Web novel (chương 31~60)

Chương 44: Mẹ và cặp đôi

Chương 44: Mẹ và cặp đôi

Enjoy!

---------------------------

Mẹ và cặp đôi

“À mà này, Kenta.”

Khi tôi đang ngồi làm bài tập trong phòng khách, mẹ từ dưới bếp gọi vọng lên.

“Sao vậy mẹ?”

“Con thử mời Chihiro-san đến nhà mình chơi xem sao? Con bé lúc nào cũng giúp đỡ con nhiều như vậy, mẹ cũng muốn được gặp và nói chuyện đàng hoàng một lần.”

Trước đề nghị của mẹ, tôi khựng lại, tay dừng bút. Nghĩ lại thì đúng là từ trước đến nay, tôi và Chihiro chỉ gặp nhau trên tàu điện hoặc ở tiệm Mizunoya, chứ em chưa từng đến nhà tôi lần nào.

“Cũng đúng nhỉ. Để con hỏi xem Chihiro-san có tiện không.”

“Cảm ơn con. Mẹ cũng muốn nói chuyện tử tế và gửi lời cảm ơn nữa.”

Tối hôm đó, tôi nhắn tin LINE cho Chihiro.

“Chihiro-san, nếu tiện thì chủ nhật này, em có thể đến nhà anh chơi không?”

Một lát sau, tin nhắn hồi đáp hiện lên.

“Nhà của Kenta-san sao?”

“Ừm. Mẹ anh cũng nói là muốn được gặp em…”

“Mẹ của anh à…”

“Nếu làm phiền thì thôi…”

“Không đâu, em rất vui. Em sẽ mang theo một chút wagashi của Mizunoya nữa.”

“Anh mong lắm ♥”

Đọc tin nhắn của Chihiro, tôi thấy lòng mình ấm lên. Nhưng ngay sau đó, tôi chợt nhận ra một chuyện quan trọng: đây sẽ là lần đầu tiên Chihiro bước vào phòng tôi.

Hốt hoảng nhìn quanh, tôi thấy trên bàn chất đầy sách giáo khoa, sách tham khảo thì vương vãi dưới sàn, còn giường thì chỉ phủ chăn qua loa.

“Thế này thì… xấu hổ chết mất.”

Từ hôm đó cho đến chủ nhật, ngày nào tôi cũng tranh thủ dọn dẹp từng chút một. Phải làm sao để căn phòng không khiến tôi xấu hổ khi Chihiro nhìn thấy.

—----------------------------------------

Chiều chủ nhật, Chihiro mang theo một gói bánh được bọc trong khăn furoshiki, đến thăm nhà tôi.

“Rất hân hạnh được gặp con. Cô là Satou Miho, mẹ của Kenta.”

Mẹ đón Chihiro ngay tại cửa.

“Con xin chào cô. Con là Mizuno Chihiro. Cảm ơn cô đã luôn quan tâm, giúp đỡ Kenta-san.”

Chihiro cúi chào thật lễ phép, khiến mẹ tôi lộ vẻ ngạc nhiên đầy thiện cảm.

“Ara, thật là một cô gái dịu dàng, đoan trang. Cô đã nghe Kenta kể nhiều về con, hôm nay được gặp trực tiếp cô rất vui.”

“Con mới là người phải cảm ơn cô đã dành thời gian tiếp đón.”

Khi vào phòng khách, Chihiro mở gói khăn ra.

“Con có mang một chút bánh wagashi của Mizunoya, đây là tấm lòng nhỏ ạ.”

Những chiếc bánh thượng hạng được gói ghém tinh tế hiện ra, khiến mẹ tôi không giấu được sự trầm trồ.

“Ara, đây chính là wagashi của Mizunoya nổi tiếng sao? Ngoài đời còn đẹp hơn trong ảnh nữa.”

“Dạ, con làm dựa trên hình ảnh những loài hoa theo mùa.”

“Cô nghe Kenta kể rồi, Chihiro-san rất khéo tay trong việc làm wagashi nhỉ.”

“Con vẫn còn phải học hỏi nhiều ạ. Hằng ngày con được bà chỉ dạy, nên vẫn đang cố gắng từng chút một.”

“À, chuyện giới thiệu bác Nozaki, cảm ơn cô nhiều lắm ạ.”

Chihiro quay sang nhìn tôi rồi nói.

“Nozaki-san à? À, bác thợ làm wagashi mà cô giới thiệu cho Kenta đó hả?”

“Dạ vâng. Chính nhờ được bác Nozaki chỉ bảo tận tình mà tay nghề của con đã tiến bộ rất nhiều.”

“Vậy thì tốt quá. Truyền lại được kỹ thuật cho lớp trẻ, chắc Nozaki-san cũng vui lắm.”

Mẹ mỉm cười nhìn tôi, ánh mắt đầy hài lòng — vừa vì sự trưởng thành của tôi, vừa vì sự khiêm nhường, lễ độ của Chihiro.

“Vậy thì hôm nay, Chihiro-san vào bếp cùng nhé?”

Trước lời đề nghị của mẹ, đôi mắt Chihiro sáng lên.

“Cùng… nấu ạ?”

“Ừ. Nhân dịp này, cả nhà mình cùng thưởng thức một bữa tối tự tay làm nhé.”

Chihiro gật đầu, vẻ mặt rạng rỡ.

“Vâng, cho con được phụ giúp với ạ.”

Ba người chúng tôi cùng bước vào bếp.

Trong lúc rửa rau, mẹ quay sang trò chuyện với Chihiro.

“Chihiro-san có thường xuyên nấu ăn không?”

“Dạ, chủ yếu là làm wagashi, nhưng những món gia đình đơn giản thì con cũng có làm.”

Chihiro vừa cầm củ cà rốt lên vừa trả lời.

“Làm wagashi và nấu ăn, nghe có vẻ cũng có nhiều điểm giống nhau nhỉ.”

“Dạ, đúng vậy. Dù là món nào thì cũng đều xuất phát từ việc nghĩ cho người sẽ thưởng thức.”

Mẹ mỉm cười hài lòng.

“Một cách nghĩ thật đẹp.”

Tôi vừa gọt khoai tây, vừa lắng nghe cuộc trò chuyện của hai người.

“Kenta từ nhỏ đã rất thích giúp việc nhà.”

Mẹ nói, giọng đầy hoài niệm.

“Ban đầu là xem như một phần của thí nghiệm, rồi dần dần lại hứng thú với việc nấu nướng…”

“Mẹ à, chuyện đó thì…”

Tôi đỏ mặt lên tiếng, thì Chihiro bật cười.

“Rất giống Kenta-san đó ạ.”

Ba người vừa nấu ăn vừa trò chuyện, không khí trở nên tự nhiên và ấm áp.

“Hôm nay làm cà ri nhé?”

Mẹ đề nghị.

“Dạ, hay quá.”

Chihiro cũng vui vẻ đồng ý. Thế nhưng khi mẹ kiểm tra lại kệ gia vị, bà khẽ nhíu mày.

“Trời, hết bột cà ri rồi. Tuần trước dùng hết mà quên mua lại mất tiêu.”

“Kenta, con đi mua giúp mẹ bột cà ri nhé? Mẹ sẽ ghi thêm mấy thứ cần mua nữa, chờ mẹ một chút.”

“À, con cũng—”

Chihiro lập tức lên tiếng.

“Không sao đâu, Chihiro-san cứ ở nhà nghỉ ngơi đi. Anh đi nhanh rồi về ngay thôi.”

“À, nhưng—”

“Con đi đây.”

Tôi để lại mẹ và Chihiro trong bếp rồi ra ngoài mua đồ.

—--------------------------------

Khi Kenta rời đi, trong bếp chỉ còn lại Chihiro và mẹ.

“Đi rồi nhỉ.”

Mẹ vừa nhìn về phía cửa ra vào nơi Kenta vừa bước ra, vừa rót trà, nói khẽ.

“Dạ… có chuyện gì sao ạ?”

Chihiro dè dặt hỏi.

“Chúng ta nói chuyện một chút nhé.”

Hai người ngồi xuống phòng khách.

“Cảm ơn con thật nhiều, vì đã luôn ở bên Kenta.”

Mẹ nói, với vẻ mặt nghiêm túc.

“Không ạ, chính con mới là người luôn được Kenta-san giúp đỡ.”

“Con đúng là một cô gái dịu dàng. Nhờ có con mà Kenta cũng trở nên vui vẻ hơn.”

Ánh mắt mẹ chợt xa xăm.

“Thật ra… cô có một chuyện muốn nói với con.”

“Chuyện muốn nói… ạ?”

Chihiro lộ vẻ lo lắng.

“Là về bố của Kenta.”

Mẹ chậm rãi cất lời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!