Web novel (chương 31~60)

Chương 46: Bữa cơm ấm áp

Chương 46: Bữa cơm ấm áp

Enjoy!

-----------------------------

Bữa cơm ấm áp

Trong lúc chọn gói bột cà ri cay vừa ở siêu thị, tôi cứ băn khoăn không biết mẹ và Chihiro đã nói với nhau những chuyện gì.

Trên đường mua sắm xong rồi trở về nhà, buổi chiều thu dịu dàng bao trùm cả khu phố. Nhìn ánh đèn ấm áp hắt ra từ ô cửa sổ nhà mình, trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác hạnh phúc khó tả.

“Con về rồi ạ.”

Khi tôi mang bột cà ri về, từ trong bếp vẫn vọng ra những tiếng trò chuyện êm đềm. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tôi mở cửa bước vào, cuộc trò chuyện ấy bỗng khựng lại.

“Con về rồi à.”

Mẹ và Chihiro cùng quay lại chào đón tôi. Cả hai đều mang vẻ mặt hiền hòa, ấm áp, nhưng đâu đó vẫn phảng phất cảm giác như họ vừa chia sẻ một câu chuyện rất sâu sắc.

“Vất vả rồi.”

Chihiro nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng hơn thường ngày.

“Bột cà ri đây. Cay vừa là được rồi nhỉ?”

Tôi đưa túi đồ cho mẹ, bà nhận lấy và gật đầu.

“Ừ, cảm ơn con. Vậy thì, ba chúng ta cùng hoàn thiện món cà ri nhé.”

Bột cà ri được cho vào nồi, mẹ cầm muôi khuấy chậm rãi. Hương gia vị lan tỏa khắp gian bếp.

“Kenta, đoạn này để lửa nhỏ, nấu từ từ thôi.”

Mẹ vừa làm vừa chỉ dẫn. Chihiro đứng bên cạnh, chăm chú nhìn, thỉnh thoảng lại cúi xuống ngó vào nồi.

“Thơm quá.”

Chihiro khẽ hít hà mùi hương, gương mặt ánh lên vẻ hạnh phúc rất tự nhiên. Khoảnh khắc ấy khiến tôi có cảm giác như chúng tôi thật sự là một gia đình.

“Ba người cùng nấu thì món ăn cũng ngon hơn mà.”

Mẹ mỉm cười nói với Chihiro. Chihiro vui vẻ gật đầu.

Tôi nhìn hai người họ trò chuyện, trong lòng cảm nhận được một bầu không khí rất đặc biệt. Giữa mẹ và Chihiro dường như có một sự đồng cảm nào đó mà tôi chưa hề hay biết.

Đến giờ ăn tối, ba người cùng quây quần bên bàn, thưởng thức món cà ri vừa nấu.

“Mời cả nhà ăn cơm.”

Cả ba cùng chắp tay nói lời trước bữa ăn. Chỉ là một cử chỉ rất nhỏ, vậy mà lại khiến tôi thấy thật đặc biệt.

“Ngon quá.”

Chihiro ăn một miếng rồi nở nụ cười mãn nguyện.

“Nhờ Chihiro-san đã giúp thái rau đấy.”

Mẹ nhẹ nhàng nói.

“Không đâu ạ, là nhờ cách nêm nếm của cô mới đúng.”

“Hai người khiêm tốn quá rồi. Món cà ri này là thành quả của cả ba mà, cứ thoải mái nói ‘ngon’ là được rồi.”

Tôi vừa nói xong thì mẹ và Chihiro nhìn nhau rồi bật cười.

“Kenta mà nói mấy câu như vậy cũng hiếm đấy.”

“Đúng vậy, hôm nay Kenta-san có gì đó khác khác.”

Lời Chihiro khiến tim tôi khẽ giật mình. “Khác” là khác thế nào chứ?

Mà nghĩ lại, trong lúc tôi không có ở nhà, rốt cuộc mẹ và Chihiro đã nói với nhau những chuyện gì?

Thỉnh thoảng, ánh mắt Chihiro lại hướng về phía tôi. Trong đôi mắt ấy như ẩn chứa một cảm xúc rất sâu. Là thương cảm ư? Không… không phải vậy. Đó là một thứ gì đó ấm áp hơn, dịu dàng như muốn bao bọc lấy tôi.

Mẹ cũng đôi lúc nhìn tôi rồi mỉm cười. Nụ cười ấy giống như sự an tâm khi đã gửi gắm một điều vô cùng quan trọng cho Chihiro.

Sau bữa ăn, mẹ pha trà cho cả ba. Chúng tôi cùng nhau tận hưởng khoảng thời gian thư thả.

“Chihiro-san này, dạo này cửa tiệm Mizunoya thế nào rồi?”

Mẹ hỏi.

“Dạ, mọi việc đều ổn ạ. Nhờ hệ thống mà Kenta-san làm giúp, số đơn đặt hàng cũng tăng lên đều đặn.”

“Vậy thì tốt quá. Kenta chắc cũng vui vì giúp được người khác nhỉ?”

Mẹ quay sang nhìn tôi.

“Vâng. Có thể giúp được Chihiro-san và tiệm Mizunoya, con cũng rất vui.”

“Em thật sự không biết phải cảm ơn anh thế nào cho đủ.”

Chihiro cúi đầu thật sâu.

“Không đâu, việc Chihiro-san vui đã là phần thưởng lớn nhất đối với anh rồi.”

Nghe tôi nói vậy, mẹ khẽ nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Nhìn đồng hồ, đã quá tám giờ tối.

“Con xin phép về trước ạ.”

Chihiro đứng dậy. Quả thật cũng đã muộn rồi.

Tại cửa ra vào, Chihiro cúi đầu thật sâu trước mẹ.

“Hôm nay cháu cảm ơn cô rất nhiều. Con đã được nghe… những câu chuyện vô cùng quan trọng.”

“Cô cũng rất vui vì được nói chuyện với con.”

Mẹ đáp lại bằng giọng ấm áp.

“Vậy con ra tiễn Chihiro-san nhé.”

Tôi nói, mẹ gật đầu.

“Đi đường cẩn thận nhé.”

Trên con đường đưa Chihiro về nhà, hai đứa tôi sóng bước bên nhau.

Những ngọn đèn đường thắp sáng lác đác lối đi. Không khí đêm se se lạnh, đủ để cảm nhận rõ mùa thu đang dần sâu lại. Chihiro đi cạnh tôi, và tôi có cảm giác như thỉnh thoảng cô ấy lặng lẽ nhìn nghiêng gương mặt tôi.

“Món cà ri hôm nay thật sự rất ngon.”

Chihiro khẽ nói.

“Mẹ anh cũng có vẻ rất vui khi được nấu cùng Chihiro-san.”

“Mẹ của anh là một người tuyệt vời.”

“Vậy sao?”

“Vâng. Em cảm nhận được rằng cô rất yêu thương và trân trọng anh.”

Nghe những lời ấy, tôi bất giác thấy ngượng ngùng.

Chúng tôi lặng lẽ bước đi một lúc. Tiếng côn trùng mùa thu vang lên trong màn đêm yên tĩnh.

“Chihiro-san này.”

“Vâng?”

“Hôm nay… Chihiro-san đã nói chuyện gì với mẹ anh vậy?”

Chihiro chậm lại một nhịp bước, rồi từ tốn cất lời.

“Cô đã kể cho em nghe rất nhiều điều… về anh.”

“Về anh sao?”

“Vâng. Về việc anh là người dịu dàng thế nào, đã cố gắng đến mức nào.”

Giọng Chihiro dường như khẽ run lên.

“Đó là những câu chuyện vô cùng quan trọng đối với em.”

Trong ánh mắt Chihiro, tôi cảm nhận được một điều gì đó hàm chứa bên trong. Nhưng đó là quyết tâm gì, lúc ấy tôi vẫn chưa thể hiểu được.

Bọn tôi đã đứng trước cửa tiệm Mizunoya.

“Hôm nay cảm ơn anh rất nhiều.”

Chihiro quay lại, cúi đầu thật sâu.

“Không có gì. Mai lại gặp nhau trên tàu nhé.”

“Vâng, hẹn gặp anh trên chuyến tàu ngày mai.”

Tôi đứng nhìn theo cho đến khi Chihiro bước vào trong tiệm, rồi mới quay lưng trở về nhà.

—-----------------------------------

Sáng hôm sau, khi gặp Chihiro trên chuyến tàu quen thuộc, tôi lập tức nhận ra cô ấy có gì đó khác thường.

“Chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng, Chihiro-san.”

Gương mặt Chihiro vẫn điềm đạm như mọi khi, nhưng ánh nhìn hướng về tôi lại mang một chiều sâu khác hẳn hôm qua.

“Kenta-san này.”

“Gì vậy?”

“Hôm nay sau giờ học, anh có thể dành cho em một chút thời gian được không?”

“Được chứ. Có chuyện gì vậy?”

Chihiro mỉm cười.

“Em có điều muốn nói. Ở công viên…”

Khi ấy, biểu cảm của Chihiro vừa nghiêm túc đến lạ, lại vừa dịu dàng đến nao lòng.

Chắc hẳn điều đó có liên quan đến những gì cô ấy đã nghe từ mẹ tôi hôm qua.

Tôi khẽ gật đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!