Web Novel

Ch 8- Tiết thể dục địa ngục 3

Ch 8- Tiết thể dục địa ngục 3

May mắn thay, tôi không bị ai chú ý khi bước lên.

Có lẽ họ nghĩ rằng sẽ không có ai đủ khả năng để nâng nó nữa, hoặc quá mệt để có thể chú ý đến người khác.

Dù thế nào đi nữa, tôi cũng thấy biết ơn họ.

Nghĩ kỹ lại, có lẽ là lý do thứ hai. Những học sinh bình thường đang tụm lại với nhau, thở hổn hển để lấy lại sức.

Trông họ như muốn nói điều gì đó với nhau, nhưng tôi chẳng hiểu điều họ đang cố diễn đạt trong khi họ thở như vậy.

Tôi không nghĩ chỉ vì không có ai làm bạn mà tôi sẽ trở thành một người khắt khe. Không hề như vậy, tôi chỉ không thể hiểu hành vi của họ. 

Ngồi cạnh nhau có thể giúp thể trạng tốt hơn à? Tại sao họ lại ám ảnh với việc ngồi cạnh nhau như vậy.

Ngược lại, những người biết kỹ thuật hô hấp ma lực thì khá hơn nhiều. Khác với những học sinh bình thường đã gục xuống đất, họ vẫn đứng vững. 

Họ còn đủ sức để trò chuyện với nhau, dù phần lớn chỉ nói về cái loại giáo viên nào đối xử với học sinh như vậy.

Mọi người đều có lý do riêng để không chú ý đến tôi, nhưng chỉ duy nhất một kẻ cứ nhìn chằm chằm vào tôi—tên “Chad tóc vàng” kia. 

Dù không cảm thấy bất kỳ ý định xấu xa gì từ hắn nhưng cảm giác bị nhìn chằm chằm như này không hề dễ chịu chút nào.

Thậm chí, tôi còn mong hắn có chút ý đồ với tôi để có cớ xử lý hắn.

Dù trong kiếp trước lẫn kiếp này, tôi chưa từng thấy ai nhìn vào tôi lâu như vậy.

Chính vì vậy mà nó càng đáng sợ hơn. 

Hắn nhìn thấy gì ở tôi để cứ nhìn mãi như vậy? 

Có lẽ hắn chính là kiểu người như ngoại hình ? Một tay ăn chơi với làn da rám nắng và và cực kỳ sát gái ?

Tôi đã nghĩ ngoại hình mình cực kỳ phổ thông. Vậy là chỉ cần là nữ giới là tên đó hứng thú à?

Cái cảm giác bị một tên ăn chơi luôn tìm mọi cách để ngủ với mọi con mồi hắn để mắt tới đang nhin chằm chằm làm tôi sởn gai ốc.

Dù tôi đã trở thành một người phụ nữ, nhưng tâm trí tôi thì vẫn vậy. Chỉ tưởng tượng khung cảnh tôi nằm dưới thôi cũng đủ để khiến tôi buồn nôn rồi.

Đừng nghĩ về điều ấy nữa mà, tôi không muốn nôn ở đây đâu. 

…..Đúng rồi, khối lập phương. Tập trung vào khối lập phương.

Nhìn cách George rút khối lập phương ra một cách thuần thục, rõ ràng đây không phải lần đầu tiên ông ấy làm việc này.

Trên tay nắm cuốn đầy những lớp băng dính màu nâu đỏ, như thể thấm đẫm đầy máu và nỗi sợ của nạn nhân trước đó.

Máu. Tôi chắc chắn đấy là máu rồi

Một hình ảnh hiện ra trong tâm trí tôi, một học sinh cố quá sức và khối lập phương trượt khỏi tay, để lại một vết máu dài trên tay nắm.

George này hẳn phải có chút máu S khi để nguyên vậy đấy.

Ngay khi tôi nắm lấy, tôi có thể cảm nhận được ý đồ xấu xa của kẻ tạo ra thứ này.

Cấu trúc của nó được thiết kế để trượt nếu cố giữ bằng cả hai tay, khiến việc nâng lên càng khó khăn. 

Nó thật sự được tạo ra với mục đích khiến người khác không thể nào nâng nổi.

Tôi dồn hết sức bình sinh, nhưng nó không nhúc nhích dù chỉ một milimet. 

Có lẽ nhân vật chính ở cuối nguyên tác mới có thể nâng nó bằng một tay.

Tôi thử đổi tư thế nhiều lần, nhưng chẳng có gì thay đổi. Tôi chắc chắn rằng chỉ với sức mạnh của mình thì sẽ không thể được.

“Nếu em nghĩ không làm được thì không cần phải ép buộc bản thân, học sinh Baek Ho-yeon. Chỉ cần nói nếu em muốn bỏ cuộc.”

Tôi không thể nâng nó chỉ bằng sức mạnh thể chất. 

Điều đó vốn đã được dự đoán trước, bởi cơ thể này hầu như chẳng có chút cơ bắp gì. 

Một quan niệm thông thường về thú nhân là chúng tôi có thể trạng vượt xa người thường.

Ừ thì cũng đúng đấy, nhưng tiền đề của việc này là mọi thú nhân yếu đuối đều đã chết rồi. Ngay cả tôi, người vừa mới tới thế giới này, cũng hiểu điều đó.

Mẹ từng nói rằng chỉ cần một tộc thú nhân biến mất, một cái khác sẽ xuất hiện.

Những đứa trẻ thú nhân, nếu sinh ra yếu đuối thì sẽ bị vứt bỏ không thương tiếc. May mắn là cha tôi là người đứng đầu Đế chế, nếu không thì số phận của tôi cũng sẽ như những đứa trẻ yếu đuối khác thôi.

Đây chính là lý do một kẻ yếu đuối như tôi có thể sống sót đến bây giờ. Và cũng chính vì thế mà tôi có thể khám phá ra khả năng đặc biệt của mình.

“Em vẫn muốn thử sức.”

Ánh mắt ông ta như nói rằng: “Ờ, cứ thử đi.”

Tôi đã nói mình sẽ thử, nhưng không hề tự tin rằng nó sẽ thành công. 

Ý nghĩ rằng nếu thất bại, tôi sẽ bị khiển trách dưới ánh mắt của mọi người khiến tôi hơi chùn bước.

Ngay từ đầu George đã có vẻ không thích tôi rồi, sẽ ra sao nếu tôi cho ông ta một lý do để khiển trách tôi ?

Tuyệt đối phải thành công. Thất bại không phải là lựa chọn. 

Tôi tập trung suy nghĩ và và gửi một thông điệp xuống lòng đất.

“Hậu duệ của Byeolbi gửi lời tới người chủ nhân của vùng đất này”

Không có hồi đáp.

Đôi khi sẽ có vài vị thần tinh nghịch, chỉ khi tôi sử dụng ma pháp không có sự cho phép của họ sẽ xuất hiện và  “Kẻ nào dám sử dụng ma pháp trong lãnh địa của ta ?”

“Ta, Ho-yeon, hậu duệ của Byeolbi, gửi chủ nhân của mảnh đất này.”

“Ngài có ở đây không?”

“Kẻ nào dám đánh thức ta? Đức tin của loài người đã biến mất và các linh mạch cũng đã ngừng chảy. Ngươi dám nhạo báng kẻ đang chờ ngày tan vào hư vô này sao, kẻ phàm nhân kia”

Như thể đã ngủ một giấc rất dài, phải mất một lúc mới có hồi đáp.

Giống như suy đoán của tôi, các vị thần của lục địa này đang chết dần hoặc bị lãng quên.

Vậy là việc nhân loại đã chối bỏ các vị thần cũ và dành đức tin và linh mạch cho các vị thần dó chính chúng tạo ra là có thật.

Tôi đã biết tại sao tôi luôn cảm thấy không thoải mái mỗi khi đi qua một nhà thờ hay nghe lời thờ phụng về các vị thần trên lục địa này.

Vị thần nhân từ, công chính mà nhân loại cầu nguyện mỗi ngày, chỉ là tên trộm hèn hạ đã cướp đi đức tín và linh lực thứ đáng ra thuộc về những vị thần này.

…Nhưng bây giờ không phải lúc để nghĩ về điều đó.

“Con là Ho-yeon, người con của Byeolbi. Con muốn xin phép ngài quyền sử dụng ma pháp trên vùng đất ngài cai quản. Con xin lỗi nếu như đã phá hỏng giấc ngủ của ngài”

“Thì ra là người con của phu nhân Byeolbi sao. Ta đã đối xử thô lỗ với một vị khách quý rồi”

Phu nhân Byeolbi? Ông ta biết mẹ tôi sao?

Tôi muốn hỏi thêm, nhưng George đã bắt đầu nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ, nên tôi phải nhanh chóng hơn.

Trong mắt người khác,có lẽ tôi đang đứng yên sau khi nói “Em muốn thử sức”.

“Ngài có thể thấy con vô lễ nhưng giờ là lúc khẩn cấp. Con có được phép sử dụng ma pháp không ?”

“Ma pháp sao? Ta ước gì có thể , nhưng con à, hẳn con đã thấy điều gì đã xảy ra với mảnh đất này. Tất cả linh mạch đều đã bị phong ấn và ô uế. 

Chỉ với chút ít còn sót lại, những gì ta có thể làm là xé toạc mặt đất thôi. Ta xin lỗi vì sự vô năng này”

“Không, chính con mới là người nên xin lỗi. Ngài đã quá khổ sở rồi, vậy mà con lại đến để cầu xin sự giúp đỡ. Nhưng con không cần nhiều như thế, con chỉ muốn một ít để nâng thứ này lên thôi.

“Chỉ một chút ma lực như thế, con có thể làm được gì? Ngay cả việc lật tung vùng đất này cũng không đủ nữa. Chỉ một ít vậy có thật sự đủ không ?

Cảm giác như một người ông đang muốn cho người cháu yêu quý của mình tiền tiêu vặt dù trong túi không còn một xu vậy.

Bất kể mọi người gọi đây là tài năng hay khả năng, thì đây vẫn là thứ duy nhất cho thấy sự đặc biệt của tôi: Được yêu quý bởi các vị thần.

Xét đến việc các pháp sư hay nữ tư tế phải đổ máu, hiến tế hay nhảy để dành sự chú ý của họ thì tôi khá là dễ dàng trong việc giành sự chú ý. Cơ mà để mà nói là điều tốt thì không hẳn.

Thử tưởng tượng bị giám sát 24/24 xem có thoải mái không.

Dù có xuất phát từ lòng tốt đi chăng nữa, với một người như tôi, bị nhìn liên tục như vậy cũng không hề dễ chịu chút nào.

Khi còn nhỏ, đôi lúc tôi từng oán trách mẹ vì cho tôi khả năng, nhưng cuối cùng tôi đã chấp nhận. Rốt cục thì, đây là khả năng độc nhất mà không ai có.

“Vâng. Như vậy đã quá đủ rồi.”

“Con thật sự rất lễ phép đấy, khác hẳn bà ta. Có phải vì nửa dòng máu nhân loại kia sao”

“…Học sinh Baek Ho-yeon. Em định đứng như thế bao lâu nữa?”

“Con xin lỗi, nhưng con buộc phải xin trợ giúp từ người”

“Được”

—-----------

George rất kiên định vào triết lý giáo dục của mình

Trong giáo dục, không có sự phân biệt địa vị. Chỉ có người tiếp thu kiến thức và người dạy kiến thức.

Đó là niềm tin mà ông sẽ không bao giờ thỏa hiệp, bất kể ai có nói gì đi chăng nữa. 

Tất nhiên, ông—một tiên tộc thuần khiết—-vẫn thượng đẳng hơn mọi học sinh trong học viện này. 

Ngay cả với ân nhân và người bạn thân của ông–người anh hùng đã khuât—từng bảo ông phải sửa bỏ thói xấu ấy, George cũng sẽ chẳng bao giờ nghe theo.

Đối với ông, Baek Ho-yeon đã là học sinh mà ông đã ghét bỏ ngay cả trước khi gặp mặt. 

Chỉ riêng việc một thú nhân nhập học đã đủ khiến ông khó chịu, rồi lại tên viện trưởng chết tiệt kia nói rằng chỉ cần đối xử tệ với con bé này, cả lục địa này có thể chìm trong khói lửa chiến tranh, nên làm ơn đừng làm con bé buồn ?

Ngay cả khi đó là lời thỉnh cầu đích thân từ chính viện trưởng Học viện, ông cũng khó mà chấp nhận.

Người từng đích thân chống lại và xóa bỏ sự phân chia giai cấp trong học viện, nay lại tập hợp tất cả giảng viên và ép tất cả phải đối xử đặc biệt với một học sinh.

Ông từng nghĩ con bé ấy là một con người tử tế.

Nhưng càng nhìn Ho-yeon đứng bất động trước món đồ ông lấy ra, ông càng cảm thấy bất mãn với con bé. 

Thật sự con bé không có sự tôn trọng với giáo viên, hay sự cảm thông với những người cùng lớp.

Ngay cả lúc này, trong tình huống không thể nâng nó lên thì có điểm khác gì giữa việc khăng khăng mình làm được và đứng im trong khi nhắm chặt mắt lại ?

“…Học sinh Baek Ho-yeon. Em định đứng như thế bao lâu nữa?”

Trước khi sự kiên nhẫn của ông chạm đáy, một điều bất ngờ đã xảy ra. 

Một luồng năng lượng đen tối, thứ mà ông chưa từng cảm nhận lại sau khi đánh bại ma vương, đang bao trọn Baek Ho-yeon.

Không thể nào.

Trừ khi Nữ Thần đột ngột biến mất, năng lượng ấy sẽ không thể  nào trở lại. Nhưng bất kể ông đang suy nghĩ gì, việc ông hiểu rõ nó hơn bất kỳ ai là sự thật.

Ma khí

Cơ mà ma vương còn chưa phục sinh, phong ấn vẫn còn nguyên vẹn……. Thế nguồn ma lực này đến từ đâu? 

Trong lúc ông còn bối rối, Ho-yeon chậm rãi nâng khối lập phương, dường như không hề để ý tới ông. Chính xác hơn thì, mặt đất đang nâng khối lập phương lên.

Sau khi nâng nó vượt qua đầu gối,........ rồi đến bụng,...........và cuối cùng ngang ngực, cô nói với George

“Em đã nâng nó rồi,...vậy nên em xin phép ra ngoài ạ”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!