Web Novel

Ch 12- Khoảnh khắc tự tại 3

Ch 12- Khoảnh khắc tự tại 3

Phù……

Bằng cách nào đó mà tôi đã đến thư viện mà không bị ai chú ý tới. Nhìn vào độ cao của tòa tháp này đi, tôi nghĩ rằng đây có thể là công trình cao nhất học viện.

 

Trong khi đang chiêm ngưỡng vẻ đẹp kiến trúc của tòa tháp, tôi nhận ra điều gì đó.

“Chẳng phải nó quá hẹp để có thể làm thư viện hay sao ?”

 

Ừ thì chiều cao của tòa nhà này không thể bàn cãi, nhưng tôi không chắc rằng bên trong có đủ khoảng trống để làm bất kỳ điều gì.

 

Tôi đoán rằng cấu trúc tòa tháp này sẽ rỗng nhưng chẳng phải điều đó sẽ dẫn tới sự sụp đổ bởi vì thiếu vững chãi sao.

 

Nhưng mà nhìn từ bên ngoài có những tấm kính trên tòa tháp, điều đó chứng tỏ bên trong là rỗng….

Vậy có thể họ đã sử dụng một loại vật liệu có độ bền vượt trội chăng ? Ngay cả thế thì trông nó cũng quá nhỏ để có thể sử dụng làm thư viện.

Cho đến khi tôi bước vào trong.

Điều này còn kỳ diệu hơn những gì tôi đã tưởng tượng. Quả thật là có một thư viện trong này. 

Bên trong rộng rãi hơn những gì tòa nhà đã thể hiện khi đứng bên ngoài. Chiều cao tòa nhà cũng cao hơn những gì tôi đã thấy.

Hmmm, tôi ước chừng tòa nhà cao tầm mười tầng tiêu chuẩn, và những nhân viên thư viện đang miệt mài đánh bóng sàn nhà hoặc đang sắp xếp lại lượng sách trong thư viện.

Khi tôi bước vào, tôi cảm thấy khá bất ngờ vì nơi đây không có mùi sách cũ đặc trưng — thứ mà một thư viện đáng ra phải có. Nhưng tôi đoán rằng những nhân viên ở đây đã làm rất tốt nhiệm vụ của mình.

Tôi đoán là có nhiều người ở đây không thích mùi của sách.

Dù không khí ở đây còn ngột ngạt hơn bên ngoài. Nhưng tôi đang quá mải mê với thứ này.

Cuối cùng thì…tôi mới cảm nhận được mình đang thật sự trải nghiệm một thế giới kỳ ảo.

Những suy nghĩ bất chợt về những trải nghiệm của tôi như trò chuyện với thần linh hay việc di chuyển mặt đất đã đủ kỳ ảo rồi, nhưng tôi đoán rằng việc nó xảy ra quá thường xuyên khiến tôi nghĩ rằng đó là “bình thường”

Sau tất cả thì tôi đã dành 14 năm trong tổng số 19 năm nói chuyện với các vị thần. Trong tất cả những điều tôi đã xin các vị thần, di chuyển mặt đất có vẻ là một thứ chả đáng nhắc đến.

Không…mình nên suy nghĩ tích cực hơn. Thế giới kỳ ảo, suy nghĩ tích cực…

“Mời xuất trình thẻ học sinh của bạn”

Trước khi tôi rơi vào trạng thái tiêu cực một lần nữa, một người giống thủ thư lại gần và hỏi thẻ học sinh của tôi

Chẳng phải những học sinh năm nhất như tôi sẽ nhận thẻ của mình sau một tháng kể từ ngày nhập học sao ? Với suy nghĩ đó, tôi đã nói với anh ta

“Tôi là học sinh năm nhất”

“Học sinh năm nhất đã nhận thẻ học sinh của mình từ lễ khai giảng. Bạn đã làm mất thẻ của mình sao ?”

…….Vị thủ thư này có phải con người không ? Mặc dù trước mặt tôi là một người có da và thịt nhưng cảm giác họ nói chuyện giống hệt như người máy vậy.

Dù sao thì học viện đã phát thẻ học sinh từ ngày đầu tiên rồi. Không phải là tin tốt lành cho lắm, bởi vì tôi không hề nhận được một cái.

“......Tôi là học sinh trao đổi”

Tôi đã nghĩ rằng việc nói mình là học sinh trao đổi sẽ cho tôi chút ngoại lệ, cơ mà tôi không dám chắc về điều đó.

Nhìn vào cách giáo viên đối xử với tôi vào ngày đầu mà xem. Bình thường thì những học sinh trao đổi như tôi sẽ được đối xử đặc biệt, nhưng giáo viên chủ nhiệm đã tránh mặt tôi ngay từ lần gặp gỡ đầu tiên.

“Cập nhập dữ liệu……đang kiểm tra điều luật số 342. Tôi xin lỗi, nhưng không có ngoại lệ. Ngay cả với học sinh trao đổi.”

Đúng như những gì tôi đã nghĩ. Chẳng có thứ gì xảy ra dễ dàng với tôi.

Tôi có thể tưởng tượng được giáo viên chủ nhiệm đang đưa ra đủ lý do về việc đến tận học kỳ 2 tôi mới nhận được thẻ của mình. 

Tôi chắc chắn rằng học viện sẽ gây khó dễ cho tôi về việc tham gia những chuyến đi ngoại khóa hay lễ hội thể thao của trường bởi vì thiếu thẻ học sinh.

……Lẽ ra tôi không nên bước chân ra khỏi nhà.

Tôi thực sự đã nghĩ gì vậy ? Tại sao tôi khăng khăng muốn tới đây ?

Nếu như bị ép đến đây thì ít nhất tôi có thể đổ tội lên ai đó, nhưng đây hoàn toàn là lỗi của tôi.

Giờ sao ? Không có gì để đùa nghịch, không có bạn bè để trò chuyện, không có những vị thần để………ừm. điều đó không hẳn là đúng nhưng trường hợp này thì đúng như vậy.

Tôi đang xem xét việc tìm Dogeon, nhưng nó có vẻ hơi kỳ khi tôi đã nói rằng tôi sẽ rời đi.

Nếu giờ tôi gặp mặt cậu ta, chắc cậu ta sẽ nghĩ tôi là kẻ tâm thần bất ổn đinh mất. Nghĩ về điều đó, thực sự thì chẳng có gì để làm ở ngoài kia.

Vậy thì tìm Anastasia thì sao ? Tôi không biết cô ấy đang ở đâu và việc đến mà không báo trước sẽ bị coi là thiếu lịch sử. Tôi đoán là đi ngủ là lựa chọn duy nhất.

Vậy đấy. Một kẻ cô độc. Tôi nên rúc mình trên giường, dọn dẹp đồ đạc và viết nhật ký. Nghĩ về điều này………Tôi có việc để làm mà. Nó không nhất thiết phải là những hoạt động liên quan tới học viện.

Ngay khi tôi định rời khỏi thư viện thì nghe thấy một tiếng gọi đằng sau tôi.

“Kiểm tra điều luật hành chính số 1453, từ viện trưởng…….Cung cấp……..tới học sinh Baek Ho-yeon. Xác nhận. Những điều luật vi phạm đang được viết lại. Xác nhận. [note87366]

Chào mừng học sinh Baek Ho-yeon. Chúng tôi xin lỗi vì bất tiện này. Cứ thoải mái sử dụng thư viện bất kỳ khi nào cô muốn”

Tôi không hề biết những điều luật hành chính ở đây là gì, tại sao tên của tôi lại được nhắc tới và điều luật gì vừa được ghi lại. Nhưng điều này nghĩa là tôi có thể vào sao ?

Tôi lo lắng bước qua người thủ thư nhưng ông ta không hề dừng tôi lại.

Tôi không chắc rằng họ đã làm những gì, cơ mà tôi đoán nó có liên quan tới việc tôi là một học sinh trao đổi. 

Không có lý do gì để suy nghĩ nhiều về việc này, nên tôi bước vào trong.

Có vài học sinh đang học với một chồng sách bên cạnh hoặc những người yêu thích đọc sách, nhưng tổng thể thì mọi người đều im lặng.

Phần lớn chỉ liếc qua tôi rồi tập trung vào đọc sách, dường như những gì có trong sách quan trọng hơn việc biết danh tính của kẻ vừa bước vào.

Người vừa liếc qua tôi có một quầng mắt thâm đen tới mức tôi cảm thấy tiếc cho anh ta. Đúng là một kỳ tích sinh học khi anh ta vẫn sống được như thế.

Tôi cảm giác rằng tôi cũng sẽ như thế khi chuẩn bị cho luận án tốt nghiệp của mình.

“Cố lên” dù họ không thể nghe thấy nhưng tôi đã gửi lời cỏ vũ của mình khi tôi đang tìm thứ để đọc.

Có lẽ vai cuốn sách về quy tắc ứng xử, kiến thức chung về thế giới hay đại loại như thế  ? 

Cơ mà những cuốn sách đó có thể xuất hiện tại một nơi “cao cấp” như này chứ.

Ý tôi là bất kỳ ai bước vào học viện thì ít nhất họ cũng đã biết hết những thứ đó rồi.

“Lễ nghi hoàng gia: Những điều bạn sẽ đánh mất nếu không biết”

Đây rồi. Tầng 4, khu vực xã hội học, được bày trên giá “Những cuốn sách được đề cử”

Nó hơi nhăn và có dấu răng của chó ở góc sách….Điều chứng tỏ có nhiều người đã đọc nó.

Tôi đã mong đợi thứ gì đó ngắn, với tiêu đề nghe rất kêu như “Chàng hoàng tử” nhưng ở đây họ cũng sử dụng kiểu tiêu đề giật tít như này. Thật là ngoài dự đoán.

Tôi đoán là những thứ như tiêu đề giật tít sẽ xuất hiện bất kể thời gian hay không gian. 

Cười thầm trong lòng, tôi lặng lẽ giở bìa sách ra.

—--

“Đứng dậy”

Đây không phải lớp học……..đây là buổi tra tấn. 

Không chỉ Dogeon nghĩ vậy mà đa số những kẻ còn đứng cũng nghĩ thế. Không ai hiểu tại sao họ bị ép phải chạy tới kiệt sức quanh sân trong khi đây đáng ra là lớp dạy kỹ năng sinh tồn.

“Đứng dậy. Đây là thứ mà các ngươi đã chọn. Học viên Han Dogeon. Đứng dậy bằng ý chí của mình đi.”

Những học sinh bình thường đã gục ngã từ lâu, còn những kẻ có thể cộng hưởng linh lực đã bắt đầu bò trên mặt đất.

Những học sinh còn lại, những người đủ sức để đứng, đang tự hỏi tại sao tên thày giáo này chưa cho phép tan học.

“Chắc chắn là ngươi không thể khám phá bí mật của ta chỉ với từng này quyết tâm”

Dogeon nghĩ về điều này trong khi nằm ngửa trên đất. Mọi thứ đúng theo kế hoạch, cậu đã được công nhận, nhưng Dogeon chưa hề nghĩ về thứ sẽ xảy ra sau đấy.

Những gì mà Dogeon biết được là sau khi hóa giải phù phép của George thì George sẽ đích thân dạy dỗ cậu. 

Nhưng cậu không hề biết có chuyện này.

Bất kể quá trình có đau khổ như này, cuối cùng thì cậu vẫn được công nhận và được chính pháp sư của tổ đội anh hùng dạy dỗ. Dù cơ thể này sẽ phải chịu khổ cực nhưng học được ma pháp thông qua nỗi đau thể xác ư ?

Đấy là một trao đổi hời cho Dogeon.

Cậu muốn vươn tay ra để đứng dậy nhưng không thể. Một trong những lợi thế của kẻ xuyên không là cơ thể cường tráng, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu có thể chịu đựng được những bài tập thúc đẩy cơ thể tới giới hạn.

“....Về vị trí”

Nhiều học sinh không thể hiểu điều gì đã xảy ra. Khi suy nghĩ của họ trở lại, cảm giác như mọi mệt mỏi trước đây đã biến mất, và tất cả mọi người đều xếp thẳng hàng như lúc họ mới bắt đầu tập luyện.

Chỉ có mình Dogeon hiểu chuyện gì đã xảy ra. Trong khoảnh khắc, thể lực của mọi người đã được nạp đầy và những kẻ không thể đứng nổi cũng đã có thể.

Nhìn vào cách mà họ xếp hàng, chẳng phải đấy là phép hồi phục của mục sư sao ?

Dựa vào thể hình và hành động của tên đó, Dogeon không thể hiểu được tên đó làm sao có thể là pháp sư được.

Nhưng điều này cũng thật đáng tin cậy. Được chỉ dạy trực tiếp bởi con quái vậy đó sẽ đem lại hiệu quả lớn.

“Ta sẽ nhắc lại cho những kẻ chưa hiểu điều gì vừa xảy ra. Không sao nên ngươi chưa thể biết. Nhưng có điều các ngươi phải biết: Tại sao ta lại ép các ngươi chạy ?”

Dogeon biết rõ rằng, với tính cách tên đó, chẳng có câu trả lời nào sẽ thỏa mãn ông ta. Cậu cảm thấy nhẹ nhõm khi ông ta vẫn đối xử với Ho-yeon như vậy.

Dogeon tin rằng cậu ta là người duy nhất biết được Đế quốc Baek có thể làm được gì trên lục địa này. Giờ cậu ta sẽ phải gánh thêm một công việc nữa, giữ cho Ho-yeon trách khỏi cốt truyện và đảm bảo không gì sẽ làm hại cô ấy.

Nếu có tên nào ngu ngốc tới mức đùa giỡn với Ho-yeon hay làm hại cô ấy. 

Nếu như cha mẹ cô ấy biết rằng đứa con yêu quý của họ gặp chút rắc rối nào, họ sẽ không ngồi yên đâu.

Vậy nên trước khi mọi thứ trong nguyên tác bị phá hủy bởi cô ấy, thì cậu ta phải đẩy nhanh mọi sự kiện có trong nguyện tác, đồng thời đảm bảo Ho-yeon không gặp bất kỳ vấn đề nào.

…………………..Haaah

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Hehe, đường gái đi có cha mẹ trải
Hehe, đường gái đi có cha mẹ trải