Chẳng mấy chốc, Kiera đã mang ví đến cho Summera. Cô chẳng thèm ngó ngàng gì bên trong, thản nhiên trả lại rồi đẩy Summera ra khỏi cửa.
Vừa ra ngoài, cả hai đã phải đối mặt với dòng nước ngập lênh láng trên đường.
Kiera đi ủng đi mưa nên chẳng hề lo lắng chuyện ướt giày. Còn Summera, nhờ ngồi trên xe lăn nên đôi chân cô vẫn khô ráo, có vẻ cũng ổn.
“Ra ngoài vào buổi sáng thế này, cảm giác cũng không tệ nhỉ?”
Vừa đẩy xe lăn bì bõm qua làn nước, Kiera vừa tìm cách bắt chuyện.
“Ừm, cũng thích thật.”
Summera đưa tay ra hứng lấy những hạt mưa đang rơi.
Cơn mưa lất phất hòa cùng làn gió thu dịu nhẹ, mang theo chút se lạnh mà không buốt giá. Hiện tại vẫn đang là mùa thu, chưa lạnh đến mức khắc nghiệt như đông, gió cũng không gắt, vừa đủ để khiến lòng người thư thái. Chỉ tiếc, mặt đường ngập nước làm mất đi phần nào cảm giác sảng khoái ban đầu.
Tiếng bánh xe lăn xẻ nước kêu lạch bạch nghe hơi chói tai.
“Này, Kiera.”
Summera rụt tay lại, xoa xoa các đầu ngón tay rồi ngoái đầu nhìn cô bạn tóc nâu phía sau.
“Tớ đây.”
Kiera đáp lời ngay tức thì.
“Cậu có thể... đừng bắt nạt tớ một thời gian được không? Nghỉ tay khoảng hai tuần thôi?”
Summera khẽ nhắm mắt, xoa cổ tay mình.
Vì cái vị thần kia, mà giờ cô phải tìm cách che giấu những biến đổi trên cơ thể mình.
“Tớ thấy... dạo này sức khỏe không được tốt lắm. Chỉ hai tuần thôi, làm ơn đi mà? Tớ xin cậu đấy.”
Sợ Kiera từ chối, cô vội vàng bồi thêm một lời khẩn cầu.
"..."
Phía sau, Kiera bỗng im lặng.
Cô vừa mới chấp nhận bản chất méo mó của chính mình, hạ quyết tâm chấp nhận sự tàn nhẫn ấy như một phần tất yếu… Vậy cớ gì cô phải vì lời cầu xin của cô gái tóc bạc đáng thương này mà chùn bước?
Kiera dừng bước một thoáng, áp tay lên ngực, cố tìm kiếm câu trả lời từ nhịp tim của mình. Nhưng chẳng có gì cả.
“Để xem đã.”
Không thể đưa ra một câu trả lời dứt khoát, Kiera trả lời qua loa cho xong chuyện.
Cô gái phía trước cũng không gặng hỏi thêm.
Summera biết rõ giới hạn của chính mình.
Sự hiểu chuyện đến đau lòng ấy...
Nghĩ lại thì, cô bạn thanh mai trúc mã của cô dạo này thực sự đã thay đổi. Kiera không rõ là đổi ở đâu, nhưng cảm giác rất khác lạ.
Vẫn gương mặt đó, vẫn dáng vẻ nhút nhát đó, nhưng có thứ gì đó đã thay đổi.
Cô nhắm mắt lại, tiếp tục đẩy Summera về phía trước.
"..."
Summera lẳng lặng lấy điện thoại ra. Nhìn thái độ của Kiera, chắc chắn cô ấy sẽ vẫn tiếp tục hành hạ mình thôi... Những tuần vừa qua đã dạy cho Summera rằng cô không thể thay đổi tâm tính của Kiera, nên chỉ còn cách thuận theo.
Nếu Kiera có nhận ra cơ thể cô đã biến đổi, thì tuỳ cơ ứng biến vậy... Cùng lắm thì cầu cứu vị “thần” kia. Trong một thế giới có "chống lưng" là thần linh, vài chuyện nhỏ nhặt có thể tạm gác qua một bên.
Nghĩ đoạn, cô mở ứng dụng LoliBag, lướt qua bảng xếp hạng để tìm ý tưởng viết lách. Đạo nhái ý tưởng thì hơi xấu hổ thật, nhưng ít ra nó hiệu quả.
Chẳng mấy chốc, cô quyết định viết về một tên tóc vàng hay bắt nạt người khác bị biến thành con gái, rồi bị trả thù tàn nhẫn.
Có hướng đi rồi, cô bỏ qua khâu lập dàn ý mà bắt tay vào viết luôn.
Cô chẳng mong truyện sẽ bán chạy, mục tiêu duy nhất là ký được hợp đồng để nhận khoản lương ít ỏi.
Ngón tay cô lướt nhanh trên màn hình, tiếng gõ lạch cạch đều đặn thu hút sự chú ý của Kiera.
“Cậu đang làm gì thế, Summera?”
“Viết tiểu thuyết. Giờ chẳng ai thuê tớ cày thuê game nữa, chắc không kiếm tiền theo cách đó được nên tớ phải tìm hướng khác.”
Summera thành thật trả lời trong khi tay vẫn gõ không ngừng. Đôi tay cô rất ổn định, nhưng vì gõ quá nhanh nên đôi khi vẫn dính lỗi chính tả.
“Cậu không cần phải cố đến thế đâu. Tớ lo cho cậu được.”
Đó là sự thật. Kiera sẽ nuôi cô. Ngay cả chủ nhân còn biết phải cho thú cưng ăn. Huống hồ Summera đâu chỉ là thú cưng.
Vì Kiera xem Summera là vật sở hữu của mình, cô ấy mặc định mình có trách nhiệm phải chăm sóc cho cô.
“Tớ vẫn còn nợ cậu nhiều tiền lắm. Tớ phải trả chứ.”
Vừa gõ chữ, Summera vừa đáp. Kiera không nói gì thêm.
...Cô không muốn Summera trả nợ, nhưng lời đó không thể thốt ra thành lời.
Sau đó, cả hai lại rơi vào im lặng.
Đến khi tới siêu thị, Summera đã viết được bốn nghìn chữ. Cô nhấn gửi bản thảo để xét duyệt rồi ngẩng đầu lên.
Họ vẫn chưa ra khỏi khu dân cư. Siêu thị này đứng sừng sững giữa những tòa nhà thấp, nên siêu thị cao ba tầng này trông có vẻ hơi lạc lõng.
Bên trong không có nhiều khách, chắc do ngập lụt nên mọi người ngại đi lại.
Tóc cả hai đều đã dính nước mưa, nên họ không chần chừ mà đi thẳng vào trong.
Vừa vào cửa đã thấy quầy thu ngân, phía sau là một nhân viên lười biếng đang vừa cắn hạt hướng dương vừa xem video ngắn.
“Tầng một bán thực phẩm và đồ sinh hoạt, tầng hai bán quần áo, tầng ba là đồ nội thất và gia dụng.”
Kiera giải thích ngắn gọn rồi đẩy Summera đến gần quầy.
“Để tớ cầm giỏ cho.”
Cất điện thoại đi, Summera đưa tay ôm một chiếc giỏ mua hàng lớn trước ngực.
Chiếc giỏ to đến mức khiến dáng vẻ cô trông hơi buồn cười.
“Ừm.”
Nhưng Kiera không thấy cười. Cô chỉ gật đầu rồi đẩy Summera vào sâu trong siêu thị.
Chẳng mấy chốc, họ đã đến khu thực phẩm.
“May thật, đồ vẫn còn tươi.”
Nhờ đi sớm và trời mưa ngập nên ít người tranh giành. Rau củ và thịt thà đều trong tình trạng rất tốt.
Bò, cừu, đủ loại trái cây, thậm chí có cả hải sản.
Chỉ trừ gia cầm sống và cá cần làm thịt tại chỗ là không có.
“Chắc vì bọn mình đi sớm đấy.”
Summera vừa nói chuyện phiếm vừa đưa mắt nhìn bảng giá.
Bắp cải và khoai tây khoảng ba tệ một cân, hơi chát, nhưng vẫn là loại rẻ nhất.
Còn giá thịt thì đúng là cắt cổ.
Thịt lợn mười tám tệ một cân, thịt bò bốn mươi mốt, thịt cừu tận năm mươi. Hải sản thì toàn từ vài chục tệ trở lên.
Summera đứng hình. Kiếp trước cô chưa bao giờ thấy đồ ăn đắt đỏ đến thế này.
"..."
Mở ví ra, cô thấy vài đồng tiền lẻ và hai ba tờ trăm tệ. Hầu hết tiền kiếm được gần đây cô đều không để trong này.
Nghĩ đến chuyện phải tiêu đống tiền này, tim cô quặn thắt.
“Hà... Hay là mình tách ra đi, ai cần gì thì lấy nấy.”
Cô quay lại nhìn Kiera.
Kiera gật đầu, buông xe lăn ra rồi đi chọn những món đồ mà Summera cho là “xa xỉ”.
‘Đắt thế này thì sao chịu nổi.’
Nghĩ mà đau lòng, Summera lăn về phía quầy rau củ, chọn một bắp cải và một tá khoai tây.
‘Khoai tây để được lâu, no bụng lại dễ chế biến. Bắp cải thì bỏ tủ lạnh cũng bền, đổi món cho đỡ ngán.’
Chọn xong, cô qua khu trái cây.
Nho, đào, táo tàu chua, toàn trên mười tệ một cân. Ngay cả quả dưa hấu rẻ nhất cũng gần tám tệ.
Đảo qua vài vòng, Summera quay lại chỗ Kiera. Trong giỏ của cô vẫn chỉ có bắp cải và khoai tây. Ngược lại, Kiera đã “thu hoạch” đậm: hai túi thịt và một túi nghêu nặng trĩu.
Cô ấy trút hết vào giỏ của Summera, rồi đi lấy thêm đậu que, xà lách và một túi nhỏ táo chua.
Số đồ ban đầu của Summera không nặng, nhưng giờ chiếc giỏ quá tải đè sũng lên chân khiến cô đau nhói.
“Đủ chưa? Cần gì nữa không?”
Kiera tiện tay bỏ thêm hai bắp ngô vào giỏ mà không hề nhận ra sắc mặt Summera đã tái đi.
“Hộc…”
Cơn đau khiến lồng ngực Summera phập phồng. Cô hít sâu một hơi, cố nhớ xem còn thiếu gì.
“Ừm... Chắc mua thêm túi gạo nhỉ?”
Cô không chắc ở nhà còn gạo không, cứ mua cho chắc.
Cả hai cùng dạo quanh tầng một và cuối cùng tìm thấy khu bán gạo, rẻ hơn thịt nhưng vẫn đắt.
Một túi năm cân giá tận năm mươi tệ. Summera nhăn mặt.
"Cậu giúp tớ cầm túi gạo với... ưm..."
Chưa kịp nói hết câu, Kiera đã vác túi gạo ném thẳng vào giỏ. Summera kêu khẽ một tiếng vì sức nặng đè lên đôi chân yếu ớt tăng thêm bội phần.
“Hửm?”
Kiera lúc này mới để ý. Cô nhấc chiếc giỏ ra khỏi đùi Summera rồi tự mình xách lấy.
“C-cảm ơn cậu...”
Mặt đỏ bừng, Summera xoa xoa đùi mình. Phải mất một lúc cô mới định thần lại được.
…Cái cơ thể này đúng là yếu đuối quá mức.
“Không có gì.”
Kiera lắc đầu, tiếp tục xách giỏ đi dạo qua các lối đi. Summera đành phải bám đuôi theo sau.
Thú thật, cô không thích đi mua sắm lắm, nhưng nếu Kiera đã có hứng thì cô phải chiều.
“Mà này, có muốn mua quần áo không? Dạo này thấy cậu toàn mặc đồng phục suốt.”
"H-hả? Thôi, tớ thấy thế này ổn rồi...”
Câu hỏi đột ngột của Kiera làm Summera giật mình. Cô không muốn mặc đồ quá nữ tính. Chỉ riêng đồ lót nữ đã đủ khiến cô cảm thấy xấu hổ rồi. Váy ư? Xin kiếu!
“…”
Kiera không đáp lại. Cô chìm vào suy nghĩ, nhớ về dáng vẻ của Summera trước kia...
Trước khi cha mẹ qua đời, cô bạn thanh mai trúc mã này cực kỳ thích mặc váy. Cô ấy xinh đẹp và thường bị trêu chọc vì điều đó, nhưng cha mẹ Summera luôn bảo vệ cô ấy hết mực.
Kể từ khi họ mất, Summera chỉ còn mặc đúng bộ đồng phục.
Nhớ đến cha mẹ Summera, Kiera chợt nhớ những ân tình từng nhận được: quà ngày lễ, những lần đưa đón, những điều tử tế nhỏ bé.
...Còn giờ, cô lại đang bắt nạt con gái của họ, khiến cô cảm thấy mình đúng là một kẻ cặn bã.
Ánh mắt cô tối sầm lại. Cô lắc đầu để gạt bỏ suy nghĩ đó.
“Được rồi. Không thích thì thôi.”
Tạm gác chuyện mua váy sang một bên, mắt cô lướt qua các kệ hàng và dừng lại ở một quầy trưng bày đầy “ám muội”.
Những quả cầu màu hồng. Pin và điều khiển đi kèm. Nến trang trí. Những chiếc roi da mỏng. Chuỗi hạt. Và những vật hình trụ có công năng... khó nói.
Biểu cảm của Kiera trở nên kỳ lạ.
Nếu cô nhớ không lầm, đây là... khụ, đồ chơi người lớn?
Chẳng hiểu sao, cô lại đưa tay về phía một trong những vật hình trụ đó.
Tuy nhiên, không chỉ mình Kiera thấy, Summera cũng thấy. Bình thường Summera sẽ để Kiera muốn làm gì thì làm, nhưng cái này thì không. Cô đã xem quá đủ mấy thứ này trong các “tài liệu học tập” rồi... Chỉ nhìn thôi cũng đủ làm cô đỏ chín mặt.
“Kiera... mình về nhà đi được không? Tớ mệt lắm rồi. Làm ơn đấy...”
Nắm lấy tay áo Kiera, Summera hạ thấp giọng, mặt đỏ bừng như sắp bốc hơi.
Kiera quay lại, thấy cô gái tóc bạc đang thẹn thùng đỏ bừng mặt.
“Ừm, được rồi. Về thôi.”
Vừa nói, Kiera vừa nhanh tay ném một món “đồ chơi” nhỏ vào giỏ nhân lúc Summera không chú ý, rồi đẩy cô ra quầy thu ngân.
Tại quầy, cô đổ hết đồ lên bàn. Món đồ chơi bị giấu khéo léo dưới đống thực phẩm nên Summera không phát hiện.
Tổng hóa đơn hết hơn ba trăm tệ phần của Summera chỉ có tám mươi, còn lại là Kiera trả.
Sau khoảnh khắc ngượng ngùng đó, Summera chẳng biết phải nói gì…
Trên đường về, cả hai cứ thế im lặng suốt quãng đường.
4 Bình luận