Vol 15: Sự Từ Bỏ Suy Nghĩ Khôn Ngoan Nhất #Kết_Luận_Không_Thể_Đoán_Trước - Manhattan On Stage

Chương 3: Selector y/n - Quyến chiến toàn lực tại Tam Giác Bermuda (Phần 5-6-7)

Chương 3: Selector y/n - Quyến chiến toàn lực tại Tam Giác Bermuda (Phần 5-6-7)

Phần 5

Ngay trước khi điều đó xảy ra…

"Ư… hự…"

Rigas Blackpassion thốt lên một tiếng rên rỉ nồng nặc mùi máu. Người đàn ông trung niên này vốn là một đại úy của Tập Đoàn Tư Bản và là chỉ huy của một tàu ngầm, nhưng giờ đây, ông ta bị thương nặng đến mức khó có thể phân biệt được đâu là người đàn ông đang bị băng bó như xác ướp ở giữa, và đâu là mớ thiết bị y tế bao quanh. Thật khó tin là ông ta vẫn còn sống. Nói một cách kỹ thuật, Frolaytia đã giết ông ta đi sống lại nhiều lần chỉ để cưỡng ép hồi sinh ông ta thêm một lần nữa, nhưng hiện tại, ông ta vẫn còn thở.

Một sứ giả đã tìm đến ông ta.

Đó là một chiếc fly-drone có thể tự do di chuyển theo bất kỳ hướng nào nhờ 6 cánh quạt. Tập hợp các máy móc tinh xảo này được trang bị camera và micro, nó phát ra âm thanh khẽ hơn cả tiếng quạt điện khi bay lơ lửng gần cửa sổ.

Ai đó đang nói chuyện thông qua cỗ máy.

"Chào đại úy. Âm mưu kích cầu khẩn cấp bằng cách sử dụng Manhattan của ông đã thất bại."

"…Levert? Có cơ hội nào cứu tôi không?"

"Chúng tôi đã thực hiện một số nỗ lực thông qua các con đường ngoại giao, nhưng không mấy sáng sủa lắm. Vấn đề của Manhattan lớn đến nỗi tất cả các đầu mối liên lạc của chúng ta đều đang tạm hoãn các yêu cầu đó lại."

"Vậy chuyện này là sao? Ngay cả khi cậu cung cấp thêm thiết bị cho tôi, tôi cũng không còn khả năng di chuyển nữa."

"Tôi thừa nhận tình trạng của ông tồi tệ hơn tôi tưởng, nhưng điều đó chỉ để lại cho chúng ta một lựa chọn duy nhất."

Không có lấy một chút thất vọng trong giọng nói như máy móc đó. Và giọng nói của người thanh niên trẻ tiếp tục.

"Đại úy, nếu ông không thể quay lại làm nhiệm vụ, tôi muốn ông chuyển giao thẩm quyền của mình."

"…"

"Nếu ông có thể tự mình trốn thoát hoặc đã chết sau những trận tra tấn dã man, chuyện này đã không cần thiết. Nhưng không may thay, ông vẫn còn sống và nằm trong tay quốc gia thù địch. Với chiến dịch quy mô lớn mà chúng ta sắp bắt đầu, chúng ta cần chữ ký của các chỉ huy tác chiến cho tất cả các cảng quân sự ở bờ biển phía tây. Đại úy, việc trì hoãn sự ủy quyền của ông đang cản trở toàn bộ chiến dịch. Ngay cả khi phải thực hiện qua camera, tôi cũng sẽ hoàn thành việc này. Hãy đưa ra quyết định trước khi quá muộn."

Không có một chút do dự nào ở đó. Những bánh răng khổng lồ đang nghiền nát một mạng người.

Người đàn ông xác ướp bật cười khẩy.

"Tôi phải biết… Chuyện gì sẽ xảy ra với gia đình tôi?"

"Quân đội của chúng ta và các nhà tài trợ của PMC hứa sẽ hỗ trợ họ về mọi mặt. Đaay6 có thể là một vụ tự sát, nhưng hành động của ông cũng là một hành động quân sự cấp cao. Do đó, nó đủ điều kiện cho chính sách bảo hiểm nhân thọ chi trả đặc biệt cao mà ông đã ký thay cho lương hưu."

"Vậy thì ổn rồi."

"Tôi đã chuẩn bị sẵn công cụ. Giống như lần trước, nó chứa hai viên đạn để đảm bảo ông sẽ thành công ngay cả khi tay đang run. Tôi cũng có cả rượu ‘12 Highland mà ông rất thích uống. Loại mạch nha đơn."

Chiếc drone chứa một khẩu súng ám sát nhỏ gọn trong lòng bàn tay và một hộp thủy tinh chỉ lớn hơn lọ thuốc nhỏ mắt một chút. Rigas xoay xoay chất lỏng màu hổ phách, mở nắp và uống cạn.

"Những gì tôi sắp nói không cần phải ghi âm lại. Hãy cứ coi đó là lời lảm nhảm của một gã say đi."

"Được rồi."

"Cậu là một quân nhân giỏi. Đừng để bản thân kết thúc giống như tôi, Levert."

"Rất tiếc, tôi không thể hứa với ông điều đó. Ông đã là hình mẫu của tôi rồi, đại úy."

Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi người đàn ông xác ướp.

Và một tiếng động khô khốc vang lên.

Chiếc drone nhanh chóng rời khỏi cửa sổ trước khi các bác sĩ quân y bàng hoàng có kịp mở tấm màn ngăn cách quanh giường bệnh. Chẳng cần phải nói qua loa nữa vì không còn ai để nghe, nhưng dù kẻ đó là ai đi chăng nữa, hắn vẫn làm vậy.

"Một phán quyết quyết đoán không chút do dự. Một kết thúc thực sự tuyệt vời."

Lại một ngọn lửa đen tối nữa bùng lên. Thế giới dường như đang cô đặc lại và chỉ tạo ra những điều tồi tệ nhất.

"Xác nhận việc chuyển giao thẩm quyền. Giờ đây chúng ta đã có sự ủy quyền từ chỉ huy của mọi căn cứ hải quân ở bờ biển phía tây. Thông báo cho mọi Object đang chờ sẵn tại vùng biển Bermuda. Đã đến lúc tổng tấn công vào Manhattan."

Phần 6

Quân đội Vương Quốc Chính Thống tại vùng biển đó đã nhanh chóng nhận ra ‘sự thay đổi’.

Khi Frolaytia nhận được tin báo từ bác sĩ quân y, cô vỗ tay dõng dạc trong phòng họp để thu hút sự chú ý của mọi người.

"Rigas Blackpassion đã tự sát. Cùng lúc đó, toàn bộ các Object của Tập Đoàn Tư Bản trong khu vực dường như đã bắt đầu chuyển động. Đó chính là một loại ngòi nổ, khỉ thật!"

Wraith nhỏ bé ngắt lời tại đó.

"Tôi nghi ngờ việc chúng thực sự có ý định giành chiến thắng. Tập Đoàn Tư Bản có quần đảo Cayman ở vùng biển Trung Mỹ. Những kẻ giàu có của họ che giấu những mặt xấu xa bằng cách giữ tiền ở đó, nên họ không thể để các hòn đảo bị phá hủy trước khi kịp rút tiền điện tử khỏi các tài khoản ngân hàng bí mật."

Bản đồ đại dương chiếu trên tường bị vẽ lại hoàn toàn. Trước đó, nó hiển thị hạm đội bảo trì của Vương Quốc Chính Thống với trung tâm là Baby Magnum đang đối đầu với Manhattan của Liên Minh Thông Tin, nhưng giờ đây, một đơn vị khổng lồ của các Tập Đoàn Tư Bản đã ập đến từ phía sườn.

Nữ nhân viên điều hành cao giọng hét lớn.

"Tôi không thể lấy được con số chính xác do các hành động nghi binh của chúng, nhưng chắc chắn phải có từ 20 đến 30 chiếc! Và tất cả đều là thế hệ 2 tân tiến nhất! Có phải chúng đã điều động mọi phân lớp hải quân đang canh giữ chính quốc ở bờ biển phía tây đến đây không!?"

"...Kết cục cũng sẽ giống nhau thôi. 760."

Lời nhận xét tĩnh lặng đó đến từ Melly Martini Extradry, cô gái da nâu mặc bộ đồ phẫu thuật bằng giấy đỏ và đang ngồi lọt thỏm trong chiếc phao bơi. Với tư cách là chủ sở hữu ban đầu, cô hẳn phải biết rõ thông số của Manhattan hơn bất cứ ai.

Ngay cả dưới cái nhìn lạnh lùng của Frolaytia, Melly vẫn cử động cẩn thận để tránh một cơn đau điếng ở cột sống, nơi không nhận được sự hỗ trợ thích hợp từ chiếc phao vốn chỉ đang hoạt động ở chế độ an toàn.

"Elite đó không thuộc Series Martini. Nếu cô ta có thể tự tay phát huy hơn 100% thông số mà không cần dựa dẫm vào Capulet, thì ngay cả 100 Object truyền thống cũng không thể đánh bại cô ta. Các Object thông thường sẽ phải tuyệt vọng bảo vệ lò phản ứng ở lõi của chúng, nhưng Manhattan 000 là một cỗ máy không cần lo lắng về các lò phản ứng. 350. Nó vẫn dùng chung loại lò phản ứng đó, nhưng toàn bộ khái niệm của nó với tư cách là một vũ khí là hoàn toàn khác biệt. Và nếu nó bắt đầu di chuyển theo những cách mà ngay cả chúng tôi cũng không quen thuộc, thì không thể dự đoán được nó có thể đi xa đến mức nào."

Chuyện xảy ra ngay một khoảnh khắc sau đó.

Phòng họp vốn được bao bọc bởi những lớp thép dày ở mọi phía, nhưng giờ đây, nó bị lấp đầy bởi một luồng ánh sáng trắng tinh khiết. Heivia mất vài giây mới nhận ra có điều gì đó vừa xảy ra trên đại dương đang hiển thị qua máy chiếu. Đoạn phim đáng lẽ đã được hiệu chỉnh độ sáng theo thời gian thực, vậy mà nó vẫn tệ đến mức này. Nếu họ thực sự có mặt ở đó, có lẽ họ đã bị mù mắt.

Nữ nhân viên điều hành hét lên báo cáo từ trạm làm việc ở phía xa:

"Manhattan đã bắt đầu hành động. Đó là pháo phóng lò phản ứng bằng điện từ!"

"Khốn kiếp, hãy cảnh giác với những thay đổi thời tiết nhân tạo. Một cơn bão lớn nữa đang ập đến!"

Và khi những hình ảnh trên tường một lần nữa đập vào võng mạc của họ, nó hiện ra một địa ngục thực sự.

Manhattan cuối cùng đã bắt đầu chuyển động với tư cách là một Object dài hơn 20000m.

Đầu tiên, khẩu pháo phóng lò phản ứng bằng điện từ ở trung tâm tung ra một cú quét tổng lực bao phủ bán kính vài chục cây số. Đòn đánh đó làm móp méo bề mặt các Object của Tập Đoàn Tư Bản. Khi những con gà tây đó tạm thời ngừng cử động, các khẩu pháo khác trải dài hai bên như đôi cánh đồng loạt khai hỏa.

Có railgun, tia laser, coilgun, pháo tia chùm liên thanh và pháo plasma bất ổn định.

---

1630f7ec-fd76-42c2-8200-4177e0233a31.jpgPhân loại: Vũ khí Phòng thủ Tuyến cuối của chính quốc Liên Minh Thông Tin

Mẫu: thế hệ thứ 2 chuyên dụng cho hải chiến  

Chiều dài: Ước tính 20000m trở lên

Vật liệu giáp: Giáp hành tây phi tiêu chuẩn + Gia cố lớp vỏ thực vật nhân tạo

Động cơ đẩy: Đẩy bằng luồng nước áp suất cao + Hệ thống giảm lực cản dưới nước loại vi bong bóng

Tốc độ tối đa: 750km/giờ

Vũ khí chính: 44 khẩu, bao gồm pháo lò phản ứng phóng bằng điện từ

Vũ khí phụ: Pháo plasma bất ổn định, chùm tia laser, chùm tia liên thanh, railgun, coilgun,…

Màu chủ đạo: Xám

---

Chẳng có logic hay hệ thống cao siêu nào ở đây cả.

Các vũ khí đơn giản là được bắn ra với sức mạnh phi thường. Như một sự mở rộng của chiến thuật cơ bản nhất, hỏa lực cực đại được dùng để bào mòn quân địch. Giống như một đội bóng chày chuyên nghiệp toàn sao liên tục ghi điểm home run trước một đội thiếu niên nghiệp dư vừa mới tập hợp.

Mọi người đều biết luật chơi, nên bất kỳ ai cũng có thể tạo ra kết quả này nếu làm điều tương tự, đúng không? Nó dường như đang phô diễn loại tự tin đó.

Tập Đoàn Tư Bản đáng lẽ đã gửi đến những chuyên gia giỏi nhất của họ.

Offensive Mine, Octoblade và Snipe. Chúng là đỉnh cao của kim tự tháp và trực tiếp bảo vệ chính quốc của một cường quốc thế giới. Không có chiến binh nào vĩ đại hơn thế trên biển. Liệu nhóm của Heivia có thể đánh bại dù chỉ là một trong số chúng hay không?

Vậy mà việc đó lại dễ như lấy kẹo từ tay trẻ con.

Chúng tuyệt vọng bắn trả bằng tia laser và pháo plasma, nhưng khi Oh Hô Hô vận hành Manhattan, cô đôi khi dùng các luồng plasma để bẻ cong đường đạn, đôi khi lại vung cái thân hình khổng lồ đó sang trái hoặc phải để vừa vặn né tránh. Cảm giác giống như một vận động viên lướt sóng cưỡi trên ngọn sóng hay một đấu sĩ bò tót gạt đi con bò đang lao tới. Tất nhiên, những chuyển động đó không thể né được tia laser, nhưng cô đã dùng sự ‘chệch hướng’ của plasma cho việc đó. Những chuyển động nhanh nhẹn đến mức chúng dường như chẳng có chút trọng lượng nào. Một khối lượng khổng lồ như vậy đang bị tấn công đồng thời từ nhiều hướng, nhưng thay vì để lớp giáp dày chống đỡ, cô không cho phép bất kỳ phát đạn nào trúng đích. Đó là lý do tại sao cảnh tượng đó trông thật phi lý và khiến tất cả những ai chứng kiến đều tràn ngập nỗi khiếp sợ.

Cái cách cô lướt qua lại nhanh chóng trong khi hạ gục kẻ thù bằng những phát bắn liên tục trông điêu luyện hơn hẳn so với lúc Melly phối hợp với Capulet để tiêu diệt 5 chiếc thế hệ 2 của Tổ Chức Tín Ngưỡng. Và nó trông quen thuộc một cách khó hiểu đối với Heivia.

Đúng rồi, nó rất giống với các chuyển động của Rush.

Hơn nữa, sự tự do trong di chuyển dường như tăng dần theo thời gian.

"Hàng chục? Không, hàng trăm!? Nó cần bao nhiêu lò phản ứng để có thể thực hiện những hành động kiểu đó chứ!?"

"Việc cô ta có thể di chuyển Manhattan 000 bằng cách xem xét các phương thức của mạng lưới AI nhưng lại sử dụng phương thức thủ công của riêng mình vốn đã đủ gây sốc và đe dọa rồi… nhưng Elite đó đang tạo ra những kết quả dễ dàng vượt qua 100% thông số thiết kế trong khi vẫn đang đánh lạc hướng Capulet. Chuyện này vượt xa những gì tôi từng tưởng tượng."

Wraith nghe có vẻ khó chịu nhưng cũng đầy kinh ngạc.

"Cô ấy sẽ không bao giờ nương tay trước một cuộc xâm lược từ bên ngoài,"

Lendy Farolito với làn da nâu và mái tóc bạc lên tiếng.

"Thêm vào đó, cô ấy đang mang theo 10 triệu người, bao gồm cả cha mình trên khoang. Cô ấy sẽ dốc toàn lực để dập tắt mọi mồi lửa dù là nhỏ nhất nếu đó là để bảo vệ những thường dân đó."

"Cô ta chính là người đã đẩy họ vào mớ hỗn độn này ngay từ đầu đấy!"

"Đó có thể là lý do tại sao cô ấy lại quyết tâm bảo vệ họ đến thế."

Myonri cũng nghe có vẻ bàng hoàng.

"G-giờ thì tôi đang thắc mắc làm thế nào mà Công chúa có thể chiến đấu được… Manhattan đang dễ dàng nghiền nát 20 hay 30 Object hải quân, nhưng cô ấy đã một mình đối đầu với nó để giải cứu chúng ta, đúng không?"

Câu trả lời đến từ chính Công chúa, người đang bước ngang qua phòng họp trong khi tựa vào vai bà lão bảo trì. Do kiệt sức, mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt tựa búp bê và mái tóc vàng bết chặt vào đôi má của cô.

Trông cô giống như một cô bé vừa gượng dậy sau một cơn cảm lạnh. Những giọt mồ hôi tỏa ra mùi hương thiếu nữ ngọt ngào khi Công chúa chia sẻ thông tin của mình.

"Việc đó không quá khó đâu. Thứ nhất, tôi không cần bận tâm đến việc giành chiến thắng. Tôi chỉ đang câu giờ, nên tôi có thể tập trung hoàn toàn vào việc né tránh. Nhưng lý do thứ hai quan trọng hơn: cho dù Manhattan có phi thường đến đâu, thì kẻ điều khiển nó vẫn là con nhỏ Oh Hô Hô đáng ghét đó. Thật may mắn là tôi đã đụng độ cô ta ở Châu Đại Dương. Tôi đã nắm rõ những thói quen nhỏ trong chuyển động của cô ta."

Cũng giống như Oh Hô Hô đã học được những đặc điểm riêng biệt của Capulet thông qua Juliet, Công chúa cũng không hề quên những thói quen di chuyển đặc trưng của Oh Hô Hô.

Mọi người ở đó đều hiểu chuyện không hề đơn giản như cô nói.

Ngay cả khi mọi củ khoai tây ở đây được giao cho một Object thế hệ 2 tân tiến nhất được thiết kế riêng cho họ và lập kế hoạch tấn công Manhattan với 1000 Object cùng lúc, cũng không một ai dám đồng ý đứng trước con quái vật đó.

Nhưng cô đã làm được. Cô đã tiến xa đến thế, vậy mà vẫn có một mạng sống họ không thể cứu vãn.

Quenser Barbotage đã chết.

Công chúa quá kiệt sức để có thể gạt phần tóc mái sang một bên, nhưng cô vẫn đưa ra một tuyên bố đanh thép trước sự chứng kiến của những người sống sót như Heivia và Myonri.

"...Cái chết của Quenser là một điều đau buồn."

Không phải là cô không dao động.

Cũng không phải là cô chưa từng bị cám dỗ.

"Nhưng tôi từ chối để cô ta khơi mào một cuộc chiến vì chuyện đó. Tôi sẽ không để bất kỳ người sống sót nào bóp méo cái chết của Quenser vì sự ích kỷ của riêng họ."

Khi nghe câu trả lời hoàn hảo đó, Heivia nhận ra mình không thể nhìn thẳng vào mắt cô. Liệu Công chúa có hiểu hành động của cô có ý nghĩa gì không? Gã quý tộc ngỗ ngược này đã không thể chấp nhận cái chết của người  bạn tồi theo cách thanh thản như vậy.

Bất chấp tất cả, tình hình vẫn đang tiếp diễn.

Frolaytia suy ngẫm với chiếc tẩu kiseru dài trên miệng, và rồi…

"Vì trưởng nhóm bảo trì đã rời vị trí, tôi có thể hiểu rằng Baby Magnum đã sẵn sàng hoạt động trở lại chứ? Vậy thì tôi có mệnh lệnh mới cho cô, Công chúa. Hãy chiến đấu. Làm ơn. Chúng ta cũng sẽ sớm tham chiến."

"Đ-đừng có nực cười thế."

Heivia nói.

"Ý cô là chúng ta sẽ ra ngoài kia để làm bia đỡ cho mấy quả đạn lạc sao? Không thể cứ để đám ngốc bên Tập Đoàn Tư Bản tự bị tiêu diệt à!?"

"Hãy nhìn theo cách này: chúng ta có thể lợi dụng sự hỗn loạn này. Chúng ta có cơ hội thắng cao hơn là đợi sau khi chuyện này kết thúc rồi mới ném đá vào nó. Nếu làm vậy, nó sẽ khóa mục tiêu vào chúng ta với độ chính xác tuyệt đối."

Frolaytia ngắt đoạn phim đầy ánh sáng chói lòa và những tiếng gầm vang dội, thay vào đó, cô tập trung vào những thay đổi chóng mặt trên bản đồ hải quân.

"Như các cậu đã biết, Manhattan là một Object phi thường với số lượng lò phản ứng khổng lồ. Và bản thân Elite đó cũng rất đáng gờm, nên chúng ta không thể hy vọng rằng món vũ khí đó sẽ quá tầm kiểm soát của cô ta."

"…"

"Vì các lò phản ứng của nó nhiều như cỏ dại, nên khả năng cao là việc nhắm mục tiêu và phá hủy một lò phản ứng đơn lẻ sẽ không thể dừng nó lại như cách chúng ta vẫn làm trong các trận đấu Object truyền thống… Với lượng hỏa lực đó, một vụ nổ tại một điểm có thể tạo ra phản ứng dây chuyền gây ra thiệt hại khủng khiếp hơn nhiều, nhưng tôi nghi ngờ tính thực tế của việc đó. Ngay cả khi bị nhốt trong các khối nhựa, vẫn có 10 triệu dân thường trên khoang nếu tính cả khách du lịch. Tôi chưa đánh mất đạo đức đến mức quên đi sự thật đó và cố gắng đánh chìm nó."

"Cái này không được, cái kia cũng không xong. Vậy chúng ta phải làm gì đây?"

Heivia hỏi.

"Melly Martini Extradry. Cô ấy là chìa khóa lớn nhất của chúng ta."

Frolaytia phả ra làn khói tẩu ngọt ngào, rõ ràng là để trấn tĩnh bản thân.

"Manhattan đáng lẽ phải nằm dưới sự kiểm soát của Melly, nhưng thần tượng Elite của Liên Minh Thông Tin đã tước quyền đó thông qua điều khiển thủ công thuần túy và đang vận hành nó như một món vũ khí. Cô ta đang sử dụng bàn phím thay vì hệ thống điều khiển gốc. Oh Hô Hô chỉ biết đến hệ thống trực tuyến qua màn hình, nên cô ta có thể không hiểu các sơ đồ thiết kế vật lý. Các cậu có thấy đó là một cơ hội không?"

"Ý cô là…"

Myonri thấp bé lên tiếng.

"Vì Elite đó đang tự mình điều khiển Manhattan và đuổi Capulet đi chỗ khác như đuổi mèo, nên cô ta có thể không ngồi trong buồng lái thực sự sao? Cô ta không biết nó ở đâu, nên cô ta đang can thiệp thông qua một lỗ hổng mạng? Và vì thế, cô ta có thể đang lộ diện trong một căn hộ hoặc một chiếc xe hơi nào đó trong thành phố Manhattan?"

"Manhattan không để lọt một phát đạn nào, nhưng điều đó có thể xuất phát từ nhiều lý do hơn là lòng nhân ái đơn thuần. Cô ta không thể để một phát đạn lạc rơi trúng thành phố và biến mình thành tro bụi."

Nói cách khác… Nếu nhìn nhận theo hướng ngược lại…

"Nếu chúng ta biết chính xác vị trí của Elite đó, chúng ta có thể phản công. Chúng ta chỉ cần tiêu diệt duy nhất điểm đó trong khi vẫn giữ nguyên vẹn toàn bộ Manhattan."

"Cô…!?"

Lendy định hét lên điều gì đó, nhưng cuối cùng cô lại nén lại với vẻ mặt cay đắng. Cô biết bất cứ điều gì mình nói lúc này cũng sẽ không lọt tai họ.

Frolaytia liếc nhìn phản ứng của Lendy rồi tiếp tục.

"Baby Magnum sẽ tiến ra ngoài và thu hút sự chú ý của Manhattan. Trong khi đó, mục tiêu thực sự của chúng ta là tìm kiếm vị trí của Elite. May mắn thay, sự cố này đã đánh thức những gã cấp cao đang ngủ quên trong hòa bình ở các quốc gia an toàn. Họ đã cho chúng ta mượn một món di vật của thời đại cũ."

"Là thứ gì?"

"Mobus Variant. Nói đơn giản, một hệ thống bắn tỉa bằng laser được đưa vào quỹ đạo vệ tinh, nó quay quanh Trái Đất vài vòng để ổn định quỹ đạo, rồi bắn xuống một điểm nhất định trên bề mặt. Thật sốc là nó được trang bị pin nguyên tử. Sự chiến thắng của các Object đã loại bỏ vũ khí hạt nhân khỏi thế giới, nhưng miễn là nó không được sử dụng ‘trực tiếp’, thì rõ ràng nó không vi phạm các hiệp ước."

Vị chỉ huy tóc bạc ngực khủng khoanh tay, đẩy đôi gò bồng đảo căng tròn lên cao.

"Chúng ta sẽ dùng thứ đó để bắn một tia laser từ trên trời xuống nhằm loại bỏ Elite. Nó di chuyển với tốc độ ánh sáng. Sức mạnh tổng thể có vẻ không đủ trong thời đại Object này, nhưng tốc độ của nó là vô đối. Sẽ là chuyện khác nếu cô ta ở trong hầm trú ẩn hay đường hầm, nhưng không có phương thức ám sát nào tốt hơn để nhắm trực tiếp vào một cá nhân. Mọi thứ sẽ đổ bể nếu cô ta dự đoán được vị trí của quân cờ này, nhưng nếu cô ta không biết về nó, ngay cả cô ta cũng không thể né tránh. Vào lúc cô ta kịp nhận ra, cô ta và thiết bị điều khiển đã bị bốc hơi rồi."

Nếu Oh Hô Hô hiểu rõ sơ đồ thiết kế của Manhattan và đang ngồi bên trong một buồng lái thực thụ được bao bọc bởi lớp giáp dày chống hạt nhân, họ sẽ chẳng thể làm gì được. Tuy nhiên, điều đó đã thay đổi vị thế của đôi bên theo hướng vừa tốt vừa xấu.

"Nhưng làm thế nào chúng ta có được thông tin đó? Nghe có vẻ như việc giám sát từ vệ tinh là không đủ."

"Elite đó đang ở trong đường hầm tàu điện ngầm hoặc bên trong một tòa nhà, chúng ta không thể dựa vào sự giám sát từ trên cao. Sau tất cả, những người bị nhốt trong các khối nhựa vẫn tỏa ra nhiệt lượng cơ thể."

"Chắc chắn cô không định bảo chúng tôi leo ngược trở lại con quái vật đó chứ."

Heivia nói.

"Nói rõ luôn nhé, chuyện đó là bất khả thi ngay cả khi cô tạo ra một triệu bản sao của tôi để làm mạng dự phòng."

"Cậu không cần phải làm vậy."

Frolaytia thản nhiên đáp.

"Bởi vì đã có người ở trên đó rồi. Hay đúng hơn là, có kẻ chưa từng thoát ra ngoài."

"...Chờ đã. Cô đang đùa đúng không?"

Nghĩ lại thì, cậu mới chỉ được nghe về việc nhóm Vương Quốc Chính Thống của mình và nhóm Liên Minh Thông Tin của Wraith được cứu thoát. Nhưng chưa có ai đả động gì đến phía Tổ Chức Tín Ngưỡng cả.

"Skuld Silent-Third."

Frolaytia Capistrano cũng là một người am hiểu về cơn ác mộng được niêm phong trong Bản báo cáo Madagascar. Cô biết điều này nguy hiểm đến mức vượt ra khỏi khái niệm chiến tranh thông thường, nhưng cô vẫn đưa ra đề nghị.

"Cô ta vẫn đang ẩn náu trong Manhattan và chúng tôi đã liên lạc được với cô ta… Đây thực sự là kịch bản tồi tệ nhất, nhưng có vẻ lựa chọn duy nhất của chúng ta là tin kẻ kẻ sát nhân hàng loạt đó."

Phần 7

Mọi chuyện diễn ra tẻ nhạt hơn dự kiến.

Đó là suy nghĩ thực lòng của Skuld Silent-Third khi bị bỏ lại một mình giữa Manhattan. Kế hoạch ban đầu của cô là ẩn náu tại trung tâm thành phố, giả vờ như đã bị tiêu diệt, rồi để Manhattan nghiền nát quân Vương Quốc Chính Thống khi bọn chúng tuyệt vọng xác nhận cái chết của cô. Một khi đại dương chỉ còn là những mảnh vụn, xác chết và rác thải chiến tranh, cô có thể đánh cắp một phương tiện còn hoạt động và trôi dạt trên biển. Trong kịch bản tốt nhất, cô hy vọng sẽ thoát khỏi sự giám sát của Tổ Chức Tín Ngưỡng, nhưng…

(Hừm, bọn chúng hồi phục nhanh hơn mình tưởng. Bắt đầu lại mọi thứ từ đây có vẻ khó khăn đây.)

Khả năng di động trong chiến đấu đã rung lắc cô đủ mạnh để trọng lực mất đi sự kìm kẹp, nhưng hiện tại mọi thứ đã tạm dừng.

Trong khi cơn thịnh nộ đang sôi sục bên trong nàng thần tượng Elite, Skuld đã có thể thao túng cô gái điều khiển Manhattan đó, vậy nên Skuld sẽ gặp rắc rối nếu cô ta bình tĩnh lại.

Tất nhiên, ngay cả Skuld cũng không thể trực tiếp lái Manhattan. cô cần Elite đó tự nguyện nỗ lực. Đe dọa đối phương là vô nghĩa. Nếu cuộc xung đột này kết thúc bằng cái chết của cô gái đó, mạng lưới AI Capulet sẽ trở lại bình thường. Và khi đó, Skuld sẽ bị tiêu diệt ngay lập tức với tư cách là kẻ thù của Liên Minh Thông Tin.

(Mình có nên giết cha cô ta, Royce, để làm cô ta dao động lần nữa không? Không, lặp lại cùng một chiêu trò thì chán lắm…)

Những khối lập phương trong suốt rải rác khắp nơi chứa đựng những cư dân Manhattan với vẻ mặt thản nhiên. Skuld đã thử nhặt một ống sắt và đập vào chúng, nhưng vô ích. Thay vì cứng đặc, chúng lại có độ đàn hồi như cao su hay gelatin. Thêm vào đó, những lá chắn bảo vệ này được thiết kế để chịu đựng các chuyển động chiến đấu của Object lớn nhất thế giới. Sức người không đủ để phá vỡ chúng.

Điều đó có nghĩa là cô sẽ gặp khó khăn nếu muốn giết Royce. Và nếu coi những khối lập phương này như lớp giáp Object, ngay cả bom của cô cũng khó lòng có tác dụng.

Trừ khi tạo ra được sự hỗn loạn ở đây, nếu không, cô chẳng khác nào chim trong lồng khi ở trên Manhattan. Trước hết, hệ thống cảnh báo của Object phi thường này ngăn cản cô tẩu thoát, và ngay cả khi cô thoát xuống biển, lực lượng hải quân của Vương Quốc Chính Thống và Tổ Chức Tín Ngưỡng cũng đang chờ sẵn.

(Nên làm gì đây nhỉ…?)

Cô xoa nhẹ ngón tay lên chiếc cằm thanh tú của mình.

(Lựa chọn nào sẽ thú vị nhất?)

Đó mới là ưu tiên của cô, chứ không phải mạng sống. Và sau một hồi suy nghĩ, cô gái tóc buộc hai bên đã đi đến kết luận.

Cô lục lọi trang bị của một trong số rất nhiều binh sĩ Vương Quốc Chính Thống đã tử trận và chộp lấy chiếc radio.

"Chắc là mình sẽ liên lạc với Vương Quốc Chính Thống và cứu thế giới vậy! Sau khi làm xong việc đó, mình có thể tính tiếp xem nên làm gì!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!