Enjoy!
--------------------------------
Phòng của Chihiro
Đã hai tuần trôi qua kể từ ngày tôi tỏ tình.
Tối thứ Sáu, khi lễ hội văn hóa đã kết thúc và mọi thứ dần lắng xuống, tôi hồi hộp nhìn tin nhắn LINE từ Chihiro.
“Kenta-san, nếu được thì ngày mai anh có thể đến phòng em chơi không?”
Lần đầu tiên đến phòng của một cô gái… hơn nữa lại là phòng của người yêu. Tim tôi đập thình thịch không yên.
“Ừm, anh rất sẵn lòng. Phiền em nhé.”
Gửi tin nhắn xong, tôi đứng trước gương chỉnh lại mái tóc. Không biết nên mặc gì đây. Chợt nhớ lời mẹ dặn: quan trọng nhất là phải gọn gàng, sạch sẽ, tôi quyết định chọn chiếc áo sơ mi trắng mà mình yêu thích.
Khi đến tiệm Mizunoya, Chihiro đã đứng chờ với nụ cười rạng rỡ.
“Hôm nay cảm ơn anh đã đến, Kenta-san.”
“Anh mới là người phải cảm ơn vì đã được mời.”
Dù đã trở thành người yêu, tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác căng thẳng. Chỉ cần nhìn thấy nụ cười của Chihiro thôi, tim tôi đã đập loạn nhịp.
Hôm nay không vào cửa tiệm như thường lệ, mà vòng ra phía sau, bước vào căn nhà riêng của gia đình Chihiro.
Ngôi nhà mang phong cách Nhật Bản trang nhã, ở cửa ra vào là những đôi giày được xếp ngay ngắn. Một không gian ấm áp, toát lên bầu không khí của gia đình.
“Vậy… anh có thể xem phòng em không?”
“Vâng! Hơi ngại một chút nhưng…”
Lên tầng hai, Chihiro mở cửa phòng mình.
Căn phòng lấy màu trắng làm chủ đạo, gọn gàng và sạch sẽ. Một kệ sách cao chạm trần được lấp đầy bởi những cuốn sách. Trên bàn cạnh cửa sổ là các tài liệu về làm wagashi, cùng vở ghi và sách giáo khoa được sắp xếp ngăn nắp. Một chậu cây nhỏ đặt làm điểm nhấn — rất đúng với phong cách của Chihiro.
“Wow, đúng là căn phòng rất ‘Chihiro-san’… đẹp thật đấy.”
“Thật sao? Đây là lần đầu em cho con trai vào phòng nên… em hơi ngại.”
Dáng vẻ cúi đầu ngượng ngùng của Chihiro khiến tôi thấy vô cùng đáng yêu.
“À, cái này…”
Chihiro chỉ vào một góc của kệ sách. Ở đó, những cuốn sách khoa học tôi từng cho mượn, cùng những cuốn hai đứa từng đọc chung, được xếp ngay ngắn, như được trân trọng nâng niu.
“Những cuốn sách anh cho mượn và những cuốn anh giới thiệu, em đều để ở đây cả.”
“Chihiro-san…”
Cảm động, tôi tiến lại gần kệ sách. Chihiro cũng đứng dậy theo.
“Cuốn này anh còn nhớ không? Cuốn sách khoa học mà mình từng đọc chung trên tàu.”
Khi Chihiro đưa tay lấy sách, tôi cũng đồng thời với tay về phía đó.
“À…”
Hai bàn tay chạm vào nhau. Dù đã là người yêu, những va chạm tình cờ như thế vẫn khiến cả người tôi như có dòng điện chạy qua.
“X-xin lỗi…”
Chihiro vội rút tay lại, nhưng tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay cô ấy.
“Dù đã là người yêu rồi, nhưng vẫn thấy hồi hộp nhỉ.”
“Em cũng vậy. Mỗi lần tay em chạm vào tay anh là tim lại đập loạn lên.”
Chihiro đỏ mặt, nhỏ giọng thú nhận.
“Anh cũng thế. Như lúc cùng đọc sách ở thư viện, hay khi em đưa anh cuốn tập…”
“À, hóa ra anh cũng vậy sao? Cả hai đều giống nhau làm em vui lắm.”
Hai người nắm tay nhau, vừa cười vừa nhớ lại những kỷ niệm ngày trước.
Chihiro mỉm cười hạnh phúc rồi nhẹ nhàng buông tay tôi. Vừa đặt cuốn sách về chỗ cũ, hai người cùng chia sẻ một khoảng lặng yên bình.
Một lúc sau, Chihiro ngồi xuống mép giường, rồi khẽ vỗ vỗ ra hiệu cho tôi ngồi bên cạnh.
Ngồi cạnh nhau trên giường của cô ấy — đúng là tình huống “đời sống lứa đôi” ngoài sức tưởng tượng. Tôi vừa ngượng vừa lúng túng ngồi xuống.
“Mà nói mới nhớ, lễ hội văn hóa vất vả thật đấy. Rất đông vui đúng không? Mọi chuyện thế nào rồi anh?”
Chihiro mở đầu câu chuyện.
“Nhờ mọi người cả, lớp năm hai bọn anh còn được giải cao nhất trong khối nữa.”
Đúng vậy. Trò chơi giải đố do tôi lên ý tưởng đã đạt thành tích cao nhất khối. Tuy không giành được hạng nhất toàn trường vì gian hàng của năm ba quá mạnh, nhưng như thế cũng đã đủ mãn nguyện rồi.
“Woa, giỏi quá! Chúc mừng anh nhé. Nhờ khả năng lãnh đạo của Kenta-san cả đấy.”
“Không đâu, là nhờ cả lớp cùng cố gắng thôi.”
Sự dịu dàng của Chihiro khiến lòng tôi một lần nữa tràn đầy cảm xúc.
Khi tôi vừa nói lời cảm ơn, Chihiro đã vui vẻ vỗ tay, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng.
“Lớp của Kenta-san, mọi người trông rất thân thiết. Hình ảnh anh cố gắng với tư cách là người dẫn dắt cả lớp… thật sự rất ngầu.”
Lời khen chân thành của Chihiro khiến mặt tôi nóng bừng lên.
Sau một hồi cùng nhau nhắc lại những kỷ niệm sôi nổi của lễ hội văn hóa, tôi khẽ chuyển sang chuyện chính.
“Vậy nên… anh đang nghĩ là cũng đến lúc quay lại phụ giúp Mizunoya rồi. Tình hình dạo này thế nào rồi?”
“Thật ra, đúng lúc này em cũng có chuyện muốn bàn với anh.”
Chihiro nói, rồi tiếp tục với vẻ hơi bối rối.
“Gần đây, đơn đặt hàng tăng lên rất nhiều… đó là điều rất đáng mừng, nhưng việc quản lý thì không theo kịp.”
“Nhờ hiệu quả từ mạng xã hội, có nhiều khách mới tìm đến hơn. Nhưng đơn đặt qua email, qua điện thoại, rồi cả những khách đến đặt trực tiếp… tất cả đều ghi chép bằng tay nên dần dần em bị rối.”
“Anh có thể xem qua tình hình hiện tại được không?”
Tôi đề nghị.
“Nếu vậy… mình xuống cửa hàng nhé?”
Dù có chút luyến tiếc, nhưng cả hai vẫn rời khỏi phòng Chihiro.
Việc quyết định quay lại phụ giúp Mizunoya khiến cả hai đều nở nụ cười vui vẻ, trong lòng tràn đầy mong đợi.
1 Bình luận