Web novel (chương 31~60)

Chương 59: Đêm Giáng Sinh – Phần đầu

Chương 59: Đêm Giáng Sinh – Phần đầu

Enjoy!

 

------------------------------------

 

Đêm Giáng Sinh – Phần đầu

 

“Thật ra thì… anh có quà Giáng Sinh cho em.”

 

Tôi lấy từ túi trong áo ra một gói quà nhỏ.

 

“Wa! Em cũng có này.”

 

Chihiro cũng lấy ra một chiếc túi xinh xắn.

 

“Hay là mình cùng đưa quà, đếmmột, hai, banhé?”

 

“Vâng!”

 

“Một, hai, ba.”

 

Chúng tôi trao quà cho nhau cùng một lúc.

 

“Anh mở quà của Chihiro-san được không?”

 

“Vâng, tất nhiên rồi.”

 

Món quà của Chihiro là một đôi găng tay. Màu kem ấm áp, trông vô cùng dễ thương.

 

“Em tự đan đó… không khéo lắm đâu.”

 

“Không hề. Tự tay đan thế này là tuyệt vời lắm rồi. Rất đẹp. Anh sẽ trân trọng nó.”

 

“Vậy thì… đến lượt em mở quà của Kenta-san nhé.”

 

Tôi gật đầu.

 

Khi Chihiro mở gói quà, bên trong là một khung ảnh gỗ mộc mạc. Và trong đó, là bức ảnh của

Chihiro vừa mới được chụp không lâu trước đó.

 

“Waa… ảnh của em! Anh chụp lúc nào vậy?”

 

“Thật ra là… sau khi chụp ảnh xong, anh lén đi in ngay.”

 

Chihiro khẽ sững lại.

 

“À… chuyện anh nói là quên đồ lúc nãy…”

 

“Anh xin lỗi vì đã nói dối. Anh chỉ muốn làm Chihiro-san bất ngờ, muốn chuẩn bị một món quà đặc biệt thôi.”

 

Tôi cúi đầu, có chút áy náy.

 

Đúng vậy. Khi còn ở quán cà phê, việc tôi nói quên đồ rồi quay lại tiệm máy ảnh chỉ là cái cớ.

 

Thực ra, tôi đã dùng dịch vụ in ảnh nhanh ngay tại chỗ để in bức ảnh vừa chụp.

 

“Kenta-san… anh đã nghĩ cho em như vậy. Em không giận chút nào đâu, ngược lại còn rất vui nữa. Cảm ơn anh.”

 

 

—-----------------------------------

 

 

“Vậy… mình tiếp tục buổi chụp ảnh nhé?”

 

Theo đề nghị của tôi, cả hai cùng lên phòng tôi ở tầng hai.

 

“Wa… lần đầu tiên em được thấy phòng của Kenta-san đó.”

 

Chihiro tò mò nhìn quanh.

 

“Phòng hơi bừa, xin lỗi em nhé.”

 

“Không đâu ạ. Rất giống Kenta-san, một căn phòng mang cảm giác của anh.”

 

Chúng tôi thay phiên chụp ảnh cho nhau. Khi Chihiro chụp tôi, gương mặt nghiêm túc của cô ấy dễ thương đến mức khiến tim tôi đập loạn nhịp.

 

“Kenta-san, cười lên đi.”

 

Chihiro vừa nhìn qua ống ngắm vừa nói. Nhưng tôi lại bị ánh mắt trong veo của cô ấy phía sau chiếc máy ảnh cuốn hút đến mức không rời ra được.

 

“Như thế này sao?”

 

“Ừm… tự nhiên hơn một chút nữa.”

 

Chihiro khẽ cau mày, rồi hạ máy ảnh xuống.

 

“Em cứ bị căng thẳng thế nào ấy…”

 

“Vậy thì… mình vừa trò chuyện vừa chụp nhé?”

 

Chihiro gật đầu, trông rất vui.

 

“Kenta-san thích kiểu ảnh như thế nào?”

 

Tách. Tiếng màn trập vang lên.

 

“Ờ thì… anh thích nhất là ảnh Chihiro-san cười.”

 

Khi tôi nói thật lòng, đôi má Chihiro ửng lên sắc hồng nhè nhẹ.

 

“Anh nói thế… làm em ngại quá.”

 

Lại một tiếng tách.

 

“À! Biểu cảm lúc nãy rất đẹp đó!”

 

Chihiro vui vẻ nói.

 

“Giờ đến lượt anh chụp Chihiro-san nhé.”

 

Khi tôi cầm lấy máy ảnh, Chihiro hơi căng thẳng, chỉnh lại tư thế.

 

“Em không biết nên tạo dáng thế nào…”

 

“Cứ như vậy là được rồi. Chihiro-san tự nhiên nhất mới là đẹp nhất.”

 

Qua ống ngắm, tôi thấy Chihiro ở đó. Chiếc áo blouse trắng được ánh đèn ấm áp trong phòng chiếu lên, khiến cô ấy trông như một thiên thần.

 

“Chihiro-san, em hơi quay sang bên này một chút được không?”

 

Chihiro chậm rãi xoay mặt lại. Khoảnh khắc ấy khiến lồng ngực tôi nóng lên.

 

Tách.

 

“Hay là thử chụp gần cửa sổ nhé? Tuyết bên ngoài chắc sẽ làm nền rất đẹp.”

 

Chihiro vui vẻ bước đến bên cửa sổ. Tuyết ngoài trời, dưới ánh đèn đường, làm nổi bật lên đường nét nghiêng nghiêng trên gương mặt em ấy.

 

“Đẹp quá…”

 

Tôi vô thức thì thầm. Quên cả việc chụp ảnh, chỉ lặng lẽ nhìn Chihiro.

 

“Kenta-san?”

 

Chihiro nghiêng đầu, nhìn tôi với vẻ khó hiểu.

 

“À, xin lỗi… vì em đẹp quá, anh nhìn mãi không rời được.”

 

Chihiro mỉm cười, có chút ngượng ngùng. Tôi nhanh tay bấm máy, không để lỡ nụ cười ấy.

 

Chúng tôi say mê chụp ảnh không ngừng. Nhưng càng về sau, thời gian chúng tôi nhìn nhau trực tiếp nhiều hơn cả việc nhìn qua ống kính.

 

“Kenta-san…”

 

“Chuyện gì vậy?”

 

“Máy ảnh… thật kỳ diệu nhỉ. Nhờ nó mà em có thể nhìn Kenta-san ở khoảng cách gần như thế này.”

 

Lời nói của Chihiro khiến tim tôi đập mạnh hơn nữa.

 

Đôi má cô ấy ửng lên một màu hồng nhạt. Tôi cũng cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, chẳng khác gì cô ấy.

 

“Chihiro-san…”

 

Tôi vô thức gọi tên em.

 

“Vâng…”

 

Chihiro đáp lại bằng giọng nhỏ hơn thường ngày.

 

Tôi cảm nhận được bầu không khí giữa hai chúng tôi đang dần thay đổi, trở nên đặc biệt theo một cách rất khác. Lẽ ra chúng tôi vẫn phải tiếp tục chụp ảnh, vậy mà không biết từ lúc nào, cả hai đã quên hẳn sự tồn tại của chiếc máy ảnh.

 

Đang là chụp hình, nhưng khi nhận ra thì tôi đã không còn nhìn Chihiro qua ống kính nữa, mà trực tiếp nhìn em. Khi tôi hạ máy ảnh xuống, Chihiro hơi nghiêng đầu, nhìn tôi với vẻ thắc mắc.

Không hiểu vì sao. Vẫn là Chihiro quen thuộc ấy, nhưng hôm nay em ấy lại đẹp đến lạ thường.

 

“Chihiro-san… em thật sự rất xinh đẹp.”

 

Khi tôi nói thẳng như vậy, gương mặt Chihiro càng đỏ hơn.

 

“Kenta-san… đừng nói như thế chứ. Em ngại lắm.”

 

“Nhưng đó là sự thật.”

 

Tôi bước lại gần cô ấy một bước. Chihiro không lùi lại. Ngược lại, tôi có cảm giác cô ấy còn hơi nghiêng người về phía tôi.

 

Chẳng biết từ lúc nào, chúng tôi đã nhẹ nhàng đặt máy ảnh xuống bên cạnh giường, chỉ còn lặng lẽ nhìn nhau.

 

Không khí trong phòng dần trở nên ngọt ngào. Không phải cái ấm của máy sưởi, mà là thứ hơi ấm đặc biệt do chỉ hai người chúng tôi tạo nên.

 

Bên ngoài, tuyết vẫn lặng lẽ rơi. Thế giới ngoài khung cửa sổ trắng xóa, khiến tôi có cảm giác như chỉ căn phòng này mới là trung tâm của cả thế giới.

 

Đêm Giáng Sinh đặc biệt. Khoảng thời gian chỉ có hai người, không ai quấy rầy.

 

“Yên tĩnh quá nhỉ…”

 

Chihiro khẽ thì thầm. Giọng cô ấy run run. Trong lồng ngực tôi cũng dấy lên một cảm giác khó tả.

 

“Chihiro-san…”

 

Giọng tôi khàn đi. Tôi suýt nữa quên mất cách xưng hô kính trọng thường ngày. Khoảng cách giữa tôi và cô ấy lúc này quá gần, khiến lòng tôi không sao bình tĩnh được.

 

“Kenta-san…”

 

Chihiro cũng đáp lại bằng giọng nhỏ như vậy. Trong âm thanh ấy, có gì đó rất khác so với thường ngày.

 

Tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay Chihiro. Tôi cảm nhận được bàn tay nhỏ bé ấy đang khẽ run.

 

“Tay em lạnh quá.”

 

“À… vâng. Có lẽ vì em hơi căng thẳng.”

 

“Anh cũng đang căng thẳng.”

 

Nghe vậy, vẻ mặt Chihiro như dịu đi một chút.

 

“Kenta-san cũng… vậy sao?”

 

“Ừ. Ở gần em thế này, mà chỉ có hai người… tim anh đập mạnh lắm.”

 

Khi tôi thành thật nói ra, Chihiro ngượng ngùng cúi xuống.

 

“Em cũng… giống vậy.”

 

Giọng em ấy nhỏ đến mức suýt nữa tôi không nghe thấy.

 

Gương mặt chúng tôi chậm rãi tiến lại gần nhau. Khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương. Đôi mắt trong veo của Chihiro nhìn thẳng vào tôi.

 

Đôi môi cô ấy khẽ run lên. Có lẽ môi tôi cũng vậy.

 

“Chihiro-san…”

 

“Vâng…”

 

Rồi cuối cùng… môi chúng tôi chạm vào nhau.

 

Ban đầu chỉ là một nụ hôn thật khẽ, nhẹ như lông vũ, chỉ đơn giản là áp môi lại. Đôi môi Chihiro mềm đến mức chỉ chạm thôi cũng khiến tim tôi như sắp vỡ ra.

 

Nhưng dần dần, cảm xúc của cả hai càng lúc càng dâng cao. Có lẽ sự căng thẳng ban đầu của Chihiro cũng tan đi, em bắt đầu khẽ khàng đáp lại nụ hôn của tôi.

 

Một nụ hôn dài hơn hôm qua, sâu hơn, đong đầy cảm xúc. Tôi cảm nhận được Chihiro đang run nhẹ trong vòng tay mình.

 

Khi nụ hôn kết thúc, Chihiro xấu hổ vùi mặt vào ngực tôi.

 

“Chihiro-san…”

 

Tôi vòng tay ôm nhẹ lấy lưng em ấy.

 

“Em… ngại lắm…”

 

Giọng Chihiro lẫn vào áo tôi, nhỏ và mơ hồ.

 

“Anh cũng ngại. Nhưng… anh rất vui.”

 

“Em cũng… rất vui.”

 

Chihiro ngẩng lên nhìn tôi. Trong đôi mắt ấy, ánh lên chút long lanh ướt át.

 

“Chihiro-san…”

 

Tôi ôm cô ấy chặt hơn, dịu dàng hơn. Chihiro cũng tựa sát vào tôi. Mái tóc mềm mại của em ấy khẽ chạm vào cổ tôi, hương thơm ngọt ngào nhè nhẹ bao lấy cả người tôi.

 

“Mùi của Kenta-san… làm em thấy yên tâm.”

 

Chihiro thì thầm.

 

“Tóc của Chihiro-san… cũng thơm lắm.”

 

Chúng tôi cứ thế ôm nhau thật lâu. Nhịp tim của cả hai truyền qua lồng ngực, hòa vào nhau.

Trong phòng chỉ còn vang lên tiếng máy sưởi khe khẽ. Tuyết bên ngoài như hút đi mọi âm thanh, bao trùm lấy chúng tôi trong một sự tĩnh lặng, như thể trên thế giới này chỉ còn lại hai người mà thôi.

 

Lần này, sẽ không còn ai quấy rầy nữa. Chỉ có chúng tôi, và khoảng thời gian đặc biệt của riêng hai người.

 

“Kenta-san…”

 

“Anh đây.”

 

“Hôm nay… thật sự là một ngày tuyệt vời.”

 

“Anh cũng vậy. Được ở bên Chihiro-san, anh thật sự rất hạnh phúc.”

 

Tôi khẽ vuốt mái tóc Chihiro. Em ấy khẽ thở nhẹ một tiếng, rồi lại dựa sát hơn vào ngực tôi.

 

“Cứ như thế này… em chỉ ước thời gian có thể ngừng lại.”

 

Lời nói ấy khiến lồng ngực tôi nóng lên.

 

“Kenta-san…”

 

Chihiro gọi tên tôi. Trong giọng nói ấy có một sự ngọt ngào mà trước đây tôi chưa từng nghe thấy.

 

Tôi nhìn lại Chihiro thật kỹ. Cô ấy đang mặc chiếc áo blouse trắng và chiếc váy xếp ly màu xanh đậm — bộ trang phục cô ấy đã chọn cho buổi hẹn hôm nay. Một vẻ ngoài vừa thanh lịch vừa đáng yêu, rất hợp với đêm Giáng Sinh.

 

Dưới ánh đèn ấm áp trong phòng, Chihiro trông thật sự rất đẹp.

 

“Chihiro-san… em đẹp lắm.”

 

Khi tôi nói thẳng như vậy, Chihiro xấu hổ cúi đầu.

 

“Anh nói thế…”

 

“Thật mà. Suốt cả ngày hôm nay, anh đã nghĩ như vậy.”

 

Đôi má Chihiro càng đỏ hơn.

 

Ánh mắt tôi chậm rãi trượt từ cổ em ấy xuống phần ngực. Có lẽ Chihiro cũng nhận ra ánh nhìn đó, gương mặt cô ấy lại càng ửng đỏ.

 

“Kenta-san…”

 

Chihiro thì thầm, giọng hơi run.

 

“Xin lỗi… anh cứ vô thức nhìn mãi.”

 

“Không… ừm…”

 

Chihiro ngước lên nhìn tôi, ánh mắt đầy bối rối. Trong đôi mắt ấy, ngoài sự xấu hổ, dường như còn có một cảm xúc khác.

 

Sự tin tưởng dành cho tôi. Và có lẽ… cả những cảm xúc giống như tôi đang mang trong lòng.

 

Tôi cảm thấy má Chihiro đỏ lên không chỉ vì ngại ngùng. Trong ngực tôi, có thứ gì đó đang dần trở nên nóng bỏng.

 

Tim tôi đập nhanh hơn. Bàn tay tôi, như không còn nghe theo ý thức, chậm rãi chạm vào chiếc cúc áo trên chiếc blouse trắng của em.

 

Chỉ một chạm rất nhẹ thôi, vậy mà Chihiro khẽ run lên.

 

“À…”

 

Em ấy hít vào một hơi thật khẽ.

 

“Anh xin lỗi…”

 

Tôi vội định rút tay lại. Nhưng Chihiro nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay tôi.

 

“Không… không sao đâu.”

 

Giọng em run rẩy. Nhưng em ấy không hề ngăn tôi lại. Trái lại, Chihiro nhìn tôi bằng ánh mắt như đang cầu nguyện.

 

“Chihiro-san… thật sự ổn chứ?”

 

Giọng tôi cũng khàn đi hơn bình thường.

 

Chihiro nhìn thẳng vào tôi, rồi khẽ gật đầu một cái, rất nhỏ. Chỉ một cử chỉ ấy thôi cũng đủ khiến tim tôi nóng lên thêm nữa.

 

“Nhưng… nếu em không thích, hãy nói ngay với anh nhé.”

 

“Vâng…”

 

Câu trả lời của Chihiro nhỏ đến mức, gần như chỉ vừa đủ để tôi nghe thấy.

 

===========================

 

Chuẩn bị bùng lổooooo!!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!