Web novel (chương 31~60)

Chương 56: Đêm đặc biệt

Chương 56: Đêm đặc biệt

Enjoy!

--------------------------------

Đêm đặc biệt

“Cuối cùng cũng hoàn thành xong form JavaScript rồi!”

“Thật sao!?”

Chihiro vui mừng đến mức gần như nhảy cẫng lên.

Hình như cả gia đình đều đã ra ngoài mua sắm, trong tiệm bánh Mizunoya lúc này chỉ còn lại hai người bọn tôi.

Như thường lệ, chúng tôi ở trong phòng của Chihiro. Cô ấy ngồi sát bên cạnh tôi, nghiêng người nhìn vào màn hình laptop.

“Kenta-san… giỏi thật, đúng là quá giỏi rồi!”

Chihiro vô thức bám lấy cánh tay tôi.

“Thật ra… anh còn được Takuya-san công nhận nữa.”

“Là cái anh khó tính đó sao!?”

Đôi mắt Chihiro sáng lên.

“Vâng. Anh ấy nói: ‘Ừm, cuối cùng cũng xong bài tập về nhà rồi nhỉ.’

“Câu đó… nghe thì không giống khen lắm, nhưng thực ra là khen nhiều lắm đúng không?”

“Đúng vậy! Hơn nữa anh ấy còn nói: ‘Từ giờ anh sẽ đích thân kèm cặp cho.’

“Kenta-san thật sự giỏi quá!”

Chihiro nhìn tôi bằng ánh mắt lấp lánh niềm vui.

“Nhưng… vì đang bận giao hàng cuối năm, nên bảo phải đợi sang năm mới.”

“Sang năm… vậy là đến lúc đó, em còn được ở bên Kenta-san…”

Chihiro lộ ra vẻ mặt có chút hạnh phúc.

“Dạo này anh bận quá, chẳng nói chuyện với Chihiro-san được mấy nhỉ.”

“À, không… đâu ạ…”

Chihiro khẽ đỏ mặt.

“Nhìn Kenta-san cố gắng như vậy, em nghĩ mình cũng phải ủng hộ anh, nên chỉ lặng lẽ dõi theo thôi. Và còn nữa──”

“Còn gì nữa?”

“Em cũng không muốn thua đâu, nên đã cố gắng làm wagashi và chăm chỉ hoạt động trên SNS đó! À đúng rồi! Anh xem này. Em chụp ảnh cũng khá hơn rồi đấy nhé?”

Chihiro lấy điện thoại ra.

“Ồ! Nhìn như ảnh của dân chuyên nghiệp vậy. So với trước đây, đúng là có sức hút hơn hẳn. Tuyệt thật── Nhưng rốt cuộc là khác ở chỗ nào vậy? Anh biết là đẹp hơn, nhưng không hiểu cụ thể vì sao lại đẹp hơn.”

Thật sự rất ấn tượng. Ảnh trước đây của Chihiro vốn đã đẹp, nhưng bức ảnh này chỉ cần nhìn thôi cũng khiến người ta bị cuốn vào, như thể đang đứng ngay tại đó, cảm nhận được không khí xung quanh.

Chihiro ưỡn ngực, tự hào trả lời, trông có vẻ rất vui.

“Em mua một cuốn sách về bố cục ảnh để học. Trong đó dạy cách chụp ảnh sao cho hấp dẫn hơn.”

“Bố cục à?”

Thấy tôi nghiêng đầu khó hiểu, Chihiro cho tôi xem những bức ảnh wagashi gần đây cô chụp.

“Bức này em chụp theo bố cục một phần ba.”

“Một phần ba?”

“Vâng, như thế này…”

Chihiro lấy tờ giấy gần đó, nhanh tay vẽ một hình chữ nhật.

“Chia bức ảnh thành ba phần đều nhau theo cả chiều ngang và dọc, rồi đặt thứ quan trọng vào những điểm giao nhau.”

Ngón tay Chihiro trượt trên tờ giấy, chỉ vào điểm góc dưới bên trái.

“Em đặt wagashi ở đây…”

Rồi cô chỉ sang góc trên bên phải.

“Còn ở đây là lá phong. Làm vậy thì ánh nhìn của người xem sẽ tự nhiên di chuyển, giống như đang đọc một câu chuyện vậy.”

“Một câu chuyện…?”

“Vâng! Để người xem có thể tưởng tượng ra khung cảnh kiểu như ‘một buổi chiều thu, vừa ngắm khu vườn vừa thưởng thức món wagashi này’.”

“Ồ, ra là vậy.”

Tôi gật gù thán phục. Quả thật, chỉ nhìn ảnh thôi cũng có thể hình dung ra cả một khung cảnh.

“Nhưng ảnh trước đây của em cũng đã đẹp rồi mà…”

“À, chính là điểm đó.”

Chihiro cho tôi xem một bức ảnh khác.

“Đây là ảnh em chụp trước kia. Wagashi nằm ngay giữa khung hình, trông hơi lạc lõng…”

“À, đúng là cảm giác khác hẳn.”

“Đúng không ạ? Ảnh này chỉ thấy mỗi wagashi, còn lá phong phía sau thì không gây chú ý lắm.”

Ngẫm lại thì đúng thật. Đẹp thì có đẹp, nhưng vẫn thiếu một điều gì đó.

“Nhưng với bố cục một phần ba, cả wagashi lẫn lá phong đều hiện lên rõ ràng.”

“Hay thật… cùng một nguyên liệu mà nhìn khác hẳn luôn.”

“Vâng! Nếu là bố cục trung tâm thì chỉ giống như ảnh minh họa: ‘ở đây có một chiếc wagashi.’ Nhưng bố cục một phần ba sẽ kể rằng: ‘chiếc wagashi này có một bối cảnh và câu chuyện như thế này.’

Chihiro lại đưa cho tôi xem một bức ảnh khác.

“Bức này là bố cục đường chéo. Đặt wagashi theo đường chéo sẽ tạo cảm giác chuyển động.”

“Chuyển động à… à, đúng thật! Nhìn vào là thấy ánh mắt bị dẫn đi theo bức ảnh.”

Tôi thán phục nói. Cùng một món wagashi, chỉ cần thay đổi cách chụp mà ấn tượng đã khác hoàn toàn.

“Món wagashi theo mùa này thì em dùng bố cục tam giác. Nó tạo cảm giác vững vàng, thể hiện được sự thanh nhã của wagashi.”

“Bố cục tam giác… đúng là có cảm giác rất ổn định. Nhìn thôi cũng thấy tao nhã rồi.”

“Chỉ khác bố cục thôi mà ấn tượng thay đổi lớn thật…”

“Đúng không? Bố cục thú vị lắm…”

“Chihiro-san cũng học hành bài bản thật rồi.”

“Vâng! Thật ra em còn muốn chú ý đến tiêu cự, độ xóa phông, góc chụp nữa cơ… nhưng chụp bằng điện thoại thì có giới hạn. Phải có máy ảnh DSLR, mà đắt lắm.”

“Đắt khoảng bao nhiêu?”

“Máy nhập môn cũng phải khoảng 250 ngàn yên…” (tầm 41 củ)

“Hai trăm năm mươi──”

Đó rõ ràng không phải số tiền mà một học sinh trung học có thể nghĩ tới.

“Thôi, chuyện máy ảnh để sau cũng được. Việc thử nghiệm nội dung đăng SNS, bố cục ảnh, rồi nhờ hệ thống mà khách hàng tăng lên… em bận rộn quá nên…”

“Nên?”

“Em có thể quên đi cảm giác cô đơn.”

Chihiro nói nhỏ, vừa ngượng ngùng vừa mỉm cười.

“Anh xin lỗi vì mải bận rộn mà để Chihiro-san cảm thấy cô đơn.”

“Không sao đâu. Em cũng rất vui khi được nhìn thấy Kenta-san cố gắng.”

Chúng tôi nhìn nhau. Má Chihiro ửng lên sắc hồng nhè nhẹ.

Rõ ràng ban đầu chỉ nói chuyện về kỹ thuật, vậy mà chẳng biết từ lúc nào, bầu không khí đã trở nên khác hẳn.

“Nhưng mà…”

Chihiro khẽ thì thầm.

“Nhưng sao?”

“Em vẫn… thấy cô đơn.”

Lời nói chân thành ấy khiến tim tôi thắt lại.

Âm thanh xe cộ vọng từ bên ngoài cũng không biết từ lúc nào đã lắng xuống.

“Yên tĩnh thật nhỉ.”

“Hôm nay mọi người đều ra ngoài hết rồi… chỉ còn lại hai chúng ta thôi.”

Chihiro nói, giọng hơi ngượng ngùng.

“Ừ…”

Tôi cũng đáp lại, tim đập thình thịch.

“Ở riêng với nhau như thế này… lâu rồi mới có lại.”

“Ừm.”

Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên má Chihiro.

“Tay của Kenta-san… ấm quá.”

Chihiro thì thầm, rồi khẽ tựa má mình vào lòng bàn tay tôi.

“Kenta-san… em có điều muốn nói.”

“Là chuyện gì vậy?”

“Em… thật ra đã rất cô đơn. Em đã muốn được dựa dẫm, muốn được nuông chiều nhiều hơn nữa.”

“Chihiro-san… anh xin lỗi.”

“Không phải vậy đâu.”

Chihiro tiến lại gần mặt tôi. Và rồi… cô ấy hôn tôi.

“Bây giờ… hãy cho em được làm nũng nhé.”

Ban đầu chỉ là cái chạm môi thật khẽ. Nhưng dần dần, cảm xúc của cả hai cứ thế dâng lên.

Trước đây, chúng tôi cũng từng tranh thủ hôn nhau. Nhưng một nụ hôn dài và sâu như thế này thì là lần đầu tiên.

Chihiro khẽ hé môi tôi, mong muốn một nụ hôn sâu hơn. Tôi cũng đáp lại sự khao khát ấy.

Một nụ hôn dài, sâu, chan chứa yêu thương. Chúng tôi quên mất thời gian, chỉ biết tìm kiếm nhau.

Sau nụ hôn, trán chạm trán, cả hai lặng lẽ nhìn vào mắt nhau. Má Chihiro đỏ bừng.

“Kenta-san…”

Chihiro khẽ gọi.

Tôi không nói gì, chỉ vòng tay ra sau lưng cô. Chihiro cũng áp sát vào tôi.

“Chihiro-san…”

Tôi ôm chặt lấy em một cách dịu dàng. Nhịp tim của Chihiro truyền sang ngực tôi. Tim tôi cũng đập dồn dập không kém.

“Tim của Kenta-san… đập nhanh quá.”

“Tim của Chihiro-san… cũng vậy mà.”

Chúng tôi cứ thế ôm nhau, cảm nhận hơi ấm của đối phương. Làn da chạm nhau, cảm giác mềm mại truyền qua lớp vải… tất cả đều đáng yêu đến lạ.

Mùi hương thoang thoảng quen thuộc của Chihiro. Nhiệt độ cơ thể khẽ run lên trong vòng tay tôi. Ở trong nhà, lại còn là phòng ngủ của Chihiro — đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận em gần đến thế.

Mái tóc của Chihiro chạm vào má tôi. Mềm mại, nhẹ nhàng, mang theo hương ngọt dịu. Thân hình nhỏ bé vừa vặn trong vòng tay khiến tôi không thể không trân trọng.

(Chihiro-san…)

Tim tôi đập mạnh đến mức có lẽ em cũng nghe thấy.

Chihiro vùi mặt sâu hơn vào ngực tôi. Hơi thở của em truyền qua lớp áo, vừa ấm áp vừa khiến tôi thấy nhột nhạt.

“Kenta-san… ấm thật.”

Chihiro khẽ thì thầm, giọng hơi run.

“Chihiro-san… em cũng ấm lắm.”

Tôi ôm em chặt hơn. Đường cong lưng em hiện rõ trong vòng tay tôi.

Chúng tôi cứ ôm nhau như vậy một lúc, rồi Chihiro khẽ ngẩng đầu lên. Ánh mắt hai người chạm nhau ở khoảng cách rất gần.

“Kenta-san…”

Đôi mắt Chihiro long lanh. Má ửng hồng như cánh hoa anh đào, đôi môi khẽ run.

Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên má em. Làn da mềm mại và ấm áp đến nao lòng.

“Chihiro-san… em đẹp lắm.”

“Kenta-san…”

Chihiro đặt tay mình chồng lên tay tôi. Bàn tay em cũng đang run nhẹ.

Lúc nhận ra thì tay tôi đã chạm vào gấu áo của em.

Chihiro khẽ giật mình. Nhưng em không hề gạt tay tôi ra.

(Thế này… có ổn không?)

Trong tôi, lý trí và cảm xúc đang giằng co dữ dội. Tình yêu dành cho em và mong muốn bảo vệ, trân trọng em đan xen vào nhau.

Tôi nhìn thẳng vào mắt Chihiro. Em cũng nhìn lại tôi.

“Chihiro-san… em có sợ không?”

Chihiro khẽ lắc đầu.

“Nếu là Kenta-san… thì không sao đâu.”

Câu nói ấy khiến ngực tôi nóng lên.

Hơi thở của Chihiro cũng trở nên gấp gáp hơn. Em vùi mặt vào ngực tôi, khẽ thở.

Tay tôi chậm rãi chạm vào lớp áo của em. Qua lớp vải mỏng, hơi ấm từ làn da truyền sang rõ rệt. Cơ thể Chihiro khẽ run.

Em ngước nhìn tôi. Trong ánh mắt ấy có sự tin tưởng, một chút bất an, và cả yêu thương.

“Chihiro-san…”

“Kenta-san…”

Khoảng cách giữa hai khuôn mặt dần thu hẹp. Hơi thở của Chihiro chạm vào da tôi.

Em khẽ nín thở. Đầu ngón tay tôi sắp chạm vào làn da em.

(…Ổn chứ?)

Khi tôi nhìn em đầy lo lắng, Chihiro khẽ gật đầu.

Lý trí trong tôi gần như tan biến.

Tôi cẩn thận, chậm rãi nâng gấu áo lên. Làn da trắng mịn của em dần lộ ra.

Chihiro nhắm mắt, hoàn toàn trao mình cho tôi—

Đúng lúc đó, bên ngoài vang lên một tiếng “cạch”.

“A, hình như bà về rồi.”

Chihiro vội vàng tách khỏi tôi.

Cả hai đều đỏ mặt. Ngay cả Chihiro cũng có vẻ rất căng thẳng.

Lại phải dừng giữa chừng nữa rồi. Hôm nay rõ ràng đã tiến rất xa rồi, sao cứ đúng lúc này là lại bị phá thế chứ!!!

------

Hẹ hẹ, tưởng bùng lổ chứ gì =))

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!