Web Novel

Ch 14- Khoảnh khắc tự tại 5

Ch 14- Khoảnh khắc tự tại 5

“.....Có chút manh mối về vị khách đó không ?”

Edan không hề cảm thấy anh ta đang bị theo dõi. Nhưng anh ấy không ngu ngốc tới mức thú nhận với Gloria rằng anh ta không cảm nhận được gì.

Nếu như một người ở tầm cô ấy nói rằng có ai đó đang đi theo chúng tôi thì chắc chắn có người đang đi theo. Đặc biệt là với một người nắm giữ danh hiệu “Tông đồ đầu tiên” thì điếu đó như đinh đóng cột vậy.

Edan tin rằng ngay cả trong học viện, chỉ một số ít giảng viên có trình độ tương đô với cô ấy. Nếu mà để đoán rằng ai có thể thì người Edan nghĩ tới chính là thầy giáo thể dục của anh: George.

“Có lẽ là một trong những con rỗi của Stefania. Ngoài chúng ra thì không còn ai có thể sở hữu một món đồ theo dõi mang theo sức mạnh của ả ta.”

Stefania là kẻ mà Edan nhận ra. Sau tất cả thì ả ta chính là lý do Gloria ở đây.

Giáo hội đã cử Gloria đi bắt giữ Stefania, kẻ rất có thể là giáo chủ của một dị giáo được thành lập bởi những kẻ dị giáo còn sống sót sau cái chết của quỷ vương.

Tuy nhiên, à ta khôn khéo tới mức ngay cả Gloria-Tông đồ đầu tiên-vẫn chưa thể tìm được bất kỳ bằng chứng nào. 

Nếu đặt Edan vào vị trí của Gloria, anh ta đoán rằng bản thân sẽ biến mất trước khi kịp tìm thấy bất kỳ thứ gì có ích.

“..Vậy người nghĩ chúng ta đang bị nghe lén ?”

“Ta đoán là như vậy. Không thể nào mà tôi có thể bị bám đuôi và tỉ lệ mà một kẻ như cậu, một kẻ nhìn giống một tên côn đồ, bị bám đuôi là gần bằng không.

Ta nghi ngờ một tay sai của Stefania đang ở gần đây từ đầu và tình cờ xen vào cuộc thảo luận của chúng ta”

Nữ thần có thể toàn năng, nhưng Giáo hội thì không. Edan tự hỏi rằng điều đó có phù hợp để nói ra bởi một người như cô ấy, nhưng anh ta mặc kệ điều đó.

Trên thực tế, vì Giáo hội không hề toàn năng, nên nhận định của cô ấy không hề sai.

“.....Nhưng với một kẻ đang cầm một món đồ khá mạnh, thì tên đó có vẻ hơi nghiệp dư. Bước chân lớn và nặng nề và kẻ đó đã đi vòng quanh nơi này vài lần rồi…………

Có lẽ chỉ là một quý tộc nhỏ bé cố gắng làm điều gì đó để lấy lòng ả ta.”

Edan không hề cảm nhận được một điều gì mà cô ây vừa nhắc đến. Ngay cả tiếng bước chân hay là có ai đó đang đi vòng quanh.

Đúng như gì được kỳ vọng với một trong những tài sản lớn nhất của Giáo hội. Edan cảm thấy rõ ràng khoảng cách giữa anh và Gloria. 

Mặc dù sở hữu một khả năng độc nhất cho phép anh xác định ma lực nhưng nếu so sánh với cô ấy, Edan không thể ngăn được cảm giác thua kém.

Thua kém về tài năng ma thuật và sức mạnh thuần túy. Và cô ấy có thể sử dụng thánh lực–một nguồn sức mạnh mà anh ấy chưa thể cảm nhận được.

“Chúng ta nên giải quyết chúng”

“Không, không nên làm thế Decatria. Ta không thể đạt được gì từ việc giải quyết một mắt xích. Thứ mà cậu có thể đạt được sau việc này là bị kỉ luật mà thôi.”

Kinh nghiệm cá nhân chăng ? Edan cảm thấy một cảm giác đồng cảm lạ lùng. 

Như đọc được suy nghĩ của Edan, Gloria phá tan những cảm xúc của anh 

“Ta đã từng bị đình chỉ 3 ngày chỉ vì tát một kẻ mà ta cho rằng phiền phức. Giờ mà cậu định “giải quyết” chúng như những gì ta đang nghĩ. Ta không thể tưởng tượng được hình phạt của việc đó là gì.”

“...Vậy chúng ta nên làm gì ?”

Tất nhiên rồi. Edan nghĩ

Cô ta đến từ Tòa thánh mà, việc bẩn tay như vậy sẽ không bao giờ đến lượt cô ấy. Nếu cần thiết, họ luôn có thể sử dụng một người như anh ta.

“Chúng có vẻ chưa biết rằng chúng ta đã phát hiện ra chúng, vậy thì sẽ tốt nhất nếu chúng ta nên tách ra tại đây. Nếu chúng ta bị phát hiện, một nữ tu và một tên côn đồ. Chẳng có gì hay ho sẽ xuất hiện từ tin đồn này.”

“Tôi vẫn chưa báo cáo cề Baek Ho-yeon, điều này ổn chứ ?”

“Ta nghĩ sẽ tốt hơn nếu giao việc đó cho cậu. Ta rất muốn giúp một tay, nhưng giờ ta đang gặp khó khăn với Stefania. Decatria, ta sẽ cho cậu một lời khuyên: Những biện pháp cậu từng sử dụng, không hiệu quả ở nơi này đâu. Nhớ kỹ điều này.”

“Vâng. Vậy thì chúng ta chưa từng gặp mặt ngày hôm nay.”

“Đúng vậy”

Gloria đưa tay chào tạm biệt rồi đá nát bức tường tòa nhà, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt Edan. Anh chỉ có thể cười một cách trống rỗng, suy nghĩ rằng mặc dù không thể đọ về sức mạnh, kỹ thuật của anh ấy sẽ không thua kém cô.

Bởi vì việc trèo tường hay nhảy qua nóc nhà là quá sức với Edan. anh ấy tiến sâu hơn vào ngõ với những bước đi lặng lẽ, trong khi thầm nguyền rủa sự bất công của số phận. [note87367]

—----------

Tên tóc vàng chưa hề động tay tới nữ tu tội nghiệp kia, nhưng họ vẫn tiến sâu vào hẻm.

Hắn đang cố gắng để ý tới cảm nhận của nữ tu chăng, muốn bắt cô ấy phục vụ ở nơi công cộng như đủ kín để không ai biết ?

Tôi gần như đánh giá tên đó nhưng ngay lập tức dừng lại. Gã đó vẫn là một tên khốn nạn, ép buộc một người phụ nữ yếu thế.

Tôi không thể nghe được hắn đang nói gì nhưng chắc chắn hắn đang nói về những thứ hắn sẽ làm bây giờ và tương lai với cô gái ấy.

Chắc hẳn là như thế rồi. Đó là những điều tôi đọc được trong những cuốn sách. 

Mặc dù tôi không biết chính xác họ đang nói gì, nhưng có vẻ là đúng khi giả định như vậy.

Một nữ tu và một tên côn đồ đi một mình với nhau trong một con hẻm vắng người ? –Còn điều gì có thể xảy ra nữa ?

Tôi thấy có chút lạnh sống lưng khi biết rằng hắn ta ở cùng lớp với tôi.

Đợi đã ? Chung lớp á ? 

Hơi lạ là tôi chưa từng để ý có ai có đặc điểm đáng chú ý như vậy không. Nhưng vì chúng tôi học chung lớp thể dục nên rất có thể chung tôi học chung lớp.

Ý nghĩ rằng mình phải học chung lớp với một tên có khả năng là một tên phạm tội tình dục làm tôi cảm thấy ngột ngạt.

Có lẽ tôi nên xác nhận họ đang làm gì, không chỉ để dọa họ mà còn xác nhận sự an toàn trong 3 năm tới của tôi.

Nhưng nó khá là hiển nhiên điều gì sẽ xảy ra khi tôi đối mặt với một kẻ dám ép buộc một thành viên của giáo hội. Một kẻ như thế sẽ không quan tâm gia cảnh của tôi như thế nào, hắn sẽ làm những gì mình muốn mà không bận tâm tới thứ khác.

Trong khi tôi đang lưỡng lự, tôi có thể thấy họ đang đi sâu hơn. 

Thường thì tôi sẽ dậm chân trong sự bất lực và từ bỏ, nhưng bây giờ tôi đang suy nghĩ nghiêm túc về việc gọi sự trợ giúp từ thần linh.

Hắn ta rõ ràng đã cộng hưởng linh lực ở lớp thể dục nên một đòn nửa vời sẽ không đủ để làm hắn bị thương, nhưng nó có thể đủ để cầm chân hắn.

Tôi vẫn đang ngần ngại việc nhờ trợ giúp từ một vị thần nhưng nếu như suy nghĩ của tôi là đúng………

Mong rằng tên Tóc vàng kia sẽ không thật sự làm vậy. 

Tôi chạy về hướng mà lần cuối tôi nhìn thấy.

Nhưng không có ai ở đây cả.

Tự hỏi rằng hay là họ đã đi nơi khác, tôi vểnh tai mình lên nhưng không hề nghe thấy gì cả.

Không có âm thanh của những giọt nước rơi xuống…chứng tỏ họ chưa làm gì cả.

………Tôi đoán rằng nó ổn rồi ? Dù không biết hai người họ đã đi đâu nhưng không có dấu hiệu của bất kỳ hành vi sai trái nào. Có lẽ họ nhận ra có ai đó theo dấu họ và đã từ bỏ.

Tôi cảm thấy có chút hụt hẫng vì đã phản ứng quá lên nhưng cũng cảm thấy an lòng vì không có gì xảy ra.

Khi tôi quay trở lại, tôi phát hiện một ngã 3 trước mặt.

Thì ra đây là cấu trúc của học viện này. Dễ vào nhưng khó ra 

……….Nói cách khác…..tôi lại lạc rồi. 

Tôi tự hỏi sao mình có thể lạc nhiều lần trong cùng một ngày. Nhưng kể ra mà nói, nó có thật sự là lỗi của tôi hay không ? [note87368]

Đó là lỗi của Học viên khi không làm ra nổi một cái bản đồ nhỏ cho học sinh. 

Nhưng ai sẽ làm bản đồ có sơ đồ hẻm bên trong ? Nhưng mà họ vẫn nên làm một cái chứ ?

Giờ thì……..nên đi đường nào giờ ?

Tôi khá chắc là đường nào cũng sẽ hướng tới bên trọng Học viện nhưng nó sẽ không đảm bảo nơi tôi muốn đến.

Tôi tới đây vì một mục đích là ngăn cản họ nên thực sự tôi không chắc bản thân đang ở đâu.

Trong trường hợp ấy, nó không quan trọng việc tôi đi đâu. Ngay khi tôi quyết định đi bừa một hướng, tôi gặp một người mà tôi không ngờ tới 

Han Dogeon ? Cậu ta có vẻ cũng ngạc nhiên khi gặp tôi ở đây. Tôi biết vì nhìn biểu cảm ngu ngốc của cậu ta đang biểu lộ trên mặt.

“........Tiểu thư Ho-yeon, điều gì khiến ngài tới đây vậy ?”

Tôi nên nói gì ? Rằng tôi đang bám đuôi tên Tóc vàng khi tôi đang ở thư viện, rồi tưởng rằng hắn đang có ý đồ xấu với một nữ tu. Vậy nên tôi tiến thẳng vào đây mà không suy nghĩ gì, để rồi phát hiện không có gì xảy ra và bị lạc ?

………….Quá xấu hổ để nói điều này. Mặc kệ ý định của tôi là gì thì tôi đã làm một điều khá thừa thãi.

Cảm giác rằng nói việc đi dạo rồi bị lạc nghe còn đáng tin hơn.

“Tôi bị lạc.”

“Người hay đi lạc nhỉ ?”

Dogeon nói thẳng sự thật vào mặt tôi, nhưng nó không thực sự làm tôi buồn vì nó không phải là lỗi của tôi.

“Đường ở đây hơi phức tạp”

“Vậy cô có nơi nào cần đến không ?”

Một đích đến à ? Huh. Mình muốn quay lại thư viện và tiếp tục khám phá ở đấy nhưng mình cần dọn dẹp đồ đã. 

Nếu như tôi cứ trì hoãn việc này thì nó sẽ kéo dài tới cuối năm mất, nên sẽ tốt hơn nếu làm bây giờ khi mà tôi có thời gian.

“...Tôi muốn đến tòa ký túc 4, cậu có biết đường đến đó không ?”

“Cô ký tục ở tòa 4 sao ?”

“Đúng vậy”

Tôi có thể quên nhiều thứ, cơ mà tôi không hề quên tòa ký túc của tôi. Tòa 4, phòng 44. 

Dù con số có một chút ý nghĩa đằng sau, nhưng nó rất dễ nhớ. Tôi luôn có thể nhớ lại nó nếu quên. “Phòng mình ở đâu thế nhỉ ? Ah.. 4-4-4”

Nên tôi khá thỏa mãn với nó.

“Thật là tình cờ, tôi cũng ký túc ở tòa 4”

“Vậy à.”

“Vậy….tôi sẽ giúp cô tới đó nhé ?”

“Vâng, làm ơn”

Nếu như cuộc trò chuyện của chúng tôi không suôn sẻ thì tất cả sẽ là lỗi của cha tôi. Ông ấy là người dạy tôi cách nói chuyện này, nên chắc chắn nó không phải là lỗi của tôi.

Với suy nghĩ đó, tôi lặng lẽ đi sau cậu ta.

-------------

Well, xin chào mọi người. Mình thông báo là sau chap này thì tốc độ sẽ chậm xuống do đã bắt đầu vào học kỳ mới.

Đảm bảo ae là 4 chương/tuần. Lâu hủy kèo thì banner tới tạch ra Elbana xD

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Anh liêm ngời ngời
Anh liêm ngời ngời
[Lên trên]
.....Yup, gái không có lỗi.
.....Yup, gái không có lỗi.