Tập 01

Chương 32: Cơm trứng~

Chương 32: Cơm trứng~

“…Ưm…”

Trở lại vị trí ban đầu, nhưng ký ức của Summera vẫn còn mắc kẹt nơi khu vườn của thần trong giấc mơ kia.

Theo bản năng, cô định đứng dậy và dĩ nhiên, cô không thể.

Cơ thể nặng nề ngã xuống sàn, cơn đau truyền đến rõ ràng, buộc cô phải tỉnh táo đối diện với hiện thực.

Khác với Summera trong khu vườn của thần, ở thế giới này, cô vẫn chỉ là kẻ tàn tật vụng về, chẳng làm được việc gì ra hồn.

“… ”

Cô muốn nói gì đó, môi khẽ hé ra, nhưng rốt cuộc chỉ còn lại sự im lặng.

Cô muốn than vãn, muốn chửi rủa vị thần kia, muốn về thế giới của mình. Nhưng đây là nhà của Kiera, những lời ấy không thể nói ra.

Summera cảm thấy trong lòng vô cùng uất ức.

Mím chặt môi, cô nhẫn nhịn cơn đau, cố tự mình bò trở lại ghế sofa. Thế nhưng, ngay khi vừa nhấc tay lên, Kiera đã từ trong bếp bước ra.

“Summera?”

Giọng nói mang theo chút ngạc nhiên vang lên.

Trong tay Kiera là thuốc và một ly nước ấm. Cô đứng lặng nhìn thiếu nữ tóc trắng đang ngã úp trước ghế sofa.

Thiếu nữ nằm sấp, nửa người kẹt dưới gầm bàn trà, trông vừa chật vật vừa có phần buồn cười.

Thế nhưng, Kiera hoàn toàn không có ý chế giễu cô ấy.

Cô chỉ đang nghĩ vì sao Summera lại ngã? Rõ ràng vừa nãy cô ấy còn ở trên ghế sofa mà? Chẳng lẽ… cô ấy muốn rời khỏi đây sao?

Nghĩ đến đó, tâm trạng của Kiera bỗng chốc trở nên không mấy dễ chịu, dù chính cô cũng không rõ vì sao.

Cô bắt đầu suy diễn, có khi nào cô bạn thanh mai trúc mã của mình đang sợ mình, muốn trốn khỏi mình? Nếu cứ thế này, có lẽ chẳng mấy chốc sẽ bị “đâm sau lưng” cũng nên?

Kiera không thích bị phản bội.

Dẫu vậy, tất cả cũng có thể chỉ là cô nghĩ quá nhiều mà thôi.

Cầm thuốc và nước ấm, Kiera bước tới trước bàn trà. Cô đặt đồ xuống, rồi cúi người, kéo Summera ra khỏi gầm bàn, ôm lấy cô và đặt trở lại ghế sofa.

Không nói thêm lời nào, Kiera cầm thuốc hạ sốt, lấy đúng liều theo hướng dẫn, rồi nhét từng viên một vào miệng Summera.

Sắc mặt thiếu nữ tóc trắng lập tức biến đổi, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại vì khó chịu, Kiera dĩ nhiên biết lý do, bởi thuốc rất đắng.

Nhét thuốc xong, cô cầm ly nước ấm, đưa sát miệng Summera, ép cho cô uống nửa ly.

“Ực…khụ khụ… khụ…”

Động tác của Kiera chẳng hề dịu dàng, Summera lập tức bị sặc, ho liên hồi. Vị đắng trong miệng theo nước ấm trôi đi, biểu cảm trên gương mặt cô cũng dần dịu xuống.

“Ừm… cảm ơn… nhưng mà… thật sự tớ có thể tự uống thuốc được mà…”

Lau vệt nước nơi khóe môi, Summera nhìn Kiera, rụt rè nói.

Bị sặc nước vốn chẳng dễ chịu gì, cô thực ra muốn than phiền, nhưng không dám. Cuối cùng, lời ra khỏi miệng lại chỉ còn là cảm ơn.

Dáng vẻ dè dặt ấy càng khiến Kiera cảm thấy Summera đang sợ mình. Thế nhưng dáng vẻ này của cô lại thật sự quá đáng yêu, khiến Kiera chẳng thể nảy sinh chút chán ghét nào.

Không hiểu vì sao, Kiera chợt nhớ đến cảnh buổi sáng Melody dán băng cá nhân cho Summera. Cô vén mái tóc trắng trước trán Summera, chạm nhẹ vào miếng băng ấy, rồi lại nghĩ đến cảnh vừa rồi cô ngã xuống sàn.

“Summera, lúc nãy cậu định làm gì vậy? Muốn ra ngoài sao?”

Câu hỏi của Kiera khiến Summera sững người.

“Hả…gì cơ?”

Cô ngơ ngác đáp hai tiếng, dè dặt quan sát sắc mặt Kiera, nhưng chẳng nhìn ra điều gì bất thường.

“Không có gì… tớ chỉ là… mơ một giấc mơ thôi.”

Khép mắt lại một chút, khi Summera mở mắt ra lần nữa, Kiera đã ngồi xuống bên cạnh cô.

“Mơ thế nào?”

Kiera lại tiếp tục hỏi.

Thành thật mà nói, kiểu truy hỏi đến cùng như vậy khiến Summera không mấy dễ chịu. Cô không thích bị người khác chất vấn  như vậy.

Nhưng xét đến hoàn cảnh hiện tại, cô không thể nổi giận với Kiera, cũng không thể dùng im lặng để lảng tránh.

Phải nhanh chóng “chinh phục” các nữ chính… vậy thì chỉ có thể thuận theo họ, không thể làm trái.

Summera nghĩ vậy. Dù sao thì cô cũng chẳng có chút kinh nghiệm yêu đương nào.

“Tớ mơ thấy… tớ có thể đứng lên, có thể đi lại.”

Mím môi, Summera giấu đi chuyện thần linh, chỉ nói rằng trong mơ mình có thể bước đi lại.

“…Ừm, vậy sao.”

Nhìn Summera, Kiera chống cằm, lộ ra vẻ trầm tư.

Quả thật, trong mơ có thể đi lại, tỉnh dậy lại phát hiện mình vẫn tàn tật, sự thay đổi ấy đủ để khiến người ta làm ra vài chuyện ngốc nghếch.

Liếc nhìn đôi chân của Summera, Kiera không hề sinh ra cảm giác thương hại. Cô chỉ nhận ra rằng Summera không hề muốn rời khỏi đây, trong lòng liền nhẹ nhõm hơn.

“Summera nghỉ thêm chút đi, tớ vào nấu cơm cho.”

Không có ý an ủi gì thêm, Kiera đứng dậy, quay lại bếp.

“… ”

Nhìn theo bóng lưng Kiera rời đi, Summera lại mím môi.

Cô ôm lấy đôi chân mình, chống cằm lên đầu gối, cuộn người lại thành một khối.

Uống thuốc xong vẫn còn hơi buồn ngủ, nhưng cô không định ngủ tiếp.

Cô bắt đầu suy nghĩ liệu mình cứ ngồi mãi trên ghế sofa thế này có ổn không? Nếu muốn công lược người ta, chắc chắn không thể để lại ấn tượng xấu kiểu lười biếng, chỉ biết ăn rồi nằm.

Summera muốn vào bếp giúp Kiera một tay. Thế nhưng khi quay đầu nhìn chiếc xe lăn ở tận cửa, cô lại từ bỏ ý định ấy.

Thiếu nữ tóc trắng cuộn mình trên ghế sofa, ngẩn ngơ chờ thanh mai trúc mã của mình bước ra từ bếp.

Ngồi đờ đẫn hồi lâu, chừng hơn nửa tiếng sau, Kiera bưng thức ăn ra.

Cuối cùng đặt trên bàn trà là một bát trứng hấp và hai bát cơm trắng.

Bữa ăn khá đơn giản, nhưng có cái để ăn đã là tốt rồi, chẳng phải sao?

Ở thế giới này đã từng đói vài bữa, Summera sớm đã chẳng còn thói quen kén ăn. Huống chi, trước kia cô vốn cũng không kén chọn gì.

“Ăn cơm thôi.”

Kiera ngồi xuống bên cạnh cô, đưa cho cô một đôi đũa, rồi tự mình dùng thìa múc một muỗng trứng vào bát.

“Ăn xong tớ giúp cậu tắm, rồi ngủ tiếp.”

Vừa trộn trứng với cơm, Kiera vừa lẩm bẩm.

Cô vẫn chưa nghĩ ra cách nào để “trói buộc” Summera với mình. Cảm thấy hạn chế cô quá mức thì không ổn, nhưng nhìn cô thân thiết với người khác lại sinh ra cảm giác nguy cơ.

Những thủ đoạn bỉ ổi dĩ nhiên là có, cô từng gặp không ít kẻ ác, cũng quen thuộc những cách chúng dùng để uy hiếp các thiếu nữ. Nhưng những cách đó không thích hợp dùng lên Summera, dù sao thì cô ấy cũng chẳng làm sai điều gì.

Có lẽ là chịu thiệt vì quá “hiền lành” rồi.

Nghĩ vậy, Kiera khẽ lắc đầu.

Bên cạnh, Summera dĩ nhiên không biết Kiera đang nghĩ gì. Nhìn bữa ăn trước mắt, cô cũng không nhận ra điểm gì bất thường trong lời nói của Kiera.

Thiếu nữ duỗi người ra, bắt chước động tác của Kiera, cầm đũa trộn trứng với cơm. Trứng vàng óng hòa cùng cơm trắng, trông không mấy đẹp mắt, nhưng lại ngon một cách bất ngờ.

Summera chợt nhớ tới, khi còn nhỏ ở nhà bà ngoại, cô cũng rất thích ăn cơm theo kiểu này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!