone đang bị vùi dưới sofa ra.
“Hự...”
Màn hình hiển thị làm tôi chán nản.
『Mẹ - Cuộc gọi nhỡ (10)』
Không biết tại sao nhưng, chỉ nhìn những dòng chữ đó thôi mà tôi cũng cảm nhận được sự bực dọc truyền đến tận đây rồi.
"Chắc cũng đến giới hạn của việc giả lơ rồi nhỉ..."
Tôi biết rõ hơn ai hết, rằng không thể để ông và anh trai phải lo lắng mãi.
Tôi hiểu chứ, nhưng lý do khiến tôi không muốn bắt máy là vì tôi đã lường trước được diễn biến tiếp theo. Đầu tiên, bà ấy sẽ mắng tôi vì bắt máy chậm, sau đó là quở trách vì không gọi lại ngay. Từ đó, bà ấy sẽ yêu cầu báo cáo tình hình gần đây, rồi bắt đầu bới lông tìm vết từng chút một. Dù tôi có đạt được kết quả thế nào đi nữa, mẹ cũng sẽ không bao giờ hài lòng.
Dù tôi có tốt nghiệp với danh thủ khoa cấp ba, hay đỗ thủ khoa Đại học Tokyo, thậm chí vào được cả Cao học, rồi kiếm được việc làm ở một doanh nghiệp hàng đầu đi chăng nữa thì...
“...Đây có phải là điều mình muốn làm không?”
Khoảnh khắc thốt ra thành lời, tôi cảm nhận được một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Tôi rùng mình kinh ngạc trước chính suy nghĩ đó. Bởi lẽ cho đến tận bây giờ, tôi vẫn luôn nghiền ngẫm điều đó hàng vạn lần, và tin chắc rằng đấy là lựa chọn không hề sai lầm. Và nó đã luôn là mục tiêu của tôi.
『Tại sao chị cứ phải gồng mình cố gắng một mình thế, Iroha?』
Những lời Kaguya nói trước đó vang vọng trong tâm trí tôi.
Có thứ gì đó bên trong tôi đang dần thay đổi sao? Vậy thì, tôi đang cố gắng vì cái gì chứ...
"Không được. Bây giờ không phải lúc."
Tôi lắc đầu thật mạnh, xua đi đám sương mù đen kịt đang bao phủ tâm trí.
Không được. Hễ Kaguya không ở bên là tôi lại vô thức nghĩ về mẹ. Nhưng, bây giờ thì khác. Hiện tại có việc tôi bắt buộc phải làm.
Chỉ với một cú vuốt, tôi hất văng cả lịch sử cuộc gọi lẫn những dòng suy tư ra khỏi màn hình, rồi mở thanh tìm kiếm lên, cẩn thận nhập vào những con số đã ghi nhớ.
『2030/09/12』
Tôi dùng ngón cái chạm nhẹ vào biểu tượng kính lúp và chờ đợi trong giây lát——
“Nó đây rồi...”
Những dòng chữ lần lượt xếp hàng trên màn hình:
『Lịch tháng 9 năm 2030』 『Ngày 12 tháng 9 năm 2030 là ngày gì?』 『Thông tin Lịch và Ngày tháng cho 12/09/2030』 『Ngày 12 tháng 9 năm 2030 — Ngày trăng tròn tiếp theo là——』
“Ngày trăng tròn tiếp theo?”
Ngón tay tôi khựng lại ở kết quả tìm kiếm thứ tư. Phải rồi, thứ hiển thị trên những chiếc màn hình bị chiếm đoạt đó... đâu chỉ có mỗi những con số.
“Còn có cả hình ảnh mặt trăng nữa...”
Một lần nữa, câu nói bâng quơ nào đó của Kaguya lại vang lên trong đầu tôi.
『Biết đâu có ai đó đến đón em thì sao ~!』
"Không thể nào, làm gì có chuyện..."
Đoạn phim ký ức sau buổi Live lại hiện về trong tâm trí tôi. Những hình nhân lần lượt biến mất, và hình nhân cuối cùng đã cúi đầu cung kính trước khi tan biến.
Nó cúi đầu...
Đối tượng mà nó hành lễ, có thực sự là Yachiyo không nhỉ?
Lẽ ra Kaguya phải ngồi ngay cạnh đó chứ.
2 Bình luận
tui không rành tý jp nào nhưng cũng đang có thử dịch qua eng thì bên eng câu cuối lại là
"Kaguya should have been sitting right next to her."
nếu mà mình hiểu câu này nghĩa như bản dịch trên thì ý iroha lúc này là sao nhỉ? vì lúc bị xâm nhập thì kaguya cách yachiyo cũng phải cả một đoạn khá xa, như trên thì nó thành ra "phải là kaguya đứng cạnh yachiyo thì chúng mới hành lễ cúi chào", nhưng vì nghịch lý khoảng cách nên lại thành không thể. mặt khác nếu đây là ý đồ thả một "gợi ý" để iroha biết yachiyo là kaguya thì có vẻ lại hơi quá sớm, vì lúc này thậm chí kaguya còn chưa biến mất để iroha phải nghĩ tới việc đấy
lỡ nói hơi nhiều một chút, có gì bác thông cảm, rất thích mấy chi tiết nhỏ bên LN nên mới dài vậy😓
Thì lúc này Iroha mới biết Kaguya là công chúa thôi, chưa biết về Yachiyo. Nên khi thấy chúng cúi đầu với Yachiyo nên mới thắc mắc, lẽ ra Kaguya ngồi ngay đó nên chúng mới hành lễ chứ, tại sao chúng lại hành lễ với Yachiyo? Vậy đó, cảm ơn bác nha.