Enjoy!
----------------------------------
Giải thoát
Tôi nằm trên giường, lặng lẽ nhìn lên trần nhà.
Khoảng thời gian bên Chihiro ngày hôm qua đến giờ vẫn khiến tôi có cảm giác như một giấc mơ.
Trên chiếc ghế dài trong công viên, Chihiro đã ôm lấy tôi. Hơi ấm ấy, cảm giác an tâm như được bao bọc trọn vẹn.
Và rồi…
Nụ hôn với Chihiro.
Chỉ cần nhớ lại thôi, tim tôi đã đập loạn nhịp.
Cảm giác đôi môi mềm mại của em. Hơi ấm từ bàn tay dịu dàng nâng lấy má tôi. Khoảnh khắc chúng tôi lặng lẽ chạm môi nhau dưới ánh đèn đường.
“Chihiro-san…”
Tôi vô thức khẽ gọi tên em ấy thành tiếng.
Nụ cười của Chihiro. Biểu cảm khi cô ấy nói: “Fufu, em cũng vậy.”
Rồi đến nụ hôn thứ hai…
Vừa nghĩ đến thôi, mặt tôi đã đỏ bừng, vội vùi mặt vào chiếc gối.
“Ư a a…”
Xấu hổ thật đấy, nhưng… tôi hạnh phúc.
Chihiro đã chấp nhận tôi. Dịu dàng ôm lấy những tình cảm vụng về, không khéo léo của tôi.
—---------------------------------
Sau khi đã bình tĩnh hơn một chút, tôi nhớ lại những lời Chihiro đã nói với mình.
“Nhưng bây giờ… anh vẫn đang dè dặt, đúng không?”
“Kenta-san, ngay lúc này… anh muốn làm gì?”
Lúc đó, Chihiro đã nhìn thấu tận sâu trong lòng tôi.
Tôi luôn sống trong sự dè dặt. Kìm nén cảm xúc của bản thân, chỉ vì không muốn làm phiền người khác.
“Với bạn bè của anh… anh cũng luôn dè dặt như vậy sao?”
Câu nói ấy của Chihiro đặc biệt khiến tim tôi nhói lên.
Đúng thật. Tôi đã vô thức tin rằng dè dặt mới là điều đúng đắn.
Từ sau khi bố mất, tôi luôn cố gắng không để mẹ phải lo lắng. Không làm phiền bất cứ ai.
Và rồi, lúc nào không hay, điều đó đã biến thành việc tôi không còn dám tiến sâu vào mối quan hệ với bất kỳ ai.
Nhưng Chihiro nói rằng… không phải như vậy.
Dựa dẫm, bước thêm một bước vào lòng người khác… cũng không sao cả.
Gương mặt của Yamada hiện lên trong tâm trí tôi.
Dù là bạn thân từ thời cấp hai, tôi vẫn luôn đứng lùi lại một bước. Có chuyện khó khăn, tôi cũng chẳng bao giờ tìm đến Yamada để tâm sự. Khi thấy cậu ấy có vẻ đang phiền muộn, tôi cũng không dám hỏi tới.
Tất cả… đều là vì tôi đã quá dè dặt.
“Lần tới anh sẽ thử nói chuyện với Yamada.”
Tôi đã hứa với Chihiro như vậy.
Hôm nay, ở trường, tôi sẽ thử chủ động bắt chuyện với Yamada.
Lần đầu tiên, từ phía tôi.
—-------------------------------
Sáng hôm sau, đứng trước gương trong phòng rửa mặt, tôi âm thầm củng cố quyết tâm.
“Hôm nay mình sẽ hỏi Yamada.”
Nhìn khuôn mặt phản chiếu trong gương, tôi chợt nhận ra… biểu cảm của mình có vẻ tươi sáng hơn thường ngày.
Là nhờ Chihiro. Khoảng thời gian bên cô ấy hôm qua đã thay đổi tôi.
“Kenta, dạo này nét mặt con khác hẳn đó.”
Mẹ vừa chuẩn bị bữa sáng vừa nói.
“Thật ạ?”
“Ừ, trông… có sức sống hơn hẳn.”
Mẹ mỉm cười. Có lẽ ngay cả mẹ cũng cảm nhận được sự thay đổi trong tôi.
Thời gian bên Chihiro đã khiến lòng tôi nhẹ nhõm hơn. Chính cô ấy đã phá vỡ lớp vỏ dè dặt mà tôi luôn tự nhốt mình trong đó.
“Con đi đây.”
“Đi đường cẩn thận. Hôm nay cũng cố gắng lên nhé.”
Được mẹ tiễn ra cửa, tôi bước ra khỏi nhà.
Hôm nay khác rồi. Tôi của hôm nay… không còn là tôi của trước kia nữa.
—---------------------------------------
Giờ ra chơi ở trường, tôi bước đến chỗ ngồi của Yamada.
Bình thường, tôi luôn chờ Yamada chủ động nói chuyện trước. Nhưng hôm nay thì khác.
“Yamada, tớ có chuyện muốn hỏi.”
“Ể? Hiếm thấy ghê.”
Yamada quay lại nhìn tôi. Quả thật là hiếm. Việc tôi chủ động bắt chuyện với cậu ấy.
Chúng tôi di chuyển đến một góc lớp, nơi chỉ có hai đứa.
Hít sâu một hơi, tôi lấy hết can đảm hỏi:
“Trước giờ… tớ có dè dặt với cậu quá không?”
Nghe câu hỏi của tôi, Yamada lộ ra vẻ mặt hơi bất ngờ.
Rồi cậu ấy… khẽ nhếch mép cười.
“Cuối cùng cũng nhận ra rồi à.”
Chỉ với câu nói ấy, điều tôi mơ hồ đoán trước đã trở thành chắc chắn.
Quả nhiên là vậy sao…
“Đúng là như vậy thật nhỉ.”
“Ừ.”
Yamada gật đầu.
Nhưng trong lòng tôi vẫn còn một điều chưa hiểu.
“Nhưng mà… với một đứa như tớ, sao cậu vẫn luôn ở bên, vẫn hay bắt chuyện vậy?”
Đó là câu hỏi mà đến giờ tôi mới dám hỏi. Trước đây, vì quá dè dặt, tôi chưa từng mở miệng.
Yamada suy nghĩ một chút rồi đáp.
“Bởi vì nếu không làm vậy, trông cậu lúc nào cũng cô đơn lắm.”
Nghe câu nói ấy, lồng ngực tôi nóng lên.
À… thì ra là vậy. Tôi đã được Yamada âm thầm bảo vệ.
Dù tôi luôn giữ khoảng cách vì dè dặt, Yamada vẫn để tâm đến tôi. Để tôi không cảm thấy cô độc, cậu ấy luôn chủ động lên tiếng, luôn ở bên.
Lần đầu tiên, tôi nhận ra sự dịu dàng ấy của Yamada.
“Sao tự dưng hỏi mấy chuyện này vậy?”
Yamada nghiêng đầu, vẻ khó hiểu.
Tôi hơi ngượng, nhưng vẫn trả lời.
“Chihiro-san… à, tớ mới bắt đầu hẹn hò với cô ấy…”
“Uoooo, chúc mừng nha!!!” (Quả sạn thứ 2 nhể, tưởng chú bt rùi :v)
Giọng Yamada vang khắp lớp, khiến mấy bạn xung quanh cũng quay sang nhìn. Cách cậu ấy vui mừng quá mức làm tôi không nhịn được cười gượng.
“Cảm ơn. Mà chuyện đó để sau, cô ấy nói là tớ hay dè dặt quá.”
“À, vậy là cô ấy đủ tinh ý để chỉ ra điều đó.”
Yamada gật đầu. Qua cách nói ấy, tôi biết cậu ấy cũng đánh giá cao Chihiro.
“Tớ muốn thử tiến thêm một bước vào mối quan hệ với mọi người…”
Tôi hít một hơi rồi nói tiếp.
“Nên… tớ muốn nhờ cậu tư vấn một chuyện.”
“Ừ, cứ nói đi.”
Gương mặt Yamada dịu lại. Đây là lần đầu tiên tôi thực sự dựa vào cậu ấy như thế.
“Là chuyện về website của tiệm Mizunoya.”
Tôi giải thích về tiệm bánh wagashi của gia đình Chihiro.
“Tớ đang bị bế tắc trong việc học làm web.”
“Ồ.”
“Nhưng tớ nghĩ là… chắc cậu không rành mấy chuyện này, nên mới không hỏi.”
Đó chính là sự dè dặt của tôi. Vì không muốn làm phiền, vì tự cho rằng cậu ấy sẽ không biết, nên tôi đã im lặng.
“Thật ra thì tớ mù tịt mấy cái đó.”
Yamada cười khổ.
“Nhưng mà, hỏi thầy dạy tin với anh trai tớ thì có khi ổn đấy.”
“Anh trai cậu á?”
“Ừ. Anh tớ làm trong ngành IT.”
“Thật sao!? Tớ không hề biết.”
Tôi thực sự ngạc nhiên. Tôi biết Yamada có anh trai, nhưng chưa từng biết anh ấy làm việc trong lĩnh vực IT.
“Tại cậu có hỏi đâu, nên tớ cũng chẳng nói.”
Câu nói ấy của Yamada đâm thẳng vào tim tôi.
Chỉ vì tôi dè dặt, mà đến cả những thông tin quan trọng như thế này tôi cũng không hề hay biết. Nếu chịu mở lời sớm hơn, có lẽ tôi đã tìm được hướng giải quyết từ lâu rồi.
Tôi đã bỏ lỡ bao nhiêu cơ hội… chỉ vì sự dè dặt của mình.
“Cảm ơn cậu, Yamada.”
Lần này, tôi nói lời cảm ơn một cách thẳng thắn, không né tránh.
“Từ giờ dựa vào tớ nhiều hơn đi.”
“Ừ. Lần sau, tớ cũng muốn trở thành chỗ dựa cho cậu.”
“Ha, vậy thì nhờ cả vào cậu nhé.”
Yamada đưa tay ra. Tôi nắm lấy tay cậu ấy.
Đó là một cái bắt tay khác hẳn trước kia.
Một bên là tôi – người từng dè dặt. Một bên là Yamada – người đã lặng lẽ chờ đợi.
Nhưng từ hôm nay, mối quan hệ của chúng tôi sẽ khác.
Không còn là giữ khoảng cách nữa.
Mà là những người bạn thật sự, có thể dựa vào nhau.
Một mối quan hệ bình đẳng.
—-----------------------------------------
Sau giờ học, tôi gửi một tin nhắn LINE cho Chihiro.
“Đúng như Chihiro-san nói. Lần đầu tiên anh thử nhờ Yamada tư vấn, và đã tìm được manh mối để giải quyết vấn đề rồi.”
Tin nhắn hồi đáp đến gần như ngay lập tức.
“Thật vậy sao? Tốt quá rồi ♥”
“Tất cả là nhờ Chihiro-san. Anh cảm ơn em nhiều.”
“Là vì Kenta-san đã dũng cảm đó.”
Đọc tin nhắn của Chihiro, lòng tôi ấm lên.
Chính Chihiro đã đẩy tôi tiến về phía trước. Dạy tôi cách từ bỏ sự dè dặt, dạy tôi biết nói ra cảm xúc thật của mình.
“Ngày mai anh sẽ thử nhờ Kobayashi-sensei môn tin học tư vấn.”
“Cố lên nhé. Em luôn ủng hộ anh.”
“Kỳ nghỉ tới, anh cũng sẽ gặp anh trai của Yamada.”
“Chuyện của tiệm Mizunoya, nhờ anh cả đấy.”
“Vì Chihiro-san, anh sẽ cố gắng hết sức.”
“♥”
Nhìn thấy biểu tượng trái tim từ Chihiro, khóe miệng tôi bất giác cong lên.
—----------------------------
Về đến nhà, trong bữa tối tôi kể lại mọi chuyện cho mẹ.
“Mẹ à, hôm nay con đã lần đầu tiên nhờ Yamada tư vấn.”
“Ara, vậy sao?”
“Vâng. Trước giờ con toàn dè dặt thôi, nhưng nhờ Chihiro-san nói nên con mới nhận ra.”
Mẹ mỉm cười.
“Đúng là Chihiro-san đã mang lại ảnh hưởng rất tốt đến con nhỉ.”
“Vâng… con cảm thấy mình có thể thay đổi được.”
“Bố con chắc hẳn cũng đang vui lắm đấy.”
Mẹ nhẹ nhàng nói vậy.
—------------------------
Đêm đó, tôi ngồi trước bàn thờ.
“Bố à, con sẽ không gánh vác mọi thứ một mình nữa.”
Tôi khẽ nói với bức ảnh của bố.
“Chihiro-san, Yamada… mọi người đều đang nâng đỡ con.”
“Nên bố đừng lo cho con nữa nhé.”
Khi chắp tay trước bàn thờ, tôi có cảm giác như bố cũng đã yên lòng.
Tôi không hề cô độc.
Được rất nhiều người nâng đỡ, tôi đang sống từng ngày.
Và rồi, đến lượt tôi sẽ trở thành người nâng đỡ ai đó.
Chihiro, tiệm Mizunoya… và cả Yamada nữa.
Không dè dặt nữa, tôi sẽ đối diện một cách chân thành.
Bước thêm một bước, bước vào trái tim của người khác.
Những điều Chihiro đã dạy tôi, tôi sẽ từng chút một thực hành.
Từ ngày mai, tôi sẽ không còn dè dặt nữa.
Bắt đầu từ những điều nhỏ nhất mà tôi có thể làm, từng bước một.
1 Bình luận