Web Novel

Ch 13- Khoảnh khắc tự tại 4

Ch 13- Khoảnh khắc tự tại 4

“.......Trừ khi ở một nơi riêng tư, xin hãy tránh việc vỗ tay nhiều nhất có thể”

Vậy đây là lý do…….

Nói ngắn gọn thì, việc vỗ tay cho một người không quen biết sẽ tương đương với việc đích thân nói họ “đi chết đi” hay là một câu có ý nghĩa tương tự.

Không hẳn là việc vỗ tay bị cấm hoàn toàn, trước đây thì vỗ tay tường là một cử chỉ cho sự chúc mừng.

Cho đến khi sự xuất hiện một hội sát thủ sử dụng âm thanh vỗ tay để làm ám hiệu ám sát.

Sự tồn tại của một tổ chức thật quá là vô lý, nhưng bằng cách nào đó, tổ chức đó nắm giữ tỉ lệ thành công lên tới 90%.

Thậm chí, tổ chức này còn từng ám sát thành công quốc vương và giáo hoàng……

Tôi có thể hiểu được lý do vỗ tay bị cấm đoán đến vậy. Nhưng tôi không thể hiểu được, có phải sẽ dễ dàng hơn không nếu tăng cường bảo mật thay vì cấm mọi người vỗ tay ?

Điều nực cười nhất ở đây là, khi sắc lệnh cấm vỗ tay được thông qua, tổ chức sát thủ đó ngay lập tức sụp đổ.

Nhưng ngay cả khi tổ chức đó đã biến mất, nỗi sợ hãi mà chúng đã gieo vẫn còn tồn tại. Đó cũng là lý do tại sao vỗ tay vẫn còn bị cấm, dù không còn khắt khe như ngày xưa.

Điều làm tôi có chút lo lắng là tôi đã thực hiện điều cấm kỵ này trước mặt thầy giáo…..

Vào ngày đầu tiên, tôi đã có chút buồn khi không ai vỗ tay khi tôi giới thiệu bản thân. Nhưng khi biết điều này, thật may là đã không có ai vỗ tay.

Ngoài việc đó ra thì cũng không có điều luật nào thật sự kỳ lạ. 

Đừng gây ra tiếng động khi ăn, đừng ngồi vắt chéo chân, đừng cười vô tội vạ, và nhiều điều khác nữa.

Vậy nên, trừ việc vỗ tay ra thì tôi không cần để ý tới những việc khác. Hầu hết chỉ là thường thức mà mọi nơi đều có. 

Dù tôi vẫn cảm thấy đã bị đối xử không công bằng khi bị khiển trách vì một điều mà mình không biết. Cuốn sách này khá thú vị đấy.

Sau khi trả lại cuốn sách về vị trí cũ, tôi nhận ra lớp thể dục đã tan từ lâu rồi.

Muộn vậy rồi ư ? Trông cuốn sách cũng không quá dày mà nhỉ ?

Ngay khi chuẩn bị ra khỏi thư viện, tôi tự hỏi có cần thiết không ?

Nơi đây có nhiều thứ để đọc, và có lý do nào để tôi ra ngoài–nơi không có thứ gì để giết thời gian cùng với bầu không khí tệ hại–không ? Tôi không nghĩ vậy

Mặc dù tự nói với bản thân như vậy, tôi vẫn không dừng được bước chân mình tới cạnh cửa sổ. Khi tiết học kết thúc, hầu hết học sinh cảm thấy mệt mỏi, nhưng cũng có vài người vẫn còn sung sức.

Tôi có thể thấy một bạn nữ đang bị kéo đi bởi một nhóm nữ sinh và tên Tóc vàng đang cách xa họ một đoạn.

Có vẻ lớp học đã kết thúc rồi.

Tôi ngạc nhiên vì Dogeon không xuất hiện nhưng có điều đã xảy ra, hấp dẫn chú ý của tôi khỏi cậu ta.

Tên Tóc vàng đi vào một ngõ nhỏ ít người qua lại và tiếp cận một người phụ nữ giống như nữ tu. 

Hắn ta đứng trước cô ta và nói điều gì đó và nữ tu bắt đầu đi theo hắn.

………….Không phải chứ ? Có phải điều tôi đang nghĩ không ?

Một tên bất hảo trong học viện đang ép buộc một nữ tu vô tội, bắt cô ấy phải “giải tỏa” cho hắn ở một góc tối nào đó.

Không được. Mình đã hứa rằng bản thân sẽ không đánh giá người khác qua ngoại hình nữa. 

Tôi bỏ đi những suy nghĩ trước đó và bắt đầu quan sát từ một góc nhìn mới. 

Nhưng bất kể tôi cố gắng quan sát từ góc độ nào, nó vẫn giống như những gì tôi nghĩ. 

Tôi nên can thiệp chứ ? Nhưng sau đó thì sao ? Tôi có thể giúp ích gì ?

Dù có yếu thế trước thầy George, thì tên Tóc vàng đấy vẫn là một kẻ vạm vỡ.

Tôi đã tình cờ chứng kiến mặt tối của học viện. Ừ thì tôi biết đây cũng không phải là một thế giới cầu vồng và có những con kỳ lân chạy tung tăng mọi nơi. 

Nhưng khi chứng kiến điều này tận mắt vẫn khiến tôi thấy tồi tệ.

…..Nếu như mình chỉ tình cờ đi ngang qua thôi ?

Tên đó sẽ biết điểm dừng chứ ? Trong những cuốn sách người lớn mà tôi từng đọc, việc một người đi qua khi đang “hành sự” sẽ khiến cho sự việc trở nên dữ dội hơn. 

Nhưng đây không phải thế giới trong sách kiểu vậy, nên nó có thể hoạt động được….?

Trong học viện này, danh tiếng là một thứ rất quan trọng. Vậy nên nếu hắn có chút xấu hổ hay tự giác, có thể hắn sẽ dừng lại.

Dù tôi không thể giải quyết tận gốc vấn đề nhưng ít nhất tôi đã ngăn cản lần này.

Trong khi tôi đang lên kế hoạch thì bọn họ đã bắt đầu đi sâu vào ngõ. Trong khi tên Tóc vàng đi rất bình thường thì bước chân của nữ tu có chút ngại ngùng.

Sự nghi ngờ còn lại của tôi đã biến thành sự chắc chắn.

Bây giờ tôi nên “tình cờ” đi qua và dừng lại hắn trước khi họ kịp làm gì đó ?

Dù bây giờ tôi không phải là một người đàn ông, nhưng lương tâm của tôi không cho phép tôi có thể mặc kệ điều bất công này.

Ngay cả một kẻ cô độc vẫn có lương tâm của một con người.

Tôi không hề có ý định trực tiếp đối mặt tên đó và hô to “Dừng lại”.

Nếu có điều gì tệ xảy ra, có thể tôi sẽ bị đánh.

Và việc bị đánh sẽ là trường hợp ít tồi tệ nhất. 

Trường hợp tệ nhất ư ? ……………Tôi không muốn nghĩ về điều đó.

Tôi tự hỏi rằng mình nên gọi giáo viên không ?

Nhưng mà phần lớn giáo viên trong học viện vẫn tránh mặt tôi……

Nếu tôi do dự quá lâu, ai mà biết được nữ tu đó sẽ phải chịu đựng những gì chứ.

……….Được rồi, tôi đã quyết định mình sẽ làm gì rồi.

Đầu tiên là đi một cách từ tốn, nhưng phải cho hắn biết có người đang tới. Không quá gần nhưng cũng không quá xa.

Nếu hắn không dừng lại, đó không phải lỗi của tôi, và nếu hắn dừng lại, tất cả là nhờ tôi.

Nếu như bước chân của tôi có thể cứu lấy nữ tu tội nghiệp kia thì nó đáng để thử.

Khi đã đưa ra quyết định, bước chân tôi trở nên nhẹ nhàng hơn. Tôi bắt đầu hướng về nơi họ vừa đi vào.

—-------------

Eden không hiểu lý do anh ta bị chuyển tới đây.

Tất cả những gì anh ấy biết là Nữ thần đã tiết lộ thánh dụ rằng một tông đồ cần phải xuất hiện ở học viện–nơi Ena đang trấn thủ.

Anh ấy không hề nghi ngờ lời sấm của nữ thần. Nhưng điều làm anh ấy thắc mắc với giáo hội là:

“Tại sao là tôi ?”

Tại sao một kẻ như anh ấy, thiếu kỹ năng và thành tựu, có thể vượt mặt nhiều tiền bối và có vinh dự được thực hiện một yêu cầu trực tiếp từ chính Nữ thần.

Không tốn quá lâu để Edan biết được lý do mình được cử tới đây–Người duy nhất có khẳ năng phát hiện ma lực.

Baek Ho-yeon, một học sinh trao đổi đến từ Đông lục địa. Không có thông tin gì về cô ấy, trừ xuất thân. Cô ta thậm chí không thèm che dấu nguồn ma lực của mình.

Và trong những người có mặt ở đó, anh ta còn để ý George cũng đã phát hiện nguồn ma lực xuất phát từ Ho-yeon. Nhưng điều đó không quan trọng với Edan.

Nếu như mình thủ tiêu cô ta ?

Thăng cấp sẽ là chắc chắn, và có thể anh ta sẽ vươn tới vị trí một chữ số.

Với anh ấy, kẻ đang nắm giữ vị trí Tông đồ thứ 13, thì đây là điều khó có thể cưỡng lại được.

Edan có thể bị đuổi học, nhưng đó không phải là điều anh ta quan tâm tới. 

Nếu như điều này giúp Edan có thể lại gần với Nữ thần hơn, thì mọi thứ đều không quan trọng.

Nhưng nếu anh thất bại…điều đón chờ anh ấy không chỉ là đuổi học mà là sự khai trừ của giáo hội.

Vị trí Tông đồ thứ 13 này thường xuyên thay đổi.

Xét thấy việc cô ta tự tin sử dụng công khai ma lực, điều đó cho thấy cô ta hẳn rất tự tin vào khả năng của mình. Chính vì vậy mà anh ấy không thể hành động thiếu suy nghĩ được.

Edan nghi ngờ việc mình có thể tiêu diệt Ho-yeon với kỹ năng chỉ trên mức trung bình của mình.

Chính vì vậy, anh ấy chỉ có thể nhìn Ho-yeon rời khỏi nhà thể chất. Ngay cả khi có một học sinh bước vào và phơi bày những bí mật của khối lập phương thì Edan cũng không cảm thấy gì.

Buổi tập luyện cường độ cao đấy chỉ làm anh ta nghĩ rằng 

“Thì ra cũng có những người huấn luyện như này ở ngoài Giáo hội à”

Mọi sự tập trung của Edan đều được đặt trên người của Ho-yeon.

Ngay sau khi lớp học kết thúc. anh ấy lấy ra thánh giá của mình. Đây là một thứ được cấp cho mọi Tông đồ, có khả năng giao tiếp với những người thuộc Giáo hội. Thứ mà anh ta chưa từng sử dụng.

Các Tông đồ khác luôn không cần sự hỗ trợ của anh và các nhiệm vụ giao cho anh luôn là những nhiệm vụ anh có thể thực hiện một mình.

Đây là một cơ hội hiếm có để sử dụng nó, nhưng Edan ngần ngại.

Nếu anh ta yêu cầu giúp đỡ từ Ena, chắc chắn họ có thể bắt giữ Ho-yeon. Nhưng phần lớn công trạng sẽ của Ena. Nhưng việc thực hiện một mình khiến Edan có chút bất an.

“......Sơ Gloria. Tôi có việc hệ trọng cần thảo luận.”

Edan luôn là người cẩn trọng. Anh ấy biết khi nào nên cần sự trợ giúp trước vấn đề khó và cố hết sức mình với những thứ trong tầm với.

Anh ta đã gọi sự trợ giúp từ Tông đồ đầu tiên.

“Decatria ? Gọi ta là Ena. Có nhiều người đang ở đây”

“Vâng, Ena. Tôi sẽ đi thẳng vào ý chính. Có người sử dụng ma lực trong học viện.”

“Ma lực ? Tại học viện này ?”

“Vâng, người có biết một học sinh tên Baek Ho-yeon không ?“

“Người học sinh trao đổi tới đây hôm nay đấy à ? Cái đứa đến từ Đông lục địa ?”

“Đúng vậy, cô ta sử dụng ma lực công khai”

“Ta sẽ đến chỗ cậu ngay bây giờ. Nói cho ta chi tiết sau khi gặp sau”

Edan lẳng lặng bước đi trên đường. Trong đám đông ồn ào xung quanh thì anh vẫn có thể dễ dàng nhìn thấy Gloria. 

Cô ấy đã đứng chờ sẵn tại đầu ngõ–một nơi vắng người qua lại. Edan tiến lại gần cô ấy.

“Decatria. Ta tin đây là lần đầu tiên cậu liên lạc với ta trước.”

“Tôi thấy rằng đây không phải là vấn đề mà mình tôi có thể xử lý được”

“Ta đã nghĩ rằng cậu sẽ cố gắng dành hết công trạng về mình. Quyết định của cậu là rất sáng suốt, nhưng………….cậu không nghĩ về việc chăm lo diện mạo của mình đi à ? 

Duy trì tôn nghiêm cũng là một nhiệm vụ của những bề tôi của Nữ thần.”

Khi họ đi sâu vào trong, Edan có chút suy nghĩ về lý do tại sao cô ấy lại chê diện mạo của anh, nên anh đáp lại rằng.

“Mọi nhiệm vụ mà tôi đã nhận luôn là ý chỉ của Nữ thần nhưng đây là một trường hợp đặc biệt. Đây không phải là thứ Nữ thần trực tiếp yêu cầu. Và như một bề tôi trung thành của người, tôi không muốn làm ô uế vinh quang của người. Vì vậy, ngoại hình của một tên ăn chơi sẽ phù hợp với nhiệm vụ này hơn.”

“Ta tôn trọng mong muốn của cậu….Mà này, Decatria. Chúng ta đang có khách không mời.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!