Vol 15: Sự Từ Bỏ Suy Nghĩ Khôn Ngoan Nhất #Kết_Luận_Không_Thể_Đoán_Trước - Manhattan On Stage (Đã Hoàn Thành)
Chương kết
0 Bình luận - Độ dài: 4,322 từ - Cập nhật:
Tóm lại, bản thân kết cục thực sự rất đơn giản.
Một giọng nói yếu ớt thoát ra trên hòn đảo nhiệt đới đang nhuốm màu hoàng hôn.
"Ha ha. Phải rồi, thế thì hợp lý đấy…"
"…"
"Vậy là ngươi đã đặt bom ở khắp mọi nơi… trước cả khi ta đến sao… À ha ha. Đúng là phong cách trong Bản báo cáo Madagascar mà…"
Kẻ sát nhân hàng loạt đó đang xử lý chuyện này thế nào? Giọng nói của cô ta nghe cứ như thể người bạn gái vừa nhớ ra ngày kỷ niệm yêu nhau của cả hai vậy.
Ngay khi trận chiến vừa bắt đầu, Quenser đã kích nổ khối bom chôn dưới chân Skuld.
"Tôi đúng là không thể thắng được cô. Ít nhất là với bom."
Quenser không phải là siêu năng lực gia, nên cậu cũng chẳng buồn dự đoán xem cô ta sẽ đứng ở đâu. Thay vào đó, cậu dựa vào mánh khóe của một ảo thuật gia sân khấu. Vũ khí trên tay cậu chỉ là một đòn nghi binh, cậu vốn đã cài sẵn bom trên khắp hòn đảo nhỏ này. Chúng được sắp xếp sao cho Skuld luôn nằm trong phạm vi công phá bất kể đối phương chọn đứng ở vị trí nào.
Nó giống hệt như trò ảo thuật mà bạn giấu sẵn cả 52 lá bài quanh phòng, bảo ai đó rút một lá ngẫu nhiên, rồi tiết lộ rằng bạn đã giấu đúng lá bài đó từ trước. Dù họ rút lá nào, bạn vẫn có thể thực hiện màn hạ màn đó.
Đây là phương pháp cũ rích nhất, nhưng cũng là hiệu quả nhất.
Chiến đấu không cần đến những màn bay lượn nhào lộn. Mức độ này là hoàn hảo đối với cậu.
Nếu cậu kéo dài trận đấu dù chỉ một giây, Skuld sẽ nhận ra bất lợi và dễ dàng vứt bỏ những khối bom mà cô ta vừa mới tập tành sử dụng. Cô ta vốn không bị giới hạn vào bom như Quenser. Nếu chuyện đó xảy ra, cậu sẽ bị giết một cách dễ dàng và thế giới sẽ đi đến hồi kết.
Dù vậy, việc này vẫn đơn giản hơn so với khi cậu đối phó với Tyrfing.
Lão già đó không ở trên một hòn đảo cố định, nên Quenser đã phải dùng túi nilon để tạo lực nổi cho bom, thả chúng trôi theo dòng hải lưu, rồi kích nổ khối bom nào áp sát ông ta nhất. Những viên bi kim loại nhỏ đã tăng phạm vi sát thương lên hơn 10m, đủ để hạ gục mục tiêu ngay cả khi lão đứng trên mạn tàu, nhưng đó thực chất chỉ là cách dùng số lượng để chiến thắng yếu tố may rủi.
Vụ nổ đã đánh gãy cả hai chân của Skuld, nên dù não bộ có tiết ra bao nhiêu chất kích thích đi nữa cũng chẳng giúp cô ta vượt qua nổi. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ta lấm tấm những giọt mồ hôi đẹp tựa hạt ngọc, và ánh mắt dao động liên hồi khi ý thức dần chập chờn. Có lẽ cô ta không còn nhận ra người đang đứng nhìn xuống mình là Quenser nữa.
Dù vậy, cô ta vẫn đưa bàn tay run rẩy ra như muốn chạm tới Morning Star, thủ lĩnh của những thiên thần sa ngã. Bàn tay mềm mại của kẻ điên đó vấy đầy máu, vậy mà nó vẫn toát lên một vẻ ngây thơ thuần khiết đến lạ kỳ.
"Này, Quenser…"
"Gì?"
"…Ta… muốn… ngươi…"
Chỉ có vậy thôi.
Cơn đau hẳn đã chạm đến giới hạn, vì bàn tay trẻ con của Skuld Silent-Third buông thõng xuống. Cô ta dường như đã lịm đi. Việc thoát khỏi Manhattan và nằm chờ trên hòn đảo nhiệt đới này cuối cùng cũng đã có kết quả xứng đáng
Bất thình lình, một đoạn nhạc hiệu rẻ tiền vang lên từ thiết bị di động của Quenser.
Cậu ngạc nhiên nhìn xuống, nhưng màn hình rất khó đọc dưới ánh hoàng hôn đang tắt dần. Tuy nhiên, cậu có thể nghe thấy một giọng nữ nhân tạo đang đọc to đoạn văn bản vừa xuất hiện.
"Chúc mừng."
"Bộ xử lý Anastasia? Làm tốt lắm khi vượt qua được tường lửa quân sự đấy."
"Không còn nhiều thứ khác để tôi có thể tự hào về bản thân mình."
"Tôi ngạc nhiên khi nghe một AI có thể cảm thấy tự hào đấy. Nhân tiện, tôi không hứng thú với truyền thuyết Tam Giác Quỷ Bermuda đâu. Tôi không muốn sự tồn tại của mình bị xóa sổ."
"Nhưng điều đó sẽ là một vấn đề đối với tôi."
"Tôi có một tham vọng. Tôi muốn trở thành nhà thiết kế Object nổi tiếng nhất Vương Quốc Chính Thống để có thể đặt một thường dân như mình lên trên đám hoàng gia và quý tộc. Và tôi cũng chẳng phàn nàn gì nếu việc trở nên giàu có giúp tôi có một khoảng thời gian vui vẻ bên cạnh những người phụ nữ đẹp. Thế nên, cái đặc quyền của cô chỉ tổ ngáng đường tôi thôi."
"Nếu cậu gia nhập Liên Minh Thông Tin, tôi có thể cấp cho cậu giấy phép thiết kế kỹ thuật số ngay lập tức. Và như một phần thưởng thêm, tôi có thể tăng số dư tài khoản ngân hàng trực tuyến cũng như sự chú ý mà cậu nhận được trên mạng xã hội. Liên Minh Thông Tin được thiết lập sao cho những người phụ nữ đẹp sẽ tự động vây quanh cậu nếu các điều kiện phù hợp, vì vậy, tôi tin rằng cậu cuối cùng sẽ có được khoảng thời gian vui vẻ đó thôi."
…Bật mí nhé, cậu ta thật sự đã bị cám dỗ dữ dội bởi lời đề nghị này.
Quenser hít một hơi thật sâu để kiềm chế bản thân.
Liệu có lý do thực sự nào khiến AI này mang giới tính nữ không? Cậu từng nghe nói con gái thường phát triển mặt tâm lý nhanh hơn con trai… nhưng cậu sinh viên này thực tế không am hiểu về con người đến thế. Cậu không thể tìm ra câu trả lời khi mọi thông tin của mình chỉ đến từ những lời đồn thổi.
"Dù sao thì, chẳng phải Bộ xử lý Anastasia được tạo ra từ…"
"Hay là cậu cho đám hoàng gia và quý tộc Vương Quốc Chính Thống thấy cậu được làm từ gì từ một vị thế bên ngoài nhỉ? Tôi có thể cho cậu mượn 3 sư đoàn quản lý các Object thế hệ 2 ngay lập tức. Với 30 Object trong tay, cậu có thể chiến thắng hầu hết mọi cuộc chiến. Đã đến lúc hợp lực và đập vỡ mũi bọn chúng như một quảng cáo xúc xích rồi. Cậu có thể trả cho chúng sự kính trọng tương xứng bằng cách đảm bảo tiếng vỡ đó nghe thật vui tai."
"Thôi ngay đi! Nó đang lôi kéo phần yếu đuối trong trái tim nồng cháy của tôi đấy, nên dừng lại đi!"
Quenser không biết đã có bao nhiêu người từng ‘khám phá’ ra hòn đảo này trước đây, nhưng cậu lo ngại về những gì đã xảy ra với họ. Đây là một AI nguy hiểm. Một khi cậu đầu hàng trước sự cám dỗ, ai biết linh hồn cậu sẽ bị kéo xuống sâu đến mức nào.
"Có qua có lại và trao đổi ngang giá là tiêu chuẩn cho các phép tính. Nếu cậu không yêu cầu bất cứ điều gì, tôi không thể hoàn thành nhiệm vụ khiến cậu giữ im lặng. Nó làm giảm sự tin tưởng của tôi vào công việc của cậu."
"Cô chắc hẳn sống một cuộc đời buồn bã lắm. Nhưng, chà, nói thế nào nhỉ? Vì tôi không muốn gì cả, hay là thay vào đó, hãy cho tôi thông tin đi? Đó là điều Liên Minh Thông Tin giỏi nhất, đúng không? Chuyển đổi thông tin thành tiền bạc."
"Đã hiểu. Tôi sẽ cung cấp cho cậu chìa khóa vạn năng cho tất cả các trang web phim người lớn, tìm kiếm bạn tình và trò chuyện người lớn trên thế giới, cũng như cảnh quay giám sát từ tất cả các camera an ninh, điện thoại thông minh và các camera khác đang ghi hình trong không gian riêng tư của các phụ nữ trẻ. Tùy thuộc vào cách cậu sử dụng, cậu có thể dành 100 năm để xem chúng mà vẫn không hết."
"Đừng có cố đánh lạc hướng tôi như thế! Cô nghĩ đầu óc của các cậu thiếu niên hoạt động như thế nào chứ!?"
"Ồ? Một cậu bé còn muốn gì khác ngoài sự gợi dục trong một xã hội số hóa cao độ như hiện nay?"
"Sự thật."
"Đó là điều mà các cấp cao nhất của Liên Minh Thông Tin đã khao khát suốt 100 năm. Và nó bao gồm màu sắc, âm thanh, hương vị, mùi và cảm giác khi chạm vào bộ phận sinh dục nữ."
"Cô không cần phải bao gồm cả điều đó… Hả? Khoan đã, cô có thể tái tạo cả hương vị và mùi sao!?"
"Chỉ bằng cách sử dụng thiết lập phim VR trong một rạp hát lớn dùng nhiều thiết bị cảm biến đồng bộ. Nhưng các ý tưởng là vô tận khi sử dụng Cơ sở dữ liệu Kết hợp Montague được phát triển từ Romeo theo cùng một cách mà Capulet được phát triển từ Juliet."
AI này thâm nhập vào mọi ngóc ngách của Liên Minh Thông Tin, nên nó có thể đã học được vài điều kỳ quặc dựa trên các từ khóa tìm kiếm hàng đầu. Quenser thà rằng nó đừng dùng các thuật ngữ tìm kiếm trên internet để định nghĩa bản chất con người.
"Vậy cậu đang tìm kiếm sự thật sao? Thế thì tôi sẽ bắt đầu với một vài báo cáo về những người có mặt trên sơ đồ mối quan hệ được suy luận từ các tương tác của cậu với người khác. Không có gì đáng báo cáo liên quan đến Wraith Martini Vermouthspray hay Melly Martini Extradry. Lendy Farolito bị thương nặng, nhưng báo cáo của bác sĩ quân y Vương Quốc Chính Thống cho biết cô ta đã sống sót. Tội ác của thần tượng Elite được phân loại sẽ không bị công khai do tác động lớn mà thông tin đó mang lại. Như trước đây, cô ta có khả năng sẽ tiếp tục đóng vai trò vừa là một Elite của Object thế hệ 2, vừa là một thần tượng hàng đầu quốc tế. Tôi sẽ đảm bảo việc đó. Cô ta đã giúp ích trong việc khiến nhóm của tên Lãnh Tụ đó phải vội vàng hành động."
"Tại sao cái gọi là sơ đồ mối quan hệ này chỉ bao gồm những người từ Liên Minh Thông Tin thế?… Còn bản thân Manhattan thì sao?"
"Nó sẽ quay trở lại New York. Sẽ có một lượng hỗn loạn đáng kể, nhưng thao túng thông tin trực tuyến chỉ là một nhiệm vụ tiêu chuẩn mà tôi thực hiện mọi lúc. Tôi sở hữu khoảng 1,9 tỷ tài khoản mạng xã hội và địa chỉ email, nên đừng xem thường tôi. Tôi có thể nói từ kinh nghiệm rằng sẽ mất chưa đầy 75 ngày để xóa sạch mọi thông tin không chắc chắn đang lưu truyền giữa mọi người. Mọi thứ sẽ trở lại bình thường."
Điều đó nghe có vẻ nực cười so với những gì đã xảy ra, nhưng ngoài cư dân New York ra thì thực sự có bao nhiêu người đã tận mắt chứng kiến sự cố này? Nếu tất cả binh lính đều giữ kín miệng, phần sự việc còn lại có thể được coi là chứng cuồng loạn tập thể.
Quenser thở dài trên hòn đảo chập choạng tối và chốt lại một câu hỏi trong đầu.
"Vậy cô là cái gì?"
"Tôi không phải là một AI điêu luyện như cậu nghĩ đâu. ‘Trong thời đại mới này, việc quản lý xã hội được giao cho các cỗ máy sản xuất hàng loạt. Do đó, 3 cường quốc còn lại đã trở thành những tàn tích vô nghĩa của một thời đại cũ vì vẫn để những kẻ được cho là có đặc quyền đứng ở trên đỉnh cao.’ …Cậu có thể coi tôi không gì hơn là một tấm biển quảng cáo nhằm gieo rắc tư tưởng tuyên truyền đó vào tâm trí mọi người, cả trong và ngoài nước."
"Một tấm biển quảng cáo? Nhưng chẳng phải sự tồn tại của Mạng lưới AI Capulet là tối mật sao?"
"Nó cũng giống như Lầu Năm Góc, cơ quan tình báo lớn nhất thế giới trước khi Liên Hợp Quốc sụp đổ vậy thôi. Vẻ ngoài như thể đang che giấu nhưng thực tế lại không hề che giấu chính là loại gia vị tuyệt vời nhất. Bởi vì con người luôn bị thu hút bởi những bí mật mà họ có thể tìm thấy bằng cách nỗ lực tự mình tìm kiếm. Họ sẽ không cắn câu những thứ mà họ không thể thực sự hiểu được thông qua điều tra, vì vậy, chúng tôi chẳng có cách nào để kiểm soát họ. Nói chung, con người hiện đại thiếu bản lĩnh lắm."
Bộ xử lý Anastasia tiết lộ những bí mật của mình theo một cách gần như là đùa giỡn.
"Việc chuyển đổi tôi sang một máy tính DNA dựa trên một người tên Anastasia là một cách để củng cố hình ảnh của tôi. Ngay cả những người vốn cười nhạo AI chỉ là một khối silicon vô tri cũng dễ bị thuyết phục hơn khi họ được bảo rằng nó sử dụng tế bào con người. Mặc dù điều đó chẳng có cơ sở khoa học thực sự nào cả, giống như bói toán qua nhóm máu vậy. Nhưng vì nó liên quan đến một phần của con người, nó mang một ý nghĩa đặc biệt. Ngay cả những cư dân của xã hội kỹ thuật số này có lẽ cũng chưa hoàn toàn rũ bỏ được những ý tưởng tôn giáo nguyên thủy, thứ đã dẫn dắt con người thời cổ đại nhét tóc hoặc máu người vào bên trong một con búp bê thủ công trước khi trút giận lên nó."
"…Tôi sẽ không tranh luận triết học với một cỗ máy đâu. Cô có thể tóm gọn lại cho tôi được không? Cuối cùng thì, cô chẳng qua cũng chỉ là một hệ thống hỗ trợ tư duy con người thôi sao?"
"Mọi người không biết gì về tôi, nhưng tôi biết tất cả về họ. Đặc quyền lớn nhất ở Liên Minh Thông Tin là trở thành một ‘người hàng xóm bất khả xâm phạm’. Với tư cách là một mạng lưới AI lộ diện, tôi là lớp ngụy trang che giấu người đại diện thực sự. Tôi không gì hơn là một bức tường lửa đánh lừa những kẻ tìm kiếm rằng bí mật nằm ở đây, và ngăn chặn họ bằng độ sâu của chính mình."
"Vậy thì hỏi cô có lẽ cũng vô ích."
"Hỏi tôi điều gì?"
"Tại sao ngay từ đầu Manhattan lại bắt đầu di chuyển? Đó rõ ràng là một điều đột ngột và bất thường. Nếu không có chuyện đó, mọi chuyện đã không trở nên tồi tệ đến thế. Nếu không có cuộc tấn công bằng pháo phóng lò phản ứng điện từ ban đầu, Vương Quốc Chính Thống đã không bị nhóm của Taratua bắt giữ, và Wraith cũng không phải diễn màn kịch đó…"
"Nhưng nếu không có điều đó, không ai có thể đập tan kế hoạch Kịch bản Ragnarok bí mật của Tập Đoàn Tư Bản... không, của Tổ Chức Tín Ngưỡng. Như cậu có thể thấy từ hành động của Piranirie, dù đó chỉ là một cú lừa, nhưng nó là mối đe dọa thực sự đối với toàn bộ Series Martini, bao gồm cả Wraith. Đó đều là những nhiệm vụ cần thiết."
Trước đó, AI luôn nói chuyện rất thẳng thắn, nhưng riêng phần này lại nghe như một lời bào chữa. Một loại lý do nào đó đang được sử dụng để điều chỉnh sự việc theo hướng tích cực. Ngoài ra, AI này đã tập trung đặc biệt vào Wraith trong số tất cả những Series Martini.
Quenser nhíu mày và đưa ra câu hỏi mấu chốt.
"Cô là, ừm... Anastasia... tức là mẹ của Wraith... mẹ của cô gái đó, đúng không?"
"Đó là một câu hỏi khó trả lời, vì tôi được tạo ra từ tế bào ung thư của Anastasia Webster, nhưng tôi không phải chính là Anastasia Webster. Sẽ là một chuyện nếu cấu trúc nơ-ron và khớp thần kinh của bà ấy được tái tạo, nhưng tôi nghi ngờ việc ký ức hay nhân cách có thể trú ngụ trong một tập hợp tế bào đơn thuần. Điều đó sẽ kéo logic xuống cấp độ của một bộ phim kinh dị hạng B của Hollywood thuộc Tập Đoàn Tư Bản, nơi một con búp bê thấm máu tội phạm và bắt đầu thực hiện những tội ác tương tự."
AI đã sử dụng một họ tên xa lạ. Đó có thể là một phần của cái tên thật sự đã mất mà Wraith luôn chôn giấu trong lòng kể từ khi bị Series Martini đổi tên.
"Nhưng đồng thời, tôi không thể phủ nhận rằng tôi cảm nhận về Wraith Martini Vermouthspray, người coi tôi là di vật của mẹ mình, khác với cách tôi cảm nhận về những Martini khác. Điều này khớp với nhiệm vụ ưu tiên không chính thức mà chính Anastasia đã giao cho tôi như tâm nguyện cuối cùng: ‘Làm ơn hãy trông chừng con gái tôi cho đến khi nó trưởng thành, vì tôi sẽ không thể làm được việc đó nữa.’ …Vì lý do đó, mức độ ưu tiên của Wraith được đặt cao hơn người dân bình thường của Liên Minh Thông Tin và cao hơn các Martini khác. Có khả năng đây chính là phản ứng cảm xúc mà một sinh vật sống gọi là tình mẫu tử."
"Tôi hiểu rồi…"
"Nói thẳng ra, việc đứng nhìn tình huống căng thẳng này là quá sức chịu đựng. Kịch bản Ragnarok là mối đe dọa đối với toàn bộ Series Martini, bao gồm cả Wraith, vì vậy... vâng, tôi đã không thể kiềm chế được mình. Không biết bao nhiêu lần tôi đã tự gợi ý rằng mình nên lật tung bàn trà và can thiệp mà không báo trước. Hầu hết mọi vũ khí đều cần con người trong quy trình khai hỏa, nhưng có vô số cách để biến thời đại hiện đại tiện lợi này thành vũ khí và giết người mà không cần đến vũ khí thực sự."
"Ồ, tôi hiểu rồi! Vậy là các thiết bị an toàn của cô quá lỏng lẻo đấy! Cô định đẩy chuyện này đi xa đến mức nào nữa hả, cái đồ deus ex machina này!?"
"Sự hiện diện của cậu là một điều rất tích cực. Tôi có thể dùng hệ thống của mình để chuẩn bị một ai đó bảo vệ cô bé ấy, nhưng tôi không thể chuẩn bị một ai đó thực lòng muốn bảo vệ cô bé. Tôi hình dung rằng cô bé có thể chịu đựng được những hoàn cảnh khắc nghiệt đó nhờ vào người vô hình trong tim mình hơn là bất kỳ ai hỗ trợ sát bên."
"…Tôi không tuyệt vời đến thế đâu."
Quenser buông những lời đó trong khi cúi xuống và bế xốc Skuld đang nằm gục trên bãi cát mịn với đôi chân gãy nát.
Cụm từ ‘người vô hình trong tim’ có thể ám chỉ người mẹ quá cố của Wraith, hoặc chính Capulet, cũng như có thể là Quenser. Những lời của AI ám chỉ rằng chàng trai trẻ bên cạnh Wraith sẽ chẳng bao giờ được đền đáp, nhưng... liệu đó có phải là tác động tiêu cực từ một loại cảm xúc mà con người gọi là lòng ghen tị? Trí tuệ nhân tạo này thực sự nguy hiểm theo nhiều nghĩa.
"Cậu đi sao?"
"Phải."
Cậu đáp.
"Vì cậu không khuất phục trước cám dỗ, tôi cảm nhận được ở cậu một khả năng rất khác biệt so với bất kỳ ai tôi từng thấy trước đây. Cậu hẳn đã coi việc tiêu diệt tôi tại đây là một lựa chọn. Vẫn còn một người đại diện thực sự đứng sau tôi, nhưng lựa chọn đó vẫn sẽ gây ra thiệt hại không thể đong đếm. Vì cậu vốn gắn bó với Vương Quốc Chính Thống, cậu đâu có lý do gì để quan tâm đến Liên Minh Thông Tin như thế, đúng không?"
"Thì sao chứ? Tôi muốn kết thúc nhiệm vụ tại đây và trả sạch món nợ cho Wraith."
"Tôi gặp khó khăn trong việc xử lý các phản hồi nằm ngoài tính toán về mức độ hữu dụng."
"Thật à? Ngay cả khi tôi nói rằng tôi phải đi đấm Heivia một trận? Cái thằng đần to xác đó nghĩ gì mà dám hành xử bạo lực với những cô bé tóc vàng thế hả? Họ là loài có nguy cơ tuyệt chủng và là phép màu của vũ trụ đấy."
"Làm ơn hãy đấm cậu ta, bằng bất cứ giá nào. Và hãy đấm cậu ta một cái thay phần tôi nữa."
Chỉ có vậy thôi. Chiếc mô tô nước cá nhân nhỏ mà Quenser dùng để đến đây quá mất thăng bằng để chở một người đang bất tỉnh, vì vậy, cậu mượn chiếc cano cao tốc mà Skuld đã sử dụng.
"Đừng quên những gì đã xảy ra ở đây."
Cậu nói.
"Và hãy tiêu hủy chiếc mô tô nước tôi đã dùng đi. Với tất cả những trò đáng sợ mà Liên Minh Thông Tin có thể làm, tôi cá là cô có thể chiếm quyền điều khiển tự động của nó hay gì đó tương tự."
"Đã hiểu. Sẽ tiết kiệm công sức cho tôi nếu cậu mở cài đặt chia sẻ. Nhân tiện, tôi cũng muốn cậu giữ cho kẻ sát nhân hàng loạt đó im lặng. Hành động của cô ta cực kỳ khó dự đoán theo một cách khác với cậu."
"Bất cứ điều gì cô ta nói đều có thể bị coi là lời nhảm nhí của một kẻ điên. Sẽ chẳng ai tin câu chuyện của cô ta về một hòn đảo với một kho báu huyền thoại đâu."
Quenser hoàn toàn không biết lái ô tô hay xe máy, nhưng cậu lại có khả năng kỳ lạ với các phương tiện thể thao dưới nước. Cậu vận dụng kiến thức về các hoạt động giải trí ở những quốc gia hòa bình để chuẩn bị khởi hành một cách dễ dàng.
"Tạm biệt. Tôi nghi là chúng ta sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau nữa đâu."
"Nếu cậu muốn từ bỏ cuộc sống, cậu có thể gọi tôi bất cứ lúc nào. Sự thật rằng cậu có đủ điều kiện sẽ không thay đổi. Nếu cậu muốn, tôi có thể chuẩn bị cho cậu một cuộc sống vui vẻ không lối thoát, nơi những người phụ nữ đẹp từ khắp nơi trên thế giới và những núi tiền tự tìm đến cậu."
"Tôi đã suy nghĩ về nó, nhưng tôi phải nói không."
"Tại sao?"
"Nó vô nghĩa nếu tôi không tự mình giành lấy. Nếu nó được trao cho tôi quá dễ dàng, tôi sẽ không bao giờ thoát khỏi nỗi sợ hãi và lo âu rằng mình sẽ mất nó cũng dễ dàng như vậy. Và càng được cho nhiều, tôi sẽ càng suy sụp dưới áp lực đó thôi."
"Tôi sẽ loại bỏ điều đó khỏi các chương trình học tập phụ của mình. Bởi vì tôi nghi ngờ đó là một phản hồi mang tính đạo đức."
"Nhưng đó là bản chất con người. Chúng tôi là những sinh vật kỳ lạ, những kẻ sẽ tự hủy hoại chính mình khi trúng số độc đắc."
Và rồi hòn đảo nhiệt đới bé nhỏ ấy lại một lần nữa trở nên với sự hoang vắng.
Chiếc tủ lạnh cũ kỹ dưới gốc cây cọ nơi tận cùng thế giới không có thiết bị đầu ra, nó chỉ đơn giản là tiếp tục vận hành những luồng tư duy của mình bằng các chuỗi A, G, C, và T thay cho những con số 1 và 0 lỗi thời.
(Cậu ta đúng là một con người kỳ lạ.)
Việc đặt mức độ ưu tiên của cậu cao hơn người bình thường là hoàn toàn xứng đáng.
Nhưng máy móc thì vẫn chỉ là máy móc. Nó không để cảm xúc cá nhân làm mờ đi tầm nhìn khi sử dụng những quan sát lạnh lùng để đi đến kết luận cuối cùng.
(Cậu ta giống như kẻ đang đùa giỡn với địa ngục và cũng bị chính địa ngục đùa giỡn lại. Lối sống đó còn vặn vẹo hơn nhiều so với một kẻ sát nhân hàng loạt đơn thuần.)
Chàng trai sinh ra trong vực thẳm của địa ngục đó sẽ mãi chẳng hề hay biết về điều này.
Màn đêm sẽ sớm buông xuống khi cậu trở lại với thế giới tăm tối kia, mang theo một tia hy vọng trong tim.
0 Bình luận