Web Novel

Ch 6- Tiết thể dục địa ngục

Ch 6- Tiết thể dục địa ngục

Dù tính cách tôi có chút méo mó nhưng ít nhất thì trong kiếp trước, tôi vẫn có một người có thể gọi là bạn thân

Tên khốn ấy luôn mang đồ ăn mỗi lần chúng tôi gặp nhau. Đã có lần tôi hỏi lý do thì cậu ta nói rằng tôi là người duy nhất mà có thể cậu ta có thể là chính mình khi ở quanh.

 Ít nhất thì cậu ta cũng không hẳn là thô lỗ

Tệ nhất chỉ  là tự tiện vào nhà tôi và dọn sạch cái tủ lạnh. Mà vì cha mẹ tôi thường về muộn nên chuyện đó cũng chẳng thành vấn đề. Nhưng tên khốn ấy thường bế sạch số nước ngọt mà tôi đã dự trữ.

Có lần, tôi không nhịn được mà gắt cậu ta, hỏi 

“Có tiền mua đồ ăn mà không có tiền mua nước ngọt à? Tự xách mông mà đi mua đi”

Câu trả lời của cậu là:

“Không hẳn là thế, nước không phải của mình thì uống ngon hơn hẳn.”

Sau khi nghe vậy, tôi từ bỏ việc cố hiểu cậu bạn này và quyết định chấp nhận cậu như vốn có. Trớ trêu thay, điều đó lại khiến việc đối xử với cậu dễ dàng hơn nhiều.

Dù sao thì… tôi từng đi net cùng tên ấy,và nhớ rõ cậu ta đã nói rằng máy tính ở tốt hơn chục lần so với những cái máy cỏ ở đây

Cậu ta còn phàn nàn rằng về cái gọi là “Trải nghiệm ngược”

Khi tôi nói rằng máy ở đây chẳng phải cũng khá tốt sao

Cậu ta lại hỏi ngược: “Sau khi chơi ở đây thì mày còn muốn đánh liên minh trên cái đồng nát ở nhà nữa không?” Tôi lập tức hiểu ngay.

Lý do tôi nhớ lại cuộc trò chuyện ấy là bởi giờ tôi đang trải qua đúng cái “trải nghiệm ngược” mà cậu ta từng nói.

Chỉ vừa rời khỏi khu vườn, tôi đã thấy khó thở trong bầu không khí hôi hám, ngột ngạt này.

Tôi tưởng mình đã dần quen với ma lực méo mó kể từ khi vào đất liền,nhưng đó chỉ là ảo tưởng của tôi thôi.

Cơ thể tôi chưa từng, dù chỉ một khoảnh khắc, thích nghi với thứ ma lực ghê tởm này.

Cơ thể tôi, sau khi được hít thở bầu không khí trong lành, đang đòi được quay lại khu vườn ngay lật tức. 

Tôi có chút hối hận vì không ngủ trưa trong lớp mà chui ra chỗ này. Cơ mà hối hận có ích gì chứ.

Từng hơi thở đều khiến tôi muốn nôn.

Gạt bỏ những suy nghĩ thì thầm rằng dù tôi có biến mất thì sẽ không ai chú ý, tôi nhìn quanh để tìm một tòa nhà trông giống nhà thể chất.

Nhưng tất cả các công trình đều có vẻ ngoài tương đồng khiến tôi không thể phân biệt nổi.

Tôi đi lang thang, cầu may rằng sẽ thấy được một cái bản đồ.

Nhưng dường như ở đây không hề có, như thể chúng làm vướng mắt học sinh nơi đây.

…….Tệ rồi. Chỉ vì miếng bánh mà giờ tôi lạc rồi.

Nhìn lại kiếp trước, mọi chuyện cũng luôn thế này.

Bất cứ khi nào tôi tự mình thử làm điều gì, nó đều thất bại hoặc còn tệ hơn khi tôi không làm gì.

Tôi từng muốn trở thành nhà văn, nhưng chẳng ai đọc tác phẩm của tôi. Thậm chí, ngay cả việc cố giải thoát bản thân khỏi cuộc đời khốn khổ ấy, tôi vẫn thất bại.

Kể từ ngày đó, tôi như chiếc ván gỗ lênh đênh trên biển, chỉ chờ mục nát hay bị sóng biển đánh chìm.

Đấy chính là tôi

Ít nhất thì tôi đã nghĩ lần này sẽ khác. Nhưng rốt cuộc thì vẫn vậy, tôi vẫn chìm trong những cảm xúc tiêu cực, dù biết bản thân cần tích cực lên.

Tôi khá chắc là khi ở trong khu vườn, tôi đã khá là tích cực mà nhỉ ?

Chắc hẳn là do ma lực.

Đúng vậy, tất cả là do ma lực.

Nỗi trầm cảm, bữa trưa vô vị, màn tự giới thiệu thất bại — tất cả đều do ma lực.

Những suy nghĩ tiêu cực, sự thiếu vắng bạn bè, mọi điều tồi tệ xảy ra với tôi……

Tất cả là do thứ ma lực chết tiệt này này.

Việc đổ lỗi cho thứ này, dù vô lý, vẫn làm tôi cảm thấy tốt hơn.

Tất nhiên, tâm trạng có tốt hơn thì vẫn không thay đổi tình trạng hiện tại.

Tôi vẫn bị lạc, và tháp đồng hồ đối diện tôi cho thấy chỉ còn vài phút nữa là sẽ hết giờ nghỉ trưa.

Dù sao thì, tôi vẫn có thể đi đúng chỉ nhờ trực giác.

Hãy quay lại cửa tiệm trước đã. Chí ít thì tôi còn nhớ đường về đó.

….Uhhhh, với mỗi bước đi, tôi cảm giác như có hòn đá đang đè nặng lên lưng vậy.

Nếu chỉ đi bộ đã khó khăn như vậy, liệu tôi có thể tham gia tiết học sau chứ.

Chắc chắn là không thể. Tôi chẳng thể dùng sức như bình thường trong cái bầu không khí tệ hơn cả cống rãnh này.

Tôi nên làm gì đây? 

Tôi có nên xin nghỉ vì lý do sức khỏe chứ? Cơ mà nếu làm vậy thì mọi người sẽ chú ý đến tôi mất.

Nếu họ gắn cái nhãn “Hèn nhát” lên tôi thì sao?

Có lẽ là tôi đã mang cái nhãn đó rồi, nhưng nếu nó còn tệ hơn nữa thì sao?

Liệu họ có phàn nàn về việc trong khi họ bị chịu đựng tập luyện khắc nghiệt trong khi tôi được đối xử đặc biệt ?

“Ugh… mình sẽ muộn mất…”

Trước khi những suy nghĩ tiêu cực kịp lấp đầy tâm trí tôi, một âm thanh quen thuộc vang lên.

Hình nhà là giọng của giáo viên chủ nhiệm. Tôi hơi thất vọng vì cô ấy không nhớ tên tôi, nhưng chuyện đó chẳng quan trọng nữa.

“Chào cô ạ”

“....À, ừ? Oh,...là em sao Ho-yeon…?”

Tôi có thể đoán được điều cô đang nghĩ:

“Sao giờ em lại ở đây?”

Sắc mặt cô trông hơi xấu, như thể cô ấy vừa nhìn thấy thứ gì đáng sợ vậy. Nhưng tôi chẳng còn thời gian để tìm hiểu nữa rồi.

“Cô có biết nhà thể chất ở đâu không ạ? Em bị lạc rồi.”

“À….em bị lạc à….Đi thẳng đường này là em có thể thấy nó.”

May mắn là, giáo sư trả lời rất dễ hiểu.

Nếu tôi quay lại cửa tiệm, hẳn sẽ phải đi đường vòng xa hơn nhiều, nên có lẽ việc dừng lại và tự trách móc bản thân lại may mắn.

“Xin lỗi cô, nhưng cô có thể cho em biết hình dáng tòa nhà được không ạ? Tất cả các tòa nhà đều giống nhau,em thật sự không thể phân biệt chúng.”

“À… ra vậy. Các tòa nhà đều giống nhau… Cô đoán với người đến Đế quốc thì chuyện này hơi khó để làm quen ngay.”

Đó rõ ràng là lời lẩm bẩm, cơ mà tôi vẫn có thể nghe thấy. 

Cơ mà nếu để cô ấy biết được tôi đã nghe được thì khá tệ ấy. Sau cùng thì bị người khác nghe điều bạn lẩm nhẩm khá là xấu hổ mà.

“Như nào nhỉ…..nhà thể chất là một tòa nhà giống hình tròn, nên em sẽ dễ dàng nhận ra thôi.”

Sau khi cúi nhẹ chào cô, tôi lao nhanh về nơi cô đã chỉ.

Quả đúng như lời cô nói, một tòa nhà tròn hiện ra trước mắt.

Với tôi thì nó trông giống một đấu trường hơn là nhà thể chất. Nhưng vì nguyên tác vốn thuộc thể loại giả tưởng, có lẽ tốt nhất là đừng suy nghĩ nhiều quá.

Khi tôi bước vào, một giáo viên với hình thể đầy cơ bắp đang điểm danh.

“Exifri”

“A..Có ạ”

“Han Dogeon”

“Han Dogeon? Ở đây không có ai tên Dogeon à ?”

Có vẻ như cậu ta chưa đến đây. Hay có khi cũng bị lạc giống mình ?

Thầy giáo trông thật sự đáng sợ; tôi sẽ cầu nguyện cho cậu sau.

Mà không chỉ riêng cậu ta, tôi cũng đến muộn rồi.

“…Baek Ho-yeon.”

“Có mặt.”

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau từ xa.

Tôi không thể chắc được có phải do mặt thầy như vậy sẵn hay ông ta thực sự đang lườm tôi, nhưng khí thế uy nghiêm ấy giống hệt như hình dung của tôi về một giáo viên thể chất.

May mắn là, tôi không bị mắng.

Thay vào đó, tôi lại có cảm giác rùng mình như thể vừa tích một bản án.

Phải chăng thầy thuộc kiểu người sẽ không quở trách nhiều trừ khi học sinh tích số “bản án” đến lượng nhất định?

“Lớp có mặt hết rồi, trừ một đứa. Thật không thể tin nổi lại có kẻ ngu ngốc dám đến muộn ngay trong buổi học đầu tiên.”

Giọng nói của thầy đanh thép, ánh mắt thì cực kỳ nghiêm khắc.

Với sự nghiêm khắc như thế, tôi nghĩ ông ta phù hợp làm sĩ quan huấn luyện quân đội hơn là một thầy giáo.

“Hân hạnh được gặp các em. Tên thầy là George, ta sẽ phụ trách các em trong năm nay.”

Bộp, bộp, bộp.

…?

….?

Tôi nhận ra bản thân là người duy nhất vỗ tay.

Chẳng phải bình thường mọi người vẫn vỗ tay sau khi giáo viên giới thiệu sao? Đó chẳng phải là phép lịch sự cơ bản sao? 

Nhưng nhìn quanh, phản ứng của mọi người lại vô cùng kỳ lạ.

*Con này bị cái gì đấy*

Dù không ai nói ra, nhưng tôi có thể cảm nhận được điều này. Vỗ tay có gì sai à? Chẳng nhẽ vỗ tay là hành vi phạm pháp à? 

Tôi cảm giác bản thân như con ngốc dưới ánh nhìn kinh ngạc của mọi người.

“....Ai vừa vỗ tay đấy? Khôn hồn thì tự giác đi.”

Giọng thầy trở nên u ám.

Thật sự, chuyện gì đang diễn ra vậy? Không khí xung quanh bỗng dưng náo động, như thể tất cả đều biết điều gì đó ngoại trừ tôi.

Bầu không khí ngày càng căng thẳng, khiến tôi có cảm giác mình vừa phạm phải một sai lầm khủng khiếp.

“…Là em, Baek Ho-yeon.”

Cuối cùng tôi cũng thú nhận, sợ rằng nếu không thì cả lớp sẽ bị phạt, phải chạy vòng quanh sân ngay trong buổi học đầu tiên.

Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt của thầy như thể tia laser chĩa thẳng vào tôi. Ừm…phần lớn là ngạc nhiên, cơ mà tôi vẫn thấy được một chút giận dữ được giấu sâu bên trong

“.....Ta đoán đấy là một điều bình thường ở Đông lục địa?”

Cảm giác rằng bất kể tôi trả lời như thế nào, tôi vẫn bị phạt vậy.

Tôi không hiểu tại sao việc vỗ tay lại nghiêm trọng đến mức bị quở trách như thế. Nó thậm chí còn bị xem là lỗi nặng hơn cả việc đi muộn.

“……Em xin lỗi.”

Tôi gồng mình chuẩn bị nhận khiển trách “yêu thương” của thầy, cơ mà nó đã không xảy ra.

“.....Haizz. Vì hôm nay em không đi muộn, hãy học phong tục của lục địa này. Vì em dường như không hiểu ý nghĩa hành động của mình, ta sẽ bỏ qua lần này.”

George nói với vẻ mặt mệt mỏi.

Tiếng xì xào quanh tôi càng lúc càng lớn. Tâm trí tôi trống rỗng, dù không nghe rõ từng lời, nhưng chắc chắn đó là những lời chê bai.

Ahhhh….mình muốn chui đầu xuống đất. Tại sao mọi thứ luôn như thế này vậy?

 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!