Web novel (chương 31~60)

Chương 48: Hơi ấm

Chương 48: Hơi ấm

Enjoy!

---------------------------------

Hơi ấm

Một lúc lâu cứ ôm nhau như thế, tôi cảm nhận được nhịp thở của mình dần trở nên sâu hơn.

Sức lực nơi bờ vai tôi – khi đang vùi mặt vào lồng ngực của Chihiro – cũng từ từ buông lỏng.

Bàn tay Chihiro nhẹ nhàng vuốt ve lưng tôi. Hơi ấm ấy thấm dần, thấm sâu vào tận đáy lòng.

“Chihiro-san… ấm quá.”

“Anh không cần phải gánh vác mọi thứ một mình nữa đâu.”

Giọng nói của Chihiro bao bọc lấy trái tim tôi.

Chihiro khẽ đưa tay nâng lấy má tôi.

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt cô ấy.

“Thật ra… anh đã muốn được dựa dẫm nhiều hơn.”

Đó là lần đầu tiên tôi nói ra tiếng lòng của mình.

“Từ khi bố mất… anh vẫn luôn chịu đựng.”

Ngón tay cái của Chihiro nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt đang trượt trên má tôi.

“Anh không cần phải cố chịu nữa đâu.”

Lời nói của Chihiro khiến lớp băng trong tim tôi tan chảy thêm một chút.

“Năm anh mười tuổi… bố đột ngột không còn nữa.”

Dựa vào ánh mắt dịu dàng của Chihiro, tôi tiếp tục nói.

“Mẹ lúc nào cũng khóc… mà anh thì chẳng làm được gì.”

Lần này, tay Chihiro nhẹ nhàng xoa đầu tôi.

“Với một cậu bé mười tuổi như anh, đó quả thực là một thực tại quá tàn nhẫn.”

Những lời ấy chạm đến vết thương sâu kín trong tim tôi, xoa dịu nó từng chút một.

Chihiro nắm lấy tay tôi, dùng cả hai tay mình bao lấy.

“Tay của anh… đã là tay của một người trưởng thành rồi.”

Nói rồi, cô ấy áp tay tôi lên má mình.

“Má Chihiro-san… mềm và ấm quá.”

Hơi ấm từ làn da cô ấy truyền thẳng vào lòng bàn tay tôi.

“Chắc hẳn bố anh cũng đang tự hào về sự trưởng thành của anh đấy.”

Lời nói ấy khiến lồng ngực tôi nóng lên, nghẹn lại.

Giữa buổi hoàng hôn khi những ngọn đèn đường bắt đầu thắp sáng, Chihiro lặng lẽ nhìn tôi.

“Kenta-san này, lần này… hãy nghe chuyện của em nhé.”

“Hả?”

“Em cũng có những điều bất an. Anh có thể nghe em nói không?”

Tôi có chút bối rối, nhưng vẫn gật đầu.

“Được mà…”

Gương mặt Chihiro thoáng hiện lên nét lo lắng.

“Em… không hiểu được anh, Kenta-san à. Dù chúng ta đã trở thành người yêu của nhau, nhưng em vẫn cảm thấy có một khoảng cách.”

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên.

“Khoảng cách… sao…”

“Bởi vì anh lúc nào cũng dè dặt, nên em không biết được cảm xúc thật của anh.”

Nhìn vẻ bất an trên gương mặt Chihiro, tim tôi đau nhói.

“Dù em nói vậy, nhưng thật ra… em cũng thế.”

Chihiro mỉm cười, có chút ngượng ngùng.

“Hả?”

“Em lúc nào cũng chỉ được anh giúp đỡ. Ngay cả em cũng chưa từng dám bước sâu vào thế giới của anh. Vì vậy, em chẳng có tư cách gì để trách anh cả.”

“Không phải vậy đâu…”

“Kenta-san.”

“Vâng.”

“Hãy bước vào trái tim em đi.”

“Vào… trái tim của Chihiro-san ư?”

“Vâng. Để chúng ta có thể cùng nâng đỡ lẫn nhau.”

Những lời ấy vang vọng sâu trong tim tôi.

“Đừng dè dặt nữa, hãy cố gắng hiểu em nhiều hơn đi.”

Tôi đón nhận lời của Chihiro, rồi chậm rãi đáp.

“Chihiro-san… anh cũng muốn hiểu Chihiro-san nhiều hơn. Trước giờ anh chỉ nghĩ đến việc không làm phiền người khác, nên luôn giữ khoảng cách. Nhưng nếu cứ như vậy, thì làm sao có thể bước vào lòng ai được chứ. Chihiro-san đã khiến anh nhận ra điều đó. Cảm ơn em.”

Chihiro trầm ngâm một chút, rồi hỏi tôi.

“── Điều đó… có lẽ không chỉ với riêng em, đúng không?”

“Hả?”

“Với bạn bè của anh… anh cũng luôn dè dặt như vậy sao?”

Lời nói của Chihiro khiến tôi bất giác nhớ đến Yamada.

“Yamada sao… quả thật.”

“Cậu ấy là người như thế nào?”

“Là bạn thân của anh từ thời cấp hai…”

Tôi chậm rãi nhìn lại mối quan hệ giữa mình và Yamada.

“Nhưng có phải Kenta-san luôn giữ ý, vô thức vạch ra một ranh giới với Yamada-san không?”

Lời nói của Chihiro khiến tôi chợt nhận ra.

“…Có lẽ là như vậy.”

Chihiro nắm lấy tay tôi, đan các ngón tay vào nhau.

“Vậy thì, hãy để anh bước vào trái tim của Chihiro-san nhé.”

“Và cả vào trái tim của bạn bè anh nữa nhé.”

Chihiro mỉm cười.

“Ừm… lần tới anh sẽ thử nói chuyện thẳng thắn với Yamada.”

“Chắc chắn Yamada-san cũng muốn được dựa vào anh đấy.”

Nghe lời Chihiro, lòng tôi bỗng nhẹ đi.

“Chihiro-san, từ giờ anh sẽ không dè dặt nữa.”

Thế nhưng Chihiro lại lộ ra một biểu cảm tinh nghịch.

“Nhưng bây giờ… anh vẫn đang dè dặt, đúng không?”

“Hả?”

Chihiro nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Kenta-san, ngay lúc này… anh muốn làm gì?”

Tôi bối rối, khẽ đáp.

“Ngay lúc này… sao?”

“Vâng, trong khoảnh khắc này.”

Má tôi nóng bừng lên, nhưng tôi vẫn thành thật nói ra.

“Anh muốn… hôn Chihiro-san.”

Chihiro mỉm cười.

“Fufu, em cũng vậy.”

Em đặt tay lên má tôi.

Tôi nhẹ nhàng tiến lại gần Chihiro.

Dưới ánh đèn đường, chúng tôi khẽ chạm môi nhau.

Ấm áp đến lạ, dịu dàng đến nao lòng…

Sự dịu dàng của Chihiro truyền thẳng vào tim tôi.

“Chihiro-san…”

Trong khoảng lặng sau nụ hôn, tôi khẽ gọi tên cô ấy.

“Em cũng sẽ dựa dẫm vào anh nhiều hơn.”

Lời nói ấy khiến tôi hạnh phúc.

Bố à, con sẽ không gánh vác mọi thứ một mình nữa.

“Từ giờ, hãy sống thật lòng hơn nhé.”

“Ừm.”

Lần này, tôi chủ động đặt môi mình lên môi Chihiro.

Nụ hôn thứ hai sâu hơn, ấm áp hơn.

Giữa công viên lúc hoàng hôn, chúng tôi cảm nhận được sự khởi đầu của một mối quan hệ mới.

Khi nắm tay nhau rời khỏi công viên, lòng tôi nhẹ bẫng.

Nhờ có Chihiro, tôi có thể thay đổi.

Tôi sẽ không còn dè dặt nữa. Sẽ sống chân thành hơn.

Và ngày mai… tôi sẽ thử mở lời với Yamada.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!