Web novel (chương 31~60)

Chương 60: Đêm Giáng Sinh – Phần kết

Chương 60: Đêm Giáng Sinh – Phần kết

Enjoy!

 

--------------------------------

 

Đêm Giáng Sinh – Phần kết

 

Tôi nâng niu từng cử chỉ, như đang chạm vào một báu vật quý giá. Vừa thận trọng, vừa chắc chắn, tôi lần lượt mở từng chiếc cúc trên chiếc blouse trắng của Chihiro.

 

Khi chiếc cúc đầu tiên được cởi ra, làn da trắng mịn nơi cổ em khẽ lộ ra. Khoảnh khắc ấy, tôi gần như nín thở.

 

“Đẹp quá…”

 

Tôi vô thức thì thầm. Chihiro càng đỏ mặt hơn.

 

Chiếc cúc thứ hai mở ra, đường nét xương quai xanh hiện lên. Đến chiếc thứ ba, bờ vai mảnh mai của cô ấy dần lộ rõ.

 

“Chihiro-san… em thật sự rất đẹp.”

 

Giọng tôi run run.

 

Chihiro cũng vậy — ban đầu còn dè dặt, nhưng dần dần lấy hết can đảm, cô ấy đưa tay cởi những chiếc cúc áo trên áo sơ mi của tôi.

 

“Kenta-san… em chưa từng làm chuyện như thế này…”

 

“Anh cũng vậy…”

 

Mỗi lần tay chúng tôi chạm nhau, nhịp tim lại càng dồn dập. Khi bàn tay Chihiro khẽ chạm vào ngực tôi, một cảm giác như dòng điện chạy dọc khắp cơ thể.

 

“Tim anh… đập nhanh quá.”

 

Chihiro đặt bàn tay lên ngực tôi, khẽ nói.

 

“Tim em cũng…”

 

Tôi định đưa tay chạm vào ngực cô ấy, nhưng lại chần chừ.

 

“Không sao đâu…”

 

Chihiro khẽ nói, rồi tự mình dẫn tay tôi đặt lên ngực em. Trái tim Chihiro cũng đập mạnh, chẳng khác gì tôi.

 

Rồi, chúng tôi giúp nhau cởi hẳn lớp áo khoác bên ngoài.

 

Chiếc camisole trắng của Chihiro hiện ra.

 

Qua lớp vải mỏng, đường nét cơ thể em ấy hiện lên mờ ảo. Lớp ren trắng của áo lót khẽ thấp thoáng.

 

Cả thế giới của tôi như dừng lại trong khoảnh khắc ấy. Thời gian như ngưng trôi, mọi âm thanh trong căn phòng bỗng lắng xuống.

 

Đẹp quá.

 

Lý trí của tôi dường như sắp tan biến.

 

“Chihiro-san… thật sự, thật sự rất đẹp.”

 

Giọng tôi run lên, cảm xúc dâng trào đến mức không thể diễn tả thành lời.

 

Chihiro, mặt đỏ bừng, khẽ đặt tay lên ngực tôi qua lớp áo lót. Tôi cảm nhận được bàn tay ấy đang

run nhẹ.

 

“Kenta-san cũng…”

 

Cô ấy thì thầm. Giọng nói ngọt ngào hơn thường ngày rất nhiều.

 

Chúng tôi ôm nhau trong hình dáng ấy suốt một lúc lâu. Qua lớp vải mỏng, hơi ấm của Chihiro khiến tim tôi đập như trống dồn.

 

Sự ấm áp, mềm mại của em khiến tôi hoàn toàn say mê. Được ở gần Chihiro đến thế này, giống như một giấc mơ.

 

“Ấm quá…”

 

Chihiro khẽ dụi má vào ngực tôi, thì thầm.

 

“Chihiro-san cũng… rất ấm.”

 

Tôi nhẹ nhàng vuốt lưng em. Chihiro khẽ run lên.

 

Cứ ôm nhau như vậy, tôi cảm nhận được lý trí của mình dần tan chảy.

 

Rồi bàn tay tôi, như bị một lực vô hình dẫn dắt, khẽ chạm vào khóa kéo của chiếc váy xếp ly màu xanh đậm của Chihiro. Chỉ một cái chạm nhẹ thôi, cơ thể cô ấy lại khẽ run.

 

“À…”

 

Chihiro hít vào một hơi thật khẽ.

 

“Chihiro-san…”

 

Giọng tôi khàn đi, chẳng thể nói thêm gì nữa.

 

“Không sao đâu…”

 

Chihiro nhắm mắt, khẽ nói. Tôi nghe rõ sự run rẩy trong giọng em ấy.

 

Với tâm thế như chạm vào điều thiêng liêng, tôi chậm rãi kéo khóa váy xuống.

 

Âm thanh khe khẽ của khóa kéo vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Hơi thở của cả hai chúng tôi nghe còn rõ hơn cả âm thanh ấy.

 

Rồi chiếc váy rơi xuống sàn, phát ra một tiếng rất khẽ.

 

Khi chiếc quần lót ren trắng hiện ra trước mắt, tim tôi đập mạnh đến mức tưởng như ngừng lại.

 

Đường cong đôi chân thon dài của Chihiro, và cả khoảng gần gũi ấy — tất cả đều giữ chặt ánh nhìn của tôi.

 

“Chihiro-san…”

 

Giọng tôi run rẩy, không thể nói tiếp.

 

Rồi bàn tay tôi, như được dẫn lối một cách tự nhiên, nhẹ nhàng chạm vào gấu chiếc camisole của em…

 

Ngay khi đầu ngón tay tôi chạm vào mép vải, cơ thể Chihiro khẽ run lên.

 

Chihiro khẽ gật đầu. Cử chỉ ấy đáng yêu đến mức khiến tim tôi càng nóng hơn.

 

“Cảm ơn em…”

 

Tôi cẩn thận nâng gấu camisole lên. Chihiro cũng giơ tay lên, phối hợp cùng tôi.

 

Khi chiếc camisole trắng được kéo qua đầu cô ấy, chiếc áo lót ren trắng cuối cùng cũng hiện ra.

Thế giới của tôi như một lần nữa dừng lại.

 

“Đẹp quá…”

 

Tôi thì thầm bằng giọng run rẩy. Chihiro đỏ mặt đến tận mang tai.

 

“Đừng nhìn như vậy… em xấu hổ đến chết mất thôi…”

 

Chihiro vội đưa tay che ngực. Tôi đặt tay mình lên tay cô ấy.

 

“Đừng che lại. Anh muốn nhìn một Chihiro-san đẹp đến như vậy, thật rõ ràng.”

 

“Kenta-san…”

 

Đôi mắt Chihiro long lanh, ướt át.

 

Chihiro ngượng ngùng… rồi chậm rãi buông đôi tay đang che giấu.

 

Trong một lúc lâu, chúng tôi chỉ lặng lẽ nhìn nhau. Những cảm xúc không thể gọi thành lời dường như được truyền đi chỉ qua ánh mắt.

 

Chihiro ngượng ngùng, nhưng vẫn lấy hết can đảm, đặt tay lên gấu chiếc áo lót mỏng của tôi.

 

“Em cũng…”

 

Bàn tay em ấy khẽ run. Tôi đặt tay mình lên tay Chihiro, cùng cô ấy cởi chiếc áo lót ấy ra.

 

Cuối cùng, chúng tôi ôm nhau trong dáng vẻ chỉ còn lại lớp đồ lót. Làn da mềm mại, trắng mịn của Chihiro chạm trực tiếp vào ngực tôi, khiến tim tôi đập dồn dập như trống.

 

Cảm giác da chạm da khiến đầu óc tôi gần như trống rỗng.

 

“Ấm quá…”

 

Chihiro khẽ thì thầm.

 

“Chihiro-san cũng… rất ấm, rất mềm…”

 

Giọng tôi cũng run lên.

 

“Chihiro-san…”

 

Giọng tôi run rẩy, không thể nói tiếp.

 

Chihiro lo lắng ngước nhìn tôi.

 

“Ừm… anh muốn chạm vào Chihiro-san… nhưng… như vậy có được không?”

 

Trước sự thành thật ấy, Chihiro đỏ bừng mặt, nhưng vẫn mỉm cười dịu dàng.

 

“Em cũng… muốn được Kenta-san chạm vào.”

 

“Thật sao?”

 

“Vâng… em hồi hộp lắm, nhưng nếu là Kenta-san… thì em thấy yên tâm.”

 

Bàn tay tôi, như đang chạm vào điều gì đó thiêng liêng, nhẹ nhàng ôm lấy ngực Chihiro qua lớp

áo lót. Chihiro bật ra một tiếng rất khẽ, rồi ôm chặt lấy vai tôi hơn.

 

“A…”

 

Tiếng thì thầm nhỏ bé ấy vang lên bên tai tôi, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến tôi không thể chịu nổi.

 

“Có đau không? Em ổn chứ?”

 

Tôi lo lắng hỏi. Chihiro xấu hổ gật đầu.

 

“Không đau… chỉ là… cơ thể em nóng lên… cảm giác này, là lần đầu tiên.”

 

“Anh cũng vậy. Khi chạm vào Chihiro-san, tim anh đập loạn, đầu óc cứ lâng lâng.”

 

“Thật sao? Vậy là không chỉ mình em…”

 

Chihiro lộ vẻ an tâm hơn một chút.

 

“Ở bên Chihiro-san, lúc nào anh cũng như thế. Nhưng hôm nay thì… đặc biệt hơn.”

 

Trước những lời thành thật của nhau, cả hai cùng khẽ cười ngượng.

 

Thời gian trôi qua, vòng ôm của chúng tôi dần trở nên mãnh liệt hơn. Hơi thở gấp gáp, nhịp tim

càng lúc càng nhanh.

 

Hơi ấm, sự mềm mại của làn da Chihiro, và cả niềm tin cô ấy dành cho tôi — tất cả khiến tôi say mê đến không lối thoát.

 

Bàn tay tôi một lần nữa, với sự trân trọng gần như thiêng liêng, nhẹ nhàng ôm lấy ngực Chihiro qua lớp áo lót. Chihiro suýt bật ra tiếng lớn, vội vàng đưa tay che miệng mình.

 

“À… ưm…”

 

Tiếng thì thầm nhỏ ấy vang lên bên tai tôi, chỉ cần như vậy thôi cũng khiến tôi không thể kìm nén được nữa.

 

Cứ thế yêu thương nhau một lúc, bàn tay tôi, như được dẫn dắt một cách tự nhiên, nhẹ chạm vào chiếc móc cài sau áo lót của Chihiro…

 

Ngay khi đầu ngón tay tôi chạm vào đó, cơ thể Chihiro khẽ run lên.

 

“Chihiro-san…”

 

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy. Đôi mắt Chihiro long lanh, trong đó có tình yêu, nhưng lần này còn lẫn thêm một nỗi bất an sâu hơn.

 

Khoảnh khắc ấy.

 

“Kenta-san… đợi đã.”

 

Chihiro khẽ nói, giọng nhỏ đến mức gần như tan vào không khí.

 

“Xin lỗi…”

 

Tôi vội vàng dừng tay lại.

 

“Không phải như vậy đâu… chỉ là nếu đi xa hơn nữa, em—em sợ mình sẽ không thể kìm lại được.”

 

Gò má Chihiro đỏ bừng lên.

 

“Xin lỗi… hôm nay em thật sự không nghĩ sẽ đến mức này, nên… em không chuẩn bị gì cả.”

 

Em nói với vẻ áy náy.

 

Tôi chợt sững người. Bởi tôi cũng đang ở trong hoàn cảnh hoàn toàn giống như vậy.

 

“Anh cũng thế. Anh hoàn toàn không chuẩn bị gì cả…”

 

Chúng tôi nhìn vào mắt nhau. Tình cảm của cả hai là như nhau—khao khát được bước tiếp, nhưng đồng thời cũng có một điều gì đó khiến chúng tôi do dự.

 

“Vì anh muốn trân trọng Chihiro-san.”

 

Cuối cùng, tôi đành nén lòng dừng lại ở đó.

 

“Cảm ơn anh… em cũng rất trân trọng anh, Kenta-san. Hôm nay… như thế này là đủ rồi.”

 

Chihiro mỉm cười dịu dàng.

 

Chúng tôi, trong dáng vẻ chỉ còn lại đồ lót, lại ôm lấy nhau thật lâu, như muốn khắc ghi hơi ấm ấy vào tim.

 

Sau khi tận hưởng khoảnh khắc ấy đủ đầy, không ai bảo ai, cả hai lặng lẽ mặc lại quần áo.

 

“Hôm nay thật sự… rất đặc biệt.”

 

Chihiro nói, vùi mặt vào lồng ngực tôi.

 

“Anh cũng vậy. Được ở gần em thế này… cứ như một giấc mơ vậy.”

 

Ngoài kia, tuyết vẫn không ngừng rơi. Nhưng trong căn phòng này, chỉ có hơi ấm bao bọc lấy chúng tôi.

 

Và thế là, đây thực sự đã trở thành một đêm Giáng Sinh đặc biệt— một kỷ niệm quý giá, chỉ thuộc về hai người, không ai có thể xen vào.

=============================

 

Quay xe gấp, bổ ngã chưa =)))

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!