Web Novel

Ch 9- Tiết thể dục địa ngục 4

Ch 9- Tiết thể dục địa ngục 4

Một lúc nữa, tôi chắc chắn mọi ánh nhìn sẽ đổ dồn vào tôi, cho dù thành công hay thất bại. Cơ mà hiện tại tôi hối hận vì mấy phút trước không trốn khỏi đây.

Những học sinh trước đó còn thở dốc trên sàn hay nói xấu giáo viên giờ đều nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi biết mọi học sinh đều có cá tính, suy nghĩ, cảm xúc khác nhau, không ai giống ai.

Nhưng nếu phải chọn một điểm chung của mọi người trong lớp hiện tại, thì đó sẽ là

Nghi ngờ, sự hoài nghi

Tôi đoán là ai cũng phải ngạc nhiên khi một người không thể cộng hưởng linh lực hay có 1 chút hiểu biết về ma thuật có thể làm được.

Đặc biệt là George ,ông ta trông không chỉ ngạc nhiên mà mặt ông ta còn xám xịt lại.

Tên “Chad tóc vàng” kia là đủ để mọi người cảm thấy áp lực rồi, nhưng bây giờ ánh mắt mọi người nhìn tôi như muốn nói

“Cô gái này là ai vậy”

Tôi cảm giác chỗ bánh mì kem với miếng steak bữa trưa đang chuẩn bị một màn “giới thiệu” với mọi người rồi đấy.

Tôi không rành lắm về cách cư xử quý tộc, cơ mà tôi chắc chắn cuộc sống về mặt xã hội của tôi sẽ tiêu đời nếu tôi nôn ở đây.

Tôi cảm thấy có chút vị mặn trong nước bọt của mình rồi.

………Nguy rồi. “Nó” đang muốn trào ra.

…….Tất cả mọi thứ đều là lỗi của George. Mọi thứ xảy ra ở đây đều là lỗi của kẻ đã đùa giỡn với lòng tự trọng của một kẻ cô độc, người đáng ra không được động tới.

“Bỏ cuộc đi” Lão ta thực sự nói như thế với biểu cảm khó chịu

Cho dù tôi có là phật thì cũng phải nổi giận.

Dù vậy, có lẽ tôi cũng cảm thấy có lỗi vì đã nhảy vào cái hố ông ta đào ra. Nhưng, cuối cùng thì tôi vẫn thấy chút thành tựu khi đã xé cái bản mặt tự tin của ông ta.

Trong lúc tâm trí tôi đắm chìm trong niềm vui nhỏ nhoi, đáng thương hại này, thì cơ thể tôi đang chuẩn bị trả lại mọi thứ đã ăn về thiên nhiên. Cái vị mặn càng ngày rõ rệt……

Tôi tuyệt vọng nhìn George và khối lập phương, chờ đợi phản ứng của ông ta.

“Đừng đứng im như thế mà, nói gì đi chứ” - tôi tuyệt vọng nghĩ 

Thành thực thì, sau những gì tôi đã làm, liệu ông ta có công nhận không ? Tôi lo rằng ông ta sẽ phủ nhận và nói điều gì đại loại như 

“Em dám gọi nó là nâng ư? Nó đã rời khỏi sàn đâu?”

Cảm giác rằng ông ta sẽ làm như vậy, nhìn vào khuôn mặt ông ta đi. Ngay cả tôi, người không có khả năng đọc vị hay có mắt nhìn người như mẹ, cũng có thể thấy ông ta đang nhăn mày trong vẻ mặt hằn học. Việc ông ta là một thành viên tiên tộc càng làm điều ấy dễ thành hiện thực hơn.

Những chương đã xuất bản — chỉ khoảng hai mươi chương thôi — chỉ tiết lộ những thông tin đơn giản về cách nhân vật chính tham gia học viện và quá trình xây dựng dàn hậu cung của mình. Nhưng ngay cả với hai mấy chương ít ỏi đấy, tư tưởng phân biệt của tiên tộc đã được thể hiện rõ ràng.

“Em đã nâng nó rồi,...vậy nên em xin phép ra ngoài ạ” 

Tôi biết, nó khá thô lỗ và ông ta có thể không cho phép, nhưng tôi phải làm điều đó.

Tầm nhìn bắt đầu mờ dần, và bước chân của tôi bắt đầu run rẩy. Thật sự chỉ việc cố gắng đứng vững thôi cũng đã lấy hết mọi sự tập trung trong tôi rồi.

Và những ánh mắt xung quanh vẫn chiếu thẳng vào tôi.

“Em sức mạnh đó… Không, còn quá sớm để kết luận. Được rồi. Em có thể rời khỏi lớp.”

George để tôi rời đi dễ dàng. Có lúc tôi cảm nhận ông ta muốn giữ tôi lại nhưng miễn cưỡng cho tôi ra, nhưng tôi nhanh chóng gạt tan mọi suy nghĩ không cần thiết.

Lúc này, tôi quá bận để thầm cảm ơn và kính trọng người thầy đáng kinh George.

Có lẽ tôi đã để những định kiến che đi mắt mình.

Khi gỡ bỏ chiếc kính vô hình mang tên định kiến, tôi không còn nhìn thầy như một tên tiên tộc to xác già khụ nữa.

Thầy chưa từng phân biệt tôi hay các học sinh khác, và những nếp nhăn trên trán thầy nhìn như những tri thức được tích tụ qua năm tháng.

Khuôn mặt như thường xuyên khó chịu…… Ừm…..Có người sinh ra vốn trông như vậy. Ít nhất thì diện mạo của thầy khá ổn……

Khi lòng biết ơn nảy nở ra hoa,thì cơn buồn nôn cũng chuẩn bị kết trái. Sau khi cúi chào thầy, tôi vội vàng tránh khỏi những ánh mắt chằm chằm vào tôi và ra khỏi nhà thể chất.

Không khí vẫn ngột ngạt, ngay cả ánh nắng ấm áp cũng thấy khó chịu, nhưng chỉ cần tránh được những ánh nhìn đó, cảm giác buồn nôn dịu đi.

Vị mặn trong miệng nói rằng nếu tôi chạy, mọi thứ sẽ trào ra ngay lập tức. Vì vậy, miễn là tôi không làm gì quá sức, mọi thứ nên ổn định.

Sau khi rời khỏi phòng thể chất, một ý nghĩ lóe lên.

Tôi không có gì để làm bây giờ.

Ở kiếp trước, tôi sẽ thử viết tiểu thuyết, còn nếu ở quê nhà tại thế giới này, tôi sẽ bám theo đội trưởng đội hộ vệ, đấu tập hoặc trêu đùa anh ta. Nhưng ở đây, tôi không thấy có gì hấp dẫn tôi cả.

Có thể bám theo nhân vật chính chăng? Hoặc đọc sách của thế giới này. Trò chuyện với vị thần cai quản vùng đất cũng thú vị, nhưng điều đó không ổn chút nào.

Giống như việc đang cố đánh thức một người sắp chết để trò chuyện vậy. So với các vị thần ở quê nhà, vị thần này như người đang sống nhờ máy thở vậy.

Cảm giác nếu tôi cố đánh thức thêm vài lần, có khi họ sẽ tắt thở luôn. 

Tôi hơi sợ hãi việc đấy sẽ thành hiện thực nếu tôi cố gắng nói chuyện với ông ấy.

Vậy thì thư viện nghe ổn đấy chứ?

Một học viện to lớn thế này chắc có một thư viện tương xứng chứ. Trong khi nghĩ vậy, tôi chợt nhận ra một điều

…..Thư viện nằm ở đâu ?

Làm sao tôi tìm được thư viện khi còn chẳng tìm nổi nhà thể chất ? Nghĩ lại thì điều này thật vô lý.

Lý do duy nhất tôi có thể tìm thấy nhà thể chất là nhờ gặp được giáo viên chủ nhiệm. Nhưng hiện tại là giờ học, sẽ không có ai lang thang xung quanh để tôi hỏi đường được.

….Chà, chắc là vẫn có người lang thang quanh đây thôi.

Han Dogeon. Tôi vẫn chưa thấy cậu ta trong giờ học. Tôi đã nghĩ cậu sẽ đến nhà thể chất sau khi ăn bánh xong, nhưng có vẻ cậu ta cũng lạc như tôi.

Thầy George liệu có tha thứ cho cậu không? Dù thầy ấy trông rất dữ dằn nhưng thật tế lại rất tốt bụng.

Nhìn lên tháp đồng hồ,tiết thể dục còn lâu mới xong. Giờ mới hết tiết 4 trong 6 tiết của lớp thể dục.

…Trong những câu chuyện học viện điển hình, nhân vật chính sẽ chạy ra giữa giờ và dính vào đủ thứ, nhưng tôi, một nhân vật phụ, chẳng gặp bất cứ điều gì.

Tôi cũng không mong chờ bất kỳ điều gì xảy ra nên nó không làm tôi bận tâm.

Thật đấy!

Tôi không muốn chiến đấu với ác quỷ hay lật tẩy những âm mưu đen tối tại đây.

Vì còn nhiều thời gian, tôi định khám phá học viện để nhớ rõ các tòa nhà tại đây thì trông thấy một bóng hình đang lại gần nhà thể chất.

Nhìn rõ hơn thì đó là người tôi từng gặp rồi. Han Dogeon

Cậu ta đã làm gì mà giờ mới tới ?

—------------- 

Có lẽ tôi đã đánh giá thấp thế giới này. Nghĩ rằng nơi đây chỉ là một thế giới trong một tiểu thuyết và mọi thứ sẽ diễn ra theo đúng cốt truyện chỉ với vài thay đổi nhỏ.

Thực sự tôi đã quá ngạo mạn.

Iris Stargazer. 

Theo tác phẩm gốc, cô ấy lẽ ra đã lạc trong Học viện, cố gắng tìm kiếm nhà thể chất số 2 gần ký túc xá. Nhưng khi tôi đến chỗ cô ấy lẽ ra đang lang thang, thì ở đó không hề có ai.

Nghĩ mình có thể bỏ sót, tôi lục lại nội dung trong nguyên tác.

Sau khi lạc gần ký túc xá, cô ấy đã đến muộn tiết thể dục. Giáo viên thể dục nhẹ nhàng khiển trách cô ấy, nhưng điều đó khiến cô bị tẩy chay khỏi lớp.

Cô là kiểu nhân vật bất hạnh, nữ chính phải chịu nhiều bất công.

Từ việc bị gió thổi lộ quần nhỏ, đến việc bị khỉ từ đâu chui ra trộm mất túi xách. Hay việc bị điều khiển bởi Stefania, người kiểm soát tài chính gia tộc cô ấy.

Sau một chuỗi bất hạnh bất tận, cuối cùng cô ấy sẽ gia nhập dàn hậu cung để rồi dần biến mất trong cốt truyện. Một nhân vật với định mệnh bi thảm….

Là một kiểu nhân vật hỗ trợ, không có nhiều sự kiện liên quan tới cô ấy. Điều này càng rõ ràng hơn nếu đặt cô và Anastasia hoặc những ứng cử viên cho ngôi vị vợ cả lên bàn cân.

Nhưng sau tất cả, cô ấy vẫn là một nữ chính. Nghĩa là cô ấy vẫn cần được chinh phục, điều khiến tôi rất lo lắng

“…Cô ấy không có ở đây.”

Nói ngắn gọn thì, cô ấy đã biến mất. Tôi cường hóa cơ thể và lùng sục từng ngóc ngách trong học viện, nhưng người con gái với mái tóc màu tím đặc trưng như thể biến mất khỏi học viện.

Tôi biết là con đường sắp tới không trải thảm đỏ để tôi đi. Nhưng mà bao nhiêu sự kiện đã biến mất rồi ?

Nhưng tôi không thể bỏ cuộc. Nếu như quyết tâm của tôi yếu đuối như vậy thì ngay từ đầu tôi đã phá bỏ mối liên kết với nữ thần và trốn ra Đông lục địa một mình rồi.

Chỉ có một lý do mà tôi đã không làm điều đó” Tôi muốn những nữ chính được hạnh phúc.

Dù chưa tìm thấy Iris, nhưng vì cô ấy là biểu tượng của bất hạnh, chắc tôi có thể thấy cô ấy trong khi bị bắt nạt nếu tôi tiếp tục lang thang trong học viện.

Trong khi suy nghĩ về những điều tốt đẹp, tôi phân vân quyết đinh nơi cất quả của Thế giới Thụ.

Nhiều nơi tôi cho là khả thi, nhưng nơi an toàn nhất ư? Tủ cá nhân.

Để phù hợp và thỏa mãn những quý tộc tiêu tiền như nước, nhiều biện pháp và bùa chú đã được gắn vào tủ cá nhân. Nhận diện sinh học và nhiều thiết bị bảo mật ma thuật xung quanh. Một nơi hoàn hảo để giữ đồ.

Với một mớ biện pháp bảo mật ma thuật đấy, tôi tự hỏi sao học viện không thể phát hiện hành động của đám dị giáo.

Dù biết rằng cố gắng có mặt trong mọi sự kiện sẽ làm cho quá trình phát triển cốt truyện là bất khả thi. Nhưng tôi không thể rũ bỏ cảm giác bất an này.

Chắc tôi sẽ kết quả sau, còn giờ, tôi phải làm mọi thứ tôi có thể.

Xem nào, tôi vẫn chưa tìm thấy Iris, đã cất quả Thế giới Thụ vào tủ, vậy còn một việc nữa để hoàn thành: Chứng minh bản thân với George.

Điều kiện có vẻ đơn giản — dùng ma pháp tấn công hoặc bằng cách nào đó nâng khối lập phương đặc biệt của ông ta — nhưng có một điều bí mật về khối lập phương ấy

Thứ đó được phù phép với mọi thứ: Cường hóa trọng lực, nén không gian, và đủ thứ khác.

Kế hoạch tiếp theo của tôi là hóa giải mọi phù phép trên khối lập phương và học ma pháp từ ông ta.

Nếu loại bỏ tính cách tệ hại, thái độ kiêu ngạo và nhiều thứ lỗi thời thì vẫn còn nhiều thứ để học từ một người đã từng là một thành viên trong tiểu đội anh hùng.

Trong nguyên tác, sau khi thực hiện ma pháp tấn công và ở lại sau giờ học, hóa giải những phù phép trên khối hợp phương sẽ đạt được sự công nhận của ông ta.

Tôi tự hỏi nó sẽ trông như thế nào. 

Trong lúc suy nghĩ, tôi hướng đến nhà thể chất số 1, nơi tôi nhìn thấy Baek Ho-yeon đang đi ra ngoài một cách chậm rãi

……Tại sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!