Web Novel

Ch 10- Khoảnh khắc tự tại

Ch 10- Khoảnh khắc tự tại

Khác với khi ở khu vườn, mặt tử tế mà cô ấy từng thể hiện đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó, Ho-yeon đang nhìn chằm chằm vào tôi với sát khí rợn người.

Biểu cảm của cô ấy có chút giãn ra khi nhận ra tôi, nhưng quan trọng hơn, cô ấy đã ra khỏi lớp của George

Làm cách nào mà cô ấy ra ngoài được?

Chẳng lẽ cô ta biết cách cộng hưởng linh lực ? Cũng khá hợp lý.

Con cái của giới quý tộc trung ương hoặc hoàng gia thường biết ma thuật hoặc cách cộng hưởng linh lực

Việc một công chúa của một quốc gia hùng mạnh như cô ấy biết được cũng không có gì lạ. 

So với map thuật, thứ vốn phụ thuộc hoàn toàn vào tài năng, kỹ thuật cộng hưởng linh lực có thể thành thục nếu có đủ thời gian và tài lực.

Nhưng những kỹ thuật đó có tồn tại ở Đông lục địa sao ?

…….Không, không thể nào. 

Chưa từng có chương nào nói về việc sử dụng linh lực ở nơi đó cả.

Lo lắng rằng mình đã bỏ sót điều gì đó, tôi cố gắng nhớ lại thiết lập của Đông lục địa.

Một vùng đất ma thuật, nơi hoàn toàn thiếu vắng thần lực để trấn áp quái vật, những con quái vật cấp A tràn lan trên những dãy núi ở sau những ngôi làng, và linh lực, thứ cần thiết để sử dụng ma pháp hoặc cường hóa cơ thể để chiến đấu với quái vật—gần như không tồn tại. 

Từ mô tả, Đông lục địa là nơi con người không thể tồn tại.

Nhưng, thực sự họ lại phát triển rất thịnh vượng, đến mức họ đủ nguồn lực để chuẩn bị cho một cuộc xâm lược. 

Ngay cả binh lính bình thường của họ là những thú nhân, có sức mạnh ngang ngửa, đôi khi vượt trội hơn cả những người có thông thạo cộng hưởng linh lực.

Nếu theo góc nhìn này, cán cân sức mạnh đã nghiên hẳn về một phía, tuy nhiên nó không phải vấn đề hiện tại.

Lo lắng bây giờ cũng chẳng giải quyết được gì, và nếu như tôi không thể chinh phục được tất cả nữ chính, mọi thứ cũng vô nghĩa. 

Hiện tại, tôi cần tập trung vào cốt truyện gốc và tăng sức mạnh của bản thân.

Sau khi nhớ lại nguyên tác, tôi nhìn lại Baek Ho-yeon và nhân ra cô ta cũng chẳng cần cộng hưởng linh lực làm gì.

Là một thú nhân, chỉ cần dùng sức mạnh thuần túy là đủ để nâng khối lập phương lên rồi. Dù là ở Đông hay Tây lục địa, thú nhân luôn được miêu tả là sở hữu sức mạnh thuần túy vượt xa con người.

Bất kể sự thật là gì, điều rõ ràng là cô ấy rất nguy hiểm.

Nhớ đến lần gặp mặt với Anastasia, cô ấy là một biến số nên được loại trừ ngay khi có thể.

Có vẻ cô ấy đối xử nhẹ nhàng hơn với tôi vì lý do nào đó, nhưng quá rủi ro để tiếp cận cô ấy dựa trên lượng thông tin ít ỏi.

Nếu tôi thành công trong việc chinh phục cô ta, có khả năng thảm họa ở nửa sau câu chuyện sẽ được giải quyết. Nhưng nếu tôi thất bại, thảm họa sẽ có thể xảy ra sớm hơn dựu kiến.

Thay vì đánh cược với số phận, sẽ tốt hơn nếu tôi chậm rãi đi theo cốt truyện, ngay cả khi nó có khó khăn đi chăng nữa.

"Ah….Là cậu sao. Cậu bị lạc à?”

Cô ấy nói chuyện với tôi một cách bình thản, may là cô ấy không biết những điều tôi đang nghĩ. 

Cô ấy đang tỏa ra một luồng không khí đen tối….nhưng không hề xuất hiện sự thù địch trong lời nói của mình. Nên tôi sẽ hùa theo câu hỏi của cô ấy.

"Ừ, đường trong học viện hơi phức tạp.”

"Hmm. Hmm. Thì ra cậu cũng vậy à,huh. Ừ, cậu cũng không phải là người duy nhất đâu.”

Lúc nãy cô ấy rời đi tự tin lắm mà ? Tôi cũng không nghĩ rằng cô ấy sẽ cư xử như vậy trong khi không biết nhà thể chất nằm ở đâu

Học viện thực sự nên đặt một cái bản đồ ở trong trường.

Vì tôi đã tìm hiểu mọi thứ trước kia nhập học nên không sao, nhưng nếu cả Iris trong nguyên tác, Ho-yeon và nhiều học sinh khác đều bị lạc, thì rõ ràng là đang có vấn đề.

Thấy cô ấy mỉm cười dịu dàng, như thể có điều gì đó vừa khiến cô ấy vui vẻ, sự quyết tâm trong tôi có chút dao động.

…..Có thể……Chỉ là có thể thôi. Tôi có thể chinh phục cô ấy chứ ?

"Hmmm…này, cậu đã ăn bánh mì chưa ?”

Cô ấy vẫn còn quan tâm về chuyện đó sao?

Tôi đã nghĩ rằng cô ấy là kiểu người không bận tâm tới người khác, khá ngạc nhiên là cô ấy cũng có một mặt quan tâm như này.

Tôi tự hỏi tại sao cô ta lại có thù địch với Anya như thế. Tôi chưa quan sát cô ấy đủ lâu nhưng tính cách cô ta thật bất thường.

Thông thường, những người bất thường như thế rất khó đối phó. Suy nghĩ đấy làm tôi tỉnh táo lại.

Cô ta có vẻ không ổn định về mặt cảm xúc, tốt nhất là bỏ ý định đấy đi.

Những kiểu phụ nữ như này thường rất nguy hiểm.

"Cảm ơn cô, bánh mì ăn rất vừa miệng."

Sự thật thì chiếc bánh mì chẳng bõ dính răng, nhưng tôi nên cho một câu trả lời mà cô ấy thích nghe.

Có lẽ vì là thú nhân nên cảm xúc của cô ta hiện rõ mồn một. 

Cái đuôi của cô ấy dựng đứng lên kìa...

…..Tôi muốn tin rằng đó là biểu hiện của niềm vui, nhưng cô ấy cũng đã dựng đuôi như thế khi nói chuyện với Anya. 

Vậy tôi có thể đưa ra hai giả thuyết:

Hoặc là cô ta đang tỏa ra sát khí trong khi thực sự có tâm trạng tốt khi gặp Anya lần đầu, giống như lúc này;

Hoặc là cô ta đang có tâm trạng tồi tệ cả lúc đó lẫn bây giờ, nhưng vì lý do nào đó lại đang cố che giấu cảm xúc khi tiếp xúc với tôi.

Dù là trường hợp nào, đều nguy hiểm cả…..

—-----------

Lạ lùng thay. tôi cảm thấy vui khi nghe cậu ấy nói rằng cậu ấy thích chiếc bánh mì tôi đưa.

Cậu ấy không nói thẳng là nó ngon, nhưng nói là "vừa miệng thì cũng tương đương thế thôi. Trong kiếp trước, một lần tôi mời bạn đi ăn, và hắn nói rằng “Nếu mày bao thì tao sẽ không ăn đâu”

Kể từ đó, tôi chỉ toàn là người nhận, nên cảm giác được mời ai đó thật kỳ lạ.

Tôi đã bảo tên đó đừng có trộm đồ uống trong tủ lạnh của tôi nếu không chấp nhận tôi mời, nhưng tên đó cứ khăng khăng "vụ đấy khác” và cứ vậy, nước ngọt trong tủ cứ biến mất dần.

Gã đó thật phiền phức, nhưng hắn lại là người bạn duy nhất của tôi.

Tôi hơi nhớ tên đó, người mà khi tôi đỗ đại học đã nói một câu tôi không chắc là mỉa mai hay chúc mừng nữa 

“Nơi đó hợp với hạng người như mày đấy”

Dù sao thì, việc giữ chân một người đã muộn giờ có vẻ không tốt lắm. Thầy giáo có lẽ sẽ tha cho cậu ta, nhưng việc muộn học thật sự không tốt chút nào.

"...ừm, nếu cậu đã ăn rồi thì tốt. Tôi đã giữ cậu hơi lâu rồi. Muộn học rồi đấy, đi nhanh lên.”

Tôi tưởng thế là xong, nhưng Han Dogeon dường như còn điều gì muốn nói và ngăn tôi lại.

"Công chúa điện hạ. Tôi có thể hỏi cô một chuyện không?"

"Công chúa điện hạ? Cậu có thể gọi tôi bằng tên. Khiêm tốt là tốt, nhưng trong học viện, mọi người đều bình đẳng."

Tôi không thấy thoải mái khi được đối xử như một bề trên ở vùng đất xa lạ như này.

Và đặc biệt là từ nhân vật chính. 

Thật là khủng khiếp khi một người có thể nói nhiều thứ trên giường lại có thể lịch sự như này……

"...Vậy thì... Ho-yeon?"

Không, không, không, không. Chắc chắn là không ổn rồi.

"Chẳng phải... như vậy là quá thân mật sao...?"

Ngay cả tôi cũng thấy mình thật bất thường, nhưng việc bị một người đàn ông gọi tên thân mật như vậy khiến tôi thấy bất an. Không phải là tôi ghét nó, nhưng cứ thấy sai sai ở đâu đó.

Tôi không biết phải giải thích thế nào. Tôi thấy tệ vì mình cứ thay đổi liên tục, nhưng khi nghe cậu ấy nói câu đó với khuôn mặt ấy thì.....sởn gai ốc, tôi đoán vậy?

"Vậy……Tiểu thư Ho-yeon?."

"Ừmi, thế thì được."

"Vậy,Tiểu thư Ho-yeon, tôi có một câu hỏi. Trong giờ học... thầy giáo khiển trách cô không?"

Về cơ bản là quay lại cách xưng hô trang trọng, nhưng mức độ này thì ổn. 

Nhưng thật là một câu hỏi kỳ lạ. Thầy George của tôi không đời nào làm chuyện đó.

"Tôi không biết tại sao cậu đột nhiên hỏi vậy, nhưng không. Chẳng có chuyện gì như thế xảy ra cả."

"Thật là nhẹ nhõm……Thầy giáo đấy nổi tiếng vì phương pháp dạy của mình. Tôi nghe nói ông ấy đã đánh thái tử của một đế chế vì hỗn láo, vậy nên tôi lo là có gì đó đã xảy ra”

Sao cậu lại lo lắng về chuyện đó? Đúng là tên kỳ lạ.

Đánh gục thái tử vì hỗn láo ư ? Dù phương pháp giảng dạy của thầy có hơi thô bạo, và trông ông ấy đúng là có chút đáng sợ, nhưng thực sự ông ấy là một người tốt. 

Chuyện đó không thể là sự thật được. Chắc chắn là có tên nhóc quý tộc hỗn hào nào đó đã trả treo, bị trừng phạt, rồi rêu rao tin đồn về thầy.

Tin đồn luôn bị thổi phồng và biến tấu khi đi xa. Nhưng đánh cả thái tử á ? Thực sự hơi quá.

Giới quý tộc đúng là thâm độc. George chắc hẳn đã cố gắng rèn giũa tên đó nên người, nhưng đổi lại, thầy lại bị chỉ trích bởi những tên quý tộc đầy âm mưu, sẵn sàng đổ tội lên thầy vì bất kỳ lý do nào.

Tôi không khỏi rùng mình trước sự nham hiểm của chúng.

"Tôi không biết tại sao cậu lại lo lắng về chuyện đó... nhưng dù sao cũng cảm ơn cậu."

Tôi không phải kiểu người sẽ nói 

“Ngươi là ai mà để tâm tới chuyện của ta ?” tới mội người đang lo lắng cho mình.

Khi tôi bày tỏ lòng biết ơn của mình, biểu cảm của Dogeon trở nên kỳ lạ trong một khoảnh khắc, sau đó cậu ta chào tạm biệt và bắt đầu hướng về nhà thể chất

….

…..Mình quên hỏi cậu ta đường đến thư viện rồi. Não mình úng rồi à ?

Mà ngẫm lại thì Dogeon lạc tận 4 tiết, nên tôi không chắc cậu ta có biết không.

Nhân tiện thì, tôi cảm nhận ai đó đang theo dõi mình sau khi bước ra khỏi nhà thể chất.

Nó khá giống ánh mắt của tên “Chad tóc vàng” nhưng vẫn có điểm khác biệt.

Trong khi ánh mắt của tên tóc vàng giống như một tên đang gầm lên “đánh nhau nào” thì ánh mắt này giống một thành viên của một tà giáo đang săn tìm cống phẩm vậy.

Tôi đã cảm giác được một lúc rồi, nhưng tôi đã lờ nó đi vì nghĩ rằng sau một lúc họ sẽ rời đi. Nhưng trong trường hợp này, có vẻ họ không có ý định đó.

Cảm thấy bất an, tôi nhìn quanh một lượt, xem ai đang theo dõi tôi nhưng không có ai cả. Chỉ có lá cây xào xạc trong gió…..Không có ai xuất hiện trong tầm mắt tôi.

Nhưng chắc chắn có người đang ở đây, tôi muốn hô lên thật to nhưng các lớp còn đang học và tôi hơi sợ, nên tôi khẽ tiếng mở lời.

“....Ra đây đi”

Cứ như ai đó sẽ thật sự bước ra khi tôi nói vậy ấy….

Có lẽ tôi chỉ đang tưởng tượng do không khỏe thôi. Trong khoảnh khắc, tôi thấy thật đáng thương khi thật sự tin rằng có ai đó đang ở đây.

Mà “ra đây đi” ư ? Như kiểu một tên trộm sẽ đứng lại khi chúng nghe tiếng hô “Dừng lại” ấy nhỉ.

Nhẹ nhàng thở dài, tôi chậm rãi cất bước.

“.....Thực sự tôi đã không hề nghĩ rằng cô sẽ phát hiện ra tôi đấy”

……………….Thực sự có người à ?

----------------------------------------

Thực sự tôi rất ít khi để cảm nhận cá nhân vào trong truyện, cơ mà thật sự tôi không đánh giá quá cao male-lead trong bộ này. Có chăng thì peak được 3 chương cuối bộ thôi.......

Dù sao thì, 10 roll free có Hoshiguma alter, quá đã !!!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!